on 20:55:00

NHẬN DIỆN THỦ ĐOẠN CỦA NHỮNG KẺ CƠ HỘI CHÍNH TRỊ

Nhãn: , , ,

Trong công cuộc cải tạo và xây dựng chủ nghĩa xã hội (CNXH) ở Việt Nam, bên cạnh các thế lực chống đối cũ đã xuất hiện những đối tượng cơ hội chính trị (CHCT). Loại đối tượng này xuất hiện từ khá sớm trong công cuộc xây dựng CNXH ở miền Bắc nước ta trong thời gian trước kia. Ngay từ cuối những năm 50 của thế kỷ XX, ở miền Bắc nước ta số đối tượng này đã xuất hiện qua vụ án "Nhân văn giai phẩm", hiện nay hoạt động của bọn CHCT đã trở nên manh động, quyết liệt và tinh vi hơn.
Đối tượng CHCT là những người theo chủ nghĩa cơ hội xuất hiện trong nội bộ Đảng Cộng sản, cơ quan Nhà nước, các đoàn thể, tổ chức xã hội, hệ thống chính trị XHCN hoặc ở ngoài xã hội. Họ thường là những người có quá trình hoạt động cách mạng hoặc ít nhiều có công lao với cách mạng, nhưng quan điểm, tư tưởng mơ hồ, lập trường chính trị bấp bênh, không nhất quán và thường đối lập với chủ nghĩa Mác - Lênin. Họ là người mang nặng đầu óc cá nhân, chủ nghĩa công thần địa vị hay bị hoang mang, dao động và dễ thay đổi chính kiến, sẵn sàng thoả hiệp vô nguyên tắc với giai cấp phi vô sản, từ bỏ con đường cách mạng XHCN, phản bội lại mục tiêu, lý tưởng của giai cấp công nhân và nhân dân lao động, phản bội Tổ quốc XHCN, chống lại Đảng, chống lại chế độ XHCN và tin theo chế độ tư bản chủ nghĩa.
Đặc biệt có những đối tượng đã hoặc đang giữ những trọng trách, những cương vị cao trong bộ máy Đảng, Nhà nước. Nhưng do bản chất của chúng là cơ hội, hữu khuynh nên khi tình thế cách mạng có những diễn biến phức tạp thì dao động và bị lôi kéo vào các hoạt động chống lại Đảng Cộng sản Việt Nam, chống lại Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Đứng trước những khó khăn chung của đất nước, số đối tượng này đã không tìm được những giải pháp khắc phục mà còn quay lại quy kết những khó khăn đó là do sự lãnh đạo của Đảng, Nhà nước, ca ngợi những giá trị của chủ nghĩa tư bản, chạy theo chủ nghĩa tư bản để tìm cho mình cuộc sống mới, từ đó quay trở lại chống Đảng, chống chế độ như Hoàng Minh Chính, Lê Hồng Hà, Bùi Tín, Lê Hiếu Đằng, Phạm Chí Dũng, Phạm Hồng Sơn, Phạm Quế Dương…
          Những kẻ cơ hội chính trị bao giờ cũng cố tạo cho mình những bộ mặt khác nhau. Khi thì họ giả vờ như khiêm tốn chân thật, lúc lại như lên mặt dạy đời có lúc họ làm ra vẻ uyên bác, sâu sắc như một học giả, lúc lại giả nhân giả nghĩa thương dân thương nước, thương cảm sâu sắc những người mà theo họ là bị oan sai cũng có lúc lại khoe kiến thức, lên mặt thách đố. Họ sử dụng nhiều thủ đoạn, nham