on 17:47:00

PHẠM THÀNH: MỘT NHÀ VĂN LỆCH LẠC VỀ TƯ TƯỞNG

Nhãn: ,

Mới dây, nhà văn Phạm Thành – một nhân vật ẩn náu mình trong đám rận chủ đã đưa ra những phát ngôn thiếu hiểu biết, cổ vũ cho việc chia rẽ giữa các vùng miền của Tổ quốc. Trong bài viết được đăng trên các trang báo lá cải, Phạm Thành đã đưa ra bức tâm thư gửi lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam trong đó nói đến việc hình thành nhà nước các khu vực ở Việt Nam theo mô hình liên bang ở các quốc gia khác.
PHẠM THÀNH: MỘT NHÀ VĂN LỆCH LẠC VỀ TƯ TƯỞNG
Phạm Thành với tư tưởng lệch lạc
Trong bức tâm thư đó, Phạm Thành đã có nhận xét sai lầm, lệch lạc về con người Việt Nam, lấy số ít áp đặt cho số nhiều, nhìn đời bằng con mắt tiêu cực như: “Bản tính của người Việt là cơ hội, lưu manh, thảo khấu. Ai cũng chỉ muốn được mà không muốn mất. Vì vậy, dân tộc qua bốn ngàn năm chỉ có mất: mất lãnh thổ, mất dân tộc theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng”. Phạm Thành chỉ muốn chia nhỏ đất nước thành nhiều khu vực khác nhau, mỗi khu vực tự xây dựng cho mình một hệ thống Nhà nước, hệ thống pháp luật riêng mình. Việc làm này rất dễ dẫn đến hành động ly khai thành các khu tự trị riêng biệt, sự quản lý của Nhà nước sẽ rất mờ nhạt.


Đất nước Việt Nam là một khối đại đoàn kết thống nhất giữa các dân tộc anh em. Tất cả đều thực hiện theo chủ trương, đường lối nhất quán của Đảng và Nhà nước. Đó chính là nguồn sức mạnh giúp dân tộc Việt Nam phát triển mạnh mẽ sau nhiều cuộc chiến tranh tàn phá khốc liệt. Như lời Chủ tịch Hồ Chí Minh đã khẳng định: “Đoàn kết là một sức mạnh vô địch”. Trong suốt chiều dài lịch sử dân tộc Việt Nam, đoàn kết chính là thứ vũ khí quan trọng giúp chúng ta xây dựng, bảo vệ và phát triển đất nước. Phạm Thành cũng như các thế lực thù địch với Việt Nam luôn mong muốn phá hủy vũ khí này, muốn chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc để có thể chuyển hóa, lật đổ chế độ chính trị ở nước ta. Đó là một trong những thủ đoạn “chiến lược diễn biến hòa bình” mà phương Tây vẽ ra để phá hoại các nước nhỏ bé hơn, thứ mà Phạm Thành đã bị nhồi sọ bấy lâu nay.
Trong mỗi chúng ta, ai cũng luôn tự hào trong mình mang dòng máu Việt Nam với đức tính cần – kiệm – liêm – chính, thân thiện và giàu lòng vị tha, luôn hướng tới việc hòa giải mâu thuẫn, hòa hợp dân tộc. Ngay như kẻ thù của Việt Nam trong quá khứ là Mỹ, Pháp, Nhật, Trung Quốc…thì đến nay, Việt Nam đã và đang hợp tác về nhiều mặt, bỏ qua mối hận thù cũ để hướng tới tương lai phát triển. Bản tính “cơ hội, lưu manh, thảo khấu” chắc chỉ có trong con người Phạm Thành, kẻ luôn dùng ngòi bút của nhà văn để tuyên truyền những luận điệu có hại cho đất nước Việt Nam, gây chia rẽ trong nội bộ dân tộc Việt Nam.
Một nhà văn chân chính luôn đề cao giá trị nhân văn trong mỗi bài viết của mình, luôn hướng đến một tương lại phát triển hơn nữa. Tuy nhiên, với Phạm Thành thì lại khác, người này chỉ mượn danh nghĩa nhà văn để tiến hành nhiều hoạt động bẩn thỉu, mờ mắt vì lợi ích kinh tế nhỏ nhoi do các thế lực thù địch cũng cấp để phá hoại Việt Nam. Cái mà Phạm Thành đã quên đi đó chính là lợi ích to lớn của cả dân tộc Việt Nam, thứ mà Phạm Thành đang ngày đêm mong muốn phá hoại nó.
Công Lý

49 nhận xét:

  1. Phạm Thành là thằng nào sao không thấy tác phẩm của hắn nhỉ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Không biết nó là thằng nào nhưng cầu mong nó ra đường xe cán nó chết đi, ngu như nó sống chi cho chật đất.
      Cả nước gộp lại vẫn bé tí trước cái mồm TQ, chia nhỏ ra cho Cam nó ăn à?

      Xóa
    2. Phạm Thành là nha fvăn nhưng mang đậm bản chất dân chủ rởm, thích làm chính trị hơn là sáng tác văn học. Vì vậy, có tìm cũng không ra nổi tác phẩm nào có tiếng của loại người này đâu

      Xóa
  2. Phạm Thành là nha fvăn nhưng mang đậm bản chất dân chủ rởm, thích làm chính trị hơn là sáng tác văn học. Vì vậy, có tìm cũng không ra nổi tác phẩm nào có tiếng của loại người này đâu

    Trả lờiXóa
  3. ĐẤT NƯỚC RỒI LẠI TIẾP TỤC TANG THƯƠNG.
    Nhà văn Phạm Thành.

    40 năm đất nước liền một giải. Cả nước chỉ có một chính quyền. Ấy thế mà không hòa giải, hòa hợp dân tộc được tí nào. Đó là cái tội của cộng sản, chúng mày sẽ bị nguyền rủa đời đời.

    Không những không hòa giải, hòa hợp được, với chính sách sắt máu, lòng tham vộ độ, coi đất nước như hàng hóa, coi nhân dân như bầy ngan, vịt… lòng hận thù cộng sản thêm chất chồng. Đây là mảnh đất tuơi tốt để chế độ Việt Nam Cộng hòa đã sụp đổ dần dần sống lại và ngày một mạnh lên. Biểu tượng cờ vàng không những được người dân Việt tiếc nuối mà nhiều đoàn thể, tổ chức và chính phủ các nước long trọng treo lên. Mới đây nhất, tại Hội nghị Cao cấp Á –Phi 2015, Tin từ Việt Tân cho biết:


    “30/4 gửi các bạn một vài hình ảnh CỜ VÀNG 3 SỌC ĐỎ ĐƯỢC TREO CHÍNH THỨC TẠI HỘI NGHỊ CẤP CAO Á – PHI:
    – Ngọn cờ màu vàng 3 sọc đỏ biểu tượng cho chính nghĩa và tự do kiêu hãnh trước sự chứng kiến của hàng chục lãnh đạo các quốc gia Á – Phi
    Hội Nghị Cấp Cao Á – Phi 2015 tại Bandung (Nam Dương – Indonesia), từ ngày 18 đến 24 Tháng Tư năm 2015”.

    Như vậy, cờ vàng được quốc tế thừa nhận, yểm trợ ngày một tăng thêm.

    Cái gì sẽ xảy ra khi dưới biểu tượng cờ Vàng có hàng triệu người sẵn sàng chiến đấu?

    Có một sự thật lịch sử ở nước ta tính từ thời Ngô Quyền giành được độc lập năm 938 đến nay là: Nước ta chỉ mới có một lần hòa giải và thành công sau khi chống quân Nguyên Mông ở thời nhà Trần, còn lại là tàn sát và triệt hạ lẩn nhau. Phe này triệt hạ phe kia, triều đình sau triệt hạ lực lượng của triều đình trước. Ngay đến người anh hùng áo vải Quang Trung – Nguyễn Huệ cũng không thoát ra khỏi tệ nạn trả thù đẫm máu này.

    Thời cộng sản, cứ tưởng chính quyền suốt ngày ra rả: “của dân, do dân, vì dân” và “ tất cả cho giải phóng miền Nam” thì tránh được tai họa này. Nào ngờ sự trả thù còn đẫm máu, kinh khiếp hơn các triều đại trước đây.

    Bọn cộng sản tự tung hô mình là những người tinh tú nhất của dân tộc, tiên phong của thời đại, cũng học cũng hành, sao đéo có thằng nào biết điều này để coi nhiệm vụ quan trọng hàng đầu là hòa giải, hòa hợp dân tộc suốt trong 40 năm cầm quyền đã qua?

    Cứ cái đà cai trị như thế này, cờ Vàng kiểu gì rồi cũng mạnh lên, cũng giành được chính quyền và rất có thể sự trả thù đẫm máu mang tính di truyền của người Việt lại sẽ bùng lên. Như thế, đất nước sẽ lại kế tục ngập chìm trong đớn đau, tang thương một lần nữa.

    Tôi ghét cộng sản ở nhiều vụ việc, nhưng hận cộng sản thì hận ở sự vụ không hòa hợp, hòa giải này.

    Vì không hòa giải, hòa hợp lại chỉ chuyên tâm đến việc tiêu diệt tận gốc đối phương, nên lòng thù hận cộng sản ngày một tăng. Đó là mầm họa để một cuộc chiến huynh đệ tương tàn sẽ lại xảy ra trong một tương lai gần.

    Sao mà ngu thế, bọn cộng sản cầm quyền ơi. Chúng mày sinh ra là để sản sinh và thúc dục nhân dân vào các cuộc chiến tranh, để: ngoại bang tàn hại người Việt, người Việt tàn sát lẫn nhau, kiên định đưa đất nước, dân tộc đến chỗ diệt vọng thì chúng bay mới hả hay sao?

    Ôi, ngu thay. Hận thay bọn Cộng sản cầm quyền Việt Nam.

    Trả lờiXóa
  4. Cứu dân oan là cứu nước, cứu dân tộc.
    Nhà văn Phạm Thành.

    Dân oan, họ là ai?

    Nhìn trên đường phố thủ đô, hay các thành phố lớn ở khắp đất nước, họ là những người “tay bị, tay gậy” khi thì một vài người, khi thì hàng chục, hàng trăn người thường xuyên “áp mặt” ở cửa các cơ quan công quyền để đưa đơn “kêu cầu, kêu cứu, kêu oan” hoặc đơn giản chỉ để hét lên mấy tiếng: “Ối đảng, nhà nước ơi, cứu tôi với”.

    Thế rồi, thời gian cứ như vô tính trôi đi. Đơn “kêu cầu, kêu cứu, kêu oan” của họ cũng được các công chức, viên chức nhà nước vô tính ném vào sọt rác.


    Từ đó nỗi oan của họ dồn thành u cục và mưng mủ. Họ biết thân phận của họ. Họ biết bản chất của chính quyền là gì, như thế nào? Và bây giờ vài người, hàng chục, hàng trăm người đã biết cố kết lại với nhau, không chỉ đưa đơn mà còn biết chụm sức mạnh vào nhau ngày ngày hô vang: “đã đảo chính quyền” “ đả đảo cộng sản”. Và gần đây, ở một số bản làng, phố phường họ đã chụm sức lại với nhau để chống cướp, chống đàn áp. Dương Nội, Hưng Yên và các cuộc biểu tình diễn ra ở Hà Nội, Bình Thuận và nhiều nơi khác đã là một bằng chứng sống động.

