on 03:05:00

SỰ HOANG TƯỞNG CỦA ĐÁM PHẢN ĐỘNG

Nhãn: , ,

Thời gian gần đây xuất hiện một số thành phần ảo tưởng về địa vị của mình trong xã hội. Chúng luôn tự cho mình là những người đấu tranh vì dân chủ, nhân quyền của Việt Nam, đại diện cho người dân Việt Nam đứng lên đòi những quyền lợi hết sức phi lý, gây ảnh hưởng xấu đến uy tín, địa vị của Việt Nam trên trường quốc tế. Tuy nhiên, người mà chúng phục tùng lại không phải là người dân Việt Nam. Ông chủ của chúng chính là các nước tư bản, những tàn vong của chế độ ngụy quân, ngụy quyền cũ. Mục đích thì không có gì tốt đẹp, đó là muốn có sự can thiệp, giúp sức của nước ngoài vào công việc nội bộ của Việt Nam, xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản.
        Nổi lên là số đối tượng tuyên truyền chống phá đường lối, chính sách của Đảng, Nhà nước ta, phao tin bịa đặt gây mất đoàn kết trong nhân dân, lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, có thể kể đến như: Cù Huy Hà Vũ, Đinh Nguyên Kha, Đinh Nhật Uy, Đặng Xuân Diệu,…Các đối tượng này đã bị xét xử với tội danh Tuyên truyền chống nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (Điều 88 Bộ luật hình sự) hoặc tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân (Điều 258 Bộ luật hình sự) và đang chấp hành án phạt tù. Sự điên cuồng của chúng đã lên đỉnh điểm. Trong trại giam, chúng vẫn tiếp tục các hoạt động chống phá bằng mọi thủ đoạn, bằng mọi cách gây áp lực cho trại giam, câu kết với bên ngoài để xuyên tạc sự thật xảy ra trong trại. Chớ trêu thay, những con người phản bội, đi ngược lại với lợi ích của Nhà nước, của nhân dân lại được bè lũ phản động tung hô với cái tên mĩ miều là “tù nhân lương tâm”. Lương tâm thì chẳng thấy đâu nhưng sự phản bội lại chính đất nước đã nuôi lớn, giáo dục họ thì ai ai cũng biết. Không chỉ hại chính bản thân mình, chúng còn lôi kéo cả người thân đi theo con đường phạm tội mà các tổ chức phản động đã vẽ ra.
          Sự ca ngợi, đầu tư về vật chất, kinh tế đã khiến các đối tượng trở nên mù quáng, cắn xé lung tung với ảo tưởng những yêu sách hết sức phi lý sẽ được nhà nước ta công nhận. Tuy nhiên, bọn chúng có học nhưng lại không mở mang được nhận thức, không biết đâu là đúng hay sai, đâm đầu vào những đồng tiền mà các tổ chức ở nước ngoài tài trợ vào phá rối Việt Nam. Với sự kiên định trong chủ trương, đường lối và quyết sách của mình, Đảng và Nhà nước ta không dễ gì đáp ứng những chiêu trò, yêu sách của chúng. Đảng và Nhà nước luôn đứng về lợi ích của nhân dân và của toàn dân tộc, bất chấp mọi sức ép to lớn từ bên ngoài.
           Nguồn tiền viện trợ của các tổ chức phản động vẫn đổ vào Việt Nam thì các hoạt động chống phá, tuyên truyền, bịa đặt sẽ vẫn còn diễn ra và vẫn sẽ có những con người mù quáng chạy theo những đồng tiền “bẩn” đó. Là con người Việt Nam, với truyền thống nước từ xa xưa, các bạn hãy cảnh giác và đấu tranh chống lại mọi âm mưu phá hoại sự bình yên, ổn định trên đất nước Việt Nam của chúng ta. 
                                                                                                     Công Lý

44 nhận xét:

  1. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

      Xóa
    2. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

      Xóa
    3. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

      Xóa
  2. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

      Xóa
  3. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  4. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  5. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  6. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  7. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  8. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  9. HỘI CHỨNG HOANG TƯỞNG

    Hội chứng hoang tưởng (paranoid personality disorder, sẽ viết tắt là PPD) là một rối loạn tâm thần với đặc điểm là người mắc bệnh hay nghi kỵ người khác. Người mặc bệnh PPD không có khả năng tin tưởng vào người khác, nhìn người khác như là những người thù địch. Có thể nói rằng bệnh nhân PPD rất giống với người cộng sản.

    “Thế lực thù địch” là cụm từ mới xuất hiện gần đây, nhưng đã trở thành khá phổ biến. Chỉ cần gõ “thế lực thù địch” trong hộp tìm kiếm của Google tôi được kết quả hơn 2 triệu kết quả trong vòng 0,26 giây. Báo chí, đài phát thanh, đài truyền hình không ngớt lớn tiếng cảnh báo người dân rằng thế lực thù địch đang len lỏi vào guồng máy của Nhà nước, đang gây tác hại nghiêm trọng cho Việt Nam. Có khi họ cảnh báo rằng thế lực thù địch đe doạ đến sự sống còn của đảng, của Nhà nước và sự an sinh của người dân. Có thể nói rằng những người làm truyền thông cho đảng đã dùng thế lực thù địch như một con ngáo ộp, kích động người dân, làm cho người dân cảm thấy bất an.

    Chỉ một thời gian ngắn tiến hoá “thế lực thù địch” đã trở thành một câu thần chú của người cộng sản. Trong bài diễn văn dài bế mạc Hội nghị 6 gì đó của ngài tổng bí thư NPT có đoạn: “Ban Chấp hành Trung ương đã thảo luận rất kỹ, cân nhắc toàn diện các mặt ở thời điểm hiện nay và đi đến quyết định không thi hành kỷ luật đối với tập thể Bộ Chính trị và một đồng chí trong Bộ Chính trị; và yêu cầu Bộ Chính trị có biện pháp tích cực khắc phục, sửa chữa khuyết điểm; không để các thế lực thù địch xuyên tạc, chống phá”. Trong những năm qua, dường như trong đầu óc của những người cộng sản họ chỉ nghĩ đến những thế lực thù địch. Ngay cả khi đất nước ở trong tình trạng thù trong giặc ngoài như thế mà họ chỉ nghĩ đến thế lực thù địch! “Thế lực thù địch” gần như là một câu kinh của những người cộng sản Việt Nam trong thế kỷ 21.

    Nhưng ai là thế lực thù địch thì chẳng ai biết nhưng có thể đoán được. Dù họ không nói thẳng ra ai là thế lực thù địch, nhưng ai cũng hiểu rằng bất cứ người nào phê bình chính sách của đảng đều được xếp trong danh sách thù địch. Mỹ và các nước phương Tây được Trung cộng xem là thế lực thù địch. Người cộng sản Việt Nam cũng xem Mỹ và các nước phương Tây là thế lực thù địch dù họ rất thích gửi con cháu sang đó du học. Người dân đi biểu tình chống Trung cộng xâm lăng cũng bị xem là thế lực thù địch, là phản động. Một điểm đáng nói ở đây là bất cứ ai mà Trung cộng xem là thế lực thù địch thì người cộng sản VN cũng xem là thế lực thù địch.

    Vì không biết cụ thể thế lực thù địch là ai, nên chúng ta có thể tạm cho đó là một thế lực ma. Ma là một khái niệm trừu tượng, thường đề cập đến người đã chết, nhưng vì còn ân oán với người cõi trần nên hay hiện về để nhát. Ma không hiện hình mà chỉ xuất hiện trong tâm tưởng của con người. Người sợ ma là người thiếu tự tin. Thiếu tự tin nên họ tin vào thần thánh, bùa ngải. Thiếu tự tin là một thể hiện của người bất an và thiếu học vấn. Nếu là người có tự tin và học vấn thì không ai tin vào ma quỷ, chẳng ai khấn nguyện nhờ đến thần thánh để che chở. Chỉ có người vì biết mình bất tài, biết mình thất học, biết mình làm chuyện ác ôn, nên mới cảm thấy bất an và hô toáng lên là có ma. Do đó, có thể nói rằng người cộng sản đang hô toáng thế lực thù địch cũng có nghĩa họ đang bất an.

    Nhưng tại sao người cộng sản lại đa nghi, không tin người dân? Nghĩ một chút tôi thấy những gì người cộng sản suy nghĩ, nói và làm rất phù hợp với những đặc điểm của hội chứng hoang tưởng PPD hoặc hội chứng phản xã hội. Tôi sẽ bàn về hội chứng PPD trước.

