on 23:51:00

LUẬN VĂN CỦA NHÃ THUYÊN – SAI LẦM TỪ TÊN GỌI CHO ĐẾN NỘI DUNG

Nhãn: , , ,

Hai cái tên Nhã Thuyên và PGS, TS Nguyễn Thị Bình đã quá “hot” trong thời gian qua, ban ngành các cấp, giới nhân sỹ, trí thức và rất nhiều sinh viên đang theo học các trường đại học, đặc biệt là Đại học Sư phạm Hà Nội đều biết đến.
LUẬN VĂN CỦA NHÃ THUYÊN – SAI LẦM TỪ TÊN GỌI CHO ĐẾN NỘI DUNG
Đầu tiên, phải nói đến lý do mà hai nhân vật này trở nên nổi tiếng như vây. Nhã Thuyên là giảng viên Khoa Ngữ văn – Đại học Sư phạm Hà Nội, còn PGS, TS Nguyễn Thị Bình là Tổ trưởng tổ văn học hiện đại Việt Nam thuộc Khoa Ngữ văn - Đại học Sư phạm Hà Nội. Nếu chỉ đơn thuần là người giảng dạy thôi thì cũng chẳng bao giờ thu hút được sự quan tâm vô cùng đặc biệt của dư luận như vậy. Sự việc vốn xuất phát từ Luận văn Thạc sĩ của Nhã Thuyên, đó là “Vị trí của kẻ bên lề: Thực hành thơ của nhóm Mở Miệng từ góc nhìn văn hóa” do PGS, TS Nguyễn Thị Bình hướng dẫn. Bài luận văn này được bảo vệ thành công năm 2010 tại Đại học Sư phạm Hà Nội và được đánh giá xuất sắc. Tuy nhiên, khi mọi người thực sự quan tâm và tập trung phân tích thì luận văn này rất có vấn đề, thậm chí phản văn học và có dây dưa cả màu sắc chính trị bên trong.
Ngay từ cách đặt tên luận văn của tác giả và người hướng dẫn đã khiến người đọc phải đặt nhiều dấu hỏi chấm với nó. Khi nghiên cứu nội dung của bài luận văn này thì mới thấy sai lầm trầm trọng và sự lệch lạc trong suy nghĩ của tác giả. Đó là sự thừa nhận thứ rác rưởi của một số kẻ có tư tưởng chống đối, phá hoại nước ta, đó là sự cá nhân hóa, sự phiến diện trong việc đánh giá xu hướng, giá trị của nền văn học Việt Nam. Chính điều này đã khiến hai nhân vật đã bị dư luận phản bác kịch liệt, bị cho là kẻ tội đồ của nền văn học Việt Nam,…
Đối tượng nghiên cứu chính và cũng là đối tượng được tác giả ủng hộ là “Nhóm Mở Miệng”. Ngay từ cái tên của nhóm này ta đã thấy độ “thối” của thơ, văn mà bọn chúng nghĩ ra. Tức là thơ, văn của chúng cứ mở miệng ra là có, không cần suy nghĩ, đầu tư chất xám nên chúng chẳng có giá trị gì ở Việt Nam. Vậy mà một người làm luận văn thạc sĩ và một người có học vị cao như PGS, TS Nguyễn Thị Bình lại ủng hộ và thừa nhận đó là xu hướng của văn học hiện đại Việt Nam. Nhóm mở miệng gồm 4 thành viên: chủ xướng là Bùi Chát sinh năm 1979, ba người còn lại là Lý Đợi, Khúc Duy và Nguyên Quán. Tháng 6 năm 2002, nhóm này cho xuất bản tập thơ “Mở miệng” với số lượng rất ít, không bán công khai mà chỉ chuyền tay nhau đọc vì không xin giấy phép xuất bản và chắc chắn có xin cũng không ai cho xuất bản thể loại thơ này. Sau một thời gian thì bị cơ quan chức năng thu hồi và thiêu hủy số bản in photo này. Vậy tại sao tập thơ “mở miệng” lại bị cấm và tiêu hủy như vậy? Chắc hẳn ai đã từng đọc qua mấy bài thơ đó thì cũng thấy độ dơ bẩn, tục tĩu về ngôn từ, sự bế tắc trong thi triển thơ ca, độ lập dị về phong cách,…Mục đích của việc sáng tác thơ của nhóm này là để bội nhọ, xuyên tạc, vu khống, hạ bệ danh nhân, lãnh đạo các cơ quan Đảng và Nhà nước, làm vấy bẩn nền văn học Việt Nam, phủ nhận các giá trị văn hóa, lịch sử của nước ta. Có thể lấy ví dụ như bài “đâm ra”:
