on 13:35:00

NHỮNG TRIỂN VỌNG VÀ THÁCH THỨC VỀ NHÀ NƯỚC PHÁP QUYỀN TỪ QUY ĐỊNH TRONG HIẾN PHÁP NĂM 2013

Nhãn: , ,

Tư tưởng về nhà nước pháp quyền đã xuất hiện từ lâu trong lịch sử nhân loại. Ngay từ thời cổ đại, các nhà triết học như Socrate, Aristole, Cicero…đã đề cập đến nhà nước pháp quyền. Cùng với thời gian, nhiều định nghĩa về nhà nước pháp quyền đã được đề xuất, nhưng xét đến cùng thì các định nghĩa đề xoay quanh mối quan hệ giữa người dân và chính quyền. Mặc dù vậy, nhà nước pháp quyền không phải là một kiểu nhà nước, mà chỉ là một cách thức tổ chức nhà nước, cách thức quản lý xã hội trên nền tảng dân chủ. Dân chủ vừa là kết quả, vừa là điều kiện của nhà nước pháp quyền.
NHỮNG TRIỂN VỌNG VÀ THÁCH THỨC VỀ NHÀ NƯỚC PHÁP QUYỀN TỪ QUY ĐỊNH TRONG HIẾN PHÁP NĂM 2013
            Hiến pháp năm 2013 được thông qua đã tạo những điều kiện thuận lợi để thúc đẩy việc xây dựng nhà nước pháp quyền ở Việt Nam. Những điểm mới trong bản Hiến pháp 2013 đã mở ra những triển vọng to lớn, nhưng thực hiện nó đòi hỏi Nhà nước phải trải qua nhiều thách thức.
            Thứ nhất, hiện nay việc nhận thức về nhà nước pháp quyền XHCN ở Việt Nam vẫn chưa hoàn toàn tương thích với quan điểm chung của thế giới về nhà nước pháp quyền. Cần phải làm rõ hơn về mặt lý thuyết từ quy định của pháp luật về sự phân công, phối hợp, kiểm soát giữa các cơ quan lập pháp, hành pháp, tư pháp trong bối cảnh quyền lực nhà nước là thống nhất và tập trung vào Quốc hội, cũng như đảm bảo vai trò lãnh đạo của Đảng.
            Thứ hai, Hiến pháp năm 2013 đã tạo cơ hội mở rộng dân chủ qua việc tái khẳng định và làm rõ hơn chủ quyền nhân dân (được đề cập trong Hiến pháp 1946, nhưng không được đề cập trong các bản Hiến pháp năm 1959, 1980, 1992), hứa hẹn thúc đẩy quá trình mở rộng dân chủ ở nước ta trong những năm tới. Tuy nhiên, khuôn khổ pháp lý để thực hiện các quyền dân chủ trong Hiến pháp năm 2013 lại thiếu các luật nền tảng cho chế độ dân chủ như Luật về hội, Luật biểu tình, Luật trưng cầu dân ý, Luật tiếp cận thông tin…Bản thân khái niệm dân chủ trực tiếp lần đầu được quy định tại Điều 6 Hiến pháp 2013 hầu như chưa có đạo luật nào quy định cụ thể và khái niệm này vẫn chưa được làm rõ ở nước ta.
            Thứ ba, một loạt quy định mới hoặc được sửa đổi trong Hiến pháp năm 2013 về việc phân công, kiểm soát, giám sát quyền lực như bổ sung Điều 2 về kiểm soát giữa các cơ quan lập pháp, hành pháp và tư pháp; bổ sung vấn đề phân quyền giữa trung ương và địa phương tại Điều 55 và 112 theo mô hình cho phép chính quyền địa phương có ngân sách riêng; làm rõ vai trò phản biển, giám sát của Mặt trận tổ quốc Việt Nam và các thành viên của Mặt trận tại Điều 9…Những điều này sẽ hứa hẹn cải cách quản lý quốc gia theo hướng minh bạch, hiệu quả và có trách nhiệm giải trình, đáp ứng dược những yêu cầu của tiến trình dân chủ hóa, hội nhập quốc tế của Việt Nam. Nhưng thách thức lại không đến từ phương diện lập pháp mà do tính chất mới mẻ của các vấn đề lần đầu được đề cập trong Hiến pháp năm 2013 như việc thiết lập hai cơ quan hiến định độc lập là Hội đồng bầu cử quốc gia và Kiểm toán Nhà nước tại Điều 117, 118 là điều chưa từng được quy định cụ thể ở nước ta trước nay; hay như việc thiết lập thiết chế kiểm soát, giám sát quyền lực có thể tạo ra những xung đột với cách quản lý hiện nay cũng gây trở ngại cho việc thiếp lập mô hình mới theo Hiến pháp hiện hành.
            Thứ tư, Hiến pháp năm 2013 đã tạo cơ hội lớn cho việc hoàn thiện khuôn khổ pháp luật về quyền con người, quyền công dân – yếu tố nền tảng của nhà nước pháp quyền. Nhưng trở ngại là Hiến pháp không quy định hiệu lực trực tiếp của các quyền hiến định, nên các quyền quan trọng, đặc biệt như quyền tự do lập hội, hội họp, biểu tình…các quyền thuộc nhóm quyền dân sự, chính trị sẽ phải đợi Quốc hội ban hành thành Luật để cụ thể hóa, đợi Nghị định của Chính phủ để hướng dẫn thi hành.
            Nhưng không thể phủ nhận rằng từ khi thành lập đến nay, Đảng Cộng sản Việt Nam luôn quan tâm đến việc xây dựng mô hình nhà nước và pháp luật phù hợp với mục tiêu chính trị của Đảng là xây dựng chế độ XHCN ở Việt Nam với mô hình quản lý của nhà nước pháp quyền XHCN. Bản Hiến pháp hiện hành là một bước tiến mới cho thấy quan điểm của Đảng đã tiệm cận được với quan điểm phổ biến về nhà nước pháp quyền của cộng đồng quốc tế.
                                                                                    *Cua Đồng*