    (Xin Xem Tiếp Phần Dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hội chứng hoang tưởng

      Triệu chứng nổi bật của người mắc chứng PPD là không tin tưởng vào người khác, lúc nào cũng nghi ngờ người khác, nghi ngờ cả người thân và đồng nghiệp. Người mắc bệnh PPD có những đặc tính nổi bật như thiếu tin tưởng vào người khác, lúc nào cũng nghi kị người khác. Trong đầu của bệnh nhân PPD là người khác lúc nào cũng tìm cách ám hại mình, bất cứ hành động mang tính tích cực nào của người khác cũng được hiểu là có ý đồ xấu xa. Điều này rất đúng với người cộng sản vì họ không tin ai cả. Trong xã hội do người cộng sản điều hành và cấu tạo nên, ai cũng nghi kỵ lẫn nhau. Ngay cả trong gia đình cũng nghi kỵ lẫn nhau. Trong xã hội VN hiện nay mọi thành viên đều là những người tù dự khuyết. Bầu Kiên có thể là anh hùng hôm qua nhưng đùng một cái là tù nhân. Một ông cựu bộ trưởng đáng kính vẫn có thể đi tù dễ dàng. Người cộng sản không tin ai cả vì chính họ cũng không tin họ nói thật. Ngoài triệu chứng chính vừa đề cập người mắc chứng PPD còn có một số biểu hiện như sau:

      Một là nghi ngờ người khác một cách vô căn cớ, nghĩ rằng người khác đang lợi dụng mình, hãm hại mình, hay lường gạt mình. Người cộng sản lúc nào cũng nghi ngờ người ngoài đảng. Họ xem người ngoài đảng như tín đồ Hồi giáo xem người không theo đạo Hồi là những kẻ ngoại đạo, đáng nghi ngờ. Chính vì suy nghĩ này mà người cộng sản chỉ chia chác quyền lực và đặc lợi cho người trong đảng. Nói ra thì có vẻ quá đáng như đảng Mafia cũng làm như thế. Vì nghi ngờ nên người cộng sản xem bất cứ việc làm gì của các tổ chức phi chính phủ (NGO) là những thế lực đáng ngại, cần phải theo dõi. Chính vì thói nghi ngờ và thiếu tự tin nên họ không tin vào Việt kiều. Bao nhiêu trí thức Việt kiều muốn góp một tay cho chế độ mà có được đâu. Ngay cả những người trí thức trong nước góp ý chân tình cho họ mà vẫn bị theo dõi, thậm chí bắt bớ giam cầm.

      Hai là bị ám ảnh bởi những nghi ngờ về sự trung thành và tin cậy của bạn bè, đồng nghiệp. Khi người khác giúp họ thật tình, họ cũng nghi ngờ sự giúp đỡ đó. Mỹ muốn giúp đào tạo chuyên gia cho VN, nhưng người cộng sản nhìn đó như là một thế lực đe doạ, và xem Mỹ như kẻ thù. Ngay cả trong nội bộ đảng họ cũng có cơ chế kiểm tra hành động của đảng viên. Đi xa hơn kiểm tra hành động là kiểm soát tư tưởng của đảng viên. Do đó, toàn bộ đảng viên trở thành những con cừu, chỉ biết suy nghĩ và nói theo một định hướng. Những ai có suy nghĩ khác thì sống bằng cuộc sống 2 mặt. Bên Tàu có một cuốn tiểu thuyết mô tả một nhân vật sống 2 mặt rất sống động. Sáng sớm anh ra vườn sau chửi bới đảng cộng sản, chửi xong, anh thay đồ đi làm và lên lớp ca ngợi công ơn trời biển của đảng!

      Ba là không muốn chia sẻ thông tin với người khác vì họ sợ thông tin sẽ được sử dụng để chống lại hay ám hại mình. Người cộng sản xem thông tin là vũ khí. Mà vũ khí thì có thể dùng để gây tác hại. Do đó, người cộng sản kiểm soát toàn bộ thông tin. Từ báo chí, đài phát thanh, đến đài truyền hình và mạng, họ kiểm soát tất cả. Thật ra, đây là một hành động suy bụng ta ra bụng người, bởi trong quá khứ họ từng lũng đoạn thông tin và lợi dụng tự do thông tin để gây tác hại đến đối phương.

      Bốn là lúc nào cũng diễn dịch ý nghĩa tiềm ẩn đằng sau mỗi thông tin và sự kiện vì họ nghi ngờ rằng thông tin được trình bày chỉ là bề mặt, còn đằng sau là hàm ý ám hại họ. Người cộng sản rất thích nói về “bản chất và hiện tượng”. Những gì xảy ra họ xem là hiện tượng, họ không quan tâm mấy, nhưng họ rất quan tâm đến bản chất. Khi công an “làm việc” với ai họ nghi là “phản động” (nghi ngờ là bản chất của họ) thì câu hỏi xoay quanh ai đứng đằng sau việc làm của người đó. Đây cũng là một bản chất mang tính suy bụng ta ra bụng người, bởi trong quá khứ họ đứng đằng sau xúi dục trí thức miền Nam xuống đường chống lại chế độ Mỹ-Thiệu. Tương tự, khi người dân xuống đường đòi đất, họ không quan tâm giải quyết vấn đề mà chỉ truy tìm mầm mống mà họ gọi là “phản động”.

      (Xin Xem Tiếp Phần Dưới)

      Xóa
    2. Năm là lúc nào cũng tỏ thái độ đố kỵ, thù hận. Người mắc bệnh PPD không có khả năng tha thứ, họ luôn tìm cách dìm người khác, nói xấu người khác và khi cần ám hại họ. Tha thứ không có trong từ điển ngữ vựng của người cộng sản. Họ đày đoạ quân lính, sĩ quan, viên chức của chế độ cũ ra sao thì chúng ta đều biết. Có thể nói đó là một chương sử đen tối nhất của người cộng sản.

      Một đặc điểm khác là người mắc chứng PPD rất huênh hoang. Họ tự xem mình là tài giỏi nhất thế giớilà trường tồn. Đặc điểm này cũng giống với người cộng sản. Họ tự xem mình là “quang vinh”, là tài ba nhất thiên hạ, là “đỉnh cao trí tuệ”, là bách chiến bách thắng. Họ không ngần ngại tuyên bố đảng của họ là “muôn năm” dù trong lịch sử nhân loại không có chế độ nào hay đảng phái nào tồn tại muôn năm.

      Tất cả những đặc điểm của chứng bệnh hoang tưởng vừa mô tả trên đều rất phù hợp với người cộng sản. Theo y văn thì hội chứng PPD khá phổ biến trong dân số. Trên thế giới, thống kê cho biết có khoảng 0,5 đến 3% người mắc chứng hoang tưởng. Nam giới có khuynh hướng dễ mắc PPD hơn nữ giới. Phần lớn những người mắc chứng PPD ở độ tuổi 40-50. Hiện nay có khoảng 3 triệu đảng viên đảng CSVN, chiếm 3% dân số. Con số này cũng phù hợp vối y văn thế giới. Số nam đảng viên cao hơn nữ đảng viên. Do đó, số người mắc chứng hoang tưởng nhiều hơn trong nam giới, cũng phù hợp với y văn thế giới.

      Hội chứng phản xã hội

      Một hội chứng có liên quan đến PPD là hội chứng phản xã hội (antisocial personality disorder, viết tắt APD). Đặc điểm chính của APD là khuynh hướng không quan tâm đến quyền lợi của người khác, hay xâm phạm quyền lợi người khác. Hội chứng này cũng rất phù hợp với người cộng sản vốn rất vô cảm và có khi tàn ác. Người mắc chứng APD có những triệu chứng như sau:

      Một là không sống theo chuẩn mực xã hội. Họ không tôn trọng luật pháp, họ sống theo luật của chính họ đặt ra. Người cộng sản một mặt nói đến luật pháp như là một khuôn mẫu về trật tự xã hội, nhưng khi hành động thì hoàn toàn trái với pháp luật. Họ bắt người một cách tuỳ tiện. Muốn bắt thì bắt, không cần đến luật pháp, toà án. Họ thậm chí còn tuyên bố “luật là ta, ta là luật”. Mà đúng như thế. Họ ngồi xổm trên luật pháp. Chúng ta thấy một mặt họ kêu gọi thắt lưng buộc bụng, nhưng mặt khác họ sống như những bậc đế vương thời phong kiến mà họ từng nguyền rũa. Trong khi người dân chen chút nhau trong bệnh viện, họ có bệnh viện riêng, bác sĩ riêng, thậm chí còn có cả vườn rau riêng, đàn bò sữa riêng. Họ ra điều luật cho cán bộ cao cấp không được kết hôn với những ai có gốc gác “nguỵ”, nhưng con gái thủ tướng thì được lấy con trai của cựu thứ trưởng “nguỵ”. Con gái tổng bí thư Lê Duẩn cũng được kết hôn với người Nga, trái 180 độ với qui định do chính ông đề ra! Người cộng sản nói một đằng làm một nẻo.

      Hai là lường gạt, giả dối. Người mắc chứng ADP rất hay nói dối, dùng tên giả để nói xấu người khác. Nói dối, với người cộng sản, là một quán tính. Họ có thể biến trắng thành đen, nói đen là trắng. Điển hình như vụ việc ở Văn Giang, Tiên Lãng. Họ cho công an đánh dân, nhưng đài báo thì nói là “xã hội đen”. Ai cũng biết lãnh đạo cộng sản hay dùng tên giả. Có người dùng đến cả trăm tên giả! Thời chiến thì có thể hiểu được, nhưng thời bình họ cũng dùng tên giả. Mỗi khi muốn nói xấu ai họ cho phóng viên ký tên giả để tha hồ viết. Ai cũng biết đó là một thái độ tiểu nhân, nhưng họ làm gì có quân tử tính mà chúng ta phải ngạc nhiên. Còn tính giả dối của người cộng sản thì gần như là một đặc tính tiêu biểu. Giả dối về lịch sử như vụ Lê Văn Tám. Giả dối trong khoa học. Giả dối trong giáo dục. Giả dối bằng cấp. Lĩnh vực nào cũng giả dối. Nói chung sau 37 năm thống trị, người cộng sản đã biến một xã hội lành mạnh trở thành một xã hội giả dối.

