on 22:32:00

TỪ GENEVA 1954 – PARIS 1973 ĐẾN 30-4-1974

Nhãn: , ,

Cuộc tổng tấn công tết Mậu Thân năm 1968 đã buộc chính quyền của tổng thống Lyndon Johnson phải tìm kiếm một giải pháp ngoại ngoại giao để rút ra khỏi vũng lầy tại mặt trận miền Nam Việt Nam. Với 4 năm 8 tháng 16 ngày, cuộc đàm phán tại Paris đã tạo ra tiền lệ chưa từng có trong lịch sử ngoại giao thế giới, với chiến lược phối hợp nhịp nhàng “vừa đánh vừa đàm” buộc Mỹ phải ký Hiệp định Hiệp định về chấm dứt chiến tranh ở Việt Nam vào ngày 27/1/1973, mở đường cho thắng lợi lịch sử ngày 30-4-1975.
TỪ GENEVA 1954 – PARIS 1973 ĐẾN 30-4-1974

Hội nghị Genève - 1954
 17h5phút ngày 13/3/1954 mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ. Với 55 ngày đêm ác liệt qua 3 đợt tấn công và vây hãm, quân và dân ta đã hoàn thành nhiệm vụ phá, chiếm pháo đài bất khả xâm phạm được chính quyền Pháp xây dựng tại Điện Biên Phủ. Chiến thắng này trở thành dấu mốc quan trọng nhất của quân và dân Việt Nam trong 9 năm kháng chiến trường kỳ, chấm dứt gần 80 năm đô hộ của thực dân Pháp và đưa Việt Nam đến bàn đàm phán Geneva trong tư thế của người chiến thắng, đồng thời tạo một “tiếng sấm rền vang” đánh dấu sự chấm dứt hơn 40 năm cai trị của chế độ thực dân cũ trên toàn thế giới.
Một ngày sau chiến thắng Điện Biên Phủ, Hội nghị các nước đế quốc đang họp tại Geneva – Thụy Sỹ đã chuyển sang bàn về vấn đề ở Đông Dương. Ngày 20/7/1954 Hiệp định Geneva về Đông Dương đã được ký kết, theo tinh thần của Hiệp định thì Việt Nam sẽ tạm thời bị chia làm hai miền và sẽ thống nhất bằng cuộc tổng tuyển cử tự do vào 2 năm sau đó. Đây là thành công bước đầu cần thiết trong quá trình đi đến tự do, thống nhất đất nước của Việt Nam sau này. Mặc dù đầy là một Hiệp định hòa bình không trọn vẹn, nhưng tầm quan trọng của nó là không thể chối cãi, bởi nếu không có Hiệp định Geneva, sẽ không có Hiệp định Paris sau này.
Ngay sau khi Hiệp định Geneva được ký kết, Trung ương Đảng lúc đó đã tiên đoán rằng dân tộc Việt Nam sẽ phải đối đầu với đế quốc Mỹ trong cuộc trận chiến gam go mới giành được độc lập. Lợi dụng Hiệp định cho phép người dân tự do đi lại trong 300 ngày, Mỹ đã dàn dựng cuộc di cư ồ ạt chưa từng có của người theo đạo Công giáo đi vào miền Nam Việt Nam. Ngược với đoàn người di cư là quân đội Việt Nam ngược ra Bắc tập kết với lời hứa 02 năm sau thống nhất nước nhà, nhưng phải đến 21 năm sau những lời hứa của kẻ ở người đi trong lần tập kết lịch sử ấy mới thành sự thật.
Năm 1954, tổng thống Dwight Eisenhower trong bài diễn văn lịch sử đánh dấu sự xuất hiện của Mỹ tại Việt Nam đã cho rằng “cái giá của việc bảo vệ tự do, bảo vệ nước Mỹ phải được thực hiện dưới nhiều hính thức, ở nhiều nơi: Việt Nam, Trung Đông hay ở chính nơi này – quê nhà của chúng ta. Tôi cương quyết cho rằng vào thời điểm này nước Việt Nam nếu không nhận được trợ giúp sẽ không thể duy trì và xây dựng quân đội được, sự giúp đỡ về quân sự và kinh tế hiện rất cần ở Việt Nam”. Từ đây, thiết lập chính quyền tay sai của Mỹ tại miền Nam và Ngô Đình Diệm trở thành đối tượng được chọn lựa với tư tưởng chống Cộng - diệt Cộng gay gắt đã trở thành Thủ tướng của chính thể Việt Nam dân chủ Cộng hòa và bác bỏ cuộc tổng tuyển cử theo tinh thần của Hiệp định Geneva.
Tháng 3/1965, Mỹ leo thang đánh phá ở miền Nam Việt Nam bằng việc đưa quân viễn chinh ở quy mô lớn với mục tiêu giành thắng lợi ở những vị trí chiến lược để hoàn thành mục tiêu trong hai năm rưỡi. Nhưng họ đã tính toán sai lầm khi họ không hiểu nhân dân Việt Nam, bởi người Việt Nam đặt của cải, tính mạng của mình vào cuộc giải phóng dân tộc.
Đêm 29 rạng sáng ngày 30 tháng giêng của Tết Mậu Thân – 1968, cuộc tổng tấn công của quân giải phóng tại 5/6 thành phố lớn, 37 thị xã, 64 thị trấn trên toàn miền Nam đã tạo ra các yếu tố bất ngờ trong các báo cáo lạc quan của chính quyền Mỹ, tạo cơn địa chấn rung chuyển thế giới, đánh vào ý chí, niềm tin của nhân dân Mỹ, và một số nghị sỹ Mỹ về sự tham gia của Mỹ tại Việt Nam. Sự kiện Tết Mậu Thân đã hoàn thành vai trò lịch sử của mình, tạo ra thời cơ để buộc Mỹ phải ngồi vào bàn đàm phán và yêu cầu Mỹ ngừng ném bom phá hoại miền Bắc.
Gần 5 năm đàm phán (từ ngày 13/5/1968 đến ngày 27/1/1973) những thắng lợi đạt được trên cả 3 mặt trận: quân sự, chính trị và ngoại giao đã buộc Mỹ phải ký vào Hiệp định Paris vào ngày 27/1/1973, tạo cơ sở pháp lý để đi đến thống nhất sau này.
Bài học từ Hiệp định Geneva đã khiến cho Việt Nam cứng rắn và không thỏa hiệp với chính quyền Mỹ. Với nhận định rằng Mỹ vẫn chưa từ bỏ ý đồ rút quân ra khỏi miền Nam, Hội nghị Bộ Chính trị họp bàn vào tháng 10/1974 đã  đưa ra những đánh giá, nhận định cần đánh bại hoàn toàn sự cai trị của chính quyền Mỹ, giải phóng miền Nam bằng một cuộc Tổng tiến công sẽ được thực hiện trong mùa xuân 1975. Chiến dịch này được thực hiện từ ngày 4/1/1974, cao trào là chiến dịch Tây Nguyên mở ngày 4/3/1975, đến ngày 3/4/1975 ta giải phóng toàn bộ Tây Nguyên. Chúng ta làm tan rã toàn bộ quân địch trên chiến trường Trị - Thiên bằng chiến dịch giải phóng Huế - Đà Nẵng từ 21/3 – 29/3/1975…
Trên cơ sở những thắng lợi quyết định, ngày 14/4/1975, Bộ Chính trị quyết định mở Chiến dịch Hồ Chí Minh nhằm giải phóng Sài Gòn và toàn miền Nam với phương châm “Thần tốc, táo bạo, bất ngờ, chắc thắng”. Ngày 26/4/1975, quân ta bắt đầu nổ súng chiếm đóng toàn bộ cứ điểm của Ngụy quân Sài Gòn, buộc Tổng thống Dương Văn Minh phải tuyên bố đầu hàng không điều kiện. Cờ Tổ quốc tung bay trước tòa nhà chính của Dinh Độc Lập lúc 11 giờ 30 phút ngày 30/4/1975. Cuộc Tổng tiến công và nổi dạy mùa Xuân 1975 toàn thắng.
. 21 năm Nam – Bắc phân ly, từ Geneva – Paris đến chiến thắng mùa xuân năm 1975, dân tộc ta đã trải qua những khúc hùng tráng vì độc lập – tự do – toàn vẹn – thống nhất đất nước. Chỉ duy nhất Việt Nam trong ngã ba cuộc chiến tranh đã đi đến cùng trong cuộc trường chinh giành độc lập với vũ khí chiến đấu là lòng yêu nước quả cảm.
*Cua Đồng*

