on 12:36:00

LÊ HIẾU ĐẰNG: ĐƯỢC - MẤT!!!

Nhãn: , ,


LÊ HIẾU ĐẰNG: ĐƯỢC - MẤT!!!
            1. Cái được:
        Một tia nắng vàng yếu ớt không thể cưỡng lại được sự vận dịch của không gian chiều muộn– nhưng nó cho cái lạ kỳ, tò mò của người đời, đó là cuộc sống muôn hình muôn vẻ. Phải chăng Lê Hiếu Đằng như đốm sáng giữ trời chiều tà như thế/ hình như đã được các bạn “tâm đắc” hết lời?! hay như là một minh tinh màn bạc? Nhưng tôi cảm thấy khi mọi di  biến chuyển, rùng mình của Đằng từ hơi thở, từ lời nói, từ chữ viết… đều được số đông hiếu kỳ dõi theo và có thể trở thành một “kỳ tích”, một “sự kiện” nào đó…. Đó là những cái được của Đằng trong những ngày trị bệnh hiểm ác tại bệnh viện 115 – một cái được trong sự tung hô hoan hỷ, cái được về sự bận rộn tiếp khách, chụp hình và có khi là trò chuyện với các bạn cũ, bạn nước ngoài cho bớt bị lãng quên, bớt sự vắng vẻ của một bệnh nhân hiểm nghèo k biết khi nào sang miền cực lạc.
          2. Cái mất:
          Mất đầu tiên đó là mất hết cả sự nghiệp quá trình phấn đấu, hy sinh và cống hiến chính bản thân của Lê Hiếu Đằng đối với thành quả cách mạng Việt Nam. 45 năm phấn đấu và đi theo đường lối của ĐCS/ tuổi đời so với khoảng thời gian vài tháng ngắn ngủi nằm bệnh của Đằng thì tương quan như thế nào? 45 năm vào sinh ra tử để chỉ đổi lấy vài tháng trời đối nghịch, hối hận trong đau khổ! bên nào dài, bên nào ít? 45 năm bao gồm sức trai tráng cường mạnh, khí lực sung mãn tột độ, máu tranh huyết quản hừng hực để chỉ đánh đổi bằng quảng thời gian ngắn ngủi với những cơn đau miên man, triền miên của cơn bệnh hiểm độc, với sức khỏe suy tàn của tuổi già nua. 45 năm của tình yêu, của sự phục vụ đắc lực để xóa bằng vài bài viết phủ nhận hết mọi thứ đã làm trong 45 năm qua. Đau quá! Có lẽ về cuối đời thì người ta chơi một ván bài định mệnh và đầy liều lĩnh như thế này ư?
           Mất thứ hai: cơ bản và gần như bạn, đồng chí, đồng đội cùng thơi với Lê Hiếu Đằng sẽ không đồng tình với sự “đoạn tuyệt”, “tính sổ” theo kiểu của Lê Hiếu Đằng và chắc rằng sẽ có những nhận định là sự phản bội, tức là cái mất của  Đằng là cái mất những đồng đội hay những thằng bạn bè cùng thời, cùng lứa. Suy nghĩ: trong lúc ông Đằng đang bệnh, sau bao nhiêu lần tình trạng hết sức nguy kịch tính mạng thì các đoàn thể trong MTTQ vẫn qua thăm Đằng thì vì cái gì? Thăm, tặng quà ông cũng không dám nhận? ông chửi, hắt hủi “người ta” nhưng họ vẫn đến với ông? Ông có suy nghĩ gì không? Theo tôi trước hết đó là họ thực hiện nhiệm vụ do  tổ chức Đảng cơ sở giao; hai là muốn quan tâm giúp đỡ cho ông phần nào để bù đắp coi như là một sự “trả ơn”cuối cùng sau những gì ông đã cống hiến suốt 45 năm qua.
              Mất thứ 3: nếu người bình thường thì điều quan trọng đó là hướng về gia đình – nhưng Đằng ta đã không như thế. Hậu quả hành vi của ông Đằng đã lường trước chưa? Mức độ ảnh hưởng đến gia tộc thân quyến, sinh mệnh chính trị các con, các cháu ông sẽ như thế nào? Có thể nói Đằng học theo các trượng phu cổ của Trung Hoa sao? Khen cho xứng bậc “anh hùng”…. Đó là hành động do ông lựa chọn và quyết định; một tự do dân chủ trong thời đại mới – chủ nghĩa cá nhân đề cao/ không màng, không cảm nhận đến tình cảm thái độ người xung quanh.
               Tuy nhiên, xin thưa rằng việc của ông không phải là việc mới, việc lạ nữa mà là việc bình thường ngay giữa đời thôi. Nổi tiếng như Trần Độ, như Bùi Tín cũng đã quấy như vậy trước Đằng hàng thập kỷ và rồi họ cũng rơi vào dĩ vãng không còn lối thoát. Ông nghĩ rằng vài lời nói trước lúc qua bên kia thế giới có thể thay đổi được chế độ này sao? Thưa rằng, không xoay được bánh xe lịch sử đâu vì lịch sử đã chọn họ. Tại sao sắp lâm chung thì người ta mới viết “Tâm thư”? sao không nói sớm hơn? Đặc biệt là kẻ đã ăn cơm chung nồi rồi hắt hủi chính cái xoong nồi đó! Hay có lẽ do sắp gặp Đấng tối cao bày mưu tính kế nên sáng mắt sáng lòng nhỉ?... nhưng điều này càng chính minh một điều là người đó thiếu tự tin (có thể là hèn) không dám nói ra từ trước mà thôi. Ông chưa mất, vậy mà có người đã đặt chổ cho ông rồi và chỉ chờ chủ nhân của nó là xong – ông phải cảm ơn lòng tốt của các bạn “tốt” trong CLB Kháng chiến cũ vì điều này mới đúng. Ông mất đi thì gia đình ông sẽ mất đi người họ “yêu thương” và cả những đồng chí, đồng đội, đoàn thể, tổ chức mất đi người đồng chí đã vào sinh ra tử, đã cùng chiến tuyến. Tuy nhiên, trong lúc này thì có kẻ sẽ được đó, đó là cá nhân nhóm người muốn biến đám tang chính ông thành sự kiện/ màn kịch/ trò đùa để cho thiên hạ.
Công Mẫn