hiểm, những thành quả mà Đảng ta, nhân dân ta bao nhiêu năm qua đã đổ bao xương máu, đổ bao mồ hôi trí tuệ mới giành được. Họ mưu toan xóa bỏ CNXH, xóa bỏ sự lãnh đạo của Đảng, hướng xã hội ta đi theo một con đường khác không phải là tiến lên CNXH. Trong cuộc đấu tranh chống lại những quan điểm sai trái này, thiết tưởng cần vạch trần những thủ đoạn ấy để tránh ngộ nhận, lầm tưởng.     Thủ đoạn thứ nhất họ thường dùng là phủ nhận chủ nghĩa Mác-Lênin, phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng. Bằng cách phủ nhận sạch trơn những gì cách mạng đã làm được trong những năm qua, họ lập luận rằng chủ nghĩa Mác-Lênin đã lỗi thời, đã sụp đổ ở chính cái nơi nó ra đời, đó không phải là một luận thuyết khoa học, vậy ta còn theo làm gì? Khi ta nói về vai trò lãnh đạo của Đảng đối với cách mạng Việt Nam thì họ cố ý bác bỏ, họ biện luận rằng những nước quanh ta đâu phải có Đảng lãnh đạo mà sao họ vẫn đạt được những thành tựu to lớn trong lĩnh vực kinh tế và xã hội. Với ý định xóa bỏ mọi thành quả ta đã đạt được trong thời kỳ đổi mới, họ thổi phồng những mặt tiêu cực đang tồn tại trong xã hội mà Đảng ta, nhân dân ta đang tìm mọi biện pháp để khắc phục. Và từ đó họ phủ nhận vai trò của Đảng, xóa bỏ sự lãnh đạo của Đảng bằng cách xóa bỏ Điều 4 Hiến pháp. Như trường hợp các đối tượng Bùi Tín, Phạm Quế Dương, Phạm Hồng Sơn…
          Thủ đoạn thứ hai của họ là vừa phủ nhận, vừa công nhận. Trường hợp này họ có vẻ tế nhị, khôn khéo hơn khi hộ chỉ nêu ra vấn đề, nhưng khi phân tích vấn đề họ lại rất thiếu công bằng, thiếu khách quan. Những gì là tích cực, là thành tựu thì họ chỉ nêu chung chung, không phân tích, không tìm ra nguyên nhân. Ví dụ, về sự sáng tạo, đúng đắn của Đảng ta trong đường lối đổi mới, họ chỉ nói gọn có một câu: "Đại hội VI của Đảng đã nhanh chóng đưa ra một đường lối đổi mới và tránh được nguy cơ sập tiệm". Ngược lại, khi đề cập những vấn đề tiêu cực, hay thiếu sót, khuyết điểm của Đảng thì họ lại phân tích rất kỹ lưỡng, họ vận dụng "đông tây, kim cổ" thậm chí đi sâu vào học thuật, chữ nghĩa để phân tích nhằm đả kích, bôi xấu lãnh đạo Đảng, Nhà nước ta. Bên cạnh đó có những kẻ luôn coi mình là những người đấu tranh vì sự tiến bộ, văn minh của con người bằng cách kích động khiếu kiện, biểu tình hay xin thành lập các tổ chức xã hội dành cho những kẻ bất đồng chính kiến thể hiện “yêu nước đích thực”. Khi yêu cầu của mình không được giải quyết thì họ lại viết tâm thư kêu gọi, tác động Mỹ và các nước thế lực thù địch gây sức ép với Việt Nam rằng chúng ta vi phạm dân chủ nhân quyền…
           