15 nhận xét:

  1. xây dựng nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa là mục tiêu mà toàn Đảng, toàn dân đã và đang hướng tới, một xã hội mà ở đó mọi quan hệ xã hội đều được pháp luật điều chỉnh, một xã hội công bằng dân chủ và văn minh, nhưng để đến được đó chúng ta cần phải nỗ lực hơn nữa giải quyết những khó khăn trước mắt và lâu dài để tạo điều kiện tốt nhất thực hiện được mục tiêu đặt ra.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. đảng ta đang làm tất cả mọi thứ để đưa đất nước ta đi lên theo con đường của nghĩa theo những gì mà ông cha ta đã và đang xây dựng đất nước này, đất nước ta tuy nhỏ bé cong cong hình chữ S nhưng các nước bên ngoài luôn chú ý và luôn muốn nhòm ngó đến mảnh đât này

      Xóa
  2. Việt Nam đang tích cực hơn về nhân quyền. Hiến pháp Việt Nam đề cao nhân quyền, pháp luật Việt Nam cũng thế. Nhân quyền đã và đang tồn tại ở Việt Nam

    Trả lờiXóa
  3. Việt Nam đang có gắng xây dựng nhà nước pháp quyền xã hội chủ. Nhưng để xây dựng được nó thì còn phải vượt qua rất nhiều khó khăn thử thách. Điều đó đòi hỏi phải có sự lãnh đạo đúng đắn, sáng suốt của Đảng và Nhà nước.

    Trả lờiXóa
  4. Từ sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nước sẽ giúp quần chúng nhân dân có được những hiểu biết nhất định về Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa, và nó sẽ giúp đất nước có được những bước tiến vững chắc, an toàn hơn trên con đường phát triển.