"Tôi ném nước bọt lên tường
tôi yêu những người đàn bà đang là chuột dưới cống
tôi thấy em mặc quần lót mười ngàn ba cái mua ở vỉa hè
sách không làm tôi tốt hơn
mỗi khi chủ nhật
tôi nhìn tôi bay trên trời
tôi hành hạ tôi ba bữa
tôi đâm ra
tôi kêu đòi chữ nghĩa
tôi tổ chức chiến tranh
tôi nam mô vị chúa trời
tôi đánh răng vào buổi sáng
tôi đâm ra
tôi cải tạo âm hộ
tôi một tờ giấy li hôn".
Đọc xong có thể nhận thấy ngay độ tục tĩu đến mức “trần chuồng”, thô tục, mang đầy hình ảnh tình dục trong đó. Đây đâu phải là thơ hay xu hướng văn học gì của Việt Nam đâu, không có giá trị, thậm chí là phản giá trị, đi ngược với thuần phong mỹ tục của dân tộc Việt Nam vì tính trụy lạc của nó.
Mặt khác, tác giả dùng những suy nghĩ cá nhân để viết luận văn nhưng lại nói là “từ góc nhìn văn hóa”. Cái “văn hóa” mà tác giả dựa vào để đánh giá những thứ thơ rác rưởi của nhóm “mở miệng” là ở đâu ra? Là văn hóa của dân tộc Việt Nam hay chỉ là giá trị văn hóa của bản thân tác giả? Hãy xem Lý do chọn đề tài của tác giả Luận văn: “Nếu coi văn hóa là một chỉnh thể, thì cái chỉnh thể này, bất kể không gian hay thời gian, luôn bao gồm cái hiện diện và cái vắng mặt, dòng chính (mainstream) và dòng ngầm (underground). Theo đó, dòng chính thường được coi như là trung tâm, là hệ quy chuẩn cho những định giá trong tiếp nhận, cũng có nghĩa nó mang quyền năng chi phối và tác động, quyền năng hình thành quy phạm, hình thành thiết chế. Tuy nhiên, luôn luôn xảy ra quá trình giải quy phạm và phá hủy thiết chế, nhất là khi thiết chế đó bộc lộ sự xơ cứng và bảo thủ, diễn ra ngay trong dòng chính như một quy luật của vận động. Và không khó hiểu, ở những thời điểm khủng hoảng, những cuộc cách mạng/khởi loạn thường xảy ra” (Luận văn - trang 3). Có thế nói cái “văn hóa” mà tác giả đưa ra là phản văn hóa Việt Nam.
Ngoài ra, tác giả còn xác định cái ngoại vi, cái khác (other), cái bên lề: “Cái bên lề xuất hiện đòi làm cách mạnh khi cái trung tâm trở nên cỗi già. Quá trình kết tụ sức mạnh thành dòng ngầm của những cái bên lề và “gây hấn” ở những thời điểm cách mạng không phải là một thuộc tính văn chương, mà là một hiện tượng phổ biến và nằm trong bản chất của vận động, do đó, cũng là một hiện tượng vận động có tính quy luật của lịch sử văn học, ở bất kỳ thời gian, không gian, trong bất kỳ thể chế nào, mọi thời đại, mọi quốc gia, lãnh thổ. Nó luôn là biểu hiện của một nỗ lực tìm kiếm ý thức văn hóa mới có tính chất thay thế, làm đối tượng với cái đang trở nên già cỗi, mòn sáo và chuyên chế.” (Luận văn - trang 25).
Như vậy, ta có thể  thấy luận văn đâu chỉ có mỗi mục tiêu là “văn hóa”, nó còn có một chút sắc thái chính trị, âm hưởng của cuộc cách mạng màu đang diễn ra ở nhiều nước. Tôi nghĩ đây chỉ là sự sai sót nhất thời của tác giả Nhã Thuyên thôi, chứ mục đích mà cô viết luận văn thạc sĩ có liên quan gì đến chính trị đâu. Vì vậy, tác giả nên rút lại luận văn và chỉnh sửa cho hợp lý hơn, nên đánh giá mọi vấn đề theo đúng thuần phong mỹ tục, giá trị văn hóa – lịch sử lâu đời của nước ta.
Công Lý

