on 20:16:00

THƯ HIỆP THÔNG – CHỈ LÀ MỘT TRÒ QUEN THUỘC MÀ THÔI

Nhãn: , ,

Từ khi sự cố môi trường ở các tỉnh miền Trung xảy ra, nó đã tạo ra một cơ hội tuyệt vời để cho đám rận chủ hết lần này đến lần khác lấy cơ “vì môi trường” để thực các hành vi chống phá hết sức đa dạng. Ngày 26/10 vừa qua, đám rân chủ lại rở một màn kịch, đó là cho ra cái gọi là “Thư hiệp thông với các Linh mục, Giáo dân và Ngư dân đấu tranh vì môi trường”.
Nhưng có lẽ người dân không còn xa lạ gì với cái trò này của đám dân chủ đê hèn. Bởi lẽ:
Trước hết, phải khẳng định rằng, từ khi sự cố môi trường biển miền trung xảy ra đến nay, đám dân chủ đã tiến hành nhiều hoạt động phá hoại từ tổ chức, kêu gọi biểu tình gây mất an ninh trật tự ở nhiều địa bàn khác nhau (từ các thành phố lớn như Thành phố Hà Nội, Thành phố Hồ Chí Minh, hay chính các tỉnh chịu thiệt hại do môi trường gây ra như Nghệ An , Hà Tĩnh, Quảng Bình…) đến việc viết bài, làm clip xuyên tạc sự quản lý, lãnh đạo chính quyền trong khâu quản lý, khâu giải quyết thiệt hại… Và việc các ổ, nhóm dân chủ tự mình tung ra những cái kiểu như là Thư kêu gọi, hay tuyên bố chung, hay thư hiệp thông… là một trong những chuỗi hoạt động phá hoại quen thuộc mà người ta thường thấy.
Hơn nữa, nhìn cái danh sách các thành viên đứng ra ký tên thì cũng phần nào hiểu được bản chất của cái “Thư hiệp thông” này. Những cái tên như: Nguyễn Trung Tôn, Nguyễn Đan Quế, Phan Văn Lợi; Nguyễn Văn Lý, Đỗ Nam Hải, Vi Đức Hồi, Anh Trần Minh Nhật, Thích Không Tánh… đều đã có một quá trình chống phá đất nước và đều đã bị những hình thức xử lý nhất định. Tuy nhiên, với các mục đích khác nhau mà đám này không chịu hoàn lương hối cải và vẫn tiếp tục có những hành động xuyên tạc sự thật, vu cáo chính quyền. Vì vậy, có thể dễ hiểu được nếu đám này mà cùng nhau cho ra một cái “thư hiệp thông” thì chưa cần đọc nội dung người ta cũng đã đoán trước đó là gì.
Khi xem xét đến phần nội dung của cái “thư hiệp thông” này người ta lại thấy rằng cái nhận định nêu trên là hoàn toàn chính xác. Bởi lẽ, nội dung của “Thư hiệp thông” này tóm lại cũng chỉ có hai phần, gồm: phần thứ nhất nói về sự cố môi trường và các hành động “bảo vệ mội trường” hay “vì môi trường” mà một số giáo sĩ giáo phận Vinh đã tiến hành trong thời gian qua với những câu từ hết sức mĩ miềuViệc làm chính đáng, dũng cảm, quyết tâm đi đến cùng và mang tính cách đại diện của họ cho thấy không một thế lực hay tổ chức nào có hành động đen tối và chủ trương tàn phá trên đất nước này có thể ngang nhiên tồn tại.”.  Phần thứ hai của “Thư hiệp thông” , phần quan trọng không thể thiếu và cũng là mục đích của “Thư hiệp thông” đó chính là việc nói xấu chính quyền, vu cáo chính quyền như từ đổ lỗi cho chính quyền bao che thủ phạm môi trường biển miền Trung, chính quyền đàn áp người biểu tình “vì môi trường”…
Tuy nhiên, nhìn nhận ở góc độ này chúng ta có thể thấy. Một là, những hành động kích động giáo dân tụ tập đông người, biểu tình gây mất an ninh trật tự của một số giáo sĩ đạo Công giáo giáo phận Vinh vừa qua là những việc làm trái với đạo lý và pháp luật, vì lợi ích cá nhân mà các vị chủ chăn nhẫn tâm đẩy đàn chiên của mình vào con đường vi phạm pháp luật, chống lại các giáo lý của giáo hội. Hai là, sự cố môi trường vừa qua, chính quyền đã cố gắng và đã có nhiều giải pháp để tìm ra nguyên nhân, thủ phạm và cùng người dân khắc phục thiệt hại ở nhiều phương diện khác nhau.Vì vậy, cái “thư hiệp thông” này nêu ra chỉ là một trò phá hoại quen thuộc mà thôi.
Cỗng Mẫn