28 nhận xét:

  1. Những việc làm của ông Đằng thực sự mà nói là cần phải xem lại, cái được có lẽ là được cho chỉ mình ông ta thôi, còn cái mất thì ông ta làm cho cả đất nước này.“nếu thật là người tâm huyết vì nhân dân, vì dân tộc thì ông Lê Hiếu Đằng phải nhận thức được những điều cơ bản như trên, đứng trước những hiện tượng tiêu cực cần phải quyết liệt đấu tranh”,

    Trả lờiXóa
  2. Những cái được của ông Lê Đằng chỉ là cái trong bản thân ông thôi, còn thực sự mà nói là cái mất là quá nhiều. Suy nghĩ xem những việc làm của ông ta cho tới lúc mất liệu có xứng đáng hay không ? thực sự tôi nghĩ là không xứng đáng chút nòa cả.

    Trả lờiXóa
  3. Thực sự cái được của ông ta là cái gì ? được ở cái bản thân ông ta mà thôi, chứ giúp ích cho đất nước thì thực sự mà nói là không có các bạn à. Những gì mà ông ta làm thực sự là không xứng đáng. 40 năm tuổi Đảng nhưng Lê Hiếu Đằng lại không tự rèn luyện, không tu thân, nuôi dưỡng ý thức chính trị để dẫn đến suy thoái như bây giờ.

    Trả lờiXóa
  4. Những điều mà ông Đằng làm thực sự là quá đáng, không thể chấp nhận được, Đất nước chúng ta đang bước vào giai đoạn phát triển mơi, giai đoạn đất nước bước vào xây dựng và đổi mới đất nước, đây là nhiệm vụ của toàn đất nước, của mọi công dân, thế mà ông ta xuyên tạc đủ kiểu, thế mà chấp nhận được hay sao /

    Trả lờiXóa
  5. Trải qua nhiều thăng trầm của lịch sử, Đảng Cộng sản Việt Nam ngày càng khẳng định được vai trò của nó đối với lịch sử cách mạng Việt Nam. Không có lý gì để các người như ông đăng có những hành động như thế trước lúc ra đi, thực sự là điều không thể