21 nhận xét:

  1. Chính sách ngoại giao khôn khéo đã giúp chúng ta có được đường lối cách mạng đúng đắn. Đây là bước ngoặt, là chìa khóa then chốt giúp dân tộc ta có thể giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.

    Trả lờiXóa
  2. Từ khi ta giành lại được độc lập thì chính sách ngoại giao của ta luôn được đặt lên hàng đầu trong chiến lược phát triển đất nước. Ngoại giao tốt sẽ giúp cho đất nước có những thời cơ phát triển với sự ủng hộ của đông đảo bạn bè quốc tế.

    Trả lờiXóa
  3. Việc phối hợp giữa chiến tranh ngoại giao với chiến tranh trên thực địa, lấy những thắng lợi trên các mặt trận để làm tiền đề cho chúng ta đấu tranh trên chiến trường ngoại giao, buộc Mỹ phải ký kết hiệp định Paris, rút quân về nước và không can dự vào chiến tranh ở nước ta nữa.

    Trả lờiXóa
  4. “Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,
    Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong,
    Cho đảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng,
    Thờ Mao Chủ tịch, thờ Sít-ta-lin bất diệt”

    Đc viết trong thời kỳ cải cách ruộng đất. Những kẻ cần giết bao gồm: “Trí, Phú, Địa, Hào, Tôn giáo, Lưu manh”
    Tố Hữu

    Trả lờiXóa
  5. Thưa Đồng bào, Thưa quý chiến hữu,
    Như vừa đưa ra những sự việc nêu trên, chúng ta thấy rõ ràng: Ngày 30/4 là một biến cố lớn của lịch sử.
    - Ngày 30/4 là ngày đã thay đổi sinh mệnh của dân tộc.
    - Là ngày mở đầu cho đại thảm họa của dân tộc không riêng gì đồng bào miền nam mà cả đồng bào miền bắc.
    - Là ngày khởi dầu sự cai trị khắc nghiệt của bạo quyền cộng sản, của bạo tàn, tham nhũng bất công.
    - Là ngày bọn Cộng Sản Việt Nam lộ nguyên hình là tay sai của Tàu cộng.
    - Là ngày mà đảng Cộng Sản Việt Nam dâng đất dâng biển, dâng quê cha đất tổ cho Trung cộng.

    Ngày 30/4 chính danh là ngày Quốc Hận. Sông cạn đá mòn, lòng người thay đổi, nhưng ngày Quốc Hận 30/4 không thể đổi thay. Ngày 30/4/1975 vẫn mãi mãi nằm trong quốc sử Việt Nam và được ghi rõ: 30/4 Ngày Quốc Hận Của Dân Tộc Việt Nam. Không một cá nhân, không một tập thể, không một lãnh tụ, không một quốc gia nào có quyền xâm phạm vào ngày Quốc Hận 30/4 của dân tộc Việt Nam. Đó là điều khẳng định.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thưa đồng bào, Thưa quý chiến hữu,
      Chúng ta không thể ngồi yên, không thể im lặng trước âm mưu thâm độc của đảng cộng sản Việt Nam và đám việt gian tay sai. Xin hãy lên tiếng phản đối quyết liệt tên phản bội Ngô Thanh Hải, và bè lũ Việt gian, bằng thư từ, Email gởi đến quốc hội Canada. Đồng thời chúng ta cũng gởi cho Bà Elizabeth May Dân Biểu Quốc hội Canada phản đối dự luật S-219 của tên Việt gian Ngô Thanh Hải, vì chính bà Dân Biểu này đang đề nghị quốc hội Canada nên dùng ngày 27/7/1979 là ngày thuyền nhân đầu tiên đến Canada làm ngày “Hành Trình Đến Tự Do”. Email của Dân Biểu Quốc Hội Canada Elizabeth May: admin@ElizabethMayMP.ca

      Trân Trọng,

      Xóa
  6. 10 TỘI ÁC LỚN NHẤT CỦA HỒ CHÍ MINH VÀ ĐCSVN:

    1- CSVN gây ra cuộc chiến dai đẳng từ năm 1945-1975, có tội cướp chính quyền hợp pháp và hợp hiến của chính phủ Trần Trọng Kim:

    … Ngày 9 tháng 3 năm 1945, Nhật đảo chính Pháp, độc chiếm thuộc địa Đông Dương. Để tranh thủ sự ủng hộ của người Việt cùng những nước Á châu khác đang bị Nhật chiếm đóng như Miến Điện, Philippines, Nhật tuyên bố “trao trả độc lập” cho Việt Nam. Ngày 11 tháng 3 năm 1945, triều đình Huế tuyên bố hủy bỏ Hòa ước Patenôtre ký với Pháp năm 1884, khôi phục chủ quyền Việt Nam. Trần Trọng Kim được giao thành lập nội các vào ngày 17 tháng 4năm 1945. Đây là chính phủ đầu tiên của nước Việt Nam “độc lập” trên danh nghĩa và Trần Trọng Kim trở thành Thủ tướng đầu tiên của Việt Nam.