    Nhưng!

    Phải chăng đất nước chỉ có vài người hay hàng chục, hàng trăm người dân bị oan như vậy?

    Thưa không? Tôi dám khảng định rằng, cả dân tộc này hầu hết là dân oan, người trước, kẻ sau qua 70 năm cai trị của cộng sản.

    Tôi thách lãnh đạo Cộng sản Việt Nam có thể nêu ra một gia tộc nào lại không có người bị oan trái, lại không có người bị rỏ máu oan sai bởi sự cai trị của cộng sản từ năm 1945 đến nay. Điều này, chỉ cần đưa tay quờ quạng như một kẻ mù cũng sờ thấy, nắm thấy:

    – Cảnh cướp đất, cướp của của dân, đẩy dân vào đường cùng, sống mà như chết, đang diễn ra ngày ngày và chưa có chỉ dấu chấm dứt.

    – Ngoái lại lịch sử, cả chục triệu người, chủ yếu là thanh niên trai tráng, tiềm lực của dân tộc, bị vùi thây trong nấm mồ Điện Biên, trong 20 phiêu diêu đánh Mỹ với những mong muốn nhận về tự do cho mỗi con người, độc lập cho dân tộc và toàn vẹn lãnh thổ cho đất nước. Nhưng, những mong ước đầm đìa máu xương này chưa bao giờ trở thành hiện thực. Không những chưa bao giờ trở thành hiện thực mà bọn lãnh đạo cộng sản đã dùng chúng như dùng những cục đá, cục gạch kê đít cho chúng ngồi, cho chúng thêm cao, thêm mạnh, thêm sự bạo hành khát máu ngày một tăng thêm.

    – Rồi, Cải cách ruộng đất, trên 50 vạn người bị đấu tố, 172 ngàn người bị tử hình oan sai.

    – Rồi, hơn 20 triệu người miền Nam, trong đó có tổng thống, tướng tá và hàng triệu binh lính bỏ súng đầu hàng cộng sản để nhận về sự cướp phá, sự đày đọa và thủ tiêu.

    Còn nhiều, nhiều lắm những ví dụ tang thương, oan trái như thế này.

    Nguyên nhân là cả dân tộc đã tin và nghe cộng sản rồi để bị cộng sản lừa. Cả dân tộc đã hy sinh, mất mát để được hưởng một nền cộng hòa dân chủ và công bằng xã hội, nhưng lãnh đạo đã phản bội, lãnh đạo đã cướp công, đã như một kẻ uống máu nhân dân cho quyền và lợi riêng của người cộng sản. Cộng sản đã làm cho cả dân tộc bị thương đau, lê lết. Những máu xương hy sinh trở nên lãng sẹt, oan uổng, hờn căm. Cả dân tộc đã trở thành dân oan. Đất nước trở thành một trại tù không lồ giam cầm, đày đọa, thủ tiêu không giành riêng cho một gia tộc nào.

    Mừng là đất nước hiện có một nhóm người hiểu điều này và ngày ngày kiên gan chia sẻ nỗi thống khổ cùng dân oan.

    Đồng tiền, bát gạo, tuy còn ít ỏi, nhỏ lẻ, nhưng nó là hạt gạo cứu sinh, hạt gạo của nhân ái và tình nghĩa; hạt gạo của truyền thống Việt Nam: “Bầu ơi thương lấy bí cùng/ Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn”… giúp cho những người “không còn gì để mất” niền tin về cuộc sống, cùng thắp lên trong lòng họ ngọn lửa đấu tranh; đồng thời nó còn tạo ra niềm tin cho cả một dân tộc bị lừa dụ, bị áp bức, bị lao khổ, bị oan trái trong 70 năm cai trị của cộng sản phải vùng lên chống lại bất công, đàn áp.

    Dân oan sẽ là lực lượng quyết liệt sống mái với cộng sản; sẽ là người đào huyệt chôn cộng sản.

    Hãy chung tay giúp sức cho dân oan, cho những người đi tiên phong trong công cuộc cứu lấy dân oan, vì cứu dân oan, đồng nghĩa với việc cứu nhà, cứu nước.

    P.T.

    Trả lờiXóa
  5. TÔI TỐ CÁO HỘI NHÀ VĂN VIÊT NAM.
    Phạm Thành.

    Cứ nghĩ đến Hội Nhà văn Việt Nam cung cấp tài liệu và có văn bản kiến nghị khởi tố Phạm Thành vì cuốn tiểu thuyết “Cò hồn Xã nghĩa” ở dạng bản thảo gửi cho Hội để dự thi là Phạm Thành cứ muốn phát điên lên. Chẵng lẽ ở thế ký 21 ở Việt Nam lại tái diễn màn đấu tố người viết văn như thời đấu tố Nhân văn Giải phẩm từ những năm 1950s của thế kỷ trước, trong khi Hiến phápViệt Nam năm 2013 đã rành rành ghi quyền tự do ngôn luận, báo chí và tư tưởng là quyền căn bản của con người; đồng thời nhà nước Việt Nam cũng đã long trọng cam kết tôn trọng quyền chính trị, dân sự của công dân Việt Nam được quy định trong Tuyên ngôn nhân quyền mang giá trị phổ quát toàn cầu mà nhà nước Việt Nam đã ký kết; đồng thời mới nhất là từ đầu năm 2014 đến nay thủ tướng nước Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng liên tục phát đi thông điệp về quyền làm người của công dân Viêt Nam, như: Dân chủ là nhu cầu của người dân; người dân có quyền làm những gì pháp luập không cấm, vân vân.


    Nhưng lại nhớ đến mấy bác nhà văn nổi tiếng, có lương tri, luôn luôn tin tưởng rằng, “làm gì có chuyện Hội Nhà văn Việt Nam tố giác Pham Thành” làm Phạm Thành không thể “khuất mắt trông coi” mà được. Hơn thế, một bác còn điện thoại cảnh báo Phạm Thành: “ Phạm Thành cẩn thận đấy không chịu tội vu khống đấy”. Một bác lúc đầu tin từ thông tin của mình liền mắng ngay Hội Nhà văn là “Hội mật thám”, nhưng sau qua điện thoại với một cá nhân nào đó ở Hội và điện thoại cho Phạm Thành thì dỏng dạc lên tiếng đình chính “xin lỗi Hội Nhà văn vì không hề có cái công văn đó”.

    Nhưng nay bằng văn bản số 03 của Thủ trưởng Cơ quan an ninh điều tra Công an Hà Nội trả lời khiếu nại của Phạm Thành, xác nhận rõ ràng là Hội Nhà văn đã “cung cấp tài liệu và tố giác” Phạm Thành thì sự thật đã quá rõ ràng, không còn úp úp mở mở hay “cầm xem” hay chưa “cầm xem” nữa. Vì văn bản này là văn bản pháp luật của cơ quan pháp luật. Nó là nguyên nhân để cơ quan pháp luật phát ra giấy Triệu tập, điểm khởi đầu cho hành trinh tố tụng, tiến đến bắt giam và tống tù Phạm Thành.

    Sư thật phơi bày đã quá rõ rằng. Nhưng tất cả các nhà văn, Hội Nhà văn Việt Nam đến nay vẫn im lặng. Có lẽ tất cả đều đinh ninh rằng, không hề có chuyện có công văn, có chuyện cung cấp tài liệu tố giác Phạm Thành.

    TÔI TỐ CÁO HỘI NHÀ VĂN VIÊT NAM.
    Phạm Thành.

    Cứ nghĩ đến Hội Nhà văn Việt Nam cung cấp tài liệu và có văn bản kiến nghị khởi tố Phạm Thành vì cuốn tiểu thuyết “Cò hồn Xã nghĩa” ở dạng bản thảo gửi cho Hội để dự thi là Phạm Thành cứ muốn phát điên lên. Chẵng lẽ ở thế ký 21 ở Việt Nam lại tái diễn màn đấu tố người viết văn như thời đấu tố Nhân văn Giải phẩm từ những năm 1950s của thế kỷ trước, trong khi Hiến phápViệt Nam năm 2013 đã rành rành ghi quyền tự do ngôn luận, báo chí và tư tưởng là quyền căn bản của con người; đồng thời nhà nước Việt Nam cũng đã long trọng cam kết tôn trọng quyền chính trị, dân sự của công dân Việt Nam được quy định trong Tuyên ngôn nhân quyền mang giá trị phổ quát toàn cầu mà nhà nước Việt Nam đã ký kết; đồng thời mới nhất là từ đầu năm 2014 đến nay thủ tướng nước Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng liên tục phát đi thông điệp về quyền làm người của công dân Viêt Nam, như: Dân chủ là nhu cầu của người dân; người dân có quyền làm những gì pháp luập không cấm, vân vân.


    Nhưng lại nhớ đến mấy bác nhà văn nổi tiếng, có lương tri, luôn luôn tin tưởng rằng, “làm gì có chuyện Hội Nhà văn Việt Nam tố giác Pham Thành” làm Phạm Thành không thể “khuất mắt trông coi” mà được. Hơn thế, một bác còn điện thoại cảnh báo Phạm Thành: “ Phạm Thành cẩn thận đấy không chịu tội vu khống đấy”. Một bác lúc đầu tin từ thông tin của mình liền mắng ngay Hội Nhà văn là “Hội mật thám”, nhưng sau qua điện thoại với một cá nhân nào đó ở Hội và điện thoại cho Phạm Thành thì dỏng dạc lên tiếng đình chính “xin lỗi Hội Nhà văn vì không hề có cái công văn đó”.

    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhưng nay bằng văn bản số 03 của Thủ trưởng Cơ quan an ninh điều tra Công an Hà Nội trả lời khiếu nại của Phạm Thành, xác nhận rõ ràng là Hội Nhà văn đã “cung cấp tài liệu và tố giác” Phạm Thành thì sự thật đã quá rõ ràng, không còn úp úp mở mở hay “cầm xem” hay chưa “cầm xem” nữa. Vì văn bản này là văn bản pháp luật của cơ quan pháp luật. Nó là nguyên nhân để cơ quan pháp luật phát ra giấy Triệu tập, điểm khởi đầu cho hành trinh tố tụng, tiến đến bắt giam và tống tù Phạm Thành.

      Sư thật phơi bày đã quá rõ rằng. Nhưng tất cả các nhà văn, Hội Nhà văn Việt Nam đến nay vẫn im lặng. Có lẽ tất cả đều đinh ninh rằng, không hề có chuyện có công văn, có chuyện cung cấp tài liệu tố giác Phạm Thành.