13 nhận xét:

  1. Hình như môi trường là đất diễn rất rộng và bất tận của những kẻ kiếm tiền bất chấp thì phải, họ chỉ cần có một điều nho nhỏ thôi là biến thành lớn lao vô cùng

    Trả lờiXóa
  2. Những hành động kích động giáo dân tụ tập đông người, biểu tình gây mất an ninh trật tự của một số giáo sĩ đạo Công giáo giáo phận Vinh vừa qua là những việc làm trái với đạo lý và pháp luật, vì lợi ích cá nhân mà các vị chủ chăn nhẫn tâm đẩy đàn chiên của mình vào con đường vi phạm pháp luật, chống lại các giáo lý của giáo hội. Việc làm này là không thể chấp nhận được, mong rằng những người con chiên sẽ đủ tỉnh táo để nhận định được đâu là đúng đâu là sai để từ đó có những hành động đúng đắn..

    Trả lờiXóa
  3. Tụi Tuyên giáo Cộng sản VN đúng mất dạy. Thứ trưởng Ngoại giao Việt Nam Bùi Thanh Sơn là thằng nào, là cái đinh rỉ gì mà đòi "tiếp kiến" Giáo hoàng? Qua nước người ta mà đòi "tiếp kiến" người ta, xin "yết kiến" Giáo hoàng bỏ mẹ. Đọc vô là thấy ngay cái ngu dốt, lưu manh, xấc xược của bọn Cộng sản. Ai đời thứ trưởng ngoại giao, phận làm vai dưới mà đòi "tiếp kiến" Giáo hoàng là nguyên thủ quốc gia. Trò này cũng không có gì mới với bọn Tuyên giáo Trung ương, từ cái thời bọn Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Sinh Hùng qua Vatican xin gặp Giáo hoàng bọn nó đã chỉ đạo báo chí VN viết ngược lại là lãnh đạo Việt Nam qua Vatican "tiếp kiến" Giáo hoàng. Bà mẹ, Vatican là đất nước của bọn Cộng sản tụi bây à? Đức Giáo Hoàng mới đang gọi là tiếp kiến tụi bây đó Cộng sản ạ! Nói vậy là mới bình cách dùng từ, chưa động đến cái nội dung trơ trẽn của bài báo này. Bài này các báo được chỉ đạo lấy tin từ Thông Tấn Xã Việt Nam đăng lại chứ không tự viết. Từ "tiếp kiến" được áp dụng một cách có hệ thống từ trước tới giờ mỗi lần tụi Cộng sản xin gặp Giáo hoàng. Tào lao thiệt, nóng cả máu!!!

    (Peter Nguyen Minh Trung)

    Trả lờiXóa
  4. Linh mục Antôn Đặng Hữu Nam - Quản xứ của Giáo xứ Phú Yên (Quỳnh Lưu, Nghệ An), người dẫn đầu 600 giáo dân đi nộp đơn kiện Formosa tại Tòa án ND Kỳ Anh, vừa có văn bản phúc đáp công văn số 1437/UBND-CA.

    Trước đó, ngày 21.10 Phó Chủ tịch UBND Kỳ Anh ông Phan Duy Vĩnh đã ký văn bản gửi UBND Quỳnh Lưu, Nghệ An “Về việc giải quyết các nội dung liên quan đến người dân khởi kiện tại Tòa án ND Thị xã Kỳ Anh”, trong đó thông báo đã hết hạn khiếu nại dân sự của bà con giáo dân GX Phú Yên và nêu rõ: “Kính đề nghị UBND Quỳnh Lưu thông báo cho các tổ chức, cá nhân liên quan được biết để tránh tình trạng người dân chưa nắm được chủ trương, qui định của pháp luật tập trung đông người đến nộp đơn khiếu nại tại TAND Kỳ Anh, ảnh hưởng đến tình hình an ninh trật tự, an toàn giao thông trên địa bàn”.
    - Như tui từng phân tích về tính pháp lý của vụ kiện Formosa, trong bản phúc đáp ghi ngày 25.10, Cha Nam cũng giải thích rõ: “Luật Tố tụng dân sự hiện hành, không cho phép việc khởi kiện và khiếu nại tập thể, và buộc từng nguyên đơn phải nộp đơn riêng lẻ, kể cả những vụ kiện có cùng đối tượng và sự việc như nhau. Như vậy, việc tập trung đông người là hệ quả của một qui định pháp luật bất hợp lý, chứ không phải do lỗi của người dân.”

