on 23:40:00

NGUYỆN VỌNG CHÍNH ĐÁNG CỦA NGƯỜI DÂN PHÚ LÃM SẼ ĐƯỢC GIẢI QUYẾT SAU ĐỐI THOẠI

Nhãn: , , , 6 nhận xét

Sáng 25/4, tại UBND phường Phú Lương, UBND Quận Hà Đông tổ chức Hội nghị Đối thoại giữa lãnh đạo UBND quận với đại diện Nhân dân các tổ dân phố 17, 18, 19, 20, 21, 22 phường Phú Lương về tuyến đường từ khu dân cư Bắc Lãm ra đường trục phía Nam qua Cienco 5.
Trong nhiều ngày trở lại đây, một số hộ dân thuộc các tổ dân phố 17, 18, 19, 20, 21, 22 phường Phú Lương đã có hành vi cản trờ việc thi công dự án khu đô thị Thanh Hà. Lý do mà các hộ dân tụ tập đông người, cản trở dự án, kêu gọi kinh phí nhằm duy trì đường trục phía Nam đi qua Cienco 5. Mặt khác, để gây áp lực cho việc đòi lại tuyến đường mà các hộ dân này cho đó con đường có từ lâu đời, số hộ dân này đã không cho con em của họ đến trường với cái lý do mà không một bậc làm cha làm mẹ nào dám mở mồm ra: “Chúng tôi là cha mẹ học sinh, nhưng không có đường đi chợ thì không có tiền cho con em đi học”.
NGUYỆN VỌNG CHÍNH ĐÁNG CỦA NGƯỜI DÂN PHÚ LÃM SẼ ĐƯỢC GIẢI QUYẾT SAU ĐỐI THOẠI
 Đại diện của những người dân Bắc Lãm phát biểu tại cuộc đối thoại.
Phát biểu tại Hội nghị, ông Nguyễn Hữu Thanh – Trưởng phòng Kinh tế quận Hà Đông: Việc giải quyết nội dung liên quan đến tiêu, thoát nước hệ thống kênh mương nội đồng nằm trong dự án Khu đô thị Thanh Hà - Cienco5 gồm kênh 33 đoạn nằm trong dự án Khu đô thị Thanh Hà giữ nguyên. Kênh Diễn nằm trong dự án có chiều dài 800m. Trước khi bị lấp, chủ đầu tư Khu đô thị Thanh Hà – Cienco 5 đã nạo vét, nắn dòng kênh. Đoạn kênh nắn kênh Diễn có nhiệm vụ thay thế cho kênh Diễn sau khi bị lấp. Hiện Khu đô thị Thanh Hà – Cienco 5 quản lý đã nạo vét, tuy nhiên, do ô tô đi lại nhiều gây sạt, trượt. Thời gian tới, chủ đầu tư có trách nhiệm nạo vét lại để đảm bảo tưới tiêu.
Đối với đường trục phía Nam là tuyến đường nhằm giảm tải cho tuyến đường 21B phục vụ đi lại của người dân Bắc Lãm, quận Hà Đông yêu cầu chủ đầu tư, Trung tâm Phát triển quỹ đất, UBND phường Phú Lương phối hợp, rà soát lại, nếu cây cầu chưa được đền bù thì yêu cầu chủ đầu tư làm lại cầu. Đồng thời, triển khai nhanh các tuyến đường kết nối trong khu đô thị và bỏ các barie chắn đường để tạo thuận lợi cho người dân đi lại.
Mâu thuẫn đã được làm rõ thì không có lý do gì mà các hộ dân nêu trên tiếp tục tụ tập đông người gây cản trở giao thông cũng như việc thi công dự án. Ngoải ra, việc ngăn cản các em học sinh được đi học là hành vi trái pháp luật, thiếu chuẩn mực đạo đức của các bậc làm cha làm mẹ, do vậy những hộ dân này nên cho con em của mình tiếp tục được học tập, sinh hoạt như các bạn bè cùng trang lứa.
Lãnh đạo quận Hà Đông đã trực tiếp lắng nghe và sẽ giải quyết những lợi ích chính đáng cho người dân Phú Lãm, tiếp thu mọi ý kiến từ phía nhân dân để giải quyết vấn đề được trọn vẹn. Trong nhiều năm qua, việc chính quyền quận Hà Đông nói riêng, chính quyền thành phố Hà Nội nói chung luôn tổ chức các buổi đối thoại với người dân đang tạo hiệu ứng khá tích cực, nhiều vẫn đề mâu thuẫn đã được tháo gỡ và giải quyết dứt điểm, xóa tan các điểm nóng về an ninh trật tự trên địa bàn.
Công Lý