      Thưa các bạn, thưa các Hội viên Hội Nhà văn tôn kính. Tôi cũng khó tin như các bạn, các bác. Là vì nó là nhà văn, là Hội nhà văn cơ mà. Hội nào đó có thể làm mật thám chứ Hội Nhà văn thì không thể. Hội là một tập thể các nhà văn hội tụ lại. Mà các nhà văn là những ngươi ưu tú, tinh hoa của dân tộc, chỉ biết nói lên sự thật, bảo vệ sự thật, luôn đem thân mình hiến dâng cho tiến bộ xã hội không chỉ ở trong nước mà còn ở quy mô toàn thế giới kia mà. Mỗi hành vi của họ còn được soi chiếu bởi Điều lệ của Hội kia mà. Họ đâu phải là con ong, cái kiến, thấp cổ bé họng, đâu phải là đám thư lại, đâu phải những con chó giữ nhà cho bất kỳ quyền lực và đồng tiền nào…

      Một FB mang tên nhà văn Hiếu Nguyễn vừa mới viết trên tường FB của ông, rằng:

      “Đáng sợ quá tỉ lệ người Việt mang tính thú ngày càng nhiều. Không ngày nào trên giải đất hình chữ S này lại không có một vụ người thân, người sơ giết nhau. Đang yêu nhau mâu thuẫn một tý là đập chết rồi đốt xác, xong về ngủ như không có chuyện gì xẩy ra. Bắt con người ta đòi 700 triệu đồng, chưa được cũng giết tươi cháu bé. …và đáng sợ hơn ngay những người đọc báo có lương tâm ở xứ ta giờ cũng cảm chai lỳ, không mấy xúc động trước sự khủng khiếp này. Đơn giản vì sự khủng khiếp quá nhiều và trở thành hiện tượng bình thường. Kinh quá, Khiếp quá. Thảo nào những đại gia lắm tiền nhiều của như bầu Đức đã mang cả vợ con sang Sin ga po để sống. Ôi tổ quốc tôi. Thật đau lòng”.

      Việc Hội Nhà văn cung cấp tài liệu, tố giác Phạm Thành chỉ là chuyện “nhỏ như con thỏ” so với những gì là khốn nạn đang từng phút, từng giờ xảy ra ở đất nước “ngàn năm văn hiến” này. Phải chăng nó như vậy là xuất phát từ một nền chính trị ràng buộc con người vào điều ác, một nền văn chương nghệ thuật luôn cổ vũ cho sự ràng buộc vào điều ác ấy mà việc Hội Nhà văn cung cấp tài liệu, tố giác Phạm Thành đã trực tiếp góp tạo nền móng tư tưởng, văn hóa cho sư ra đời, tồn tại và phát triển nên một xã hội khốn khổ, khốn nạn như FB nhà văn Nguyễn Hiếu đã chỉ ra?

      Vì vậy:

      Thưa các bạn,

      Thưa các bác Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam tôn kính. Các bác cứ tin đầu nảo của các bác không hề làm cái chuyện mật thám ấy, vui vẻ mà cày cuốc trên cánh đồng cỏ dại mọc lên từ hoang tàn chiến tranh đi. Riêng tôi, tôi vẫn cứ phải tố cáo Hội của các bác đã vi phạm hiến pháp, pháp luật Việt Nam và vi phạm ngay Điều lệ của Hội nhà các bác. Vì trong 29 điều của Điều lệ Hội Nhà văn Việt Nam không hề có điều nào quy định Hội Nhà văn được quyền cung cấp tài liệu tố cáo một tác phẩm, một người viết văn cho cơ quan An ninh điều tra.

      PT

      Xóa
  6. PHẠM THÀNH, TỪ HẬU CHÍ PHÈO ĐẾN CÔ HỒN XÃ NGHĨA

    Khi đất nước đi vào đường hầm không lối thoát, nhiều gia đình miền núi phía Bắc đã bị chết đói. Đảng CS buộc phải tự giải thoát, bằng cách mở cửa, đổi mới về cái quan hệ sản xuất (cũ) ngàn đời của cha ông. Cùng đó, Nguyễn Văn Linh kêu gào, nới lỏng dây trói cho văn nghệ sỹ. Và đến khi cơn gió mùa Thu đã quật đổ bức tường ô nhục Berlin, đưa nước Đức đến bến bờ thống nhất. Chủ nghĩa cộng sản đã hoàn toàn sụp đổ ở Đông Âu và Nga Sô. Trước sự sinh tử đó, Nguyễn Văn Linh run sợ, vội vàng siết chặt lại thòng lọng, và cánh cửa được khép trở lại.

    Tuy thời gian thật ngắn ngủi, nhưng nó là một cơ hội, một tia sáng chợt vụt lên cho các văn nghệ sỹ. Thời gian này, hàng loạt tác phẩm gắn liền với tên tuổi nhà văn ra đời, được công chúng đón nhận, gây tiếng vang không chỉ đóng khung ở trong nước. Ta có thể thấy, ngoài những tác phẩm của các nhà văn Dương Thu Hương, Bảo Ninh, Nguyễn Huy Thiệp… còn có Phùng Gia Lộc với Cái Đêm Hôm Ấy… Đêm Gì, Phạm Thành với Hậu Chí Phèo. Hai tác tác phẩm đặc biệt này, không riêng tôi, mà còn rất nhiều người thích thú khi đọc. Có một sự trùng hợp ngẫu nhiên, hai tác giả đều xuất thân từ nghề báo, và cùng sinh ra lớn lên ở miền quê nghèo xứ Thanh. Nếu Cái Đêm Hôm Ấy… Đêm Gì là tiếng kêu cứu trong nỗi thống khổ, bần cùng của người nông dân dưới sự cai trị của giai cấp cường hào mới, thì Hậu Chí Phèo lại chỉ ra những nguyên nhân đã sản sinh ra tầng lớp thống trị dốt nát, nhưng cực kỳ lưu manh này. Cả hai tác phẩm trên, dù trải qua mấy chục năm, đọc lại vẫn thấy mới, giá trị và sức nặng, rọi thẳng vào cuộc sống xã hội của ngày hôm nay.

    * Từ nhận thức tư tưởng đến sự can trường qua từng con chữ.

    Nhà văn Phạm Thành sinh năm 1952, tại Yên Định, Thanh Hóa, trong một gia đình có truyền thống yêu văn học nghệ thuật. Cha ông, một trí thức bộc trực, uyên bác đã ảnh hưởng không nhỏ đến nhận thức tư tưởng, cũng như tính cách của ông. Có lẽ, đó là khởi nguồn, động lực giúp cho Phạm Thành sớm đến với nghề báo, và theo đuổi nghiệp văn sau này. Ông có những năm tháng dài là người lính lái xe vận tải, trong cuộc chiến tang thương và đẫm máu nhất của dân tộc. Chiến tranh kết thúc, Phạm Thành về làm phóng viên cho Đài phát thanh Thanh Hóa. Sau đó, ông theo học Đại học báo chí, thuộc Trường Tuyên Huấn Trung Ương. Năm 1984 ông về làm phóng viên cho Đài tiếng nói Việt Nam. Từ đây, Phạm Thành đi nhiều, viết nhiều, không chỉ riêng cho báo chí. Mà những trang văn, những cuốn tiểu thuyết nặng chịch, ngồn ngộn chất liệu, hơi thở ấy, có được từ kinh nghiệm, vốn sống mấy chục năm đi lại, tiếp xúc lăn lộn với nghề báo của ông.

    Kinh nghiệm vốn sống ấy đã ủ men, làm thức tỉnh tâm hồn nghệ sĩ, văn nhân trước nỗi thống khổ của con người, cũng như sự đểu cáng, ngu muội của bọn cường hào, thống trị mới. Để từ đó, Phạm Thành suy nghĩ và viết hoàn toàn theo con tim mách bảo. Có thể nói, ông là một trong những nhà báo hàng đầu Việt Nam về chí khí, lòng dũng cảm trước cường quyền. Ông dám đánh đổi cả sinh mạng chính trị, để đăng một bài báo chống giặc Tàu, khi đang làm thư ký tòa soạn báo Đài tiếng nói Việt Nam. Vâng! Văn nhân là thế, nếu không được sẻ chia với người với đời thì trái tim tựa hồ vỡ nát, và dù có để lại hàng trăm ngàn trang sách thì cũng chỉ là những trang viết chết.

    (Xin đọc tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nếu nói, “văn là người“, đúng sai với ai, còn có thể bàn cãi, nhưng với Phạm Thành, quả thật đúng y chang. Cái yêu ghét rạch ròi, thẳng tưng ấy, không chỉ có trên trang văn, mà nó còn đậm đặc đến “cực đoan“ trong tính cách thường nhật của ông. Tôi đã ngồi bia rượu khật khừ với Phạm Thành mấy lần, chứng kiến những câu chuyện thẳng ruột ngựa, oang oang chốn đông người của ông. Có lần, chịu không nổi, nhà văn Hoàng Minh Tường lùa cả đám về nhà mình, tự tay nấu đồ nhậu, bảo: Về đây, thằng Phạm Thành xả những gì cũng được và nói cho hết đi!

      Hiện nay, nhà văn Phạm Thành sống và viết tại Hà Nội. Ông cũng là chủ trang báo điện tử Bà Đầm Xòe (badamxoevietnam2.wordpress.com) được nhiều người biết đến và yêu mến.

      So với các nhà văn cùng thời, tuy Phạm Thành là người ham đọc, ham viết , nhưng sách được xuất bản không nhiều. Ông chỉ có cuốn tiểu thuyết Hậu Chí Phèo và mấy tập ký, truyện ngắn in chung, được phép xuất bản ở trong nước. Còn lại, đều phải in ấn, xuất bản ở nước ngoài, hoặc tự in, mà gần đây nhất, ta có thể thấy như: Giáp Chiến Cộng Sản 1, Giáp Chiến Cộng Sản 2 và Cò Hồn Xã Nghĩa.

      Ngoài tiểu thuyết, tôi cũng đã được đọc khá nhiều truyện ngắn và bút ký dạng bản thảo của ông, hiện nay chưa (hoặc không) thể in ấn ở trong nước. Bởi, nó phơi bày một cách trần truồng hiện thực của cuộc sống, con người. Mỗi câu chuyện, một vấn đề mổ xẻ trên trang văn Phạm Thành như những bản án luận tội đối với Đảng và chế độ xã hội thối nát đương thời.

      Với tôi, Cò Hồn Xã Nghĩa và Hậu Chí Phèo là hai cuốn tiểu thuyết đặc trưng nhất về văn phong cũng như lòng can đảm của ông. Nếu Hậu chí phèo những lưu manh dốt nát của tầng lớp thống trị mới còn thoắt ẩn, thoắt hiện đằng sau tấn bi hài kịch, thì đến Cò Hồn Xã Nghĩa, Phạm Thành đã xé toạc tấm màn nhung đó, bóc trần bộ mặt thật của cái chủ thuyết quái thai cũng như lãnh tụ cao nhất của đảng, của chế độ. Như vậy, Cò Hồn Xã Nghĩa đã được đẩy lên nấc cao, mạnh mẽ, điểm mặt, gọi tên cụ thể, rõ ràng. Tôi nghĩ, hai cuốn tiểu thuyết này có mối quan hệ như hình đồng dạng trong toán học vậy. Từ mối quan hệ này, cho ta thấy, sự chuyển biến tư tưởng, nhận thức một cách logic từ thấp đến cao, dẫn đến dũng khí, lòng can đảm của nhà văn thông qua lăng kính và ngòi bút của mình.