    (Le Nguyen Huong Tra)

    Trả lờiXóa
  5. Tôi làm việc tại Lào nên mua luôn xe ô tô bên này, ở đây xe rẻ hơn ở Việt Nam 2/3 giá thành. Nếu một chiếc xe bên Mỹ là 50 nghìn đô thì về Lào sẽ là gấp 2 và về Việt Nam thì...gấp 3.

    Hôm bữa thằng bạn bảo với tôi:
    - Tao đợi đến năm 2018 lúc đó thuế giảm, hoặc đợi Việt Nam sản xuất được xe hơi như thằng Cam thì sẽ mua xe mày à, nghe bảo đến lúc ấy thì giá xe ở Việt Nam cũng ngang ở Lào hoặc rẻ hơn mà thôi.

    Tôi đùa với bạn:
    - Giờ cho mày một lượng khách hàng ổn định, buộc họ phải mua hàng của mày mà không có sự chọn lựa nào khác. Nếu được chọn việc bỏ vốn ra để làm một tiệm bánh, mày đầu tư máy móc thiết bị, sau khi trừ đi chi phí thì lời được hơn 10% với việc mày không bỏ cái gì ra cả, chỉ việc nhập bánh của cửa hàng khác về và bán ra với giá gấp 3 thì mày chọn phương án nào?

    - Tất nhiên là tao chọn phương án thứ 2 rồi, ngồi không nhập về bán ra lời gấp 3 cho sướng chứ đầu tư tiền bạc, công sức làm gì cho khổ mà lời có được hơn 10%.

    - Uh, thì chính phủ mình cũng vậy, họ ngồi không nhập về bán rồi thu thuế cho sướng chứ đầu tư sản xuất làm gì cho thêm mệt. Nếu buộc phải giảm thuế thì họ sẽ tăng các loại phí để sao cho phần lời không giảm xuống. Quyền sinh quyền sát họ nắm trong tay thì giấc mơ xe hơi giá rẻ của mày ngó bộ đến tết Công Gô cũng chưa thực hiện được chứ nói gì năm 2018.

    Đất nước mình sống nhờ thuế, phí, xuất tài nguyên thô và đi vay nợ. Giờ tài nguyên cạn kiệt, vay nợ cũng éo ai cho, chỉ còn nhờ vào thuế, phí mà mày mơ đến việc miễn giảm. Mơ gì mà khôn vãi, tỉnh lại đi cu, hehe!

    (Nhan The Hoang)

    Trả lờiXóa
  6. “Cho tao chửi mày một tiếng
    Đất của Ông Cha sao mầy cắt cho Tàu
    Ngậm phải củ gì mà mầy cứng miệng
    Đảng của Mầy, chết mẹ… đảng tào lao.

    Chế độ mầy vài triệu tay cầm súng
    Cầm súng làm gì chẳng lẽ hiếp dân
    Tao không tin lính lại hèn đến thế
    Lại rụng rời… trước ách ngoại xâm.

    Mầy vỗ ngực. Anh hùng đầy trước ngõ
    Sao cứ luồn, cứ cúi, cứ van xin
    Mội liền răng à thì ra vậy đó
    Nó cạp mầy, mầy thin thít lặng thinh.

    Ông Cha mình bốn ngàn năm dựng nước
    Một ngàn năm đánh tan tác giặc Tàu
    Thân phận mầy cũng là Lê là Nguyễn
    Hà cớ gì… mầy hèn đến thế sao.

    Chuyện mầy làm Toàn Dân đau như thiến
    Mấy chết rồi, tao nghĩ chẳng đất chôn
    Hãy tỉnh lại ôm linh hồn sông núi
    Cứ đà nầy… chết tiệt còn sướng hơn.