Thủ đoạn thứ ba là họ gửi thư cho nhau, nhưng không phải là những bức thư thông thường hỏi thăm sức khỏe, con cái, đời sống kinh tế và công việc của nhau, mà gửi thư khuyến khích, tâng bốc nhau trong những hành động chống đối, phá hoại. Một kẻ bình thường trong cuộc sống hàng ngày, không có tên tuổi gì trong xã hội cũng được họ tâng bốc lên là chí khí như một vị anh hùng, tài năng và kiến thức như một thiên tài, như "cây phượng vĩ nở hoa trái mùa". Người có một chút công lao nào đó trong quá khứ được họ tôn vinh như một lãnh tụ, một ngọn cờ. Họ không hiểu rằng, không thể lấy quá khứ che lấp tương lai, không thể hôm qua có chút cống hiến, hôm nay muốn nói bậy bạ gì cũng được, muốn làm gì thì làm? Những bức thư này họ đề cao, tâng bốc không phải chỉ để đề cao, tâng bốc cá nhân họ mà thâm ý bên trong là để oán trách Đảng ta hôm nay không đủ tầm trí tuệ, không biết dùng người tài năng như thế, công lao như thế! Chính vì thế mà những bức thư này của họ được phổ biến rộng rãi ra toàn xã hội, thực chất là họ muốn tuyên truyền cho quan điểm sai trái của họ. Như trường hợp của Thích Quảng Độ, Lê Quốc Quân, Nguyễn Văn Đài, Lê Thị công Nhân, Nguyễn Phương Uyên…
          Thủ đoạn thứ tư là họ gửi thư cho những đồng chí lãnh đạo cao nhất của Đảng sau mỗi kỳ đại hội như Sau Đại hội lần thứ IX của Đảng chẳng hạn, họ tới tấp gửi thư cho đồng chí Tổng bí thư và một số người mà họ xếp vào hàng "những người trung kiên" trong Bộ Chính trị. Trước hết họ ca ngợi tài năng, đức độ của những đồng chí này, sau đấy là họ vạch ra những cái gọi là sai lầm, thậm chí tội lỗi của một số đồng chí lãnh tụ cũ phần lớn là những chuyện bịa đặt. Và cuối cùng họ "hiến kế", gợi ý chỉ vẽ các đồng chí mới nên làm như thế này, nên làm như thế kia để tránh khỏi những sai lầm của các đồng chí cũ, đưa đất nước tiến lên. Mới nghe, cứ tưởng họ yêu dân, tâm huyết, chân thành lắm, nhưng đọc kỹ thì nhận ra ngay âm mưu của họ một mặt chia rẽ, gây mất đoàn kết, nghi kỵ trong lãnh đạo Đảng, Nhà nước, mặt khác muốn lái các đồng chí lãnh đạo mới của Đảng đi theo con đường sai trái của họ! Nhưng họ làm sao có thể thực hiện được mưu đồ đó. Như trường hợp của các đối tượng Phạm Quế Dương, Lê Hiếu Đằng, Phạm Chí Dũng…
          Trên đây là một số thủ đoạn mà các phần tử cơ hội chính trị thường dùng khi tuyên truyền những quan điểm sai trái, không phải không có những người còn mơ hồ, ngộ nhận những quan điểm sai trái đang lén lút lưu hành trong xã hội chúng ta Nhưng bản thân tôi tin rằng, chính thực tế thành công của đường lối đổi mới của Đảng ta như làn gió trong lành, mạnh mẽ cuốn tung thứ rác rưởi làm vẩn đục đời sống xã hội của chúng ta. 
                                                                                                Lê Minh

