on 17:52:00

CHÀO NĂM MỚI 2014 BẰNG SỰ KIỆN HIẾN PHÁP SỬA ĐỔI CÓ HIỆU LỰC

Nhãn: , , , ,

       Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (sửa đổi) được Quốc hội khóa XIII, kỳ họp thứ 6 thông qua ngày 28 tháng 11 năm 2013 sẽ bắt đầu có hiệu lực từ ngày 01 tháng 01 năm 2014. Đây là một sự kiện vô cùng có ý nghĩa cho quá trình phát triển của hệ thống pháp luật Việt Nam. Quá trình Hiến pháp sửa đổi được Ủy ban dự thảo đưa ra lấy ý kiến rộng rãi trong nhân dân trong suốt năm qua là một biểu hiện vô cùng dân chủ trong quá trình xây dựng pháp luật và Hiến pháp ở nước ta. Việc toàn dân ta hăng hái, nhiệt tình và tâm huyết đóng góp ý kiến để đất nước Việt Nam có một bản Hiến pháp dân chủ, tiến bộ, bảo vệ chế độ xã hội chủ nghĩa, các thành quả cách mạng của nhân dân và các quyền con người là một tự hào dân tộc của người Việt Nam.  Hiến pháp sửa đổi năm 2013 được thông qua với 97% số đại biểu trong Quốc Hội tán thành (486/488) đã chứng tỏ sự nhất trí cao trong nhân dân và Đảng ta về đường lối chủ trương sửa đổi Hiến pháp. Theo TS. Phan Trung Lý, Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật của Quốc hội: bản Hiến pháp sửa đổi năm 2013 đã đạt được mục đích yêu cầu đặt ra là thể chế hóa những đường lối chính sách lớn của Đảng; ghi nhận thành tựu của hơn 25 năm đổi mới; xứng tầm của một bản Hiến pháp mang tính ổn định lâu dài.
Bước sang năm mới 2014, hệ thống chính trị và hệ pháp luật Việt Nam sẽ có nhiều đổi mới, cải cách hơn nữa để sự điều chỉnh của nhiều lĩnh vực pháp luật cụ thể hóa các qui định của Hiến pháp sửa đổi năm 2013. Bộ máy Nhà nước nước ta sẽ ngày càng hoàn thiện với những qui định mới của Hiến pháp về chức năng ngày càng rõ ràng hơn của hệ thống các cơ quan lập pháp, hành pháp, cơ quan tư pháp và hệ thống cơ quan Viện kiểm sát thực hành quyền công tố và kiểm sát hoạt động tư pháp. Thành công lớn của Hiến pháp sửa đổi 2013 là Chương II quyền và nghĩa vụ cơ bản của Công dân với các qui định quyền con người thể hiện giá trị văn minh, nhân văn và dân chủ trong xã hội ta. Đặc biệt, tư duy lập hiến về các giá trị quyền con người trong Hiến pháp sửa đổi đã thể hiện sự tách bạch giữa quyền con người và nghĩa vụ công dân. Chế độ kinh tế, văn hóa, giáo dục khoa học, công nghệ và môi trường đã được ghi nhận theo hướng nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam xây dựng nền kinh tế độc lập, tự chủ phát huy nội lực, hội nhập và hợp tác quốc tế, gắn kết chặt chẽ với phát triển văn hóa, thực hiện tiến bộ và công bằng xã hội, bảo vệ môi trường, thực hiện công nghiệp hóa hiện đại hóa đất nước. Hiến pháp sửa đổi năm 2013 tiếp tục khẳng định tại Điều 4 Đảng Cộng sản Việt Nam là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Đây là một thành công lớn của Đảng và tự hào của nhân dân lao động và toàn dân tộc Việt Nam khi sứ mệnh trọng đại lãnh đạo đất nước và xã hội tiếp tục được giao cho Đảng ta.
Là những công dân Việt Nam yêu đất nước, chúng ta hãy tin rằng những thay đổi, cải cách của Hiến pháp sửa đổi lần này sẽ đem lại tín hiệu tốt đẹp cho năm mới 2014! 
                                                                               Hoa Phượng @

23 nhận xét:

  1. Những người bán nước ở Hà Nội

    Họ là những người bán nước được hiểu theo nghĩa đen cùng đời sống chật vật, vất vả, đội mưa chịu rét để bán mươi ly nước sấu, vài quả cóc dầm hay vài ngao thuốc lào, vài bát chè xanh để sống qua ngày. Trong hương vị ly nước của họ thấp thoáng bóng dáng của một Hà Nội xưa và tiếng leng keng tàu điện cùng năm cửa ô của một thời xa vắng. Cuộc đời lao động vất vả của họ chứa đầy thi vị của một người Hà Nội lịch lãm, chịu thương chịu khó và giàu lòng tự trọng. Điều ấy bây giờ tưởng như đã quá hiếm ở xứ sở này.

