on 18:46:00

FREEDOM HOUSE ĐANG XÂY DỰNG, BẢO VỆ NỀN DÂN CHỦ HAY LÀ PHÁ HOẠI?

Nhãn: , , ,

         Freedom House (tạm dịch là ngôi nhà tự do) có trụ sở chính tại Hoa Kỳ, là một tổ chức phi chính phủ có chức năng theo dõi tiến trình dân chủ, khảo sát và nghiên cứu về tình trạng thực thi chính trị cũng như các quyền tự do cơ bản của công dân trên toàn thế giới. Hàng năm, tổ chức này đều công bố một bản báo cáo, đánh giá về tình hình dân chủ, tự do của các nước trên thế giới. Tuy nhiên, theo nhận định của nhiều quốc gia thì Freedom House như một tổ chức ảo, cái gọi là bản báo cáo, đánh giá cũng chỉ mang tính chủ quan, thiếu tính thực tế và hết sức phi lý.
         Năm 2013, tố chức này đã đưa Việt Nam vào danh sách những quốc gia đàn áp tự do internet với đại ý là các quyền tự do, dân chủ của nhân dân bị ngăn cản, nhất là tệ nạn tham nhũng, nền kinh tế sa sút nghiêm trọng,…Xin thưa với lãnh đạo cũng như nhân viên của tổ chức này là: muốn hiểu biết rõ về tình hình Việt Nam thì hãy đến tận nơi, khảo sát từng người cụ thể, chứ cứ ngồi văn phòng rồi nghiên cứu mấy tập tài liệu do bọn phản động lưu vong cung cấp thì không khác nào “ếch ngồi đáy giếng”!!!
           Phải nói đến sự thật ở Việt Nam-một đất nước mà người dân được đảm bảo các quyền tự do ngôn luận, hội họp cũng như sử dụng internet, nhiều quốc gia đến Việt Nam cũng phải trầm trồ nể phục. Ở đất nước ta, việc sử dụng tự do internet, tự do ngôn luận, báo chí được nêu rất rõ, quy định cụ thể trong các bộ luật (Hiến pháp, Luật viễn thông, Nghị định 72/2013/NĐ-CP của Chính phủ về Quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet và thông tin trên mạng,...). Đặc biệt, các quyền cơ bản của công dân được đảm bảo, quy định trong Hiến pháp năm 2013-đạo luật cơ bản, cao nhất. Theo Điều 25, Hiến pháp năm 2013: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định. Trên thực tế, ở Việt Nam có hơn 700 hãng báo chí lớn nhỏ các loại, lượng người sử dụng internet chiếm tỷ lệ cao và việc người dân bị đàn áp là không hề có.
          Bản báo cáo, đánh giá chủ quan, thiếu thực tế và hết sức phi lý này cần phải được chỉnh sửa lại theo đúng sự thật. Liên Hợp Quốc và các quốc gia lớn không nên tin tưởng và đặt hy vọng gì vào mấy cái tổ chức thiếu minh bạch, phi thực tế và luôn có mục tiêu phá hoại nền dân chủ, hòa bình ở các nước khác như Việt Nam. 
                                                                                                     Công Lý      

22 nhận xét:

  1. TIN TỨC MỚI

    VIÊN CHỨC NGOẠI GIAO TUYÊN BỐ BỎ ĐẢNG VÀ LÊN TIẾNG VỀ NHÂN QUYỀN

    ĐẶNG XƯƠNG HÙNG - Thư ngỏ gửi các bạn tham dự Phiên họp Kiểm điểm định kỳ toàn cầu về nhân quyền ở Việt Nam diễn ra vào ngày 5/2/2014 tại Genève - Thụy sĩ.

    Các bạn thân mến,

    Tôi tên là Đặng Xương Hùng. Tôi từng là Vụ phó Bộ Ngoại giao Việt Nam, từng là Lãnh sự Việt Nam tại Genève - Thụy sĩ (2008-2012). Tháng 10/2013, tôi từ bỏ đảng cộng sản Việt Nam để bắt đầu cuộc đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam.

    Điều đầu tiên tôi xin bày tỏ cùng các bạn: tôi đứng lên chống lại đảng cộng sản Việt Nam, không có nghĩa là tôi chống lại các bạn. Tôi rất thông cảm với các bạn. Tôi đã cùng các bạn và tôi tin một ngày bạn cũng sẽ cùng tôi. Chúng ta, những người dân Việt Nam, đều là nạn nhân của đảng cộng sản Việt Nam.

    Tôi hiểu các bạn đều đang tâm niệm mang lại những điều tốt lành nhất cho dân tộc Việt Nam. Nhưng do những trói buộc vô hình khiến các bạn đôi khi phải hành động không như mình mong muốn. Mỗi hành động và lời nói của các bạn đều phải tuân theo sự chỉ đạo của đảng cộng sản Việt Nam. Tôi và các bạn đã cùng nằm trong hoàn cảnh như vậy.

    (XIN XEM TIẾP PHẦN DƯỚI)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hiện nay, đảng cộng sản Việt Nam đã chọn con đường đi ngược lại nguyện vọng chính đáng của nhân dân Việt Nam. Họ quyết tâm duy trì chế độ đảng trị, phớt lờ những đòi hỏi dân chủ và nhân quyền cho nhân dân Việt Nam.

      Tôi quan tâm không nhiều đến nội dung các bạn trình bày trong Phiên báo cáo kiểm điểm định kỳ toàn cầu lần này. Tôi biết các bạn là những người Việt Nam giỏi nhất trong việc viết báo cáo loại này và các bạn đã được cấp trên phê duyệt tỉ mỉ trước khi các bạn lên đường. Các bạn không thể nói khác được.

      Những bằng chứng về vi phạm nhân quyền ở Việt Nam luôn luôn thừa thãi, mà chính các bạn là người nắm đầy đủ nhất. Điều mọi người quan tâm nhất là thái độ của các bạn tại Phiên họp lần này.

      Cái tâm nằm trong con tim và khối óc nhưng muốn có được cái tâm trong sáng, cần được thể hiện ra ngoài bằng thái độ và hành động.

      Các bạn đã có tấm lòng thương yêu nhân dân và dân tộc Việt Nam, các bạn nên biểu hiện bằng hành động. Đó là các bạn nên chăm chú lắng nghe, ghi chép đầy đủ và báo cáo trung thực tất cả những gì mà bên ngoài nói về nhân quyền ở Việt Nam. Các bạn nên làm những điều này với sự chân thành và cầu thị nhất.