      (Xin Xem Tiếp Phần Dưới)

      Xóa
    3. Ba là hung hãn, hay đánh người. Người cộng sản xem công an không phải là lực lượng bảo vệ an ninh cho dân mà là một thanh kiếm của đảng. Kiếm thì chỉ dùng cho chuyện đâm chém, giết người, răn đe. Nên chúng ta không ngạc nhiên khi thấy công an là một kiêu binh thời nay. Công an bắt người vô cớ, đánh người, giết người thoải mái. Giết người trong đồn. Giết người trên đường lộ. Dàn cảnh gây tai nạn. Tất cả những hành động này cho thấy công an là những người mắc bệnh phản xã hội.

      Bốn là làm việc tuỳ tiện. Sự tuỳ tiện của người cộng sản có thể nói là ghê gớm. Qua bên Hàn Quốc thấy người ta có những tập đoàn lớn, về nhà cũng bắt chước làm theo mà không có chiến lược gì cả. Dự án đường sắt cao tốc giá trị mấy chục tỷ đôla chỉ có vài chục trang giấy. Hậu quả là Vinashin, Vinalines gây tổn hại ngân sách quốc gia hàng trăm ngàn tỷ đồng. Họ quen làm việc như thời chiến, nên không có quốc sách lâu dài nào cả.

      Năm là tỏ ra vô trách nhiệm. Ông Nguyễn Cao Kỳ lúc còn sinh tiền có lần nhận xét rằng trong hệ thống chính quyền VN không ai chịu trách nhiệm cả. Điều này đúng vì đảng là người đứng đằng sau chính phủ, nhưng đảng không chịu trách nhiệm. Người cộng sản gây ra nhiều thảm hoạ chính trị và kinh tế cho đất nước. Cải cách ruộng đất. Nhân văn giai phẩm. Trại “học tập cải tạo”. Vinashin. Vinalines. Mất Hoàng Sa vào tay kẻ thù. Nhượng một phần thác Bản Giốc cho kẻ thù. Chúng ta nghĩ rằng người cộng sản sẽ chịu trách nhiệm trước toàn dân, nhưng không. Họ không nhận lỗi. Họ rất vô trách nhiệm.

      Sáu là không có cảm giác ăn năn hối lỗi và vô cảm. Vô cảm là một đặc điểm rất nổi bậc của bệnh nhân ADP. Bệnh nhân ADP rất bàng quang trước những gì xảy ra trước mắt họ. Thấy người ta bị nạn, họ chỉ đứng nhìn mà không có một hành động giúp đỡ hay một lời phân ưu. Người cộng sản cũng thế. Những cái chết trong đồn công an trong thời gian gần đây là một minh chứng hùng hồn. Chúng ta còn nhớ ông Trịnh Xuân Tùng trong khi bị đánh gần chết chỉ muốn uống nước mà họ cũng không cho. Bà Liêng ở Bạc Liêu tự thiêu chẳng làm cho 700 tờ báo động lòng. Trong khi đó Hoà thượng Thích Quảng Đức tự thiêu gây ra một làn sóng câm phẫn trong dư luận báo chí thời trước 1975. Người cộng sản không ăn năn xám hối trước những cái chết như thế. Họ cũng chẳng bao giờ xin lỗi những vong hồn trong vụ Mậu Thân ở Huế hay vụ Cải cách ruộng đất. Có thể nói rằng người cộng sản rất vô cảm. Và khi họ cai trị đất nước sau 37 năm thì cả nước cũng trở nên vô cảm.

      Tóm lại, những người cộng sản có lẽ đã và đang mắc chứng hoang tưởng PPD và phản xã hội APD. Nhận ra bệnh để mà chạy chữa. Nhưng cái khó là cả hai bệnh này đều là bệnh tâm thần, hay cũng có thể nói là bệnh liên quan đến thần kinh, nên rất khó chữa trị.

      Để tìm phương án chữa trị, cần phải biết nguyên nhân gây bệnh. Các chuyên gia tâm thần cho rằng bệnh có nhiều nguyên nhân, trong đó có cả nguyên nhân tương tác xã hội. Khi người ta trưởng thành một môi trường đảng, qua tương tác, bị tiêm nhiễm những giáo điều, thói quen và suy nghĩ của đảng, và dẫn đến bệnh.

      Nếu chẩn đoán trên là đúng và nếu nguyên nhân xã hội là đúng thì có lẽ biện pháp điều trị bệnh này là hoàn toàn có thể. Nga và các nước Đông Âu đã điều trị bệnh này. Họ cũng đã thành công. Nếu vì sức khoẻ của đất nước, những người cộng sản Việt Nam nên xem trường hợp Nga và Đông Âu như là những kinh nghiệm chữa trị bệnh hoang tưởng và phản xã hội./.

      Bs Ngoc

      Xóa
  10. Bởi: nguyenmucar


    Căn bênh này cũng lây lan như bệnh lây truyền HIV.
    Bệnh PPD và APD giờ lây sang xã hội rất nhanh, nghe những vụ cướp, hiếp, giết cứ như xem trên phim Tàu Thủy hử, dân chài và công quyền đánh nhau tranh nhau cổ vật ở con tàu đắm, con giết cha ,vợ giết chồng, hiệu trưởng mua dâm học sinh, quan chức thì xa đọa sex lên cả mạng Internet…
    Bệnh này theo tôi thì chỉ có Hỏa thiêu….

    Trả lờiXóa
  11. Bởi: Terry


    Hội chứng hoang tưởng và hội chứng phản xã hội mà bs Ngọc nêu ra theo thiển ý đó chỉ là thuộc tính của CS. Không bịnh hoạn gì hết mà là một phần Đạo Đức “chuyên chính vô sản”; điều nầy CS không bao giờ dấu diếm. “Giết lầm hơn tha lầm” là châm ngôn của những người CS khi đối chọi với cái bọn mà họ cho là thành phần “Phản Động”.

    Đi tìm phương cách để trị “thuộc tính” của một nhóm là điều không tưởng. Có Bác Sĩ hay bịnh viện nào trị được bịnh “Đâm Cha Thuốc Chú”?

    Trả lờiXóa
  12. Bởi: điên loạn


    Có lẽ phải điều trị bắt buộc đối với 14 bệnh nhân to đầu! đất nước đang trao vào tay các bệnh nhân thì quá nguy hiểm!

    Trả lờiXóa
  13. Bởi: Duy


    Chưa thấy binh lợn viên của Việt cộng tham gia comment. Theo tôi bài này Bác sĩ chẩn đoán chính xác, bây giờ còn chờ Bác sĩ cho toa thuốc.

    Trả lờiXóa
  14. NHỮNG SỰ HOANG TƯỞNG KỲ THÚ

    Chuyện xưa, chuyện nay.

    Hoang tưởng là một chứng bệnh thường thấy ở người, và bất cứ ai trong chúng ta cũng có thể mắc phải. Nguyên nhân là do những biến đổi, khiếm khuyết về rối loạn chuyển hoá tế bào não, rối loạn chức năng hoạt động của não. Triệu chứng của bệnh thì có nhiều, rất đa dạng. Biểu hiện dễ nhận thấy nhất là sự rối loạn về hành vi, vì vậy mà họ có cảm xúc trái ngược với người thường, họ căm thù những người thân nhưng lại yêu thương người xa lạ. Khi buồn thì cười, lúc vui lại khóc. Bệnh nhân còn có những triệu chứng điển hình khác như: đi lang thang, nhặt rác, tích trữ các vật dụng bỏ đi, cười một mình, tự trò chuyện một mình...; trên thực tế, người bị bệnh hoang tưởng nhiều khi lại nói năng lưu loát, trí nhớ tốt, thậm chí tốt hơn người bình thường.

    Đất nước Tây Ban Nha thế kỷ 15, tại miền Aragon và Castile. Ở đây có nhà quý tộc Quixada đang sống với niềm đam mê truyện kiếm hiệp của mình. Để được sống trong thế giới mộng tưởng, có bao nhiêu tiền chàng đều bỏ ra mua sách cả. Vì vậy mà đầu óc chàng ta lúc nào cũng đầy rẩy những ý tưởng về sự mê hoặc, gây gổ, đánh nhau, thách đấu, thương vong, oán trách, người khổng lồ, những lâu đài tráng lệ, những chiến công hào hùng...; lúc này, những chuyện hoang đường phi lý về các hiệp sĩ đang rất thịnh hành tại xứ sở Tây Ban Nha của chàng.