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. chỉ vì ông ấy không giữ được lập trường của mình nên đã bị kẻ xấu lợi dụng chứ giờ nghĩ lại ông ấy không làm những chuyện trái ngược lại lương tâm như vậy đâu, trong lúc cuối đời trên giường bệnh ông ấy đã ân hận và nhắc nhở con cháu là sau này không được làm những việc giống như ông

      Xóa
  6. Khi mà rất nhiều thanh niên đang cố gắng miệt mài phấn đấu để trở thành một đảng viên đóng góp cho đất nước thì những kẻ như Hiếu Đằng lại phản bôi lại ý chí của dân tộc. thực sự mà nói là những hành động trên của ông ta không chấp nhận được

    Trả lờiXóa
  7. NHững gì mà ông Đằng làm là được những cái gì, được cho chính bản thân ông mà thôi. Có thể già rồi nên đầu óc ông mới không minh mẫn và bị lợi dụng. Ông là một trong những người muốn nước ta theo chế độ đa nguyên đa đảng dù biết rõ luận điệu ấy là do các thế lực thù địch tiêm nhiễm vào, nếu như ông sớm nhận ra điều đó thì thực sự đã không sai lầm rồi

    Trả lờiXóa
  8. Đúng thật là cái được thì ít mà cái mất thì quá nhiều. Hãy thử nghĩ lại xem những cái được của ông so với cái mất xem. Là một đảng viên Đảng cộng sản Việt Nam đáng lẽ ra ông phải làm việc hết sức mình để cống hiến cho Đảng và Nhà nước chứ. Ai ngờ ông lại có thể làm những việc trái với một người đảng viên như vậy được

    Trả lờiXóa
  9. Không ngờ chỉ trong chốc lát ông có thể biến 45 năm cống hiến cho Đảng thành con số 0 như vậy. Một người như ông chắc không ngốc đến nỗi như thế chứ. Chỉ trong chút cuối cuộc đời mình lầm lỡ mà ông đã đánh mất danh dự, bản thân, gia đình, sự nghiệp. Thật là quá sai lầm

    Trả lờiXóa
  10. Liệu ông có nghĩ không khi mà giờ đây ông làm cho đất nước chịu ảnh hưởng từ mọi phía, gia đình bị liên lụy, thanh danh sự nghiệp cống hiến 45 năm của ông cho Đảng giờ cũng tan thành mây khói. Giờ đây chỉ có những kẻ xấu xa, nhìn ông cười và lợi dụng đám tang của ông để thành tiếng cười cho chúng mà thôi

    Trả lờiXóa
  11. Thế 45 năm cống hiến hết sức mình ủa ông cho Đảng và Nhà nước này để làm gì vậy? Đảng ta là một đảng chân chính và có lẽ không còn đảng nào có thế hơn được Đảng cộng sản Việt nam này để lãnh đạo đất nước có ngày hôm nay và mục tiêu của Đảng là đưa đất nước phát triển hơn nữa. Vậy mà sao ông lại có thể nói ra những lời như vậy nhỉ?

    Trả lờiXóa
  12. Lê HIếu Đằng là một kẻ chủ nghĩa cơ hội bẩn thỉu, hãy nghĩ mà xem trong khi Đảng ta đã mất bao nhiêu công sức để bồi dưỡng ông ta. Vậy mà trong những cái cuối đời ông ta không những không bào đáp được gì cho đất nước thì thôi. Vậy mà còn quay lại chông phá cách mạng ta nữa chứ. Đây là điều không thể chấp nhận được

    Trả lờiXóa
  13. Có thể nói sự ra đi của Lê Hiếu Đằng dường như là một cái giá mà ông ta phải trả cho những hành động sai trái của mình vậy. ĐƯợc Đảng bồi dưởng từ lâu và có một địa vị như vậy, vậy mà không ngờ ông ta lại dễ bị các thế lực thù địch lôi kéo, mua chuộc đến như vậy. CHúng ta cần xem đây là một bài học nhơ đời để không bao giờ mắc phải những sai lầm ngớ ngẩn của ông ta các bạn à

    Trả lờiXóa
  14. Có một điều mà chúng ta có thể dể dàng thấy được qua vụ của ông Lê Hiếu Đằng này là đừng bao giờ đánh mất chính mình vào những giây phút cuối cùng. Tại sao ư. Hãy nhìn vào ông Đằng mà xem, cả cuộc đời phục vụ trong Đảng, cho đất nước, vậy mà những năm tháng cuối đời ông ta thay đổi một cachs trắng trợn, quay lại chống phá chính nơi đã bồi dưỡng minh. Hài