49 nhận xét:

  1. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

      Xóa
  2. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  3. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  4. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  5. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  6. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  7. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  8. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  9. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

      Xóa
  10. Đi tìm “THẾ LỰC THÙ ĐỊCH”

    Từ lâu, tôi đã nghe nhiều, rất nhiều cụm từ “thế lực thù địch”. Nghe đến nhàm, nhưng chẳng ai chỉ giùm tôi, bởi nó vô hình. Vậy thì phải đi tìm thôi.

    Tôi đã đi tìm thế lực thù địch từ những ngày hợp tác hóa, đầu những năm sáu mươi của thế kỷ trước, khi tôi còn ngồi trên ghế nhà trường xã hội chủ nghĩa.

    Cái ngày mà tôi chưa phân biệt được chủ nghĩa Mác đúng sai thế nào.

    Cái ngày mà khi có kẻng là xã viên hợp tác ra đồng, chờ phân việc, làm chiếu lệ vài giờ rồi về. Tối họp bình công chấm điểm thì cãi nhau om sòm, mà có nhiều nhặn gì đâu, giỏi lắm mỗi công một cân thóc. Để rồi“Ơi anh chủ nhiệm anh chủ nhiệm/ Hai tiếng thân yêu lời cảm mến/ Tay anh nắm chặt tay xã viên/ Xốc cả phong trào cùng tiến lên” đi vào trang sách học sinh theo thơ Hoàng Trung Thông

    Cái ngày mà khi thu hoach thì bố mẹ đi trước, con cái theo sau (gọi là đi mót) cướp hết những thứ ngon. Cuối buổi thu hoạch về sân kho hợp tác chỉ những đống lúa xơ xác, hoặc những đống khoai chạc khoai rễ. Để rồi “Dân làm chủ dập dìu hợp tác / Lúa mượt đồng ấm áp làng quê/ Chiêm mùa cờ đỏ ven đê/ Sớm trưa tiếng trống đi về trong thôn” đi vào trang sách học sinh theo thơ Tố Hữu
    .

    Cái ngày mà đói triền miên, cả năm may ra có bữa no cơm và có thịt, đó là ngày tết. Để rồi“Những người lao động quang vinh/ Chúng ta là chủ của mình từ đây” đi vào trang sách học sinh theo thơ Tố Hữu.

    “Chẳng nhẽ chủ nghĩa cộng sản lại thế này ư?” Từ thắc mắc đó tôi đọc “Tuyên ngôn Đảng Cộng sản” và “Chính trị kinh tế học”. Vì còn tuổi vị thành niên, nên dù nghi ngờ nhưng tôi chưa dám nghĩ Mác sai, nhưng ít nhất là ta làm sai Mác. Mác nói, đại ý “phải phân biệt vô sản và vô sản áo rách (bọn khố rách, áo ôm)”. Ta đã dùng “vô sản áo rách” trong CCRĐ. Ta đã cưỡng bức vào hợp tác xã, trong khi lẽ ra phải hoàn toàn tự nguyện. Trong “Chính trị kinh tế học”, theo Khơ rút sốp “có thể đoạt chính quyền bằng nghị trường”, còn theo Bregiơnhep “chỉ có thể đoạt chính quyền bằng bạo lực”, ta theo bạo lực. Tại sao lại phải dùng bạo lực? Tôi tự hỏi vì tôi đã đọc đâu đó “bạo lực là sản phẩm của phía yếu, bất tài và vô lực”. Tất cả những nhà cầm quyền theo chủ thuyết “sức mạnh chính trị nằm trên đầu nòng súng” đã đưa đất nước họ (trục phát xít) gục ngã. Sau gục ngã có thể họ bị yếu, có thể họ thuộc bài nên đã điều chỉnh hướng đi. Các nước theo trục chủ nghĩa xã hội lại tiếp tục theo vết xe đổ đó, để đến nay tan rã. Thảm thay!!!

    Cái thời mà, thế hệ cha anh tôi, những người đã qua CCRĐ luôn thuộc nằm lòng câu “Trí phú địa hào, đào tận gốc, trốc tận rễ” hoặc “chủ nghĩa cộng sản làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu”.

    Tôi vào đại học, vào bộ đội. Dù làm khoa học và công nghệ, nhưng tôi luôn tìm hiểu về chế độ, khi mà tuyên truyền và thực tế luôn ngược nhau. Tôi đọc mọi loại sách, từ các sách văn học, xã hội học và chính trị; tiếp cận với nhiều tầng lớp người từ cao xuống thấp, từ cổ đến kim. Do công tác đi đây đó nhiều, nhất là các công xưởng, lại sống hòa nhập nên tôi có điều kiện tiếp cận thực tế. Qua lý thuyết và thực tế tôi đã dần tìm ra thế lực thù địch. Đúng hơn là cái gì đã kìm hãm sự phát triển của nước.

