on 23:31:00

TRIỂN LÃM “ QUẦN ĐẢO HOÀNG SA – CHỦ QUYỀN CỦA VIỆT NAM” CẦN NHIỀU HƠN THẾ !

Nhãn: , , ,

        Chủ quyền không thể chối cãi của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa theo luật pháp tế là điều lâu nay đã được khẳng định. Quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa là hai bộ phận không thể tách rời của Việt Nam. Các bằng chứng về mặt pháp lý, là những chứng cứ lịch sử để đấu tranh bảo vệ chủ quyền Việt Nam ở Hoàng Sa và Trường Sa.

Vấn đề cần nhận thức rõ ở đây là: Trung Quốc đã chiếm đóng Hoàng Sa của chúng ta một cách sai trái, xâm phạm lãnh thổ và chúng ta phải đẩy mạnh việc tuyên truyền theo đúng pháp luật Việt Nam để khẳng định chủ quyền biển đảo của nước ta. Không chỉ nhân dân Việt Nam mà còn cả nhân dân thế giới, nhất là người dân Trung Quốc cũng phải công nhận chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.
Yêu cầu này đã được giải đáp: Việt Nam có đầy đủ tư liệu lịch sử và cơ sở pháp lý khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Vấn đề đặ ra là: công tác tuyên truyền cần có kế hoạch mang tính chiến lược.
Tuyên truyền thông tin về Hoàng Sa cho người dân Việt Nam:
Sáng 9/1, Triển lãm “Quần đảo Hoàng Sa - Chủ quyền của Việt Nam” đợt 1 chính thức khai mạc tại Đại học Ngoại ngữ Đà Nẵng. Triển lãm lần đầu công bố 12 tư liệu về chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa. Sự kiện do Sở Ngoại vụ Đà Nẵng phối hợp UBND huyện Hoàng Sa, Bảo tàng Đà Nẵng và các trường đại học trên địa bàn thành phố tổ chức. Với hơn 50 hình ảnh, tư liệu, hiện vật; đặc biệt, trong đó có 12 tư liệu lần đầu được công bố về chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa. Đây là một sự kiện được đánh giá hết sức tích cực, có ý nghĩa lớn lao.
Hoạt động triển lãm, trưng bày các hiện vật  có nghĩa hết sức quan trọng và có sức ảnh hưởng lớn đến toàn thể nhân dân. Qua những lần triển lãm, trưng bày tư liệu lịch sử có giá trị làm bằng chứng về việc Việt Nam đã khai phá, quản lý các quần đảo Hoàng sa và Trường Sa từ thế kỷ 17 một cách hòa bình, liên tục và phù hợp với luật pháp quốc tế. Qua đó, tiếp tục khẳng định cơ sở không thể chối cãi về chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa.
Đồng thời, báo chí và các phương tiện thông tin đại chúng cần đóng một vai trò quan trọng trong việc đưa tin, nhắc nhở mọi thế hệ người Việt Nam và nhân dân quốc tế về phần lãnh thổ Hoàng Sa của mình. Các phương tiện truyền thông cần phát huy hơn nữa vai trò tuyên truyền đến mọi người dân lịch sử đấu tranh hào hùng của cả một thể hệ đã huy sinh vì biển đảo quê hương- sự hy sinh bằng xương máu để quyết khẳng định chủ quyền. Phải cho nhân dân thế giới thấy được hành động xâm lược một cách sai trái của Trung Quốc đối với Hoàng Sa của Việt Nam và việc chiểm đóng từ 1974 cho đến nay của Trung Quốc là một hành động vi phạm luật pháp quốc tế.
Hệ thống lại tư liệu để bảo vệ chủ quyền biển đảo của Việt Nam đối với Hoàng Sa, Trường Sa.
Hiện nay ở trong nước, các nhà nghiên cứu cũng như có sự đóng góp của nhân dân và các học giả trên thế giới, Việt Nam đã có một kho tàng tư liệu đồ sộ khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo trên theo suốt chiều dài lịch sử đất nước.
Đồng thời hiện nay, đã có rất nhiều công trình khoa học nghiên cứu rất chi tiết chứng minh rằng từ xưa Hoàng Sa, Trường Sa hoàn toàn không xuất hiện trong địa đồ của Trung  Quốc. Chính những bản đồ cũng như bộ chính sử gốc của Trung Hoa cũng không có hai quần đảo trên. Và nhất là, những nghiên cứu cho thấy Trung Quốc đang “lộng ngôn” về chủ quyền biển đảo của họ.
Trong tình hình hiện nay, khi mà Trung Quốc đang tăng cường những hoạt động tuyền truyền xuyền tạc về chủ quyền, thậm chí là cả trên các diễn đàn quốc tế làm cho cộng đồng quốc tế lầm tưởng về chủ quyền của Trung Quốc ở Hoàng Sa, Trường Sa với nhân dân thế giới. Do đó, chúng ta cần hệ thống lại một cách khoa học và chắc chắn nhất các tài liệu về chủ quyền biển đảo đối với hai quần đảo trên.
Lời kết: Qua buổi triển làm và trưng bày về “Quần đảo Hoàng Sa - Chủ quyền của Việt Nam" sáng 9/1tại Đà Nẵng cho thấy, chúng ta cần có nhiều hơn nữa những hoạt động như vậy, trên cơ sở pháp luật đối với chủ quền biển đảo của nước ta. Các bạn trẻ - những thế hệ tương lai của đất nước cần quan tâm và góp sức vì đất nước. Chúng ta cùng tiếp tục khẳng định chắc chắn rằng: Hoàng Sa và Trường Sa mãi là một phần không thể tách rời của đất nước Việt Nam!
                                                                                                         Chuột Bạc

65 nhận xét:

  1. ĐcsVN đã xin phép được đcsTQ và được cho phép làm trò hề tý đỉnh mị dân đó mà, có cái thằng chó nào ngu xuẩn đến mức là chó mà không biết bị lừa không ? Xin thưa ==> Chỉ có lũ v cộng con ngu xuẩn mà thôi !!!

    Trả lờiXóa
  2. Cần phản ứng gì trước hành động ngang ngược của Trung Quốc ?

    Tình hình tại khu vực Biển Đông tiếp tục bị khuấy động bởi phía Trung Quốc. Ngư dân Việt Nam đang là đối tượng bị phía Trung Quốc săn đuổi. Phía chính quyền Hà Nội có những phản ứng ra sao? Cần có những biện pháp gì để tránh tình trạng đó?
    Thách thức dư luận
    Gia Minh hỏi chuyện ông Trần Công Trục, nguyên trưởng ban Biên giới Chính Phủ. Trước hết ông nhắc lại một số diễn biến gần nhất tại khu vực Biển Đông:
    Trần Công Trục: Những hoạt động của Trung Quốc gần đây chắc chắn là nhiều phương tiện thông tin đã cho dư luận biết rồi. Trung Quốc tăng cường hoạt động rất mạnh, rất là dồn dập. Đặc biệt họ sử dụng các lực lượng núp dưới danh nghĩa là các tàu chấp phát như hải giám, tuần ngư. Các tàu mang tính chất dân sự, hành chính và dưới hình thức đó họ tiến hành.
    Chúng ta biết rằng các hoạt động đó ngày càng mạnh hơn lên. Hành động đó mang tính cách thách thức dư luận, bất chấp các luật pháp và công ước của quốc tế và đặc biệt gần đây thì tiếp theo những việc bắt bớ và đánh đuổi rồi ngăn cản…. và bây giờ họ sử dụng đến các vũ khí để mà đánh thẳng vào tàu đánh cá của Việt Nam mà như các bạn đã biết là một con tàu của Việt nam bị bắn cháy ở ca-bin mà suýt nữa là làm nổ tung con tàu. Điều đó rõ ràng là bước leo thang rất là mới, Trung Quốc đã sử dụng đến sức mạnh của mình, đến vũ khí để mà gây ra cái sự kiện đó. Tôi nghĩ đây là hành động rất là trắng trợn vi phạm đến luật pháp, công ước của quốc tế.
    Điều thứ nhất là họ đã vi phạm chủ quyền của Việt Nam trên khu vực quần đảo Hoàng Sa. Ngư dân Việt Nam vẫn đến đây đánh bắt và khai thác hải sản từ lâu đời rồi; từ đời cha,đời ông cho đến bây giờ họ vẫn làm trên vùng biển ,trên quần đảo thuộc chủ quyền của Việt Nam. Đấy là một sự vi phạm mà phía Việt Nam đã từng nói rất nhiều lần để phản đối những hành vi đó.
    Thứ hai, sự phi pháp của họ là ở điểm họ đã sử dụng đến bắt bớ, giam cầm rồi đòi tiền phạt, tịch thu phương tiện của ngư dân. Đấy cũng là điều không được phép theo qui định công ước luật về biển của quốc tế năm 1952. Một bước bất thường nữa là họ đã sử dụng đến vũ khí để bắn thẳng vào tàu, đây là một hành động bị ngăn cấm và trái ngược hoàn toàn với quy định luật pháp quốc tế trong các hoạt động của tàu thuyền làm ăn đi lại trên biển.
    Hành động đó mang tính cách thách thức dư luận, bất chấp các luật pháp và công ước của quốc tế và đặc biệt gần đây thì tiếp theo những việc bắt bớ và đánh đuổi rồi ngăn cản….
    Trần Công Trực
    Điều thứ ba tôi muốn nói là việc gây ra các sự kiện như bắn vào tàu như vậy là trái với thông lệ, hay nói cách khác là phong cách đạo đức của người hoạt động trên biển bởi vì các ngư dân rất yêu thương nhau, giúp đỡ lẫn nhau làm ăn và cả khi gặp hoạn nạn; còn đây họ lại trở thành thù địch để mà bắn vào các ngư dân, những người trong tay không có một tấc sắt hay vũ khí nào để tự vệ. Điều đó tôi nghĩ hoàn toàn trái với đạo đức và tình cảm thông thường theo truyền thống của những người đi biển.
    Phát ngôn viên của Bộ Ngoại giao đã lên án hết sức mạnh mẽ việc làm cháy tàu của ngư dân Việt Nam là vi phạm chủ quyền của Việt Nam đồng thời cũng là một hành vô nhân đạo. Tôi nghĩ điều nầy hoàn toàn chuẩn
    Gia Minh: Ngay sáng hôm nay thì Trung Quốc cũng đã nói rằng họ làm như vậy là hợp pháp và cần thiết nhưng mà ông thấy là có thể vì phía Việt Nam chỉ có phản đối mà không có những biện pháp mạnh hơn cho nên là người ta lấn tới như lâu nay, thưa ông?
    Trần Công Trục: Vâng khi sự việc xảy ra và khi nghe người phát ngôn Bộ Ngoại giao phản đối với công hàm thì rõ ràng tôi cũng suy nghĩ rằng đương nhiên là phía Trung Quốc sẽ câu trả lời như chúng ta vừa được nghe. Phát ngôn viên Hồng Lỗi của Trung Quốc đã đổ tội cho Việt Nam là Việt Nam vi phạm. Điều này chúng ta đã nghe nhiều lần rồi. Bất kỳ một hành động nào họ cũng dùng luận điệu là họ phản công để tự vệ, để bảo vệ chủ quyền của Trung Quốc, rồi do Việt Nam, do các nước trong khu vực gây ra cho Trung Quốc. Đấy là luận điệu thông thường mà tôi nghĩ là cách làm truyền thống của người Trung Quốc. Và điều đó cũng không làm cho chúng ta ngạc nhiên.