    Trả lờiXóa
  15. SỰ thật là tôi cảm thấy đáng tiếc cho cuộc đời ông ta vào những phút cuối đời của mình. Đáng lẽ ra với bản lĩnh chính trj của mình, ông ta phải thừa hiểu được bản chất của bọn phản động bán nước hại dân chứ, vậy mà ông ta lại đi tiếp tay cho chúng, để rồi khi mất đi lại bị nhân dân lên án chứ

    Trả lờiXóa
  16. (Tái đăng vì bị xóa)

    QUA CÁI CHẾT CỦA ÔNG LÊ HIẾU ĐẰNG, NGHĨ VỀ CHỌN LỰA CỦA HÔM NAY

    Một người nữa vừa ra đi, ông Lê Hiếu Đằng. Trong tinh thần Phật Giáo những lời cầu nguyện “Siêu thăng Tịnh Độ” hay “Vãng sanh Cực Lạc” chẳng qua để an ủi người sống chứ không mảy may hiệu lực nào đối với người đã qua đời. Mỗi người trong cuộc đời này đang tự tìm nơi chôn cất mình và tự đào mộ cho chính mình. Chết về đâu và mộ như thế nào là do duyên nghiệp và tu tập của mỗi người quyết định, chẳng lời cầu nguyện nào làm thay đổi được.

    Ông qua đời sau khi ông chính thức ra khỏi đảng được hơn 40 ngày sau hơn 40 năm là đảng viên đảng CSVN. Lý do như ông viết “Đảng Cộng sản Việt Nam bây giờ không còn như trước (đấu tranh giải phóng dân tộc) mà đang suy thoái biến chất, thực chất chỉ là đảng của những tập đoàn lợi ích, trở thành lực cản cho sự phát triển đất nước, dân tộc, đi ngược lại lợi ích dân tộc, nhân dân”. Lời tuyên bố của ông Lê Hiếu Đằng mới được ông Hồ Ngọc Nhuận giải thích thêm “Sau này đảng mà ảnh đã vô đã phản bội lại lý tưởng của ảnh, của chính đảng đó và lợi ích của dân tộc thì từ mấy chục năm nay ảnh thấy chuyện gì phản lại dân tộc, nhân dân thì ảnh luôn phản đối.”

    Cả ông Lê Hiếu Đằng lẫn ông Hồ Ngọc Nhuận đều trách oan cho đảng. đảng CS chưa bao giờ nói họ là đảng được lập ra để “đấu tranh giải phóng dân tộc” hay đấu tranh vì “lợi ích của dân tộc” cả.

    Điều lệ đảng 1935: "Đảng Cộng sản Đông Dương, đội tiền phong duy nhất của vô sản giai cấp, tranh đấu để thu phục đa số quần chúng vô sản, lãnh đạo nông dân lao động và tất thảy quần chúng lao động khác, chỉ huy họ làm cách mạng phản đế và điền địa (mưu cho Đông Dương được hoàn toàn độc lập, dân cày được ruộng đất, các dân tộc thiểu số được giải phóng), lập chính quyền Xô viết công nông binh, đặng dự bị điều kiện tranh đấu thực hiện vô sản chuyên chính, kiến thiết xã hội chủ nghĩa là thời kỳ đầu của cộng sản chủ nghĩa theo chương trình của Quốc tế Cộng sản".

    Gần 60 năm sau, cương lĩnh đảng 1991, lần nữa khẳng định “Đảng Cộng sản Việt Nam lấy chủ nghĩa Mác - Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, kim chỉ nam cho hành động, tiếp thu tinh hoa trí tuệ của dân tộc và của nhân loại, nắm vững quy luật khách quan và thực tiễn của đất nước để đề ra Cương lĩnh chính trị, đường lối cách mạng đúng đắn, phù hợp với yêu cầu, nguyện vọng của nhân dân. Mục đích của đảng là xây dựng nước Việt Nam dân chủ, giàu mạnh theo con đường xã hội chủ nghĩa và cuối cùng là thực hiện lý tưởng cộng sản chủ nghĩa.”