    Quixada say mê truyện kiếm hiệp đến độ mắc chứng hoang tưởng, chàng đã lẫn lộn thế giới hư cấu trong truyện thành thế giới thật ngoài đời. Và rồi như cổ nhân đã nói “Lượng đủ thì biến thành chất”, khi chứng bệnh hoang tưởng đã trở nên điên rồ, chàng quyết chí trở thành hiệp sĩ lang thang để mà cứu khốn phò nguy. Cái tên Quixada từ nay chàng đổi thành Don Quixote de la Mancha (Nhà hiệp sĩ Đôn Ki-hô-tê xứ Mancha). Chàng đem bộ áo giáp của ông cha để lại mà nay đã bị han rỉ và thủng lỗ chỗ ra đánh bóng lại rồi mặc vào, phong cho con ngựa gầy còm của mình cái tên rất kêu là Rocinante. Đúng mốt của một hiệp sĩ lang thang là phải có một người tình xinh đẹp, chàng liền nghĩ đến ngay cô gái nông dân chuyên ướp thịt muối hàng xóm mà chàng thầm yêu từ hồi trẻ, và đặt cho nàng cái tên Công nương Dulcinea del Toboso.

    Trong các cuộc phiêu lưu, Don Quixote đã lập nhiều chiến công vang dội như: Đánh nhau với cối xay gió, tấn công vào một đám ma, giao chiến với đàn cừu (mà chàng cho là đoàn hùng binh của vị hoàng đế oai quyền nhất thiên hạ), thám hiểm hang sâu Montesinos...

    Cuối cùng sau rất nhiều cuộc phiêu lưu, kiệt sức vì đau buồn, Don Quixote trở về nhà trong tình trạng ốm thập tử nhất sinh. Khi chết, Don Quixote tỏ ra là một người đáng mến, tỉnh táo và nhận thức được tai hại của những cuốn truyện hiệp sĩ mà mình đã từng đọc.

    Đất nước Việt Nam nửa sau thế kỷ 20, đầu thế kỷ 21. Lúc này có một thứ chủ nghĩa gọi là Mác – Lê Nin du nhập vào Việt Nam. Ban đầu người ta cứ ngỡ nó giải phóng giai cấp, giải phóng con người nên tin theo. Vì đáp ứng được nhu cầu nhất thời lúc bấy giờ (giải phóng những người cùng khổ đang bị ngoại bang bóc lột thậm tệ), mà chủ nghĩa đó nhanh chóng lan tràn, thậm chí đến độ cuồng tín. Sự thực đây là một thứ chủ nghĩa phi nhân, lợi dụng chiêu bài đấu tranh giai cấp để mà xây dựng một xã hội không tưởng. Nó hứa hẹn về một xã hội mà ở đó những người công nhân, nông dân được lãnh đạo và làm chủ đất nước, từ đó xây dựng một chế độ gọi là Cộng Sản. Mọi thứ tài sản hay quyền lợi trên đời này đều sở hữu tập thể cả, không ai được phép có một thứ gì riêng tư (Ngoại trừ vợ của mình).

    (XIN XEM TIẾP PHẦN DƯỚI)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trên cơ sở lý luận đó, đảng Cộng Sản Việt Nam được thành lập và lấy chủ nghĩa Mác – Lê Nin làm kim chỉ nam cho mọi hành động. Cũng trên nền tảng đó, nhiều cuộc tắm máu và thanh trừng giai cấp đã diễn ra, gây bao mất mát tang thương. Những cuộc cải cách ngược đời cũng được thực thi, oán than, nghịch cảnh chất chồng. Tự cổ chí kim, chưa có một chế độ nào phi lý như thế cả. Họ đả phá và căm thù nền văn hoá cha ông, nhưng lại đi tôn thờ cái chủ nghĩa tận đẩu tận đâu. Đảng làm hết mọi chuyện, rồi tự mình nói mình nghe thông qua hệ thống truyền thông độc quyền của nhà nước.

      Điều oái ăm là Đảng Cộng Sản thực hiện tất cả những điều đó với danh nghĩa tốt đẹp của một hiệp sĩ: giải phóng giai cấp bị bóc lột, xây dựng xã hội công bằng, dân chủ, văn minh. Và rồi họ đưa cả dân tộc đi hết cuộc phiêu lưu quân sự này đến cuộc phiêu lưu quân sự khác. Đó là hai cuộc chiến tranh với người Pháp và người Mỹ. Họ nói rằng đánh Pháp và đánh Mỹ là để giải cứu thế giới khỏi bọn đế quốc bóc lột, để nhân loại được hoà bình hạnh phúc. Họ còn nói rằng: “Quan san muôn dặm một nhà, bốn phương vô sản đều là anh em”. Để làm được điều đó, hàng triệu đồng bào của họ phải hy sinh xương máu trên các chiến trường ác liệt.

      Về kinh tế xã hội thì họ áp dụng các lý thuyết cộng sản hoang tưởng vào cuộc sống như: Cải cách ruộng đất, quốc hữu hoá, xoá bỏ tư hữu, hợp tác xã bình quân...; kết quả là cả đất nước nghèo đói đến tận cùng, nhân quyền bị cướp trắng, chỉ thấy một chế độ độc tài đang ngự trị. Cho đến giờ này, đảng vẫn mê muội đi theo cái chủ nghĩa không tưởng đó mà chưa chịu hối cải để quay trở về với nhân dân và dân tộc. Vì là một chế độ ngược đời phi nhân, nên Đảng Cộng Sản nhìn đâu cũng thấy kẻ thù. Cứ tưởng nhân dân là “các thế lực thù địch” đang chống phá mình.

      Cuối cùng, sau rất nhiều cuộc phiêu lưu vô định, kiệt sức vì đàn áp nhân dân mình, phá sản vì chính sách “Kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”, Đảng Cộng Sản đang ở trong tình trạng thập tử nhất sinh. Trước khi chết, Đảng cũng tỏ ra là người đáng mến, tỉnh táo và nhận thức được những tai hại của thứ chủ nghĩa Mác – Lê Nin mà mình đã áp đặt lên đất nước Việt Nam hơn nửa thế kỷ nay.

      Minh Văn

      Xóa
  15. @quynhmai


    CS, một chế độ hiểm ác nhất trong lịch sử nhân loại,nhân dân cần tỉnh táo diệt trừ chúng .

    Trả lờiXóa
  16. CỘNG SẢN VÀ CHỨNG HOANG TƯỞNG BỊ HẠI

    Hoang tưởng bị hại là một bệnh lý về sức khoẻ tâm thần ở người. Các biểu hiện lâm sàng của con bệnh ở giai đoạn sớm rất khó phát hiện. Thậm chí đến bác sĩ chuyên khoa tâm thần cũng có thể nhầm lẫn giữa một người có tính cách cẩn trọng với một con bệnh tâm thần hoang tưởng bị hại, lúc nào cũng đề phòng một mối nguy hại xa vời nào đó…

    Một trong những biểu hiện lâm sàng khác của con bệnh tâm thần hoang tưởng bị hại đó là biết che dấu, biết lý giải, biện minh cho hành vi của mình rất khéo léo, rất hợp lý… Chính vì thế có nhiều người không thể kết luận được đây là con bệnh cho dù chứng kiến nhiều biểu hiện kỳ cục của nó…

    Con bệnh tâm thần hoang tưởng bị hại đương nhiên không bao giờ coi mình là người bệnh để chạy chữa mà còn dấu đi bệnh tật của mình… Và bệnh tình sẽ nặng dần cho đến lúc nó toàn phát thì thường có hành động giết người… Bởi từ hoang tưởng bị hại, con bệnh tâm thần này sẽ tấn công giết người để “phònh vệ chính đáng”… Tâm thần hoang tưởng bị hại không thể chữa trị khỏi hoàn toàn. Bệnh nhân thường là phải sống trong nhà thương điên đến lúc chết…

    Nói đến người cộng sản trong quá khứ và cả hiện tại, người ta liên tưởng đến những kẻ mắc chứng tâm thần hoang tưởng. Hoang tưởng mình là vĩ nhân. Hoang tưởng mình có phát minh sáng chế. Hoang tưởng mình được yêu… Nhưng có lẽ tai hại nhất là hoang tưởng mình bị hại. Vì từ hoang tưởng bị hại người cộng sản đã giết hơn 100 triệu người vô tội gồm cả đàn bà trẻ em tay không vũ khí… Chưa kể đến những người lính của họ chết uổng, và những người lính bên kia chiến tuyến phải chiến đấu với những kẻ tâm thần sẵn sàng ôm bom tấn công liều chết…

    Nạn nhân chứng hoang tưởng bị hại của cộng sản có rất nhiều và không loại trừ thành phần nào. Từ trí thức đến dân lao động. Từ kẻ ngoại bang đến đồng chí chung chiến hào với cộng sản. Thậm chí cả lưu manh cũng phải chết chỉ vì biết được quá khứ lưu manh của một cán bộ cộng sản nào đó (Xem hồi ký của Vũ Thư Hiên - Đoạn viết về Trần Quốc Hoàn).