      Tuy nhiên, cái giá phải trả cũng không nhỏ cho Phạm Thành, một nhà văn còn ở trong nước đối với chế độ độc quyền chân lý này. Và cho đến nay, nhà văn Phạm thành đã nhiều lần bị an ninh triệu tập và truy bức. Có lẽ, với chí khí và con người ấy, chính quyền chỉ có thể giam hãm thể xác. Còn hồn khí ông vẫn rong chơi trong cái thế giới văn chương tự do, tự tại của chính mình.

      Với bút pháp hiện thực hư ảo, thông qua những linh hồn, Cò Hồn Xã Nghĩa đã đến với người đọc một cách trung thực, và chuyển tải thành công tư tưởng của nhà văn đến với họ. Tuy nhiên, trước đây cũng bằng bút pháp nghệ thuật này, nhà văn Võ Thị Hảo rất thành công với Dạ Tiệc Qủy. Và gần đây nhất, tôi được đọc (bản thảo) tiểu thuyết Que Diêm Thứ 8 khá hay và “nặng đô“ của nhà văn Văn Biển. Cùng dày dặn đến tám, chín trăm trang như Cò Hồn Xã Nghĩa, nhưng cả hai đều có chung một nhược điểm, quá tham khi đưa các sự kiện vào tiểu thuyết. Làm cho người đọc, dường như có cảm giác bội thực, và trùng lặp. Bởi, trong văn chương mỗi điều muốn gửi gắm, chuyển tải, không nhất thiết cần một sự kiện để làm tiền đề hay minh chứng. Mà đôi khi chỉ một sự kiện tự nó đã nói lên nhiều điều.

      (Xin đọc tiếp phần dưới)

      Xóa
    2. * Tính hiện thực và bi hài trong một xã hội lưu manh hóa.

      Tuy Cò Hồn Xã Nghĩa có vị trí đặc biệt quan trọng trong sự nghiệp sáng tác, nhưng để làm nên chân dung một nhà văn Phạm Thành, với tôi phải là tiểu thuyết Hậu Chí Phèo. Năm 1989, Phạm Thành viết xong Hậu Chí Phèo, và đã chuyển qua nhiều nhà xuất bản, nhưng không thể in ấn. Năm 1991, lúc này Nguyễn Văn Linh đang siết chặt lại dây trói không chỉ riêng với các văn nghệ sĩ. Ấy vậy, Hậu Chí Phèo lọt qua cửa in ấn, phát hành của Nhà xuất bản Thanh niên, và đến năm 2006 được Nhà xuất bản Thanh Hóa tái bản. Quả thật, văn chương trong chế độ độc tài, đôi khi cũng như chơi Lotto xổ số vậy. Đây là cuốn sách gây tranh cãi khá nhiều trong giới chuyên môn cũng như người đọc.

      Thoạt tưởng, hoặc nếu đọc một cách vội vàng, có lẽ không riêng tôi, mà nhiều người đều nghĩ đến sự nối tiếp, mối quan hệ giữa Chí Phèo của Nam Cao và Hậu Chí Phèo của Phạm Thành. Nhưng khi đào sâu suy ngẫm, ta có thể thấy, hai cuốn sách này, cốt lõi, tư tưởng chẳng hề liên quan gì đến nhau, ngoài cái tựa, tên nhân vật và một vài chi tiết. Thực ra, Chí Phèo của cụ Nam Cao chỉ là vỏ bọc che chắn. Hoặc nói cách khác, Phạm Thành đã mượn Chí Phèo để bộc lộ tư tưởng của mình và chuyển tải đến người đọc, trong sự kiểm duyệt hà khắt của chế độ.

      Thật vậy, đọc Hậu chí phèo, có khi ta gặp lại chính mình, gia đình, bạn bè và cả những số phận nghiệt ngã xung quanh. Hoặc tìm thấy thân phận một anh hùng Ngô Thị Tuyển cùng đồng đội cầu Hàm Rồng trong và sau chiến tranh, thông qua nhân vật Cúc, Ni sư. Hay gặp lại cuộc sống, hình ảnh con người Hồ Chí Minh cùng đồng chí của ông từ nhân vật cụ Chí…

      Và nếu Chí Phèo cất lên lời khát vọng từ làng Vũ Đại, muốn được làm người lương thiện, thì cụ Chí trong Hậu Chí Phèo được dựng ngược lên thành một vĩ nhân, để trèo đầu cỡi cổ, và đẻ ra những luật lệ quái đản, cai trị toàn đất Việt sau 1954.

      Có thể nói, tính bi hài hòa trộn, đan xen, không chỉ xuyên suốt tác phẩm Hậu Chí Phèo. Mà nó còn là yếu tố chính làm nên những nét riêng biệt trong văn xuôi Phạm Thành. Cùng với lối kể chuyện, cũng như từ ngữ dân dã, mang đậm tính truyền thống dân gian làm cho người đọc khóc đấy và cười đấy.

      Thật vậy, từ nỗi đau và oan trái của những nữ du kích Hàm Rồng, Sông Mã, Phạm Thành đã hình tượng hóa một cách rất chân thực, như gieo nỗi ám ảnh vào lòng người. Với một chiếc gương nhỏ ở trong túi, người nữ dân quân kiên cường, vác hai hòm đạn nặng gấp đôi trọng lượng cơ thể, phục vụ chiến đấu, bị gán cho cái tội gián điệp. Buộc chị phải trốn chạy, rồi vào tù để trở nên điên dại… Bởi, sự ấu trĩ, ngu muội, gian manh của con người với con người. Và nó là sản phẩm tất yếu của một xã hội với cái chủ thuyết vô nhân:

      “Thường vụ Đảng ủy Vũ Đại cùng quân báo họp kín mấy tối thì dư luận làng Vũ Đại rộ lên: Cô Cúc làm gián điệp Mỹ, ém gương trên các trận địa pháo, chỉ điểm cho máy bay ném bom. Công an kéo về xác minh. Tang chứng cụ Chí đưa ra rành rành. Kèm theo cái gương, cụ Chí còn đưa ra bức ảnh chụp Cúc đang lăn lóc bên người vừa hy sinh. Cụ Chí giải thích:

      - Nhà nó có người đi Nam. Lại có bức ảnh này nữa. Đấy mọi người xem đi… Chẳng phải nó thương xót bộ đội ta đâu. Tóc nó rũ ra, mặt nó tái đi, nó lo sợ chưa tìm ra ám hiệu đấy.

      Làng Vũ Đại thêm một phen ngơ ngác nữa. Lo sợ về chết chóc trùm lên. Có người tin Cúc làm gián điệp. Có người không tin. Có người phân vân, lấp lửng:

      - Cái máu địa chủ nhà nó có đánh chết cái nết cũng không chừa.

      Nghe thế, Cúc sợ run lên. Ngoài hai mươi tuổi, cô còn non trẻ lắm.

      (Xin đọc tiếp phần dưới)

      Xóa
    3. Chính quyền có lệnh bắt Cúc…” (Hậu Chí Phèo chương 4)

      Cái bi hài ấy, được đẩy lên ngang bằng với sự đại lừa bịp lưu manh của chế độ, ở đây đứng đầu là cụ chủ tịch Chí. Lợi dụng cách mạng dân tộc, với người cày có ruộng, Đảng lừa bịp nhân dân chiến đấu, giành lấy chính quyền. Cải cách ruộng đất là cuộc trả thù, cướp bóc đất đai, tài sản đối địa chủ phú nông, tư sản trí thức của nông dân cho Đảng phát động. Và khi củng cố vững chắc quyền lực, một lần nữa đảng lại cướp đất từ tay nông dân, bằng hợp tác xã nông nghiệp. Chiếc cũi mang tên chủ nhiệm hợp tác xã đóng lên cổ người nông dân còn dã man, tàn bạo gấp nhiều lần so với thời thực dân. Có lẽ, đây là cái bi hài kịch lớn nhất của lịch sử dân tộc. Chúng ta hãy đọc lại đoạn trích dưới đây để thấy rõ điều đó:

      “Bác sai người đánh trống gọi làng đến họp. Rất đông đủ cả làng, bác mới ra lệnh:

      - Trước cách mạng, nhà nào chưa có đất, đứng sang một bên.

      Bác hỏi những người này:

      - Ruộng đất, trước khi cách mạng chia cho bà con là của ai?

      Mọi người trả lời:

      - Của địa chủ, phong kiến, đế quốc ạ.

      Bác hỏi tiếp:

      - Ai giành ruộng đất từ tay địa chủ, phong kiến, đế quốc?

      Mọi người lại đồng thanh:

      - Cách mạng. Cách mạng ạ.

      - Đúng rồi. Vậy, bà con nghĩ coi, đất đó là của ai? Của cách mạng chứ còn của ai nữa? Trước đây, cách mạng chia cho bà con mỗi người mỗi ruộng. Nay, cách mạng yêu cầu bà con đem đất đó nộp vào hợp tác xã sản xuất nông nghiệp, cùng nhau làm ăn chung… : Ai không vào là chống cách mạng, là cách mạng sẽ thu hồi lại ruộng đất.

      Bác chỉ mới nói có thế mà hợp tác xã sản xuất nông nghiệp thành công đấy, các cháu ạ. Ai mà dám chống lại cách mạng, đúng không?

      - Tài thật! Tài thật! Vĩ nhân! Cụ là vĩ nhân, nhất định là vĩ nhân” (Hậu chí Phèo- chương 3)

      Đọc và nghiên cứu Phạm Thành, ta có thể thấy, văn ông thẳng tưng, nếu không muốn nói trần truồng, hịch toẹt, nhất là những tác phẩm sáng tác ở những năm gần đây. Có điều lạ, tuy thẳng tưng như vậy, nhưng văn ông vẫn đậm tính hình tượng độc đáo, kể cả trong những tình huống bi hài nhất.

      Để đẩy cái bi hài trong sự áp đặt thứ chủ nghĩa ngoại lai, vô đạo lên toàn lãnh thổ của Đảng, Phạm Thành đã hình tượng hóa sự dốt nát của giới lãnh đạo mới, với bất kể đồng đất, thổ nhưỡng nào cũng chỉ được phép gieo trồng một loại giống cây. Tôi nghĩ, đây là sáng tạo rất độc đáo và tài năng dân gian hóa tình tiết, câu chuyện kể của nhà văn, gây nên những tiếng cười chua chát:

      “Trong một chuyến đi tham quan về phía Nam, ông đã đem giống lúa nông nghiệp 1A về. Sau một vụ khảo nghiệm trên đồng ruộng, cụ thấy năng suất lúa cũng khá. Cụ sướng lắm! Cụ lệnh cho tất cả các cơ quan khoa học, các hợp tác xã sản xuất nông nghiệp, các chi bộ, Đảng ủy, phải "1A hóa đồng ruộng". Cụ còn thể hiện quyết tâm của mình bằng một nghị quyết, có ghi: "Phá cửa ải năm tấn không có con đường nào khác là lấy giống lúa 1A". Cụ Chí đi tới vùng quê nào cũng ra lệnh: "Bất luận đồng đất thế nào, cũng phải cấy giống lúa 1A" (Hậu Chí Phèo- Chương 3)

      Có thể nói, Phạm Thành là nhà văn hiện thực có tài và sở trường viết về cái bi hài trong sự nhiễu nhương của con người và xã hội. Những năm lăn lộn với báo chí, tiếp xúc nhiều tầng lớp, nhất là giới nông dân, thợ thuyền đã cho ông chất liệu sống. Để những nỗi đau, tiếng cười ấy đi thẳng vào trang văn của ông. Cũng vì lẽ đó, đọc văn Phạm Thành, ta thấy chất báo chí vẫn còn phảng phất trên những con chữ của ông. Dẫu biết rằng, viết văn và viết báo là hai con đường khác xa nhau.