    Bà Hương, một người bán nước sấu lâu năm bên bờ hồ Tây kể với chúng tôi rằng trước 1980, bà là một công chức nhà nước, nhưng sau đó không lâu, bà cảm thấy mệt mỏi với kiểu làm việc lương ba đồng ba cọc mà phải đội trên đạp dưới, người có chữ, trí thức phải chịu nhẫn nhục để làm những việc lặt vặt trong văn phòng, còn kẻ học hành chưa vỡ chữ thì lại làm quan to, sai khiến lung tung, kệnh cỡm, hợm hĩnh… Bà thấy mất niềm tin, hết muốn làm việc, bỏ ngang việc, cũng chẳng cần xin xỏ gì và cũng chẳng cần cầm lấy một đồng chế độ nào, nghĩa là bà trắng tay khi thôi việc. Sau đó, bà nghĩ đến chuyện hái những quả sấu trên các con phố Hà Nội để ngâm nước, bỏ mối cho nhiều người cùng bán với bà.

    Vài năm sau, mối nước sấu của bà Hương càng lúc càng đắt khách, nước sấu trở lại thời thịnh vượng của nó. Vì khi nói về Hà Nội, không thể không nói về những bờ hồ cùng ly nước sấu chua ngọt, dịu và mát lạnh. Cuối cùng, người ta kéo nhau ra bán nước sấu, kéo nhau đi hái sấu về ngâm và phong trào bán nước sấu nổi lên, cái thời nhẹ nhàng, đằm thắm của ly nước sấu ven hồ bị mất dấu, thay vào đó là sự chộn rộn, chợ búa của nước sấu Hà Nội bây giờ. Tuy vậy, bà Hương và một số người bạn từng bán nước sấu lâu năm của bà vẫn cố gắng giữ riêng cho mình một phong cách riêng, giữ nét Hà Thành một thuở.

    Cái nét Hà Thành một thuở được bà An, năm nay 60 tuổi, bạn của bà Hương giải thích đó là không chém khách, dù là khách thập phương hay là khách đồng hương thì vẫn phải làm sao cho khách thấy yêu Hà Nội mà tìm đến, mặc dù bà An không làm việc trong ngành văn hóa Hà Nội, nhưng bà vẫn ý thức được rằng trách nhiệm giữ một Hà Nội đẹp, thanh lịch và đáng yêu thuộc về bà, nó không phải của riêng ai, đó là chưa nói đến các quan chức, có lẽ họ bận bịu với hối lộ, tham nhũng, gái gú gì đó nên họ không bận tâm đến Hà Nội xưa, còn với những người bán nước sấu như bà, Hà Nội xưa là một thiên đường.

    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thiên đường và địa ngục

      Cái thiên đường Hà Nội xưa mà bà An muồn nói đó là nét vui hiện ra trên gương mặt của khách mỗi khi họ ngồi uống nước sấu, ăn kẹo vừng, ngắm phố và vui vẻ vì giá nước rẻ, ngon, cảm giác vui giúp họ thấy người Hà Nội thân thiện và đáng yêu, sẽ còn quay trở lại thăm Hà Nội. Nhưng, cái thiên đường đáng yêu đó đôi khi thoáng qua trong chốc lát rồi vụt tắt bởi âm thanh chát chúa của còi hụ xe công an và những tiếng quát tháo, những gương mặt dữ dằn. Đã nhiều lần bà An gạt nước mặt lội xuống hồ để sục sạo tìm vớt mấy chiếc hủ, chiếc mẹt bán hàng vì nó bị công an vứt tất cả xuống đó.

      Bà An buồn rầu nói: “Hôm nào đắt hàng thì bán hết lọ này, hôm nào ế ẩm, vắng khách thì 3 ngày mới hết. Hết một lọ thì lãi được khoảng 70 ngàn đồng, khoảng 15-16 ly. Thế thôi, vì những ai chụp ảnh thì họ mới ra đây còn họ ngồi hết ở hai bên cửa chùa. Bác ngồi xa ở đằng này thì bán rẻ hơn một chút, để người ta nhớ nhiều lần người ta sẽ tới. Kể cả học sinh hoặc những người đi du lịch, một năm họ đi du lịch một lần, hoặc hai, ba năm người ta đi một lần, người ta nhớ mình người ta về thôi. Có cái đặc điểm là như thế. Mình bớt đi một miếng thì người ta nhớ tới mình thôi. Năm nay bán khó khăn lắm! Nói chung thì bên hàng kia họ bán cũng được, họ có người nhà làm công an, nó không bị bắt mấy, nó có bị bắt cũng chỉ là bắt cho người chung quanh không nói gì còn về thì nó lại lấy được đồ về, không như mình…!”