    Trả lờiXóa
  5. ràng mấy nhà tri thức đều biết từ xưa các nhà triết học như Socrate, Aristole, Cicero…đã đề cập đến nhà nước pháp quyền.một cách thức tổ chức nhà nước, và công nhận đây là cách thức quản lý xã hội trên nền tảng dân chủ, thế tại sao vẫn còn ngoan cố chống lại, phủ nhận "gián tiếp" chứ không bao giờ dám phủ nhận "trực tiếp" vì đây là cái mà đến cả phương tây cũng công nhận rồi

    Trả lờiXóa
  6. tôi thấy câu này rất là đúng "hiện nay việc nhận thức về nhà nước pháp quyền XHCN ở Việt Nam vẫn chưa hoàn toàn tương thích với quan điểm chung của thế giới" các bạn trẻ ở việt nam hay được gọi là chủ nhân tương lai nhưng đến khi nào các bạn mới hiểu rõ về bản chất nhà nước, về những kiến thức chính trị đây, khi vào đảng, khi làm công chức mới tìm hiểu thì quá muộn rồi

    Trả lờiXóa
  7. tôi thấy câu này rất là đúng "hiện nay việc nhận thức về nhà nước pháp quyền XHCN ở Việt Nam vẫn chưa hoàn toàn tương thích với quan điểm chung của thế giới" các bạn trẻ ở việt nam hay được gọi là chủ nhân tương lai nhưng đến khi nào các bạn mới hiểu rõ về bản chất nhà nước, về những kiến thức chính trị đây, khi vào đảng, khi làm công chức mới tìm hiểu thì quá muộn rồi

    Trả lờiXóa
  8. hiến pháp 2013 thì ai cũng biết đến nó rồi, nhưng đọc xong bài này mới biết rằng "Những điểm mới trong bản Hiến pháp 2013 đã mở ra những triển vọng to lớn.." mà lại chưa đọc cụ thể nó ra sao, 1 ấn phẩm có ý nghĩa bậc nhất nhưng thử hỏi mấy ai đọc hết rồi, hay chỉ là đọc qua hay mặc định biết thế thôi, khéo tôi phải đọc 1 lần cho bõ công là người việt mới được

    Trả lờiXóa
  9. tôi thấy việc thiếu các luật nền tảng cho chế độ dân chủ như Luật về hội, Luật biểu tình, Luật trưng cầu dân ý, Luật tiếp cận thông tin…chẳng có gì là đáng lo ngại cả, thứ nhất là ở nước mình chưa phải là phổ biến những việc trên cho lên tạo ra luật hay không chưa ảnh hưởng lắm mà ngược lại tạo ra luật đưa lại rất nhiều hệ quá, có khi là chồng chéo khó giải quyết hơn

    Trả lờiXóa
  10. Hiến pháp là văn bản pháp luật cao nhất của nhà nước, ấy thế mà nó cũng có thể lợi dụng được, vừa qua việc sửa đổi hiến pháp bị các thế lực phản động lợi dụng quá nhiều trong việc đóng góp ý kiến sửa đổi hiến pháp, nhà nước ta là nhà nước pháp quyền, nên phải cần xây dựng hệ thống pháp luật chặt chẽ, hoàn thiện hơn, góp phàn đảm bảo cho việc quan lí nhà nước được tốt hơn.

    Trả lờiXóa
  11. CS LÀM THÌ LÀM BẬY, NÓI THÌ NÓI LÁO

    - Người xưa có nói “ở trong chăn mới biết chăn có rận” nhằm chỉ cho người đời sau biết rằng, chỉ có những người sống cùng, ở cùng trong một nhà, một tổ chức, một quốc gia mới biết chính xác chuyện xảy ra bên trong hơn những ai đứng ở ngoài nhìn vào phán đoán. Cụ thể như nói về đảng CSVN thì những lời nói của đảng viên cộng sản nói về bản chất con người cộng sản, về nội bộ đảng hẳn chính xác hơn và không ai có lý do đổ cho “phản động lưu vong, thế lực thù địch...” bịa đặt, nói xấu cán bộ đảng viên, nói xấu lãnh đạo đảng, nhà nước CSVN.