    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Còn nhớ những năm cuối thập niên bảy mươi của thế kỷ trước có lần tôi nói với bố tôi (đang là cán bộ cao cấp) rằng “đảng sai bố ạ”, bố tôi rằng “đường lối đúng, thực hiện sai”. Đáp “lý thuyết đúng là tự nó đem lại tốt đẹp cho xã hội, ta chẳng làm được gì cả, sao gọi là đúng? Nói vậy là bao biện”. Bố tôi lặng im. Lại hỏi “một xã hội sẽ ra sao nếu trí phú địa hào đào tận gốc, trốc tận rễ?” Rằng “câu hỏi đó đã được Gabriel García Márquez – chủ nhân của giải noben văn học 1982 đã hỏi trong một gặp gỡ các nhà văn Á – Phi – Mỹ La tinh, mà chẳng ai biết thế nào để trả lời”. Vài năm sau bố tôi nói “con đúng, bố sai – từ nay con thay bố giải quyết các việc trọng đại trong gia đình”. Cũng từ đó cho đến lúc lìa trần, ông dị ứng với vô tuyến, đài và báo chí (công cụ tuyên truyền) – những thứ mà trước đây là thực đơn hàng ngày của ông. Ông quay lại nghề tử vi, địa lý và kinh dịch – như là nghề gia truyền; nhưng khi đi theo đảng ông phải bỏ. Chính nghề này đã cứu ông cả vật chất, tinh thần và để lại nhiều ân đức trước khi qua đời.

      Cuối những năm sáu mươi, đầu những năm bảy mươi của thế kỷ trước, khi người ta cơ cấu những cán bộ chính trị đi tập huấn một thời gian về làm hiệu trưởng các trường cấp 2 và 3, tôi như đã thấy manh nha một cái gì? Sau đó, khi “chuột chạy cùng sào, nhảy vào sư phạm”; tôi đã thấy rằng: “xã hội ta sẽ thê thảm khi những người học yếu nhất vào giáo dục”. Rồi cải cách giáo dục, như một sự tàn phá đất nước nhanh nhất. Mười lăm năm đi học không có ai dạy cho ta yêu bố mẹ, anh em cả; nhưng được dạy nhiều về lý tưởng cộng sản “vì lý tưởng cộng sản, thanh niên anh dũng tiến lên”. Phải chăng bỏ qua cái thực thể hữu hình, chạy theo cái vô hình kiểu “bỏ hình bắt bóng” là đặc trung nền giáo dục của chúng ta?

      Rút cục ta đã đào tạo ra những thế hệ “ăn theo nói leo” là chính, ai không như thế được đội cái mũ “tiểu tư sản trí thức” ngay. Ta không dùng những người tài giỏi, nhưng lại coi trọng những người khôn vặt, láu cá nhiều mưu ma chước quỷ. Chính cái sự đào tạo và sử dụng người đã hủy hoại nhân cách của nhiều thế hệ.

      Từ đầu những năm tám mươi của thế kỷ trước lại đây, tôi đã chứng kiến rất nhiều những cuộc chạy chức quyền, chia các vai quyền lực từ các bàn nhậu. Mấy chục năm công tác tôi thấy quá rõ kinh phí bôi trơn cho guồng máy, thông thường là 40% chi phí đầu tư, nhiều chỗ còn hơn. Kinh phí vào công trinh chỉ xấp xỉ một nửa. Đất nước không đổ nát mới là sự lạ.

      Cách đây hơn năm thế kỷ Thân Nhân Trung đã viết:

      “…Hiền tài là nguyên khí của quốc gia, nguyên khí thịnh thì thế nước mạnh mà hưng thịnh, nguyên khí suy thì thế nước yếu mà thấp hèn. Vì thế các bậc đế vương thánh minh không đời nào không coi việc giáo dục nhân tài, kén chọn kẻ sĩ, vun trồng nguyên khí quốc gia làm công việc cần thiết…

      Đất nước ta không đào tạo và sử dụng được hiền tài, chỉ dùng được những ai dễ sai bảo, biết ăn theo nói leo, thậm chí vô sản áo rách. Dùng hiền tài đâu có dễ, những người không tài làm sao sử dụng được hiền tài, các bậc hiền tài đâu chịu làm đầu sai. Những người có tri thức, biết được điều hay lẽ phải (tri là biết; thức là hay), sao lại có thể a dua theo bầy đàn không có tri thức dẫn lối? Trong hoàn cảnh ấy, hiền tài chỉ có hai con đường, hoặc vùng lên rồi bị diệt như “Nhân văn Giai phẩm” hay như “vụ xét lại chống đảng”. Hoặc co vào ở ẩn bất hợp tác như đa phần còn lại. Rút cục hiền tài không “can dự” được vào sự phát triển đất nước. Không phải vô cớ mà ở nước Đức có bia mộ ghi “ở đây đã an táng một người, mà người đó dùng được rất nhiều người tải giỏi”.

