on 10:45:00

XÉT XỬ ĐỐI TƯỢNG CÓ HÀNH VI CHỐNG LẠI LỢI ÍCH CHUNG CỦA DÂN TỘC

Nhãn:

Ngày 28/12/2018, Tòa án nhân dân tỉnh Đồng Tháp mở phiên tòa xét xử sơ thẩm vụ án hình sự đối với bị cáo Huỳnh Trương Ca, sinh năm 1971, ngụ ấp 3, xã Thường Phước 2, huyện Hồng Ngự, tỉnh Đồng Tháp về tội làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
XÉT XỬ ĐỐI TƯỢNG CÓ HÀNH VI CHỐNG LẠI LỢI ÍCH CHUNG CỦA DÂN TỘC
Cáo trạng nêu rõ, trong khoảng thời gian từ 23.3.2018 đến ngày 19.8.2018, bị cáo Huỳnh Trương Ca đã thực hiện 40 buổi livestream trên facebook cá nhân của mình (nick name Thằng nhà quê), trong đó có 18 đoạn video có nội dung xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Theo uy định của BLHS hiện hành thì hành vi của bị cáo đã gây nguy hiểm cho xã hội, gây hoang mang, nghi ngờ, bất mãn trong một bộ phận nhân dân thiếu hiểu biết, kích động hình thành tư tưởng và hành động oán ghét, căm thù, chống đối Nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, xâm hại đến an ninh quốc gia, đến sự vững mạnh của chính quyền nhân dân, đến sự đảm bảo an toàn chế độ Nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, an ninh tư tưởng và văn hóa.Hành vi của bị cáo đã cấu thành tội tội Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Quy địnhtại Điều 117 BLHS 2015 sửa đổi bổ xung năm 2017.
Kết thúc buổi xét xử, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt Huỳnh Trương Ca mức án 5 năm 6 tháng tù giam, đồng thời áp dụng biện pháp quản chế tại địa phương tại địa phương với thời gian 3 năm sau khi bị cáo chấp hành xong án phạt tù. Trước Ca đã có rất nhiều các đối tượng cũng đã có hành vi sử dụng mạng xã hội, lợi dụng sự tự do phát ngôn, tự do đăng tải các bài viết để tuyên truyền những nội dung xuyên tạc, sai sự thật, cổ vũ cho những quan điểm lệch lạc, sai trái gây mất niềm tin, mất đoàn kết trong nội bộ quần chúng nhân dân đã phải nhận những bản án thích đáng cho hành vi phạm tội của mình. Hy vọng rằng với bản án thích đáng mà Ca phải nhận sẽ là bài học cảnh tỉnh cho chính y và cả các đối tượng khác đã và đang có các hành vi sai trái, đi ngược lại với lợi ích của đông đảo quần chúng nhân dân, xâm hại đến những lợi ích cốt lõi của xã hội.
LOXEBEN

23 nhận xét:

  1. QUỐC THỂ CHO AI ?

    1. Thi thoảng nhìn tấm khăn len trên vai người con gái Việt ở miền Nga giá buốt, nghe một điệu hát quê hương bên ánh lửa xứ Lào, lòng tôi rức lên một cảm xúc hỗn mang.

    Tôi vui vì đồng bào tôi tìm được một nơi cho họ một cuộc sống khác. Tôi cũng buồn, trong mắt của những người viễn xứ luôn có điều gì đó buồn bã, tiếc nuối.

    Bạn tôi ở Úc, lấy vợ Việt. Vợ 17 tuổi làm lễ rồi đợi đủ tuổi làm đăng ký. Đợi thêm vài năm để vượt qua các cuộc sát hạch của xứ bạn. Họ kiểm tra cả những tấm hình trước kết hôn để chắc rằng họ không đính hôn giả.

    Anh tôi sang Úc tìm đường cho các con mai này. Anh làm công việc cắt thịt, làm cả hai ca, là một điều cấm. Ngày làm đêm ngủ, bàn tay bấy máu. Anh live stream về cho chị, hai người tươm nước mắt...

    Những người quen tôi những tháng đi về để giữ điều kiện nhập tịch. Họ bảo cô đơn và lạnh lẽo, buồn lắm nhưng vì con.

    2. Úc, Mỹ Canada... với những chính sách nhập cư hà khắc, không còn là "thiên đường" của người Việt. Nó chỉ còn rộng cửa với người giàu. Mỗi năm tầm 9 tỷ đô ra nước ngoài, theo các chuyên gia. Và trong số những người giàu đó, chắc rằng không ít quan chức.

    Thiên đường thứ hai của người Việt hiện tại hầu hết là Đông Âu, để lưu lại được vào Nhật, Hàn cực khó. Mẹ bạn tôi ở Nga bao nhiêu năm, đến khi xế bóng muốn về quê nhưng hai bàn tay trắng. May mắn sao bạn tôi có chút công danh như ý, đón mẹ về.

    Nước Lào đang là lựa chọn mới nổi. Người miền Trung sang bên đó làm gỗ, làm ve chai. Mấy lúc nhàn rỗi lại về. Họ dắt díu nhau đi tìm đất sống. Nước Lào hiền dịu cưu mang rất nhiều người con quê tôi.

    Ly hương là lựa chọn nghiệt ngã. Càng nghiệt ngã hơn cho những con người "sống chui" nơi đất khách. Nép mình trong phòng sợ hãi. Chờ siêu thị hết giờ để lấy thịt hết hạn, ăn nội tạng mà người ta không ăn...