      * Từ dốt nát, ngu muội đến hành động tàn nhẫn, đểu cáng của tầng lớp cường hào, thống trị mới.

      (Xin đọc tiếp phần dưới)

      Xóa
    4. * Từ dốt nát, ngu muội đến hành động tàn nhẫn, đểu cáng của tầng lớp cường hào, thống trị mới.

      Cũng như Hò Văn Đản trong tiểu thuyết Cò Hồn Xã Nghĩa, Chí là nhân vật trung tâm, xuyên suốt tác phẩm Hậu Chí Phèo. Là một tên thất học, vô lại, dựa vào chủ thuyết quái đản và gặp thời, hắn lộn ngược lên chức chủ tịch. Từ đây, hắn làm cách mạng bằng cuộc cải cách ruộng đất long trời lở đất. Và sự kích động lòng căm thù, giữa con người với con người, hắn đã phá tan mối quan hệ gia đình, xóm làng. Dẫn đến hành động cướp đất, cướp nhà, đấu tố, giết người man rợ, kinh hoàng của những nông dân ít học.

      Tôi đã từng đọc, từng nghe và đã từng viết về những ngày tháng không bình yên này. Nhưng đập chết, rồi dựng người dậy, để đấu tố như Phạm Thành miêu tả, thì quả thật, người đọc phải sởn tóc gáy, kinh hãi mà thốt lên, thời của những lũ thú hoang:

      "Bá Kiến bị đập chết tươi ngay từ phút đầu đoàn người xông vào... Khi Bá Kiến còn đang thoi thóp, mọi người kéo hắn ra giữa sân. Và khi Bá Kiến chỉ còn như một búi giẻ rách tơi tả nằm bất động ở giữa sân, nhiều người nhìn mà thấy tiếc… Nó chết rồi, biết đấu tố thế nào? …Bá Kiến nhất quyết phải được dựng dậy. Để cho lão quỳ được, phải buộc một khúc luồng thẳng đứng dọc theo xương sống lão. Khúc luồng được chôn vững xuống đất…" (Hậu Chí Phèo- Chương 1)

      Nếu như “Đêm Giữa Ban Ngày” của nhà văn Vũ Thư Hiên, viết về Nông Thị Xuân vừa sinh con, đã bị chồng, một lãnh tụ cao nhất của Đảng thủ tiêu một cách dã man, thì đọc Hậu Chí Phèo, ta sẽ bắt gặp y chang hình ảnh chủ tịch Chí, ra lệnh tử hình, người đàn bà đang mang thai với mình, cùng vì chiếc ghế quyền lực. Nhìn lại lịch sử của dân tộc, chắc chắc không thời nào, chế độ nào có những quân vương, thủ lĩnh tàn độc đến như vậy. Và nếu đây không phải là sự thật, tôi tin Vũ Thư Hiên và Phạm Thành không đủ can đảm viết ra điều này.

      Tôi nghĩ, đoạn văn dưới đây, với những lời thoại vạch trần, tố cáo và chuyển tải bi hài kịch cao độ, độc đáo nhất của tác phẩm Hậu Chí Phèo. Và hình ảnh bà Ba cởi truồng, khi bị xử bắn, kèm theo câu nói (bất hủ) của Chủ Tịch Chí, nên trang trọng ghi vào lịch sử của Đảng CS: "Đơn giản thôi, tôi không đồng ý là vì chính cái đó đã suýt cắt đời cách mạng của tôi”

      Vâng! Với tôi, đó cũng là câu thoại hay nhất trong cuốn tiểu thuyết này:

      “Tay Chí tuyên bố tử hình bà Ba… Bản án tử hình được thi hành ngay…

      - Báo cáo anh Chí, bây giờ bắn người phải có lệnh.

      Mắt tay Chí trợn lên, tỏ rõ sự ngạc nhiên, hỏi lại:

      - Cái gì?

      - Dạ thưa anh, bắn người phải có lệnh ạ.

      - Lệnh nào?

      - Người thư ký chìa tờ lệnh cho tay Chí nhìn. Tay Chí nói:

      - Ai ra lệnh?

      - Dạ thưa, chính anh ạ.

      - Tao đã ra lệnh?

      - Nhưng anh phải ký vào lệnh ạ.

      Tay Chí cười lên sằng sặc:

      - À, à! Có bước tiến mới này phải không? Đưa đây. Ký vào chỗ nào?...

      Trước khi nhằm bắn bà Ba, có người nói với tay Chí: "Mặc cho bà Ba cái quần". Nhưng tay Chí lại kiên quyết không đồng ý. Mãi sau này, tay Chí mới giải thích: "Đơn giản thôi, tôi không đồng ý là vì chính cái đó đã suýt cắt đời cách mạng của tôi".(Hậu Chí Phèo- Chương 1)

      Không dừng lại ở những quan chức đương quyền, Hậu Chí Phèo còn lật mặt cả những quan già hết đát, đang biến tướng thành những cố vấn, lãnh tụ danh dự, một thứ thái thượng hoàng kiểu mới. Có thể nói, đây là một thứ bệnh nghiện quyền lực, nghiện ăn cắp, nghiện trèo đầu cỡi cổ nhân dân.

      (Xin đọc tiếp phần dưới)

      Xóa
    5. Nhắc đến chuyện này, làm tôi nhớ đến câu chuyện xảy ra đã khá lâu: Dòng họ ngoại tôi có bác làm quan to. Anh Lê Thanh Đ. trung tá, đã tu nghiệp ở Nga, quê ở Nghệ An, làm bảo vệ cho ông. Vợ con anh Lê Thanh Đ. làm ruộng ở quê, muốn ra Hà Nội. Thập niên tám mươi của thế kỷ trước, hộ khẩu Hà Nội vô cùng khó khăn, vì nó gắn liền với sổ gạo, thực phẩm. Dù có giấy đề nghị của văn phòng TW dội xuống, nhưng hồ sơ cứ bị ngâm tôm… Biết bên nội tôi có ông chú là phó phòng hộ khẩu, trực tiếp quản lý những vụ này, nên anh đến, nhờ dẫn đến nhà ông chú. Sau đó, thỉnh thoảng anh hay đến nhà tôi chơi. Một lần, anh kể: Buổi sáng, cụ (tức ông bác) vào nhà vệ sinh, thấy lâu không ra, anh đành mở cửa phụ. Bước vào nhìn thấy cụ ngồi trên bồn cầu, đang suy tư điều gì có vẻ hệ trọng, lớn lao lắm…

      Lúc đó, tôi buộc miệng: Có lẽ, cụ lẫn rồi.

      Có thể, câu nói vô ý của tôi làm mất hứng, nên anh đứng dậy ra về. Đến nay, đôi khi tôi vẫn tự hỏi, một người được đào tạo cơ bản, kể cả sinh học, tâm lý học như anh Lê Thanh Đ lẽ nào, không hiểu cái điều đơn giản này.

      Khi đọc và nghiên cứu Phạm Thành, chợt nhận ra, hầu như những câu chuyện, hay tình tiết trong tiểu thuyết và truyện ngắn của ông, tôi đã bắt gặp, hoặc đã được nghe thực ngoài đời. Nhưng đọc lại trên những trang sách của ông, tôi vẫn cảm thấy mới và sinh động:

      “- Xã hội chủ nghĩa ở cái đầu, chứ đâu phải ở chân tay. Nay, chân tôi yếu thật, nhưng cái đầu tôi còn minh mẫn, tôi còn phục vụ được chủ nghĩa xã hội, sao mời tôi về hưu?...

      - Thưa cụ Chí…Cụ làm lãnh tụ danh dự, là thái thượng hoàng …

      - Các đồng chí, danh dự là như thế nào nhỉ?

      - Nghĩa là cao hơn cả bí thư, chủ tịch đang chức. Như ngày xưa vua chúa lên thái thượng hoàng ấy mà. Tuy cụ không phải là bí thư, chủ tịch, nhưng mọi chỉ thị, mệnh lệnh của cụ đều được bí thư, chủ tịch nhất nhất thực hiện.”(Hậu Chí Phèo)

      Phạm Thành là một trong số rất ít nhà văn đương thời có tính dự báo trên những trang viết của mình. Ta có thể thấy, tính dự báo trong văn ông khá đậm nét, sâu sắc, thường được cài đặt vào lời thoại của nhân vật. Điều này, mang đến cảm giác mới lạ, thích thú cho người đọc. Ta có thể thấy sự cha truyền con nối, vây cánh trong quyền lực của ngày hôm nay, trắng trợn, bẩn thỉu hơn bao giờ hết, đã được Hậu Chí Chí Phèo dự báo, dù Phạm Thành đã viết cách nay gần ba mươi năm:

      “Cụ Chí còn là một người có hậu nữa. Mấy chục năm sau cách mạng đã để lại cho đời ba cậu con trai, được cài cắm ở ba khu vực khác nhau. Cứ từ đám ma cụ mà suy ra, thì ba người con của cụ cũng xứng đáng là ba ông tổ của dòng họ Chí Phèo mới. Với kiểu cách trả thù của cụ Chí di truyền lại, hẳn họ sẽ sinh con đàn, cháu đống, nối dõi mãi mãi về sau.” (Hậu Chí Phèo- Chương cuối)

      Và đây nữa, trong chương “Thuốc Thần Làng Vũ Đại” Phạm Thành đã tiên lượng trước đổi mới với những việc cần làm ngay sẽ bị phản bội. Người chống chống tiêu cựcsẽ bị chính quyền thẳng tay đàn áp trở lại. Nó là hiện thực bị hài của đường lối “Nói một đằng, làm một nẻo” của Đảng và thân phận của lương tri chỉ còn là “Đấu tranh, tránh đâu”. Lão Nội, một người nghe theo tiếng gọi của Đảng tố cáo, vạch mặt quan tham “Thái thượng hoàng” Chí, rồi lại bị chính quyền ấy triệu tập, bắt giam, như một con tốt thí:

      “- Gọi lão Võ Đức Nội lên để làm gì?

      - Lên để chịu tội vu cáo tôi, chứ còn làm gì nữa - Mặt cụ Chí vênh lên.

      - Vu cáo ai? - Giọng lão Bá tắc nghẹn.