    2- CSVN sát hại các đảng phái (không cộng sản) khi họ đang hợp tác với phong trào kháng chiến Việt Minh chống Thực dân Pháp:

    Trần Trọng Kim: Trong những lời tuyên truyền của Việt Minh, thấy luôn luôn nói nào là hạnh phúc, nào là tự do, bình đẳng, mà sự thật thì trái ngược tất cả. Những lối họ dùng là nói dối, đánh lừa cướp bóc, giết hại tàn phá, không kiêng dè gì cả, miễn làm cho người ta mắc lừa hay sợ mà theo mình là được Hồ Chí Minh và đảng CSVN là một tập đoàn mafia luôn gây chia rẽ, phá hoại đất nước, tạo ra cuộc nội chiến dai dẳng, không cần thiết trên đất nước VN, làm suy yếu tiềm lực quốc gia, dân tộc bằng sự sát hại các phần tử kháng chiến nhưng không theo CNCS. Những khẩu hiệu mà CSVN thường dùng là độc lập, tự do, hạnh phúc, bình đẳng chỉ dùng để dối gạt dân Việt Nam mà thôi!”

    3- Trong kháng chiến chống Pháp, CSVN đã thỏa hiệp và rước Pháp vào lại VN năm 1946:

    “… Thực hiện chủ trương tạm thời hòa hoản với thực dân Pháp để đẩy nhanh quân Tưởng ra khỏi miền Bắc, chính phủ Việt Nam đã ký với đại diện chính phủ Pháp bản Hiệp định sơ bộ tại ngôi nhà số 2 phố Lê Lai, Hà Nội.

    Nội dung cơ bản của Hiệp định là:

    - Nước Pháp công nhận nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa là một nước tự do, có chính phủ, nghị viện, quân đội, tài chính của mình ở trong Liên bang Đông Dương và khối Liên hiệp Pháp.

    - Nước Pháp cam đoan sẽ thừa nhận kết quả của cuộc trưng cầu ý dân về việc thống nhất ba kỳ.

    - Nước Việt Nam thuận để 15.000 quân Pháp vào miền Bắc Việt Nam thay quân Tưởng và sẽ rút hết sau 5 năm, mỗi năm rút 1/5.”

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 4- Năm 1945 CSVN chủ trương cướp gạo cứu đói do chính phủ Trần Trọng Kim chuyên chở ra miền Bắc, hành động nầy khiến trên 2.000.000 người chết vì đói:

      “Thứ nhất, Việt Minh xúi dân chúng chống đối việc trưng mua lúa gạo, xúi dân đánh phá các kho lúa. Trong cơn nghèo đói túng quẫn, có người bày cho phương cách kiếm gạo để ăn, nên dân chúng hưởng ứng khá đông.

      Thứ nhì, lợi dụng việc chính phủ tiếp tế để cứu đói ở miền Bắc, Việt Minh âm thầm chận bắt những chuyến xe hay những chuyến ghe chở gạo từ miền Nam ra, rồi Việt Minh đem tiếp tế cho những mật khu của họ (David G. Marr, Vietnam 1945, The Quest for Power [Việt Nam 1945, đi tìm quyền lực], University of California Press, Berkeley, 1995

      Trong cơn đói, có người đành phải lên mật khu gia nhập Việt Minh để được chia phần gạo cướp được cho qua nạn đói. Hành động của Việt Minh làm cho việc tiếp tế gạo từ Nam ra Bắc càng trở nên khó khăn. Từ đó, nạn đói càng trầm trọng và Việt Minh càng dễ hoạt động tuyên truyền, kích động quần chúng.

      Đặc biệt hơn nữa, sau ngày 2-9-1945, Việt Minh tịch thu toàn bộ tiền bạc của các quỹ cứu đói trên toàn quốc (Ngô Thế Vinh dịch và trích dẫn trong bài “Từ Ất Dậu – 1945 sáu mươi năm đi tới cây cầu Cần Thơ – 2005”, đăng trên tạp chí Hợp Lưu, California, số 51, tháng 2 & 3 năm 2000. tr. 173), nghĩa là cướp lấy tài sản của những người đang đói, do những người hằng tâm khắp nước giúp đỡ.”

      5- CSVN từ 1955-1956 thi hành chỉ thị của Trung Cộng thực hiện Cải Cách Ruộng Đất khiến 200.000 người bị thảm sát:

      … Cuộc đấu tố “ Cải cách Ruộng Đất theo chỉ thị của Stalin và Mao Trạch Đông từ năm 1953 đến 1957 đã cướp đi sinh mạng của gần 200.000 người Việt và hậu quả không những về người mà còn làm băng hoại đạo đức và văn hóa Dân Tộc.

      … Thống kê chính thức của nhà nước Việt Nam được đăng trong cuốn Lịch sử kinh tế Việt Nam (tập hai) cho biết là đã có 172.008 người bị quy vào thành phần địa chủ và phú nông (trong đó có 123.266 người bị quy sai, hơn 70%, tức là bị oan).

      Xóa
    2. 6- CSVN sát hại trí thức góp ý sửa sai đảng trong vụ Nhân Văn Giai Phẩm:

      “… Cuộc Cách mạng văn hóa chống Nhân Văn Giai Phẩm 1957-1960: Hàng ngàn Trí thức, Nhà Văn, Nhà báo có tư tưởng dân chủ bị vào tù, nhiều người bị chết trong ngục tối.”

      7- CSVN tiến hành xâm lăng Miền Nam Việt Nam theo chỉ thị của Cộng Sản Quốc Tế bất chấp nguyện vọng hòa bình của toàn dân:

      “Việt Nam Cộng Hòa là một Quốc Gia Hợp Pháp được công nhận bởi nhiều quốc gia trên thế giới qua Hiệp Định Genève 1954, đã từng có quy chế là một quốc gia quan sát viên của Liên Hiệp Quốc. Từ năm 1954 cho đến năm 1975.” Như vậy ta có thể thấy được rằng ngay người đàn anh cộng sản Liên Xô của cộng sản Việt Nam cũng phải công nhận tính chính danh và hợp pháp của nước Việt Nam Cộng Hòa mà bất cứ nước nào cũng không có quyền xâm phạm.

      “Lê Duẫn, bí thư thứ nhất đảng Lao Động (năm 1976 đổi là tổng bí thư), đã từng nói: “Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc.” Thật ra, ngay từ năm 1950, Việt Minh cũng đã đánh cho Trung Quốc.

      8- CSVN phản bội quyền lợi của toàn dân, rước voi dày mả tổ, bị Trung Cộng sách động và lợi dụng:

      “CSTQ chiếm đất, chiếm đảo của chúng ta, không phải do tài ba của CSTQ, mà do Hồ Chí Minh và tập đoàn lãnh đạo CSVN, rước voi về giày mộ tổ, đúng theo kế hoạch thâm độc của cường quyền phương Bắc là “dĩ Việt chế Việt” (dùng người Việt chế ngự người Việt).

      Như thế, trong chiến tranh ba mươi năm vừa qua trên đất nước Việt Nam, Hồ Chí Minh và đảng CSĐD nhờ CSTQ để đánh Pháp, không khác gì nhờ một kẻ cướp đuổi một tên trộm. Tên trộm bỏ chạy thì kẻ cướp vào nhà. Đây không phải chỉ là những sai lầm chiến lược của Hồ Chí Minh và đảng Lao Động Việt Nam, mà đây chính là tội lỗi phản quốc lớn nhất trong lịch sử Việt Nam từ cổ chí kim. Những tội lỗi nầy hiện đưa đến những hậu quả tai hại mà người Việt Nam ngày nay đang phải đối mặt”.