      Các bạn đừng nên chú ý vào những hành động nhỏ nhen mà các bạn vẫn làm lâu nay, như là cử người đi xếp hàng sớm để lấy chỗ đăng ký cho các tham luận của một số nước bao che cho Việt Nam như Lào, Cu Ba. Tước đi cơ hội của những nước quan tâm, mong muốn góp ý về nhân quyền cho Việt Nam tại Phiên họp. Các bạn đừng nên đi thu nhặt hết những tài liệu phân phát của các đoàn, như của đoàn ông Võ Văn Ái, rồi về vứt vào sọt rác cơ quan, tước đi quyền được tiếp cận thông tin của tất cả mọi người. Các bạn đừng cử người gây cản trở hoặc gây sự mất chú ý đến các hoạt động của các đoàn đại biều trong và ngoài nước đến đấu tranh cho nhân quyền tại Việt Nam.

      Những hành động như vậy chưa chắc có sự chỉ đạo trong nước mà là tự “sáng kiến” của các bạn, với mong muốn được “ghi công” trong “thành tích” bảo vệ nhân quyền cho Việt Nam. Tôi thiết nghĩ, khi thời thế thay đổi, thì chính các bạn lại thành người bị phê phán.

      Tôi rất mong tại Phiên họp lần này các bạn sẽ hành động theo đúng lương tâm của mình. Các bạn nhất định sẽ được hoan nghênh.

      Con người là quý giá nhất trên hành tinh chúng ta. Nhân loại đang vươn tới mạnh mẽ trong cuộc đấu tranh bảo vệ quyền của mọi con người. Hội đồng nhân quyền đưa ra sáng kiến Kiểm điểm định kỳ toàn cầu về nhân quyền cũng là nằm trong mục tiêu này.

      Chúng ta là công dân Việt Nam, đồng thời cũng là công dân toàn cầu. Vai trò của các bạn là rất lớn cho tương lai của dân tộc Việt Nam. Nhất là khi Việt Nam được bầu là thành viên của Hội đồng nhân quyền Liên Hợp Quốc.

      Một lần nói thật, ta sẽ không còn phải mất công bao bọc sự giả dối.

      Tôi biết các bạn đã “mất” Tết để chuẩn bị cho Phiên họp này. Nhân dịp Tết Giáp Ngọ, tôi xin chúc các bạn một năm mới sức khỏe dồi dào, hạnh phúc tràn đầy và có tấm lòng trong sáng vì một cuộc đổi mới toàn diện cho đất nước Việt Nam chúng ta.

      Đặng Xương Hùng

      Xóa
    2. Đúng là hài cho cái thằng TIn Tức Mới này quá. LÚc nào cũng đưa ra các luận điệu chống phá cách mạng ta. Chủ đề của bài viết thì không nói cứ đưa ra những luận điệu xuyên tạc về cách mang ta chứ

      Xóa
  2. Freedom House là tổ chức hay chỉ là một công cụ để các thế lực thù địch can thiệp vào vấn đề nhân quyền ở nước ta vậy chứ. Tại sao chỉ có các tổ chức của MỸ mới đưa ra những thông báo như vậy, như thế là quá phiến diện. Thử hỏi tại sao cái tổ chức này lại không thông báo vấn đề nhân quyền ở MỸ đi chẳng hạn, khi mà những nước này là trung tâm của sự vi phạm dân chủ nhấn quyền

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dư lợn viên vc kia viết bài thì dư lợn viên nầy trả lời, cả lũ ăn lương từ thuế dân nhưng bảo vệ chế độ ngu xuẩn mà tên hồ vác về từ thùng rác liên Xô, đừng tiếp tục lừa dân nữa lũ khỉ vc !!!!

      Xóa
  3. Phải khẳng định rằng Việt Nam là một nước có dân chủ và nhân quyền. Đảng và Nhà nước ta đã có rất nhiều những điều luật, quy định về dân chủ và nhân quyền. Những quy định cũng được đảm bảo thực hiện bởi nhiều cơ quan khác nhau. Người dân Việt Nam được sống hoàn toàn tự do và bảo đảm chứ khống như những lời mà bọn phản động suốt ngay rêu rao trên các blog cá nhân của chúng.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dư lợn viên vc kia viết bài thì dư lợn viên nầy trả lời, cả lũ ăn lương từ thuế dân nhưng bảo vệ chế độ ngu xuẩn mà tên hồ vác về từ thùng rác liên Xô, đừng tiếp tục lừa dân nữa lũ khỉ vc !!!!

      Xóa
  4. Hiến pháp mới sửa đổi đã được thông qua với nhiều quy định nhấn mạnh về dân chủ nhân quyền đã thể hiện sự quan tâm đặc biệt của Đảng và Nhà nước ta đối với công tác dân chủ nhân quyền. Vấn đề này luôn được đảm bảo thực hiện, thế giới cũng đã công nhận nước ta là một thành viên chính thức của Hội đồng nhân quyền Liên hợp quốc. Điều đó khẳng định dân chủ nhân quyền ở Việt Nam luôn được đảm bảo không như những lời của bọn phản động. Những nhận định của tổ chức này là hoàn toàn sai trái

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dư lợn viên vc kia viết bài thì dư lợn viên nầy trả lời, cả lũ ăn lương từ thuế dân nhưng bảo vệ chế độ ngu xuẩn mà tên hồ vác về từ thùng rác liên Xô, đừng tiếp tục lừa dân nữa lũ khỉ vc !!!!

      Xóa
  5. Có lẽ tôi cũng chậm hiểu nên cứ thắc mắc hoài.
    Tại sao có hơn 4 nghìn năm hiến. Ngôn ngữ tuyệt đại đa số là tiếng và chữ việt (tính phổ quát của tiếng Việt trên toàn lảnh thổ VN).