    Ngay như các tôn giáo vẫn tồn tại qua mọi chế độ chính trị, dù trong những giai đoạn thăng trầm nhất của họ, họ cũng chưa bao giờ chủ động tấn công ai… Vậy mà cộng sản cũng liệt họ vào diện kẻ thù không đội trời chung. Không thể dùng luật lệ hà khắc để tiêu diệt tôn giáo, thì cộng sản dùng xã hội đen tấn công khủng bố… Rồi đẻ ra các tu sĩ quốc doanh đặc tình công an, thậm chí đảng viên cộng sản… Nhưng đến một ngày đẹp trời nào đó mấy ông tu sĩ quốc doanh kia buột miệng nói ra một câu nào đó hợp lẽ đạo trái ý cộng sản, thì tức khắc cũng bị liệt vào diện kẻ thù thâm hiểm trèo cao chui sâu vào nội bộ cộng sản để đánh phá… Và án tử hình được thi hành không cần qua xét xử…

    Cho đến hôm nay, lịch sử đã minh chứng từ trong học thuyết cho đến thực tiễn, chủ nghĩa cộng sản là một mớ lý luận phá sản. Nhà nước cộng sản là một cỗ máy giết người vô tội vạ. Người ta tự hỏi, không hiểu trong đầu những người cộng sản có cái gì, mà sự thực nhãn tiền đến thế vẫn không làm họ tỉnh ngộ ??? Tại sao người cộng sản nhìn đâu cũng thấy kẻ thù, bốn phương tám hướng đều có thế lực thù định cộng sản cả ??? Thậm chí người cộng sản còn liệt cả đồng chí, trong chiến tranh vào sinh ra tử với nhau, nay cũng thành kẻ thù của chế độ, đem ra toà xét xử và nếu cần thì ám sát chẳng nương tay ??? Ở góc độ quốc tế, các quốc gia cộng sản đối xử với nhau cũng không khá hơn: Họ ôm hôn nhau đêm hôm trước, rồi cầm dao chém giết nhau ngay sáng hôm sau. Một tuần sau, họ lại có thể ngồi với nhau chúc tụng tình hữu nghị đời đời bền vững tài sản vô giá…Thật đúng là những hành động kỳ cục như của người điên không biết buồn vậy.

    Khởi đầu kẻ sáng lập ra chủ thuyết cộng sản là Mác đã có các dấu hiệu của người tâm thần. Rõ nhất là lý luận về sự bóc lột giá trị thặng dư tư bản. Ngày nay thì ai cũng có thể nhận ra cái giá trị thặng dư đó, là giá trị chất sám (Chất sám công nghệ kỹ thuật + Chất sám kỹ nghệ quản lý…). Giá trị này nếu không được trả cho người tìm tòi, phát minh, phát triển, ứng dụng nó, xã hội sẽ không thể tiến lên được, vì có ai muốn làm không công???…

    (Xin Xem Tiếp Phần Dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vậy mà Mác đòi giá trị này phải trả lại cho công nhân. Nếu không trả cho công nhân là bóc lột. Công nhân đâu biết gì chuyện lý luận kinh tế chính trị, họ cũng không có khả năng phát minh sáng chế hay tổ chức quản lý điều hành mang tính cách mạng trên bình diện thế giới… Tự dưng được hưởng lợi họ vui vẻ nhận ngay… Thế là hàng trăm triệu đảng viên cộng sản thực thi lý thuyết kỳ cục này của Mác, làm cho nền kinh tế cộng sản đi vào ngõ cụt vì không ai muốn đầu tư chất sám… Kinh tế phá sản, chế độ cộng sản dù tàn bạo đến đâu cũng thành “bạo chúa ốm liệt giường” lực bất tòng tâm… Và sụp đổ không tiếng súng là do tự họ gây ra chứ chẳng phải thế lực thù địch nào cả…

      Khi ứng dụng học thuyết cộng sản, những người cộng sản còn chế biến một cách tuỳ tiện chứ họ không làm theo nguyên mẫu của Mác. Vì Mác là lý thuyết gia, ông ta không dám đưa ra các mô thức giết người tàn bạo như nhà nước cộng sản đã làm. Những người cộng sản lấy học thuyết cộng sản của Mác để làm gốc lý luận hòng tập hợp đông đảo quần chúng lao động. Nhưng nếu chỉ thế, họ cũng khó mà giành được chính quyền vì còn có nhiều trí thức, nhiều người dân lao động, nhiều người có tôn giáo lấy làm khó hiểu về mớ lý thuyết rối rắm và vô luân của học thuyết này. Và để có thể cướp được chính quyền, những kẻ ứng dụng chủ nghĩa Mác dùng thủ đoạn giết người không gớm tay, giết tất cả những ai không theo cộng sản… Giết bằng luật lệ hà khắc chưa đủ thì giết bằng ám sát, bằng xã hội đen, bằng khủng bố… Những ai không theo cộng sản là kẻ thù của cộng sản, dứt khoát thế cấm bàn cãi.

      Giết người để thu phục nhân tâm thì từ cổ chí kim chỉ có người cộng sản tự huyễn hoặc mình chứ chế độ nô lệ man ri đến thế cũng không mơ hồ về thủ pháp này. Nó cướp - giết để bắt người làm nô lệ để phục dịch nó chứ không phải để thu phục nhân tâm… Thế là những kẻ thực hành chủ nghĩa cộng sản mang theo mình đầy đủ những dấu hiệu lâm sàng của con bệnh tâm thần. Nhưng ban đầu là con bệnh tâm thần thể hung bạo. Tấn công giết chóc bất kỳ ai mà nó cho là cản trở nó giành chính quyền, cản trở nó xây dựng chính quyền xô viết, chính quyền nhân dân xã hội chủ nghĩa, từng bước tiến lên cộng sản chủ nghĩa… v.v

      Khi chính quyền cộng sản đã giành được trên bình diện quốc gia, quốc tế. Người cộng sản bắt tay vào xây dựng xã hội không tưởng họ gọi là xã hội xã hội chủ nghĩa. Càng làm càng thất bại vì theo mớ lý luận của một người tâm thần viết ra. Các quốc gia văn minh thì xa lánh cộng sản vì thấy xã hội này rất quái gở. Người dân trong chế độ cộng sản bắt đầu nghi ngờ tính chất chân lý, tính chất hợp qui luật của cái xã hội này. Khi người dân lên tiếng đối chất với quan chức cộng sản, họ không thể lý giải cách hợp lý… Bị bế tắc về lý luận, rồi nghĩ đến những việc giết người vô tội vạ trong quá khứ, những việc tham nhũng đục khoét tài sản công bị quốc tế phanh phui không thể chối cãi… Cộng sản đương nhiên sợ hãi. Nếu cách mạng nổ ra, với những “quần chúng cốt cán” từng được cộng sản huấn luyện giết người không gớm tay, nay lại bị quan chức cộng sản bội ước cho về sống với dân đen thành ra uất hận quay lưng lại với cộng sản… chẳng có gì bảo đảm rằng đám quần chúng này sẽ chừa đảng viên cộng sản ra cả…

      Thế là kẻ thù của cộng sản có ở khắp nơi. Nhưng nếu nói là người dân sẽ giết hết cộng sản để trả thù cho những gì cộng sản đã làm thì không đúng. Nhưng chắc chắn sẽ có một bộ phận người dân muốn làm việc này. Trước tiên họ là những người mà cộng sản gọi là “quần chúng cốt cán” - Biến chất. Họ mà giết người thì rất có nghề vì đã được chính cộng sản huấn luyện… Thứ đến là nạn nhân cộng sản, họ từng chứng kiến cộng sản giết cha ông họ khi xưa chỉ bằng một bản án tuyên từ mồm mấy ông bà “quần chúng cốt cán” chưa biết đọc biết viết… Chỉ biết làm theo lệnh đảng…

      (Xin Xem Tiếp Phần Dưới)

      Xóa
    2. Kẻ tội ác tày trời đêm nhìn bóng trăng cũng tưởng kẻ thù rình ám sát… Nghĩ ngợi đề phòng lâu ngày hoá thành tâm thần hoang tưởng nhìn đâu cũng thấy kẻ thù. Toàn là kẻ thù không đội trời chung, không thể thương lượng… Đến độ chỉ cần xuống thang đàm phán cũng là tự sát… Thế là phải tiếp tục cuộc phiêu lưu, và luôn cảnh giác đề phòng kẻ thù, đề phòng thế lực thù định bên ngoài, đề phòng cả anh em đồng chí đồng bào ngộ nhỡ họ bị thế lực thù địch lợi dụng nối giáo cho giặc… Ngay trong đội ngũ chính khách cộng sản cũng có ý kiến loé lên, hay là thử thương thuyết xem sao? Việc chấp nhận nội dung đàm phán đâu phải là bắt buộc? Lập tức ý kiến này bị liệt vào loại thế lực thù địch len lỏi vào trong hàng ngũ cộng sản… Và đã có một đạo luật cho phép an ninh quân đội (tổng cục 2) ám sát, giết ngay tức khắc không cần phải xin lệnh cho dù đó là cán bộ cao cấp đến cỡ nào…

