on 15:15:00

MẶT TRẬN TỔ QUỐC TP HÀ NỘI VỚI CÁC HOẠT ĐỘNG TĂNG CƯỜNG KHỐI ĐẠI ĐOÀN KẾT TOÀN DÂN

Nhãn:

Nhân dịp kỷ niệm 88 năm Ngày truyền thống MTTQ Việt Nam (18.11.1930 – 18.11.2018), cùng với cả nước, Đảng bộ, chính quyền và MTTQ các cấp TP Hà Nội đã có nhiều hoạt động ý nghĩa nhằm củng cố tinh thần đoàn kết trong các tầng lớp nhân dân, tăng cường đồng thuận xã hội. Các khu dân cư ở Thủ đô đã tổ chức mít tinh chào mừng Ngày hội Đại đoàn kết toàn dân tộc, một dịp để nhằm ôn lại truyền thống đoàn kết của dân tộc, động viên các tầng lớp nhân dân thống nhất ý chí, quyết tâm xây dựng cộng đồng dân cư phát triển, góp phần xây dựng Thủ đô Hà Nội giàu đẹp, văn minh.

MẶT TRẬN TỔ QUỐC TP HÀ NỘI VỚI CÁC HOẠT ĐỘNG TĂNG CƯỜNG KHỐI ĐẠI ĐOÀN KẾT TOÀN DÂN
Đây là dịp để đánh giá và biểu dương kết quả một năm MTTQ phối hợp với chính quyền thực hiện các cuộc vận động, các phong trào thi đua yêu nước ở cộng đồng dân cư. Qua 3 năm thực hiện cuộc vận động “Toàn dân đoàn kết xây dựng nông thôn mới, đô thị văn minh”, nhân dân Thủ đô tích cực giúp nhau phát triển kinh tế nâng cao đời sống, làm giàu chính đáng, giảm nghèo bền vững. Bên cạnh đó, hàng triệu ngày công lao động, hàng trăm tỷ đồng được người dân ủng hộ xây dựng nông thôn mới. Đặc biệt, năm 2018, MTTQ các cấp từ thành phố đến cơ sở đều triển khai “Quy tắc ứng xử của cán bộ, công chức, viên chức, người lao động trong các cơ quan thuộc TP Hà Nội” và “Quy tắc ứng xử nơi công cộng trên địa bàn TP Hà Nội” thông qua hội nghị đại biểu nhân dân tại các khu dân cư, tạo sự chuyển biến trong nếp sống thanh lịch, văn minh của người Hà Nội.
Bên cạnh đó, MTTQ Việt Nam TP Hà Nội luôn xác định là cầu nối giữa Đảng với nhân dân, là cơ sở chính trị của chính quyền nhân dân, là ngôi nhà chung đoàn kết thống nhất của nhân dân. 5 năm qua, Ban Thường trực Ủy ban MTTQ Việt Nam thành phố đã tham gia 148 cuộc giám sát, khảo sát cùng Ủy ban Thường vụ Quốc hội, Ban Dân vận Trung ương, Đoàn đại biểu Quốc hội thành phố về thực hiện các nghị quyết, chính sách… của Quốc hội trên địa bàn Thủ đô.
Qua các hoạt động chào mừng ngày kỷ niệm 88 năm Ngày truyền thống MTTQ Việt Nam, chào mừng Ngày hội Đại đoàn kết toàn dân tộc, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam TP Hà Nội với vai trò là một tổ chức liên minh chính trị, liên hiệp tự nguyện của tổ chức chính trị, các tổ chức chính trị - xã hội, tổ chức xã hội và các cá nhân tiêu biểu trong các giai cấp, các tầng lớp xã hội, các dân tộc, các tôn giáo và người Việt Nam định cư ở nước ngoài. Với vai trò và các hoạt động của mình đã một lần nữa khẳng định chính quyền thành phố Hà Nội nói riêng và Nhà nước CHXHCN Việt Nam nói chung luôn đề cao vai trò của quần chúng nhân dân trong việc đóng góp xây dựng đất nước, tôn trọng, lắng nghe ý kiến đóng góp của nhân dân trong việc hoạch định, thi hành các chính sách, cũng như tăng cường khối đại đoàn kết dân tộc – lấy đó làm sức mạnh để đưa Việt Nam tiến lên trường quốc tế./.
                                                LOXEBEN

21 nhận xét:

  1. Qua các hoạt động chào mừng ngày kỷ niệm 88 năm Ngày truyền thống MTTQ Việt Nam, chào mừng Ngày hội Đại đoàn kết toàn dân tộc, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam TP Hà Nội với vai trò là một tổ chức liên minh chính trị, liên hiệp tự nguyện của tổ chức chính trị, các tổ chức chính trị - xã hội, tổ chức xã hội và các cá nhân tiêu biểu trong các giai cấp, các tầng lớp xã hội

    Trả lờiXóa
  2. sinh thời,chủ tịch Hồ Chí Minh đã dạy dân tộc ta là phải đoàn kết lại thì mới thành công được.chúng ta thấm nhuần điều này.việc đoàn kết phải xuất phát từ nội bộ,từ ý thức vì xã hội mới có thể làm nên được những thắng lợi lớn lao.chính vì vậy phải tăng cường hoạt động này ngày càng mạnh mẽ

    Trả lờiXóa
  3. SƠN HÀ NGUY BIẾN!

    Cuộc chiến ý thức Quốc - Cộng, dù chưa rõ nghĩa trắng đen, thắng, bại, nhưng tự nó bị coi như tàn, hoặc giả, là chuyện dĩ vãng sau ngày 30-4-1975! Kể từ đó, người ở cả hai miền bắc nam luôn biểu lộ sự buồn vui lẫn lộn khác nhau. Có người mừng thật. Mừng bằng con tim vì đã hết chiến tranh. Lại có người mừng vì phía ta thắng cuộc, ta nắm được công quyền. Cùng lúc, lại có nhiều người từ bắc đến nam khóc thảm. Khóc vì đã mất Tự Do. Và khóc vì biết từ đây người dân Việt Nam sẽ bị trùm lên đầu, lên cổ cái ách thống trị của gian dối, bạo tàn.

    Chuyện trắng đen là thế, nhưng vẫn có người dửng dưng, chẳng buồn chẳng vui. Họ ngơ ngác nhìn đời, nhìn người, vì chẳng biết chuyện ngày mai sẽ ra rao. Họ chỉ hy vọng hết chiến tranh, con cái được trở về nhà. Phần họ, có được những ngày thong thả, thảnh thơi để làm ăn thay cho nỗi lo canh cánh trong lòng khi nghe tiếng đạn, bom, vọng về.

    Kết quả, chỉ có những tang thương trả lời cho một cuộc hoài vọng sau chiến tranh. Bởi vì, người đi nay xương đã tàn, thịt đã rửa trên rừng hoang, trong góc núi, nhưng vẫn không được nhà nước chiếu cố báo tin (ấy là chưa kể đến những cảnh bị VC lừa bằng xương bò, xương nai, xương chó… thay cho hài cốt người tử sỹ). Ở một chiều khác, có người từng ăn cơm, hưởng bổng lộc ở miền nam, bỗng một chiều đá bát, vác cờ ra đường gọi là đi mừng ngày “giải phóng”, chỉ năm bẩy hôm sau là trắng mắt. Chung cuộc, người bỏ nhà, kẻ trốn chết từ các vùng gọi là thủy lợi, kinh tế mới, vội cạo đầu cho vợ, cho con, chạy ào ra biển, nhập đoàn người thà chết trên biển khơi để đi tìm chữ Tự Do! Riêng những người đã từng khóc than thì có thêm cơ hội cho dòng nước không vơi cạn vì những cuộc chia ly khi chồng, con, bị lùa vào chốn nhà tù với ngôn từ hoang tưởng “học tập cải tạo”.