    Mà VN cứ chết cho chủ nghĩa này đến chủ nghĩa khác (toàn phát sinh bên ngoài lảnh thổ ,không ăn nhập gì đến văn hóa Vn). Tự mình với hơn 4 nghìn năm văn hiến không tìm được 1 hướng đi đúng để ần hoàn thiện hướng đi đó cho dân tộc mình- 1 dân tộc có 1 nền văn hóa rất là nhân bản"lá lành dùm lá rách ...thương nguoi như thể thương thân..) khai phóng (bầu ơi thương lấy bí cùng...) khoa học ( tháng tám mưa ngâu ,chuồng chuồng bay thì bão...) không cực đoan (mía sâu có đót nhà dột có nơi..)sao vậy hè ..uổng quá??? hay tại máy tay cầm quyền qua các thời kỳ toàn là đồ vong bảng ,tiểu nhân đắc chí chỉ tổ làm hại dân??? mình không hiểu được ,chắc tại bị ngu? có ai khai trí dùm cám ơn

    Người không có Công Lý thì thích lấy tên Công Lỵ nước chẳng bao giờ có Tự Do Dân Chủ thì chính quyền cứ nói về Tự Do Dân Chủ, sống với cs riết thằng nào mà không điên thì thằng đó trong đầu toàn kim loại búa với liềm !!!

    Trả lờiXóa
  6. CHẾ ĐỘ DÂN CHỦ LÀ GÌ?


    Chế độ dân chủ (democracy)

    Chế độ dân chủ trở thành chế độ chính trị ở hầu hết các nền kinh tế tiên tiến trên thế giới. Chế độ này có hai đặc trưng cơ bản sau:

    - Quyền sở hữu tư nhân: chỉ khả năng sở hữu tài sản và làm giàu bằng tích lũy tư nhân. Tài sản ở đây là cả tài sản hữu hình, như đất đai, nhà cửa, và tài sản vô hình, như cổ phần, hợp đồng, bằng sáng chế, và các tài sản trí tuệ. Các chính phủ dân chủ xây dựng các bộ luật bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ. Cá nhân và các doanh nghiệp có quyền sở hữu, sử dụng, mua hoặc bán, và ủy nhiệm chúng cho bất kỳ ai họ muốn. Những quyền này là hết sức quan trọng vì chúng khuyến khích sự chủ động, tham vọng, và cấp tiến, cũng như tính cần kiệm và mong muốn làm giàu. Con người có xu hướng không có những phẩm chất này nếu họ không chắc chắn về việc mình có được kiểm soát tài sản và lợi nhuận sản sinh từ tài sản của mình hay không.

    - Quyền lực có giới hạn của chính phủ: chính phủ nơi đây chỉ thực hiện một số chức năng thiết yếu cơ bản phục vụ cho lợi ích chung của nhân dân như bảo vệ quốc phòng, duy trì luật pháp và trật tự xã hội, quan hệ ngoại giao, xây dựng và bảo trì cơ sở hạ tầng như đường xá, trường học, và các công trình công cộng. Sự kiểm soát và can thiệp của chính phủ đối với các hoạt động kinh tế của cá nhân và các doanh nghiệp được giảm thiểu. Bằng cách cho phép quy luật thị trường chi phối hoạt động kinh tế, các nguồn tài nguyên được đảm bảo phân phối một cách có hiệu quả.

    Dưới chế độ dân chủ, những mưu cầu của cá nhân và của các doanh nghiệp có thể không tương đồng với sự công bằng và công lý. Do mỗi người có khả năng và nguồn tài chính khác nhau, nên mỗi người có được mức độ thành đạt khác nhau, dẫn tới bất bình đẳng. Các nhà phê bình chủ nghĩa dân chủ thuần túy cho rằng khi vượt quá giới hạn bất bình đẳng, cần có sự can thiệp của chính phủ để bình đằng hóa sân chơi. Ở những nền dân chủ như Nhật Bản, Đức, Thụy Điển, quyền lợi và tự do dân chủ của cá nhân nằm trong lợi ích chung của đất nước chứ không tách rời. Mỗi xã hội sẽ cân bằng tự do cá nhân và mục tiêu lớn hơn của đất nước.

    Hầu hết các chế độ dân chủ đều bao hàm một số yếu tố của xã hội chủ nghĩa, ví dụ như sự can thiệp của chính phủ vào hoạt động của các cá nhân và doanh nghiệp. Xu hướng xã hội chủ nghĩa nổi lên xuất phát từ việc lạm dụng hoặc những ngoại ứng xấu nảy sinh trong chế độ dân chủ thuần túy. Ví dụ, Nhật Bản đã phải rất nỗ lực trong việc duy trì trạng thái cân bằng cần thiết giữa dân chủ và xã hội. Vào những năm 1990, năng lực quản lý yếu kém cộng với khủng hoảng kinh tế đã đẩy hàng ngàn doanh nghiệp Nhật Bản vào tình trạng phá sản. Để duy trì công ăn việc làm và ổn định kinh tế, chính phủ Nhật Bản đã can thiệp và hỗ trợ rất nhiều ngân hàng và doanh nghiệp lớn, mà nếu trong chế độ dân chủ thuần túy, thì chắc chắn đã phá sản. Tuy nhiên những chính sách cứu trợ như vậy vô tình đã tạo nên sự thụ động trong nền kinh tế nước này và trì hoãn những cải tổ về cơ cấu cần thiết. Rất nhiều quốc gia, bao gồm cả Australia, Canada, và Hoa Kỳ, và một số quốc gia ở châu Âu, được cho là có chế độ chính trị hỗn hợp, đặc trưng bởi khu vực kinh tế tư nhân năng động và khu vực kinh tế nhà nước hùng mạnh(với sự điều tiết và kiểm soát nhất định của chính phủ).

    Trả lờiXóa
  7. DÂN CHỦ LÀ GÌ ?

    LỜI GIỚI THIỆU

    Chúng ta đang sống trong một thời kỳ mà tiếng gọi cho tự do và dân chủ đang vang lên trên khắp địa cầu. Đông Âu vừa loại bỏ các chính phủ chuyên chế tồn tại gần nửa thế kỷ và các nước cộng hòa thuộc Liên Xô cũ cũng đang tranh đấu để thay thế chế độ cộng sản tồn tại gần 75 năm bằng một trật tự dân chủ mới- trật tự mà trước đây có thể họ chưa bao giờ biết đến. Tuy nhiên, những sự kiện xảy ra xung quanh các biến động chính trị lớn tại châu Âu đang phủ một bóng đen lên viễn cảnh tươi sáng mà dân chủ hứa sẽ đem lại - chính sự hứa hẹn này đang liên kết và huy động sức mạnh của mọi người trên khắp thế giới. Nam Mỹ và Bắc Mỹ hiện nay thực sự đang là một bán cầu của dân chủ; châu Phi đang trải qua một thời kỳ cải cách dân chủ chưa từng có; và các thể chế dân chủ mới và năng động hiện đang bén rễ tại châu Á.