    3. Tôi không cổ suý đồng bào tôi ra đi. Nhưng tôi lấy gì để níu họ ở lại? Tôi nhìn vào thực tế đắng cay: Ai cũng muốn ra đi. Tài năng chất xám ra đi, người giàu có ra đi, tôi chưa bao giờ trách họ.

    Tôi trách quốc gia. Một quốc gia để công dân của mình không có đất sống, phải ngậm đắng ra đi lựa chọn cuối cùng. Quốc gia mà đến y tế và giáo dục người ta cũng tìm đường tị nạn. Đến cả việc dồn dân đô thị cũng không còn đất cho người nữa rồi.

    Tôi trách quan chức. Họ cũng là những kẻ ra đi. Nhưng là đi trong nhung gấm. Tài sản ở nước ngoài, con cái ở nước ngoài. Tiền đó ở đâu? Chắc chắn là góp lại từ những mảnh đời của nhân dân tôi lam lũ.

    Nhân dân đánh bạc với cuộc đời cũng chỉ để mong chắt mót một chút của cải từ viễn xứ mang về quê hương, cho mình và cho người xung quanh mình. Họ có thể sai nhưng có gì đáng tội?

    So với quan chức vơ vét quê hương để mang đi vương giả đầm ấm ở thiên đường, ai mới là tội phạm?

    Quốc gia rừng vàng biển bạc đã không nuôi nổi những công dân lương thiện. Để họ phải vượt sóng xé trời tìm nơi khác. Quốc gia ấy lấy tư cách gì đòi hỏi nhân dân giữ gìn quốc thể?

    Quan chức ăn là mặc lượt đu bám những chuyến xuất ngoại. Quan chức mang cả vợ con bằng tiền của nhân dân đi du lịch shopping có nghĩ đến quốc thể hay không?

    Đừng nói về quốc thể. Khi quốc thể của các người là miếng bít tết vào mỗi buổi sáng, còn quốc thể của nhân dân là tô cơm hẩm cuối chiều !

    (Nguyễn Tiến Tường)

    Trả lờiXóa
  2. TOP TEN PHÁT NGÔN ẤN TƯỢNG 2018

    10 phát ngôn ấn tượng nhất, trong hàng núi những phát ngôn ấn tượng của quan chức Việt, qua bình xét từ Một Góc Nhìn Khác.

    1- “Trình độ, năng lực, sự hạn chế của tôi là rất rõ, sự hiểu biết là không đáp ứng được yêu cầu, trong khi đó tuổi tác đã lớn rồi”
    - Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước.

    2- “Đã đến lúc phải chinh phục thế giới, mang thế giới về Việt Nam”
    - Nguyễn Xuân Phúc, Thủ tướng chính phủ.

    3- “Việt Nam là cô gái đẹp, tất cả cơ thể này chỗ nào cũng đẹp. Chúng ta phải lựa chọn những bàn tay tinh tuý nhất, chứ không phải là ai cũng cho vào…”
    - Phùng Quốc Hiển, Phó chủ tịch quốc hội.

    4- “Chúng ta phải có những nỗ lực đến mức khiến thế giới ngạc nhiên, thậm chí kinh ngạc”
    - Vương Đình Huệ, ủy viên Bộ Chính trị, Phó thủ tướng.

    5- “Soi sáng cuộc cách mạng 4.0 bằng tư tưởng của Các Mác”
    - Nguyễn Xuân Thắng, Chủ tịch hội đồng lý luận trung ương, giám đốc học viện quốc gia Hồ Chí Minh.

    6- “Đói khát là một lợi thế”
    - Nguyễn Mạnh Hùng, Bộ trưởng thông tin - truyền thông.

    7- “Người bán trà đá tại Việt Nam có tỷ suất lợi nhuận cao nhất thế giới”
    - Nguyễn Mạnh Tiến, Phó chủ nhiệm uỷ ban đối ngoại quốc hội.

    8- “Ngân sách Việt Nam không còn gì là không minh bạch nữa rồi, đã là đỉnh cao của quốc tế, đỉnh cao về minh bạch"
    - Đinh Văn Nhã, Phó chủ nhiệm uỷ ban ngân sách quốc hội.

    9- “Chiến thắng kỳ diệu của U23 Việt Nam đã thêm một sở cứ chứng minh vận nước đang lên, đất nước thật sự đang chuyển mình để chào đón vận hội mới”
    - Nguyễn Sĩ Dũng, cựu Phó chủ nhiệm văn phòng quốc hội.

    10- “Tạo hoá cho tôi một bộ não quá bé, nhưng lại cho tôi một tham vọng quá lớn”
    - Nguyễn Thanh Hoá, thiếu tướng, cục trưởng cảnh sát phòng chống tội phạm sử dụng công nghệ cao C50, Bộ Công an.

    (Trương Duy Nhất)

    Trả lờiXóa
  3. VẤN ĐỀ CỦA MỌI VẤN ĐỀ

    Ở Venezuela, với hàng triệu dân phải khăn gói rời bỏ quê hương một cách ồ ạt sau khi chính quyền độc tài nước này đẩy đất nước giàu có và xinh đẹp vào cảnh khủng hoảng kinh tế trầm trọng triền miên, thì đó là nỗi nhục của chính quyền đang nắm quyền cai trị chứ không phải lỗi ở những người dân phải từ bỏ đất nước ra đi.