    Đàn gảy tai trâu… xem chừng vô ích
    Giờ mầy nghe tao chửi còn hơn không.”

    Trạch Gầm

    Trả lờiXóa
  7. BÁO, ĐẢNG, MẮM

    Không dám (không được) viết điều cần viết, đã đành. Hàng loạt nhà báo bị tước thẻ hành nghề, rồi hàng loạt Tổng biên tập bị cách chức, bắt giam. Phận phóng viên, đến mức bị mấy thằng công an du côn đấm hộc máu mồm cũng không dám "ẳng" lên một tiếng.

    Thằng lươn lẹo sống được thì hết bám đít lãnh đạo, chồm hổm nhai cá mực Formosa biểu diễn, đến... hốc mắm Masan.

    Hết thời “đảng là đạo đức, đảng là văn minh”. Giờ còn bám đảng, nói như Ngọc Trinh “cạp đất mà ăn”. Ông Trương Minh Tuấn, Bộ trưởng Thông tin – Truyền thông chẳng đã thừa nhận đó sao: “Biểu hiện rõ nhất là các bài viết liên quan chủ trương, chính sách của đảng và nhà nước, hoạt động của các đồng chí lãnh đạo đảng, nhà nước thường được đưa tin một cách hời hợt, khô khan, thiếu sinh khí, lấy số lượng thay chất lượng, mục đích như để “đúng định hướng” một cách hình thức”.

    Tác giả Phạm Trần thì cụ thể hơn: "Báo chí cũng muốn thoát đảng”.
    Thời ăn nhờ mùi váy vú Ngọc Trinh cũng qua rồi. Giờ là mùi mắm. Chưa bao giờ, cả cái làng báo này khẳm một mùi mắm khủng kinh đến vậy.

    Chưa xong. Mấy ngày nay, lại bắt đầu nghe loảng xoảng tiếng gươm đao của các nhà báo. Họ đang tự phang nhau, hắt tạt mắm vào nhau, dường như để cố chứng minh "tao lương thiện hơn mày"!
    Nghe đến mà thương!

    Ông Tuấn Bộ trưởng bảo: Đó là xu hướng "tự diễn biến", "tự chuyển hoá", là báo chí “tách rời đảng, hư vô về chính trị”.

    Anh em bề dưới thì không nín nổi, nặng lời: Báo chí đang vào cơn bĩ cực - không phải, vào thời... khốn kiếp! Tôi thì cười, nhại lời ông Tuấn: Báo chí nhạt xa mùi đảng rồi, giờ chỉ toàn mùi mắm!

    Mà chắc gì chỉ vây trong làng báo. Biết đâu, cái mùi mắm ấy đã chẳng vấy lây đến các nhà quản cai... tư tưởng?

    (Truong Duy Nhat)

    Trả lờiXóa
  8. sự cố môi trường biển miền trung xảy ra đến nay, đám dân chủ đã tiến hành nhiều hoạt động phá hoại từ tổ chức, kêu gọi biểu tình gây mất an ninh trật tự ở nhiều địa bàn khác nhau (từ các thành phố lớn như Thành phố Hà Nội, Thành phố Hồ Chí Minh, hay chính các tỉnh chịu thiệt hại do môi trường gây ra như Nghệ An , Hà Tĩnh, Quảng Bình…) đến việc viết bài, làm clip xuyên tạc sự quản lý, lãnh đạo chính quyền trong khâu quản lý, khâu giải quyết thiệt hại… Và việc các ổ, nhóm dân chủ tự mình tung ra những cái kiểu như là Thư kêu gọi, hay tuyên bố chung, hay thư hiệp thông… là một trong những chuỗi hoạt động phá hoại quen thuộc mà người ta thường thấy.

    Trả lờiXóa
  9. BÀI VIẾT MỚI CỦA NHẠC SỸ TUẤN KHANH. MỘT BÀI VIẾT DÀI NHƯNG RẤT ĐÁNG ĐỌC NẾU NHƯ BẠN LÀ NGƯỜI VIỆT NAM:

    TRỞ VỀ, ĐI TỚI

    Trong một chuyến đi quốc nội, vô tình đoàn người đang xếp hàng lấy vé ra máy bay bỗng xuất hiện vài người khách Trung Quốc. Đó là những người khách hết sức ung dung. Họ ăn nói lớn tiếng, cười to và tự nhiên, không khác gì dân bản xứ. Hàng dài người Việt đang xếp hàng im lặng nhìn. Mỗi người một suy nghĩ.