    Hiện tượng toàn cầu này đang làm cho những người hoài nghi phải suy nghĩ lại, những người hoài nghi cho rằng dân chủ tự do hiện đại là một sản phẩm nhân tạo chỉ có ở phương Tây và không thể nhân bản thành công được ở các nền văn hóa không phải phương Tây. Trong một thế giới mà dân chủ đã được thực thi ở nhiều quốc gia khác nhau như Nhật Bản, Italia và Vênezuêla, các định chế dân chủ có thể lên tiếng một cách chính thức cho các khát vọng mang tính nhân loại toàn cầu về tự do và tự quản.

    Tuy nhiên làn sóng đòi tự do mạnh mẽ trong suốt thập kỷ qua rõ ràng đã đảm bảo cho sự thành công tối hậu của nó. Chester E. Finn, Jr.- Giáo sư về giáo dục và chính sách công tại trường Đại học Vanderbilt kiêm Giám đốc Tổ chức Giáo dục Xuất sắc (Educational Excellence Network), đã phát biểu trước một nhóm các nhà giáo dục và các thành viên chính phủ tại Managua, Nicaragua: “Con người ta sinh ra đã ưa thích tự do hơn áp bức, đó là điều tự nhiên. Nhưng chúng ta không thể kỳ vọng rằng các hệ thống chính trị dân chủ có thể đương nhiên được tạo ra và duy trì mãi mãi. Ngược lại, các ý tưởng dân chủ luôn tồn tại nhưng việc thực hiện dân chủ thì không phải lúc nào cũng làm được”.

    Ngày nay, các giá trị dân chủ có thể đang được xem lại, nhưng được xem lại theo suốt quá trình lịch sử lâu dài của loài người, từ cuộc Cách mạng Pháp cuối thế kỷ 18 cho tới sự xuất hiện của các chế độ một đảng vào giữa thế kỷ 20, phần lớn các thể chế dân chủ còn ít và tồn tại không lâu. Thực tế này không làm cho chúng ta bi quan hay thất vọng, mà ngược lại, đó là thách thức chúng ta phải vượt qua. Trong khi khát vọng tự do là điều tự nhiên bẩm sinh của con người thì việc thực hiện dân chủ lại đòi hỏi phải được giáo dục. Việc lịch sử có còn tiếp tục mở các cánh cửa của tự do và cơ hội nữa hay không phụ thuộc vào sự quyết tâm cống hiến và trí tuệ tập thể của chính bản thân người dân chứ không dựa trên bất kỳ quy luật nào của lịch sử và đương nhiên cũng không dựa trên lòng nhân từ của các nhà lãnh đạo tự bầu.

    Khác với một số quan điểm, một xã hội dân chủ lành mạnh không chỉ đơn giản là một đấu trường cho các cá nhân theo đuổi các mục đích của cá nhân họ. Dân chủ sẽ chỉ được thực hiện khi dân chủ là mong muốn của các công dân có quyết tâm sử dụng quyền tự do mà họ vất vả mới giành được để tham gia vào đời sống của xã hội - góp tiếng nói của họ vào các tranh luận tập thể, bầu ra các vị đại diện có trách nhiệm đối với các hành động của họ và chấp nhận yêu cầu dung hòa và thỏa hiệp trong đời sống công cộng. Các công dân của nền dân chủ được tận hưởng quyền tự do cá nhân, nhưng họ cũng phải chia sẻ trách nhiệm cùng những người khác xây dựng một tương lai trong đó các giá trị cơ bản của tự do và tự quản vẫn tiếp tục được theo đuổi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ÐỊNH NGHĨA DÂN CHỦ

      Chính phủ của nhân dân

      Dân chủ có thể là một từ quen thuộc với nhiều người, nhưng nó là một khái niệm vẫn bị hiểu sai và sử dụng sai khi các chế độ chuyên chính và các chính thể quân sự độc tài lợi dụng để kêu gọi sự ủng hộ của quần chúng bằng cách tự gắn cho mình cái mác dân chủ. Tuy thế, sức mạnh của tư tưởng dân chủ cũng đã tạo nên những biểu hiện sâu sắc nhất và nhanh chóng nhất trong lịch sử của ý chí và trí tuệ con người: từ Pericles thời Aten cổ đại tới Vaclav Havel ở Cộng hòa Séc hiện đại, từ Tuyên ngôn Độc lập của Thomas Jefferson năm 1776 tới các bài diễn văn cuối cùng của Andrei Sakharov năm 1989.

      Theo định nghĩa trong từ điển, dân chủ “là chính phủ được thành lập bởi nhân dân trong đó quyền lực tối cao được trao cho nhân dân và được thực hiện bởi nhân dân hoặc bởi các đại diện được bầu ra từ một hệ thống bầu cử tự do”. Theo Abrham Lincoln, dân chủ là một chính phủ “của dân, do dân và vì dân”.

      Tự do và dân chủ thường hay được sử dụng thay lẫn nhau nhưng hai từ này không đồng nghĩa với nhau. Dân chủ thực tế là một tập hợp những tư tưởng và nguyên tắc về tự do và cũng bao gồm một tập hợp các thông lệ và các thủ tục đã được đúc kết lại từ quá trình lâu dài, thường không bằng phẳng, của lịch sử. Một cách ngắn gọn, dân chủ là sự thể chế hóa tự do. Trên cơ sở này chúng ta có thể định rõ được các nguyên tắc cơ bản đã được thử thách qua thời gian đối với một chính phủ lập hiến, vấn đề nhân quyền, vấn đề bình đẳng trước pháp luật mà bất cứ một xã hội nào được gọi là dân chủ theo đúng nghĩa của nó cũng cần phải có.

      Các thể chế dân chủ được phân ra hai loại cơ bản: trực tiếp và đại diện. Trong nền dân chủ trực tiếp, mọi công dân, không cần thông qua trung gian là các đại diện được bầu hay chỉ định, có thể tham gia vào quá trình đưa ra các quyết định cho các vấn đề xã hội. Một hệ thống như thế rõ ràng chỉ có thể thực hiện được với một số tương đối ít người, ví dụ như trong một tổ chức cộng đồng hay một hội đồng bộ lạc nào đó hay một đơn vị cấp cơ sở của một liên đoàn lao động, khi mà các thành viên có thể gặp gỡ nhau trong một phòng họp để bàn bạc, thảo luận các vấn đề và đi tới quyết định bằng sự đồng thuận hoặc theo nguyên tắc biểu quyết theo đa số. Những người Aten cổ đại, những người lập ra thể chế dân chủ đầu tiên, đã thực hiện kiểu dân chủ trực tiếp với một hội đồng bao gồm số lượng thành viên từ 5.000 đến 6.000 người- có thể đây là số lượng tối đa để có thể tập hợp được ở một địa điểm và thực hiện sự dân chủ trực tiếp.