    (Xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Điều quan trọng tôi vẫn nói rằng là cần có sự tuyên bố về mặt nguyên tắc, đây là điều cần thiết, để khi có những hành động vi phạm đó thì chúng ta có thái độ nhằm phản đối về mặt pháp lý nghiêm khắc cần phải làm nhưng không chỉ dừng lại ở đấy mà tiếp tục cần phải có những biện pháp cụ thể hơn. Nếu không thì dư luận người ta nghe cả hai bên Việt Nam và Trung Quốc, biết bên nào đúng, bên nào sai. Vấn đề là chỗ đó. Bây giờ tôi nghĩ cần phải tiếp tục câu chuyện này, phải tập họp bằng chứng, chứng cứ rồi phải đưa ra dư luận cho rõ ràng và theo những phương thức đàm phán. Chẳng hạn như hai nước với những sự kiện đó phải ngồi xuống cùng nhau để làm cho rõ nhưng mà nếu hai nước đàm phán cũng không thể giải quyết thì đưa vấn đề ra các tổ chức tài phán quốc tế để xem xét và xử lý. Cơ quan tài phán đó họ sẽ giúp cho chúng ta công cụ và có những biện pháp công bằng trên tất cả những việc mà Trung Quốc làm đối với hoạt động của người dân Việt Nam để xem ai đúng, ai sai. Lúc đó ta sẽ tìm được giải pháp. Điều đó hoàn toàn phù hợp với những gì mà luật pháp quốc tế đã qui định. Đồng thời cũng tạo cho các bên có thể giải quyết các xung đột một cách hòa bình để khỏi xảy ra việc đáng tiếc vừa rồi. Tôi nghĩ điều đó phải làm nhưng nếu như chúng ta chỉ phản đối qua lại thế này và không có một hành tiếp theo nào đó thì rõ ràng phía Trung Quốc vẫn tiếp tục có những hành động tiếp theo càng làm cho mọi chuyện phức tạp hơn.
      Bài học kinh nghiệm
      Gia Minh: Philipines vừa rồi cũng đưa ra tòa án để giải quyết các tranh chấp giữa Philipines và Trung Quốc hiện nay nhưng mà Trung Quốc vẫn cứ khăng khăng bác bỏ chuyện đó. Như ông nói, Việt Nam đưa ra mà Trung Quốc họ cũng bác thì mình phải tiếp bằng cách gì cho nó hiệu quả, thưa ông?
      Trần Công Trục: Rõ ràng Philipines vừa rồi họ có đưa đơn lên tòa án trọng tài quốc tế của Liên Hiệp Quốc thì tôi nghĩ rằng họ làm như vậy là hoàn toàn đúng và họ được sự đồng tình ủng hộ của nhiều quốc gia và đặc biệt là chuyên gia luật biển của quốc tế, thậm chí của một chuyên gia luật của Trung Quốc thì họ cũng đánh giá rằng nếu như Trung Quốc không theo kiện, không cử người tham gia thì họ sẽ ở thế bất lợi. Như vậy đã có người tiên phong sử dụng các lợi thế của mình để đưa vụ việc ra tòa án quốc tế và chính vì điều đó họ có được tiếng nói, có một công rất lớn lao trong việc giúp cho các bên có thể tìm ra cách xử lý, cách giải quyết các tranh chấp một cách hòa bình. Điều đó có thể là một bài học của chúng ta để áp dụng nó trong trường hợp của Việt Nam cũng như là một số các nước có liên quan trực tiếp đến vấn đề trên biển Đông.

      'Tôi cũng nghĩ rằng trong thế giới hiện nay, trong đời sống văn minh hiện đại chúng ta phải sống theo luật, theo lý và chúng ta cũng cần có tiếng nói ủng hộ chung của cộng đồng quốc tế.'
      Trần Công Trực

      Phía Trung Quốc, đương nhiên, tôi nghĩ rằng họ luôn tỏ thái độ trái lại với tất cả với công việc của các nước như Philipines,Việt Nam và của các nước trong khu vực như đã làm từ trước. Tôi cho rằng điều đó cũng không đáng làm ngạc nhiên lắm. Tuy nhiên cũng không phải như vậy mà chúng ta chùn bước không làm gì vì việc của chúng ta không phải phụ thuộc vào thái độ của Trung Quốc mà phải theo luật pháp của quốc tế. Nếu Trung Quốc không đồng tình hay không tham gia thì tòa án trọng tài quốc tế và luật biển sẽ có những biện pháp để đưa ra những phán quyết và những phán quyết đó có những giá trị bắt buộc đối với các bên có liên quan giúp cho dư luận và công luận nhận ra ai đúng, ai sai để có thể tạo ra những đồng thuận. Tôi cũng nghĩ rằng trong thế giới hiện nay, trong đời sống văn minh hiện đại chúng ta phải sống theo luật, theo lý và chúng ta cũng cần có tiếng nói ủng hộ chung của cộng đồng quốc tế nhằm ngăn chặn những hành động vi phạm bất chấp luật pháp của quốc tế. Chính những điều đó giúp tạo nên sức mạnh để bảo vệ hòa bình, an ninh và tạo cơ hội để phát triển luật pháp của khu vực và quốc tế trong thời buổi hiện nay.

      (Xem tiếp phần dưới)

      Xóa
    2. Gia Minh: Gần đây có nhiều các hội thảo để người ta nói rõ tình hình ở biển Đông, thưa ông, nhưng mà một khi được mời tham gia, thì bao giờ cũng vậy Trung Quốc họ cũng cho rằng họ đúng và những nước trong vùng là sai và thậm chí vừa rồi thì người đại diện tại hội thảo gần đây nhất tại New York, họ cũng nói rằng đây là chuyện phân quyền lực giữa Mỹ và Trung Quốc chứ không hề có liên quan gì đến các nước. Vậy thì ông thấy những phát biểu của ông tướng Chu Thành Hổ đó ra sao ạ?
      Trần Công Trục: Vâng, tôi cũng đọc được những thông tin liên quan về lời phát biểu của phía Trung Quốc, đặc biệt là của ông Chu Thành Hổ, giám đốc viện Quốc Phòng của Trung Quốc. Ông ta phát biểu nhiều và đương nhiên ông ta bảo vệ cái quan điểm rất sai trái của mình. Trong tất cả những nội dung mà các học giả đã viết về các hoạt động của Trung Quốc thì tôi nghĩ rằng với các nói đó tự họ đã bộc lộ những điểm yếu của mình. Rõ ràng họ đã thể hiện rằng đây chỉ là sự phân chia lợi ích giữa Trung Quốc và Mỹ mà các nước khác không có vai trò gì hết là một sai lầm rất lớn.

      Tôi nghĩ lợi ích của các nước trong khu vực phải có liên quan trực tiếp và cần phải được xử lý. Còn vấn đề quan hệ của các nước khác thì họ phải tìm tiếng nói đồng tình, hỗ trợ để giúp cho các công việc của các nước quan hệ trực tiếp giải quyết với nhau mới chính đúng qui luật, đúng với các qui định của luật pháp. Đây không phải là lợi ích của Hoa Kỳ và của Trung Quốc. Lợi ích cốt lõi để phân chia quyền lực đó, theo tôi, là những tư tưởng của nước lớn không đúng đắn. Đấy là một quan niệm hết sức sai lầm và cũng bắt nguồn từ những tư tưởng này họ mới gây ra những điều phi lý và bất chấp luật pháp và công ước quốc tế. Tôi chắc chắn rằng điều này không được sự đồng thuận của các quốc gia trong khu vực vá quốc tế.
      Gia Minh: Khi mà nói đến các giải pháp cho tình tình hiện nay thì người ta cũng nói là phải giữ nguyên trạng và thậm chí phía Trung Quốc họ cũng nói như vậy nhưng trên thực tế thì không hề giống nhau, thưa ông? Vậy ông thấy đúng là Trung Quốc vẫn có những âm mưu khi mà họ muốn người khác không làm gì nhưng họ vẫn tiến hành những hoạt động của họ?
      Trần Công Trực: Điều đó đã được hoàn toàn minh chứng trong quá khứ, trong thời gian vừa qua với những hoạt động của Trung Quốc. Thế thì vấn đề ở đây là giữ nguyên hiện trạng là một trong những nguyên tắc pháp lý thường được quốc tế sử dụng khi các bên ngồi lại đàm phán với nhau. Để tạo ra những cuộc đàm phán thuận lợi thì thường người ta có một thỏa thuận giữ nguyên hiện trạng, không làm thêm phức tạp tình hình giúp giải quyết mọi vấn đề, mọi tranh chấp một cách hòa bình (gọi là status quo). Đây là điều quốc tế vần thường áp dụng. Tuy nhiên, ở đây có vấn đề là Trung Quốc nêu ra như vậy, thực ra trong tuyên bố của các vấn đề ứng xử biển Đông của các nước Asean với Trung Quốc trước đây thì tinh thần cũng đúng như vậy – không làm thêm phức tạp tình hình-không chiếm đóng thêm – không gây ra những lộn xộn và đó là biểu hiện của “status quo”. Chính Trung Quốc bây giờ cũng nhắc lại điều đó nhưng trong thực tế thì họ làm ngược lại hoàn toàn.

      (Xem tiếp phần dưới)

      Xóa
    3. Đây chỉ là một sự tuyên bố có tính chất nhằm đánh lừa dư luận còn trong thưc tế thì khác hẳn, cụ thể là chuyện của một con tàu đánh cá nhỏ nhoi của ngư dân Việt Nam vừa mới bị bắn cháy. Đây là thực tế trả lời cho việc “giữ nguyên hiện trạng” của Trung Quốc. Vì vậy tôi nghĩ chúng ta phải rất là cảnh giác với tất cả những điều họ nói, về những tuyên bố có tính cách ngoại giao của họ. Chúng ta cần nhìn thẳng vào vấn đề mà hiện nay, trong khu vực này, để tìm nguyên nhân từ đâu của những tranh chấp, những lộn lộn. Theo tôi, cả dư luận quốc tế, những người quan tâm, các học giả, những nhà chính khách, người ta cũng đã có nhiều ý kiến tìm ra được nguyên nhân của vấn đề. Đó chính là những hoạt động của Trung Quốc.
      Tôi còn nhớ một tuyên bố của một đại biểu Trung Quốc tham gia hội thảo nói rằng, chính ông tướng này, thời điểm này rất thích hợp cho Trung Quốc và Asean ngồi vào ký cái bộ nguyên tắc ứng xử trên biển Đông. Tôi nghĩ rằng tại sao họ nói như vậy và giờ thì họ lại nói chưa phải là thời điểm thì chẳng qua họ muốn lợi dụng cái mà họ gọi là thời điểm rất thích hợp đó để họ bắt đầu các cuộc triển khai mạnh hơn nữa để giành các lợi thế, chiếm các ưu thế trước khi họ ngồi vào đàm phán với các nước để tìm ra bộ qui tắc ứng xử. Đấy chính là các mục tiêu của Trung Quốc. Họ quyết tâm dùng mọi biện pháp để giành được thế chủ động cũng như lợi thế của mình để họ thực hiện được các chiến lược của họ đó là khống chế được toàn bộ biển Đông, tìm con đường vươn ra biển để trở thành một cường quốc biển trước khi trở thành một siêu cường quốc tế.