12 nhận xét:

  1. Chúng ta phải đưa tất cả cái luận văn này cho đứa con gái của bà ấy đọc thì mời thấu hiểu được nội dung, chứ người ngoài thì ai dám đọc đâu, mà thực sự là có cái phong mỹ tục đó không hiểu bà ấy đi học đây học đó, người ta thường bảo đi 1 ngày đằng học 1 sàng khôn thì bà ấy chắc là được cả rổ ng,, cũng nên, chúng ta hội nhập chứ không phải là nhập tan,

    Trả lờiXóa
  2. PGS, TS Nguyễn Thị Bình rồi cơ đấy chứ đùa mô, học hết chữ hết nước rồi nên giờ lại muốn lao vào vòng pháp lí để mua lịch thẩm du 1 mình đây, sao mà này không thể hiện cái sự trơ trẽn hơn nữa đi nhỉ, hay như vậy là quá đủ rồi, những từ ngữ trong văn thơ mang đậm những tinhs sắc dục nền văn hóa đồi bại ở trong đó ấy vậy mà mụ cũng thốt lên được

    Trả lờiXóa
  3. Không thể chấp nhận một bài luận văn như vậy được. một bài luận văn kiểu gì mà viết những điều mà không đúng sự thật. Một vị PGS rồi mà có thể hướng dẫn một người học sinh làm thạc sĩ của mình làm một cái đề tài lệch lạc như vậy. Cần phải xem xét lại về vấn đề PGS, TS Nguyễn Thị Bình

    Trả lờiXóa
  4. Không biết các người được ăn học như vậy để làm gì mà có những suy nghĩ lệch lạc như vậy. Đầu chúng mày chỉ để làm vật trang trí à mà không chịu động não suy nghĩ vậy. Thử đưa bài luận văn kia cho PGS, TS Nguyễn Thị Bình mang về cho con gái bà ta đọc xem bà ta có dám không

    Trả lờiXóa
  5. Đọc bài luận văn kia xong chắc bị ngộc độc mất . Chỉ cần đọc mấy từ thôi là tôi có thể cảm nhận được bài luận văn kia mang một sắc thái không tốt và chỉ muốn ói ra mà thôi. Không thể chấp nhận một bài luận văn bảo vệ thạc sĩ lại có thể có những suy nghĩ lệch lạc như vậy. Đúng là ngu si được ăn học mà không có hiểu biết

    Trả lờiXóa
  6. Không hiểu đầu óc của các người nghĩ gì mà có thể làm một bài luận văn như vậy. Sự lệch lạch trong bài luận văn đó chỉ cần nhìn qua là có thể nhận ra mà các người vẫn có tình làm. Phải chăng các người được ai đó đứng đằng sau sai khiến và cho các người cái gì để các người làm bài luận văn như vậy

    Trả lờiXóa
  7. Không hiểu bà ta có hiểu chút gì về thuần phong mỹ tục ở nước ta không mà bà ta có thể nói như vậy. Những lời nói của bà ta thể hiện bà ta không có một chút hiểu biết gì về thuần phong mỹ tục nước ta cả. Bà là một người được ăn học nhiều như vậy mà vẫn không biết suy nghĩ quả là uổng phí công lao nuôi bà ăn học

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhìn những câu từ trong bài luận văn có thể đánh giá được bà ta chẳng có chút hiểu biết gì rồi. Nếu mà cho con gái của bà đọc bài luận văn trên nó sẽ như thế nào bà có dám cho con gái bà đọc không mà lại đi hướng dẫn viết một bài luận văn với một tư tưởng lệch lạc và đồi truỵ đến vậy

      Xóa
  8. Không thể hiểu được những lời lẽ đồi bại như vậy mà các người có thể viết trong bài luận văn như vậy đúng là thần kinh của các người có vấn đề rồi. Các người phải cho đi sài đồng hết. Các người chỉ làm xấu hình ảnh về đất nước mà thôi các người có biết gì đâu mà đòi nói cơ chứ

    Trả lờiXóa
  9. Đứng sau những hành động của các người là có sự tác động của một thế lực nào đó để các người xuyên tạc , vu khống bôi nhọ các cơ quan lãnh đạo của đảng . Những hành động như vậy chỉ có thể là của những tên rận chủ mà thôi. Bọn rận chủ chúng có thể làm mọi chuyện chỉ cần có tiền

    Trả lờiXóa
  10. Thật sự tôi không hiểu sao một người có ăn học như PGS , TS Nguyễn Thị Bình lại có những tư tưởng lệch lạc như vậy. Cần phải xử lí PGS, TS Nguyễn Thị Bình trước pháp luật về những hành vi xuyên tạc và vu khống trong bài luận văn . Những điều bà nói trong đó thể hiện bà là một con người vô học

    Trả lờiXóa
  11. chỉ cần đọc mấy từ thôi là tôi có thể cảm nhận được bài luận văn kia mang một sắc thái không tốt và chỉ muốn ói ra mà thôi.Không thể chấp nhận một bài luận văn như vậy được. một bài luận văn kiểu gì mà viết những điều mà không đúng sự thật

    Trả lờiXóa

 
Nhân quyền © 2012 | Designed by True Happy
.