      Bà An nói thêm rằng với cái nghề bán nước sấu, kẹo vừng mỗi ngày chỉ kiếm được từ 50 ngàn đồng đến 100 ngàn đồng của bà, đôi khi cũng cần có thế lực. Như bà, chẳng có thế lực nào giúp đỡ nên vất vả vô cùng, phải ngồi ở góc khuất, không dám mời chào khách, bán với giá bằng nửa người ta, nước sấu cũng ngon và chất lượng, sạch sẽ hơn nhưng chẳng kiếm đủ sống. Vì những người ngồi ngay trước cổng chùa Trấn Quốc, cách bà không bao xa đều có công an che chở, chỉ cần bà mời chào một tiếng thì bị công an dẹp ngay, bởi bà làm chướng tai gai mắt những người kia, mà họ đều có người nhà làm công an.

      Không những thế, có lần, bà An cảm thấy không thể sống nổi vì bị rượt đuổi thường xuyên, phải chuyển sang bán chè đậu, gánh đi dọc các con phố mà bán, nhưng cũng không yên, hễ đã bị công an chiếu rồi thì đằng nào cũng không thoát. Riết rồi thành mệt mỏi, chán chường và liều lĩnh, bây giờ, bà An cảm thấy không sợ công an nữa, nếu cần, họ cứ ném, cứ đổ của bà đi rồi bà sẽ sắm gánh hàng khác mà bán. Vì bà luôn tin rằng người Hà Nội lịch lãm một thời vẫn còn rất nhiều ở Hà Nội, họ sẽ lên tiếng bảo vệ những người lao động nghèo khổ như bà.

      Bà An kể thêm: “Có lần bỏ nghề thì đi bán rau, bán rau không có chỗ ngồi đâu. Sau công an đuổi quá thì bỏ không bán rau, thế là về mới nấu chè đỗ đen gánh rong. Mới đầu cũng không có chỗ ngồi đâu. Gánh rong đi bán chè, một nồi đỗ đen, một ngồi đỗ xanh một gánh. Sau đó có mấy bà đi tập thể dục buổi sáng họ nhìn thấy họ bảo mai bà ra đây mà ngồi, chứ gánh rong không gánh nổi đâu. Đó là chưa kể lâu lâu nó đổ nguyên gánh chè của mình xuống hồ, nó bảo thế xem mai có gánh nữa không? Mấy đứa này (những người ngồi bán được công an bảo kê) nó biếu tiền công an để bắt mình.”

      Hà Nội vào Đông, những người đàn bà ngồi thu lu ở một góc phố nào đó hay ở bờ hồ lạnh lẽo bán nước kiếm sống qua ngày, cuộc sống chật vật, được chăng hay chớ của họ lại mang âm hưởng gì đó rất Hà Nội. Những tiếng rao, những tiếng mời chào của họ như khảm vào Hà Nội một thanh âm khác cất lên từ những bi thảm kiếp người. Một kiếp người cần lao giữa lòng thủ đô!

      Nhóm phóng viên tường trình từ VN
      2013-10-25

      Xóa
  2. SỬA ĐỔI HIẾN PHÁP, TRÒ HỀ BỊP BỢM CỦA ĐCSVN

    Chỉnh đốn Đảng, chấn chỉnh tư cách đảng viên, cải cách hệ thống chính trị, là những chiêu bài của cộng sản Việt Nam qua các kỳ Hội Nghị Ban Chấp Hành Trung Ương 4, 5 và 6 vừa qua. Hôm nay, Hà Nội lại tung ra một chiêu bài mới, là Sửa Đổi Hiến Pháp. Thực ra, sửa đổi Hiến Pháp chỉ là một điệp khúc cũ rích, Đảng hô hào sửa đổi cho vui, và Dân cũng kiến nghị rất thành tâm, nhưng rốt cuộc mọi chuyện vẫn y nguyên! Đảng thì vẫn theo tư tưởng Mác Lê, vẫn chủ trương độc tài toàn trị lãnh đạo độc tôn. Còn dân thì vẫn kéo lê cuộc sống trong đói nghèo, thiếu dân chủ, mất tự do và nhân quyền . Câu hỏi đặt ra là cái gọi là “Cuộc Cách mạng Hiến Pháp” sẽ đi về đâu?

    Đây là lần thứ 4, cộng sản Việt Nam nói chuyện sửa đổi Hiến Pháp. Hiến Pháp đầu tiên 1946, không được trưng cầu dân ý, và đã bị Hồ Chí Minh cho ngâm tôm! Sau đó, cộng sản Việt Nam cho sửa đổi Hiến Pháp năm 1959, rồi 1980, và rồi 1992. Hôm nay, 2013 Hà Nội lại nói chuyện sửa đổi Hiến Pháp với Quyết Nghị 38/2012/QH13 ngày 23 tháng 11 năm 2012 của Quốc Hội. Điều đáng nói là lần này, Hà Nội đã lớn tiếng hô hào dân chúng góp ý về bản Dự Thảo, và không quên nhấn mạnh là kể cả Điều 4 ! Nhưng mọi người đều nhận chân ra rằng , phần trình diễn bên ngoài là thế, nhưng thực chất bên trong lại khác hẳn!

    Điểm qua bản Dự Thảo của Hà Nội, chúng ta có thể nhận thấy 3 chủ điểm khác nhau.