    Chẳng hạn như Lê Duẩn nói ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, Trung Quốc hay Lê Duẩn công khai chê Đại tướng Võ Nguyên Giáp nhát như thỏ đế trong cuộc họp nội bộ, chuyện này không thể đổ cho phản động dựng chuyện nói xấu được?... Cũng như chuyện Trường Chinh đấu tố cha mẹ trong cải cách ruộng đất hay kêu gọi bỏ lối viết âu tây trở về với chữ Trung Quốc... bỏ bệnh viện cắt, đục, nạo, khoét dùng lại thuốc dán danh tiếng của Tàu!... Cũng như Hồ Chí Minh không biết Hoàng Sa, Trường Sa là của ai, chỉ biết lờ mờ đó là những bãi hoang chim ỉa nhưng lại mạnh miệng bảo thuộc hạ, nếu đồng chí Trung Quốc có muốn thì cho họ đi?...

    Những chuyện như thế, ngày nay ai cũng biết và còn những chuyện khác chỉ có những ai “ở trong chăn cộng sản mới biết chăn có rận”. Rận... vô đạo, vô nhân, vô tâm, vô tư cách, vô nhân cách... chỉ rặt ròng một thứ “làm thì làm bậy, nói thì nói láo” như Hoàng Tùng, Hoàng Minh Chính, Nguyễn Hộ, Nguyễn Văn Trấn, Trần Độ, Phạm Quế Dương, Bùi Tín, Nguyễn Tuân, Nguyễn Khải, Dương Thu Hương, Vũ Thư Hiên, Trần Mạnh Hảo, Bùi Ngọc Tấn, Lê Hiếu Đằng, Huy Đức, Trần Đĩnh... Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào, Nguyễn Quang Lập... mỗi người một góc nhìn khác nhau, mỗi người tiếp cận một góc nhỏ sự thật về lãnh đạo đảng, nhà nước và con người đảng tính nhiều tính thú của CSVN.

    Không phải chỉ có bấy nhiêu tên tuổi là đủ để vẽ nên bức tranh xám xịt manh màu sắc đặc thù cộng sản mà còn một bộ phận không nhỏ cán bộ đảng viên vì nhiều lý do, nói theo ngôn ngữ vu vơ của tuyên giáo là “...phần tử xấu, đối tượng bất mãn, không kiên định tự chuyển biến, tự chuyển hóa?...” tiết lộ chuyện thâm cung bí sử của làm bậy, nói láo trong nội bộ đảng CSVN.

    Thế nhưng dù lý do nào đi nữa, dù còn hay không còn thần thánh lãnh tụ, dù còn hay không còn mê cuồng cộng sản, tất cả những người cộng sản này đều có chung một kết luận là “Cộng sản làm là làm bậy, nói là nói láo!”

    Làm bậy, nói láo là đặc thù của CSVN do những cá nhân nguyên là cộng sản lẫn đang là cộng sản qua quá trình dài trải nghiệm đời sống cộng sản, sống trong nội bộ cộng sản đánh giá cán bộ đảng viên cộng sản chứ không do các thế lực xấu hay phản động lưu vong xuyên tạc, nói xấu... và ai cũng biết xuyên tạc, nói xấu “nói không thành có, cãi có thành không” là sản phẩm đặc thù của băng đảng chuyên làm là làm bậy, nói là nói láo CSVN làm ra, tàng trữ, phát tán tràn lan trong đời sống xã hội chủ nghĩa ngày nay.