      9- CSVN bán nước, dâng đất, dâng biển cho Trung Cộng:

      “Theo tài liệu điều trần của Bác Sĩ Trần Đại Sĩ thì Việt Nam nhượng cho Trung Quốc 789 cây số vuông (Km2) dọc theo biên giới hai tỉnh Cao Bằng và Lạng Sơn, và theo những tài liệu trong nước đưa ra thì Việt Nam mất 720 cây số vuông (cả hai tài liệu đều cho thấy phần hiến đất lớn hơn cả lãnh thổ Singapore)

      Như vậy năm 2000, CSVN đã ký nhường thêm gần 8.8% lãnh hải vịnh Bắc Việt tương đương gần 11,000 cây số vuông, và lãnh hải của Trung Cộng nay chạy sâu tận đảo Bạch Long Vĩ.”

      Xóa
    3. 10- CSVN đã lường gạt toàn dân Việt Nam qua nhiều thế hệ. Hồ Chí Minh và đảng CSVN không hề vì quyền lợi quốc gia dân tộc mà chỉ vì Quốc Tế Vô Sản mà thôi:

      “Một số người thậm chí cho rằng sự lựa chọn con đường đi lên chủ nghĩa xã hội đã “sai ngay từ đầu”, rằng giá như vào nửa đầu thế kỷ XX, đi con đường khác thì biết đâu nước ta vẫn giành được độc lập, kinh tế, văn hóa vẫn phát triển, lại tránh được mấy cuộc kháng chiến gian khổ, hao tổn biết bao xương máu. v. v..”

      Cũng chính Hồ Chí Minh đã viết trên trang nhất của Tạp Chí Việt Nam Cách Mạng Đồng Minh Hội vào 26/12/1956: “Chủ nghĩa ái quốc cần phải bị tiêu diệt để thay thế bằng chủ nghĩa cộng sản.” Nhân dân Việt Nam không được quyền yêu TQVN!!!

      Tóm lại:

      - Cộng sản không có công gì trong việc dành Độc Lập cho đất nước Việt Nam, ngược lại CSVN tạo ra chiến tranh suốt 30 năm làm suy yếu đất nước và tổn hao sinh mạng, tài sản rất lớn cho Dân Tộc VN.

      - Công lao chống thực dân Pháp là của Toàn Dân VN, CSVN chỉ cướp công kháng chiến và sát hại các đảng phái không theo CS.

      - Mỹ không hề có ý định xâm chiếm lãnh thổ của bất cứ quốc gia nào, Mỹ và các lực lượng Đồng Minh của Việt Nam như Đại Hàn, Thái Lan, Úc Đại Lợi, Tân Tây Lan… là lực lượng trợ giúp MNVN chặn làn sóng đỏ.

      Long Điền

      Xóa
  7. Giải thiêng huyền thoại Hồ Chí Minh

    Với đảng CSVN Hồ Chí Minh chỉ là một thần tượng “bị thêu dệt” quá đáng vì trong suốt cuộc đời của ông ta là một chuỗi dài đầy huyền thoại, giả dối với nhiều vinh-nhục. Nhất là về cuối đời, ông ta chỉ còn là một bóng mờ sau vũ đài chính trị.

    Khi đương thời, HCM là một nhà chính trị đầy tham vọng, tự tô vẽ cho mình hình ảnh một lãnh tụ siêu phàm cũng như ông tự phong mình là “cha già dân tộc”.

    Nhà văn Đại tá QĐND Phạm Đình Trọng, trong bài “Ăn mày dĩ vãng” có đoạn vạch trần ý đồ gian xảo của ông HCM như sau:

    “Ngay sau ngày 2-9-1945, hầu hết người dân Việt Nam vẫn ngơ ngác chưa biết HCM là ai!... HCM liền tự tay viết sách ‘Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ chủ tịch’ và ký tên người viết là Trần Dân Tiên. Những mẩu chuyện kể tưởng như chân thực nhưng vẫn như mang không khí huyền thoại, mang cảm hứng anh hùng ca. Trong tập sách đó cũng chính HCM tự nhận là Cha già dân tộc!” (ĐoiThoai online ngày 16-7-2009)

    Cựu Đại tá QĐND Bùi Tín, cựu TBT báo Quân Đội Nhân Dân và báo Nhân Dân, người từng tiếp xúc với HCM đã trả lời phỏng vấn của Pv Trà Mi đài RFA như sau:

    “Tôi coi ông ta không phải là thần thánh, chỉ là một con người bình thường như mọi người khác, tức là cũng có ưu điểm và khuyết điểm, có những đóng góp tích cực và tiêu cực...

    Tuổi trẻ bây giờ quan trọng nhất là cần có tư duy độc lập. Tất cả những gì mình tiếp thu được nên sàn lọc qua bộ óc, suy nghĩ của mình xem đúng hay sai. Về việc họ ca ngợi đạo đức HCM, tôi nghĩ tuổi trẻ cần biết rõ là ông Hồ trong hoạt động cách mạng có sai lầm lớn là giả dối nhiều lắm. Một ví dụ đơn giản là ông tự viết ra quyển sách nói về tiểu sử của mình, ký tên là Trần Dân Tiên... trong đó còn ghi HCM không có vợ con, suốt đời chỉ nghĩ đến dân tộc, thế nhưng thật ra, ông ta có nhiều vợ.

    Điều này đã được chứng minh đầy đủ như ông ta đã cưới bà Tăng Tuyết Minh ở Quảng Châu, Trung quốc, có rõ cả ngày giờ, giấy hôn thú, ảnh và thư từ cơ mà. Rồi sau này, khi ông về Hà Nội, người ta cũng biết chính ông Trần Quốc Hoàn bố trí cho ông một cô tên là Nông Thị Xuân, hàng tuần lễ vào gặp ông, và ông Hồ đã có con là anh Nguyễn Tất Trung nay đã hơn 50 tuổi”. (RFA online ngày 19-5-2007)

    Trần Đĩnh, người viết tiểu sử Hồ Chí Minh nói rõ cô Xuân này là “con gái nuôi của bác”, ấy thế mà ông ta đã “loạn luân” với con gái nuôi của mình. Có nghĩa là đạo đức của ông không bằng một kẻ tầm thường. Chẳng những thế, ông ta không dám nhìn vợ, nhìn con và còn hơn thế nữa để cho Trần Quốc Hoàn tổ chức “thủ tiêu” vợ ông để ông giữ tiếng...