      Gia Minh: Cảm ơn ông về những trình bày, những chia sẻ của ông vừa rồi

      Xóa
  3. Trung quốc là một lũ vô cùng xấu xa.Vậy nên chúng mới có những thủ đoạn và âm mưu như vậy.Có thể nói rằng trong thời gian qua thì Trung quốc đã không ngừng có những hành động ngang ngược trong thời gian qua. Chúng ta phải khẳng định với bạn bè thế giới rằng hoàng sa và trường sa là của Việt Nam

    Trả lờiXóa
  4. Bọn Tàu khựa này đúng là càng ngày càng lố bịch, càng ngày càng thâm độc. Chúng không từ thủ đoạn nào để có thể độc chiếm Biển Đông, từ bản đồ lưỡi bò, xâm chiếm đảo, biến vùng biển không có tranh chấp thành vùng biển có tranh chấp, nay lại thêm việc tuyên truyền để thế giới hiểu nhầm về chủ quyền của chúng ta. Vì thế chúng ta cũng nên tăng cường các biện pháp để chứng minh với thế giới rằng biển Đông là của Việt Nam chúng ta

    Trả lờiXóa
  5. Hành động phát triển các cuộc chiển lãm về Hoàng Sa và Trường Sa để chúng minh chủ quyền đất nước ta là rất cần thiết. Lãnh thổ của các nước đều đã có bằng chứng cụ thể và đều đã được thế giới công nhận rồi.Việt nam có chủ quyền trên biển đông là hai quần đảo Hoàng Sa và Trường sa.Điều này không chỉ có những bằng chứng và tư liệu đầy đủ mà còn được thế giới công nhận từ rất lâu rồi. Trung Quốc không thể lừa gạt mọi người được đâu

    Trả lờiXóa
  6. Bọn Trung Quốc nó quá thâm độc, và nếu như sơ suất, Việt Nam ta sẽ bị thất bại trong cuộc chiến giành chủ quyền biển đảo. Chúng có thể đổi trắng thay đen, làm mưa làm gió trên biển đông, vậy nên chúng ta cần phải có nhiều cuộc triển lãm để khẳng định chủ quyền quốc gia với thế giới. Chứ không thể để bọn tàu khựa che mắt thế giới được

    Trả lờiXóa
  7. .trước đây cũng thế và sau này cũng thế.những bằng chứng này,càng tăng độ chính xác,giúp chúng ta đấu tranh tốt hơn trên mặt trận chính trị.4 cái atlat mà nhà thanh làm ra cũng đã công nhận điều này,chúng muốn cướp của chúng ta,Hoàng Sa và Trường Sa là hai quần đảo thuộc chủ quyền của Việt Nam với rất nhiều bằng chứng lịch sử đã chứng minh. Gần đây với rất nhiều tư liệu bản đồ trong buổi triển lãm tại Đắk Lắk lại càng cho thấy rõ điều đó

    Trả lờiXóa
  8. Trung quốc mặc dù gần đây có những hành động phải nói là không đẹp về các việc làm trên biển đông, nhưng vấn đề nào cần rõ ràng vấn đề đó, vấn đề biển đông cần có một cách giải quyết riêng biệt, còn sự hợp tác và phát triển kinh tế với trung quốc thì vẫn cần duy trì, cùng nhau hợp tác và phát triển thì sẽ tạo ra lợi ích chung cho cả 2 phía Việt Nam và Trung quốc. cuộc triển lãm trên cũng nói cho trung quốc 1 điều rằng quần đảo hoàng sa là của việt nam

    Trả lờiXóa
  9. Để có thể giải quyết các vấn đề giữa trung quốc và việt nam nhất là vấn đề tranh chấp trên biển đông thì điều quan trọng nhất giữa hai quốc gia là phải xây dựng được lòng tin chiến lược nhất là lòng tin chiến lược trong lĩnh vực chính trị trên tinh thần cởi mỡ hữu nghị hợp tác cùng phát triển. Có như vậy các vấn đề mới được giải quyết một cách triệt để nhất trên phương diện đó chúng ta nên giải quyết bằng phương pháp hòa bình

    Trả lờiXóa
  10. Lịch sử không phải là thứ để ai có thể tùy thích sửa chữa, thay đổi theo ý muốn của mình. Lịch sử là sự kiện khách quan có thật. Trung Quốc từ lâu đã thể hiện ý muốn bành trướng lãnh thổ, nhất là trong thế kỷ này, thế kỷ của biển đảo, khi mà nguồn lợi từ những tài nguyên biển mang lại, từ giao thông đường biển mang lại bị sự ích kỷ, xấu xa che đi thì Trung Quốc sẵn sàng sửa lại lịch sử theo ý của họ. Vì vậy họ luôn tránh những vụ kiện tụng mang tính quốc tế về biển đảo.

    Trả lờiXóa
  11. Tôi đồng ý với tác giả rằng Hoàng Sa và Trường Sa là hai quần đảo của Việt Nam, Việt Nam có đầy đủ chứng cứ lịch sử và bằng chứng căn cứ pháp lý để khẳng định chủ quyền của hai quần đảo này. Việt Nam chúng ta không phải là không có bằng chứng, mà chúng ta đã có rất nhiều bằng chứng là đằng khác. Nhưng cái cốt yếu là chúng ta chưa có tiếng nói bằng Trung Quốc trên trường Quốc tế mà thôi.

    Trả lờiXóa
  12. Bây giờ chúng ta có nhiều chứng cứ lịch sử thật, nhiều bằng chứng và căn cứ pháp lý nhưng cũng chẳng giải quyết được gì cả. Bởi vì bọn Tàu khựa rất gian manh, chúng vẫn nghĩ cách để thôn tính, kiếm các đảo khác của ta. Bây giờ Trung Quốc đã là cường Quôc thứ hai thế giới rồi nên chúng mạnh cả về quân sự, kinh tế, ngoại giao, nếu chúng ta không cẩn thận thì còn bị chúng đánh trên nhiều mặt trận khác. Chúng ta bây giờ chỉ còn cách la củng cố vũ khí và trang thiết bị quân sự thôi. Chúng ta chỉ còn cách tăng cường sự răn đe quân sự và chờ thời cơ tấn công chiếm lại đảo của chúng ta.

    Trả lờiXóa
  13. Bây giờ xét trong sự tương quan hiện tại thì chúng ta chẳng thể đấu ngang với tàu về mặt quân sự được. Bởi dù sao thì nền kinh tế, quốc phòng của chúng ta cũng không thể bằng bọn Tàu được. Bây giờ chúng ta chỉ còn cách là đấu tranh trên mặt trận ngoại giao và sự ủng hộ của Quốc tế mà thôi. Chúng ta phải thu được những bằng chứng lịch sử xác đáng cũng như đưa ra những căn cứ pháp lý của luật biển Quốc tế để đấu tranh, còn không thì khó mà lấy lại được.

    Trả lờiXóa
  14. Ai là Hề Nguyễn Minh Triết mà lại nhảy vào đây ăn nói lung tung hết cả lên là thế nào. Lại định làm trò à. Việt Nam là đất nước có chủ quyền, chúng ta đang thực hiện các chính sách khác nhau để bảo vệ chủ quyền biển đảo của Tổ Quốc còn gì. Chúng ta đã xây dựng cụm nhà dàn DK từ trước đến nay để bảo vệ và khai thác khoáng sản của chúng ta dưới đáy biển. Vậy nên những lời vu khống của các vị là không chấp nhận được. Việt Nam chẳng bao giờ nghe theo Tàu, không nhu nhược trước Tàu. Chúng ta đang quyết tâm một ngày nào đó sẽ lấy lại được biển, đảo.

    Trả lờiXóa
  15. Thiết nghĩ rằng việc chúng ta cần làm bây giờ là phải làm sao để nhân dân hiểu rõ hơn về sự mất mát của chúng ta. Nhân dân phải hiểu rõ hơn về tình hình biển đảo, người dân sẽ có ý thức để xây dựng đất nước. Người dân xây dựng được đất nước giàu mạnh thì sẽ có ngày chúng ta lấy lại được biển đảo. Chứ bây giờ mà cứ ngồi nói nhau, đổ lỗi cho nhau thì cũng chẳng giải quyết được cái gì cả. Những cuộc triển lãm về biển đảo như thế này là rất hợp lý.

    Trả lờiXóa
  16. Những hành động xâm chiếm lãnh thổ của nước ta của Trung Quốc là vi phạm luật quốc tế nghiêm trọng. Chúng dùng vũ lực cướp lấy vùng biển đảo của nước ta một cách trắng trợn. Chúng ta có đầy đủ chứng cứ chứng minh chủ quyền của nước ta với quần đảo Hoàng Sa, nhưng Trung Quốc quá ngoan cố, nếu chúng ta sử dụng vũ lực thì đó là điều mà không ai mong muốn.

    Trả lờiXóa
  17. Đây là một cuộc triển lãm cần thiết để khẳng định chủ quyền không thể chối bỏ của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa. Chúng ta cần tăng cường hơn nữa những hoạt động như thế này để thế giới thấy rõ được chúng ta mới chính là chủ nhân hợp pháp của quần đảo Hoàng Sa, điều này sẽ có lợi cho chúng ta trên các bàn đàm phán quốc tế về chủ quyền biển đảo về sau.

    Trả lờiXóa
  18. Phỏng vấn về Hải chiến Hoàng Sa và các chiến sỹ Hải quân Việt Nam Cộng Hòa

    Không phải ai trong số chúng ta cũng biết và đựợc biết sự thật về tất cả những gì thuộc về quá khứ, nhất lại là một giai đoạn, một câu chuyện lịch sử với những biến cố đầy đau thương và oán hận. Trận hải chiến Hoàng Sa là một câu chuyện lịch sử như thế. Bốn mươi năm trước, khi bẩy mươi tư người lính Hải quân Việt Nam Cộng Hòa “vị quốc vong thân” trên vùng biển Hoàng Sa, tôi và đuơng nhiên những bạn cùng trang lứa còn chưa ra đời. Tại miền Bắc ngày đó, nhiều “cô, cậu” thanh niên đang là bộ đội của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Nhiều người trong số họ hiện giờ đã trở thành những cán bộ đang làm việc, phục vụ cho đảng và nhà nước. Trong số họ, không thể không nói rằng họ không biết hay hoàn toàn không biết về trận hải chiến cũng như sự hy sinh anh dũng của những người anh hùng tại Hoàng Sa ruột thịt ngày ấy.

    Là một người sinh sau biến cố năm 1975, tôi cũng như rất nhiều nguời dân miền Bắc và nhất là những bạn trẻ đã không có cơ hội để biết về trận Hải chiến Hoàng Sa năm 1974. Hơn thế, tôi cũng đã từng lĩnh án 4 năm tù giam chỉ vì lên tiếng cỗ vũ cho Nhân quyền và công khai khẳng định chủ quyền biển đảo của dân tộc. Giống như tất cả những bạn trẻ yêu nước khác, Trường Sa - Hoàng Sa luôn ở trong trái tim tôi. Trong hoàn cảnh của một người tù đang bị quản chế, tôi chỉ có thể huớng về Hoàng Sa bằng cách riêng rất hạn chếcủa mình: thực hiện một chương trình phỏng vẫn để kỷ niệm 40 năm Hải chiến Hoàng Sa. Với mong muốn xóa đi, hoặc ít ra cũng thu hẹp lại những ranh giới, khác biệt từ nhiều thành phần trong quá khứ, tuổi tác và chính kiến để có một cái nhìn trung thực, công bằng, biết tri ân với những nguời đã hy sinh để bảo vệ Tổ quốc. Để thấy được rằng, bất cứ một sự khác biệt nào cũng có thể vượt qua với một lý do chung, đó là Lòng Yêu Nước.

    Bài phỏng vấn đầu tiên này được thực hiện với 3 người để như là một phần nói lên tâm tình của những người dân Việt, có những quá khứ khác nhau, về cuộc Hải chiến Hoàng Sa bảo vệ biển đảo của các Hải quân VNCH.

    Vì đây là câu hỏi chung dành cho nhiều người ở những lứa tuổi khác nhau, xin phép được dùng chung từ “bạn”trong cách xưng hô để thuận tiện cho việc đặt câu hỏi.

    - Lê Hưng: Một bạn trẻ ở Hải Phòng sinh sau năm 1975. Sau khi tốt nghiệp Phổ thông trung học, Hưng tham gia nghĩa vụ quân sự và khi rời quân ngũ, anh tiếp tục theo học đại học. Tuy nhiên, trước đây anh không hề biết về trận Hải chiến Hoàng Sa cách đây 40 năm về trước.

    - Ông Ngô Nhật Đăng: là con trai của nhà thơ Xuân Sách. Ông đã từng phục vụ trong Quân đội Nhân dân Việt Nam từ năm 1978 đến năm 1982 và tham gia chiến trường biên giới tại Cao Bằng trong cuộc chiến Việt Trung. Ông Ngô Nhật Đăng là thành viên của nhóm No-U Hà Nội và từng nhiều lần xuống đường biểu tình phản đối Trung Quốc xâm chiếm biển đảo của Việt Nam. Hiện ông đang sống tại Hà Nội và vẫn tiếp tục có những hoạt động cổ vũ cho Nhân quyền và nhất là vấn đề toàn vẹn lãnh thổ.

    - Bà Ngô Thị Hồng Lâm: sinh 1957 tại HN. Hiện đang sống tại Sài Gòn. Bà Hồng Lâm nguyên là một cán bộ công tác chuyên ngành nghiên cứu lịch sử đảng. Sau khi dời công tác, bà dành phần lớn thời gian cho các hoạt động từ thiện và công khai bày tỏ quan điểm ủng hộ cho Dân chủ, Nhân quyền và đặc biệt là vấn đề Toàn vẹn lãnh thổ.

    *

    (Vì đây là câu hỏi chung dành cho nhiều người ở những lứa tuổi khác nhau, tôi xin phép được dùng "bạn" chung trong cách xưng hô).

    Xin bạn cho biết, bạn biết gì về cuộc Hải chiến Hoàng Sa cách đây 40 năm?