      Xã hội hiện đại, với quy mô và tính phức tạp của nó, ít có cơ hội cho dân chủ trực tiếp. Ngay như ở vùng đông bắc Hoa Kỳ, nơi mà cuộc họp thị trấn New England đã thành một truyền thống thiêng liêng, thì hiện nay hầu hết các cộng đồng đã phát triển lớn tới mức không thể tập hợp được tất cả cư dân ở một nơi để tiến hành biểu quyết trực tiếp cho các vấn đề có tác động tới cuộc sống của chính họ.

      Ngày nay, dù là đối với một thị trấn 50.000 người hay một đất nước trên 50 triệu người, hình thức dân chủ phổ biến nhất là hình thức dân chủ đại diện trong đó công dân bầu ra các công chức là những người đưa ra các quyết định chính trị, xây dựng pháp luật và quản lý các chương trình vì lợi ích công cộng. Nhân danh nhân dân, các công chức đó phải cân nhắc kỹ càng các vấn đề công cộng phức tạp theo một quá trình có tính hệ thống và chu đáo, quá trình này đòi hỏi sự đầu tư lớn về thời gian và sức lực mà thường không thể thực hiện được đối với một số đông các công dân đơn lẻ.

      (XEM TIẾP PHẦN DƯỚI)

      Xóa
    2. Có nhiều cách rất khác nhau để bầu ra các vị công chức. Ví dụ, ở cấp quốc gia, các nhà lập pháp có thể được chọn lựa từ các khu vực bầu cử mà mỗi khu vực bầu cử bầu một đại diện ứng cử duy nhất. Theo một cách khác gọi là hệ thống đại diện theo tỷ lệ, mỗi đảng chính trị được đại diện trong cơ quan lập pháp theo tỷ lệ đạt được trong tổng bầu cử quốc gia. Bầu cử tại tỉnh hay địa phương cũng có thể theo cách bầu cử quốc gia hoặc bằng cách nhẹ nhàng hơn thông qua sự đồng thuận của các nhóm thay cho bầu cử. Dù được bầu theo cách nào thì các vị công chức trong nền dân chủ đại diện cũng phải hoạt động và làm việc nhân danh nhân dân và luôn phải chịu trách nhiệm cho các hành động của họ trước nhân dân.

      Nguyên tắc đa số và quyền thiểu số

      Các nền dân chủ là các hệ thống trong đó mọi công dân được tự do đưa ra các quyết định chính trị theo nguyên tắc đa số. Nhưng nguyên tắc đa số cũng chưa phải là dân chủ: ví dụ, không ai có thể gọi một hệ thống là công bằng hoặc bình đẳng nếu hệ thống đó chấp nhận cho 51% dân số đàn áp 49% dân số còn lại với nhân danh đa số cả. Trong một xã hội dân chủ, nguyên tắc đa số phải được ràng buộc với sự đảm bảo cho các quyền con người của cá nhân, các quyền này, đến lượt nó, lại đóng vai trò bảo vệ quyền lợi cho các nhóm thiểu số dù đó là dân tộc ít người, nhóm tôn giáo hay chính trị hoặc chỉ đơn giản là những người thua cuộc trong tranh luận về một vấn đề lập pháp nào đó. Các quyền của thiểu số không phụ thuộc vào ý nguyện của bên đa số và cũng không thể bị loại bỏ bởi biểu quyết đa số. Các quyền lợi của thiểu số được bảo vệ bởi vì các luật và định chế dân chủ bảo vệ quyền lợi cho mọi công dân.

      Diane Ravitch, một học giả, tác giả và là cựu Trợ lý Bộ trưởng Giáo dục Hoa Kỳ đã viết trong một bản tham luận cho hội thảo giáo dục tại Ba Lan: “khi một thể chế dân chủ kiểu đại diện hoạt động đúng theo hiến pháp mà hiến pháp đó có quy định giới hạn cho quyền lực của chính phủ đồng thời đảm bảo các quyền cơ bản cho mọi công dân, thì chính phủ đó được gọi là nền dân chủ lập hiến. Trong một xã hội như thế, các nguyên tắc đa số và các quyền thiểu số được bảo vệ bởi luật và thông qua sự thể chế hóa các điều luật”.

      Đây chính là các thành phần cơ bản cho mọi thể chế dân chủ hiện đại cho dù nó có thể thay đổi theo hoàn cảnh lịch sử, văn hóa hay kinh tế. Mặc dù có nhiều sự khác biệt rất lớn giữa các dân tộc và xã hội, các yếu tố cơ bản như chính phủ lập hiến, nguyên tắc đa số kết hợp với quyền thiểu số, quyền cá nhân và nguyên tắc pháp quyền đều có thể tìm thấy ở Canađa và Costa Rica, Pháp và Bốtsoana, Nhật Bản và Ấn Độ.

      Xã hội dân chủ

      Dân chủ không chỉ là một tập hợp các quy định của hiến pháp và các thủ tục để xác định cách thức hoạt động cho chính phủ. Trong một thể chế dân chủ, chính phủ chỉ là một thành phần cùng tồn tại trong một kết cấu xã hội bao gồm rất nhiều các định chế khác nhau, các đảng chính trị, các tổ chức và các hiệp hội. Tính chất đa dạng này được gọi là đa nguyên và thể chế dân chủ đó quy định sự tồn tại, tính pháp lý hay quyền lực của các tổ chức và các định chế khác trong một xã hội dân chủ không phụ thuộc vào chính phủ.

      Trong một xã hội dân chủ luôn có hàng ngàn các tổ chức tư nhân hoạt động ở cấp địa phương hay quốc gia. Rất nhiều trong số các tổ chức đó đóng vai trò trung gian giữa các cá nhân và các định chế của chính phủ hay các tổ chức xã hội phức tạp khác mà họ cũng là một thành phần, hoặc thực hiện các vai trò, nhiệm vụ mà chính phủ không được giao và tạo cơ hội cho các cá nhân thực hiện quyền và trách nhiệm của mình với tư cách là công dân của một thể chế dân chủ.