    “...tôi bất thần nhớ đến cô Xuân, cô “con gái nuôi của bác”. Hỏi mấy người đứng tuổi nom có vẻ quen từ trên rừng. A, cô Xuân ấy hả? - Lấy chồng rồi. Chồng lái xe. Nhưng chết rồi! - Ố, sao trẻ thế mà chết? - Về quê Cao Bằng bị ô tô đè...” (Đèn cù I - trang 183)

    “Nguyễn Tạo hay Tạo Cuội xì ra ở nhà Đinh Văn Đảng những chuyện tài đình về lý lịch Trần Quốc Hoàn và bà Xuân, vợ cụ Hồ bị Hoàn giết. Một lực bí ẩn trong nội bộ đảng đang muốn cho lộ dần ra những xó xỉnh của Hồng cung bí sử chăng?” (Đèn cù II - trang 322)

    HCM là người luôn cố tạo cho mình một huyền thoại cao siêu qua những hành động giả dối ngay cả chuyện đôi dép râu của ông ta cũng vậy. Triết gia Trần Đức Thảo đã có một nhận định sâu sắc về bản chất của ông Hồ được ghi lại trong “TĐT Những lời trăn trối” như sau:

    “...'ông cụ’ đã lần lượt ăn ở với nhiều phụ nữ một cách nghiêm túc, từng đã chính thức lập gia đình, từ đã có con ở Âu, ở Á. Nhưng ‘ông cụ’ vì đã cuồng vọng chính trị, mà phải chứng tỏ mình là người thanh khiết, thanh cao, có đức độ ‘cách mạng’ (cách mạng có cấm ai lấy vợ đâu!...) nên ‘ông cụ’ đã phải từ bỏ tất cả vợ con!” (TĐT... trang 348)

    “Cụ Hồ là một tay chính trị nhiều thủ đoạn lắm chứ không phải là một tay hiền từ đâu!...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cụ Hồ còn nêu gương sống thanh đạm, bắt làm nhà gỗ để cụ ở, nhưng chung quanh và những người thừa kế cụ, có ai theo gương sống thanh đạm như thế đâu. Bởi chung quanh đều biết tấm gương ấy chỉ là thứ đạo đức hình thức, bề ngoài, nhưng trong thực tế thì lại khác, ‘ông cụ’ vẫn sống rất là đầy đủ về mọi mặt, kể cả về vấn đề sinh lý”. (TĐT... trang 82-83)

      “Cứ theo thực tại mà xét, thì ‘ông cụ’ là một con người cực kỳ vị kỷ, mang mặc cảm tự tôn tuyệt đối. Từ cách mang đôi dép râu bình dân, từ cách để hở ra cái áo lót nâu đơn sơ, thủng vài lỗ bên trong, từ cách không cài hết khuy áo sơ-mi, tới cách khoác hờ cái tấm nhựa bên ngoài... đó là những cách thức phô diễn đã được chọn lựa, cân nhắc rất kỹ...

      Lối ăn mặc cố ý tỏ vẻ ‘bình dân’ trong đám người chính trị, hoặc giữa dân chúng như vậy là một cách tự tôn rất cao siêu!” (TĐT... trang 264)

      Theo ông Hoàng Tùng, nguyên TBT báo Nhân Dân viết trong bài “Bí mật Hồ Chí Minh” thì ông Hồ đã tuân theo lệnh của Mao Trạch Đông đã phóng tay CCRĐ long trời lỡ đất nhằm tận diệt trí, phú, địa hào. Theo thống kê chính thức của nhà nước đăng trong cuốn Lịch sử Kinh tế Việt Nam tập 2 cho biết có 172.008 người (thực tế con số cao hơn nhiều) bị quy vào thành phần địa chủ và đã bị giết, trong đó có bà Nguyễn Thị Năm tự Cát Hanh Long là người “ơn” của đảng CSVN bị chính ông Hồ kết tội “Địa chủ ác ghê” và đem xử bắn đầu tiên.

      “...mùa hè năm 1952 Mao Trạch Đông và Stalin gọi bác sang, nhất định bắt phải thực hiện cải cách ruộng đất. Sau thấy không thể từ chối được nữa, bác mới quyết định phải thực hiện CCRĐ trên đất Bắc”. (ĐanChimViet online ngày 4-7-2010)

      Luật sư Nguyễn Mạnh Tường khi trả lời báo Quê Mẹ nhân chuyến đi sang Pháp sau năm 1975 nói về cái cảnh đầu rơi máu chảy suốt 3 năm trời này như sau:

      “Trong lịch sử từ hồi lập quốc đến nay chưa có một cuộc thanh trừng giết dân nào khủng khiếp tàn bạo như cuộc CCRĐ. Hầu như mọi cuộc đấu tố đều có sự nhúng tay của cố vấn Trung cộng. Điều đó cho thấy chính quyền HCM lệ thuộc ngoại bang như thế nào”. (Người Việt ngày 7-9-2004)

      Sau khi gây án CCRĐ diệt chủng long trời lỡ đất ông HCM đã không có được cái bản lĩnh của một người lãnh đạo, sự thiếu can đảm và vô liêm sĩ không dám nhận lỗi đã bị một trí thức trẻ, Bác sĩ Phạm Hồng Sơn khi trả lời Pv Duy Ái đài VOA vạch trần như sau:

      “Và khi có nhân sĩ, như luật sư Nguyễn Mạnh Tường, góp ý rất chân thành với cụ Hồ về tầm quan trọng đối với đất nước trong việc cần phải xây dựng một nhà nước tôn trọng dân chủ, tôn trọng pháp luật thì cụ Hồ không những không áp dụng mà người góp ý còn bị hất hủi, trù dập hết sức nghiệt ngã.

      Cụ Hồ cũng đã thể hiện sự tránh né trách nhiệm của người đứng đầu hệ thống chính trị trong vụ CCRĐ khi để Đại tướng Võ Nguyên Giáp đứng ra xin lỗi nhân dân và chỉ để một số nhân vật cấp dưới chịu kỷ luật”. (VOA online ngày 16-9-2010)

      Tư cách của ông HCM được cựu Đại tá QĐND Phạm Quế Dương, người đã trả thẻ đảng sau khi tướng Trần Độ bị khai trừ đã trả lời phỏng vấn của Tuần báo Viet Tide ông cho thấy lão Hồ là người vong ân bội nghĩa như sau:

      “Cụ Hồ làm nhiệm vụ đấu tranh cho dân tộc ông cũng phải nhờ nước ngoài. Ông về nước cũng phải nhờ bà con nhà giàu. Ông ở nhà thị xã, kêu gọi “Tuần lễ vàng” để lấy tiền của bà con. Đáng lẽ ông phải cảm ơn người ta mà ông lại quay lại đánh người ta. Chuyện đó đáng để lịch sử lên án”. (VietTide số 44, ngày 17-5-2002)

      Ông HCM chẳng những đã nghe theo lệnh của quan thầy Trung cộng tàn sát dân mình trong phong trào CCRĐ, ông còn làm ngơ cho Thủ tướng Phạm Văn Đồng ký Công hàm ngày 14-9-1958 bán hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Tổ quốc để đổi lấy vũ khí xâm lược VNCH. Hành động thần phục cộng sản Thiên triều của ông Hồ đã gây mở dầu cho bọn CSVN ngày nay lệ thuộc 16 chữ vàng mà nguồn gốc được Triết gia Trần Đức Thảo nói rõ vai trò “cộng sản” của ông Hồ như sau.