    Hay như ở Bắc Triều Tiên, bất cứ khi nào có thể, từng công dân của thiên đường tăm tối này cũng đều tìm cách bỏ trốn cho thật nhanh khỏi sự cai trị tàn khốc và truy sát ráo riết của nhà nước cộng sản toàn trị. Và sẽ không một ai đổ lỗi hoặc chê trách người dân đã trốn chạy, dù họ có rời bỏ quê hương tổ quốc của mình mà đi trong tình cảnh của một kẻ chạy trốn, mà người ta sẽ coi khinh cái chính quyền điều hành man rợ của quốc gia đó vì đã đẩy những nhân dân của mình tới cảnh khốn cùng đến mức không còn lựa chọn nào khác.

    Ở các quốc gia hồi giáo cực đoan, chiến tranh và khủng bố, sự đàn áp dã man từ chính quyền hoặc các nhóm cầm đầu chính trị đã khiến nhân dân ở những xứ sở này phải sống trong sợ hãi, tang thương, bị kịch, chết chóc luôn thường trực và trước sự bấp bênh về tương lai phía trước. Và vì vậy, con đường duy nhất mà họ có thể lựa chọn đó là tìm cách di cư và tị nạn (nhận sự bảo trợ từ chính quyền) ở những quốc gia tốt đẹp khác để bảo toàn cho mình. Cũng như dân Do Thái phải chạy trốn khỏi sự truy diệt của Quốc xã phát xít vậy.

    Có thể khẳng định một cách chắc chắn rằng, người dân đặt dưới sự cai trị hà khắc và tàn bạo không giới hạn trong một chế độ chính trị độc tài, họ thường phải tìm mọi cách rời bỏ quê hương của mình để đi tìm một nơi chốn an toàn, thịnh vượng và tốt đẹp khác mà xây dựng cuộc sống và tương lai của chính mình và dành chúng cho các thế hệ tiếp sau thụ hưởng, xây dựng và bảo vệ. Và điều mà chúng ta phải kịch liệt lên án đó chính là thứ chính quyền đã đày đoạ nhân dân đến mức đã thực sự tước bỏ và cướp mất cả nơi chốn cư trú cũng như dung thân của họ, chà đạp lên thân phận của họ. Tổ quốc không còn phải là mái nhà sinh tồn, gắn bó của họ mà trở thành cái nôi của sự ngục tù và những truy bức.

    Chỉ khi nhìn nhận thấy trách nhiệm của chính mình, tức chính thể điều hành quốc gia, trước các hệ quả tồi tệ của đời sống và xã hội đang hiện diện mới hy vọng rằng đất nước đó có thể cải sửa, thay đổi và hoàn thiện bằng những hành động tốt hơn trong việc điều quản quốc gia của mình. Đất nước và dân tộc mới có cơ hội để vươn mình lên mà thoát ra khỏi các vũng lầy và những tăm tối bủa vây.

    Và chỉ những kẻ có quyền chức ăn đến mức không từ thứ gì của dân; tham nhũng hoành hành và cũng chỉ là cán bộ, đảng viên trong bộ máy nhà nước; đất nước nghèo đói, lạc hậu, nợ nần chồng chất; con người ngày càng bạo lực, tàn ác và suy đồi; môi trường ô nhiễm và tài nguyên khánh kiệt; giáo dục và luật pháp rơi vào những sự khủng hoảng và hỗn loạn...thì đó mới là nỗi nhục lớn nhất của quốc gia thuộc về trách nhiệm nhà cầm quyền, chứ không thể đổ lỗi cho những người dân bé mọn gánh trên thân phận muôn vàn những nỗi cực khổ và cảm thấy đủ đường tủi nhục vì chẳng còn lựa chọn nào khác mà quên đi mất cái bổn vụ lớn lao nhất của mình trước nhân dân và xã tắc - là thể chế chính trị.

    Sự rời bỏ của người dân, lúc này, mới chính là nỗi nhục của quốc gia. Và người dân chỉ có lỗi ở chỗ, họ đã không đối mặt và tranh đấu để giành lấy quyền được sống tốt hơn mà tìm cách trốn chạy vấn đề mà thôi. Vì chính quyền không phải là giải pháp của vấn đề, mà chính quyền chính là vấn đề.

    (Ls Luân Lê)

    Trả lờiXóa
  4. 1 người dân Triều Tiên ko chịu lạy tượng lãnh tụ kính yêu Kim Nhật Thành... bị 1 Dư luận viên Triều Tiên quát tháo:

    DLV:
    - "Sao mày ko thể hiện hành động biết ơn bác Kim. Ko có bác Kim và ĐCS thì mày và tất cả những ng dân Triều Tiên có đc sinh ra đời ko? Ko có bác Kim thì giờ mày vẫn đang là nô lệ của Mỹ như tụi dân Hàn Quốc (Nam Triều Tiên) nha con. Mày phải biết bác Kim là lãnh tụ vĩ đại nhất hành tinh, trên thế giới này ai ai cũng phải ngưỡng mộ"

    Người kia hỏi:
    - Sao tôi nghe thằng bạn VN tôi nói bác hồ của nước nó mới là vĩ đại nhất. Thấy mỗi lần đá banh là dân nó mang hình bác hồ theo như bùa ếm