    Lê Hưng: Rất tiếc là tôi không hề biết gì về trận hải chiến đó. Vì từ trước tới nay tôi không thấy báo chí đưa tin hay những người quen của mình nhắc tới. Hoàn toàn không có trong lịch sử mà tôi được học. Có thể thông tin về trận hải chiến 40 năm trước đã hoàn toàn bị che giấu, bưng bít cho đến ngày hôm nay.

    (Xin Xem Tiếp Phần Dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ngô Nhật Đăng: Ngày đó tôi mới bước sang tuổi 16, cũng như tuyệt đại đa số người dân miền Bắc lúc đó tôi chưa bao giờ được nghe nhắc tới Hoàng Sa - Trường Sa. Tôi được biết đến sự kiện này do nghe bố tôi và các bạn của ông nhắc tới: “Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu gửi thư ra Hà Nội yêu cầu chính phủ VNDCCH lên tiếng về việc Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa”. Chính câu chuyện đó gây ấn tượng mạnh với bản thân tôi.

      Ngô Thị Hồng Lâm: Đó là một cuộc xâm lăng phi pháp, chà đạp lên Luật pháp quốc tế của Trung Quốc cách đây 40 năm của thế kỉ trước nhằm thực hiện ý đồ “muốn biến nước ta từ cái tổ Con Đại bàng thành tổ con Chim Chích” như lời của ông cha ta đã dạy.

      Xin cho biết cảm nghĩ của bạn đối với sự hy sinh của 74 người lính hải quân VNCH?

      Lê Hưng: Tôi rất kính trọng sự hy sinh cao cả của những người đã chiến đấu bảo vệ lãnh thổ, lãnh hải của dân tộc ta. Tôi là một người theo Đạo Mẫu Việt Nam, tôi tôn thờ những người đã có công giúp dân, đánh đuổi giặc ngoại xâm.

      Ngô Nhật Đăng: Đó là một sự kiện bi tráng, sau này được đọc các tư liệu, các tác phẩm thơ văn - tất nhiên là của VNCH - tôi càng thấy ngưỡng mộ họ. Có một điều an ủi là sau bao nhiêu năm bị quên lãng các anh đã được “chiêu tuyết” lại, điều đó càng khẳng định: Nhân dân sẽ không bao giờ quên những người con đã đổ máu để giữ gìn đất đai của Tổ Quốc và lịch sử sẽ công bằng.

      Ngô Thị Hồng Lâm: Vào thời điểm 19/1/1974, khi ấy mọi thông tin còn bị cộng sản bưng bít rất chặt. Người dân miền Bắc VN hầu như chỉ có một luồng thông tin giáo điều từ cái gọi là "Đài Tiếng nói VN" nên không được biết kịp thời cuộc đánh chiếm đảo Hoàng Sa của người có bộ mặt nạ “anh em” Trung Quốc. Đây là một cuộc chiến không cân sức giữa Hải quân VNCH và bọn Trung Quốc xâm lược. Mặc dù VNCH không giữ được đảo Hoàng Sa nhưng các chiến sĩ đã thể hiện lòng yêu nước vô cùng mãnh liệt trong cuộc chiến đấu bảo vệ Tổ Quốc. Đó là những hy sinh đau thương nhưng rất vẻ vang của tất cả các chiến sĩ VNCH và đặc biệt là 74 người lính Hải Quân VNCH. Họ đã ngã xuống trong trận đánh này, để lại trong lòng chúng tôi hình ảnh đẹp và sự ngưỡng mộ những người con của Tổ Quốc Việt Nam. Chúng ta không được phép quên họ.

      Suy nghĩ của bạn về những người lính của cả 2 bên chiến tuyến bảo vệ đất nước? Đối với bạn, có sự khác biệt gì không giữa giữa những người lính VNCH như trung tá Ngụy Văn Thà và với những người lính QĐVN (đặc biệt là đồng đội của ông Ngô Nhật Đăng) đã hy sinh ở chiến trường biên giới Việt Trung vào năm 1979 và 1984?

      Và ngày xưa những người lính VNCH bị gán với từ “ngụy”, ngày hôm nay bạn nghĩ sao về điều ấy?

      Lê Hưng: Với tôi, những người lính dù là VNCH hay VC đều không không có tội. Là lính, họ chỉ hành động theo lý tưởng và tuân theo mệnh lệnh. Họ là những con người có trái tim yêu nước, yêu dân tộc của mình. Tôi cũng không được biết về cuộc chiến tranh biên giới Việt Trung năm 1984. Cuộc xâm lược của Trung Quốc năm 1979 thì có nghe nói tới. Nhưng tôi nghĩ, sự thật vẫn là sự thật dù có bị bưng bít. Và việc làm ngu ngốc và hèn nhát nhất chính là phủ nhận và bưng bít sự thật.

      Về việc những người lính VNCH bị gán với từ “ngụy”, tôi xin phép không trả lời dài dòng vì hiểu biết của tôi có hạn. Nhưng những người lính dù là VNCH hay lính QĐND, họ đều đã đổ máu xương, hy sinh để bảo vệ chủ quyền, bảo vệ tổ quốc. Người thân của họ đã phải chịu quá nhiều mất mát đau thương. Mẹ già mất con, vợ trẻ mất chồng, trẻ thơ mất bố, bạn bè chiến hữu mất đi một người anh em.

      Ngô Nhật Đăng: Tôi đã có thời gian là lính (1978-1982) có tham gia chiến trường biên giới tại Cao Bằng trong cuộc chiến Việt-Trung. Tôi tin rằng không có sự khác biệt nào giữa những người lính dù dưới thể chế chính trị nào khi chiến đấu để bảo vệ Tổ Quốc, chúng tôi cũng không hề đắn đo và sẵn sàng hy sinh chống bọn cướp nước hồi năm 1979 cũng như các anh hùng giữ đảo Hoàng Sa năm 1974 vậy. Điều đó là chắc chắn.

      (Xin Xem Tiếp Phần Dưới)

      Xóa
    2. Không riêng gì người lính và cả những người từng phục vụ trong chính quyền VNCH cũng bị gọi là “ngụy” (xin lỗi, tôi coi đây là một từ “mất dạy”) mà cả những người từng tham gia chính quyền trước năm 1954 cũng bị gọi như vậy. Số này ở lại Hà Nội không di cư vào Nam cũng khá đông, họ cũng bị đi tù (gọi là cải tạo) một thời gian. Tôi cũng có một số bạn bè cùng học là con cái của những người này, quan sát họ tôi cũng có những suy nghĩ khác với những điều thường được “giáo dục” trong nhà trường. Tất cả sách giáo khoa và cả các tác phẩm văn học của Việt nam lẫn Liên Xô mà chúng tôi chỉ được phép đọc đều miêu tả những người phía bên kia cực kỳ xấu xa, độc ác, mất hết nhân tính, sẵn sàng mổ bụng ăn gan kẻ thù... Dù không tin hoàn toàn nhưng dù sao vẫn để lại dấu vết trong đầu óc. Cũng may mắn từ bé tôi đã được đọc các cuốn sách trong tủ sách gia đình những cuốn như “Chuông nguyện hồn ai”, “Phía Tây không có gì lạ” v.v... nó làm cho tôi có những suy nghĩ đúng đắn hơn. Quay về câu hỏi của bạn về những người lính VNCH. Thời chúng tôi cũng thường nghe lén các đài phát thanh Sài Gòn (việc này rất nguy hiểm), các bài hát về chiến tranh về thân phận người lính của phía VNCH cũng gây những xúc động mạnh cho chúng tôi. Tôi còn nhớ, vào cuối năm 1973 (lúc này đã có Hiệp định Paris) một anh bộ đội từ chiến trường ra đến nhà tôi báo tin người cậu ruột của tôi đã chết tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Là con út của bà ngoại, ông chỉ hơn tôi có 6 tuổi nên hai cậu cháu thường quấn quýt với nhau.

      Đây là cú gõ cửa đầu tiên của chiến tranh thăm viếng nhà tôi, bố tôi cũng thường đi chiến trường trong những thời gian ác liệt (kể cả thời chống Pháp) nhưng ông chỉ đi ngắn chừng 1 năm và lần nào cũng trở về nguyên vẹn. Anh ở lại nhà tôi 2 ngày trước khi về đơn vị và ngủ chung với tôi, tôi được nghe nhiều chuyện về chiến tranh, khi tôi hỏi anh về những người lính “ngụy” anh văng tục: “Hay ho cái đéo gì, anh em trong nhà tàn hại lẫn nhau”. Và tôi mới biết các anh cũng thường hay nghe lén những ca khúc của Trịnh Công Sơn.

      Sau này có một thời gian tôi sống và làm việc ở Sài Gòn, quen biết nhiều hơn, thậm chí có một người từng là Đại úy cũng nhận tôi là em kết nghĩa (anh đã vượt biên năm 84). Theo tôi, dù đã muộn màng, chúng ta phải đánh giá lại giai đoạn lịch sử đau thương này của đất nước, trả lại danh dự cho những người đã nằm xuống vì đạn bom, những người còn sống bị đày ải vì lao tù, chiến tranh đã lùi xa mà vết thương này vẫn chưa lên da non đó là điều không thể chấp nhận.

      Ngô Thị Hồng Lâm: Thực tế thì một điều bất hạnh nhất cho một đất nước là có chiến tranh. Bất hạnh hơn nếu đó lại là một cuộc nội chiến muốn thống trị nhau bằng bạo lực. Với nhận thức của tôi thì cuộc chiến của quân đội 2 miền Nam và Bắc Việt Nam là một cuộc nội chiến, “người chiến thắng” chẳng có gì để tự cho mình là cuộc chiến chính nghĩa và vẻ vang. Đây là điều ngộ nhận rất thiếu nhân văn của những người cầm quyền Hà Nội. Cuộc chiến đã tàn 40 năm rồi, đủ độ lùi của thời gian rồi, để “từ nay người biết thương người”. Tuy nhiên, mỗi kỉ niệm 30/4 Ban Tuyên huấn họ vẫn cứ cho phát lại những cuốn băng thời sự cũ “quân ta hừng hực khí thế chiến đấu” nghe sao mà thấy vết thương lòng của dân tộc Việt Nam mãi mãi không thể hàn gắn và câu nói của Thủ Tướng Võ Văn Kiệt “ngày 30/4 có một triệu người vui thì có một triệu người buồn” vẫn còn nguyên tính thời sự và cuối cùng thì người lính cả 2 bên chiến tuyến họ chỉ là những nạn nhân của cuộc chiến.

      Vì thế cho nên không thể có sự khác biệt trong đối xử với người lính của 2 bên chiến tuyến, không thể giữ mãi sự khác biệt bên trọng bên khinh. Càng không thể dùng từ “ngụy” đối với người lính VNCH Trung tá Ngụy Văn Thà và đồng đội của ông đã anh dũng chiến đấu bảo vệ Hoàng Sa, đã anh dũng hy sinh vì Tổ Quốc Việt Nam. Cần vinh danh họ. Cũng như những người lính đã hy sinh ở biên giới Việt-Trung vào năm 1979 họ đều là những anh hùng xứng đáng được Tổ Quốc Việt Nam ghi công và đời đời nhớ ơn họ.

      (Xin Xem Tiếp Phần Dưới)

      Xóa
    3. Những người lính VNCH bị nhà nước cộng sản gán cho họ từ “ngụy” là một điều ngộ nhận của họ. Cần phải có một sự đổi mới về nhận thức với những người ở bên kia chiến tuyến, để xóa bỏ sự hằn thù dân tộc cho vết thương mau liền da liền thịt, tiến đến hòa hợp dân tộc để tăng cường sức mạnh của Việt Nam trong tình hình hiện nay. Bản thân tôi cực lực phản đối sự phân biệt đối xử hoặc xúc phạm với những người ở bên kia chiến tuyến trong đời sống cũng như nghĩa trang nơi họ yên nghỉ.

      Bạn có nghĩ là nên vinh danh những người lính VNCH ở trận Hải chiến Hoàng Sa năm 1974 không? Nếu có, bạn có sẵn sàng tham gia không?

      Lê Hưng: Họ xứng đáng được vinh danh, họ xứng đáng được ca ngợi. Nếu không thì máu xương, tuổi trẻ, gia đình mà họ đã phải đánh đổi để dành lấy chủ quyền cho đất nước lẽ nào lại là vô nghĩa hay sao!? Chúng ta, thế hệ sau này vô ơn quá.