on 17:15:00

USCIRF DỰA VÀO ĐÂU DÁM KHẲNG ĐỊNH VIỆT NAM KHÔNG CÓ TỰ DO TÔN GIÁO

Nhãn: , , , 4 nhận xét

Ngày 29/4, Ủy Hội Quốc tế Hoa kỳ về Tự do Tôn giáo (USCIRF) có bản phúc trình thường niên về tự do tôn giáo trên toàn thế giới, trong đó có một điểm đáng nghi vấn khi liên tục khẳng định Việt Nam là quốc gia không có tự do tín ngưỡng và tự do tôn giáo.
USCIRF DỰA VÀO ĐÂU DÁM KHẲNG ĐỊNH VIỆT NAM KHÔNG CÓ TỰ DO TÔN GIÁO
Buổi công bố Phúc trình thường niên của Ủy hội quốc tế Mỹ về tự do tôn giáo thế giới ở Washington DC hôm 29/4/2019

Những cáo buộc phi lý cảu USCIRF đưa ra đối với Việt Nam đều không có căn cứ rõ ràng, khẳng định không có tự do tôn giáo thì rất rõ ràng nhưng những luận cứ đưa ra lại rất chung chung, mập mờ và dường như chính USCIRF đang có xu hướng đứng về những kẻ lợi dụng tôn giáo để vi phạm pháp luật, chẳng hạn như tổ chức này lên án, phản đối nước ta bắt, xử lý những kẻ vi phạm pháp luật: “Việt Nam thường bắt giữ những người biểu tình ôn hòa để đòi hỏi tự do tín ngưỡng và tự do thờ phượng, trong đó có những nhà hoạt động cho tôn giáo và nhân quyền”.
Ở Việt Nam, tự do tín ngưỡng, tôn giáo là quyền Hiến định của mọi người dân nhưng quyền đó phải được thực hiện trên cơ sở là các quy định của pháp luật. Đảng, Nhà nước ta luôn tạo mọi điều kiện tốt nhất để người dân được tự do sinh hoạt tôn giáo, đồng thời cũng áp dụng nhiều chế tài nghiêm khắc nhằm trừng trị những kẻ ngăn cản tự do tôn giáo hoặc lợi dụng quyền tự do tôn giáo để thực hiện hành vi trái pháp luật. Việc các cơ quan chức năng bắt, xử lý những kẻ lợi dụng tự do tôn giáo mà vi pháp pháp luật là điều cần thiết, đó là hành động thiết thực nhằm bảo đảm thực hiện quyền tự do tôn giáo.
Từ những cáo buộc vô căn cứ thì USCIRF lại đưa ra khuyến nghị đầy âm mưu phá hoại khi cố vận động đưa Việt Nam vào danh sách CPC: “Dưới hệ thống kiểm tra canh chừng các đạo giáo chặc chẽ như vậy chúng tôi tin là thật cần thiết và thật quan trọng để khuyến cáo chính phủ cũng như Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đưa Việt Nam trở lại danh sách CPC các nước cần đặc biệt quan tâm vì không có tự do tôn giáo”.
Việt Nam đã không ngừng nỗ lực chứng minh về môi trường thuận lợi, chủ trương, chính sách đảm bảo thực hiện tốt quyền tự do tín ngưỡng, tự do tôn giáo cho người dân nên Mỹ đã từng rút tên Việt Nam ra khỏi danh sách CPC. Việc một quốc gia bị đưa vào danh sách CPC các nước cần đặc biệt quan tâm vì không có tự do tôn giáo đồng nghĩa với hàng loạt lệnh cấm vận được áp dụng từ phía Hoa Kỳ, điều này sẽ cản trở nghiêm trọng đến sự phát triển kinh tế, xã hội của quốc gia bị áp dụng.
Âm mưu của USCIRF không có gì đặc sắc khi cố vu khống nhằm đưa Việt Nam vào danh sách CPC của Hoa Kỳ. Việt Nam cũng không đáng quan ngại bởi cáo buộc này không có căn cứ và mối quan hệ giữa Hoa Kỳ với Việt Nam đang ngày một tăng cường. Những cáo buộc phi lý của USCIRF cũng không làm suy giảm đi sự hợp tác chặt chẽ giữa Việt Nam với Hoa Kỳ.
Công Lý