      (Xin xem tiếp phần dưới)

      Xóa
    2. Không nghi ngờ gì nữa“thế lực thù địch” của đất nước chính là sự ngu tối, thế lực nào dung túng cho cái ngu, để cho cái ngu hoành hành thì đấy chính là thế lực thù địch của đất nước ta, dân tộc ta.

      Thời nay ai thiết người tài

      Chỉ cần tai tái, dễ sai hợp thời

      Thằng thông minh nó lắm lời

      Nó thuyết, nó giáo rối bời thằng ngu

      Thằng ngu tuy có lù khù

      Mưu ma chước quỷ nó bù thông minh

      Sự đời nghĩ lại mà kinh

      Nhân tình thế thái, rối tinh rối mù.

      H.Q

      Xóa
  11. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

      Xóa
  12. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

      Xóa
    2. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

      Xóa
  13. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

      Xóa
  14. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  15. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  16. Nhận xét này đã bị công an mạng blog xóa.

    Trả lờiXóa
  17. Nhận xét này đã bị công an mạng blog xóa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

      Xóa
  18. Nhận xét này đã bị công an mạng blog xóa.

    Trả lờiXóa
  19. Nhận xét này đã bị công an mạng blog xóa.

    Trả lờiXóa
  20. Nhận xét này đã bị công an mạng blog xóa.

    Trả lờiXóa
  21. Nhận xét này đã bị công an mạng blog xóa.

    Trả lờiXóa
  22. Nhận xét này đã bị công an mạng blog xóa.

    Trả lờiXóa
  23. Nhận xét này đã bị công an mạng blog xóa.

    Trả lờiXóa
  24. Nhận xét này đã bị công an mạng blog xóa.

    Trả lờiXóa
  25. Nhận xét này đã bị công an mạng blog xóa.

    Trả lờiXóa
  26. Nhận xét này đã bị công an mạng blog xóa.

    Trả lờiXóa
  27. Nhận xét này đã bị công an mạng blog xóa.

    Trả lờiXóa
  28. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  29. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  30. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  31. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  32. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  33. Nhận xét này đã bị công an mạng blog xóa.

    Trả lờiXóa
  34. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  35. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  36. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  37. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  38. Đối với những kẻ cơ hội chính trị kiểu này chúng ta phải xử lí nghiêm minh mới được. Hiện nay các thế lực thù địch đang triệt để lợi dụng chúng để tiến hành các hoạt động chống phá Đảng, NHà nước ta. Chúng ta cần cực kì cảnh giác với bọn này mà một ví dụ điển hình đó chính là tên Lê Hiếu Đằng

    Trả lờiXóa
  39. Chúng ta cần xử lí nghiêm minh những trường hợp như thế này, vì hoạt động của bọn chúng là rất nguy hiểm. có theerr nói Lê Hiếu Đằng là một hình ảnh rõ nét của bọn theo chủ nghĩa cơ hội, xét lại. Không quá mới lạ với báo chí trong mấy ngày qua nhưng cái tên Lê Hiếu Đằng được lên báo ngay từ trang đầu, đặc biệt là những đài báo phản động bên ngoài

    Trả lờiXóa
  40. Chúng ta cần xử lí nghiêm minh những trường hợp như thế này, vì hoạt động của bọn chúng là rất nguy hiểm. có theerr nói Lê Hiếu Đằng là một hình ảnh rõ nét của bọn theo chủ nghĩa cơ hội, xét lại. Không quá mới lạ với báo chí trong mấy ngày qua nhưng cái tên Lê Hiếu Đằng được lên báo ngay từ trang đầu, đặc biệt là những đài báo phản động bên ngoài

    Trả lờiXóa

 
Nhân quyền © 2012 | Designed by True Happy
.