      Từ chỗ đề cao cảnh giác… đến chỗ lợi dụng duyên cớ để giết người là rất gần nhau… Trong thực tế người cộng sản vẫn lợi dụng việc đề cao cảnh giác, tuyên truyền về một nguy cơ nào đó, rồi đặt quốc gia vào tình trạng khẩn cấp, để giết người cho thuận tiện… Chính ông đại tá Nguyễn Khải cũng đã thừa nhận và cho bạch hoá vấn đề bằng tuỳ bút cuối đời của ông: “Đi tìm cái tôi đã mất”. Nhưng cứ làm như thế mãi thì thù oán sẽ chất chồng, người cộng sản sẽ gia tăng kẻ thù theo cấp số cộng. Và với tư duy của kẻ tâm thần hoang tưởng bị hại, kẻ thù của cộng sản sẽ được người cộng sản mở rộng theo cấp số nhân… Càng nhiều kẻ thù, người cộng sản càng phải đề phòng bằng các phương án. Càng ôm đồm phương án đề phòng, người cộng sản càng phải chi phí tốn kém. Chỉ riêng việc chi tiền bạc trang trải cho những phương án chống kẻ thù, chống thế lực thù địch rộng lớn của csvn chắc chắn sẽ làm cho nền kinh tế của nó vỡ nợ trong nay mai…

      Lịch sử xã hội loài người chưa từng có một thế lực chính trị nào lại có lắm kẻ thù đến thế. Người cộng sản tự đặt phần còn lại của thế giới là kẻ thù của họ. Như thế vẫn chưa đủ họ còn đặt đồng chí của họ cũng là kẻ thù, chỉ vì những đồng chí này bày tỏ quan điểm khác với vài kẻ trong bộ chính trị đang nắm quyền lực tối cao. Đến thế họ vẫn chưa thoả mãn. Họ còn bày đặt ra cả những kẻ thù ảo không tên không tuổi hay tên tuổi rất mơ hồ nào đó ở một nơi rất xa, ở trên internet… Thật đúng là kẻ tâm thần hoang tưởng bị hại không hơn không kém.

      Suy luận của người điên thì bao giờ cũng khác xa người thường… Và chỉ có những kẻ điên khùng mới giống nhau được mà thôi… Hãy nhìn xem người thầy - người đồng chí của csvn trong biến cố Tân Cương ngày 7/7/2009. Lại những lời cáo buộc kẻ thù, thế lực thù địch, những kẻ ly khai gây bất ổn, những kẻ chia rẽ dân tộc… Rồi sau đó là đóng cửa biên giới, cấm phóng viên báo chí, ban hành lệnh giới nghiêm… Giết người diệt khẩu… Vài nghàn người tay cầm gậy gộc mà lại có thể là kẻ thù nguy hiểm cho chế độ cộng sản phát xít như nước Tàu được ư ? - Thật quá lố. Rồi lãnh tụ cao cấp nhất của Tàu Cộng hứa sẽ trừng trị người bạo loạn bằng cả án tử hình – Trong khi chẳng ai bắt ông ta phải thề hứa gì cả. Hứa như thế để làm gì? Đúng là những kẻ điên cuồng quyền lực. Nhưng đáng khinh bỉ hơn là những lời tuyên bố ủng hộ đàn áp dân Tân Cương của csvn. Tầu cộng cũng chẳng lên tiếng bắt csvn phải tuyên bố gì cả. Vậy mà chúng cũng hùng hổ ra tuyên bố ủng hộ Trung Quốc trấn dẹp bạo loạn này nọ… Đúng là tư duy của những kẻ tâm thần hoang tưởng gặp nhau.

      (Xin Xem Tiếp Phần Kết Dưới)

      Xóa
    3. Cũng là bạo động sắc tộc – Hồ Cẩm Đào hãy mở mắt ra mà coi: Vào tháng 11/2005 nước Pháp phải hứng chịu một cuộc bạo động suốt 2 tuần lễ liền Tại thủ đô Paris, sau lan ra nhiều thành phố trên toàn quốc. Bắt nguồn từ việc cảnh sát truy đuổi làm 2 thiếu niên gốc Algreia nhập cư chạy trốn vào trạm biến thế và chết vì giật điện. Cuộc bạo động làm chết và bị thương hàng trăm nhân mạng trong đó có cả cảnh sát. Cả ngàn xe ô tô, tầu điện, cũng như nhà hàng bị đốt phá, riêng tại Paris có 315 ôtô bị đốt, thiệt hại hàng tỉ EURO… Cảnh sát Pháp cũng phải ra tay trấn áp… Cũng có hàng ngàn người bị bắt giữ… Nhưng chính phủ Pháp chẳng cấm báo chí, chẳng chụp mũ người dân nhập cư này là nghe theo súi dục của thế lực thù định, gây chia rẽ, làm bất ổn an ninh chính trị gì gì… Sau một hồi bạo động, người dân như tự cảm thấy “đủ”, họ tự dừng lại và giải tán. Có ai sống được bằng nghề đi đốt xe, đánh nhau trên phố đâu??? Ở một góc độ nào đó, phản ứng cách dữ dội cũng góp phần hoàn thiện cho công bằng xã hội… Văn minh của nhân loại là như vậy chứ không phải hùng hổ tự thề hứa sẽ trừng trị bằng án tử hình…

      Một chủ thuyết được viết ra từ một người mắc chứng tâm thần ngộ nhận chân lý. Được những kẻ mắc chứng tâm thần hoang tưởng tự cho mình là vĩ nhân vồ vập và ứng dụng. Đương nhiên nó sẽ chuốc lấy thảm bại. Nhưng trong khi ứng dụng chủ thuyết cộng sản bằng bàn tay hung bạo, csvn đã kịp giết hàng chục triệu nhân mạng, đẩy dân tộc Việt tụt lùi hàng thế kỷ… Vì thế nó có rất nhiều kẻ thù – Và luôn điên khùng hoang tưởng sắp bị hãm hại, sắp bị trả thù. Không phải chỉ người cộng sản, mà bất cứ ai đặt mình vào tình thế là kẻ thù của cả nhân loại cũng sẽ hoá khùng bởi áp lực tâm lý... Một người lương thiện sửa đổi thói quen xấu mà còn khó khăn, phương chi kẻ tội phạm, điên khùng, hoang tưởng… Ai có thể đoán biết được trong đầu nó nghĩ gì? Cho nên hiếm hoi có một ông từng mắc chứng tâm thần hoang tưởng được Thượng Đế chữa khỏi. Vì “từng ở trong chăn” ông mới khảng khái mà nói rằng: "Cộng sản không thể thay đổi mà phải thay thế." (Boris Yeltsin).

      Lê Sáng

      Xóa
  17. @Nguyễn Thị Huệ Pleiku •


    Đã gần 39 năm chiếm được miền nam, thống nhất đất nước, nhưng cộng sản vẫn không nắm được lòng dân, nhìn nơi nào họ cũng thấy "thế lực, thù địch, chống phá", nếu họ thực tâm lo cho dân, cho nước, sao còn lắm thế lực thù địch đến như vậy ? Ra nước ngoài thì đại diện VN không dám đến các khu người Việt, mà trương cờ đỏ, nêu rõ danh tính, trong nước họ cũng không dám đến các khu dân cư mà không có bảo vệ cẩn mật. Nói chung, chỉ vì họ quá vun vén tham ô làm giàu cá nhân, xa rời quần chúng.

    Trả lờiXóa
  18. @sonha •


    Ngày trước thì chỉ có đảng cộng sản mắc bệnh thì có thể diều trị bằng tâm lí nhưng nay cả nước bị thì chặt dầu cộng sản tức cả nước khỏi bệnh

    Trả lờiXóa
  19. @Thanh Hoàng •


    Sau 30-04-1975, một lượng lớn "Thành phần Cơ Hội" đã xuất hiện và tích cực tham gia vào các hoạt động trấn áp phong trào phục quốc, phục vụ nhiệt tình những ý đồ đen tối của CSVN ...mà bây giờ "Thành phần Cơ Hội" này khoảng tầm 50-59 tuổi và đang nắm giữ các chức vụ trong tất cả các Cơ quan của Chính phủ. và một loại "Thành phần Cơ Hội Mới" là con cháu của bọn này cũng đang phấn đấu theo con đường của cha chú. Do bản chất Cơ Hội nên bọn này hiểu rất rõ cái gì sẽ giúp chúng có được những quyền lợi và duy trì cái quyền lợi đó cho nên chúng ra sức cấu kết với nhau đán áp "Các thế lực thù địch" để bảo vệ Đảng CS. Do bản chất là Cơ Hội nên đừng bao giờ nhắc đến 2 chữ " Liêm Sỉ" đối với bọn này, chúng không quan tâm đến sự tồn vong của đất nước, dân tộc mà chúng chỉ quan tâm đến những thứ đang thuộc về chúng (gia đình, tiền bạc và chức quyền). Cái bệnh PPD và ADP mà tác giả đề cập trong bài viết chỉ đúng với những tên CS thực sự, còn cái bọn Cơ Hội thì ngay cả Đảng CS là gì ? CN Marx-Lenin là gì ? chúng còn không biết nói chi là thề suốt đời trung thành với Đảng CS... nhưng chúng vẫn là Đảng viên CS, chúng vào Đảng để có lợi thế chính trị, để thực hiện ý đồ "Quyền luôn đi đôi với Lợi". Việc Đảng có tồn tại hay bị huỷ diệt đối với bọn này không quan trọng, vì đối với chúng Đảng CS chỉ là phương tiện, khi không còn xài được nữa chúng sẽ quay ra bài bác và tìm một chổ dựa mới để tiến thân...Đấu tranh với loại này mới là cam go vì bọn này rất xảo quyệt và vô nhân tính.