on 17:20:00

KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH TRONG CUỘC CHIẾN GIẢI PHÓNG CỬA NGÕ SÀI GÒN

Nhãn: , , , 5 nhận xét

Đã hơn 40 năm kể từ Đại thắng mùa Xuân năm 1975 lịch sử, nhưng những giây phút chiến đấu ác liệt, khoảnh khắc đứng giữa lằn ranh sự sống và cái chết, thời khắc sung sướng, tự hào khi nghe thông báo đánh đuổi được quân giặc, giải phóng Sài Gòn… vẫn còn nguyên trong ký ức những người lính năm ấy.
Nhắc đến những năm tháng đấu tranh hào hùng đó, ánh mắt của những người chiến sĩ năm xưa vẫn ánh lên niềm tự hào vì được góp một phần công sức trong cuộc chiến giành lại hòa bình, độc lập cho dân tộc Việt Nam. Mặc dù đã ở tuổi xế chiều, nhưng những hình ảnh về đồng chí, đồng đội, những ký ức về sự mưu trí, dũng cảm, gan dạ của những người đã ngã xuống vẫn còn đó…
Những bước chân không mỏi…
Một ngày cuối tháng tư, tôi có dịp gặp ông Nguyễn Tiến Quynh (SN 1956) Phó Chủ tịch Hội cựu chiến binh tỉnh Thanh Hóa- ông chính là người lính trinh sát trong cuộc kháng chiến đánh đuổi quân Mỹ ngụy.
Vừa rót chén nước ông vừa bắt đầu câu chuyện bằng một giọng trầm tư: “Những ngày này lại nhớ đồng đội vô cùng, nhớ những người đã hy sinh, nhớ cả những người còn sống giờ vẫn mang trong mình vết thương của chiến tranh…”.
Ông Quynh nhập ngũ khi tròn 18 tuổi theo tiếng gọi của Tổ quốc, đó là vào năm 1974, cũng là thời gian những cuộc giành giật chính quyền của ta ngày càng ác liệt. Sau khi được huấn luyện ở Thanh Hóa, tháng 2/1975, ông được tăng cường vào Sư đoàn 3 – đơn vị trực tiếp tham gia các cuộc chiến đấu giải phóng miền Nam.
KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH TRONG CUỘC CHIẾN GIẢI PHÓNG CỬA NGÕ SÀI GÒN
Ông Nguyễn Tiến Quynh hồi tưởng lại những ngày kháng chiến
Bắt đầu với những cuộc chiến từ Bình Định, chiến dịch Tây Nguyên, mở màn ở Buôn Mê Thuật, chặng đường 19 tiếp tế của quân địch, chọc thủng phòng tuyến Phan Rang, giải phóng Bà Rịa – Vũng Tàu… những ký ức ấy vẫn còn tươi mới, như một thước phim quay chậm đối với cựu binh Nguyễn Tiến Quynh.
Nhiệm vụ mà người lính Nguyễn Tiến Quynh được giao lúc đó là trinh sát. Để trận chiến thắng lợi, chúng ta phải nắm bắt được hướng đi của kẻ thù… Những người như ông Quynh phải luồn lách, trà trộn vào trong địch. Ông cho biết, công việc của ông và đồng đội là làm sao nắm tỉ mỉ từng chi tiết của địch, bước đi của chúng như thế nào, âm mưu ra sao… mọi sai sót sẽ trả giá rất đắt, vì thế dù có khó khăn, nguy hiểm cũng không thể lùi bước.
Ông kể: “Cứ vào ban đêm chúng tôi hóa trang, bí mật bò vào cứ điểm để quan sát, nhớ chính xác từng vị trí, góc ngách của địch, tổng hợp tình hình rồi báo về. Nhiều khi gặp địch là lằn ranh giữa sống và chết nó mong manh lắm, thế rồi những lần đó cũng tìm mọi cách để có thể thoát được vòng vây kẻ thù. Người lính dù ở nhiệm vụ nào cũng phải vượt qua nỗi sợ hãi mới có thể hoàn thành nhiệm vụ”.
Có những lần hành quân cả 40-50 km vẫn không thấy mệt, cứ đi hết ngày nọ đến ngày kia, đêm đến thì lót lá cây ngủ một lúc rồi lại hành quân. Trên trời máy bay địch thì quần thảo suốt ngày đêm, ở dưới thì kẻ thù săn đuổi.
Ông Quynh còn nhớ như in con đường hành quân từ Ninh Thuận đến Bà Rịa – Vũng Tàu sau trận chiến giải phóng Phan Rang, đường thì xa, đất đỏ thì bụi mờ mịt, thức ăn, nước uống không có, tưởng như có thể kiệt sức thế nhưng anh em vừa đi vừa động viên nhau rồi cũng đến nơi.
 “Đi qua, chứng kiến nhiều trận chiến đấu ác liệt nhưng vẫn ám ảnh tôi cuộc chiến ở Phan Rang, bị hỏa lực tấn công, đồng đội hy sinh và bị thương nhiều quá. Anh bạn tôi người Hậu Lộc, sau trận đó cũng mất một chân…” – ông Quynh ngậm ngùi kể.