    Có những điều khoản “vô thưởng vô phạt” được sao lại bổn cũ, như Điều 13 về Quốc Kỳ, Quốc Ca, Quốc Hiệu, Quốc Huy, Quốc Khánh và Thủ Đô.

    Có những điều khoản tương đối tế nhị, liên hệ tới Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, cũng đuợc lặp lại như những sáo ngữ, tiêu biểu như “mọi người đều bình đẳng truớc pháp luật”, “mọi người đều có quyền tự do tín ngưỡng”, “mọi công dân đều có quyền tự do ngôn luận..

    Nhưng thiết yếu là những điều khoản trực tiếp liên hệ đến chủ trương đuờng lối của Đảng cộng sản Việt Nam thì hoàn toàn bất di bất dịch, tiêu biểu như quyền lãnh đạo độc tôn của Đảng trong Điều 4, quyền thao túng của Mặt Trận Tổ Quốc trong Điều 9, quyền chính trị hóa kinh tế trong Điều 54, xác định nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa.

    Dự thảo của Hà Nội là thế; Nhưng dân Việt đã thẳng thắn bác bỏ bản Dự Thảo khôi hài đó, để thay thế bằng một Kiến Nghị Sửa Đổi phản ảnh tinh thần dân chủ đa nguyên, chấm dứt độc tài đảng trị. Đó là bản Kiến Nghị của 72 nhà trí thức, trong đó có 3 vị Giám Mục Công Giáo gồm Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt, Đức Giám Mục Nguyễn Thái Hợp và Đức Giám Mục Nguyễn Chí Linh. Đến hôm nay, đã có trên 7 ngàn chữ ký của các thành phần dân chúng, kể cả một số Đảng Viên, ủng hộ bản Kiến Nghị Sửa Đổi này.

    Bản Kiến Nghị đưa ra những nét căn bản cho một thể chế dân chủ, tiêu biểu như “chủ quyền nhân dân”, “Đa nguyên đa đảng”, “ Tự do tín ngưỡng, tư do ngôn luận và tự do chính trị”. Tiêu biểu nhất là “ Tam Quyền Phân Lập” cổ võ tính cách độc lập giữa Lập Pháp, hành Pháp và Tư Pháp. Điểm đặc biệt hơn hết là bản Kiến Nghị đã đề nghị thành lập một Hội Đồng Hòa Giải Dân Tộc, để xóa bỏ hận thù qúa khứ, thực hiện đoàn kết dân tộc và hướng về tương lai để phát huy năng lực của người Việt Nam..

    Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, xưa nay thường im hơi lặng tiếng trước các vấn đề chính trị, nay nhân cơ hội có bản Kiến Nghị của trí thức Việt Nam, cũng đưa ra môt Bản Nhận Định với những để nghị cụ thể và tích cực, chẳng hạn, “Hiến Pháp cần xác định rõ mọi người đều tự do bình đẳng về phẩm giá”, “Hiến Pháp phải làm nổi bật quyền làm chủ của nhân dân”, “Hiến Pháp phải xóa bỏ đặc quyền của bất cứ một đảng phái chính trị nào..”

    Phía Phật Giáo, Hòa Thượng Thích Quảng Độ cũng đề cao giá trị bản Kiến Nghị của trí thức trong ý hướng chấm dứt độc tài đảng trị: “ Cái kiến nghị sửa đổi Hiến Pháp rất quan trọng, là bởi vì cái Hiến Pháp hiện hành, đặc biệt Điều 4, dành toàn quyền cho Đảng cộng sản Việt Nam lãnh đạo đất nước, thì như vậy là họ đặt quyền lãnh đạo kinh tế, văn hóa, xã hội, giáo dục, tất cả đều do Đảng cộng sản chỉ huy và đặt kế hoạch, như vậy họ chỉ làm trước hết củng cố địa vị cho Đảng..”

    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hưởng ứng bản Kiến Nghị của giới trí thức, nhiều nhân sĩ trong và ngoài nước đã lên tiếng bày tỏ quan điểm một cách thẳng thắn.

      Nguyễn Đắc Kiên đã bác bỏ quan điểm của Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng coi bản Kiến Nghị của trí thức Việt Nam là suy thoái chính trị và tư tưởng, đồng thời dứt khoát khẳng định phải thiết lập một Hiến Pháp mới, phải cổ võ đa nguyên đa đảng, phải thực hiện “tam quyền phân lập” và phi chính trị hóa quân đội.

      Nguyễn Minh Cần đã coi bàn kiến nghị của trí thức thách đố của Nguyễn Đắc Kiên là một “ cuộc biểu tình độc đáo” vì lời tuyên bố của Nguyễn Đắc Kiên như một công dân tự do, đã thu hút đuợc 8000 chữ ký, đòi cộng sản Việt Nam chấm dứt độc tài đảng trị, mở của dân chủ đa nguyên..