      - Vu cáo tôi, chứ ai? Tôi bị nó vu cáo là mọt dân, là cường hào mới. Huân chương tôi còn, Đảng tôi còn, thế mà dân Vũ Đại dám láo, bảo tôi là cường hào mới, là mọt dân. Đừng thấy tôi nghỉ chức rồi mà mừng. Bí thư, chủ tịch bây giờ cũng nơi bàn tay tôi đào tạo mà ra cả. Những đứa đi kiện, rồi có ngày. "Con kiến mà kiện củ khoai"

      (Xin đọc tiếp phần dưới)

      Xóa
    6. Vây cánh bè phái, gia đình trị của giới lãnh đạo chóp bu là điều tất yếu dẫn đến sự đói khát, và tuyệt vọng của người dân lương thiện. Nếu thân phận chị Dậu trong Tắt Đèn của Ngô Tất Tố, anh Pha trong Bước Đường Cùng của Nguyễn Công Hoan dưới cái thời thực dân, đế quốc mới dừng lại mức độ đói khát và bần cùng hóa, thì anh cu Tĩn dưới chế độ CS trong Hậu Chí Phèo chỉ còn duy nhất con đường chết:

      “Con bị đói ăn, đến nỗi phải thắt cổ chết ư? Mẹ Âu Cơ chừng như còn ngái ngủ, hỏi:

      - Thưa vâng. Ruộng đất cụ Chí tập trung lại. Ai làm gì do cụ ấy phân công. Đến mùa thu hoạch, sản phẩm chất vào kho. Ai được phần bao nhiêu đều do cụ Chí quyết cả. Con năm nào cũng nai lưng ra làm mà phần chia bao giờ cũng được ít hơn. Cụ Chí và người anh em của cụ Chí, chẳng làm gì, lãnh đạo lăng nhăng thì mặc sức thu vén…” (Chương cuối-Hậu Chí Phèo)

      Vâng! Bần cùng hóa như anh Pha, chị Dậu hay đói phải thắt cổ tự tử như anh cu Tĩn cũng không đáng sợ bằng sự tước đoạt, bán cả linh hồn để: Điên dại như nữ anh hùng tên Cúc, buộc câm điếc mù lòa của một trí thức như cụ Bá, dưới sự ngu muội, đểu cáng của tầng lớp thống trị mới.

      Một số nhà phê bình cho rằng, văn Phạm Thành cứng, thô ráp. Điều này đúng, nhưng tôi nghĩ, có thể không hoàn như vậy. Có lẽ, ngoài sự thô ráp ấy, văn ông nhiều đoạn, nhiều câu rất đẹp, giàu hình tượng, và cảm xúc. Điều đó, ta có thể tìm thấy qua chương Ám Ảnh Một Dòng Sông và Thuốc Thần Làng Vũ Đại. Với tôi, đây là hai chương hay, chuyển tải tư tưởng đậm nét nhất của Phạm thành đến với người đọc. Nhà văn đã hình tượng hóa cái chủ thuyết cộng sản như một thứ Tơ hồng không gốc, sống ký gửi, và chỉ có bằm nát, sắc thuốc uống, mới có thể lành căn bệnh câm, mù, điếc của con người. Đất nước mới có thể hồi sinh.

      Ngay từ những năm tám mươi của thế kỷ trước, nhà văn Phạm Thành đã dám viết những điều thật nhất, mà không phải ai cũng đủ can đảm. Hơn thế nữa, nó vượt qua sự kiểm duyệt đến với người đọc, thật là điều không thể tưởng. Đoạn trích đầy hình tượng dưới đây, cho ta thấy rõ cái tư tưởng và sự can đảm của ông:

      “Tơ hồng kết thành từng mảnh dầy, đè nặng trĩu trên bờ rào cúc tần. Những cây cúc tần, thân xanh, lá xanh, cố cụm lại với nhau chống đỡ, nhưng cũng không chịu đựng nổi sức đè nặng của những mảnh tơ hồng. Thuận tay, anh lần tìm gốc của tơ hồng. Anh vô cùng ngạc nhiên thấy tơ hồng là loại cây không gốc. Chúng quen sống nhờ trên thân thể của loài cây xanh. Lòng anh như reo lên: "Thuốc đây rồi!" …Tơ hồng là loại cây không gốc mà lại có tác dụng chữa bệnh thần kinh cho người. "Bố mình bị liệt thần kinh chứ còn gì? Lặng lẽ suốt thâu đêm, anh cắt toàn bộ tơ hồng trên bờ rào và kéo hết chúng vào trong sân. Sáng đến, anh dùng dao thật sắc băm vụn chúng ra thành từng đoạn. Sau đó anh đem chúng phơi héo, rồi rang vàng hạ thổ, sắc cho lão Bá uống. Lạ kỳ chưa! Chỉ trong vòng mười ngày uống thuốc, bệnh câm, mù, điếc của lão Bá biến mất hẳn.”

      Trên đây là một vài suy nghĩ chủ quan của tôi về văn thơ, cũng như con người nhà văn Phạm Thành. Không rõ đúng sai thế nào? Nhưng ấn tượng chính để lại trong tôi không phải là tài năng chữ nghĩa văn chương, mà nhân cách, tư tưởng, khí phách cũng như tấm lòng của nhà văn đối với đất nước, dân tộc làm tôi cảm phục.

      Và tôi xin mượn bài thơ vẽ chân dung rất hay và chính xác về Phạm Thành của nhà thơ Thế Dũng để kết thúc bài viết này:

      “Bà đầm xòa cũng... lắm râu
      Bệnh Chí Phèo tưởng tuyệt lâu... Ai dè...
      Di căn tác hoại bét nhè
      70 năm ám lập lòe ma chơi
      Cò hồn lừa mấy chân trời...
      Xã không hội... Đảng thay Giời được không?
      Nghĩa Văn hồn Chữ xé lòng
      Giáp chiến Cộng sản tay không giữa đời.”

      Đỗ Trường

      Xóa
  7. vivi099 Says:

    Những bài viết của ông Phạm Thành đều có lý luận…

    Nhưng đối với cộng sản VN không thể sửa đổi khi nghe trí thức nói bằng lời hay tiếng đẹp mà không có hành động…

    Trả lờiXóa
  8. Chăn trâu nam bộ Says:

    Ước gì TBT Nguyễn Phú Trọng đọc được (lý do Tiến Sĩ nhưng không biết đọc và viết chử Việt) bài viết này (của Đỗ Trường) và ước gì ngài TBT tìm đọc Hậu Chí Phèo của Phạm Thành…

    Tại sao CHXHCNVN Độc lập Tự do Hạnh phúc mà 70 năm rồi người dân vẫn không được Nói Thẳng và Nói Thật : Phải mượn Chí Phèo để nói về HỒ CHỦ TỊCH “kính iêu” và đảng CS của Nguyễn Phú Trọng?

    Kính thưa đồng chí Tổng bí thư NPT, ông cố tìm đọc (hoặc nhờ ai biết chử đọc dùm) các bài của Ông Phạm Thành…và tìm chổ vắng vẽ ngồi xuống và suy nghĩ :
    -Ông sống còn bao lâu nữa, những cái tiện nghi và sung sướng mà Ông và các đồng chí của Ông đang thụ hưởng có đem lại Hạnh phúc thật cho các Ông không?

    Ăn ngon rồi cũng ỉa ra cức, ăn càng ngon thì ỉa càng thúi
    Mặc đẹp, nhà cao cửa rộng và hai cái ghế mạ vàng như của Nông Đức Mạnh và các cựu lãnh tụ …có thực sự đem lại niềm vui cho các Ông này không (TBT ghé hỏi coi các Ông này có Hạnh phúc thật không?)
    Kết qủa chung của 70 năm trị vì của Qúy vị: Một trời ĐAU THƯƠNG cho dân Việt…
    Vật chất: Nhà cao cửa rộng, xa lộ thênh thang, phi trường hiện đại chỉ dành cho 10% nhà giàu sử dụng…90% dân Việt Nam giờ đi LÀM MỌI cho Tư Bản phương Tây …(đi làm mọi mà ai cũng mừng: có được việc làm trong nhà máy lương 5 triệu = 200 euro là ước mơ của bao người)
    Tinh thần: Toàn dân Việt, giàu nghèo gì cũng trở thành NÓI LÁO để mà tồn tại. Ngay bản thân của ngài TBT, ngài có bao dám NÓI THẬT không

    Vài hàng rất trân trọng với Ô. Đỗ Trường và Ô.Phạm Thành

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. chiên da (Trả lỡi) Chăn trâu nam bộ Says:

      “Tại sao CHXHCNVN Độc lập Tự do Hạnh phúc mà 70 năm rồi người dân vẫn không được Nói Thẳng và Nói Thật”

      Biết đâu nhờ không được nói thẳng & nói thật mới nghĩ CHXHCNVN Độc lập Tự do Hạnh phúc. Chứ như đại tá công an được quyền nói thẳng trong 3 phút đã bật mí ngay “Tự Do (CHXHCNVN) như con cặc”.

      Xóa
  9. khach Says:

    ‘Hội nhà văn VN” cũng được đảng CSVN dạy bảo “Chỉ biết còn đảng, còn mình” như dạy các lực lượng bảo vệ đảng, lừa bịp nhân dân khác.
    Đảng độc tài CSVN là đống cứt vĩ đại. Mừng cho những ai xa lánh được đống cứt, từ bỏ được Hội các văn nô .

    Trả lờiXóa
  10. Trần giả Tiên Says:

    Đến giờ nầy mà cái lũ nhà văn còn tôn thờ cái đảng thổ tả khong RỜI BỎ ĐỐNG CỨT nầy thì lũ nầy chính là lũ “giá áo túi cơm” bám váy đảng để có miếng ăn thì gọi là VĂN NÔ chứ còn gì nữa?

    Nhà văn mịa cái lũ chó vì bải phân và vài cục xương thừa.

    Trả lờiXóa
  11. nhà văn Phạm Thành – một nhân vật ẩn náu mình trong đám rận chủ đã đưa ra những phát ngôn thiếu hiểu biết, cổ vũ cho việc chia rẽ giữa các vùng miền của Tổ quốc

    Trả lờiXóa
  12. chiên da diết kiến nghị Says:

    Đổi lại 1 chữ bài thơ “Bánh vẽ” của Chế Lan Viên . Hey, ít nhất chiếc bánh vẽ đã hiện nguyên hình là cứt

    Cứt
    Chế Lan Viên

    Chưa cần cầm lên nếm, anh đã biết là cứt
    Thế nhưng anh vẫn ngồi vào bàn cùng bè bạn
    Cầm lên nhấm nháp.
    Chả là nếu anh từ chối
    Chúng sẽ bảo anh phá rối
    Ðêm vui
    Bảo anh không còn có khả năng nhai
    Và đưa anh từ nay ra khỏi tiệc…
    Thế thì đâu còn dịp nhai thứ thiệt?
    Rốt cuộc anh lại ngồi vào bàn
    Như không có gì xảy ra hết
    Và những người khác thấy anh ngồi,
    Họ cũng ngồi thôi
    Nhai ngồm ngoàm…

    Trả lờiXóa
  13. Trong bản tuyên bố, nhà văn Võ Thị Hảo đã nếu lý do đưa đên quyết định từ bỏ Hội nhà văn Việt Nam như sau: “Hội Nhà văn Việt Nam ngày càng có thêm nhiều hành động tỏ ra thù địch với quyền tự do tư tưởng, tự do sáng tác và nhân quyền của nhà văn.