      “Cái mảng tối nên tìm hiểu là lúc được bố trí vào làm việc trong ‘Bát Lộ Quân’ của đảng cộng sản Tàu, với quân hàm thiếu tá thì ‘ông cụ’ đã tuyên thệ gia nhập đảng CSTQ vào lúc nào, do ai đỡ đầu? Tuyên thệ như thế thì có phải từ bỏ quốc tịch Việt Nam hay không?” (TĐT.. trang 254)

      Xóa
    2. Khi vai trò lịch sử đã đi qua thì thần tượng chỉ còn như một bóng mờ. HCM khi còn sống mà đã phải chịu một số phận hẩm hiu vì thất thế trong cuộc tranh giành quyền lực mang dậm nét thắng-thua. Đã đến lúc cho phép ông “ngồi chơi xơi nước”.

      “Pierre Brocheux nói: “...kể từ năm 1960 chính nhóm Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, Nguyễn Chí Thanh mới thực sự là những người nắm quyền. Theo nghiên cứu của tôi thì cả một giai đoạn trước khi qua đời, ông Hồ bị cách ly khỏi quyền lực, tức là không hề có quyền gì. Ông ấy bị biến thành một biểu tượng”. (Đèn cù II - trang 633)

      Nhà văn Vũ Thư Hiên, con trai cụ Vũ Đình Huỳnh nguyên Bí thư của HCM, trả lời phỏng vấn báo mạng Dân Luận nói về ông HCM cuối đời bị vô hiệu hóa như sau:

      “Theo những nhận xét tôi nghe được từ những người cộng sản thâm niên đáng trọng, ngang hoặc còn hơn Lê Duẩn, thì Lê Duẩn là người nhiều tham vọng. Ông ta không cho phép mình hài lòng chỉ với chức vụ Bí thư thứ nhất, mà muốn hơn thế - một lãnh tụ vô song, một thần tượng trong ngôi đền cộng sản, nếu không hơn thì cũng ngang bằng HCM...

      Chỉ biết năm 1965, trong một cuộc nói chuyện với cán bộ tuyên giáo ở Hưng Yên, trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Tố Hữu nói: ‘Ông cụ lẩm cẩm rồi, mọi việc bây giờ do anh Ba (Lê Duẩn) và tụi tôi giải quyết”. (DanLuan online ngày 7-12-2014)

      Những lời kể của Trần Đĩnh cùng khớp với lời của Vũ Thư Hiên cho thấy rõ ràng bọn đàn em đã trước bỏ quyền lực cũng như xóa bỏ huyền thoại HCM ngay khi ông còn sống. Vậy thì mọi sự suy tôn hay sùng bái ông ta hay là Võ Nguyên Giáp đều là gian trá, đều là “ăn mày dĩ vãng”.

      “Trưởng ban Nông nghiệp Phan Quang mới xuống Hưng Yên cùng Tố Hữu, nghe Tố Hữu nói với báo Hưng Yên là từ nay cần đề cao anh Lê Duẩn nhiều lên, anh sẽ là lãnh tụ, bác Hồ lẩm cẩm rồi”. (Đèn cù I - trang 245)

      “Chúng tôi nghe nói cụ Hồ không biểu quyết. Nhiều lần giơ tay toan nói cụ đều bị Lê Đức Thọ ngăn, bảo nhường cho người khác”. (Đèn cù I - trang 265)

      Cùng chuyện kể của Trần Đĩnh, cụ Nguyễn Văn Trấn, nhà cách mạng lão thành Nam bộ cũng nói rõ hơn chuyện ông Hồ bị thất sủng trong hồi ký “Viết cho mẹ và quốc hội” như sau:

      “Tao nói cho mầy nghe nha, Bùi Công Trừng nói tiếp, về chuyện lão già HCM. Tao nghe thằng Thọ âm mưu lật đổ ông già, và lấy Nguyễn Chí Thanh thay, ông lão chỉ còn làm người chuyên nghiên cứu lý luận Mác-Lênin. Chuyện nước giao cho Nguyễn Chí Thanh...

      Mày coi, coi có tội nghiệp không. Đồng chí HCM muôn ngàn kính mến của chúng ta bận bộ đồ lụa gụ, chủ trì hội nghị mà day mặt ra sân. Có lỗ tai tự nhiên nó phải hứng những lời công kích mạt sát Liên xô. Khi chướng tay quá quay vô, đưa tay để nói, thì thằng Thọ lễ phép Bắc Hà:

      ‘Bác để cho anh em nói đã mà’. Tao đếm lão Hồ, đưa tay mấy lần, lần nào thằng Thọ cũng kịp ngăn. Cuối cùng ông cũng cho hội nghị nghe, ông nói ca dao bằng tiếng khóc: ‘Khi thương trái ấu cũng tròn, khi ghét bồ hòn cũng méo’ và ông nói xụi lơ: ‘thấy lợi người ta cho tên lửa vô, thấy bất lợi thì người ta rút ra. Có chi mà!” (GMvQH - trang 328)

      Trong thời gian bị cho ngồi chơi xơi nước, ông Hồ bị đàn em cho đi qua Trung cộng “dưỡng lão”, đến cuối năm 1967 cho về nước để bàn chuyện tổng tấn công Tết Mậu Thân nhưng nằm trong âm mưu:

      “Còn chuyện bác suýt chết, anh biết không? Kìa, hồi ký Vũ Kỳ đăng trên một số báo Văn nghệ Tết đó! Ông cụ về nước ban đêm bằng máy bay nhỏ. Đến sân bay Bạch Mai phát hiện đèn hiệu đã bị đặt lệch 15 độ, hạ cánh theo nó thì đâm cổ hết xuống khu ao đầm quanh đó. Anh phi công đành xin được hạ cánh mù, tức là theo thói quen. Thế mà không có vụ án đặt láo đèn hiệu, sợ không?” (Đèn cù II - trang 32

      Xóa
    3. Đảng CSVN rêu rao rằng tổ chức UNESCO vinh danh HCM, nhưng sự thật như thế nào được phóng viên Nguyễn An hỏi cựu Đại tá Bùi Tín trả lời như sau:

      “Tôi đến tận UNESCO để tìm và tôi đã gặp bà Elisabeth là người phụ trách Thư viện của UNESCO lớn lắm và bà nắm tất cả hồ sơ chính thức của UNESCO, và bà ấy cũng biết ngay và trả lời tôi trong khoảng 40 phút về nội dung của vấn đề này. Bà xác định rõ lúc đầu có nghị quyết thật của UNESCO nhưng mà cái nghị quyết đó thông qua cái đề nghị viết sẵn của đoàn Việt Nam. Thế nhưng trước ngày kỷ niệm một năm thì cả một phong trào chống đối rất là mạnh mẽ, do đó mà UNESCO chủ trương là không đứng ra tổ chức cái đó nữa và để cho Việt Nam muốn tổ chức như thế nào thì tùy nhưng mà không được lấy danh nghĩa UNESCO”. (RFA online ngày 19-5-2008).