    -DLV:
    - Mày ngu thì đừng có cãi, bác hồ của tụi nó nhất là nhất trong nước nó thôi. Còn bác Kim nhà mình mới là nhất thế giới, ai cũng phải công nhận, hiểu chưa. bác hồ của tụi VN cùng lắm là thứ nhì, ah ko cùng lắm là thứ 4, sau đó đến bác Ủn cháu nội bác Kim thứ 3, bác iL con bác Kim thứ 2, bác Kim mới là thứ 1... những lãnh tụ vĩ đại đã giúp nhân dân thoát khỏi ách nô lệ, ko là bị Mỹ nó bắt làm nô lệ như tụi Hàn Quốc hết"

    Người kia:
    - Vậy sao VN còn xuất khẩu lao động sang xứ nô lệ tụi Hàn Quốc làm gì. Tuổi trẻ VN thì hôn ghế của ca sĩ nó ngồi, mấy cô dâu trẻ đẹp bên VN thì đua nhau lấy chồng là mấy ông già Hàn Quốc, con gái có nhan sắc qua đó làm cave cho bọn nô lệ Hàn... khó hiểu quá

    DLV: ... (gãi gãi đầu 1 hồi lâu rồi nói)
    - Đó là VN, tại họ tiến lên XHCN rồi. Triều Tiên mình vẫn còn đang quá độ...

    (Lê Vi)

    Trả lờiXóa
  5. Đốt lò Tbt Nguyễn Phú Trọng có lấy lại được tý nào tiền tham nhũng từ ai về cho dân chưa? Hay chỉ triệt tiêu phe nhóm nhưng lợi thế mị dân?

    Trả lờiXóa
  6. LÀM CHÍNH TRỊ THỜI NAY

    Thực ra làm chính trị của mỗi thời mỗi khác. Xã hội loài người đã trải qua nhiều ngàn năm lịch sử nhưng thực chất việc làm chính trị chỉ gói gọn trong 2 dạng: thứ nhất là cướp quyền lực và thứ nhì lấy lòng dân.

    Dạng thứ nhất, cướp quyền lực là loại làm chính trị trong môi trường dân trí cực thấp. Một dân tộc tựa như một cá nhân, với cá nhân trí tuệ thì khó lừa gạt họ, nhưng với cá nhân ngu muội thì có thể lừa gạt họ bằng những trò đơn giản. Năm 1945, Việt Nam lúc đó 95% mù chữ, nên Việt Minh cướp chính quyền thành công. Nước Nga cũng thế, Lý thuyết về bạo lực cách mạng thắng thế cũng vì nền tảng dân trí nước Nga thời đó nó vậy. Cho đến đầu thập niên 90 của thế kỷ 20, nền tảng dân trí của các nước Đông Âu không dung nạp với loại chính trị đó nữa thì Cộng Sản sụp đổ. Riêng nước Nga thì dân trí không đủ tầm như các nước Đông Âu khác, nên nước Nga chuyển từ độc tài này sang độc tài khác.

    Dân Việt chúng ta có nền tảng dân trí cực thấp. Năm 1945 là mù chữ, nhưng bây giờ đây biết chữ cũng không khá hơn. Tầm nhìn của người dân rất ngắn và hẹp. Vì sao nói tầm nhìn ngắn? Lấy ví dụ cụ thể, trong việc buôn bán, họ bị người Tàu lừa mua móng trâu, mua rễ tiêu, mua lá điều vv.. Tức bài lừa đảo cũ lặp lại hoài nhưng họ vẫn cắn câu. Điều đó chứng tỏ người Việt vừa tham lam và vừa tầm nhìn cực ngắn. Trong tầng lớp nông dân ít học đã thế, với người có học cũng vậy, họ chỉ nhìn quẩn quanh cuộc đời họ chứ không nhìn xa nhiều thế hệ sau. Họ quan điểm quyền lợi của họ chỉ gói gọn trong gia đình và người thân chứ không gắn liền với quyền lợi cộng đồng, từ đó sinh ra ích kỷ và thờ ơ đến số phận đất nước.

    Với mọi tầng lớp có tầm nhìn ngắn thế, cho nên đến nay dân tộc Việt Nam chỉ thích hợp cho sự cai trị của nhóm chính trị hung hãn như ĐCS. Về vấn đề dân chủ, họ thờ ơ, vì đơn giản, họ thấy nó cho họ được giá trị nào. Với họ, tự đó dân chu là khái niệm trừu tượng quá tầm hiểu biết của họ. Họ cũng không nghĩ nổi quyền lợi quốc gia cũng là một phần cho quyền lợi của họ. Với tầm nhận thức ngắn và hẹp như vậy, giá trị tự do dân chủ không thể xuyên vào đầu họ được. Cho nên nói gì thì nói, thời này vẫn là thời của độc tài, gian ác, và lộng hành ngự trị. Nó vẫn là thời nuôi sống CS.

    Người dân Việt Nam không đủ trình để hình dung ra cái lợi của tự do và dân chủ. Nếu bạn bảo họ, về chặt chân bò lấy móng bán cho tôi giá gấp 10 lần giá thị trường thì họ thấy "cái lợi" đó ngay, còn bạn thuyết trình tự do dân chủ mang lại cho họ cái lợi như thế nào thì e là hết thế hệ này họ của không thể hình dung ra cái lợi của nó là cái mô tơ gì cả. Người Việt Nam chỉ phản ứng khi dao kề đến cổ vì lúc đó họ mới thấy mình gặp nguy hiểm, như lúc Trung Cộng trắng trợn lấn tới. Cho nên nói đến dân chủ họ trơ, nói đến sự xâm lấn Trung Cộng họ xuống đường là vậy.