    Trả lờiXóa
  20. @Rau muống •


    Bs Ngọc quả là đại tài. Ông đã chẩn bệnh đúng phóc trăm phần trăm. Nói về phần chữa trị thì quả là hết sức nan giải. Vì đây là một căn bệnh xã hội, nên phải giải quyết bằng hai phương thức: Cách chữa trị bắt buộc và cách hợp tác. Người hoang tưởng nếu chấp nhận chữa trị bằng sự hợp tác một khi ý thức được thực trạng bệnh của mình thì đã giải quyết được một nửa vấn đề. Còn giải quyết theo cách bắt buộc thì nhất định phải cậy nhờ vào sức mạnh và tài trí của cả dân tộc này mới xong!

    Trả lờiXóa
  21. @NguoiSaiGon •


    "Trong khi đó Hoà thượng Thích Quảng Đức tự thiêu gây ra một làn sóng câm phẫn trong dư luận báo chí thời trước 1975."

    Qua những phim ảnh và tài liệu của những nhân chứng được xuất bản cho đến nay, Hoà thượng Thích Quảng Đức không tự thiêu mà bị bọn CS giả sư trà trộn trong chùa khống chế, chích thuốc trước ngày đã định. Khi đến ngày đó thì chúng đưa lên xe, kẹp nách dìu ra đặt ngồi trên bãi đất trống, đổ xăng lên đầu và châm lửa thiêu sống Hoà thượng Thích Quảng Đức.

    Trả lờiXóa
  22. SỰ HOANG TƯỞNG CỦA QUYỀN LỰC

    Muammar Gaddafi, người từng nắm quyền lực tuyệt đối suốt 42 năm tại Lybia, đã phải sống những ngày cuối cùng của đời mình trong cảnh trốn chui trốn nhủi, ăn gạo sống và mì ống mà đám hầu cận nhặt được từ các nhà dân bỏ hoang. Bất chấp thực tế phũ phàng đó, suốt gần hai tháng trốn chạy khỏi thủ đô Tripoli cho đến khi phải đền tội, ông ta vẫn quyết không chịu từ bỏ quyền lực vì một mực cho rằng người dân Libya vẫn còn yêu quý mình lắm. Kết cục là ông ta bị đám chiến binh cuồng nộ hạ sát trong một cảnh tượng hỗn loạn, đầy bạo lực và khủng khiếp ngày 20/10/2011, rồi bị trưng bày trong kho lạnh của một cửa hàng thịt ở Misrata như “chiến lợi phẩm” cho đông đảo dân chúng “chiêm ngưỡng”.

    Thời kỳ ở đỉnh cao quyền lực, Gadhafi thậm chí còn tự phong cho mình những “danh hiệu” vô tiền khoáng hậu như “Nhà lãnh đạo anh em”, “Người dẫn đường của cách mạng”, “Người bảo vệ hơn 6 triệu dân Libya”, "Vua của các vị vua châu Phi" hay "Lãnh tụ của Thế giới Hồi giáo", v.v.

    Cựu tổng thống Libya Gaddafi không phải là trường hợp cá biệt mà là một hiện tượng phổ biến trong thế giới độc tài: chứng hoang tưởng của những kẻ vốn quen với việc nắm giữ quyền lực chuyên chế và độc đoán.

    Trước khi buộc phải dùng súng để tự kết liễu đời mình vào ngày 30/4/1945, Hitler từng nuôi tham vọng xây dựng một Đệ tam Quốc xã kéo dài tới 1.000 năm như Đế chế La Mã Thần thánh, thực thể mà ông ta gọi là Đệ nhất Quốc xã (Đệ nhị Quốc xã là Đế chế Đức do Bismarck tạo dựng). Viễn cảnh của ông ta là một đế chế thống nhất của các quốc gia Giéc-manh trên toàn Châu Âu, trong đó các dân tộc khác nhau sẽ gia nhập một chính thể thuần chủng dưới sự lãnh đạo của người Đức.

    Các lãnh tụ cộng sản trên thế giới như Lenin, Stalin hay Mao Trạch Đông vẫn mơ tưởng về một “thế giới đại đồng” thông qua một cuộc “cách mạng thế giới” do giai cấp vô sản tiến hành dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản.

    Mao Trạch Đông, nhà độc tài của Trung Hoa cộng sản từ năm 1949 cho đến khi lìa trần năm 1976, từng quả quyết trong một cuộc họp Bộ Chính trị Đảng CSTQ tháng 8/1965: "Chúng ta phải giành cho được Đông Nam Á, bao gồm cả miền Nam Việt Nam, Thái Lan, Miến Điện, Malaysia và Singapore... Một vùng như Đông Nam Á rất giàu, ở đấy có nhiều khoáng sản... xứng đáng với sự tốn kém cần thiết để chiếm lấy... Sau khi giành được Đông Nam Á, chúng ta có thể tăng cường được sức mạnh của chúng ta ở vùng này, lúc đó chúng ta sẽ có sức mạnh đương đầu với khối Liên Xô - Đông Âu, gió Đông sẽ thổi bạt gió Tây".

    Trong một dịp khác, “Người cầm lái vĩ đại” của Đảng CS Trung Quốc thậm chí còn khẳng định: “Chúng ta phải chinh phục toàn cầu để từ đó xây dựng nên một quốc gia hùng mạnh” và “Các quốc gia và vùng đất gồm Myanmar, Lào, Bắc Ấn Độ, Việt Nam, Nepal, Bhuttan, Thái Lan, Malaysia, Singapore, các hòn đảo Ryukyu, 300 hòn đảo trên Biển Đông, biển Hoa Đông, biển Hoàng Hải cùng với Kyrgyzstan, Mông Cổ, Đài Loan, Nam Kazakhstan, tỉnh Bahdashan và Transbaikalia của Afghanistan và vùng Viễn Đông cho tới Nam Okhotsk, Nga... lẽ ra là của Trung Quốc nếu triều đại nhà Thanh không sụp đổ”.

    (Xin Xem Tiếp Phần Dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Về đối nội, Mao Trạch Đông là cha đẻ của chính sách “Đại Nhảy Vọt” giai đoạn 1958-1960, đồng thời là người phát động cuộc “Cách mạng Văn hoá” giai đoạn 1966-1976, những tấn thảm kịch đã gây ra cái chết cho hàng chục triệu người dân Trung Quốc.

      Ở Việt Nam, Tổng Bí thư Lê Duẩn, người vẫn được ca tụng bằng những mỹ từ như “người hai trăm ngọn nến”, “nhà lãnh đạo lỗi lạc”, hay “một tư duy sáng tạo lớn”, v.v., lại chính là “tác giả” của những “tư tưởng lớn” như “ba dòng thác cách mạng”, “làm chủ tập thể” hay ý tưởng xây dựng cấp huyện thành những “pháo đài kinh tế” trên toàn quốc. Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh, người kế nhiệm ông, thì có câu nói xứng đáng được khắc vào bia đá để đời đời nhắc nhở hậu thế: “Dù bành trướng thế nào thì Trung Quốc cũng vẫn là một nước xã hội chủ nghĩa”!!!

      Trong chuyến thăm Cuba hồi tháng 4/2012, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã có bài thuyết giảng “nổi tiếng” về chủ nghĩa xã hội tại Trường Đảng Cao cấp Nico Lopez, với những lời khẳng định đanh thép như "Đi lên chủ nghĩa xã hội là khát vọng của nhân dân ta, là sự lựa chọn đúng đắn của Đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh, phù hợp với xu thế phát triển của lịch sử" hay “Những thành tựu đổi mới tại Việt Nam đã chứng minh rằng, phát triển theo định hướng xã hội chủ nghĩa không những có hiệu quả tích cực về kinh tế mà còn giải quyết được các vấn đề xã hội tốt hơn nhiều so với các nước tư bản chủ nghĩa có cùng mức phát triển kinh tế”, v.v.

      Hoang tưởng là một chứng bệnh tâm thần rất khó cứu chữa. Nếu ai đó vẫn còn hoài nghi về điều này thì hãy xem bài viết mới đây trên báo Quân Đội Nhân Dân của GS.TS Nguyễn Đức Bình, người tiền nhiệm của GS.TS Nguyễn Phú Trọng trong Hội đồng Lý luận Trung ương nhưng đã rời khỏi Bộ Chính trị – “vị Vua tập thể” của “thời đại Hồ Chí Minh” – từ hơn 10 năm trước :

      … "Chuyển đổi" (Việt Nam) sang con đường tư bản chủ nghĩa chăng? Đã có "kiến nghị" như thế. Tuy nhiên, nhân dân không thể đồng tình…

      … Độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam trên nền tảng chủ nghĩa Mác - Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh từ năm 1930 đến nay và mãi từ nay về sau là chủ thuyết cách mạng nhất quán của Việt Nam, dứt khoát không thay đổi và không ai có thể thay đổi. Chủ thuyết này đã đưa cách mạng Việt Nam hơn 80 năm qua đi từ thắng lợi lịch sử này đến thắng lợi lịch sử khác...