    Hỏi xem, học tập gì, cải tạo gì? Học tập những thói gian ác của lớp người mới đến ư? Hay cải bỏ cái chính danh, chính nghĩa, công lý, sự thật của mình đi rồi đeo vào cái gian dối và bạo tàn, bán nước của tập đoàn cộng sản HCM?

    Câu trả lời chính xác là đây. Việt Nam đã có một bức tranh khỉ đột tanh mùi XHCN sau ngày 30-4-1975 do Việt cộng đem vào như sau:

    Về niềm tin: Tình thương và niềm tin của con người với con người đã được nhà nước VC mai táng, chôn vùi từ ngày 30-4-1975 ở miền nam. Riêng ở miền bắc thì đã được HCM chôn sống từ khi mùa đấu tố nở hoa vào năm 1953. Ngày nay, nhờ Việt cộng. cuộc sống của người dân hôm nay chỉ còn là những rình rập, ích kỷ, gian trá và đố kỵ lẫn bạo tàn.

    Về luân thường đạo lý. Nến văn hóa nhân bản của dân tộc, luân lý, đạo đức làm người của người Việt Nam đã hoàn toàn bị phá sản nếu như không muốn nói là đã bị triệt tiêu từ sau 30-4-1975. Để từ đó, được bắt đầu bằng chữ học, rồi tập theo nội dung tư tưởng đạo tặc của Hồ chí Minh. Kết quả, ngày nay “người ta phải lừa đảo nhau mà sống. Bởi vì: “Nói dối hằng ngày trở thành thói quen, rồi thói quen đó lặp lại nhiều lần thành đạo đức… cách mạng”. (Trần quốc Thuận, phó chủ tịch quốc hội Việt cộng). Hoặc giả: “Người cộng sản nói dối lem lém, nói dối lì lợm, nói dối không hề biết xấu hổ và không hề run sợ. Người dân vì muốn sống còn cũng đành phải dối trá theo!” (Nguyễn Khải, nhà văn, Đại tá, dân biểu quốc hội Việt cộng. Nơi làm luật, tổ chức, chỉ đạo các chức vụ trong công quyền của nhà nước Việt cộng)

    Về bờ cõi, giang sơn. Ngoài biển khơi thì mất Hoàng Sa, Trường Sa… Trong đất liền thì Nam Quan, Bản Gốc, Lão Sơn, Tục Lãm, vịnh bắc bộ đội mũ ra đi. Phận rừng đầu nguồn, Bausite tây nguyên, Formosa Vũng Áng, chợ Bình Dương… thì thuộc quyền người khác nòi.Ấy là chưa kể đến chuyện tàu thuyền của kẻ thù phương bắc mặc sức tung hoành trên biển của ta. Hoặc tự ý đặt giàn khoan, khoan đất Việt. Phần trong đất liền thì chẳng còn một nơi nào mà không có bóng dáng quan cán Tống Hán nghênh ngang.

    (Xin xem tiếp phần 2)

    Trả lờiXóa
  4. (Phần 2)

    Những chuyện chướng tai gai mắt này ai cũng biết, ai cũng khó chịu, và ai ai cũng muốn trừ tận căn loài cộng phỉ để cứu nước. Trước là đem lại yên vui cho người, cho đời, sau là cứu đất nước ra khỏi vòng kềm toả bá quyền của phương bắc. Tiếc rằng, vì nhiều lý do, từ công đến tư, vì giận hờn, vì chán nản. Hoặc giả, không thể tin nhau, không thể ngồi với nhau trong câu chuyện chung, nên tự ý lặng lẽ như ngựa bỏ thẻ, người ngậm tăm. Tự coi Tổ Quốc là cái bánh không đường, cho dân tộc là câu chuyện phù phiếm. Cho văn hóa, đạo đức, luân lý xã hội là chuyện trên mây để rồi tự rút lui và cầu được yên thân trong cái vỏ ốc cá nhân, mặc cho thời gian, tình thế, xoay vần.

    Kết quả, xem ra thân phận kẻ nhường đường cũng chẳng được yên trong cái vỏ ốc nhỏ bé kia. Trái lại, bị quay cuồng trong những trò chơi gian trá, đầy độc ác của cộng sản. Để rồi, cái vỏ ốc kia ngày một nóng lên và có thể mất cuộc sống bất cứ lúc nào. Bởi vì:

    "Bọn gian tà còn bán nước cầu vinh
    Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn
    Vùi con đỏ xuống dưới hầm tai vạ
    Dối trời lừa dân đủ muôn ngàn kế
    Gây thù kết oán trải mấy mươi năm
    Bại nhân nghĩa nát cả đất trời" (Bình Ngô Đại Cáo)

    Bạn nhìn và nghĩ thử xem, đây là bức tranh của dân ta trong thời bị nô lệ từ nghìn năm trước hay nó là thực tế hôm nay? Với tôi, nếu đem suy từng câu, xét từng chữ, những hành động vô đạo của tập đoàn cộng sản Hồ chí Minh đã gây ra cho dân ta trong suốt 80 năm qua còn độc ác, tàn bạo hơn thế nhiều. Bởi lẽ, có thời nào nhà nước bắt con đấu cha mẹ, anh em họ hàng, làng xóm đấu tố lẫn nhau như thời cộng sản không?

    Hỏi xem, có loài thú nào độc ác với đàn con, mà bảo như thế là thương yêu chúng chăng? Có chính phủ nào dối trời, lừa người, gạt dân mà bảo rằng đó là lương tri là đỉnh cao trí tuệ không? Có, đó là loài bất lương cộng sản. Chỉ có chúng mới làm nổi những tội dối đời, lừa gạt người, rồi coi đó là bài ca đạo đức của chúng mà thôi.

    Hỡi đông bào Việt Nam, trước thảm cảnh của dân tộc, trước nguy cơ đất nước của chúng ta bị tập đoàn Việt cộng HCM sau khi bán đất chia phần, chúng lại trao tay cho Tàu cộng để dân ta thành tập đoàn nô lệ mới cho chúng. Hỏi xem, dân ta phải làm gỉ đây?

    Hởi con cháu của Trưng, Triệu. Hậu duệ của những Ngô Vương, Lê Lợi, Trần hưng Đạo, Quang Trung…. mang dòng máu của Tiên Long nên làm gì đây?

    - Ta cứ lặng lờ ngủ yên, cúi đầu vui theo những ngày phù du nô lệ?

    - Hay ta sẽ cùng nhau cuồn cuộn như dòng thác không ngừng chuyển động, cùng đứng lên theo tiếng gọi của tiền nhân, trảm nội thù diệt ngoại xâm, đưa non sông về một mối thanh bình thái lạc?