    Nói ra để chúng ta thấy, nền tảng dân trí Việt Nam như vậy thì CS còn vững vàng lắm. Câu hỏi đặt ra là làm thế nào để đổi thay tầm nhìn thế hệ người Việt vừa ngắn vừa hẹp như thế? Người làm chính trị đối lập với Cộng sản cần làm gì?

    Có 2 điều cực kỳ quan trọng phải làm ngay, đó là trên mặt trận truyền thông phải đưa ánh sáng tri thức chính trị đến đại chúng. Và điều thứ 2 là tổ chức chính trị bí mật để đưa những kế hoạch giành lấy lòng dân một cách bài bản có chiến lược cụ thể hẳn hoi để thực hiện. Trong 2 điều đó, điều nào cũng khó.

    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Về truyền thông, phải làm sao nới được tầm nhìn người có học ra xa hơn đời của họ, và mở cho họ một tầm nhìn rộng bao trùm ra một cộng đồng lớn trong đó có họ chứ không thể để tầm nhìn họ gói gọn trong sân vườn nhà. Đó là bài toán khó cho truyền thông lề dân. Nếu chỉ lao theo sự dẫn dắt của truyền thông lề đảng mà không có những chiến lược truyền thông căng cơ thì khó khai dân trí được. Muốn dân theo phải thuyết phục, mà thuyết phục điều cao siêu thì phải cần nền tảng dân trí để tiếp thu. Với dân Việt, ta cho họ cân thịt hay bị thóc họ sẽ thấy giá trị còn nói về dân chủ họ chả thấy giá trị gì cả.

      Về tổ chức chính trị bí mật, thì có nhiều bước, nhưng bước đầu tiên phải là đảm bảo bí mật để đừng bị bóp cho bể trứng. Làm sao sống sót qua giai đoạn nảy mầm và cây non là bài toán khó. Chặc chẽ và bí mật là yếu tố đặt lên hàng đầu để sống sót. Khi tổ chức đủ lông đủ cánh thì tổ chức chính trị phối hợp với truyền thông thì lúc đó, sức mạnh chính trị sẽ được nâng lên gấp bội.

      Ngày xưa người ta không cần lòng dân, chỉ cần quân phiệt là làm chính trị được. Với thời đó, làm cách mạng chớp nhoáng, cứ lừa gạt và lợi dụng và thậm chí chi ép buộc thì sẽ thành công. Nhưng vì tương lại nước Việt, làm chính trị hiện nay không thể làm thế được. Phải làm truyền thông để vừa mở tầm nhìn cho dân và vừa để lấy lòng họ. Lập tổ chức để làm cho dân an tâm đóng góp. Nếu không làm được 2 điều ấy, thì không bao giờ có đổi thay. Chắc chắn là vậy.

      (Nga Do)

      Xóa
  7. CÁC ĐỒNG CHÍ CAO CẤP CS THƯỜNG BỊ BỆNH ĐÔ LA CAO TRONG MÁU NÊN PHẢI TÌM CÁC NƯỚC GIÃY CHẾT TRỊ BỆNH VÀ HẠ CÁNH AN TOÀN?

    Thường trực Thành ủy TP HCM vừa chấp thuận cho Phó bí thư Thường trực Tất Thành Cang được nghỉ phép từ ngày 17/12 đến ngày 3/1/2019.

    Theo một nguồn tin cho biết, ông Tất Thành Cang đã xuất cảnh sang Singapore để kiểm tra các bệnh lý liên quan đến tim mạch.

    Trước đó ông Cang bị đột q.u.ỵ và phải nhập viện Khoa Nội, BV Chợ Rẫy cấp cư’u. Thông tin từ Bệnh viện Chợ Rẫy cho biết, ông Cang bị rối loạn điện giải, hạ canxi ma’u.

    Phía Ban Bảo vệ chăm sóc sức khoẻ ca’n bộ TP HCM cũng xa’c nhận thông tin này nhưng không bình luận cụ thể về sức khoẻ của ông Tất Thành Cang.

    Trả lờiXóa
  8. DÙNG CHIÊU BÀI LỪA DÂN

    Khi tranh chấp biển đông, trách nhiệm trước tiên là ở chính quyền chứ không phải thuộc nhân dân. Như ta biết trên biển Đông, Trung quốc dùng tàu quân sự ngụy trang thành tàu đánh cá để tìm diệt ngư dân Việt. Điều này không thể chối cãi.

    Trung quốc rất ma mãnh, nó dùng đường 9 đoạn không có cơ sở pháp lí, không biết vị trí chính xảc trên biển để phân định. Mục đích là nó sẽ dùng sức mạnh để nới dần đường 9 đoạn ngày một rộng ra nhằm chiếm trọn biển Đông.

    Nếu trên đất liền đường biên giới là dãy núi, con sông, hay nếu giữa vùng bằng phẳng thì người ta cắm các cột mốc để phân biệt. Còn trên biển thì sao? Đường 9 đoạn ở nơi nào có ai biết không? Không! Cho nên chính quyền Trung Cộng cứ lệnh cho hải quân của nó cứ thấy tàu ngư dân Việt là bắn bất kể vị trí nào thì sao? Nó cứ gặp ngư dân là giết, giết nơi nào thì bảo đó là vùng chủ quyền của nó thì sao? Không dại gì nó không làm điều đi khi chính quyền CSVN luôn im lặng.