      Các nhóm này thể hiện quyền lợi của thành viên của họ theo rất nhiều cách: ủng hộ các ứng cử viên vào các vị trí trong các cơ quan công quyền, tranh luận các vấn đề và cố gắng tạo ảnh hưởng lên các quyết định chính trị. Chỉ thông qua các nhóm như thế, các cá nhân mới có được con đường để tham gia một cách có ý nghĩa vào cả chính phủ và các cộng đồng của chính họ. Có rất nhiều ví dụ cho các nhóm như thế: các tổ chức nhân đạo và nhà thờ, các nhóm môi trường và thân hữu, các hiệp hội kinh doanh và các liên đoàn lao động.

      Xóa
    3. (TIẾP THEO TRÊN)

      Trong một xã hội chuyên quyền, các tổ chức như thế bị kiểm soát, phải có giấy phép hoạt động và bị theo dõi hoặc phải báo cáo với chính phủ. Trong một thể chế dân chủ, quyền lực của chính phủ được xác định rõ ràng và bị giới hạn chặt chẽ bởi luật. Kết quả là các tổ chức tư nhân như thế được tự do, không bị chính phủ kiểm soát; mà ngược lại, rất nhiều các tổ chức đó vận động chính phủ và tìm cách nâng cao trách nhiệm của chính phủ đối với các hành động của chính phủ. Một số tổ chức khác quan tâm tới các vấn đề nghệ thuật, thực hiện đức tin tôn giáo, nghiên cứu học thuật hoặc các vấn đề khác có thể tiếp xúc ít hay hoàn toàn không tiếp xúc với chính phủ.

      Trong một xã hội dân chủ có nhiều nhóm khác nhau, các công dân đều có thể khai thác mọi khả năng tự do và trách nhiệm đối với vấn đề tự quản lý mà không bị sức ép của bất kỳ bàn tay quyền lực nào của nhà nước.

      Xóa
  8. CÁC CỘT TRỤ CỦA NỀN DÂN CHỦ

    Quyền tối cao của nhân dân.
    Chính phủ được thành lập dựa trên sự nhất trí của người dân.
    Nguyên tắc đa số.
    Các quyền thiểu số.
    Đảm bảo các quyền cơ bản của con người.
    Bầu cử tự do và công bằng.
    Bình đẳng trước pháp luật.
    Thực hiện đúng luật.
    Hiến pháp đặt ra các giới hạn quyền lực của chính phủ.
    Đa nguyên về chính trị, kinh tế và xã hội.
    Thúc đẩy các giá trị của dung hòa, thực dụng, hợp tác và thỏa hiệp.

    Trả lờiXóa
  9. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  10. DÂN CHỦ LÀ GÌ? Cái gọi là dân chủ ở VN thật hay giả ?

    Trong hơn hai thập niên vừa qua, trên thế giới, có lẽ ít có chữ nào, về phương diện tần số xuất hiện, được phổ cập; về phương diện từ nguyên, đơn giản và dễ hiểu; về phương diện lý tưởng, được nhiều người đồng thuận; nhưng về phương diện ngữ nghĩa, lại mơ hồ; và về phương diện chính trị, lại bị lợi dụng nhiều như chữ dân chủ.

    Ở đâu cũng nghe chữ dân chủ. Chữ dân chủ xuất hiện ngay trong tên chính thức của nhiều nước (chẳng hạn, ở Việt Nam trước đây, “Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa”) hoặc trong hàng tiêu ngữ thường được viết dưới quốc hiệu. Chữ dân chủ cũng được đặt làm tên các đảng phái chính trị. Phần lớn các cuộc cách mạng nổi lên từ đầu thế kỷ 20 đều nhắm đến lý tưởng dân chủ. Các cuộc cách mạng bùng nổ ào ạt từ cuối thế kỷ 20 lại càng giương cao ngọn cờ dân chủ. Nhân danh dân chủ, người ta phá sập bức tường Bá Linh. Nhân danh dân chủ, người ta tuyên bố khai tử chủ nghĩa cộng sản từng có thời thống trị cả một nửa nhân loại. Gần đây, cũng nhân danh dân chủ, người dân ở một số nước Trung Đông và Bắc Phi xuống đường thách thức lại các chế độ chuyên chế từng bóp nghẹt tự do của họ trong cả mấy chục năm ròng rã.

    Mà không phải chỉ mới phổ biến gần đây. Khái niệm dân chủ, vốn gắn liền với nền văn minh La Hy, đã xuất hiện từ lâu. Chữ “democracy” (dân chủ) trong tiếng Anh và một số ngôn ngữ Tây phương khác hiện nay có gốc gác từ tiếng Hy Lạp cả hơn hai ngàn năm trăm năm trước, trong đó, “demos” là dân, nhân dân; và “kratos” là trị, cai trị. Có lẽ nó hoàn toàn tương đương với chữ “dân chủ” mà chúng ta đang sử dụng: dân làm chủ. Không có người nào tóm tắt khái niệm dân chủ ấy hay bằng Abraham Lincoln trong câu nói nổi tiếng: “chính quyền của dân, do dân và vì dân”.

    Đơn giản như thế, nhưng đi vào thực tế, khái niệm dân chủ bỗng trở thành phức tạp lạ lùng.

    Thứ nhất, dân hay nhân dân là ai? Nhân dân, như một toàn khối, là một khái niệm mơ hồ, hàm hồ và phi thực. Ở đâu người ta cũng phải lựa chọn, và lựa chọn cũng có nghĩa là loại trừ. Ngày xưa, trong các nền dân chủ sơ khai thời cổ đại Hy Lạp, có ba thành phần bị loại trừ: những người ngụ cư, nô lệ và phụ nữ. Sau, dưới thời trung cổ, một thành phần khác bị loại trừ: những kẻ ngoại đạo. Ngay dưới những chế độ dân chủ thực sự thời hiện đại, thoạt đầu, cũng có nhiều thành phần bị loại trừ, chủ yếu vì lý do chủng tộc: người da đen ở Mỹ và người thổ dân ở Úc. Ngay cả khi không phải vì những lý do liên quan đến chủng tộc, giới tính, tôn giáo hay giai cấp, sự loại trừ vẫn có thể xảy ra giữa đa số và thiểu số; có khi, do thiết chế, chính đa số cũng có thể bị loại trừ như trường hợp cuộc bầu cử Tổng thống ở Mỹ năm 2000 khi Al Gore chiếm được đa số phiếu phổ thông nhưng lại thua Georges W. Bush, người được nhiều phiếu của cử tri đoàn.