    Những việc làm, lời nói của Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Lê Duẩn được trích dẫn ở đầu bài là điển hình làm bậy, nói láo của lãnh đạo đảng CSVN và qua quá trình chứng kiến lời nói, việc làm của lãnh đạo to đến lãnh đạo bé, từ cộng sản cha đến cộng sản con cho mọi người thấy, chúng nó có cùng một mẫu số là làm bậy, nói láo truyền đời không thể chối cãi được và làm bậy, nói láo không ngừng phát triển trong đời sống cộng sản, chính xác là CSVN.

    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đối với những ai can đảm, vượt qua sợ hãi vạch trần chuyện làm bậy nói láo của chúng trên mọi mặt đời sống. Cụ thể là không ai lạ với chuyện làm bậy, nói láo làm mất thể diện quốc gia của lãnh đạo cộng sản trên diễn đàn quốc tế về nhân quyền, nhân phẩm của người dân Việt Nam bị chà đạp thô bạo ai cũng biết. Thế mà nếu có ai can đảm vượt qua sợ hãi vạch trần chuyện làm bậy của chúng đều bị chúng sử dụng đặc thù làm bậy, nói láo bịa đặt vu khống, gán ghép điền vào sự kiện và thời gian cụ thể cho phù hợp với những con chữ đã qua sử dụng theo từng vụ việc như luận điệu sau đây:

      “...Thời gian qua, được sự hà hơi, tiếp sức của các thế lực thù địch, một số cá nhân, tổ chức phản động không ngừng chống phá nhà nước ta bằng nhiều hình thức. Chúng luôn tìm cách móc nối, lôi kéo một số phần tử xấu, những đối tượng bất mãn chế độ ở trong nước để phá hoại, làm ra nhiều tài liệu chống phá nhà nước, phỉ báng chính quyền, tuyên truyền kích động nhân dân, công khai đòi lật đổ chế độ, sử dụng chiêu bài tự do, dân chủ, nhân quyền kêu gọi nước ngoài can thiệp vào nội bộ Việt Nam....”

      Đọc đoạn văn trên, chỉ nghe thấy những lời kết án, luận tội khơi khơi như “...thế lực thù địch... tổ chức phản động... móc nối, lôi kéo... phần tử xấu, đối tượng bất mãn... chống phá nhà nước, phỉ báng chính quyền... kêu gọi nước ngoài can thiệp vào nội bộ Việt Nam...” tuyệt nhiên bản luận tội không nói rõ, không chỉ ra phần tử xấu, đối tượng bất mãn đã nói viết, đã bày tỏ quan điểm chính kiến chống phá đảng, phỉ báng nhà nước, tuyên truyền kích động như thế nào?

      Nội dung kết án quy chụp, vô bằng vô chứng này không khác gì bản luận tội bà Nguyễn Thị Năm - địa chủ yêu nước được bàn tay nhào nặn của tác giả C.B tức Hồ Chí Minh biến thành “địa chủ ác ghê” xử tội chết trong cải cách ruộng đất và không ai có thể phủ nhận, chối bỏ chuyện Hồ Chí Minh qua sự kiện bà Nguyễn Thị Năm là không làm bậy, không nói láo để giết người đàn bà yêu nước góp công, góp của không ít cho kháng chiến chống pháp.

      Đọc một đoạn văn khác về loại kết tội vu vơ của cung cách làm bậy, nói láo cộng sản theo khuôn mẫu Hồ Chí minh. Dù từ ngữ, câu cú có khác nhưng nội dung cũng không có gì khác, cũng chỉ là quy chụp, kết tội lợi dụng “tự do, dân chủ” tuyên truyền chống phá, kích động nhân dân chống đối chính quyền, xuyên tạc sự lãnh đạo của đảng nhà nước... với lời lẽ như sau:

      “...Các đối tượng cơ hội chính trị thường lợi dụng bất cứ sự kiện kinh tế, chính trị, xã hội nổi cộm để bịa đặt, xuyên tạc sự lãnh đạo của Đảng và công tác quản lý của Nhà nước, kích động và vận động nhân dân chống đối chính quyền, xúc phạm danh dự cá nhân, làm mất niềm tin của nhân dân vào các đồng chí lãnh đạo Đảng và nhà nước...”