    Năm 2017, bãi Tư Chính thuộc vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam bao năm không sao, thế nhưng khi Việt Nam cho khoan thăm dò thì Trung Quốc bảo vùng đó của nó. Vậy mà ngay lập tức chính quyền CSVN cho rút khoan tháo chạy. Với tàu khoan thăm dò, có sự hậu thuẫn của chính quyền Việt Nam, Trung Quốc còn đến xí phần nhận vơ rồi thành thật một cách dễ dàng thi huống hồ chi với ngư dân? Nó vào sát bờ giết ngư dân Việt thì làm gì nó? Vì nó biết chắc chính quyền Việt Nam không phản ứng gì, mà không phản ứng gì thì nó mặc định là của nó.

    Lâu nay tôi vẫn nghi sự hèn hạ của chính quyền CSVN không phải hèn thật mà là thi hành chỉ thị của thiên triều dưới mặt nạ đớn hèn. Trước đây, ĐCS đã phát cờ đỏ sao vàng cho bà con ngư dân ra khơi giữ biển để Đảng ở trên bờ cướp đất dân oan. Thực ra phát cờ để làm gì? Tôi nghĩ CS phát cờ cho ngư dân cắm trên tàu, để chỉ điểm cho quân Trung Cộng biết chắc là ngư dân Việt mà giết khỏi nhầm. Chả lẽ nói với dân là Đảng lỡ bán, biển là của Tàu rồi đừng ra khơi? Nói thế dân biểu tình thì rách việc, nên phát cờ xúi ngư dân ra biển để Tàu lạ giết thì dân tự biết sợ mà bỏ biển. Và quả thực, ngư dân ngày càng rút vào bờ hoặc đi rất xa đánh bắt, như thế mặc nhiên biển hoàn toàn là của Trung Cộng.

    Cách bờ 4km, Trung Cộng thả ngư lôi để dọa dân Việt. Nơi sát bờ, giờ Trung Cộng xí phần thì làm gì nó? Cũng bài hèn, hèn để hợp thức hoá những gì của mình thành của Trung Quốc. Thả ngư lôi ngay sát bờ là sự xâm phạm nghiêm trong về chủ quyền nhưng Đảng đã im re. Mà im lâu ngày thì thành của giặc.

    Vì sao tôi nghĩ hèn là chiêu bài để che đậy một chỉ thị? Bởi vì xâu chuỗi lại sẽ thấy, nó có tiến trình hết. Để mất biển bị dân chửi hèn lâu ngày rồi cũng bàn giao xong. Và cho đến hôm nay, Đảng không còn úp mở nữa là muốn cấm luôn ngư dân không được đi biển. Làm gì có chuyện biển hết cá? Vì đơn giản, Đảng đã bán bằng những văn bản mật được kí giữa 2 ĐCs rồi nhưng giấu giếm ấy thôi.

    Biển đã bán xong, liệu Đảng có hết bán không? Đừng hòng! Còn 331 ngàn cây số vuông, họ sẽ bán và sang thiên triều bày cho chiêu bài lừa dân.

    (Nga Do)

    Trả lờiXóa
  9. Báo chí ca ngợi người VN hiếu khách, vậy tại sao đa số du khách nước ngoài tuyên bố sẽ không quay trở lại Việt Nam lần thứ 2?

    Trả lờiXóa
  10. Nguyễn Phú Trọng vẫn cuồng Mác-Lê rồi tự khoe:

    “Ban Chấp hành Trung ương khẳng định, Bộ Chính trị, Ban Bí thư là một tập thể lãnh đạo đoàn kết, vững vàng về chính trị, kiên định mục tiêu, lý tưởng của Đảng; kiên định chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh; kiên quyết bảo vệ Đảng, bảo vệ chế độ, bảo vệ độc lập dân tộc và chủ quyền quốc gia”. (26/12)

    Trả lờiXóa
  11. Nói một cách thẳng thắn, Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng chả có khả năng và tài cán gì, sự thành công của ông Trọng trong công cuộc đốt lò, hoàn toàn do bàn tay của Trung Quốc giúp đỡ và chỉ đạo. Cụ thể là do một Ban Cố Vấn Trung Quốc 56 người tại Hà Nội, hiện làm việc trong văn phòng tổng bí thư. Và một khi chỉ cần chính quyền Bắc Kinh buông tay thì ông Trọng cũng sẽ tàn đời, khi ấy không chỉ bản thân ông tổng bí thư mà cả gia đình của ông chắc gì đã được yên.

    Đó là hệ quả của một thể chế chính trị vô pháp luật, khi lẽ phải thuộc về kẻ mạnh chứ không thuộc về sự công chính.

    (Kami)

    Trả lờiXóa
  12. Tại sao đảng trá hình, lừa đảo gộp nhân dân vào?
    Trong khi đảng cử thì đảng bầu, mắc mớ đéo gì mà bắt dân bầu?

    Trả lờiXóa
  13. Khẩu hiệu của quân đội là trung với đảng, vậy sao khi hi sinh lại ghi trên bia mộ là tổ quốc ghi công chứ kô phải đảng ghi công?