      Ngô Nhật Đăng: Ồ, đó là việc rất nên làm và tất nhiên tôi sẵn sàng tham gia.

      Ngô Thị Hồng Lâm: Việc vinh danh những người lính VNCH đã hy sinh trong trận Hải chiến bảo vệ Hoàng Sa năm 1974 là việc phải làm để tỏ lòng biết ơn những người con của Tổ Quốc Việt Nam đã hy sinh bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của ông cha ta để lại và qua đó giáo dục, nhắc nhở các thế hệ trẻ của Việt Nam lớn lên sau này phải biết ơn những người đã vì bảo vệ biển đảo của Tổ Quốc mà hy sinh. Không được phép vong ân với những chiến sĩ VNCH đã ngã xuống trong trận chiến bảo vệ đảo Hoàng Sa năm 1974 và những chiến sĩ QĐNDVN trong chiến trận bảo vệ biên giới phía Bắc 1979.

      Việc bạn hỏi chúng tôi có sẵn sàng tham gia không? Xin thưa rằng, tôi vốn xuất thân trong chuyên ngành Nghiên Cứu Lịch Sử, chúng tôi đã cùng các đồng nghiệp của mình cùng các thế hệ học trò tổ chức lễ giỗ tưởng nhớ các anh hùng liệt sĩ của VNCH đã ngã xuống trong trận chiến bảo vệ Hoàng Sa ngày 19/1/1974 hàng năm mà không cần phải xin phép bất cứ một “ông Kẹ” nào.

      Theo bạn, những tương đồng hay khác biệt gì giữa những người lính ngày xưa hy sinh bảo vệ biển đảo và những công dân VN ngày nay xuống đường thể hiện lòng yêu nước và phản đối Trung Quốc xâm lấn Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông?

      Lê Hưng: Theo tôi, những người cách đây 40 năm bảo vệ Hoàng Sa và những người hôm nay xuống đường biểu tình phản đối Trung Quốc xâm lấn nước ta, họ rất tương đồng. Họ là những người yêu nước, dám đứng lên bảo vệ đất nước mình dù biết trước hậu quả là có thể sẽ phải hy sinh mất mát nhiều, thậm chí tù đày hoặc hy sinh.

      Về cá nhân tôi bất kỳ lúc nào đất nước cần tôi sẽ chiến đấu vì tôi cũng đã từng là lính. Và quan trọng hơn tôi là một con dân đất Việt. Tôi chiến đấu cho Dân tộc, cho Tổ Quốc của chúng ta chứ không phải chiến đấu cho bất cứ một chế độ, một chủ thuyết hay một đảng phái nào.

      Ngô Nhật Đăng: Tất nhiên với sự xa cách về thế hệ nên sẽ có những khác biệt, nhưng lòng yêu nước và sự cảnh giác trước “hiểm họa phương Bắc” thì sẽ mãi trường tồn, điều đó ăn vào máu mỗi con dân Việt chân chính.

      Ngô Thị Hồng Lâm: Theo tôi sự khác nhau của những người lính VNCH ngày xưa hy sinh bảo vệ biển đảo với những công dân Việt Nam ngày nay xuống đường biểu tình phản đối Trung Quốc xâm lăng Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông đó là về thời gian. Còn sự tương đồng ở đây chính là lòng tự trọng dân tộc, lòng yêu quê hương đất nước, mảnh đất thiêng ngàn đời của ông cha ta để lại mà mỗi chúng ta phải có trách nhiệm và ý chí bằng mọi giá phải bảo vệ và gìn giữ. Rất tiếc là khi nhân dân xuống đường phản đối Trung Quốc xâm lược thì lại bị nhà cầm quyền đàn áp bằng bạo lực để làm vừa lòng “ông bạn vàng” Trung Quốc với cái “mặt nạ 4 tốt và 16 chữ vàng”.

      40 năm kể từ ngày 74 chiến sĩ VNCH hy sinh để bảo vệ biển đảo, ngày hôm nay Hoàng Sa vẫn bị chiếm đóng bởi Trung Quốc. Theo bạn chúng ta phải cần có những hành động, công việc cụ thể gì mà cá nhân bạn có thể thực hiện hay tham gia góp phần để giành lại Hoàng Sa, Trường Sa cho Tổ quốc Việt Nam?

      (Xin Xem Tiếp Phần Dưới)

      Xóa
    4. Lê Hưng: Tôi xin được nói rằng, con người của tôi không giống như bọn ngu bị nhồi sọ, tôi không bị mù hay bị điếc mà không biết chế độ này như thế nào. Người dân Việt Nam khổ sở ra sao và đang mong chờ điều gì, nhưng họ chưa làm được có thể họ chưa tìm thấy những người bạn đồng hành. Hoặc là chưa vượt qua được nỗi sợ hãi.

      Ngô Nhật Đăng: Xin quay trở lại, ngoài câu chuyện về bức thư của ông Nguyễn Văn Thiệu, tôi được nghe kể về sự trả lời từ phía Hà Nội: “Ông Phạm Văn Đồng nói ở hành lang: “Có còn là của mình nữa đâu mà đòi”. Lúc đó Hà Nội đã cảm thấy sock trong việc TQ bắt tay với Mỹ (từ năm 72 qua “ngoại giao bóng bàn” và Nixon thăm Bắc Kinh).

      Thầy dạy tôi cũng là một nhà sử học nói với chúng tôi: “Từ năm 1928, Pháp đã cắm các cột mốc chủ quyền “Indochina” (Đông Dương) lên tất cả các hòn đảo ở Hoàng Sa và một số ở Trường Sa”.

      Có lần tôi hỏi ông về Hoàng Sa và Trường Sa...

      Ông trả lời: - Hồi năm 1957, Hồ Chí Minh và Chu Ân Lai có ký một hiệp ước giữa 2 đảng với nội dung: Vì Hải quân Việt Nam (DCCH) còn yếu nên Hải quân Trung Quốc sẽ giúp Bắc Việt bảo vệ Biển Đông (lúc đó trong sự kiểm soát của VNCH) và Vịnh Bắc Bộ. Hai bên sẽ cùng nhau khai thác các nguồn lợi ở đây, nếu có nước thứ ba thì cũng phải có sự đồng ý của cả hai bên. Đổi lại, Trung Quốc trả lại Việt Nam 2 hòn đảo Cái Chiên và Bạch Long Vỹ mà họ chiếm lại từ Tưởng Giới Thạch (trước đó là người Nhật).

      Riêng điều này thì chính xác vì mẹ tôi kể từng ra Cái Chiên và Bạch Long Vỹ làm “Lễ tiếp quản” (hồi đó bà đang là diễn viên của văn công Quân đội). Tất nhiên thông tin này cần phải kiểm chứng, nhất là từ những người chép Sử.

      Tôi có hỏi ông: - Như thế thì làm sao có thể đòi lại được?

      Ông trả lời: - Hiệp định ký giữa 2 đảng sẽ trái với luật pháp quốc tế vì nếu hai nước có ký kết một hiệp định tương tự thì phải do chính phủ ký và phải thông qua Quốc hội. Nhưng nếu lôi ra thì lại động chạm đến ông Hồ Chí Minh, đó cũng lại là một điều “kiêng kỵ”. Dù sao đi nữa, việc Trung Quốc chiếm Hoàng Sa năm 1974 cũng không thể coi là việc đã rồi, việc này đòi hỏi phải có sức mạnh của cả dân tộc, nhất là những người đang ở cương vị lãnh đạo đất nước. Trước hết chúng ta cần phải có quyền được biết tất cả những sự thật liên quan đến Hoàng Sa, Trường Sa. Được công khai lên án những việc làm ngang ngược, càn rỡ của nhà cầm quyền Trung Quốc và tranh thủ sự đồng tình của Quốc tế cũng như tôn trọng các luật biển mà cả hai bên từng cam kết đồng ý.

      Ngô Thị Hồng Lâm: Sự chiếm đóng trái phép đảo Hoàng Sa thể hiện sự ngang ngược của nhà cầm quyền Trung Quốc bất chấp luật pháp quốc tế về chủ quyền lãnh thổ của từng nước trên trường quốc tế. Vì thế mà tất cả mọi tầng lớp nhân dân Việt Nam rất bất bình và đã từng diễn ra nhiều cuộc biểu tình ở các thành phố lớn của Việt Nam mà mở đầu là cuộc biểu tình cuối năm 2007, rồi rất nhiều các cuộc khác trong năm 2011 và 2012. Đây là việc làm chính đáng của nhân dân cả nước. Lẽ ra phải được những người cầm quyền ủng hộ và tán thành như một bước quan trọng trong mở đầu cho kênh ngoại giao và đàm phán. Những cuộc biểu tình của nhân dân cần phải được tôn trọng. Cá nhân tôi hoàn toàn ủng hộ những cuộc biểu tình đầy ý nghĩa lịch sử trong việc giữ nước của nhân dân Việt Nam.

      Được biết chú Ngô Nhật Đăng cũng là một trong số những người đã nhiều lần xuống đường biểu tình và thậm chí bị công an bắt giữ chỉ vì thể hiện lòng yêu nước, phản đối Trung Quốc chiếm biển đảo của Việt Nam. Chú nghĩ sao về hành động này của chính quyền? Và nếu sau này lại có một hoặc nhiều cuộc xuống đường để bày tỏ lòng yêu nước, chú có tiếp tục tham gia không?

      (Xin Xem Tiếp Phần Dưới)

      Xóa
    5. Ngô Nhật Đăng: Rất tiếc cho họ, đáng lẽ đây là một dịp để chính quyền có thể “mượn” được sức dân, không những chỉ trong việc bảo vệ chủ quyền mà còn nhiều vấn đề khác nữa. Họ lo sợ những cái không có thật, chứng tỏ họ là những người lãnh đạo thiếu cái tâm và tầm nhìn xa. Rất tiếc, nếu cứ có những hành xử với người dân như vậy thì điều họ lo sợ có thể trở thành sự thật. Đó là điều mà không ai muốn nhưng sức chịu đựng cũng chỉ có giới hạn. Nếu lại có những cuộc biểu tình nữa để bày tỏ lòng yêu nước thì tôi coi việc phải tham gia như là một nghĩa vụ công dân.

      Không giống như gần 40 năm qua, báo chí của đảng luôn né tránh, thậm chí bưng bít về trận Hải chiến Hoàng Sa năm 74, hoặc chỉ đưa tin một cách rất hạn chế. Năm nay, báo chí “lề đảng” đã không ngần ngại đưa tin về trận hải chiến này và không ngần ngại gọi 74 người lính hải quân VNCH là “anh hùng”, bạn nghĩ sao về việc này?

      Ngô Nhật Đăng: Đó là điều họ phải làm từ lâu rồi mới phải, nhưng dù sao muộn còn hơn không. Hơn ai hết họ quá hiểu sự o ép khó chịu của tay “láng giềng to xác”. Đây là lúc lựa chọn giữa đất nước và quyền lợi cá nhân, không có kiểu lập lờ nước đôi được.

      Ngô Thị Hồng Lâm: Đúng là năm nay là một năm khá đặc biệt. Trước áp lực của quần chúng bắt buộc Tuyên Huấn chỉ thị báo chí phải đưa tin, bài về cuộc chiến giữ đảo Hoàng Sa của Hải quân VNCH mà những thập kỉ trước họ rất kiệm lời và cho là việc “nhạy cảm” hay “chạm húy”. Hay nói cách khác thì đây là một sự hèn nhát của những người cầm quyền. Nhưng họ không thể làm ngơ mãi được vì lương tâm của họ chắc đã hối thúc họ không thể ngậm miệng thêm nữa trước xu hướng tiến lên của một dân tộc ngàn đời không chịu sống quỳ.

      Từ ngàn năm nay, qua bất kỳ thời đại nào, chế độ nào người dân Việt Nam ta đều thể hiện lòng yêu nước nồng nàn. Bạn nghĩ sao về những bạn trẻ vẫn đang ra sức truyền bá sự thật hiện tại và lịch sử về Hoàng Sa, Trường Sa bất chấp tù đầy và bắt bớ, sách nhiễu hay đánh đập?