    Điều này là vi hiến, vi phạm Công ước quốc tế về các quyền kinh tế, xã hội và văn hóa , Công ước về những quyền dân sự và chính trị cuẩ công dân mà chính phủ VN đã ký cam kết trước Liên Hiệp quốc từ nhiều năm qua.


    Vì thế, tôi tuyên bố từ bỏ Hội Nhà văn Việt Nam kể từ ngày hôm nay“

    RỜI BỎ HỘI LÀ RỜI BỎ ĐỐNG CỨT THỐI

    Phạm Thành

    Nói như Lê nin và Mao Trạch Động “ Trí thức không bằng cục phân” thì Hội Nhà văn, cũng như các hội tương tự khác, chỉ là Hội của những cục cứt riêng lẻ bị vo tròn lại thành một đống. Nhân tình có thể chịu được mùi thối của những cục cứt lẻ tẻ, chứ khi nó đã gom lại thành đống thì không có cái mũi người nào có thể ngửi được.

    Vì vậy, hành động như ông Hồ và đảng cộng sản Việt Nam: “ trí”… phải đào tận gốc, trốc tận rễ” cũng mang tâm thế cúc cung tận tụy thực hành lý luận này của hai cụ tổ Mác – Le.

    Nhưng vì ăn, ỉa là một nghiệp chướng của loài người, nên, dù cộng sản có đem hết khả năng dọn dẹp thì cứt vẫn còn, nên buộc phải gom chúng lại thành một đống, rồi rảy nước hoa vào hòng biến cứt thối thành cứt thơm. Quả thực, liệu pháp này có tác dụng. Hầu hết người có chữ một thời ai cũng từng mơ rồi cắm cúi thêu vẽ, căm cúi chạy chọt để mình được đeo cái danh văn sĩ. Vì lắm người chạy đến nên đống cứt cứ to dần.

    Nhưng dù to hay nhỏ, cứt riêng rẻ hay cứt một đống cũng chỉ là cứt.

    Vì vậy, ai còn ở trong hội quốc doanh trong đó có Hội Nhà văn là chấp nhận mình chỉ là loại cứt thối do đảng gom lại mà thôi.

    Mừng là ngày càng có nhiều người rời bỏ đống cứt đó. Mới hôm nay là nhà văn Võ Thị Hảo. Chúc mừng chị Hảo đã rời bỏ đống cứt thối đó.

    Trả lờiXóa
  14. việt •

    Phạm Thành với Hậu Chí Phèo . Võ Thị Hão với Dạ Tiệc Quỷ . và tác phẩm Bóng Đè ( tôi quên tên tác giả ) . Dù tôi chưa đọc ba tác phẩm nầy , nhưng tôi có đọc điểm sách về ba cuốn nầy . Nội dung thì anh Đỗ Trường đã gợi ra , hoặc các bạn đã đọc . Tôi xin được nói một cách phản diện , hay là thứ phân loại sách . Hậu Chí Phèo và Dạ Tiệc Quỷ là những bức tranh " mộc bản " tả chân xã hội CSVN , dĩ nhiên là phải núp bóng bằng cách đổi nhân vật , vẽ bắt đầu từ qúa khứ để phản ảnh thực tế xã hội CSVN hiện tại . Còn Bóng Đè , thì cũng không được thênh thang tự do vì " kiểm dịch " của bộ 4T , nên cũng không đi ra ngoài thông lệ . Nhưng Bóng Đè còn đi ra khỏi làng mộc bản , ra khỏi luỷ tre dưới hợp tác xã , ra khỏi thương tâm nước mắt của đấu tố v.v... Xa hơn ,và bên kia hay đàng sau của Dạ Tiệc Quỷ và Hậu Chí Phèo là bóng con quỷ chủ nghiã CS hay những con quỷ đại diện CS để đè lên linh hồn và thân xác dân tộc , đó là cái bàn thờ chủ nghĩa cs . Bóng Đè lại có " Hội chứng Stockholm " , có nghĩa là người bị bắt làm nô lệ tình dục sau một thời gian dài quay ra yêu người bắt cóc mình . Người VN sau thời gian dài bị CS khủng bố , tạo ra cái tâm lý vừa sợ vừa hài lòng . Nói không đúng lắm mong các bạn bỏ qua , vì điểm sách thôi !

    Trả lờiXóa
  15. Thanh Pham •

    Trầm Kha

    Kéo dài trong nô lệ đói nghèo
    Bởi vì dân trí ta thấp kém
    Cúi đầu với thân phận bọt bèo
    Sợ hãi sự tàn ác lũ Vẹm!

    Bắt đầu với tên Hồ Chí Minh
    Nó u mê đi tôn thờ Mác-xít
    Từ đó quê hương ta điêu linh
    Với cái đảng thổ tả ôn dịch!

    Ta bị định đoạt bởi Chí Phèo
    Lê Duẩn, Trường Chinh, Nguyễn Văn Linh
    Nó mở, nó đóng rồi nó đéo
    Ta râm rấp nghe lịnh làm thinh!

    Để rồi hôm nay nghe Trọng lú
    Nó hoang tưởng vong bản đui mù
    Nó múa may quay cuồng đểu cáng
    Giam chín chục triệu người trong tù!

    Rồi cũng chỉ vì một thằng ngu
    Đần độn lú lẫn lại cuồng ngông
    Ta nói nó lú còn có chú
    Chú đâu không thấy, thấy diệt vong!

    ̣Nông Dân Nam Bộ

    Trả lờiXóa
  16. khach Says:

    Cám ơn bác Phạm Thành!

    Năm 1990, sau khi bức tường Berlin sụp đổ, vô tình tôi có gặp một cán bộ CS sang Đức, hỏi tại sao NN lại bắt những người của chế độ SG đi tù đày, “học tập cải tạo” hàng chục năm, không có “hòa hợp, hoà giải”?
    Cán bộ này đã trả lời “Thử tưởng tượng nếu họ thắng xem, chắc chắn họ cũng sẽ làm thế với chúng tôi, có khi còn hơn ấy!”.
    Nể những ngừơi xung quanh, tôi chỉ nói, các anh đã “suy bụng ta ra bụng người” – nhưng trong đầu đã nghĩ,
    những thằng CS các anh là đúng là loài súc vật, cho nên các anh chỉ biết “suy bụng súc vật ra bụng người”!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trần giả Tiên (Trả lời) khach Says:

      Sao không chỉ ngay cho lũ súc vật nầy thấy ngay tại nước ĐỨC nầy cs sãn sụp đổ và thống nhất dân Đông Đức có bị ngược đãi như dân Miền Nam không?
      Đúng là lũ súc vật tư rừng ra lên làm người.

      Xóa
  17. Hoàng Danh Says:

    Nhà văn Phạm Thành nhận định hoàn toàn chính xác:
    – Cả Dân tộc VN là nạn nhân của lũ tội đồ mang danh đảng CSVN!
    Cứu giúp dân oan là để dân tộc nhanh chóng thoát khỏi ách thống trị của lũ ác qủy CSVN.
    Cám ơn các ân nhân đã giúp đở dân oan, đặc biệt là cụ bà Lê Hiền Đức!

    Trả lờiXóa
  18. chiên da diết kiến nghị Says:

    “Nguyên nhân là cả dân tộc đã tin và nghe cộng sản rồi để bị cộng sản lừa”

    Các đảng viên đảng Cộng Sản, theo lời bác Trần Nhơn -đương kim đảng viên đảng Cộng Sản-, nên khuyên đảng Cộng Sản lột xác để trở thành 1 đảng Cộng Sản lớn mạnh hơn, đi đúng với con đường Xã Hội Chủ Nghĩa thay vì “chỉ khoác áo” Xã Hội Chủ Nghĩa như trước đây .

    Còn bác Phạm Thành, thành viên của Việt Nam Thời Láo, aka Hội Nhà Báo Độc Lập như Quốc Hội, cần làm theo tiêu chỉ của Hội là tạo lòng tin của nhân dân vào Đảng Cộng Sản .

    Với bao nhiêu điều đã nên ra, các bác nên kệ xác dân oan, heck, kệ xác nhân dân cùng đất nước như đã từng từ trước tới nay . Có vẻ tốt hơn là quan tâm tới dân, tới nước .

    Hãy quên đi những phút chạnh lòng mà dốc tâm xây dựng cho đảng Cộng Sản ngày càng vững mạnh, xứng đáng với ước vọng đảng Cộng Sản của các bác muôn năm trường trị .

    Mặc kệ đất nước muốn ra sao thì ra .

    Trả lờiXóa
  19. Văn Công Says:

    Chính xác như bác Phạm Thành nói ! ĐCSVN chỉ biết lừa dối và bóc lột dân .

    Trả lờiXóa
  20. Gạc Ma Says:

    Thái thú TRỌng LÚ khúm núm quỳ lạy làm Cẩu nô tài cho Trung Quốc thì “Sống – là oan gia nước Nam. Chết – làm ma thúi đất Bắc”.

    Năm Ất Mùi dưới triều nhà Sản,

    Nảy sinh ra thằng ĐẢNG oan gia.

    Hết trò CHÉM Lợn tế… Cha,

    Giở trò CHÉm Mộc, tậu Ngai – Ghế – Vàng (!)

    Lời Cha dạy bên tai còn vẳng:
    “Tết trồng cây, đất nước thêm xuân.”

    Thanh minh, ĐẢNG CHÉm nghìn cây,
    Trái lời Cha dạy, lọc lừa dối dân.

    ĐẢNG nay không chốn dung thân,
    CHÉm CÂy, BÁn NƯớc, Giết DÂn,…. TỘi gì ???

    Nhốt ĐẢNG vào ngục A Tỳ,

    Chịu LIỀm cắt cổ, BÚa kia đập đầu.

    TRỌng LÚ phải nhúng vạc dầu,

    Dân… đái ngập đầu, Dân… ịịị chôn thây. (Người Đất Cát – bộ đội cụ Hồ)

    Trả lờiXóa
  21. Mien Trung Says:

    Chính xác! Nước Mỹ chỉ 1 người da màu chết chưa rõ có do cảnh sát không đã rúng động. Việt Nam mấy trăm người vô đồn công an tự chết chả ai mảy may động lòng.

    Trả lờiXóa
  22. Ruồi nhặng nhiều quá mà chỉ có mỗi đông cứt có tên Phạm Thành.

    Trả lờiXóa
  23. Ruồi nhặng nhiều quá mà chỉ có mỗi đông cứt có tên Phạm Thành.

    Trả lờiXóa
  24. Một nhà văn chân chính luôn đề cao giá trị nhân văn trong mỗi bài viết của mình, luôn hướng đến một tương lại phát triển hơn nữa. Tuy nhiên, với Phạm Thành thì lại khác, người này chỉ mượn danh nghĩa nhà văn để tiến hành nhiều hoạt động bẩn thỉu, mờ mắt vì lợi ích kinh tế nhỏ nhoi do các thế lực thù địch cũng cấp để phá hoại Việt Nam. Cái mà Phạm Thành đã quên đi đó chính là lợi ích to lớn của cả dân tộc Việt Nam, thứ mà Phạm Thành đang ngày đêm mong muốn phá hoại nó.