    Trả lờiXóa
  14. SAO ĐẢNG KHÔNG HỌC?

    Năm 1964 nghĩa trang Mạc Đỉnh Chi ở Thủ đô Sài Gòn trở nên chật hẹp. Chính phủ VNCH cho 1 tiểu đoàn công binh xuống Biên Hòa sang ủi bằng phẳng 125 ha đất để xây dựng nghĩa trang quân đội.

    Đến năm 1975, ước tính có khoảng 18.000 ngôi mộ tử sĩ VNCH được chôn cất ở đây, và sau ngày 30.4.75 các công trình kiến trúc ở nghĩa trang này bị bên thắng cuộc phá hủy hoàn toàn.

    Điều đáng nói ở đây là, chính quyền csVn cho trồng cây cổ thụ, cây lưu niên ngay trên đầu huyệt mộ các anh với mật độ dày đặc. Thậm chí, có ngôi mộ phải xây ôm vòng nửa thân cây để cho đủ kích thước của cổ quan tài.

    Tại sao họ trồng cây trong nghĩa trang này mà không là nơi khác? Các anh đã thành người thiên cổ, đã trở về với cát bụi rồi mà họ còn căm thù các anh dữ vậy sao? Hòa hợp ở đâu, hòa giải ở đâu, khi chính những người cộng sản luôn gieo rắc hận thù từ quá khứ đến hiện tại và cả trong tương lai.

    Thử hỏi các đảng viên cộng sản! Mộ phần ông bà, cha mẹ các người, mà ai đó đem cây cổ thụ trồng ngay bên huyệt mộ như này và không cho các người phá đi, thì, các người có căm hờn không? Có uất hận không? Có đau lòng và xót xa cho thân nhân của mình bị rễ cây hằng ngày đâm xỉa vào xương cốt, mà không thể hốt đuợc hài cốt để cải táng nơi khác hay không?

    «Đừng làm chuyện gì mà bạn không muốn người khác làm cho mình» câu nói này là của Khổng Tử. Người mà đảng bỏ ra hàng núi tiền để xây đền thờ, xây học viện... Buộc dân phải học và noi theo.

    Sao đảng không thuộc bài?

    (Ngô Trường An)

    Trả lờiXóa
  15. Bà Hồ Thị Lệ Hà, Bí thư Huyện ủy, Chủ tịch HĐND huyện Hướng Hóa, tỉnh Quảng Trị, bị kỷ luật bằng hình thức “cảnh cáo” vì nhiều sai phạm trong việc “ăn” đất và ăn chia từ các dự án, công trình trên địa bàn huyện.

    Mặc dù bị kết luận là sai phạm “nghiêm trọng, nhưng bà Hà không bị hề hấn gì. Trái lại, bà còn được lên chức Phó Chủ tịch UBMTTQ Việt Nam tỉnh Quảng Trị. Ở Việt Nam, chuyện cán bộ bị kỷ luật rồi lên chức thường xuyên xảy ra. Bởi dù có bị kỷ luật hay không, thì với gốc gác và tiền bạc, cán bộ cộng sản cũng được dễ dàng ngồi vào những chiếc ghế mà họ muốn.

    Trả lờiXóa
  16. LỘ TẨY DỐI TRÁ CỦA CSVN VỀ NHÂN VẬT "TÔ VĨNH DIỆN" LẤY THÂN CHÈN PHÁO

    Mấy ngày qua, trên các mạng xã hội ở Việt Nam bàn tán xôn xao về việc một giáo sư sử học lâu năm của Trường Đại Học Khoa Học Huế xác nhận rằng nhân vật lịch sử thời chống Pháp “Tô Vĩnh Diện lấy thân chèn pháo” là do CSVN hư cấu dựng lên.

    Trên trang web Nghiệp Đoàn Sinh Viên Việt Nam ngày 23 Tháng Mười Hai, 2018, trong bài viết “Giáo sư Hà Văn Thịnh xác nhận chuyện Tô Vĩnh Diện lấy thân chèn pháo là không có thật” dẫn lời nói của Giáo Sư Hà Văn Thịnh, Đại Học Khoa Học Huế: “Tôi nói thật với chị, lịch sử Việt Nam hiện đại, chỉ có 30% sự thật, 70% giả dối. Đó là điều rất đau lòng. Ví dụ, đánh nhau 30 năm, với Pháp và Mỹ mà Việt Nam không thua trận nào là không thể chấp nhận được. Hay như Lê Văn Tám ấy, châm lửa rồi chạy. Làm sao mà chạy được, 5 mét là gục xuống liền. Hay Tô Vĩnh Diện lấy thân chèn pháo. Quả pháo nặng hàng tấn, nó đè cho dập nát, chèn thế nào được. Nhiều vô cùng những chuyện như thế. Sự dối trá đó làm sinh viên không thích học sử nữa. Thấy sử là bịp bợm, chán quá!…”

    Trên trang Facebook Huy Anh của nhà báo Nguyễn Duy Khanh, ngày 24 Tháng Mười Hai, 2018 viết: “Điều này cũng giống như Giáo Sư Phan Huy Lê nhiều năm trước đã công bố nhân vật ‘anh hùng Lê Văn Tám’ là do CSVN dựng lên, bây giờ là lúc cần nói lên sự thật.