    Bất chợt 2 người khách Việt nói với nhau “Không biết mình qua Trung Quốc có tự nhiên được vậy không?”. Lời tán gẫu nhỏ, nhưng lại đủ cho vài người chung quanh nghe. Đột nhiên ai nấy đều cười. Những nụ cười khôn cùng ý nghĩa. “Thì tụi nó qua đây, tự nhiên như nước nó rồi còn gì”, một người khác nói bâng quơ, nhưng như muốn tất cả những người Việt còn lại cùng nghe. Trên mỗi gương mặt Việt lại có một nụ cười. Cũng thật khó tả.

    Một người đàn ông lớn tuổi,đầu bạc trắng, cắt ngắn, đi dọc với tôi, kể rằng vừa rồi ông gặp một người khách Trung Quốc. Câu chuyện về ranh giới quốc gia, khác biệt dân tộc, chiến tranh… lại nổ ra. Người Trung Quốc rất tự tin, nói rằng từ nhỏ, ông ta đã được học về lịch sử, nói rằng Việt Nam thuộc về Trung Quốc từ ngàn năm, nhưng sau đó làm phản và tách ra. Vì vậy chuyện phải quay trở về mẫu quốc là điều tất nhiên. “Tụi tao có một tỷ người học thuộc điều đó, tụi mày chỉ có một trăm triệu, cãi không lại tụi tao đâu”, người khách Trung Quốc này cười lớn. Dù không ác ý, nhưng sự diễn đạt rất thật của ông làm tôi lẫn người đàn ông Việt tóc bạc khi kể cho nhau nghe, đều nao lòng.

    Nếu như quả có một cuộc trở về định mệnh như vậy, thật xót xa cho lịch sử hàng ngàn năm của cha ông Việt đã chống chọi, bứt xiềng gông cho con cháu hôm nay. Một cuộc trở về như vậy, có lẽ chỉ có một ít người muốn, còn tất cả còn lại đều đau đớn, căm gan. Nhưng hôm nay, dường như mọi thứ đang “đi tới” chứ không phải “trở về”.

    Cuối tháng 10, ba chiếc tàu chiến Trung Quốc ghé cảnh Cam Ranh. Chính quyền tỉnh Khánh Hòa huy động người dân và đoàn thể ra phất cờ tiếp đón binh lính Trung Quốc. Chiếc tàu dẫn đầu là Tương Đàm 531, tên gọi của chiếc chiến hạm đã tấn công Gạc Ma năm 1988, thảm sát 64 binh sĩ quân đội nhân dân Việt Nam khi không có khả năng kháng cự. Nhiều năm sau cuộc chiến Gạc Ma, chiến hạm này đã được bán cho Bangladesh, nhưng vỉ cái tên Xiangtan/Tương Đàm gợi nhớ về chiến công hiển hách năm 1988, nên khi đóng tàu mới, chiến hạm Tương Đàm lại ra đời như niềm kiêu hãnh của ngành hải quân Trung Quốc. Điều khác nhau duy nhất là chiếc Tương Đàm cũ, có số hiệu 556, còn chiếc mới có số hiệu 531.

    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Khi ca sĩ Khánh Ly hát ở Sài Gòn, mọi sự ngăn cấm của các quan chức đều dựa trên ý rằng “không muốn gợi nhớ về một quá khứ không tốt”. Sau năm 1975, hơn 15.000 đầu sách của hai nền Cộng hòa miền Nam Việt Nam bị đốt, bị cấm và bị truy lùng vì cho là “gợi lại hình ảnh và văn hóa đồi trụy”. Hàng chục ngàn bài hát cùng các văn nghệ sĩ miền Nam bị cấm, cô lập như kẻ thù. Thậm chí có người đã phải vào tù vì có “tội lỗi với nhân dân”… Ấy nhưng Tương Đàm, cái tên đẫm máu người Việt ngang nhiên mang quá khứ đi vào hiện tại, từ Gạc Ma vào nơi quan yếu của Việt Nam, Cam Ranh, lại được chính quyền mở champagne chào đón.