      Tiến Sĩ Nguyễn Quang A còn mạnh bạo hơn, lên án lời tuyên bố suy thoái của Nguyễn Phú Trọng là hoàn toàn phi lý, và khẳng định “Có những người như anh Kiên là đáng qúy cho dân tộc Việt Nam”

      Trở về với cộng sản Việt Nam, thì hỡi ôi! Họ thật sự họ đã nói một đàng làm một nẻo, đúng theo bản chất dối trá lừa đảo cố hữu. Nguyễn Phú Trọng đã điên tiết trước các phản ứng của quần chúng, rêu rao rằng “đòi đa nguyên đa đảng, tam quyền phân lập, phi chính trị hóa quân đội... là suy thoái tư tưởng, chính trị, đạo đức và lối sống.” Lời tuyên bố của Trọng làm ta liên tưởng tới câu nói của Nguyễn Minh Triết trước đây: Hũy bỏ Điều 4 Hiến Pháp là tự sát...” Lên án bằng lời, Hà Nội cũng đã ra tay hành động, kết qủa nhà báo Nguyễn Đắc kiên đã bị sa thải một cách oan uổng! Rõ ràng là Hà Nội vừa ăn cuớp vừa la làng đến nỗi Tiến Sĩ Nguyễn Quang A đã thốt lên” vừa mới nói dân mở miệng ra, ngay sau đó lại bịt miệng dân!”

      Thế là Đảng có Dự Thảo, còn Dân đã phế bỏ Dư Thảo của Đảng và thay thế bằng bản Kiến Nghị Sửa Đổi, phản ảnh tinh thần dân chủ đa nguyên. Câu hỏi đặt ra là “ai nghe ai?”. Hẳn nhiên, Đảng chẳng bao giờ nghe dân và dân cũng chẳng bao giờ nghe Đảng! Rồi những kiến nghị, những góp ý cũng sẽ bị Đảng cho vào sọt rác, để tiếp tục bước đi trong “Thiên Đuờng Mù”, trong “Đêm Giữa Ban Ngày”, mặc dân ta thán, kêu cứu trong uất nghẹn..

      Thế thì chỉ còn một con đường duy nhất để mở cửa dân chủ, chấm dứt độc tài đảng trị, cứu nguy Tổ Quốc, là con đường vân dụng sức mạnh quần chúng để phá vỡ xiềng xích, đập nát bạo quyền, đúng như nhận định của Tiến Sĩ Nguyễn Phúc Liên “Cuộc cách mạng Hiến Pháp phải có những bà nội trợ cầm sẵn dao thái thịt trong tay, những nông dân có liềm bên cạnh những công nhân nắm vững cán búa.” Đó là những Đoàn Văn Vươn bên cạnh Lê Hiền Đức, Tạ Phong Tần, Nguyễn Đắc Kiên…và hàng hàng lớp lớp những người trẻ đứng lên đáp lời sông núi.

      Ngô Quốc Sĩ

      Xóa
  3. Giáo sư Ngô Bảo Châu đi trật đường rầy?

    Trên trang "Cùng viết hiến pháp" GS Ngô Bảo Châu đã đưa ra một bản đề nghị sửa đổi Hiến pháp 1992 của Cộng Hoà Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Về tổng thể, một số điều được góp ý sửa đổi tương đối chuẩn nhưng chưa đủ, tôi sẽ không có ý kiến, nhưng riêng về điều 4 cho thấy giáo sư Ngô Bảo Châu và đồng sự cố ý đi trật đường rầy.

    Thế nào là bầu cử tự do?

    Trang "Cùng viết hiến pháp", như ý tưởng của những người khởi xướng, gồm giáo sư Ngô Bảo Châu, Đàm Thanh Sơn và Nguyễn Anh Tuấn, "sẽ duy trì ít nhất đến 31/03/13, để phục vụ việc đóng góp ý kiến vào Bản dự thảo Hiến Pháp 1992.

    Điều 4 khẳng định sự lãnh đạo thống nhất của đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) với nhà nước và xã hội, trang "Cùng viết hiến pháp" viết:

    "Điều 4: Đề nghị sửa thành:

    1. Đảng Cộng sản Việt Nam là tổ chức chính trị nhận trách nhiệm lãnh đạo nhà nước do nhân dân uỷ thác thông qua quá trình bầu cử tự do. ĐCSVN cử đại biểu của mình tham gia tranh cử vào các chức danh của bộ máy nhà nước.

    2. ĐCSVN, các cơ quan và đảng viên của Đảng chấp hành hiến pháp và pháp luật.

    3. Các hoạt động của Đảng phải chịu sự kiểm tra, giám sát của nhân dân. Cơ chế kiểm tra, giám sát của nhân dân đối với các hoạt động của Đảng được luật quy định".

    Rõ ràng, toàn cục những đề nghị sửa đổi điều 4 hoàn toàn mâu thuẫn. Sửa đổi như thế thì vẫn là Hiến Pháp dành riêng cho ĐCSVN, của nhà nước do ĐCSVN lãnh đạo và chi phối.