      Đọc tài liệu lịch sử và chứng kiến tận mắt, nghe tận tai lời nói, việc làm của cán bộ đảng viên cộng sản đến quan chức lãnh đạo thuộc nhiều thế hệ, nhiều đời cộng sản, phải công nhận là kết luận “cộng sản làm là làm bậy, nói là nói láo” của những người sống trong chăn cộng sản quả tuyệt vời, quá chính xác không sai vào đâu được.

      Đáng ghê tởm hơn là dù biết đồng bọn làm bậy trắng trợn chúng vẫn hùa vào nói láo lem lẻm để bảo vệ cho việc làm bậy của đồng bọn, bất chấp luật pháp, bất chấp đạo lý với lý lẽ tức cười như sau:

      “...Bọn rận chủ phản động này cũng phải công nhận là chúng nó cũng có tài bới móc thật, cơ mà chúng nó quên một điều, đấy là nước Việt Nam chúng ta có luật pháp, có chính quyền chứ không vô bổ như bọn rận chủ phản động các ngươi! Mọi chuyện rồi sẽ có các lực lượng, cơ quan chuyên trách vào cuộc điều tra giải quyết, sẽ đảm bảo những lợi ích tối đa cho mọi người dân!...”

      Có lẽ đến thời điểm này, những hành động vô luật vô pháp của cán bộ đảng viên, quan chức lãnh đạo các cấp nhan nhản xảy ra trước mắt hằng ngày đã trở thành phổ biến, chỉ có người mù mới không thấy và mở mồm nói láo trắng trợn như “...Việt Nam chúng ta có luật pháp... rồi sẽ có cơ quan chuyên trách điều tra... đảm bảo lợi ích tối ta cho mọi người dân(?)...”

      (Xin xem tiếp phần dưới)

      Xóa
    2. Ngày nay người dân Việt Nam, có thể có cả những người ngoại quốc quan tâm đến Việt Nam đều biết Việt Nam xã nghĩa có một rừng luật nhưng chỉ sử dụng duy nhất có luật rừng hay diễn tả luật pháp Việt Nam theo cách hài hước, thông minh của những người dân cọ sát với môi trường xã hội chủ nghĩa “công lý xã nghĩa Việt Nam là tên của một diễn viên hài”

      Có không biết bao nhiêu vụ án mà công an dùng nhục hình, tra tấn nghi phạm với những tội vớ vẩn gây chết người, cướp đi không ít mạng người dân vô tội với báo cáo cùng một kịch bản là chết do tự tử đến đứa con nít còn thấy sự vô lý của cái gọi là tự tử này? Thế mà khi thân nhân của nạn nhân khiếu nại, tố cáo tội ác của kẻ thủ ác, tố cáo nghi phạm có hành vi phạm tội giết người và để đối phó với chuyện làm bậy: một là cơ quan chức năng không nhận đơn khiếu nại, tố cáo; hai là cơ quan trách nhiệm đưa ra bản kết luận cho rằng không đủ yếu tố buộc tội; ba là cho rằng bản báo cáo của các điều tra viên thực hiện công tác điều tra đúng quy trình, tự tử là khách quan?... cụ thể là các vụ việc gây ra cái chết của ông Trịnh Xuân Tùng, Nguyễn Văn Khương, Hoàng Văn Ngài, Nguyễn Công Nhật, Ngô Thanh Kiều, cô Trần Thị Hải Yến...