    - Cách riêng, Này anh, này chị, hỡi em, còn giữ tấm áo Việt Nam, chúng ta nghĩ gì về con đường Cứu Quốc hôm nay?


    Đầu làng trống,
    cuối thôn chiêng,
    Cây cỏ nước Nam như nghìn mũi giáo.

    Muôn vạn binh
    trăm ngàn mã,
    Vọng tiếng loa cho Tống, Hán bay hồn.

    Vầng nguyệt tỏ,
    Ánh dương soi,
    Sánh cùng nước Việt muôn đời hùng vỹ.


    Nay,
    Dòng sử Tiên Long bỗng gặp cơn nguy biến,
    Vận nước nhà lâm nạn cộng phỉ hại dân.
    Người trong nước đã muôn phần lao khổ,
    Lại canh cánh bên lòng cái họa ngoại xâm.

    Thế cho nên,

    Chiêng hồi trống thúc.
    Nào hỡi Tiên Long
    Như ngàn cơn sóng
    Cuốn với đại dương
    Đọ gan trời đất
    Quyết đưa biển cả núi sông về một mối an bình thái lạc.

    Bởi gương xưa:

    Tiền nhân ta, một thước kiếm xây nền đế nghiệp.
    Dựng xã tắc, lấy Nhân Nghĩa yên định muôn dân.
    Cuộc mở nước như ngọn thuỷ triều trong trời đất,
    Dẫu hưng vong, vẫn lẫy lừng giữa chốn trời đông!
    Năm Qúy Mão (43) đuổi Tô Định,
    Sử nhà Nam ghi tạc công đức Nhị Trưng.
    Dáng anh hùng, thân nhi nữ,
    Bờ sông Hát nghìn thu còn nghi ngút khói hương.
    Đất Thái Bình, (544) sinh Nam Đế,
    Dòng sử Việt thêm một lần vạn thế lưu danh.
    Cờ Thiên Đức, lầu Vạn Thọ,
    Mở hội anh hùng Việt quốc Vạn Xuân.

    (Xin xem tiếp phần 3)

    Trả lờiXóa
  5. (Phần 3)

    Vạn Xuân, vạn Vạn Xuân,
    Lúc khua chiêng, khi đánh trống,
    Trăm vạn mã, ngàn chiến thuyền,
    Ngô Vương giữa Bạch Đằng (938) như ngàn cơn sóng bạc.
    Tiếng quân Nam, trong gío bão.
    Thế vươn cao trên đỉnh thác trảm Hoàng Thao.
    Bàn chân Việt, bước thênh thang.
    Năm lần phá tan quân nghịch tặc cướp nước.
    Bến Chương Dương,
    thành Vạn Kiếp,
    Cửa Hàm Tử sóng hồng đỏ lấp non sông.
    Diệt Tống, Hán,
    triệt Thanh, Nguyên,
    Xoay cơ trời, định bờ cõi, xây nền Độc Lập.
    Ngựa Toa Đô, thuyền Ô Mã
    Mộng bành trướng khó thoát nạn sinh bắc tử nam.
    Dòng nước xanh, vẫn miệt chảy.
    Lớp sóng còn ghi nỗi nhục Lưu Cung,
    Mà trang sử Việt thì muôn năm trường cửu.

    Sang Giáp Thân (1284), Hội Diên Hồng,
    Nghìn thu lưu dấu Hưng Đạo Vương vì nước.
    Công dọc đất, nghiệp ngang trời,
    Làm cho khắp nơi sáng tỏ uy linh thần vũ,
    Vây Đông Quan, hãm Chi Lăng,
    Chỉ một trận mà Liễu Thăng thân vùi vó ngựa.
    Bắt Thôi Tụ, tha Vương Thông,
    Kiếm Thuận Thiên bạt ngang trời, Lam Sơn vì nghĩa.
    Sang Đinh Mùi (1427) vạch biên cương,
    Đất chung một dải, thiên thư định phận: Mỗi nhà một cõi.
    Nước chảy cùng dòng, cao xanh đã tạo: Nguồn cội khác nhau.

    Đến Kỷ Dậu (1789) mở trang sử mới,
    Bắc Bình Vương ra tới Thăng Long,
    Vào Ngọc Hồi, Sầm Nghi thắt cổ.
    Sang Đống Đa, xác Hán từng gò.
    Tiếng quân reo long trời lở đất,
    Tung vó ngựa, trúc chẻ ngói tan,
    Tôn sỹ Nghị bỏ chạy mà Càn Long vỡ mật!
    Đất nhà Nam tựa thiên thu đại định…

    Nhưng than ôi, thế cuộc chuyển dời,
    Tổ quốc chưa vui hết ngày hội, mà nơi phương Nam lệ đổ tiễn Quân Vương!
    Gặp cơn nước đục, Nguyễn thời đi cầu binh ngoại để gieo cái họa cho nước.
    Đầu làng, cuối xóm chó sủa thâu đêm, dân tình không có được giấc ngủ yên.
    Trong nhà con thơ khát sữa, ngoài phố phu thợ, lao công thời ho ra máu.
    Ghê gớm thay, cuồng bạo thay,
    Cái ách phong kiến, giặc ngoại xâm!
    May thay, giữa trùng trùng tai trời ách nước,
    Hịch Hàm Nghi lại vang vọng bốn phương.
    Vì Tổ Quốc, người yêu nước lại đứng lên vì nước.

    Sau trăm năm, mạch sống xoay vần,
    Cơ trời thăng hoa, đất thời chuyển động,
    Non sông vừa thoát ngoại xâm, Việt Minh đã dựng cờ hồng.
    Gặp năm đói (1945) chuột đồng về phố,
    Cửa nhà hoang, máu đổ khắp thành.
    Sáng đấu tố, chiều đấu tố, đấu cho hết những người vì Tổ Quốc,
    “Đào tận gốc, trốc tận rễ”, quyét cho sạch đạo lý luân thường!
    Nơi tôn nghiêm, Cộng kéo về là đá không còn chồng trên đá,
    Phá chùa xưa, đập giáo đường, miếu thần hoàng gạch nát từng viên.
    Cảnh đồng hoang, hồ khô cạn, xác chết chương lên giữa phố bốc mùi ô uế.
    Bầy chuột đói, chạy vòng quanh, bày đàn hương án, chia phiên bán nước cầu vinh.

    Ôi chiều đại nạn, đất thời lặng tiếng,
    Trời ngủ yên, ai biết đâu mà réo gọi.
    Trong đêm tối, đường mã tấu, như ánh sao, Người ngã xuống cho máu loang khắp mọi chốn.
    Lúc nắng lên, đôi dép râu, vào từng nhà, ra tận mộ, réo từng tên mà tra khảo của.
    Người chết không nấm mồ. Kẻ sống mất gia nghiệp.