    Nói chung, đảng CSVN từ khi thành lập vào năm 1930 cho đến nay, tuy khác nhau về chiến lược của mỗi thời kỳ và hoạt động dưới nhiều tên gọi (Đảng Cộng sản Đông Dương, Hội nghiên cứu chủ nghĩa Mác ở Đông Dương, đảng Lao động Việt Nam, đảng Nhân dân Cách mạng ở miền Nam, đảng Cộng sản Việt Nam) nhưng hoàn toàn nhất quán về tư tưởng và mục đích cuối cùng là nhuộm đỏ Việt Nam. Tất cả các đảng CS trong phong trào CS thế giới trước đây cũng như năm nước Việt Nam, Trung Cộng, Bắc Hàn, Cu Ba, Lào còn lại có thể khác nhau ít nhiều về phương pháp thực hiện nhưng đều giống nhau trong mục đích theo đuổi.

    Là một người đã từng dạy triết học Mác Lê ở trường đảng như ông Lê Hiếu Đằng hay từng là Giám đốc chính trị của báo Tin Sáng như ông Hồ Ngọc Nhuận, cũng như tất cả các ông bà lớn lên, học hành ở miền Nam, đã tranh đấu chống chế độ VNCH dưới quyền lãnh đạo của đảng CSVN đều biết mục đích cuối cùng của đảng CS không phải là giải phóng dân tộc Việt Nam và đảng CSVN cũng chưa bao giờ đồng hành với dân tộc. Hôm nay, khi gần hết nhân loại sống trong tự do dân chủ, mảnh đất đau thương hình chữ S này vẫn còn là một nhà tù của đảng CSVN và số phận 90 triệu người Việt Nam khốn khổ này vẫn còn là nô lệ của đảng CS.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. (Tiếp Phần Trên "QUA CÁI CHẾT CỦA ÔNG LÊ HIẾU ĐẰNG")

      Ông Lê Hiếu Đằng cần đến 40 năm để từ bỏ đảng CS mặc dù ông đã trải qua bao nhiêu đêm thao thức, dằn vặt khi mỗi ngày phải chứng kiến cảnh “Dân chúng đói kém rên xiết. Các đợt cải tạo tư sản X1, X2 đã làm tan nát biết bao gia đình, làm dòng người vượt biên ngày càng nhiều và biết bao gia đình phải chết tức tưởi trên biển” như ông đã ghi lại trong Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh…

      Tại sao? Bởi vì một nỗi sợ luôn ám ảnh lấy ông.

      Sợ CS trả thù? Có nhưng không phải là nỗi sợ lớn nhất, nỗi sợ lớn nhất là sợ chính ông.

      Ông Lê Hiếu Đằng không đủ sức mạnh để tự chặt lấy cánh tay lầm lỗi của mình. Ông không đủ can đảm để kết án mình về những hành động sai lầm trong quá khứ. Ông không đủ tự trọng để gạch bỏ đi 40 năm đảng viên CS trong số 70 năm của cuộc đời mình. Ông Lê Hiếu Đằng chỉ hết sợ khi ngộ ra một điều rằng mình không còn sống lâu hơn nữa. Bốn mươi năm hay bảy mươi năm rồi cũng không khác gì nhau khi những cấu tạo hữu cơ làm nên con người ông đang dần dần tan rã. Có và không. Sinh và diệt.

      Thế mới biết, con người ai cũng chết nhưng không phải ai cũng sống như biết mình sẽ chết cho đến khi sắp hắt lên hơi thở cuối cùng.

      Đêm nằm trong giường bịnh hẳn là đêm trăn trở nhất trong đời ông và cũng là lúc ông thừa nhận “Vấn đề là trước đây chúng ta chưa có đủ điều kiện, dữ liệu để nhận thức một số vấn đề sống còn của đất nước, nhưng hiện nay tình hình trong nước và trên thế giới đã thay đổi, vì vậy chúng ta phải nhận thức lại một số vấn đề trước đây. Nhận thức lại và dấn thân hành động cho cuộc chiến đấu mới.” và “Thật sự là Miền Nam đã giải phóng Miền Bắc trên tất cả các lĩnh vực nhất là kinh tế, văn hóa, tư tưởng...”. Ông Lê Hiếu Đằng hiểu những điều đó từ lâu nhưng chỉ viết ra khi biết mình sắp chết.