      Bên cạnh người dân chết trong đồn công an ngày càng tăng, là không biết bao nhiêu người bị tội oan, chết oan bởi tư duy độc ác hơn loài thú dữ “không tội đánh cho có tội, có tội đánh cho chừa...” và đã có biết bao nhiêu người không được may mắn, không có cơ hội như nạn nhân Nguyễn Thanh Chấn, Hồ Duy Hải, Nguyễn Văn Chưởng... sống sót để kêu oan mà phải chết oan, chết thế cho “đại gia” lắm tiền, cho quý tử của các quan chức đảng, nhà nước. Những vụ việc đã đang xảy ra trong nước Việt Nam như vừa nhắc đến, có phải là luật pháp xã nghĩa Việt Nam đảm bảo lợi ích tối đa cho mọi người dân?

      Chắc chắn những việc làm bậy của công an cộng sản, tức là tra tấn, đánh đập nạn nhân cho đến chết rồi đổ cho tự tử, là làm đúng pháp luật? Chỉ có kẻ thiểu năng trí tuệ mới không biết, chuyện công an cộng sản làm bậy? Vậy vì cớ gì mà có nhiều kẻ bênh vực cho việc làm bậy này?... Có lẽ chỉ có một câu trả lời, một cách giải thích duy nhất là chúng cố tình nói láo, làm chứng gian để bao che cho nhau làm bậy mà thôi.

      Thực ra chuyện hùa theo làm bậy nói láo của đám cộng con là công an, văn nô bồi bút, tuyên giáo... một phần do mê cuồng, phần khác do thiểu năng trí tuệ nên đáng thương hơn đáng giận dù hậu quả của chúng gây ra cũng không phải là không nghiêm trọng! Đáng giận chăng là chuyện làm bậy, nói láo của đám cộng sản cha là đám lãnh đạo trung, cao cấp của đảng, nhà nước CSVN. Chuyện làm bậy nói láo của đám lãnh đạo này không những đáng giận mà còn đáng quan ngại bởi làm bậy nói láo của đám cộng cha này đã để lại hậu quả cực kỳ nghiêm trọng, khó khắc phục. Cộng sản cha, chúng làm bậy nói láo bất chấp đạo lý nhân cách, bất chấp thể diện quốc gia, bất chấp sự sống còn của đất nước dân tộc – làm bậy chỉ nhằm mục đích duy nhất bảo vệ sự sống còn của đảng và nói láo dù biết rằng xã hội chủ nghĩa cuối thế kỷ này không biết đã có chưa nhưng ngoài miệng vẫn lem lẻm, lẻo lự chủ nghĩa xã hội là sự chọn lựa đúng đắn của toàn dân!

      Muốn ngăn chận chuyện làm bậy nói láo sinh sôi nẩy nở trong đám cộng con phải dũng cảm đứng lên chống lại những kẻ làm bậy nói láo bất kể chúng là ai. Muốn triệt tận căn con bệnh làm bậy, nói láo của đám cộng cha, không còn cách nào khác là phải giải trừ độc tài cộng sản, xóa bỏ độc quyền lãnh đạo của đảng CSVN và thiết lập thể chế chính trị tự do dân chủ. Dù chính thể dân chủ không phải là chiếc đũa thần vạn năng chữa trị bá bệnh, không phải là chính thể hoàn hảo đẩy lùi ngu dốt, mê cuồng cộng sản nhưng chính thể dân chủ thừa sức ngăn chận, loại trừ chính trị gia, đảng chính trị cầm quyền làm bậy, nói láo tràn lan như trong chế độ độc tài toàn trị CSVN.

      Le Nguyen
      danlambaovn.blogspot.com

      Xóa
  12. xã hội chủ nghĩa là mục tiêu mà toàn Đảng, toàn dân đã và đang hướng tới, một xã hội mà ở đó mọi quan hệ xã hội đều được pháp luật điều chỉnh, một xã hội công bằng dân chủ và văn minh, xã hội nước ta đang hướng đến hơn bao giờ hết là công bằng dân chủ văn minh và đó là điều mà các nước đang muốn đấu tranh để có được nó

    Trả lờiXóa

 
Nhân quyền © 2012 | Designed by True Happy
.