    Thứ hai, bằng cách nào nhân dân làm chủ đất nước, qua đó, làm chủ số phận của mình. Trên lý thuyết, có hai cách chính: một là trực tiếp; hai là gián tiếp, qua các đại biểu. Cách trên, về giá trị, được coi là tối ưu, nhưng trên thực tế, ở tầm quốc gia, hầu như bất khả thực hiện. Cách dưới, từ Cách mạng Pháp về sau, được xem như là hình thức khả thi duy nhất của dân chủ, từ đó, thuật ngữ “dân chủ đại biểu” (representative democracy) được ra đời. Nhưng ở đây lại nổi lên một số vấn đề. Chẳng hạn, thế nào là “đại biểu”? Theo A.H. Birch, trong cuốn Representation (1972), khái niệm “đại biểu” có ít nhất ba cách dùng khác nhau: một, người hành động nhân danh quyền lợi và sở thích của kẻ khác; hai, người chia sẻ một số đặc điểm của cả một tập thể nào đó; và ba, người tự đồng nhất mình với một tầng lớp nhất định. Sau khi xác định ý nghĩa của chữ “đại biểu”, lại gặp một vấn đề khác: làm thế nào để chọn các đại biểu ấy? Trong lịch sử, có nhiều hình thức chọn lựa khác nhau, và không phải hình thức nào cũng thực sự dân chủ, nhất là khi những người được xem là đại biểu ấy không phải lúc nào cũng tôn trọng nguyện vọng của những người đã bầu cho mình.


    XIN XEM TIẾP PHẦN DƯỚI)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tuy nhiên, những sự khác biệt ấy cũng không ngăn cản giới trí thức và chính trị gia thành tâm và có thiện ý đạt đến một số đồng thuận nhất định để có thể phân biệt được dân chủ thực sự với những hình thức phi dân chủ hay dân chủ giả hiệu.

      Nói một cách tóm tắt, dân chủ phải bao gồm ít nhất một số yếu tố:

      Một, nói đến dân chủ, trước hết, là nói đến cơ chế, đến cách thức tổ chức chính quyền. Một chế độ dân chủ phải được dân bầu một cách tự do và bình đẳng. Tính chất tự do và bình đẳng ấy chỉ có thể thực hiện được với một số điều kiện nhất định: thứ nhất, quyền phổ thông đầu phiếu cho mọi người thành niên; thứ hai, mọi người đều có quyền tham gia vào các hoạt động chính trị và xã hội, đặc biệt, được quyền đối lập và phản biện, quyền tuyên truyền và vận động cho lập trường và quan điểm của mình; điều đó có nghĩa là, thứ ba, sinh hoạt chính trị phải dựa trên nền tảng đa nguyên và đa đảng.

      Tuy nhiên, bầu cử và đa đảng không bảo đảm được dân chủ nếu chính quyền không tổ chức bầu cử một cách nghiêm minh hoặc sau đó, không tôn trọng kết quả bầu cử (như trường hợp Miến Điện hay Zimbabwe trước đây). Do đó, cần thêm hai điều kiện này nữa: tính chất khả kiểm (accountability) và tinh thần thượng tôn pháp luật. Tính chất khả kiểm lại dựa trên sự minh bạch của chính phủ và quyền tự do thông tin và ngôn luận của mọi người. Trong khi đó tinh thần thượng tôn pháp luật chỉ có ý nghĩa khi tư pháp được độc lập với hành pháp.

      Hơn nữa, nói đến cơ chế, không nên chỉ nghĩ đến nhà nước. Trong một xã hội dân chủ, nhà nước chỉ là một bộ phận trong mạng lưới các thiết chế đa dạng và phức tạp, bao gồm các tổ chức chính trị, tôn giáo, nghiệp đoàn, văn hóa, xã hội, thương mại, v.v... Các tổ chức này phải được độc lập với chính quyền và nhằm phát huy một xã hội dân sự lành mạnh để, một mặt, củng cố tình liên đới giữa các cá nhân, mặt khác, bảo vệ quyền lợi của các cá nhân trước khuynh hướng bao trùm và khống chế tất cả của nhà nước.

      (XIN XEM TIẾP PHẦN DƯỚI)

      Xóa
    2. Hai, tất cả các cơ chế ấy phải được vận hành trên một nguyên tắc: pháp trị. Dân chủ chỉ thực sự là dân chủ khi nó được đặt trên nền tảng pháp luật. Pháp luật ấy, một mặt, gắn liền với những giá trị phổ quát của nhân loại; mặt khác, chi phối mọi thành viên trong xã hội, hoàn toàn không có ngoại lệ, nghĩa là không có ai, tuyệt đối không có ai, dù là vua hay tổng thống hay tổng bí thư đảng, có thể đứng trên pháp luật được.

      Hai yếu tố trên rất được nhiều người nhắc đến. Nhưng dân chủ không phải chỉ là cơ chế hay nguyên tắc. Dân chủ còn là một hệ thống niềm tin và giá trị. Bởi vậy đằng sau các cơ chế hay nguyên tắc ấy bao giờ cũng có một thứ văn hóa chính trị đặc biệt được xây dựng trên ba nền tảng chính: Thứ nhất, sự tôn trọng nhân quyền, trong đó có hai quyền cơ bản nhất: tự do và bình đẳng của mọi công dân. Không được quyền nhân danh bất cứ thứ gì, kể cả đa số, để áp chế, tước đoạt quyền lợi hay chà đạp lên nhân phẩm của người khác thuộc phe thiểu số. Một xã hội dân chủ thực sự, một mặt, thực hiện ước muốn của đa số, nhưng mặt khác, phải bảo đảm quyền lợi của thiểu số. Điều quan trọng là việc bảo vệ quyền tự do và bình đẳng của con người phải được thiết chế hóa chứ không phải chỉ dựa vào thiện chí của các nhà lãnh đạo. Thứ hai, một văn hóa dân sự (civic culture) với hai trọng tâm là ý thức trách nhiệm và sự tin cậy đối với cộng đồng và đất nước. Thứ ba, tôn trọng sự đa dạng. Đây là sự khác biệt chính giữa dân chủ cổ điển (ở Hy Lạp) và dân chủ hiện đại: trong khi dân chủ cổ điển dựa trên sự thống nhất và đồng nhất, dân chủ hiện đại dựa chủ yếu trên sự đa dạng và sự khác biệt.