      Chắc những người được lệnh chào đón ba chiếc tàu chiến Trung Quốc cũng không biết rằng, vào lúc này, Bắc Kinh đã hoàn thành xong vành đai chiến lược để bao vây đảo Trường Sa của Việt Nam. Phi đạn và chiến đấu cơ của Trung Quốc tạo nên một vòng hỏa tuyến đảo đá Chữ Thập, Su Bi, Châu Viên, Vành Khăn, Gaven, Tư Nghĩa, Gạc Ma. Từ đây, Trung Quốc có khả năng uy hiếp trực tiếp Sài Gòn, Cam Ranh và Trường Sa. Tờ Focus Taiwan đưa tin này, mới đây, vào ngày 18/10/2016.

      Người Trung Quốc chắc không còn nói chuyện Việt Nam trở về, mà hình như họ chọn cách đi tới, vì mọi thứ đều đã thuận lợi. Hôm nay thì chính quyền tỉnh Quảng Ninh đã chính thức có chính sách mỗi ngày cho 100 xe Trung Quốc lái thẳng vào Việt Nam. Một sự ưu ái khá lạ lùng và sẽ sớm là chuyện của các cửa khẩu ở những vùng khác noi theo, mà chắc con số 100 xe mỗi ngày sẽ dần chỉ là thông báo ước lệ.

      Không lâu nữa, năm 2018, bởi những ràng buộc bởi Hiệp định Thương mại hàng hóa ASEAN – Trung Quốc (ACFTA), một loại thỏa ước thương mại mà Bắc Kinh lập ra để đối đầu với TPP của Mỹ, từ Trung Quốc, các loại động vật sống dùng để nhân giống; nhiều loại thịt, nhiều loại thuỷ hải sản đông lạnh và hoa quả sẽ được miễn thuế 0% khi vào Việt Nam. Thật đúng lúc, giữa lúc bốn tỉnh miền Trung chịu nạn biển nhiễm độc, lũ lụt tàn phá hoa màu, nhà cửa, giới chăn nuôi khánh kiệt… thì ngay lúc họ chuẩn bị hồi phục, đã bị nhấn chìm trong cơn đại hồng thủy nhập khẩu 0% từ Trung Quốc.

      Tôi có kể với bạn về chuyện người Trung Quốc học lịch sử rằng Việt Nam phải trở về mẫu quốc? Có một sự thay đổi nhỏ, có màu máu và nước mắt, là chính quyền Cộng sản Trung Quốc đang sốt ruột đi tới thật nhanh, chứ không đợi ai đó trở về. Cuộc đi tới này lộng lẫy và man rợ không kém gì các đạo quân của Thành Cát Tư Hãn tràn tới: cỏ không thể mọc, con người chỉ còn biết quỳ xuống và ngửa mặt khóc than vì sao đất nước chúng ta lại đến nông nỗi như vầy.

      Trong chuyến thăm Trung Quốc đầu tháng 9 năm nay, thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã hứa là sẽ sớm quyết việc thanh toán thương mại Việt Nam – Trung Quốc bằng đồng Nhân dân tệ. Còn bà phó Thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước Nguyễn Thị Hồng, người tháp tùng thủ tướng, thì hân hoan nói rằng chuyện này không khó, vì lâu nay các tỉnh phía Bắc đã “thử” làm như vậy rồi. Không biết Quốc hội Việt Nam có biết về việc này không? Liệu Quốc hội mới có ít hơn những kẻ ngủ gục, chơi game và xin nghỉ sớm để lên tiếng về những hiểm họa như vậy? Bất kỳ ai có một học vấn tối thiểu cấp trung học, cũng đều hiểu việc Nhân dân tệ hóa nền kinh tế Việt Nam mang đến nguy cơ lệ thuộc như thế nào. Đặc biệt, Trung Quốc đang “đi tới” rất ào ạt trong sự hân hoan của những kẻ như bà Nguyễn Thị Hồng, và trong với bối cảnh vô cùng thuận lợi khi hệ thống Ngân hàng Nhà nước Việt Nam đồng bộ hô to chương trình chống đô-la hóa bằng quyết định 2589/QĐ-NHNN, hạ lãi suất tiền gừi bằng đô-la.