    Tám mươi năm, máu loang đồng, xương cốt khô chất cao bằng núi,
    Xác trôi sông, theo dòng chảy, ấy công nghiệp vĩ đại Hồ tinh.Gớm ghiếc thay, lòng ác độc, lưỡi vô thường của loài lang sói cộng nô.
    Kinh hãi thay cảnh giết người, dẫu phong kiến, ngoại xâm xưa nay chưa thấy:

    Thằng bé mới lên năm,
    mặt xanh như tàu lá,
    ngã chúi đầu trên sân,
    mồm ấp a ấp úng,
    Ông ơi, Hồ…. Hồ chí Minh giết người.
    Đứa trẻ năm xưa,
    nay đầu đã bạc,
    tên người tưởng ma,
    đổ gục xuống đất,
    đôi mắt trừng trừng,
    máu trào ra miệng. Lại cũng là… nó!
    Cắc… cắc, tùng … tùng … cheng:Việt Minh lập hội, tiêu Công Lý,
    Cộng Sản kết bè, triệt Tự Do.

    (Xin xem tiếp phần 4 Kết dưới)

    Trả lờiXóa
  6. (Phần 4 Kết)

    Hỡi ơi, cơn đau như xé ruột,
    Tiếng thét uất nghẹn chẳng ra hơi.
    Mảnh đất nào cho dân ta ở,
    Nước sông nào cho dân ta uống,
    Gạo thóc nào cho dân ta ăn,
    Sữa mẹ nào cho con bú mớm?
    Tám mươi năm giặc cộng kéo về,
    Bấy nhiêu năm đau thương chẳng cạn.
    Ôi! ngày đại nạn, sao người ngủ yên?

    Nào hỡi Tiên Long,
    Hãy một lần nhìn lại giang sơn cẩm tú.
    Bắc Hồng Hà, nam Cửu Long, nối liền thân một gánh Hoàng Liên.
    Từ Nam Quan, đến Cà Mâu, lưng tựa Trường Sơn chung sức tràn ra biển lớn.
    Là cơ đồ, là sản nghiệp, là hơi thở, là máu xương của tiền nhân để lại cho lũ cháu đàn con.
    Nay tủi hận chưa?
    Một giải giang sơn không còn nơi nào thiếu dấu chân quan cán thời Tống – Hán!
    Đủ đau xót chưa?
    Nam Quan, Bản Giốc, Hoàng - Trường Sa… là đất mẹ, bỗng đổi tên ra xứ người!
    Ôi quốc phá gia phong.
    Nước mắt lau chẳng ráo!

    ***

    Hỡi toàn dân Việt,
    Tổ Quốc lâm nguy.
    Ai người vì nước,
    Đứng dậy mà đi…
    Người đi, chí toan bắt voi rừng, hổ báo,
    Có lẽ nào lo ngại chồn cáo mèo hoang?
    Kẻ xuống biển tìm diệt kình ngư, hà bá,
    Có khi nào lại sợ cóc nhái dưới chân?
    Nào Ta đi cho Việt Linh ngời sáng,
    Này Ta về cho hồn nước trào dâng.
    Đất của Mẹ, một ngọn cỏ ta thề không bỏ,
    Núi nước Nam, một viên đá ta quyết chẳng rời.
    Chị ngã xuống, em đứng dậy,
    Diệt cho hết phường bán nước hại dân,
    Mẹ phất cờ, con ra trận,
    Quét cho sạch bọn bành trướng bắc phương.
    Người trong nước, kẻ ngoài biên,
    Dựng cho cao ngọn cờ Độc Lập.
    Hát cho đều tiếng hát Tự Do.
    Cho ngàn ngàn sau, dòng sử Việt còn lưu danh cùng trời đất.
    Để vạn vạn thế, người nước Nam cùng bốn bể an lạc, hòa minh.

    Cẩn,

    Bảo Giang

    Trả lờiXóa
  7. Mọi người ngạc nhiên và phẫn nộ kết quả vụ án đánh bạc, bởi lúc bắt thì rầm rộ như thể sắp giết đến nơi, mà khi xử (không phải xét xử) thì nhẹ hơn lông chim (hơn cả lông chim nhẹ nhất). Giơ cao đánh khẽ như đùa!

    Phẫn nộ là vì quên mất bản chất chính trị-pháp lý của nền tư pháp trong chế độ toàn trị. Đó là, trong những vụ án đánh đấm phe phái như thế, kẻ cần phải đánh nhất qua vụ án (tất nhiên không thể bắt hắn) bỗng lăn đùng ra chết, thì vụ án đã lỡ làm phải làm cho xong. Đang quay phim mà diễn viên chính chết, thì phim phải hạ màn vội vàng; diễn viên phụ lỡ diễn, thì diễn cho nhanh để còn lãnh cát sê về nghỉ ngơi.

    Án 7, 8 năm thông thường chỉ ở chừng 2 năm sẽ được khoan hồng theo chính sách nhân đạo XHCN, mà trong 2 năm gọi là "ở tù" đó sẽ ung dung về các nhà lô quanh trại "cải tạo" nằm rung đùi hưởng nhàn, không cô quạnh, vì có kẻ hầu người hạ tận nơi. Chế độ phong kiến có tôn ti trật tự và phân biệt đẳng cấp nó vậy!

    (LS Lê Công Định)

    Trả lờiXóa
  8. Hình ảnh ngứa mắt trên hàng ghế đầu quốc hội

    Từ thế hệ hưu gần nhất như Nông Đức Mạnh, Nguyễn Sinh Hùng, Phan Diễn. Đến hưu hàng mấy nhiệm kỳ, vài chục năm trước như Lê Khả Phiêu, Trần Đức Lương, Nguyễn Văn An, Vũ Oanh, Phạm Thế Duyệt, Phạm Văn Trà…

    Khổ. Già cả lú lẫn. Hưu cuối đời rồi. Sống chả biết còn bao ngày. Sao không ở nhà vui với cháu con. Khoẻ thì trồng rau, nuôi gà, nghịch chó. Quốc hội người ta họp. Các ông hưu rồi. Đến ngồi đó làm gì? Như ông Nguyễn Văn An kìa, đến ngả người đưa tay ngoáy mũi.

    Lần nào cũng thế. Khai mạc, bế mạc… Mâm nào cũng dự. Không chỉ quốc hội, đủ thứ các loại hội nghị họp hành, đều thấy các ông phưỡn bụng.

    Đã đến lúc, nên stop, thậm chí ban hành qui định cấm các cụ. Đừng để thế, trông ngứa mắt lắm!

    (Trương Duy Nhất)

    Trả lờiXóa
  9. Nhà báo đảng viên

    Trong một tờ báo, nơi tôi từng làm việc, trước cửa là tấm bảng rất to về “Đạo đức người làm báo XHCN”. Một trong những điều ấy là “Tuyệt đối trung thành với lý tưởng XHCN”. Khi ấy, bản tính nông nổi khiến tôi đặt câu hỏi: “Nếu một khi sự thật không trùng với lý tưởng XHCN thì nhà báo phải làm gì?”

    Toàn bộ 13 người vừa bị bãi chức vì không phải là đảng viên ở báo Thanh Niên đều là những người có thâm niên và chuyên môn dày dặn ở lĩnh vực của mình. Không phải ai trong số họ cũng làm việc trong khâu sản xuất nội dung, và cũng không phải ai trong số họ cũng sẵn sàng làm mọi thứ để có được tấm thẻ đảng nhằm giữ lại những gì đang có.