      Ông ra đi “thanh thản” như một số bài viết nhắc tới không phải vì ông trả hết nợ, nhẹ hết trách nhiệm nhưng bởi vì ông hết sợ và không còn là đảng viên đảng CSVN. Ông Lê Hiếu Đằng, những bài viết cuối đời của ông, hành động từ bỏ đảng của ông là một bài học, một nhắc nhở cho những đảng viên CS còn sống.

      Tám năm trước đó, nhà văn Nguyễn Khải cũng thế. Đêm 27 tháng 5, 2006 cũng là đêm trăn trở nhất của nhà văn sau khi chấm hết tùy bút chính trị Đi tìm cái tôi đã mất bằng câu “Vì tiềm lực tinh thần của mọi cá nhân được vun xới, được phát triển trong tự do là nền tảng vững chắc nhất của mọi thiết chế chính trị. Vì còn nó ta có thể vững tin sẽ vượt qua mọi sóng gió bất thần của thời thế để mãi mãi tiến về phía trước”. Cuối cùng, nhà văn đã “vượt qua”. Khi mất tất cả cũng là khi nhà văn tìm lại được cái tôi chân thật và cao quý của con người mình.

      Trong những bài viết trước đây, tôi nhiều lần trách cứ các anh chị về các hành động trong quá khứ, cụ thể như trong bài Những người đi tìm tổ quốc: “Trước 1975, các anh chị có quyền biểu tình, có quyền chống độc tài, chống tham nhũng, chống độc diễn nhưng khi bỏ đi sang hàng ngũ của những người ném lựu đạn vào quán ăn, pháo kích vào trường học, đặt mìn trên quốc lộ, các anh chị đã phản bội quyền sống trong hòa bình của nhân dân miền Nam. Giống như những đứa con lớn lên trong một gia đình nghèo, có bà mẹ bịnh tật, có người cha say rượu hay đánh đập con cái và còn một bầy em nhỏ dại. Thay vì khuyên răn người cha, săn sóc người mẹ, che chở cho đám em khờ, các anh chị lại bỏ đi, và chẳng những đã bỏ đi mà còn dắt kẻ gian về đốt phá nhà mình”.

      Xóa
    2. Một điều khiến cả đất nước đáng buồn là một con người như ông Lê Hiếu Đằng sau bao nhiêu năm được nhà nước ta nuôi dưỡng thì cuối đời vẫn không thoát khỏi những cám dỗ của đồng tiền để mà bất chấp chống phá nhà nước. Đảng cộng sản đã vì nhân dân, mà ông thì không. Những kẻ nói tốt cho ông là những đứa bệnh mà thôi

      Xóa
  17. (Tiếp Phần Trên "QUA CÁI CHẾT CỦA ÔNG LÊ HIẾU ĐẰNG")

    Các anh chị yêu nước, nhưng tình yêu nước chỉ là tình cảm còn yêu đúng hay sai, lý tưởng hay nông nổi thì lại khác. Những điều đó thuộc vê lý trí và nhận thức. Tình yêu nước trong nhiều trường hợp là con dao hai lưỡi, được dùng để cứu non sông nhưng cũng dễ dàng tự đâm vào da thịt của chính mình. Các anh chị không thể tiếp tục tự bào chữa rằng theo CS chỉ vì lòng yêu nước và yêu nước thì không có tội. Thống chế Pháp Philippe Pétain, anh hùng dân tộc Pháp trong thế chiến thứ nhất, cũng từng biện hộ rằng việc hợp tác với Hitler của ông ta phát xuất từ lòng yêu nước đó sao. Sau thế chiến thứ hai, Philippe Pétain bị kết án tử hình, sau đó được giảm xuống chung thân và cuối cùng chết trong tù.

    Trong những năm gần đây sinh hoạt của ông Lê Hiếu Đằng gắn liền với phong trào chống Trung Cộng bảo vệ chủ quyền Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Trường Sa nhưng chắc hẳn ông cũng biết đảng CSVN đối với Trung Cộng chỉ là một chư hầu. So sánh thái độ và phản ứng giữa Việt Nam và Philippines đối với sự ngang ngược của Trung Cộng trên biển Đông sẽ biết ngay. Hôm 16 tháng 1, 2014 vừa qua, Bộ trưởng Hải Quân Philippines Voltaire Gazmin tuyên bố cứng rắn nếu cần chính phủ Phi sẽ dùng hải quân để bảo vệ tàu đánh Phi.

    Việt Nam thì sao?