    Đây là một thủ pháp giả mù sa mưa, ùm ba la con chữ, đánh trào khái niệm nhưng vì muốn duy trì sự lãnh đạo của ĐCSVN nên đã cố nhập nhằng, tự tạo ra xung đột về bản chất.

    Thế nào là bầu cử tự do? Nếu ĐCSVN "cử đại biểu của mình tham gia tranh cử" trong "bầu cử tự do" thực sự, mà không trúng ai hết, hoặc không chiếm đa số phiếu, thì Hiến pháp viết cho ai? Bởi vì, lúc đó ĐCSVN sẽ không còn là "tổ chức chính trị nhận trách nhiệm lãnh đạo nhà nước do nhân dân uỷ thác" nữa!

    Bế tắc ở chỗ là GS Ngô Bảo Châu vẫn không thoát ra được sự luẩn quẩn hiến pháp là gì, bản chất của nó như thế nào?

    Hiến pháp không phải là văn bản luật được đẻ ra cho một nhà nước, một đảng cầm quyền nào cả, mà là một khế ước được thoả thuận giữa nhà nước và xã hội dân sự. Cho nên nó phải bao hàm nghĩa rộng, bao quát tất cả cho mọi đảng phái chính trị, chứ không chỉ riêng cho ĐCSVN đang cầm quyền. Đưa bất kỳ đảng phải chính trị nào vào hiến pháp đều không đúng với ý nghĩa của một bản hiến pháp thực sự. Trừ phi ĐCSVN ấy danh nghĩa Hiến pháp nhưng thật ra là tạo ra một văn bản luật khung dành cho chính mình, cho nhà nước do chính mình độc quyền lãnh đạo.

    Trong bài "Góp ý sửa đổi hiến pháp: gánh hát làng xã diễn trò dân chủ" tôi đã viết:

    "Hiến pháp không chỉ xác định cấu trúc cơ bản của nhà nước, thiết lập ranh giới hoạt động của các cơ quan nhà nước, mà trước hết bảo đảm các quyền cơ bản và quyền tự do của công dân, cũng như bảo vệ quyền lợi của các cá thể và các nhóm thiểu số trong xã hội. Hiên pháp không thể bị áp đặt bởi một đa số bất kỳ nào mà là sự thỏa hiệp được hình thành từ kết quả của tranh luận xã hội rộng rãi, công khai.

    Hiến pháp, với chức năng của nó, không phải chỉ dành cho đảng cầm quyền mà còn cho xã hội. Một hiến pháp đúng đắn phải là văn bản luật của nhà nước của một xã hội dân sự. Nó không chỉ giới hạn trong các vấn đề của nhà nước và cách thức thực hiện, mà còn mở rộng phạm vi điều chỉnh những vấn đề không phù hợp trong các chính sách của nhà nước. Nhà nước trong hiến pháp được xem không chỉ là nhà tổ chức chính của đời sống công cộng, mà là một thực thể tạo ra cuộc sống có phẩm giá, nhưng đồng thời cho phép các tập hợp dân sự khác có đời sống chính trị và xã hội làm việc song song bên cạnh nhà nước.

    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hiến pháp là sản phẩm mà mỗi công dân đều có quyền góp phần sáng tạo ra nó, tham gia xây dựng của nó, được hưởng và tuân thủ quyền lợi và nghĩa vụ hiến định sau khi có đồng thuận".

      Rất có thể vì hoặc chịu ơn mưa móc của đảng với căn nhà 700 ngàn đôla và Viện Toán Cao cấp chi tiêu thoải mái, hoặc là chỉ quen làm toán, mà giáo sư Ngô Bảo Châu đã quên mất logic của vấn đề.

      Thực ra, nếu muốn duy trì sự lãnh đạo duy nhất của ĐCSVN thì có sửa hay không sửa nội dung điều 4, để nguyên hay bỏ đi, thì vẫn chẳng thay đổi gì bản chất, nếu vẫn giữ nguyên hệ thống chính trị hiện tại.

      Điều 4 chỉ mới được đưa vào từ Hiến pháp 1980. Trước đó, từ năm 1954, ĐCSVN vẫn là đảng duy nhất cầm quyền. Các đảng Xã Hội hay đảng Dân Chủ tồn tại từ thời kháng chiến chống Pháp chẳng qua chỉ là một thứ trang sức vô giá trị của chế độ và đã hoàn toàn bị xoá sổ từ năm 1988.

      Cho nên, tiện nhất là ĐCSVN muốn làm gì thì làm với cái thứ "hiếp pháp" này cũng được cả!

      Tất cả những trò lấy ý kiến góp ý đều là sự dối trá, mị dân. Làm gì mà phải in văn bản ra, đưa xuống từng nhà tận khóm phường, rồi gặp gỡ, trao đổi cho mất thời gian và lãng phí tiền bạc.