Bất ngờ trước niềm vui đại thắng!
Cũng là chiến sỹ thuộc Sư đoàn 3 Sao Vàng, người lính Nguyễn Xuân Phúc (SN 1954, xã Xuân Giang, huyện Thọ Xuân, Thanh Hóa) là người trực tiếp cầm súng chiến đấu từ năm 1973. Ông đã cùng đồng đội làm nên những cuộc chiến thắng ở cửa ngõ Sài Gòn, tạo bàn đạp cho các cánh quân tiến vào giải phóng miển Nam thống nhất đất nước.
KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH TRONG CUỘC CHIẾN GIẢI PHÓNG CỬA NGÕ SÀI GÒN
Người lính Nguyễn Xuân Phúc ngậm ngùi khi nói về hơn 200 đồng đội là đồng hương Thọ Xuân đã hy sinh trong cuộc chiến đấu chống Mỹ
“Quân giải phóng càng đánh càng hăng, dù ban ngày là của địch nhưng ban đêm lại là của ta. Ban ngày địch cắm cờ, đêm ta lại nhổ cờ địch, cắm cờ giải phóng, giành giật từng chút một. Đặc biệt, vào đầu năm 1975 thì những trận đánh càng quyết liệt hơn.
Chúng tôi được lệnh tạo thế bất ngờ, đánh nhanh thắng nhanh khiến địch trở tay không kịp. Cụ thể, tháng 3/1975, ta mở chiến dịch tiến công tổng hợp trên hai hướng trọng điểm: Từ nam Phù Cát đến Bình Khê, An Nhơn và hướng phối hợp Hoài Nhơn, Phù Mỹ, Vân Canh, nhằm kéo hút Sư đoàn 22 Quân đội Sài Gòn, khống chế Đường 19 (Bình Định lên Pleiku), sân bay Phù Cát... không cho chúng cơ động, ứng cứu Tây Nguyên….
“Để chia cắt địch, lúc 5h30 phút ngày 4/3/1975, bộ đội Tiểu đoàn 19 Công binh đánh sập cầu 12 (Cầu Dài), tạo thế cho Sư đoàn 3 chúng tôi nổ súng đánh chiếm các chốt điểm, chặt đứt Đường 19 (đoạn từ lăng Mai Xuân Thưởng lên đèo Thượng Giang). Ở hướng Phù Cát, Đông An Nhơn, ta giải phóng 5 xã, cắt đứt Đường 1, bẻ gãy các đợt phản kích của địch.
Đến ngày 24/3/1975, Tây Nguyên hoàn toàn giải phóng và toàn bộ cánh quân địch rút chạy trên Đường số 7 bị tiêu diệt. Ngày 31/3/1975, thị xã Quy Nhơn và tỉnh Bình Định hoàn toàn giải phóng. Ngày 16/4/1975 ta đập tan “lá chắn thép” Phan Rang, bắt sống 2 tướng ngụy là Nguyễn Vĩnh Nghi, Phạm Ngọc Sang.
Sau khi giành chính quyền ở Phan Rang, anh em chúng tôi tiếp tục tiến xuống Bà Rịa – Vũng Tàu làm cuộc tổng tiến công. Đến ngày 28/4 thì giải phóng Vũng Tàu. Tiểu đoàn của tôi chiến đấu đến đây thì được lệnh dừng lại để làm công tác kêu gọi tù binh, ổn định tình hình còn các cánh quân khác làm nhiệm vụ giải phóng Côn Đảo và tiến vào giải phóng Sài Gòn”.– người lính Nguyễn Xuân Phúc nhớ lại.
“Tôi nhớ có một trận đánh ở địa điểm Dông cây xanh, giáp ranh 3 huyện Phù Mỹ, Hoài Ân, Hoài Nhơn. Địch chi viện rất nhiều máy bay hỏa lực, ta dùng hai tiểu đoàn. Trận đánh diễn ra ác liệt, kết thúc chiến thắng về phía ta nhưng thương vong lớn quá. Toàn bộ tiểu đội có 35 tay súng thì bị thương và hy sinh hết.
Anh em chúng tôi khi bước vào cuộc chiến thì xác định không sợ chết, không sợ khổ thế nhưng khi nhìn thấy đồng đội ngã xuống, chúng tôi đau lòng lắm, rồi cũng vẫn phải dặn lòng không được lung lay ý chí. Đến lúc nghe đài thông báo chúng ta giành được chính quyền mà anh em ôm nhau khóc. Chúng tôi đã làm được vậy mà thời khắc giành được chính quyền vẫn thấy bất ngờ…”.
Ông Phúc cũng như ông Quynh và rất nhiều người lính năm xưa khi trở về đã mang trong mình vết thương chiến tranh. Người lính Nguyễn Xuân Phúc cũng ngậm ngùi khi nhắc về con số 223 đồng đội trong tổng số hơn 600 người là quê hương Thọ Xuân(Thanh Hóa)của ông hy sinh trong cuộc chiến đánh đuổi quân Mỹ ngụy, đóng góp công sức, viết nên bản hùng ca trong Đại thắng mùa Xuân năm 1975 .
Bình Minh

 
Nhân quyền © 2012 | Designed by True Happy
.