      Trần Đĩnh “thất tình” với HCM, ông nói như sau:

      “Biết cụ Hồ sau nghị quyết 9 đã bị phe Lê Duẩn cho ngồi chơi xơi nước, chúng tôi bắt đầu kém tin yêu cụ vì đã chịu thua Lê Duẩn, không bảo vệ đến cùng chân lý”. (Đèn cù I - trang 379)

      Bác sĩ Phạm Hồng Sơn trong bài viết “Tiến sĩ Nguyễn Quang A với ‘cụ Hồ’...” đã can đảm nói lên nhận định chân thật của mình về thần tượng HCM mà đảng CSVN trong ý đồ ra công đánh bóng:

      “Nhưng việc chính quyền hiện nay vẫn không ngừng nghĩ ra nhiều kế sách, vẫn không tiếc tiền của (của dân) liên tục đầu tư vào việc tô vẽ, duy trì, tôn tạo sự sùng kính HCM trong dân chúng như một bậc thánh, một vị Phật cứu nhân độ thế là vấn đề không có gì khó hiểu vì đó là logic tất yếu của mọi chế độ độc tài…

      Họ là những người đang cố duy trì một thần tượng có thể tiếp tục gây mê hoặc, ru ngủ dân chúng trên con đường lầm lạc, độc ác chỉ có lợi cho họ”. (DanLamBao online ngày 28-11-2012)

      Hồ Chí Minh ngoài tài đóng kịch sử gia Trần Gia Phụng còn khám phá ra ông ta còn có tài “Trộm thơ” (*) rất là siêu việt, ngay cả tập thơ “Ngục trung nhật ký” đa số là của tác giả Già Lý, người Tàu được CSVN gán cho là của ông Hồ thì cũng là “chôm chỉa”.

      Bài thơ “Lương Châu từ” nổi tiếng của Vương Hàn đời nhà Đường bên Tàu có cách đây hơn một ngàn năm vậy mà ông Hồ “cóp” lại khác nhau chỉ có 7 chữ. Như thế mới thấy được cái tè đạo thơ của “bác”.

      Bác Hồ nhà ta làm thơ: “Tặng Trần Canh đồng chí”.

      “Hương tân mỹ tữu dạ quang bôi
      Dục ẩm tỳ bà mã thượng thôi
      Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu
      Địch nhân lưu phóng nhất nhân hồi”.

      So sánh với bài thơ: “Lương Châu từ”.

      “Bồ đào mỹ tữu dạ quang bôi
      Dục ẩm tỳ bà mã thượng thôi
      Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu
      Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi”. (* Những chữ in đậm là khác nhau).
      (ĐanChimViet online ngày 29-11-2014)

      Đọc suốt bài viết này, độc giả mới thấy được lý do trong nhân gian Việt Nam có những câu hát, câu vè châm biếm được Trần Đĩnh, “người viết tiểu sử HCM” đưa vào “tự truyện của mình” để trêu cợt cho hậu thế thấy rằng một huyền thoại đã giải thiêng:

      “Hôm qua em mơ thấy bác Hồ,
      Chân bác dài bác đạp xích lô,
      Em thấy bác em kêu xe khác,
      Mắt trợn trừng bác mắng đồ ngu...
      ….
      Cần Thơ có bến Ninh Kiều,
      Dưới chân tượng bác đĩ nhiều hơn dân”.
      (Đèn cù II - trang 121)

      Đại Nghĩa

      Xóa
  8. LÝ QUANG DIỆU VÀ "ĐẠI THẮNG MÙA XUÂN" !?

    "Nếu có vị trí số một ở Đông Nam Á thì đó phải là Việt Nam. Bởi so sánh về địa chinh trị, tài nguyên, con người, Việt Nam không thể xếp sau nước nào khác trong khu vực", Cựu TT/Singapore Lý Quang Diệu nói. (VTC News)

    Nhưng thực tế nó đã diễn ra:

    - Lý Quang Diệu & “đảng hành động nhân dân” (PAP) hành trình bằng trí tuệ trong 30 năm biến một làng chài nghèo khó vô danh thành một Trung tâm tài chính Singapore hàng đầu thế giới. GDP bình quân đầu người của Singapore, ở mức 56.532 USD (2012- Knight Frank và Citi Private Bank).

    - Hồ Chí Minh & đảng CSVN hành trình bằng xương máu 4 triệu sinh mạng đồng bào trong 70 năm đánh đổi lấy một chủ nghĩa CS “tội ác chống lại loài người” mà ngay trong thời bình thì nạn nhân của nó còn nhiều hơn tổng số người chết trong thế chiến 2. GDP thu nhập đầu người Việt Nam khoảng 1.960 USD/người/năm (VietNamNet).

    Ngay tại thời điểm này, 24/3/2015, người dân Singapore và truyền thông công luận thế giới đang nghiêng mình thương tiếc vĩnh biệt tượng đài Lý Quang Diệu một tấm gương trong sáng hoàn hảo trong vai trò lãnh đạo quốc gia để mọi chính khách trên thế giới soi rọi – “Ông Lý Quang Diệu là người khổng lồ của lịch sử” (Tổng thống Obama).

    Thì tại Việt Nam nhà nước và đảng CS củng đang hô hào cho một cuộc hội thảo gọi là Nhân kỷ niệm 40 năm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975-30/4/2015), trong hai ngày 3 và 4/4, tại Thành phố Hồ Chí Minh, Bộ Quốc phòng, Ban Tuyên giáo Trung ương và Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh sẽ phối hợp tổ chức Hội thảo khoa học cấp nhà nước, với chủ đề “Đại thắng mùa xuân 1975 - Sức mạnh của ý chí thống nhất Tổ quốc và khát vọng hòa bình”.

    Phải đề cập cùng lúc 2 sự việc như thế là vì: 30 năm lãnh đạo Singapore thời gian “hoàn kim” đưa con rồng Singapore cất cánh của ông Lý Quang Diệu là thập niên 70-80 - Cũng trong khoản thời gian này CSVN tiến hành ký kết HĐ paris 1973 và cao điểm là sự kiện 30 tháng 4 – 1975.

    Một Lý Quang Diệu với một quốc gia chỉ nhỉnh hơn đảo Phú Quốc VN một chút và 5 triệu dân lại là câu chuyện thời sự đầy hình ảnh tốt đẹp được đề cập rộng rãi trên mạng truyền thông khắp thế giới hiện nay, so với…

    Cái tin hội thảo khoa học cấp nhà nước, với chủ đề “Đại thắng mùa xuân 1975 - Sức mạnh của ý chí thống nhất Tổ quốc và khát vọng hòa bình” một cái thông tin mà suy cho cùng về giá trị của nó thì không hơn một cái tin “xe cán chó” mà trong nước củng như thế giới chẳng có ai chú ý hay đề cập bởi vì nó rất khập khiễng và hoàn toàn “phản khoa học” nếu không muốn nói là thiếu tri thức rất vô học…

    Vô học là vì nếu nói rằng “Khoa học” là kết quả của sự hoàn thiện tiên tiến từ trí tuệ con người mà bao hàm về bản chất của nó luôn hướng đến chân thiện mỹ của nhân loại, thì nội hàm của cuộc hội thảo này chỉ là bản chất của sự bịp bợm thiếu chân lý từ sự thật thì làm thế nào để gọi là hội thảo khoa học?.