      Không phải cái gọi là dân chủ nào cũng hội đủ các đặc điểm nêu trên. Bởi vậy, trên thế giới mới có dân chủ thật và dân chủ giả (pseudodemocracy). Dưới các nền dân chủ giả, dân chúng cũng được phát phiếu đi bầu. Nhưng họ chỉ được bầu những người đã được ai đó lựa chọn sẵn. Và họ hoàn toàn không kiểm soát được hai điều mà, trên nguyên tắc, họ cần và có quyền kiểm soát: thứ nhất, quá trình đếm phiếu (không phải ngẫu nhiên mà ở các nền dân chủ giả, những người thắng cử bao giờ cũng thắng một cách hết sức vẻ vang, toàn 100% hoặc gần gần 100%!), và thứ hai, quá trình hoạt động của các đại biểu sau khi thắng cử.

      Bạn thử nghĩ xem nền dân chủ ở Việt Nam hiện nay là thật hay là giả?


      Nguyễn Hưng Quốc

      Xóa
  11. Không nơi nào trên thế giới này mà quyền con người được đảm bảo tốt như ở Việt Nam. Mọi người dân VIệt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đều có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc. Không như cái lũ tư bản phương tây suốt ngày rêu rao là nhân quyền nhưng thực chất lại bóc lột, đàn áp thậm tệ người dân một cách không thương tiếc. Vậy mà cái tổ chức vớ vẩn này lại có những luận điệu xuyên tạc như thế này. THật không hiểu nổi

    Trả lờiXóa
  12. CÁM ƠN CÁC CHÚ PHÁ TANG LỄ ANH ĐẰNG

    Anh gọi các “chú”, vì xem ảnh các chú cướp giật băng rôn trên những vòng hoa viếng anh Lê Hiếu Đằng, anh biết các chú nhỏ tuổi hơn anh - nay đã ngoại lục tuần.

    Có lẽ, lúc còn nhỏ, khi anh được biết Bác Hồ nói cái câu “Đảng ta là đạo đức, là văn minh” thì có chú còn chưa chui khỏi bụng mẹ, chú nào nhiều tuổi nhất cũng chỉ mới mặc quần thủng đít ở lớp mầm non hay mẫu giáo. Khi anh trong đội hình Sư đoàn 304 QĐNDVN từ Quảng Bình vào tham chiến Quảng Trị 1972, có chú vẫn chưa ra đời. Khi anh rời Trường Sĩ quan Lục quân Sơn Tây về Đại học Ngoại thương Hà Nội, có chú còn chưa đi học...

    Khi học cấp 2 ở thị xã Phủ Lý (tỉnh Nam Hà) - trong đội học sinh giỏi môn văn, anh được biết bác Tố Hữu có câu “Đảng ta đó trăm tay nghìn mắt” trong bài “Ba mươi năm đời ta có Đảng”. “Đảng ta đó trăm tay nghìn mắt” - câu này thì các chú hiểu rõ hơn ai hết. Bằng chứng là trong tang lễ anh Đằng, những người nòng cốt trong Ban tổ chức gồm các bạn hữu anh Đằng, tuyệt không thấy một ai là đại diện của Thành ủy, Quận ủy, Đảng ủy phường, các chú vẫn được bề trên phân công đến “làm nhiệm vụ”. Và các chú đã chấp hành lệnh trên một cách hết sức mẫn cán: từ lén lút ghi hình đến ngang nhiên cản trở, hăm dọa những người đến viếng. Từ ban đêm lẻn vào lấy cắp, đến ban ngày trắng trợn cướp giật băng rôn... bất chấp việc Ủy viên Bộ Chính trị kiêm Bí thư Thành ủy Lê Thanh Hải, Phó Bí thư thường trực Thành ủy Nguyễn Văn Đua, nguyên Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết, phu nhân đương kim Chủ tịch nước Trương Tấn Sang cũng đến viếng...

    “Công an nhân dân” - chắc các chú và anh đều không thể phủ nhận một thực tế là từ chỗ lấy mục tiêu cao cả là độc lập dân tộc, hạnh phúc của nhân dân, phồn vinh của đất nước làm phương châm hành động đến chỗ trơ trẻn công khai trưng pano ngay mặt tiền cơ quan Bộ cái khẩu hiện không thể thấp hèn, ti tiện hơn: “Công an nhân dân chỉ biết còn Đảng còn mình”. Việc từ trước đến nay, các lãnh đạo cấp cao của Đảng luôn luôn khẳng định công an là thanh kiếm trung thành của Đảng làm anh và dư luận trong và ngoài nước không thể không tin chắc một điều: việc các chú đến phá phách một cách hèn hạ và bẩn thỉu trong tang lễ anh Đằng là nhiệm vụ Đảng giao, chứ không phải các chú hành động tự phát quá lố. Bằng chứng là ngay sau khi các chú giở trò bị ổi đến khó tin như vậy, nhiều người đã gọi điện báo ngay cho các vị có cương vị trong bộ máy Đảng, công an, nhưng đến nay chưa thấy công bố một ai trong các chú, hoặc sếp giấu mặt của các chú bị kiểm điểm, kỷ luật cả.

    Như đã bộc bạch cùng các chú, anh được (hoặc bị) rao giảng về Đảng, về Chủ nghĩa Mác - Lê Nin, về chế độ XHCN tươi đẹp của chúng ta sớm hơn và nhiều hơn các chú nhiều, nhiều lắm! Không chỉ vậy, anh còn có nhiều chục năm tự nghiên cứu về Chủ nghĩa Mác - Lê Nin, về các trường phái kinh tế, chính trị, các trào lưu, khuynh hướng, trường phái, tư tưởng triết học kim cổ Đông - Tây.

    Quả thật, những hành vi không thể thất đức và man rợ hơn của các chú tại tang lễ anh Đằng làm anh không đồng ý với nhận định của Bác Hồ: “Đảng ta là đạo đức, là văn minh”.

    Việc các chú không bị xử lý kỷ luật (nhiều người bảo anh ngây thơ, vì rất có thể mấy chú còn được đặc cách thăng thưởng! Anh chả tin, khi quyết định thăng thưởng chưa công bố), làm anh và công luận hiểu rõ thêm về “Đảng quang vinh”.

    Xin cảm ơn các chú!

    Võ Văn Tạo

    Trả lờiXóa

 
Nhân quyền © 2012 | Designed by True Happy
.