      Ở nước ta không có đất cho chủ nghĩa tư bản thống trị như một chế độ xã hội, không có đất cho một chủ thuyết chính trị nào khác khả dĩ được nhân dân chấp nhận, ngoài độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản với ngọn cờ chủ nghĩa Mác - Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh. Khách quan lịch sử mà nói, một chủ thuyết chính trị khác, chẳng hạn chủ nghĩa xã hội dân chủ ai đó đang mơ tưởng, đối lập với độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội, dù có tô vẽ ngụy trang thế nào đi nữa thì rốt cuộc thực chất không thể gì khác là một đường lối đưa dân tộc trở lại số phận nô lệ hay phụ thuộc vào các thế lực đế quốc thực dân bên ngoài…

      Lord Acton, tác gia kiêm chính trị gia người Anh thế kỷ 19, từng để lại cho đời câu châm ngôn bất hủ: “Quyền lực dẫn tới tha hoá, quyền lực tuyệt đối thì tha hoá tuyệt đối”. Sau những gì đã diễn ra trong thế kỷ 20 cũng như đầu thế kỷ 21 này, đặc biệt là “dấu ấn” đậm nét của các lãnh tụ cộng sản “lỗi lạc”, nhân loại có lẽ đã “ngộ” thêm một “chân lý” nữa về quyền lực, đó là: “Quyền lực dẫn tới hoang tưởng, quyền lực tuyệt đối thì hoang tưởng tuyệt đối”./.

      Lê Anh Hùng
      Hà Nội

      Xóa
  23. @Nhan_nhin •


    Bệnh hoang tưởng khi ko nắm được quyền lực thì sinh ra điên khùng,còn khi thủ đắc được quyền lực thì trở nên ngông cuồng...Những người theo cộng sản ko ít thì nhiều cũng phải mang cái tâm bệnh hoạn như trên .Thế mới là đại hoạ cho nhân loại.

    Trả lờiXóa
  24. @AR 15 •


    "Hoang tưởng là một chứng bệnh tâm thần rất khó cứu chữa". Xin thưa tác giả hoang tưởng không phải là bệnh mà chỉ là một trong rất nhiều triệu chứng của bệnh Tâm thần phân liệt(Paranoides) hay F2.0 theo ICD 10 của WHO. Vì vậy hãy hiểu hoang tưởng quyền lực là bị mắc bệnh Tâm thần phân liệt thì chính xác hơn.

    Trả lờiXóa
  25. @Voiceup! •


    Chủ Nghỉa Xả Hội là cái quái gì mà đảng CS VN cứ muốn tiến lên? Muốn tiến lên từ lâu lắm rồi nhưng vẩn chưa tiến lên được , có lẻ vì tham nhũng và ngu quá nên chưa tiến lên nổi. Có thằng CS nào lên đây viết cho đàng hoàng(không chửi bới) cắt nghỉa cho bà con nghe xem nào. Đố có thằng CS nào cắt nghỉa được... vì tụi nó cũng chẵng biết(ngốc). Không biết mà vẩn đi theo(đui)

    Trả lờiXóa
  26. @Hanh •


    Gaddafi, Hiler đang chờ đợi lãnh đạo của chế độ độc tài Việt Nam.

    Trả lờiXóa
  27. @Ngay_Gan_toi •


    Chủ nghĩa xã hội hiện nay ở Việt Nam vẫn còn ở giai đoạn độc tài, cướp chính quyền không phải là khát vọng của nhân dân. Cần đi thêm bước kế tiếp chủ nghĩa dân chủ xã hội mới là ước vọng của nhân dân. Tổng Trọng cần nhận thức rõ điều này để có hành động thích hợp - thảo luận Chương Trình Hiện Đại Hóa và Dân Chủ Hóa CNXH dựa trên Lộ Trình Dân Chủ 2 Giai Đoạn - để lại dấu ấn trong lịch sử dân tộc

    http://danchuhoacnxh.webnode.com/

    Trả lờiXóa
  28. @Quang đinh văn •


    HỒN LẠC PHÁCH XIÊU
    *
    “Điếm khủng sản hằm bà lằng sắng cáu”
    Giấu bí hư củ tịt nước đăng đàn
    Tuyệt mệnh ca đồng chí chóe than van
    Ngày giải tán gần kề oan ông địa
    *
    Thằng tưởng thú nở nụ cười mai mỉa
    Phê chưa em sức mấy phế được anh
    Bụng phệ tiền Poli mẹ tiêu nhanh
    Phe tam bẩn vẫn lè phè năm phé
    *
    Thương thay lãnh đạo cai tù
    Bao vây cóc hội bốn lù cắn ngu
    Một anh Trọng lú mắt mù
    Ba dơ tư dốt sờ mu hãi hùng
    Bọ sâu bộ sậu bồ hung
    Tung hoành trong đảng trung ương cáo Hồ
    Giao thông công chánh đắp mô
    Nợ công kinh tế xuống mồ diệt vong
    *
    Thanh trừng đảng tổn vài con cóc ghẻ
    Mẻ góc nào sẽ bọc lót lâu la
    Khắp năm châu bốn biển vẫn có nhà
    Cho CHỆT mướn chờ thời cơ hạ cánh
    *
    Đại hội sáu sâu tìm sâu xấu đánh
    Rau còn rầu nói chi đến dân oan
    Tuồng không hay cũng đến lúc hạ màn
    Mâm xôi thịt chứa chan tình đồng chóe
    *
    Hồng phong trôi mộng đại đồng
    Tiên sư CÁC MÁC ba không không còn
    LÊ NIN thánh tổ ví von
    Hồ chí minh đạo đức con con cờ
    Tự do hạnh phúc thẩn thơ
    Điêu quan tối kiến tôn thờ thờ ma
    Bên bồ tát cũng kiết già
    Nam mô chúa nam mô cha cha già
    “Quan làm báo VIỆT gian đông như ngóe
    Diệt sân si liềm búa chẻ từng con
    Xác đứng kia nhưng chúng đã mất hồn
    Điếm khủng sản hổn lười hôn lăng mộ”

    TÂM THANH

    Trả lờiXóa
  29. @Người Dân •


    "Quyền lực dẫn tới hoang tưởng, quyền lực tuyệt đối dẫn tới hoang tưởng tuyệt đối" " lý tưởng dẫn tới hoang tưởng, lý tưởng tuyệt đối thì hoang tưởng tuyệt đối" các ông Sang , Trọng, Minh Triết và cả 200 Ủy viên TW đảng đều muốn chống 3 y tá Dũng, nhưng rõ ràng đã chống không nổi, chỉ có một mình Lê Anh Hùng đòi tố cáo tội ác của 3 Dũng là một sự hoang tưởng tuyệt đối ?! chống một mình ông Dũng đã không xong, nay có cả Hoàng Trung Hải và Nông Đức Mạnh ? sau khi đã thất bại CHHV nghiệm ra rằng chỉ có sức mạnh của dân chúng mới có thể giải oan cho ông ta. Sự thật và lý tưởng trong một giai đoạn nào đó không thắng được sự gian manh, độc ác.

    Trả lờiXóa
  30. @Luumanhcongtu •


    Tự bốc: "Đỉnh cao trí tuệ loài người", nhưng chuyên nghiệp trò xin viện trợ Mỹ!

    Trả lờiXóa
  31. @Nguyen Viet •


    Lịch sử nhân loại đã lưu truyền cho con cháu thế hệ sau này biết rằng: tất cã nhửng người tự đề cao mình toàn là nhử kẻ bệnh hoạn, bệnh hoạn rất nặng vì chúng giết hàng ngàn hàng triệu người chỉ vì tưởng mình là "ông trời con", tưởng rằng chỉ có mình là cha mẹ thiên hạ, còng kẻ khác là cỏ rác, chúng bắt trẻ con ca tụng chúng như trong bài "Đêm qua em mơ gặp bác hồ", mẹ kiếp em bé ngây thơ mà mơ gặp bác thì có nước mà hét lên như mơ gặp ác quỷ ! Bây giờ lại còn đòi lên ngồi ngang hàng với Phật Thích Ca nửa chứ ! Phật có thiêng thì bẻ cổ tất cả bọn côn đồ hổn láo này đi.

    Trả lờiXóa
  32. Đấu tranh vì xã hội, vì nhân quyền ư. Cái bọn phản động này chỉ cố gắng hò hét, la ó để kiếm tiền mà thôi. Càng hét nhiều thì càng được nhiều tiền ấy mà. Không ngờ chúng chỉ vì những dồng đô la bẩn thỉu mà bán rẻ lương tâm đạo đức của mình như vậy. NHất định họ sẽ phải trả giá cho những hành động sai trái đó, pháp luật sẽ luôn nghiêm minh!

    Trả lờiXóa

 
Nhân quyền © 2012 | Designed by True Happy
.