      (Xin xem tiếp phần Kết dưới)

      Xóa
    2. Trung Quốc đang biến nhiều quốc gia Châu phi trở thành những chư hầu kinh tế, cũng bằng cách dùng nhân dân tệ hóa như vậy. Hiện tại Zimbabwe, Angola và Nam Phi đã trở thành những quốc gia lệ thuộc kinh tế nặng nề vào Trung Quốc khi áp dụng thanh khoản bằng đồng Nhân dân tệ. Bạn nghĩ rằng chỉ là vấn đề thương mại? Áp lực kinh tế này, cũng đã trở thành áp lực chính trị khiến Nam Phi 3 lần từ chối cấp visa cho Đức Đạt Lai Lạt Ma, chỉ vì muốn ve vuốt Bắc Kinh. Đại hội những người đoạt giải Nobel Hòa Bình tại Cape Town ở Nam Phi vào năm 2014, kể cả thị trưởng của thành phố cũng đã tuyên bố hủy hội nghị, nhằm tố cáo vì Pretoria đã cúi đầu trước Trung Quốc. Campuchia cũng vậy, trong vòng xoáy trở thành chư hầu của Bắc Kinh để chống lại Việt Nam, chính quyền này cũng đã ướm việc chính thức thanh toán bằng đồng Nhân dân tệ, khởi đầu bằng du lịch.

      Trong câu chuyện mà người đàn ông nói giọng Bắc, tóc bạc, kể với tôi về cuộc trò chuyện với người Trung Quốc. Giọng cười của ông rất sảng khoái. Một người biết ông, nói nhỏ với tôi rằng ông đã cùng gia đình tim đường định cư ở nước ngoài rồi. Có lẽ, vì vậy mà giọng cười của ông rất nhẹ nhàng, tiếng cười của một người đứng ngoài một nồi nước sôi sùng sục, hé nắp nhìn vào.

      Nhưng tôi và hàng triệu con người khác – những người ở trong nồi – chắc không thể an nhiên được như ông. Vì bởi chúng ta là những người ở lại, là những người không có khả năng ra đi hay đã quyết chọn sống còn trên mảnh đất này. Tôi chắc rằng sẽ không có nhiều những kẻ muốn “trở về” trong chiếc nồi đóng kín nắp ấy. Nhưng chúng ta lại chứng kiến một cuộc đi tới, chà xát mọi thứ, không có sự xót thương di sản cha ông để lại. Cuộc đi tới của những chiến hạm Trung Quốc, của những đoàn xe tự do đi lại trên đất nước này, những đợt cuồng phong áp thuế 0% dẫm nát nông dân Việt Nam, và có thể có cả những đồng Nhân dân tệ mà chúng ta sẽ cầm trên tay để làm quen, không còn xa nữa.

      Tôi vừa leo ra khỏi nắp nồi ấy, bằng hy vọng và sự thật về quê hương của mình. Và tôi nhận thấy mình có một niềm tin mới, rằng sẽ không có một sự “trở về” hay “đi tới” nào cả. Dân tộc này, đất nước này không thể đi vào khốn khó, nếu người người cùng nuôi hy vọng và nhìn bằng sự thật về đất nước mình, dân tộc mình, và cùng nhau leo ra khỏi nắp nồi đóng kín đó, trước khi quá muộn.

      Nhạc sỹ Tuấn Khanh

      Xóa
  10. Phần quan trọng không thể thiếu và cũng là mục đích của “Thư hiệp thông” đó chính là việc nói xấu chính quyền, vu cáo chính quyền như từ đổ lỗi cho chính quyền bao che thủ phạm môi trường biển miền Trung, chính quyền đàn áp người biểu tình “vì môi trường”…

    Trả lờiXóa
  11. Vẫn là một bài quen thuộc của đám dân chủ. Không thể bỏ qua cơ hội nào để tiến hành các hoạt động chống phá. vâng đúng như vậy, chúng không hề bỏ qua dù một cơ hội. Nhưng điều khiến tôi thấy nực cười là chúng vẫn thường xuyên sử dụng các luận điệu, sử dụng các chiêu bài cũ rích có từ lâu đời, mang tính "truyền thống" của chúng. Việc bức thư hiệp thông kia xuất hiện cũng chỉ là một chiêu bài mà thôi, một chiêu bãi bình mới rượu cũ. Thư hiệp thông nhưng chẳng khác nào những bài viết xuyên tạc sự thật, đả kích chế độ vốn đã xuất hiện trước đó.

    Trả lờiXóa

 
Nhân quyền © 2012 | Designed by True Happy
.