    Trong số 13 người này, có người đã nói thẳng trong các cuộc họp chính thức họ không muốn vào đảng chỉ vì “không có niềm tin”, nhẹ nhàng hơn, có người nói với chi bộ Báo rằng họ “không vào vì không thích”. Có người trả lời tôi mang tính ẩn dụ hơn: “Em có thích ngồi trong một bàn nhậu toàn người em không thích và nói toàn chuyện em không muốn nghe?”. Tuy nhiên, cũng có người trước đó vì không đánh giá đúng tình hình, đến giờ cuối vẫn cố sức chạy vạy nộp đơn nhưng… không kịp. Không phải ai cũng xuất phát từ nhận thức chính trị.

    Thông tin của tôi cho biết báo TN sẽ có “những sắp xếp” để “bảo đảm quyền lợi cho anh em”. Đó là chuyện của BBT, và dĩ nhiên sẽ làm sao để tránh việc những nhân sự chủ chốt này bỏ việc. Sẽ không dễ tìm ra những nhân sự có thâm niên như vậy để lấp vào chỗ trống.

    Thân phận một nhà báo ở Việt Nam hôm nay còn cay đắng hơn ngày trước, nếu đôi khi người làm báo tự vấn lại việc mình đang làm. Không chỉ tránh né hoặc luồn lách để đưa cho được sự thật mà không bị Tuyên giáo khiển trách, bây giờ họ còn phải lựa chọn để tránh các đề tài chạm đến các doanh nghiệp “ông lớn” là “đối tác” của báo, hay thật ra, chỉ là “đối tác” của các vị trong BBT. Và, bây giờ nếu không phải là đảng viên thì sẽ không được ngồi ở vị trí có thể tham gia quyết định nội dung tờ báo.

    Dường như, thay vì tìm kẻ hở để lách mình qua các rào sắt ngăn chặn tự do, những người có quyền ở báo Thanh Niên rất thích thú trong việc tiếp tay bịt kín mọi khe hở nếu có. Giam giữ đồng nghiệp và giam giữ chính mình. Để ở đó họ tha hồ điều khiển các nhóm lợi ích làm tiền cho chính mình. Vụ báo Thanh Niên liên kết với công ty Oglivy trong vụ ăn tiền Masan giết nước mắm truyền thống là một ví dụ. Vụ việc đó khiến phá tan danh dự và uy tín của tờ báo, thậm chí nhiều anh em làm báo Thanh Niên đến giờ khi nói chuyện với tôi vẫn chưa hết tức giận, cay đắng.

    Ai trong số các vị chức sắc báo chí đang ở nhà cao cửa rộng vẫn giữ niềm tin về một xã hội cộng sản “làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu”. Chẳng có ai cả. Chuyện đề bạt hay bãi chức vì lý do tư cách đảng viên chẳng có ý nghĩa gì với họ. Ý nghĩa lớn nhất của việc này ư? Đảng chỉ là công cụ.

    Không có nhà báo đảng viên. Chỉ có nhà báo thật sự làm báo.

    (Trung Bảo)

    Trả lờiXóa
  10. KHÁI NIỆM VÔ MINH VÀ SỰ TÀN ÁC CỦA NGƯỜI CSVN
    (LS Đào Tăng Dực)

    Một trong những chân lý sâu sắc của Phật Giáo là những sự tàn ác với đồng loại cũng như tham sân si nguy hiểm nhất của chúng sinh đều phát xuất từ “vô minh”. Vô minh có thể được định nghĩa như tà kiến hoặc thiếu khả năng nhìn thấy bản chất chân thật của các hiện tượng, tức sự ngu dốt hay thiếu hiểu biết. Vô minh tức ngu dốt càng sâu thì sự tàn ác và tham sân si càng vô giới hạn.

    Những người CSVN, CSTQ, CSLX, CS Bắc Hàn, CS Cam Bốt và tập thể các đảng CS trong truyền thống Đệ Tam Quốc Tế đã tàn ác vô giới hạn, sát hại hằng triệu sinh linh vì sự ngu dốt của họ trong quá khứ cũng như trong hiện tại thật sự vô giới hạn.

    Chân lý này áp dụng toàn diện cho cá nhân những người cộng sản và tập thể đảng CSVN.

    Thật vậy:

    Toàn dân Việt trong và ngoài nước có cơ hội chứng kiến chân lý này vào chiều ngày 12 tháng 11, tại phiên thảo luận về dự án Luật Thi hành án hình sự sửa đổi qua phát biểu của đại biểu Quốc hội Hồ Đức Phớc – Tổng Kiểm toán Nhà nước. Dân biểu CSVN này đề nghị nghiên cứu hình thức “tù tại gia” “để giảm bớt áp lực quá tải trại giam và áp dụng đối với những trường hợp phạm tội nhẹ, ít có khả năng gây nguy hiểm cho xã hội”.

    Mục đích của Dân Biểu Phớc cũng muốn dùng phương thức tù tại gia này để:

    1. Làm nhục kẻ phạm tội
    2.Tạo một “khung nhà sắt” để giam giữ tù nhân
    3. Gia đình có trách nhiệm chăm sóc, nuôi ăn
    4. Nếu trốn thì gia đình phải hoàn toàn chịu trách nhiệm trước pháp luật

    Cũng theo vị dân biểu CSVN này thì đây là một phương thức vô cùng nhân văn, nhân bản mà Đảng và nhà nước ưu ái ban cho nhân dân Việt Nam trong thiên đường xã hội chủ nghĩa.

    Cũng trong phiên họp Quốc Hội này, Thượng Tướng Tô Lâm, Bộ Trưởng Bộ Công An hứa sẽ nghiêm túc nghiên cứu đề xuất này của Đại Biểu Phớc.

    Hiện tượng Dân Biểu Phớc nêu trên không phải là một hiện tượng đơn lẻ. Các đây vài tháng vào ngày 16 tháng 7, 2018, để phản ảnh những thông tin mà Bộ Công An cho rằng do những thành phần xấu cố ý xuyên tạc bộ luật An Ninh Mạng anh minh của đảng, nhất là Điểm (a) khoản 2, điều 26.

    Thật vậy, Điểm (a), khoản 2 Điều 26 quy định:

    “Doanh nghiệp trong và ngoài nước khi cung cấp dịch vụ trên mạng viễn thông, mạng internet và các dịch vụ gia tăng trên không gian mạng tại Việt Nam có trách nhiệm cung cấp thông tin người dùng cho lực lượng chuyên trách bảo vệ an ninh mạng thuộc Bộ Công An khi có yêu cầu bằng văn bản để phục vụ điều tra, xử lý hành vi vi phạm pháp luật về an ninh mạng”.

    Và Bộ Công An thanh minh rằng, nhà nước xã hội chủ nghĩa vô cùng dân chủ vì công an phải hội đủ 2 điều kiện khắc khe mới được tiếp cận thông tin:

    1. Phải có văn thư có thẩm quyền phê duyệt (không phải nói bằng miệng)

    2. Chỉ trong trường hợp phục vụ điều tra, xử lý hành vi vi phạm pháp luật về an ninh mạng, lực lượng chuyên trách bảo vệ an ninh mạng mới được quyền yêu cầu cung cấp thông tin người dùng.

    Và dưới nhãn quan của Bộ Công An như thế là quá sức dân chủ rồi, nhân dân hay báo chí lề trái đòi hỏi thêm nữa thì thật là sai trái, cần phải trừng phạt thẳng tay.