      Ngô Nhật Đăng: Tuyệt vời!!! Tôi không còn biết dùng từ gì hơn để nói về các bạn trẻ đó. Tôi được gặp, được nghe, được nói chuyện với các bạn và đó là niềm hạnh phúc. Không riêng tôi, nhiều người thuộc thế hệ cha chú của tôi cũng vui mừng. Họ bảo: Vẫn có những cô bé, cậu bé như vậy, đất nước này không thể mất.

      Theo bạn, 40 năm sau những thế hệ tương lai sẽ đánh giá và nghĩ gì về thế hệ chúng ta ngày hôm nay khi họ cùng chung nhau tổ chức Kỷ niệm 80 năm Hải chiến Hoàng Sa năm 1974?

      Lê Hưng: Theo tôi nghĩ 40 năm sau, có thể mọi chuyện đã thay đổi rất nhiều. Cũng có thể chúng ta đã lấy lại được Hoàng Sa, Trường Sa. Nhưng nếu vậy thì ngày hôm nay và ngay bây giờ, chúng ta phải dũng cảm và quyết tâm đứng lên tranh đấu đòi lại đất Mẹ. Nếu không, thế hệ kế tiếp sẽ lên án chúng ta là những kẻ vô ơn, những kẻ hèn nhát, những kẻ không dám nhìn vào sự thật, những kẻ ngu xuẩn bị tẩy não, bị nhồi sọ.

      Nhân đây, tôi cũng xin được bày tỏ lòng biết ơn thành kính sâu sắc tới những người lính Việt Nam Cộng Hòa , nhất là 74 vị anh hùng đã “vị quốc vong thân”. Xin hãy tha thứ cho tôi, một cho một thế hệ trẻ sinh sau năm 1975 vì đã suốt một thời gian dài, chúng tôi đã không biết về một phần của sự thật lịch sử. Cảm ơn vì đã cho tôi cơ hội nói lên phần nào tâm tư, trăn trở của tôi.

      Ngô Nhật Đăng: Tôi tin rằng lúc đó HSTS đã trở về trong lòng Tổ Quốc, nếu tên những người trong chúng ta được nhắc đến thì đó sẽ là niềm vui sướng vô bờ.

      Xin cảm ơn cô Ngô Thị Hồng Lâm, chú Ngô Nhật Đăng và bạn Lê Hưng.


      Phạm Thanh Nghiên

      Xóa
  19. @dantri.com.vn •

    Thứ Bẩy, 11/01/2014 - 07:33

    Triển lãm Hoàng Sa không thể thiếu trận hải chiến 40 năm trước

    (Dân trí) - Lên án chế độ Việt Nam Cộng hòa là chuyện khác, nhưng tôn vinh tinh thần yêu nước của người lính Việt Nam Cộng hòa chống ngoại xâm là cần thiết, hai điều này hoàn toàn khác nhau.

    Triển lãm "Quần đảo Hoàng Sa - Chủ quyền của Việt Nam" tại Đà Nẵng

    Triển lãm “Quần đảo Hoàng Sa – chủ quyền của Việt Nam” được Bảo tàng, UBND huyện đảo Hoàng Sa và Sở ngoại vụ Đà Nẵng tổ chức tại Trường Đại học Ngoại ngữ Đà Nẵng ngày 9/1.

    Chủ tịch UBND huyện đảo Hoàng Sa Đặng Công Ngữ truyền lửa cho thế hệ trẻ rằng: “Quyết tâm và trách nhiệm đòi lại Hoàng Sa thuộc chủ quyền Việt Nam phụ thuộc rất lớn vào tinh thần của các bạn sinh viên và thế hệ trẻ đối với lãnh thổ thiêng liêng của tổ quốc”.

    Phó chủ tịch UBND TP Đà Nẵng Phùng Tấn Viết phát biểu: “Đối với mỗi dân tộc, chủ quyền quốc gia trong đó có chủ quyền biển đảo luôn là vấn đề có ý nghĩa trọng đại và thiêng liêng. Lịch sử dựng nước và giữ nước hào hùng của dân tộc ta từ bao đời nay luôn khẳng định hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền thiêng liêng của tổ quốc, và mãi mãi chiếm trọn trái tim, tâm trí của mỗi người dân Việt Nam”.

    Đã nói đến lịch sử thì phải rõ ràng, khách quan, đầy đủ. Cho nên, khi nói về chủ quyền của Việt Nam trên quần đảo Hoàng Sa không thể thiếu trận hải chiến của hải quân quân đội Việt Nam Cộng hòa. 40 năm trước, ngày 19/1/1974, Trung Quốc tấn công cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam Cộng hòa. Những người lính của Việt Nam Cộng hòa đã dũng cảm chiến đấu bảo vệ lãnh thổ của tổ tiên và đã hy sinh.

    Tư liệu, hình ảnh về các chiến hạm Trần Khánh Dư, Trần Bình Trọng, Nhật Tảo, Lý Thường Kiệt… tham gia bảo vệ Hoàng Sa, tên tuổi các binh lính, sĩ quan tử trận trong trận hải chiến này còn đó. Dù họ khoác màu áo nào, nhưng họ đã chiến đấu và hy sinh để bảo vệ đất nước, bảo vệ giang sơn của cha ông để lại thì họ cũng là những dũng sĩ.

    Theo quan điểm của tiến sĩ sử học Nguyễn Nhã – một trong những chuyên gia về Hoàng Sa – Trường Sa, đất nước cần vinh danh những người hy sinh khi bảo vệ Hoàng Sa. Trả lời trên Thanh Niên ngày 7/1, Trung tướng Nguyễn Quốc Thước nói: Lên án chế độ Việt Nam Cộng hòa là chuyện khác, nhưng tôn vinh tinh thần yêu nước của người lính Việt Nam Cộng hòa chống ngoại xâm là cần thiết, hai điều này hoàn toàn khác nhau.

    Trở lại với triển lãm tại Trường Đại học Đà Nẵng, đã có một số tư liệu, hình ảnh về chủ quyền của Việt Nam Cộng hòa tại Hoàng Sa cùng những hoạt động dân sự, quân sự trên quần đảo này. Triển lãm cũng đưa ra những tư liệu chứng minh hành động phi lý và phi pháp của Trung Quốc khi chiếm đóng trái phép và đòi hỏi chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam.

    Tuy nhiên, cuộc tấn công cưỡng chiếm của Trung Quốc và trận hải chiến đẫm máu trong 30 phút vào ngày 19/1/1974 cần phải được trưng bày, giới thiệu. Sinh viên, các bạn trẻ cần tiếp nhận đầy đủ thông tin, hiểu rõ về lịch sử, tôn trọng sự thật của lịch sử.

    Triển lãm còn kéo dài, hy vọng, những tư liệu về trận hải chiến và cũng là chứng cứ chứng minh Trung Quốc cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa sẽ được giới thiệu đầy đủ vào đúng ngày mất Hoàng Sa 40 năm trước – ngày 19/1.

    Lê Chân Nhân

    Trả lờiXóa
  20. @HUYNH ALEXANDRE •


    Người lính VNCH hay Việt cộng đều không có tội... Sự thật vẫn là sự thật!! Cái ngu ngốc và hèn nhát nhất là phủ nhận và bưng bít sự thật!! LÊ HƯNG.
    Cái tội to tướng là mấy thằng to đầu nghe theo và bị lừa bởi Liên Sô, Trung Cộng và Mỹ (quyền lợi của tụi nó), Rứơc voi về dày mã Tổ!! Chiến tranh nồi xa xáo thịt!!! Ơn thằng này!! Ơn bà nọ!! Cái quần què!!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. @Thu Nguyệt (Trả lời) @HUYNH ALEXANDRE •

      Hóa ra ông Huynh Alexander không thích ngoại bang Mỹ, Phap, Nga nhưng ông Huỳnh vẫn sống trên đất nước ngoại bang (xa phương cầu thực), tại sao không về VN sống với Bác Hồ của ông cho vui? Ông Huỳnh không thích ngoại bang Mỹ ạ Pháp Nga nhưng lại thích lấy cái tên lai căng cho mình là Huỳnh Alexander. Ông đạo đức giả đến như thế thì không ai qua được ông về cái bản tính này.

      Xóa
    2. @HUYNH ALEXANDRE (Trả lời) @Thu Nguyệt •


      Tên tôi là Tôm (hay Nghiã) Khi làm giấy tôi đã lấy HUYNH TÔM. Tây nó bảo Tom là tiếng Mỹ phải lấy tên khác. Và tôi lấy tên Alexandre để nhớ ơn Alexandre de Rodhe (người đã lấy Latin làm chữ Quốc Ngữ bây giơ) Và Alexandre Yersin (người đã tim kiếm vắsin để cứu người dân Khánh Hòa trong đó có Ông bà Cố tôi!! Đạo đức gỉa hay thật trời biết! Nhưng tôi không thích sống với CS, nhất là cái thứ còn sót lại của cái không tưởng!

      Xóa
    3. @HUYNH ALEXANDRE (Trả lời) @Thu Nguyệt •


      Tôi không thích sông với CS chớ không phải không thích sống hoà đồng với tất cả nhân dân, đồng bào các nước khác; Người dân của CS là một thứ Robot (nhưng tội nghiệp họ lại có tình cảm). Đánh "beng beng" là đi làm! Beng beng là đi ăn, đi ngủ, đi họp! Nếu không gì thay đổi.

      Xóa
    4. @BGM (Trả lời) @HUYNH ALEXANDRE •


      "Cái tội to tướng là mấy thằng to đầu nghe theo và bị lừa bởi Liên Sô ,Trung Cộng và Mỹ..."

      - Ông "lập lờ đánh lận con đen" như thế này thì không được rồi. Mỹ chỉ có mặt ở VN từ năm 1975... trong khi đó Mao đã chủ trương nhuộm đỏ nốt miền nam từ sau 1954.

      - Nếu không có sự giúp đỡ cũa Mỹ và các nước đồng minh, với sự giúp đỡ của Nga, Tàu ..thì chỉ khoảng 1956 hay 1957 gì đó HCM "giải phóng nốt miền nam..và bây giờ nhân dân VN tha hồ thờ "Mao chủ tịch, thờ Xít- ta- lin Vĩ đại".

      Đầu cua tai nheo là thằng bụi đời quốc tế rước cái học thuyết bịp bợm CS về VN...và sau đó là rước thằng chó Tàu về dầy mả tổ..Rõ ràng như vậy mới được.

      TB: Ông tìm xem có một tư liệu nào nói rằng miền nam VN đòi "giải phóng" miền bắc VN hay không? Ai gây ra chiến tranh nồi da xáo thịt? (Đánh đây là đánh cho TQ và Liên Sô... mới là đau)

      Xóa
    5. @HUYNH ALEXANDRE (Trả lời) @BGM •


      Ai gây ra chiến tranh VN thì anh nên hỏi cái Bác nằm chình ình ở Ba Đình; Ông đó sẽ hồ hởi, phấn khởi trả lời cho bạn! Người Mỹ vô tư?, tại sao TT Ngô Đỉnh Diêm chết sau mấy ngày tuyên bố Tự Túc Tự Cường (khi người Mỹ đòi tham chiến VN, nếu không cúp viện trợ) Cái tư duỵ (mentalité) người Âu không giống người Á vì vậy Mỹ phải thua trận VN. Còn đánh lận con đen của mấy thằng Vẹm cho tôi xin đi anh.

      Xóa
    6. @BGM (Trả lời) @HUYNH ALEXANDRE •


      Thế theo anh thì thằng Mỹ được cái quyền lợi gì khi nhẩy vào VN (Trích " quyền lợi của tụi nó"?)

      Xóa
    7. @HUYNH ALEXANDRE (Trả lời) @BGM •


      Thằng nhà giàu, nó phải lo nhà và nồi gạo của nó qua chiêu bài Thế giới Tư Do. Nó gíúp nam VN để cản lại CS bằng Người và Của. Ngoài TT Ngô Đình Diệm ra, nó không tìm thấy một ai (trừ TT Nguyễn Văn Thiệu), có được danh chính ngôn thuận cho cuộc chiến VN vừa qua!! Vì tin ở vũ khí và háo danh cho nên nó đã mất cả chì lẫn chài, trong đó có những người Việt không theo CS; Và nạn nhân đau nhất là chúng ta phải tha hương cầu thực, xa quê cha đất tổ VN!