    Các phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao CSVN từ mấy chục năm vẫn niệm mỗi một câu thần chú “Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lý để khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa”.

    Mà dù muốn nói khác đi, lãnh đạo CSVN cũng không thể nói gì khi cái vòng kim cô Trung Cộng vẫn còn dính trên đầu. Việt Nam gần như không chuẩn bị dù đang đối diện với hiểm họa diệt vong hậu quả của một cuộc chiến tranh phát sinh từ vùng Thái Bình Dương. Nếu chiến tranh là tai họa không tránh khỏi, Việt Nam vì lý do địa lý chiến lược, sẽ trở thành mục tiêu sớm nhất của Trung Cộng như số phận Áo, Tiệp trong nanh vuốt Hitler trước thế chiến thứ hai.

    Cách đây vài hôm, Sam Rainsy một chính trị gia Miên nhưng rất hãnh diện mình thuộc gốc Hán, tuyên bố “Trung Quốc là tương lai” và y cũng đã từng kêu gọi quốc hội Cambode ủng hộ chính sách của Trung Cộng đối với Hoàng Trường Sa: “Để bày tỏ lòng biết ơn đối với Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa đã ủng hộ Cambodia nhiều chục năm, Cambodia phải hoàn toàn ủng hộ Trung Quốc qua chính sách Một Trung Hoa và bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của quốc gia này”.

    Chưa bao giờ Việt Nam, một dân tộc nhỏ lại phải đương đầu với nhiều khó khăn quá lớn, bên trong bị cai trị bởi một đảng độc tài hèn với giặc ác với dân và bên ngoài nhìn đâu cũng toàn là kẻ thù đang rình rập như thế. Những khó khăn đó đã đặt ra tất cả những ai còn quan tâm đến tiền đồ đất nước một chọn lưa trước khi không còn cơ hội. Và chọn lựa của hôm nay là chọn lựa dứt khoát con đường tự do dân chủ.

    Không có con đường nào khác.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Qua cái chết của Ông Lê Hiếu Đằng thì tôi là người hiểu rõ nhất đất nước của chúng ta, xã hội của chúng ta luôn có niềm tin vào cái ác sẽ bị chừng trị cho dù pháp luật Việt Nam không chừng trị người đó. Những kẻ theo giặc thì vừa nhục, vừa có kết cục như vậy thôi.

      Xóa
    2. Cái gì cơ? ông Lê Hiếu Đằng gắn liền với phong trào chống Trung Cộng bảo vệ chủ quyền Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Trường Sa ư? Ông ta là một tên mà ai chẳng biết với những hình ảnh cuối đời đi theo giặc bán rẻ dân tộc. Đấu tranh bảo vệ Trung Cộng chỉ là một cái cớ để ông ta chống phá nhà nước mà thôi

      Xóa
    3. Cái chết của ông Đằng khiến cho chúng ta hiểu được rằng đất nước chúng ta đang gặp rất nhiều khó khăn, đang còn thù trong giặc ngoài rất nhiều, rồi xã hội này đã thay đổi quá nhiều con người chỉ bởi vì họ không giữ vựng ý chí nền tư tưởng của mình

      Xóa
  18. (Phần Kết "QUA CÁI CHẾT CỦA ÔNG LÊ HIẾU ĐẰNG")

    Sau thế chiến thứ hai chỉ có 30% nhân loại sống dưới chế độ dân chủ trong đó đa số là các quốc gia tư bản châu Âu, hiện nay trên 80% các quốc gia trên thế giới đang sống trong chế độ dân chủ tuy mức độ còn nhiều ít khác nhau. Dân chủ là một khải hoàn ca đang được thổi lên từ chiếc tù và của anh chăn cừu trên thảo nguyên Mông Cổ cho đến mũi khoan đang ghim vào lòng đất của người thợ mỏ Nam Phi. Như có lần tôi đã viết, chỉ có một Việt Nam văn minh dân chủ với một nền kinh tế cường thịnh, một hệ thống khoa học kỹ thuật hiện đại mới có thể ngăn chận không những Trung Cộng mà bất cứ một thế lực xâm lăng nào muốn thách thức đến chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ Việt Nam.