    Ngay cả viên chức cao cấp nhất của đảng là TBT và bây giờ kiêm luôn cả chức chủ tịch nước là Nguyễn Phú Trọng cũng có những phát biểu “trên trời dưới đất tương tự”.

    Trong khi toàn dân căm thù Trung Quốc thì ông TBT này của đảng ngạo mạn tuyên bố rằng trà Trung Quốc ngon hơn trà Việt Nam.

    Thêm vào đó năm 2015, vào ngày 8/7, trong khi các nhà tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền bị đàn áp dã man trong nước thì theo báo chí CSVN Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng trong buổi nói chuyện ở Trung tâm nghiên cứu chiến lược và quốc tế (CSIS) tại Washington DC phát biểu mạnh dạn rằng:

    “Người dân Việt Nam chưa bao giờ được sống trong bầu không khí dân chủ như hiện nay. Hiến pháp Việt Nam có chương riêng về quyền con người, quyền và nghĩa vụ của công dân, và đang dần được luật hóa”.

    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cũng trong chiều hướng ngược đời đó, vào ngày 28 tháng 1, 2016 ngay sau khi Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XII Đảng Cộng sản Việt Nam, Ông TBT này tuyên bố tiếp:

      “Có đồng chí được Trung ương giới thiệu không trúng cử, có người không được Trung ương giới thiệu nhưng được Đại hội giới thiệu cũng trúng cử. Vừa rồi, các đại biểu Quốc hội cũng tâm sự, dân chủ thế này là cùng, không thể dân chủ hơn"
      Tại sao cá nhân Đại Biểu Hồ Đức Phớc, tập thể Bộ Công An và cá nhân TBT kiêm CTN Nguyễn Phú Trọng có thể tuyên bố những câu hồ đồ và hàm chứa tính ác vô tận như thế.

      Câu trà lời là vì họ bị bức màn vô minh che mờ trí tuệ. Vô minh có nghĩa là ngu si dốt nát.

      Trước hết ông dân biểu CSVN thì không biết rằng, luật quốc tế về những nhân quyền căn bản mà chính đảng CSVN cam kết tuân thủ và mọi thành viên của nhân loại văn minh được thụ hưởng bao gồm:

      1. Quyền của một phạm nhân vẫn giữ được nhân phẩm của mình mà không bị công khai hạ nhục. Phạm nhân vẫn là con người và có nhân quyền

      2.Chính quyền không thể biến nhà cữa của một cá nhân thành một nhà tù để giam giữ chính bản thân hay bất cứ một thân nhân nào khác

      3. Nhà nước nhận tiền thuế của nhân dân thì phải chăm sóc và quản lý những phạm nhân, không thể giao khoáng cho thân nhân của họ

      4. Người nào làm thì cá nhân người ấy chịu trách nhiệm, không phải theo luật rừng của đảng như kiểu tru di tam tộc thủa xưa, hay trong rừng Trường Sơn của đảng.

      Sự kiện thượng tướng Tô Lâm đồng ý nghiên cứu nghiêm túc đề xuất này cũng nằm trong phạm trù vô minh tệ hại đó.

      Riêng Tập thể Bộ Công An, trong bối cảnh luật An Ninh Mạng, thì hoàn toàn không biết rằng:

      1. Trong một nền dân chủ chân chính, một viên công an, chỉ cần một văn thư chính thức của cấp trên mà có thể tiếp cận thông tin cá nhân của một công dân, có khả năng đưa họ vào vòng lao lý, là một vi phạm nhân quyền vô cùng trầm trọng. Việc một cá nhân công an, nhận một văn thư cấp trên đâu có gì khó hơn hoặc buồn cười hơn là nhận lệnh từ chính vợ của mình? Chính vì thế trong một nền dân chủ chân chính, cơ quan điều tra cần án lệnh cho phép từ một tòa án độc lập theo nguyên tắc tam quyền phân lập, trước khi được phép tiếp cận thông tin cá nhân.

      2. Thêm vào đó, nhu cầu phục vụ điều tra cũng chưa đủ để tiếp cận thông tin. Lý do là vì nhu cầu phục vụ điều tra hoàn toàn do công an chủ quan quyết định. Tại các nước dân chủ chân chánh, cơ quan chức năng phải hội đủ chứng cớ sơ khởi về sự phạm tội (prima facie evidence) thì tòa án chí công vô tư mới cho phép tiếp cận thông tin. Không phải cứ tự cho là có nhu cầu điều tra là đương nhiên được quyền tiếp cận.

      Như vậy trong trường hợp ông TBT kiêm chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng thì sao?

      Ông Trọng tuy có học vị và chức vụ cao nhưng ông chỉ biết có một điều đó là xây dựng đảng. Tính vô minh của ông nặng hơn vì danh vọng và quyền lực làm lu mờ. Ông lại cố ý không biết về sự vận hành của những nền dân chủ chân chánh và gạt bỏ ngoài ý thức những phúc lợi một nền dân chủ hiến định, pháp trị và đa nguyên sẽ đem lại cho dân tộc.

      Lý do là vì trong một nền dân chủ chân chánh, với nhiều nhân tài cạnh tranh trong một môi trường cởi mở và bình đẳng, thì một đảng chính trị tồi nhự đảng CSVN sẽ không còn chỗ đứng và một nhân vật với khả năng tầm thường như ông cũng sẽ trở về với vị thế bình thường của mình.

      Ông có những câu tuyên bố thách thức lòng tự hào dân tộc, hay ngạo mạn về dân chủ nhân quyền vì ông ông thích thú cảm giác “ngang tàng tự thị” của những nhà độc tài “mục hạ vô nhân” mà nhân loại thường chứng kiến trong lịch sử.

      Trầm luân trong vô minh miên viễn, ông TBT Nguyễn Phú Trọng, những công an CSVN như Thượng Tướng Tô Lâm, những người CS như Đại Biểu Phớc, biến cả một đất nước tươi đẹp thành một nhà tù khổng lồ. Họ hoàn toàn không ý thức được những hiểm nguy họ mang về cho dân tộc và sự diệt vong tất yếu của đảng CSVN trong một tương lai không xa.

      (LS Đào Tăng Dực)

      Xóa
  11. Chỉ có đại đoàn kết toàn dân thì chúng ta mới phát huy được sức mạnh của dân tộc, phải đoàn kết thì nhân dân ta mới chống lại các thế lực thù địch được. Đám dân chủ sẽ ngày càng khiếp sợ trước người dân chúng ta mà thôi, có xuyên tạc đến mấy rồi vẫn sẽ vậy!

    Trả lờiXóa
  12. KHI BỘ MÁY HỎNG NÁT 50%: NÊN THAY HAY BỎ?

    "Giả sử độ một nửa cán bộ phải thay thì lấy ai làm, thay kịp không"?

    Đó là phát biểu của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng, tại buổi tiếp xúc cử tri Hà Nội chiều nay 24/11/2018. Biện minh cho việc quốc hội đưa ba mức tín nhiệm (tín nhiệm cao, tín nhiệm, tín nhiệm thấp) mà không phải hai (tín nhiệm cao, tín nhiệm thấp), hoặc không đưa mức "không tín nhiệm" để lấy phiếu.