    Thực ra, nhiều người dân đều biết đó là chuyện hoang đường, nhưng hiện nay ở Việt Nam có nhiều con đường, công viên, trường học mang tên Lê Văn Tám vẫn còn hiện diện khắp nơi. Tương tự, Tô Vĩnh Diện cũng có tên đường, trường học mang tên ông.

    Nhân dịp này, nhà báo Nguyễn Duy Khanh cho biết thêm, riêng chuyện những “anh hùng” thời chống Mỹ thì vẫn còn kín như bưng, bởi sự nín lặng của những sử gia CSVN.

    “Còn nhớ, quãng 15 năm trước, câu hỏi đưa ra là ai là người viết thư đầu hàng buộc Dương Văn Minh đọc trên sóng phát thanh tại số 3 Nguyễn Đình Chiểu, quận 1, Sài Gòn thì không ai dám trả lời, dù rằng chỉ có hai người nhận đó là Trung Tá Trần Văn Tùng hay Trung Tướng Phạm Xuân Thệ. Sau đó ông Thệ là người đứng ra nhận nhưng lý lẽ và chứng cứ thì rất mờ nhạt.”

    “Trước đây, cứ mỗi dịp 30 Tháng Tư là thế hệ học sinh chúng tôi được thầy cô đưa vào Dinh Độc lập để nghe anh hùng Bùi Quang Thận kể chuyện lái xe tăng tông đổ cổng Dinh, rồi ông leo lên xe tăng trong Dinh diễn tả giống như thật. Tuy nhiên, sau đó sự việc bị nhà báo Pháp vạch trần, ông Thận cũng rút êm, chỉ còn nhận là người cắm cờ đầu tiên trên nóc Dinh. Chiếc xe tăng đó sau này cũng bị đưa ra khỏi dinh, chấm dứt một câu chuyện không phải là sự thật.”

    Sự việc “ăn theo” này nghĩ cũng kinh. Bởi, nhiều năm trước, ông Trần Mai Hưởng lúc đó đang là giám đốc Thông Tấn Xã Việt Nam đưa hình xe tăng húc đổ Dinh Độc Lập ở Sài Gòn và nói là của mình để tham gia giải thưởng “cao quý” Hồ Chí Minh.

    Và thế mà ông Hưởng đã được nhận giải thưởng, nhưng đồng đội của ông đều biết, lúc đó ông đang bị kẹt ở tận Long Khánh, Đồng Nai nên làm sao có thể phóng ống kính tới tận Sài Gòn. Nhiều nhiếp ảnh gia cũng lên tiếng phản đối, nhưng không biết vì lẽ gì, ông Hưởng vẫn được vui vẻ nhận giải, xem như đó là một sự thật.

    Bình luận về việc này, người có nickname Quốc Anh Nguyễn bày tỏ: “Lịch sử Việt Nam sự thật được bao nhiêu %? Đọc nghe cho vui thôi, đa số đượcc hư cấu và thổi thồng, chủ yếu là bịa những câu chuyện làm sao cho dân hai miền căm thù Việt Nam Cộng Hòa và quân Mỹ, đó là điều ‘bên thắng cuộc’ làm, bất chấp trắng đen và tai tiếng sau này.”

    “Hàng loạt lãnh tụ khi thành lập đảng CSVN năm 1930 cho đến giờ tên còn không dám lấy tên thật, mà tên đã không thật thì lấy gì làm chắc rằng người đã thật, mà người không thật thì không có việc gì những kẻ đó tạo ra là thật cả,” người có tên Nguyễn Quê châm biếm.

    HÀ NỘI, Việt Nam (NV)

    Trả lờiXóa
  17. bọn lồn trâu ao khê.ồn ào qua.

    Trả lờiXóa
  18. 152 CÁI TÁT.

    Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

    Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

    Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

    Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

    Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

    Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

    Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

    Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

    Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

    (Trương Châu Hữu Danh)

    Trả lờiXóa
  19. Việc Hội đồng xét xử đã tuyên phạt Huỳnh Trương Ca mức án 5 năm 6 tháng tù giam, đồng thời áp dụng biện pháp quản chế tại địa phương tại địa phương với thời gian 3 năm sau khi bị cáo chấp hành xong án phạt tù là hoàn toàn chính xác xứng đáng với những gì mà hắn ta đã làm.

    Trả lờiXóa
  20. Một bản án xứng đáng cho những gì mà tên Huỳnh Trương Ca đã làm để chống phá chính quyền. Làm người bình thường như bao người thì không muốn lại cứ thích làm những chuyện đi ngược lại với xã hội này thì cái giá phải trả cho việc làm đấy là điều tất nhiên mà thôi!

    Trả lờiXóa
  21. 5 năm 6 tháng bóc lịch đồng thời áp dụng biện pháp quản chế tại địa phương tại địa phương với thời gian 3 năm sau khi bị cáo chấp hành xong án phạt tù. Thì đây là bản án hoàn toàn xứng đáng cho Huỳnh Trương Ca sau những gì mà hắn ta đã làm .

    Trả lờiXóa
  22. Không có gì để nói với những gì cái giá phải chả cho những hành động chống đối mà tên Huỳnh Trương Ca đã làm cả. Một bản án hoàn toàn xứng đáng cho những hành động mà tên phản động này đã gây ra cũng như qua đó để làm hình thức răn đe cho những tên đang len lói theo sau !

    Trả lờiXóa

 
Nhân quyền © 2012 | Designed by True Happy
.