      Xóa
    8. @Thu Nguyệt (Trả lời) @HUYNH ALEXANDRE •


      Hóa ra ông Huynh Alexander không thích ngoại bang Mỹ, Phap, Nga nhưng ông Huỳnh vẫn sống trên đất nước ngoại bang (xa phương cầu thực), tại sao không về VN sống với Bác Hồ của ông cho vui? Ông Huỳnh không thích ngoại bang Mỹ ạ Pháp Nga nhưng lại thích lấy cái tên lai căng cho mình là Huỳnh Alexander. Ông đạo đức giả đến như thế thì không ai qua được ông về cái bản tính này.

      CS Hà nội được siêu cường Liên xô, Trung Cộng và cả khối Cộng sản Viện trợ dồi dào để đánh đấm miền Nam VNCH. Thử hỏi VNCH không đươc Mỹ viện trợ thì VNCH làm sao đủ sức chống chọi lại việc xâm lăng của Bắc Cộng? Người Mỹ mất 58 ngàn quân ở VN và họ hoàn toàn được cục đất gì của VN, thì thử hỏi Mỹ có xâm lăng miền Nam không. Ở đời ai cũng vậy thôi, người dân Mỹ đóng thuế và còn em họ đổ xương máu giúp VNCH gìn giữ tự do, thì người Mỹ đến lúc nào đó họ cũng phải tìm cách rút lui vì tốn tiền ,sinh mạng dân của họ.

      Xóa
    9. @BGM (Trả lời) @HUYNH ALEXANDRE •


      Cái "chiêu bài thế giới tự do" của nó tốt đấy chứ! Bằng cớ là những "nạn nhân đau nhất là chúng ta phải tha hương cầu thực, xa quê cha đất tổ VN!" cứ bám suốt ở cái gọi là thế giới tự do, cho dù CSVN đang ráo riết kêu gọi "việt kiều yêu nước" về định cư xây dựng quê hương.
      (Có một anh tên Trường gì đây về xong lại chạy sang Mỹ ..xin gây quỹ.)

      Xóa
    10. @HUYNH ALEXANDRE (Trả lời) @BGM •


      Tôi dùng sai danh tư "chiêu bài"!!! thiệc tình tôi không biết chữ nào khác có một hàm ý khá hơn. Chúng tôi là người VN ti nạn Công Sản và không phải Việt khiều của Nghi Quyết 36 kiểu!!

      Xóa
    11. @BGM •


      Đính chính: Mỹ chỉ có mặt tại VN vào năm 1965 (không phải 1975).
      (Có vài dòng mà thằng đánh máy cũng sai. Cáo lỗi cùng các còm sĩ).

      Xóa
  21. @Lê Dung - Hà Nội •


    CÁC ÔNG: SANG, TRỌNG, HÙNG, DŨNG
    Có hùng dũng như nhà báo Bùi Tín?
    Có biết xấu hổ trong cao thượng như nhà báo Bùi Tín khi mới đây ông chân thành nhìn nhận: “Tôi cảm thấy xấu hổ khi nhớ lại 40 năm trước tôi từng phụ hoạ với sự giải thích của ông Lê Đức Thọ và Ban Tuyên giáo trung ương đảng rằng: “Hãy yên tâm, Hoàng Sa trong tay các đồng chí Trung Quốc còn hơn là trong tay ngụy quyền tay sai của đế quốc Mỹ”. Quả là một sự trấn an gượng gạo, theo quan niệm bạn, thù, ta, cực kỳ ngu muội, tăm tối, phản dân tộc” - Nhà báo Bùi Tín (VOA).

    Và hôm nay cái “yên tâm” đồng chí CSXHCN ấy đã theo ông Lê Đức Thọ xuống mồ, chỉ còn lại nổi “khổ tâm” của toàn dân tộc Việt Nam khi chứng kiến cờ Trung Quốc tung bay lồng lộng trên “TP/Tam Sa” (quần đảo Hoàng Sa) - Tóm lại CSVN chính là nguyên nhân của mọi nguyên nhân dẫn đến hao hụt đất đai biên giới biển đảo quê nhà như hiện nay - Lịch sử chắc chắn nguyền rủa CSVN muôn đời.

    Trả lờiXóa
  22. @dânviet •


    Chân lý thì vĩnh cửu, dù bọn cọng sản có bưng bit, dối trá, lương lẹo thì theo năm tháng cũng phải ra ánh sáng thôi, hiện nay ngoài cái bọn theo đóm ăn tàn, thì đại đa số dân Việt biết tẩy của cọng sản, chỉ là chưa đến luc, khi thời cơ tới, thì chúng chỉ có chết.

    Trả lờiXóa
  23. @nguoiduatin •


    Kính cảm ơn Tác giả Phạm Thanh Nghiên cùng các bạn đã trả lời, để có cuộc phỏng vấn tương đối trung thực để hầu bạn đọc và rộng đường dư luận về những Chiến Sỹ Hải Quân QL/VNCH hy sinh tại Hoàng Sa 1974 và chút sự thật Chính thể VNCH.

    Tui với các bạn cùng thế hệ, khác nhau là tui được sinh ra và trưởng thành tại Miền Nam VN. Sống và trải nghiệm từ những điều tai nghe, mắt thấy. Thật lòng mà nói trước 1975 tui không biết gì về Miền Bắc XHCN, nơi các bạn được sinh ra, tui chỉ được xem vài phút thời sự nói về cuộc chiến tranh tại VN trước khi xem phim chính trong rạp chiếu bóng (Cinéma). Xin lỗi, tui cũng không bận tâm và cũng chẳng hiểu gì về chiến tranh vì đó là chuyện của người lớn.

    Những năm tháng mài đủng quân dưới mái trường, Thày Cô Bắc - Trung Kỳ chưa một lần nói với tui về tội ác cộng sản, ngay cả khi CsBV tàn sát dân lành tại Huế mậu Thân 1968 và sau đó là Mùa hè Đỏ Lửa 1972... Khi nhìn thấy nhiều quan tài chở về xóm, tui bắt đầu để ý vì tò mò, sao quá nhiều Lính chết như vậy. Mang chuyện này ra hỏi Cô Đào dạy môn văn, chỉ nhận được câu trả lời duy nhất và ngắn gọn - Con gắng học mà làm người tử tế... Từ ngày đó tui chỉ quanh quẩn chuyện ăn học để làm người... Sau khi Miền Nam được các chú bộ đội "Giải phóng", tui mới có cơ hội biết thế nào "Lao động là vinh quang" Những trải nghiệm trong cơn đói đến mất ngủ, tui cũng chẳng hận thù ai, chỉ đọc thì thầm ý thơ của Thi sỹ Nguyên tất Nhiên "Đời vốn không nương người thất thế - Thì thôi ô nhục cũng là danh".

    Giờ nghĩ lại thấy thương quá đỗi những người lính VNCH cùng những Thày Cô Bắc kỳ - Trung kỳ ngày ấy... Họ cho tui tuổi học trò hồn nhiên không gợn chút bụi trần. Thế mà bây giờ... Ai sao tui không biết, riêng thằng chết tiệt nguoiduatin thấy làm người tử tế. Ôi sao mà khó quá.

    Trả lờiXóa
  24. @anhba •


    Thanh Nghiên và các cô, chú, bạn đã làm tôi hết sức khâm phục vì đã sống trong một chế độ xảo trá, độc ác mà các bạn với đầu óc minh mẩn, sáng suốt, đã nhận ra điều sai điều đúng, đúng như ông bà ta đã dạy:" gần bùn nhưng chẳng hôi tanh mùi bùn".

    Trả lờiXóa
  25. @Tô Ma Hóc •


    Kẻ thù truyền kiếp cuả dân tộc ta là giặcTàu. Già Hồ và Cộng sản Hà Nội tôn Tàu làm thày, can tâm làm tên lính xung kích nổ súng Tàu vào toàn dân trong vụ cải cách ruộng đất, mang xe tăng Nga cày nát quê hương miền Nam. Những người lính Cộng Hoà biết phân biệt bạn thù, học chỉ tự vệ để bảo vệ phần đất tự do cuả họ. Nước Mỹ sai lầm khi đổ quân và quyết đoán trong việc vận hành chiến tranh và xây dựng hoà bình; họ đã bị trả giá; tuy nhiên không thể phủ nhận có những người Mỹ thật lòng muốn giúp dân Việt xây dựng một miền Nam tự do, no ấm, họ là người bạn đồng minh chí thiết cuả VN. Chọn kẻ thù truyền kiếp làm bạn, bán đứng quê hương; cộng sản Hà nội là bọn tội đồ đáng nguyền ruả cuả dân tộc.

    Trả lờiXóa
  26. @T.lan •


    Tội nghiệp sống ơ Thiên đường xhcn miền Bác mà vẩn nhận ra chân lý thật đáng khám phục! Cs không ngờ sau 70 Năm nói láo vẩn có người nhận ra bộ mặt thật. Ôi Bác đâu lòng quá! Chết mà không được chôn - đó là sự trả giá cho tội lổi của hắn- không toàn thây. Bị móc bộ lòng... Hu hu thương Bác quá!

    Trả lờiXóa
  27. @DƯƠNG TRIỆU VỸ •


    Một bài viết rất lịch sử một bài viết rất sâu sắt một bài việt thật cảm động hào hùng của các anh hùng HQ, QLVNCH, một bài viết chân tình đem lại ánh sáng sự thật cho toàn Dân, cảm ơn PHẠM THANH NGHIÊN cảm ơn các bạn trả lời những câu hỏi như một lời đã thay mặt cho mỗi lứa tuổi đang bừng dậy với chuổi ngày dài vô tận trong âm U bịt bùng bưng bít không nghe được tiếng vọng sự thật bên ngoài, ngày nay mọi người đã rỏ và rất rỏ cái đảng Hồ là cái đảng lưu manh côn đồ chuyên lừa đảo Nhân Dân.

    Trả lờiXóa
  28. @Free Man •


    Khởi đầu thuyết cộng sản là do sự trải nghiệm từ cuộc đời bất hạnh của mình mà Các Mác mơ ước về 1 xã hội được kiểm soát, đây đã là điều vô tưởng.
    Đến lúc thuyết này lọt vào tay tên ác quỷ mang mặt người Lê nin, hắn muốn thúc đẩy xã hội nhanh đến sự kiểm soát ấy bằng "bạo lực cách mạng".
    Tên Mao trạch Đông thì lợi dụng thuyết này để thực hiện mưu đồ bành trướng có từ ngàn năm trong máu Hán của y.
    Hồ chí Minh chỉ là tên tay sai quốc tế bị đám quỷ mang hình mặt người sai về nước thực hiện ý đồ của chúng!
    VNCH ở miền Nam VN là 1 chính thể hẳn hoi vì nước vì dân do dân thực sự bầu ra rõ ràng. Bị giặc đánh đánh thì đỡ, thế thôi!
    Mỹ là 1 hiệp chủng quốc được trời phú cho 1 vùng đất trù phú, cùng với những con người có đầu óc hơn người, dám vượt Đại tây đương khai phá, nên họ là quốc gia của nhiều con người phóng khoáng, việc Mỹ thường làm đối với thế giới là tránh cho đồng loại những điều khốn cùng, như thảm họa cộng sản chẳng hạn. Năm 1965 họ đổ quân vào miền Nam sau khi cộng sản miền bắc đưa quân vào gây chiến tranh đến 6 năm (1959), cũng không ngoài mục đích ấy. Nhưng với tư duy cù nhầy theo kiểu á đông của cả 2 phe tham chiến, nhất là sự gian manh của miền bắc, nên sự không thành, họ phải tính kế khác!?
    Riêng vụ cản không cho VNCH ra chiếm lại Hoàng sa cũng có lý do của Mỹ: Một là mọi sự đã được an bài từ bàn hội nghị Paris rồi. Hai là họ thừa biết khả năng chiến đấu của hải quân và không quân VNCH cũng chỉ có hạn. Kế hoạch dùng chiến đấu cơ F-5 ra oanh kích Hoàng sa thì rất khó thành công, vì trung cộng chắc chắn sẽ chặn đường đưa vào không chiên, mà khả năng không chiến thì điều rõ ràng F5-E (tốc độ tối đa là 1700 Km/h + canon 20 ly) không phải đối thủ của Mig 21 (tốc độ tối đa là 2500 Km/h và lên được độ cao hơn).