    Không bịp bợm sao được, khi mà Hiệp Định Paris 1973 (Ảnh dưới photo bản gốc) mang tên “Hiệp định Paris chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam” 27/1/1973 - Trong đó có các điều khoản qui định mà các điều khoản quan trọng nhấn mạnh đó là:

    Link ảnh https://lh6.googleusercontent.com/Sb9xnkPEJsxhfjOg_ovEM8rlpoOCR5mhQi3yuiBveewm6OWGy_ZRp-XMZmmArM7DOy_osvD6bOAjcSp4hxltgKc4xl6PvFxxFVCFPcgGd_aDMPFt18kC7Iw72hfXYtPfIm7n1ThmH97kdRpn

    CS Bắc Việt và MT/GPMN cùng đặt bút ký kết HĐ Paris 1973 trước cộng đồng quốc tế
    Link ảnh: https://lh3.googleusercontent.com/mQ_NwwcTThEzceX_M_-N_4oYfgtjMHl91eEseidYFobpDx8nkKueCn6jAJqqGI7qHvxWhAE5YvBiJSBfbkVq0FdrUaI7NFka4jpMcYwNufgh1T843Vo9pwaGY6hfyGGOZptZttKqK7oymmyM

    Nhưng khi người Mỹ và VNCH (miền Nam) nghiêm chỉnh thực thi HĐ Paris trước quốc tế, Mỹ rút hết quân đội và thôi không còn yểm trợ cho VNCH thì ngay tức khắc CS Bắc Việt... “tôn trọng và giữ vững hòa bình ở miền Nam VN, giải quyết các vấn đề tranh chấp bằng thương lượng tránh mọi xung đột bằng vũ lực (điều khoản 10) Hiệp thương trên tinh thần hòa giải và hòa hợp dân tộc, tôn trọng lẫn nhau, không thôn tính nhau (Điều 12).

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bằng sứ giả hòa bình là từng đoàn xe tăng vượt vĩ tuyến 17 tiến vô Nam tràn vào dinh Thống Nhất 30-4-1975…

      Link ảnh: https://lh3.googleusercontent.com/i5G0uhn2zzP0f_h76yt_IZa8VjIzslxley3EjNi2m9WDHemJA8iuZSzZKkW57NJXhHimCH5cZyqWUuwhnH1ifRcAgwqM9HYhQ6LpGBw26lIq06lJpHnk7AT8pxwKGVulJVtRkoH_V1M0o_Sk
      Đây là sứ giả hòa bình của CS Bắc Việt gửi vào miền Nam 30-4-1975

      Và vậy thì từ phía Nam vĩ tuyến 17 ai cầm vũ khí tiến ra nổ súng gây chiến tranh với nhân dân quân đội Bắc Việt để các chóp bu CSVN hôm nay gọi là “Đại thắng mùa xuân”!? Nhân dân miền Nam chỉ lo xây dựng bảo vệ quê hương hoàn toàn không muốn chiến tranh, kinh tế lương thực ổn định tốt hơn miền Bắc rất nhiều đó không phải là khát vọng hòa bình!?

      Thiết tưởng rằng nên tổ chức một hội thảo khoa học mang một tầm cao trí tuệ của chủ đề:

      “GDP người dân Singapore 56.532 USD ( 2012) so với GDP người Việt Nam (2014) = 1.960 USD tại sao khác biệt quá xa?”

      Như thế sẽ thông minh và tốt hơn rất nhiều thay cho hội thảo “Đại thắng nồi da sáo thịt”.

      Hãy biết thùng rỗng để đừng kêu to, biết xấu hổ để đừng trơ tráo khi mà nổi nhục không định hình nhưng là vết thương mưng mủ trong lòng dân tộc Việt Nam qua câu nói của cựu Thủ tướng Lý Quang Diệu trong những ngày đầu lập quốc ở thập niên 60 của thế kỷ trước:

      “hy vọng một lúc nào đó Singapore chúng ta sẽ phát triển giống như Sài Gòn”. (http://baodatviet.vn)

      Mà hiện nay thì thu nhập GDP/năm phải cần đến 17 người dân Sài Gòn hay Việt Nam mới bằng một người Singapore!? Hoàn cảnh nào tạo ra khoảng cách dịu vợi này? Đó chính là “Đại thắng mùa xuân 1975”.

      Hoàng Thanh Trúc

      Xóa
  9. Việc chính quyền mỹ đã nhảy vào Việt Nam thay thế cho Pháp nó thể hiện sự bẩn thỉu của mỹ trong việc phá hoại hiệp định Giơ ne vơ về Việt Nam, 30 năm chúng gây biết bao nhiêu khó khăn và vất vả, những hậu quả của chiến tranh đến ngày hôm nay vẫn còn đó, là một nước lớn nhưng mỹ vi phạm trắng trợn hiệp định, đã gây biết bao nhiêu tang thương nên mỹ không có quyền nói đến 2 chữ "nhân quyền"

    Trả lờiXóa
  10. Rõ ràng trong chiến tranh Việt Nam người mỹ đã thất bại toàn diện, từ lúc tham chiến đến khi kí hiệp định, qua 2 cuộc kháng chiến thần thánh này có thể thấy được sức mạnh của dân tộc Việt nam không chịu chấp nhận làm nô lệ cho nước nào cả, Đối với mỹ là một nước lớn nhưng luôn không giữ những lời hứa của mình, việc kí hiệp định paris 1973 nó đã cho thấy sự nhục nhã của người mỹ khi tham chiến tại việt nam, một lần nữa khẳng định sức mạnh của dân tộc việt nam

    Trả lờiXóa
  11. Xem đi xem lại tư liệu về hai cuộc đàm phán ngoại giao lịch sử của Việt Nam với Pháp và Mỹ mà vẫn thấy tự hào. Một thời chiến công vang dội và hào hùng của Việt Nam. Một dân tộc với con người bé nhỏ nhưng kiên cường và bất khuất.

    Trả lờiXóa
  12. Bọn phản động chúng thật ngu xuẩn những hành động xuyên tạc của những kẻ phản động chúng mày đừng có suốt ngày ăng ẳng như vậy. Tình hình nhân quyền ở Việt Nam thực hiện tốt hơn bất kì một quốc gia nào. Bọn phản động chúng mày đừng có xuyên tạc về tình hình nhân quyền Việt Nam như vậy.

    Trả lờiXóa
  13. Chó cứ sủa và đoàn quân cứ đi. 40 năm giải phóng, tràn ngập cờ và hoa.

    Trả lờiXóa

 
Nhân quyền © 2012 | Designed by True Happy
.