    Tôi nghĩ khác. Không chỉ một nửa, mà thay hết, đuổi hết sạch sành sanh vẫn không thiếu người. Hơn 96 triệu dân Việt, đâu thiếu người tài.

    Một bộ máy phải thay đến 50% nhưng vẫn chạy được, thì còn có thể cố giữ. Chứ hỏng nát hết phân nửa mà vẫn không thay kịp, hoặc thay nhưng vẫn không chạy được, thì vứt bán đồng nát chứ giữ làm gì.

    Đây không chỉ là vấn đề cán bộ, là việc "tín nhiệm" hay không đối với ông này bà nọ. Cao hơn, đó là trách nhiệm trước sức khoẻ và sự tồn vong của chế độ.

    (Trương Duy Nhất)

    Trả lờiXóa
  13. THỦ TƯỚNG THẬT THÀ ĐẾN THẾ LÀ CÙNG!

    Theo tường thuật của báo chí Việt Nam thì hôm 21 tháng 11, khi đưa ra kết luận cuối cùng về “đổi mới, nâng cao hiệu quả hoạt động của doanh nghiệp nhà nước”, đặc biệt là các tập đoàn, tổng công ty nhà nước, ông Phúc nhắc nhở giới lãnh đạo doanh nghiệp nhà nước phải chú ý đến “sân sau” vì tình trạng lãnh đạo giới này có “bốn, năm sân sau” vẫn rất phổ biến.

    Ông Phúc nhấn mạnh, “có đồng chí” trong số những cá nhân dự hội nghị mà ông Phúc “không tiện nêu tên”, có tới… “14, 15 sân sau”, rồi cảnh cáo: “Đừng tưởng Thủ tướng không biết!” (1).

    Ai cũng biết khối doanh nghiệp nhà nước tuy được giao giữ số tài sản trị giá khoảng ba triệu tỉ đồng và được cấp lượng vốn khoảng 1,5 triệu tỉ đồng nhưng thay vì phải đóng góp cho “dân giàu, nước mạnh” thì trước giờ chỉ phá. Khối doanh nghiệp nhà nước đã bị nhận diện là một trong những nguyên nhân chính khiến kinh tế suy thoái liên tục, nợ nần chồng chất. Việc rót gần như toàn bộ nguồn lực quốc gia vào khối doanh nghiệp nhà nước, song không chặn được tình trạng từ tài sản, vốn, tới cơ hội kinh doanh – lợi nhuận của khối này chảy hết vào các “sân sau”, trở thành tài sản riêng của một số cá nhân biến những tài sản ấy trở thành kếch xù, đã trở thành vấn nạn trầm kha, kéo dài vài thập kỷ.

    Thành ra chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi kết luận của ông Phúc tại hội nghị vừa kể tạo ra một trận bão nữa trong dư luận…

    Có những facebooker như Phạm Ngọc Tiến cám ơn ông Phúc một cách chua chát vì đã “nói thật”, một sự thật làm người Việt đau nhói lòng vì bất lực (2). Cũng với tâm trạng đó, có những facebooker như Nguyen Qui Tri “hoan nghênh Thủ tướng” vì “vị tha”, biết nhiều lãnh đạo doanh nghiệp nhà nước có “sân sau” nhưng không làm gì hết (3)! Hoặc khen Thủ tướng “nhân văn” như Kien Tran vì… vẫn gọi những lãnh đạo doanh nghiệp nhà nước có “sân sau” là… “đồng chí” (4). Song cũng có không ít facebooker thắc mắc như Ngọc Vinh: Mười mấy “sân sau” – một dạng tham nhũng mà không trị thì hiểu sao về sự liêm chính của chính phủ (5)?

    Dường như không kềm giữ được cảm giác chua chát, phẫn nộ, có những facebooker nhận định thẳng tuột như Hong Ho: Chỉ có đồng lõa mới biết cụ thể đến thế về số “sân sau”. Thế mà lại để cho yên! Tại sao không phóng viên nào chất vấn người đứng đầu chính phủ xem ông ta biết về “sân sau” đã bao lâu (?), sẽ xử lý ra sao (6)? Thinh Nguyen thì chửi thề, nhắc lại chuyện “Đồng chí X” ngày xưa và các “đồng chí” đang có “sân sau” kèm kết luận, dân vẫn chẳng có quyền được biết những “đồng chí” ấy là ai. Bí hiểm như thể cả nước đang… hoạt động tình báo hoặc là… “bình phong” của tình báo (7). Có cả những facebooker như Nguyen Minh Dao cho rằng ông Phúc “che giấu tội phạm”, bảo bọc tham nhũng và đặt vấn đề nên… xử sao (8). Võ Văn Tạo thì lý giải việc Thủ tướng Việt Nam tuyến bố đừng tưởng ông ta không biết về “sân sau” là cảnh cáo rồi… chờ cúng (9)…

    ***

    Giống như nhiều viên chức khác trong giới lãnh đạo hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam, dường như ông Phúc có năng khiếu đặc biệt trong việc chọc cho đồng bào của mình… giận nên cứ ít bữa họ lại phải xúm vào rủa ông và các đồng chí.

    Nhìn một cách tổng quát, nguyên nhân chính có thể là do… thật thà!

    Xưa nay, ông Phúc và các đồng chí vẫn lặp đi, lặp lại không mệt mỏi rằng tham nhũng là quốc nạn, là nội xâm, chống tham nhũng không có vùng cấm. Nếu không… thật thà, làm gì có chuyện khơi khơi khẳng định, biết hết “đồng chí” nào có bao nhiêu “sân sau” rồi… thôi!

    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có một điểm cũng cần chú ý để đừng chỉ trích Thủ tướng Việt Nam thái quá, đó là sự… thật thà như vừa đề cập không chỉ thể hiện ở một vài cá nhân như ông Phúc mà nó có tính nhất quán trong toàn hệ thống.

      Chỉ một ngày trước khi ông Phúc nhắc nhở các “đồng chí” có… “sân sau”, khi bỏ phiếu thông qua Dự luật sửa Luật Phòng – Chống tham nhũng, 452/465 đại biểu Quốc hội Việt Nam “nhất trí” loại bỏ tất cả các giải pháp nhằm xử lý những tài sản mà các viên chức trong diện phải kê khai tài sản không thể giải trình về nguồn gốc (10).

      Không… thật thà thì đâu có tỉ lệ 93,20% đại biểu Quốc hội công khai xác nhận họ không… ưng trị tham nhũng? Vấn đề duy nhất tạo ra… phiền toái là chẳng hiểu vì sao càng ngày, càng nhiều người không ưng kiểu… thật thà như vậy.

      Sự kiện 93,20% đại biểu Quốc hội dứt khoát không chấp nhận bất kỳ giải pháp nào nhằm xử lý những tài sản có nguồn gốc bất minh bằng luật làm nhiều người nổi giận. Có người như Tran Hai cay đắng, chúc các bạn “tai to, mặt lớn” ngủ ngon (11). Cao Son HD thì khẳng định, đó là bằng chứng cho thấy đa số đại biểu Quốc hội dính dáng đến tài sản có nguồn gốc bất minh (12). Nguyễn Mai xem đó là tất nhiên vì đa số đại biểu Quốc hội là viên chức, thậm chí là những viên chức đầy quyền lực, chỉ vì lợi ích của chính mình và băng nhóm của mình (13).