    Trả lờiXóa
  29. @Ông già Saigon •


    Thời đại này, cũng nhờ Internet mà nhiều người đã hiểu rõ chuyện cũ, đã từng được bưng bít lâu nay. Lịch sử được viết ra, được tô hồng từ "bên thắng cuộc", nay nhiều điều được sáng tỏ. Hy vọng những việc "thâm cung bí sử" trong nội bộ đảng và nhà nước cộng sản cũng dần được hé mở, chỉ e rằng dân không chịu nổi mùi sau khi mở nắp hầm cầu.

    Trả lờiXóa
  30. @Người tự do •


    Bây giờ cán bộ cọng sản đả giàu rồi , họ không muốn là người vô sản nên họ khen lính VNCH hy sinh là anh hùng . Điều đó chỉ là sự mỉa mai cho cái thời kỳ phải đi tù cải tạo không được ra toà xét xử mà phải thi hành án .
    40 năm đả qua không bao giờ trở lại ...còn những người đả chết trong cải cách ruộng đất , cải tạo công thương nghiệp ...gia đình họ tan nát ....
    Ai ...? Chịu trách nhiệm nầy ?

    Trả lờiXóa
  31. @xoathantuong •


    Cám ơn Phạm Thanh Nghiên. Các câu hỏi đều có ý nghĩa và hay lắm. Những người được hỏi cũng chứng tỏ sự thẳng thắn và cam đảm của mình.

    Tôi cũng tin là chúng ta sẽ lấy lại được Hoàng Sa và Trường Sa trong một ngày không xa. Còn người lính hai miền Nam - Bắc trong cuộc chiến vừa qua, bây giờ với độ lùi của thời gian, họ đã hiểu nhau. Đẩy vào cuộc chiến thì phải đánh nhau, nhưng lòng thù hận thì theo tôi đại đa số không có điều này.

    Xin được cám ơn tất cả: Phạm Thanh Nghiên, Ngô Thị Hồng Lâm, Ngô Nhật Đăng và Lê Hưng.

    Trả lờiXóa
  32. @Người tự do •


    Tại sao Cộng sản lại cấm dân nghe đài, đọc tin và chỉ muốn dân nghe những gì Đảng nói?
    Tại vì Đảng không muốn dân phát hiện Đảng là một tên điếm đàng đi kiếm sống bằng nghề làm chính trị, cướp chính quyền để làm giàu cho bản thân và phe nhóm.

    Trả lờiXóa
  33. @Thu Nguyệt •


    CS Hà nội VNDCCH năm 1974 hoàn toàn im lặng không lên án Trung Cộng xâm lăng Hoàng Sa và cũng không cho truyền thông miền Bắc nhắc vụ này vì:

    - CS Hà nội đang chìa tay nhận viện trợ của Trung Cộng để tiếp tục gây chiến tranh giết chóc , phá hoại cuộc sống của người dân miền Nam VNCH. CS Hà nội mà lên án Trung Cộng vụ nầy thì Trung Cộng ngung viện trợ ngay.

    - CS Hà nội không muốn cho người đàn miền Bắc biết được người lính VNCH yêu tổ quốc, can đảm hy sinh vì nước vì như thế hóa ra những gì CSVN tuyên truyền láo khoét về người lính VNCH và ban lãnh đạo VNCH sẽ bị lật tẩy.

    - CS Hà nội muốn chúng nó độc quyền yêu nước, CS Hà nội không muốn ai hay hơn, tốt hơn bè lũ chúng nó.

    Trả lờiXóa
  34. @Năm xích lô •


    Bài phỏng vấn của bạn Phạm Thanh Nghiên rất ý nghĩa!
    Lê Hưng, Ngô Nhật Đăng và Ngô Thị Hồng Lâm đều sinh ra tại miền Bắc, do đó sẽ "được" nhà nước quan tâm nhồi sọ kỹ lưỡng rất lâu nhưng đã can đảm nói lên sự thực về vấn đề đất nước. Rất cảm phục các vị!
    Nếu đảng CSVN sau ngày 30-04-75 có tâm và tầm với đất nước, xóa bỏ hận thù thì VN chúng ta đã phát triển khá xa. XH đâu điên loạn như ngày nay và cũng chẳng mấy ai đấu tranh chống lại chế độ. Bản chất của đảng CSVN là tay sai nên nhân dân chúng ta phải đứng lên đấu tranh. "Nơi đâu có áp bức, nơi đó có đấu tranh"!

    Trả lờiXóa
  35. @5x •


    Cám ơn cháu Thanh Nghiên, là một người có một vốn sống rất dày trong công cuộc đấu tranh Nhân quyền và cũng từng kinh nghiệm với bản án 4, theo chú đó là một bản án bất công, thiếu nhân Văn cho một người có lòng yêu nước! chú trân quý Thanh Nghiên lý do là vì mặc dù sinh ra và lớn lên trong cái nôi Cộng sãn nhưng tư duy không hề bị vấy bẩn bởi chủ thuyết Mac! hoặc tư tưởng hcm! chú ngưỡng mộ một Thanh Nghiên không cộng sãn! Lớp trẻ: Thanh nghiên, Hoàng Vy, Phương Uyên, Nguyên Kha, Nhật Uy, Châu Văn Thi, Đỗ thị Minh Hạnh v.v... sẽ là những hạt giống tốt ươm mầm cho nền Dân chủ! Tự do cho quê Hương tương lai và chú. Tin chắc là các cháu sẻ viết những tranh sử mới cho Mẹ Việt Nam!

    Trả lờiXóa
  36. @Tư xe ôm •


    Nhiều nghiên cứu của các luật gia QT đã tuyên bố rồi, chỉ có VNCH mới đủ tư cách và thẩm quyền đưa vụ kiện ra tòa án Quốc tế, vì HS thuộc chủ quyền của VNCH, nên VNDCCH không có tư cách gì lấy của người khác đem dâng cho TQ...
    Nếu bây giờ bọn csVN thực tâm muốn giành lại biển đảo đất thì tuyên bố giải tán quốc hội, giao trả lại cho nhiều thế hệ trẻ có trình độ học vấn cũng như tầm hiểu biết lên lảnh đạo qua cuộc tổng tuyển cử của Hội đồng bảo an LHQ giám sát. Sau đó, chúng ta vẫn duy trì tên nước là VNCH và cờ vàng là biểu tượng của Tổ Quốc.
    Thế là tiến hành mọi thủ tục pháp lý để ra tòa án QT khi lòng dân đã quy về một mối thì tui tin không còn gì cản nổi quy luật đoàn kết dân tộc.

    Chỉ có con đường duy nhất nêu trên, không còn gì khác!
    Liệu đcs có đủ lương tri làm điều này không?
    Nếu họ (csVN) không làm thì toàn dân ta phải làm, đó là... lôi đầu bọn nó xuống và làm theo tiến trình đã quy định mà thôi.

    Trả lờiXóa
  37. @người hn •


    Đơn giản họ là người Viet Nam, chống ngoại xâm! Có điều tôi gần 60 tuổi, tôi cũng không hiểu chế độ này. Năm 79 họ bảo tôi Lên đường bảo vệ tổ quốc, họ bảo đánh, họ bảo rút lui, rồi thời gian sau họ bảo Trung Quốc là bạn? Đồng đội tôi nhiều người hy sinh nhưng họ bảo Tầu cũng chết nhiều? 1979 chửi ông Hoàng Văn Hoan, phó chủ tịch Quốc hội chạy theo giặc Tầu? Nay không đề cập nữa. Ai chết cứ chết vì họ đang xây dựng lòng tin chiến lược đâu đó rồi.

    Trả lờiXóa
  38. Đương nhiên trong chuyện này cũng đã phần nào thể hiện âm mưu khôn ngoan của người Trung Quốc để chiếm các phần lãnh hải mà họ đang tranh chấp với các nước, Nhưng đối với các nước lớn và có nền quốc phòng mạnh thì không phải chuyện đùa. Khi Trung Quốc tuyên bố như thế thì họ đã thử và không hề vấp phải sự trở ngại nào. Nếu như Trung Quốc mà rắn trong chuyện này xem, có lẽ hậu quả mà người Trung Quốc phải nhận là rất nặng nề về vật chất và con người chứ không phải là lời nói nữa

    Trả lờiXóa
  39. Việt Nam, với chủ quyền biển đảo trên hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa là không thể phủ nhận, nó được cả thế giới công nhận và được những bằng chứng, chứng cứ lịch sử đã chứng minh. Thế nhưng, bất chấp tất cả, Trung Quốc họ vẫn ngang ngược một cách vô lý trong vấn đề này để xâm chiếm một cách trái phép. Để khẳng định lại với Trung Quốc và thế giới biết rằng Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam thì chúng ta cần phải có nhiều hơn nữa những buổi triển lãm thể hiện chủ quyền như thế này.

    Trả lờiXóa
  40. Chúng ta vần nhiều hơn thế nữa. Đây là một cuộc triển lãm cần thiết để khẳng định chủ quyền không thể chối bỏ của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa. Chúng ta cần tăng cường hơn nữa những hoạt động như thế này để thế giới thấy rõ được chúng ta mới chính là chủ nhân hợp pháp của quần đảo Hoàng Sa, điều này sẽ có lợi cho chúng ta trên các bàn đàm phán quốc tế về chủ quyền biển đảo về sau.

    Trả lờiXóa
  41. Chúng ta vần nhiều hơn thế nữa. Đây là một cuộc triển lãm cần thiết để khẳng định chủ quyền không thể chối bỏ của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa. Chúng ta cần tăng cường hơn nữa những hoạt động như thế này để thế giới thấy rõ được chúng ta mới chính là chủ nhân hợp pháp của quần đảo Hoàng Sa, điều này sẽ có lợi cho chúng ta trên các bàn đàm phán quốc tế về chủ quyền biển đảo về sau.

    Trả lờiXóa
  42. Chúng ta cần phải khẳng định rằng Trường Sa, Hoàng Sa là của Việt Nam chúng ta, đất nước ta luôn nhất quán chính sách quan tâm, bảo vệ chủ quyền trên hai quần đảo này. Việc thường xuyên tổ chức các cuộc triển lảm như thế này là điều hết sức cần thiết nhằm khẳng định và ra thông báo với các nước khác về chủ quyền biển đảo của Việt Nam ta. Nhân dân Việt Nam ta quyết tâm, đồng long đồng sức bảo vệ, giữ lấy hai quần đảo này.

    Trả lờiXóa
  43. Chúng ta cần phải khẳng định rằng Trường Sa, Hoàng Sa là của Việt Nam chúng ta, đất nước ta luôn nhất quán chính sách quan tâm, bảo vệ chủ quyền trên hai quần đảo này. Việc thường xuyên tổ chức các cuộc triển lảm như thế này là điều hết sức cần thiết nhằm khẳng định và ra thông báo với các nước khác về chủ quyền biển đảo của Việt Nam ta. Nhân dân Việt Nam ta quyết tâm, đồng long đồng sức bảo vệ, giữ lấy hai quần đảo này.

    Trả lờiXóa
  44. Hiện nay vấn đề tranh chấp trên Biển Đông đang hết sức phức tạp, mà trung tâm của sự tranh chấp đó là giữa nước ta với nước anh em Trung Quốc khó chơi. Nước này liên tục có các hành động ngang ngược trắng trợn trên vùng biển nước ta. Đây là điều không thể nào chấp nhận được. Thông qua những cuộc triển làm như thế này sẽ làm cho Trung Quốc thấy được quan điểm nhất quán và sự quyết tâm bảo vệ chủ quyền của nước ta trên vùng biển chủ quyền của mình

    Trả lờiXóa
  45. Chúng ta cần nhiều, cần nhiều hơn nữa những cuộc triển lãm lớn như thế này. Một mặt nó góp phần tuyên truyền rộng rãi cho mọi tầng lớp nhân dân hiểu được vai trò, ý nghĩa, quan điểm của Đảng, Nhà nước ta đối với chủ quyền trên hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa. Mặt khác đây là một kênh quan trọng góp phần tiếng nói trên quốc tế, có tác động không nhỏ đến chính sách ngoại giao, khẳng định chủ quyền biển đảo của Việt Nam trên trường quốc tế

    Trả lờiXóa

 
Nhân quyền © 2012 | Designed by True Happy
.