    Trước 1975, người dân ở miền Bắc sống trong căn nhà không cửa sổ và trước mặt nhà chỉ có một con đường là đường ra mặt trận. Họ không có đủ thông tin để thấy được sự khác nhau giữa đảng và dân tộc, không nhận thức được sự mâu thuẫn đối kháng giữa mục đích của đảng CS và khát vọng độc lập tự do đích thực của dân tộc Việt Nam.

    Từ đầu thập niên 1990 và nhất là sau khi hệ thống CS châu Âu sụp đổ, đảng CSVN đã phải tự diễn biến (đổi mới) liên tục để tồn tại, cánh cửa sổ được mở ra, ánh sáng văn minh qua đó được chiếu vào và dù không muốn đã tạo ra những điều kiện thuận lợi để những ai quan tâm đến tương lai Việt Nam thể hiện quan điểm chính trị bằng tiếng nói và bằng hành động cụ thể.

    Không ai cho rằng con đường dân chủ hóa Việt Nam là con đường tráng nhựa mà sẽ có nhiều gai góc, ổ gà, hầm hố nhưng đó là con đường mà thế hệ Việt Nam hôm nay phải dấn bước lên đi. Không đi sẽ không bao giờ đến đích. Tổ tiên chúng ta đã vượt qua được những khó khăn trong thời đại họ và chúng ta hôm nay sẽ vượt qua được những khó khăn trong thời đại chúng ta. Đây là thời điểm ngọn nến yêu nước chân chính phải được thắp sáng trong lòng mỗi người Việt Nam trong và ngoài nước.

    Chúng ta có thể mang trên lưng những vết thương đau nhức khác nhau, những suy tư trăn trở riêng tư khác nhau nhưng chỉ có một đất nước để cùng lo gánh vác. Hãy sống vì tương lai của con cháu. Hãy xé thẻ đảng để đứng về phía đồng bào. Hãy chấm dứt những màn van xin và thỉnh nguyện. Hãy từ chối bổng lộc của đảng và can đảm nói lên tiếng nói của khát vọng từ trái tim mình. Hãy sống như sẽ chết sáng mai. Đừng đợi khi quá gần với cái chết mới nói như các ông Nguyễn Khải, Lê Hiếu Đằng. Đành rằng yêu nước chẳng bao giờ quá trễ nhưng sớm vẫn tốt hơn.

    Trần Trung Đạo

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Quan bao nhiêu năm tháng với bao nhiêu thời kỳ khác nhau. Đảng cộng sản Việt Nam vẫn chứng minh được sự tin tưởng của người dân cả nước vào mình là một điều đúng đắn. Đảng là do nhân dân, của nhân dân và vì lợi ích hợp pháp của nhân dân nên đã trở thành bền vững mà đế quốc đã và vẫn đang nói xấu, tẩy chay chúng ta vẫn không làm thay đổi được cách mạng trong mỗi con người dân chúng ta. Thật tự hào vì là người dân Việt Nam

      Xóa
    2. Chưa bao giờ trong con mắt của người dân Việt Nam thì Đảng cộng sản Việt Nam là độc tài và làm những điều không đúng với quyền lợi và lợi ích hợp pháp của nhân dân cả. Vậy nên đất nước Việt Nam luôn được nhân dân tin tưởng và trung thành đến vậy. Được biết những kẻ nói xấu đất nước như tên giả bộ TIN VIỆT NAM này cũng có. Đó là những kẻ vì tiền mà trái tim theo giặc mất rồi, buồn quá cho một con chó

      Xóa
    3. Người đã chết tôi cũng không nói nhiều làm gì cả, trong xã hội này thì nếu con người không giữ được lập trường tư tưởng vững vàng không thoát khỏi sự cám giỗ của đồng tiền thì đều có những kết quả không tốt mà thôi đó là tại sao mà ông đằng lại đi theo con đường đó

      Xóa
  19. Nói đến Lê Hiếu Đằng, chúng ta không thể không suy nghĩ, không thể không có những băn khoăn. Trước hết, chúng ta không thể phủ nhận những công lao của ông khi ông còn là một người cán bộ cống hiến cho đất nước. Nhưng cuối đời, chỉ vì sức hút đồng tiền, chỉ vì những dao động không đáng có. mà ông đã trở thành một kẻ tội đồ, chống lại đất nước, dân tộc. Đó là một điều khó có thể mà chấp nhận được.

    Trả lờiXóa

 
Nhân quyền © 2012 | Designed by True Happy
.