      © 2013 Lê Diễn Đức

      Xóa
  4. @Quê Tôi


    Người có tài nhưng không có đức chỉ là phá hoại và nguy hiểm cho dân tộc. Người có đức nhưng không có tài,ít ra là một người tốt trong xã hội. Hãy nhìn những gì gs NBC đã và đang làm với lối úp-úp mở-mở tôi thiết nghĩ hai sinh viên Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha được dân tộc Viet Nam quý trọng và hảnh diện.

    Trả lờiXóa
  5. @CHINH HOANG


    Hãy dẹp trò hề lấy ý kiến nhân dân, từ khóm phường, ấp xã. Nhân dân bây giờ rất tinh ý, xem qua sẽ biết đâu là thực tâm, đâu là giả trá, ma mảnh!! Chính quyền càng bày trò ma- nớp, càng bị dân căm ghét , xem như họ đã bị "coi thường", coi dân như thứ dân ngu, những đàn cừu !!

    Trả lờiXóa
  6. @Le Kha Phieu



    Bầu cử hay Góp ý sửa đổi hiến pháp ở chế độ độc tài giả dối như hiện nay là hình thức ngụy tạo vô giá trị ..Thời gian quá lâu để toàn dân khẳng định dưới sự lãnh đạo của đảng csvn, cuộc sống nhân dân cơ cực khổ đau tủi nhục còn đất nước không có tự do nghèo đói lạc hậu

    Trả lờiXóa
  7. @Độc giả không muốn nêu tên


    Cộng sản chỉ có trò hề bầu cử tự do trong tay đảng và hiến pháp sủa đổi cũng thong trò hề của đảng góp ý làm chó gì khi mà đảng thống nhất cai trị nhà nước và xã hội dẹp cái trò hề đóng góp sửa đổi của đám độc tài cộng sản cho đở chướng mắt

    Trả lờiXóa
  8. Hiến pháp 2013: Bình mới rượu cũ

    Vào ngày 28 tháng 11 vừa rồi, Quốc Hội VN đã đồng loạt thông qua bản dự thảo sửa đổi Hiến Pháp năm 1992 để hình thành một bản Hiến Pháp mới 2013 – mà GS Jonathan London thuộc Đại học TP Hong Kong lưu ý, “Quốc Hội VN phê duyệt một bản Hiến pháp (gọi là) “sửa đổi” mà không có sự thay đổi cơ bản nào” trong khi thực tế cho thấy đảng và nhà nước vẫn ra sức duy trì thực trạng độc quyền, toàn trị.

    Từ Huế, LM Phan Văn Lợi lưu ý:

    Chúng tôi thấy cần lên tiếng một lần nữa cùng với những tiếng nói khác, không phải để Nhà nước nghe cho bằng để dân chúng thấy được rằng nhà cầm quyền, Quốc hội đã bác bỏ tất cả mọi ý kiến; đồng thời cũng để cảnh báo với người dân rằng nhà cầm quyền của Đảng cộng sản đã quyết tâm ra một hiến pháp phi dân chủ, chống lại nhân quyền và hoàn toàn không hợp lòng dân.

    Từ Thanh Hóa, MS Nguyễn Trung Tôn cảnh báo:
    ấn đề Quốc Hội đề ra việc sửa đổi Hiến pháp và lấy ý kiến toàn dân cũng chỉ là, một lần nữa, đảng CS tiếp tục dùng chiêu bài Hiến pháp để mị dân và lừa dối quốc tế. Nhưng thực ra chẳng có điều gì thay đổi cả.

    Qua bài “ Ấn nút…Hán hóa ?”, blogger Trần Minh Thảo lưu ý về một bản Hiến Pháp mới 2013 vẫn “kiên định mấy điểm” chủ chốt, như:

    “- Trung thành với chủ nghĩa Mác Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh

    - Đảng lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối

    - Công hữu đất đai

    - Quốc doanh chủ đạo nền kinh tế thị trường theo định hướng …”

    Không hề tôn trọng ý dân

    Blogger Hà Sĩ Phu “phải có đôi lời bàn thêm về ‘đa số’ và ‘dân chủ’ ” khi số phiếu tán thành tại Quốc Hội là 486/488, không có phiếu chống, khiến báo Đại biểu Nhân dân có bài với “nhan đề chắc nịch” rằng “Hiến pháp được thông qua với đồng thuận cao là tất yếu dân chủ, là kết quả của chân lý ý Đảng lòng dân”. TS Hà Sĩ Phu nêu lên câu hỏi rằng có phải cứ “đồng thuận cao” là “tất yếu dân chủ” hay không? Ông lưu ý “đa số trong Quốc hội với 95% đảng viên chính là một ‘nhóm lợi ích’ khổng lồ mà quyền và lợi gắn chặt với điều 4 và với “sở hữu toàn dân” thì đa số ấy chỉ là đa số của một phe nhóm”. TS Hà Sĩ Phu nhân tiện trích dẫn lời nhà khoa học Albert Einstein từng khẳng định “Chúng ta không thể thắng được lũ ngu bởi chúng quá đông” .