      Lẽ ra trước khi Quốc hội thông qua Luật Phòng – Chống tham nhũng mới, hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam nên làm “công tác tư tưởng” để dân chúng Việt Nam đừng ngộ nhận về bản chất phòng – chống tham nhũng tại Việt Nam.

      Thiếu bước này, sự kiện các đại biểu Quốc hội thẳng tay gạt bỏ những giải pháp xử lý tài sản có nguồn gốc bất minh ra khỏi Luật Phòng – Chống tham nhũng mới, khiến rất nhiều người như Nguyễn Văn Đực choáng váng vì: Hóa ra “lò” chỉ để đốt phe cánh, chứ không trị tham nhũng, chắc chắn tham nhũng sẽ trắng trợn và trầm trọng hơn. Lam Luuvan – một thân hữu của Nguyễn Văn Đực – than: Đây đúng là “thiên đường” mà bất cứ thằng lãnh đạo cộng sản nào cũng muốn (14)! Tương tự, Lê Quang Huy tin rằng, thủ đắc tài sản có nguồn gốc bất minh là tình trạng phổ quát trong toàn bộ hệ thống. Ông Cụ Mổ Cổ – một thân hữu của Lê Quang Huy – gọi chuyện gạt bỏ các giải pháp xử lý tài sản có nguồn gốc bất minh ra khỏi Luật Phòng – Chống tham nhũng mới là cách: Chúng lo hậu sự bền vững cho nhau (15).

      Tràn trề thất vọng, không ít facebooker như Đặng Huỳnh Lộc uất ức: Quốc hội đã quyết. Không xử lý tài sản có nguồn gốc bất minh, chống tham nhũng cái con… c (16)! Ngô Trường An thì dẫn lời chị hàng xóm, chửi cha lũ đại biểu Quốc hội lưu manh, tệ hơn chó. Chó chỉ ăn cơm thừa nhưng ra sức giữ nhà cho chủ. Còn đại biểu ăn của dân no nê rồi phản chủ (17)!

      ***

      Rõ ràng dân chúng Việt Nam không còn “thuần” như hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam mong muốn. Hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam… thật thà đến thế mà vẫn chẳng yên thân! Tội nghiệp!

      Trân Văn

      Xóa
  14. Trong những năm qua MTTQ Việt Nam TP Hà Nội đã đạt được nhiều thành tích đáng kể góp phần xây dựng Thủ đô Hà Nội giàu đẹp, văn minh. Hi vọng với những gì đạt được thì đây là sẽ là cơ sở và là động lực để cho MTTQ Việt Nam TP Hà Nội hoàn thành tốt chức năng nhiệm vụ của mình trong thời gian tới.

    Trả lờiXóa
  15. Đây là những việc làm cần thiết của MTTQ Việt Nam của TP Hà Nội nhằm xây dựng cho một thành phố Hà Nội ngày càng tốt đẹp, đi lên và hơn tất cả là góp phần xây dựng khối đại đoàn kết dân tộc, 1 trong những công việc quan trọng trong việc xây dựng Nhà nước ta. Vì thế cần có nhiều thêm những sự cố gằng hơn của MTTQ Việt Nam nhằm đưa đất nước ngày càng giàu mạnh!

    Trả lờiXóa
  16. Qua ngày kỷ niệm 88 năm Ngày truyền thống MTTQ Việt Nam (18.11.1930 – 18.11.2018),Cho thấy môt hành động ý nghĩa và thiết thực nhằm xây dựng khối đại đoàn kết tron thành phố Hà Nội nói riêng và trong cả nước nói chung. sức mạnh của dân tộc ta từ bao đời nay đó là sức mạnh của cả toàn dân tôc. cần có thêm nhiều hành động ý nghĩa và thiết thực như thế để phát huy khối đại đoàn kết toàn dân tộc.

    Trả lờiXóa
  17. Qua các hoạt động chào mừng ngày kỷ niệm 88 năm Ngày truyền thống MTTQ Việt Nam, chào mừng Ngày hội Đại đoàn kết toàn dân tộc, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam TP Hà Nội đã làm thúc đẩy vai trò của khối đại đoàn kết toàn dân. dây là hành động cần thiết hi vọng thời gian tiếp theo sẽ có nhiều hành động nhằm thúc đẩy tình đoàn kết trong quần chúng nhân dân.

    Trả lờiXóa
  18. TÂM TÌNH CỦA ĐẢNG:

    Khi Mỹ dọa đánh Triều Tiên, thì đảng ta gọi là Mỹ muốn xâm lược bán đảo Triều Tiên.

    Triều Tiên đòi đánh Nam Hàn, Đảng ta gọi là Triều Tiên sắp thống nhất.

    Việt Tân hoạt động ở nước ngoài, không có chi nhánh ở Việt Nam, tuyên truyền bằng Internet . Đảng ta gọi là khủng bố Việt Tân

    Chọi lựu đạn, cắt cổ phơi hàng rào, đào hầm sống dưới hang, đốt nhà người dân miền Nam trước 1975 Đảng ta gọi họ là chiến sĩ cách mạng.

    Đồng minh của Mỹ, không bán cho Mỹ miếng đất nào, không để Mỹ khai thác tài nguyên, Đảng ta gọi họ là chế độ ngụy quyền.

    Bán Hoàng Sa - Trường Sa cho giặc, để giặc giết mổ nội tạng dân mình, đầu độc dân mình, để Tầu vơ vét tài nguyên, thả chất độc gây hại, cá chết, dân đổ nợ, Đảng ta gọi họ là bạn vàng, láng giềng hữu nghị.

    Cờ Vàng. 3 Sọc Đỏ, không hề giống bất cứ lá cờ nào trong khối đồng minh tư bản. Đảng ta gọi nó là cờ ba que, cờ ngoại lai.

    Cờ đỏ sao vàng, giống như cờ Tầu, giống như cờ Liên Xô, giống hệt các lá cờ trong khối xã hội chủ nghĩa, đặc biệt là phát xuất từ Phúc Kiến bên tàu ....Đảng ta gọi đó là cờ tổ quốc ?

    Liên Xô dù đã sụp đổ hơn 20 năm. Đảng ta gọi đó là cái nôi cách mạng, thiên đường xã hội chủ nghĩa

    Mỹ đang ở vị trí số 1, nơi sinh ra facebook , internet, apple, stabucks, là nơi mà con em cộng sản đang du học và ăn ở... Đảng nói với dân là tư bản giẫy chết.

    (Đỗ Việt Trinh)

    Trả lờiXóa
  19. Qua các hoạt động chào mừng ngày kỷ niệm 88 năm Ngày truyền thống MTTQ Việt Nam, chào mừng Ngày hội Đại đoàn kết toàn dân tộc, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam TP Hà Nội với vai trò là một tổ chức liên minh chính trị, liên hiệp tự nguyện của tổ chức chính trị, các tổ chức chính trị - xã hội, tổ chức xã hội và các cá nhân tiêu biểu trong các giai cấp, các tầng lớp xã hội, các dân tộc, các tôn giáo và người Việt Nam định cư ở nước ngoài

    Trả lờiXóa

 
Nhân quyền © 2012 | Designed by True Happy
.