    Trả lờiXóa
  25. Nhà văn Phạm Thành – một nhân vật ẩn náu mình trong đám rận chủ đã đưa ra những phát ngôn thiếu hiểu biết, cổ vũ cho việc chia rẽ giữa các vùng miền của Tổ quốc. Bản tính “cơ hội, lưu manh, thảo khấu” chắc chỉ có trong con người Phạm Thành, kẻ luôn dùng ngòi bút của nhà văn để tuyên truyền những luận điệu có hại cho đất nước Việt Nam, gây chia rẽ trong nội bộ dân tộc Việt Nam.

    Trả lờiXóa
  26. Nhà văn, nhà nghệ sĩ là những người có học thức, được mọi người kính trọng và tin tưởng. Vậy nhưng Phạm Thành lại đang bôi nhọ danh xưng đó một cách bẩn thỉu khi thích bàn luận những vấn đề chính trị theo hướng tiêu cực. Dẫu biết rằng ở đâu cũng có những con sâu mọt gây hại cho tập thể nhưng Phạm Thành là một nhà văn lão thành, có tiếng tăm lại biến chất như thế này thì cần phải lên án và phê phán.

    Trả lờiXóa
  27. Tuy là nhà văn nhưng tư tưởng của Phạm Thành luôn luôn chống đối chính quyền nhà nước. cái bài viết của hắn hay nhận xét luôn sai lầm, lệch lạc về con người Việt Nam, lấy số ít áp đặt cho số nhiều, nhìn đời bằng con mắt tiêu cực.

    Trả lờiXóa
  28. Lại nhớ vụ Phạm Thành nhận được giấy triệu tập của công an mà không tới hồi năm ngoái. Mặc dù được cơ quan an ninh điều tra công an Hà Nội có giấy triệu tập làm việc nhưng Nguyễn Chí Thành không biết là do "giấy triệu tập đến muộn" "bị mệt" hay là do "có tật giật mình" nhưng việc ông ta không đến theo đúng giấy triệu tập cho chúng ta thấy được ông ta đã không có một chút thiện chí nào...

    Trả lờiXóa
  29. Sao Ông Phạm Thành là một nhà văn, là người có nhận thức mà lại có cái nhìn đời thiển cận đến vậy. Những lời viết trong bức tâm thư của Ông ta thì khó có thể chấp nhận được: Sao Ông ta có thể vơ đũa cả lắm như vậy. Ông ta đánh giá rằng "Bản tính của người Việt là cơ hội, lưu manh, thảo khấu" là một lời lẽ xúc phạm đến danh dự của người Việt Nam. Tôi nghĩ rằng bản tính đó chắc có lẽ là thuộc về chính bản thân Ông Thành và ông ta đang suy bụng ta ra bụng người.

    Trả lờiXóa
  30. Một nhà văn tuổi đời đã nhiều, cũng là người có tri thức mà giờ đây tư tưởng đã bị lệch lạc hoàn toàn, tiếng gọi của đồng tiền đã biến Phạm Thành trở thành một con người khác. Một con người với đầy âm mưu toan tính; Phạm Thành đưa ra mọi luận điệu nhằm mục đích chia rẽ nội bộ dân tộc Việt Nam, phá hoại khối đại đoàn kết dân tộc, Phạm Thành đang ngấm ngầm phục vụ cho các thế lực thù địch, cần cảnh giác.

    Trả lờiXóa
  31. Một lão già U70 rồi lại trở lên lẩm cẩm đây. Đúng là có học thức cũng bỏ đi. Do nhàn dỗi quá hóa thành một con người hư, tiếp xúc với những kẻ xấu, nhồi vào sọ Phạm Thành những tư tưởng lệch lạc vì vậy ông ta dở trứng cũng tham gia chính trị, nhận định về con người Việt Nam và dân tộc một cách ấu trĩ. Ông ta là một người nhiều tuổi mà không nghĩ được rằng, đất nước Việt Nam đã đi lên từ một đất nước bị đô hộ nhiều năm, hoang tàn, nghèo nàn vậy mà nhờ có sự đoàn kết toàn nhân dân, toàn dân tộc và sự lãnh đạo của Đảng cộng sản mà đất nước mới được như ngày nay, mỗi nước có một hoàn cảnh lịch sử, hoàn cảnh phát triển khác nhau không thể so sánh với các nước khác. Phạm Thành đã trở lên mù quáng, mù quáng vì tiền.

    Trả lờiXóa
  32. DƯƠNG CHÍ DŨNG BỊ TỬ HÌNH ?

    Nguồn tin chưa kiểm chứng được đồn trên mạng là Dương Chí Dũng đã bị xử tử tại Quảng Trị ngày 4/9/2016, và bị hỏa thiêu trước khi trả tro cốt về cho gia đình.
    Bố ruột của Dương Chí Dũng là Đại tá Dương Khắc Thụ, nguyên Giám đốc Công an TP Hải Phòng, thân phụ của hai anh em Dương Chí Dũng và Dương Tự Trọng cũng đột ngột từ trần vào sáng ngày 2/3/2016, tức đã qua đời khoảng 6 tháng trước khi Dũng bị tử hình.
    Đại tá Dương Khắc Thụ sinh được 5 người con, trong đó có ông Dương Tự Trọng và bà Dương Thị Băng Tâm theo ngành Công An.
    Bà Dương Thị Băng Tâm nguyên là cục trưởng cục hàng hải Việt Nam (chồng là Nguyễn Bình Kiên - Phó Giám đốc Công an TP Hải Phòng - Hai mươi bảy ngày sau khi bố vợ qua đời, ngày 29/3/2016 ông Kiên bị Cách chức, khai trừ Đảng với lý do vi phạm nghiêm trọng qui định công tác nghiệp vụ của ngành, xâm phạm đến quyền tự do cá nhân của công dân).
    Còn Đại Tá Dương Tự Trọng - Phó giám đốc, kiêm thủ trưởng điều tra công an TP Hải Phòng bị kết án 17 năm 3 tháng tù.

    Năm 2012, ông Dương Chí Dũng, con trai cả của Đại tá Dương Khắc Thụ bị kết tội tham ô trong vụ án Vinalines. Đại tá Công An Dương Tự Trọng đã giúp sức cho anh trai Dương Chí Dũng bỏ trốn sang Cam Bốt, tuy nhiên bất thành. Năm 2013, ông Dũng bị tuyên án tử hình.

    Nguyễn Thùy Trang

    Trả lờiXóa
  33. Một nhà văn chân chính luôn đề cao giá trị nhân văn trong mỗi bài viết của mình, luôn hướng đến một tương lại phát triển hơn nữa. Tuy nhiên, với Phạm Thành thì lại khác, người này chỉ mượn danh nghĩa nhà văn để tiến hành nhiều hoạt động bẩn thỉu, mờ mắt vì lợi ích kinh tế nhỏ nhoi do các thế lực thù địch cũng cấp để phá hoại Việt Nam. Cái mà Phạm Thành đã quên đi đó chính là lợi ích to lớn của cả dân tộc Việt Nam, thứ mà Phạm Thành đang ngày đêm mong muốn phá hoại nó

    Trả lờiXóa
  34. Đất nước Việt Nam là một khối đại đoàn kết thống nhất giữa các dân tộc anh em. Tất cả đều thực hiện theo chủ trương, đường lối nhất quán của Đảng và Nhà nước. Đó chính là nguồn sức mạnh giúp dân tộc Việt Nam phát triển mạnh mẽ sau nhiều cuộc chiến tranh tàn phá khốc liệt. Như lời Chủ tịch Hồ Chí Minh đã khẳng định: “Đoàn kết là một sức mạnh vô địch”. Trong suốt chiều dài lịch sử dân tộc Việt Nam, đoàn kết chính là thứ vũ khí quan trọng giúp chúng ta xây dựng, bảo vệ và phát triển đất nước. Phạm Thành cũng như các thế lực thù địch với Việt Nam luôn mong muốn phá hủy vũ khí này, muốn chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc để có thể chuyển hóa, lật đổ chế độ chính trị ở nước ta. Đó là một trong những thủ đoạn “chiến lược diễn biến hòa bình” mà phương Tây vẽ ra để phá hoại các nước nhỏ bé hơn, thứ mà Phạm Thành đã bị nhồi sọ bấy lâu nay.

    Trả lờiXóa
  35. Mới dây, nhà văn Phạm Thành – một nhân vật ẩn náu mình trong đám rận chủ đã đưa ra những phát ngôn thiếu hiểu biết, cổ vũ cho việc chia rẽ giữa các vùng miền của Tổ quốc. Trong bài viết được đăng trên các trang báo lá cải, Phạm Thành đã đưa ra bức tâm thư gửi lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam trong đó nói đến việc hình thành nhà nước các khu vực ở Việt Nam theo mô hình liên bang ở các quốc gia khác.

    Trả lờiXóa
  36. Đất nước Việt Nam là một khối đại đoàn kết thống nhất giữa các dân tộc anh em. Tất cả đều thực hiện theo chủ trương, đường lối nhất quán của Đảng và Nhà nước. Đó chính là nguồn sức mạnh giúp dân tộc Việt Nam phát triển mạnh mẽ sau nhiều cuộc chiến tranh tàn phá khốc liệt. Tinh thần yêu nước của dân tộc Việt Nam là tồn tại mãi mãi thì dù có Phạm Thành hay đám rận chủ bán nước kia có làm gì cũng không thay đổi được gì, chúng có làm gì đi chăng nũa thì cũng vô ích mà thôi.

    Trả lờiXóa
  37. Một nhà văn chân chính luôn đề cao giá trị nhân văn trong mỗi bài viết của mình, luôn hướng đến một tương lại phát triển hơn nữa. Tuy nhiên, với Phạm Thành thì lại khác, người này chỉ mượn danh nghĩa nhà văn để tiến hành nhiều hoạt động bẩn thỉu, mờ mắt vì lợi ích kinh tế nhỏ nhoi do các thế lực thù địch cũng cấp để phá hoại Việt Nam.

    Trả lờiXóa
  38. Đúng là có học thức cũng bỏ đi. Do nhàn dỗi quá hóa thành một con người hư, tiếp xúc với những kẻ xấu, nhồi vào sọ Phạm Thành những tư tưởng lệch lạc vì vậy ông ta dở trứng cũng tham gia chính trị, nhận định về con người Việt Nam và dân tộc một cách ấu trĩ. Ông ta là một người nhiều tuổi mà không nghĩ được rằng, đất nước Việt Nam đã đi lên từ một đất nước bị đô hộ nhiều năm, hoang tàn, nghèo nàn vậy mà nhờ có sự đoàn kết toàn nhân dân, toàn dân tộc và sự lãnh đạo của Đảng cộng sản mà đất nước mới được như ngày nay

    Trả lờiXóa

 
Nhân quyền © 2012 | Designed by True Happy
.