    Theo TS Hà Sĩ Phu thì “chẳng những đa số không phải là biểu hiện ‘tất yếu dân chủ’ mà trái lại bản chất của dân chủ là thừa nhận và bảo vệ thiểu số”. Như vậy, TS Hà Sĩ Phu cho biết tiếp, “nếu Quốc hội và Ban soạn thảo Hiến pháp làm việc theo tinh thần dân chủ thì đáng lẽ phải ghi nhận những ý kiến đối lập như nhóm 72, nhóm Công dân tự do, nhóm Công giáo, nhóm 8406... vân vân, họ đã lên tiếng ròng rã cả năm nay.

    Nhưng trái ngược với tinh thần dân chủ ấy, các vị không hề tôn trọng một ý kiến bất đồng nào, thì sao có thể tự phong là dân chủ được?”. Và cái đa số gần như tuyệt đối ấy cũng khiến TS Hà Sĩ Phu liên tưởng đến những chỉ số “đa số tuyệt đối” luôn “gắn liền” với các “nhân vật và thể chế độc tài nhất trong lịch sử như Hitler, Gaddafi, Saddam Hussein, Stalin, Mao Trạch Đông, Kim Jong Il...”. Rồi TS Hà Sĩ Phu chua chát rằng “ con số 97,59% dù thật hay giả cũng là một con số dại dột trong tuyên truyền, vì nó gây ấn tượng một con số chua chát đáng buồn... cười!”. Và ông nhấn mạnh “Một Hiến pháp thế này được thông qua là mở đầu cho một thời kỳ tồi tệ hơn trước, cũng như mỗi lần sửa Hiến pháp là một lần thụt lùi”.

    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Sau khi lưu ý về việc sửa đổi Hiến pháp là một “cơ hội cực kỳ quan trọng ngõ hầu tạo ra một nền tảng pháp lý” để hình thành một nhà nước pháp quyền dân chủ thực sự, đúng với những gì mà giới lãnh đạo VN từng hô hào là một “nhà nước của dân - do dân - vì dân”, để có thể xây dựng một nước VN “dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh”, “có vị thế quốc tế xứng đáng và bảo vệ vững chắc nền độc lập, chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thộ quốc gia”, ông Nguyễn Trung, cựu đại sứ VN tại Thái Lan lưu ý:

      Lẽ ra phải lãnh đạo, hậu thuẫn nhân dân xây dựng nên một hiến pháp như thế, đảng CSVN lại chủ trương hiến pháp được sửa đổi lần này phải thể chế hóa cương lĩnh của Đảng, với mục đích sâu thẳm bên trong là tiếp tục duy trì sự độc quyền toàn trị của những người nắm thực quyền trong toàn bộ hệ thống chính trị của ĐCSVN. Vì lẽ này, dự thảo Hiến pháp sửa đổi… thông qua vào ngày 28-11-2013 về cơ bản vẫn sẽ là hiến pháp cũ với một số điểm thụt lùi mới.

      Khi đề cập tới chuyện Quốc Hội thông qua bản hiến pháp mới, blog Dân Làm Báo báo động rằng:

      … đây thực chất là màn kịch của đảng cộng sản nhằm hợp thức hóa để tiếp tục giữ mọi quyền lực độc tôn. Gọi là 'biểu quyết thông qua', nhưng đối với một quốc hội có đến 500 đại biểu đều là đảng viên cộng sản thì ai cũng biết trước kết quả…

      Blog Dân Làm Báo cũng không quên nhắc lại lời chủ tịch Quốc Hội Nguyễn Sinh Hùng gọi ngày 28 tháng 11 khi Quốc Hội chính thức thông qua bản Hiến pháp sửa đổi 1992 là “một ngày đẹp”. Nhưng Dân Làm Báo nhận định rằng “ Không biết dựa vào thế lực tâm linh nào mà ông Hùng gọi đây là 'ngày đẹp', điều chắc chắn đây cũng sẽ là một ngày vô cùng tệ hại đối với toàn dân Việt Nam!”.

      Qua bài “Từ ép cung cá nhân đến ép cung quốc gia”, blogger Hiệu Minh nhắc lại lời TBT Nguyễn Phú Trọng rằng “Hiến pháp là văn kiện chính trị pháp lý quan trọng vào bậc nhất sau Cương lĩnh của Đảng”. Nếu như vậy, theo blogger Hiệu Mình, thì VN vẫn không có tam quyền, và “đảng đứng trên tất cả. Báo chí đóng vai trò tuyên truyền cho đường lối của đảng mà không thể phản biện”. Blogger Hiệu Minh không quên dẫn chứng lịch sử rằng tình trạng “độc đảng tạo nên quyền lực tuyệt đối, dẫn đến quyền lực bị tha hóa, chính là nguyên nhân làm cho khối Đông Âu đã sụp đổ, kéo theo Liên Xô tan rã. Thời Internet đã dần bạch hóa những khiếm khuyết và lỗi lầm do hệ thống này gây ra. Các cuộc cách mạng mầu nổ ra, những kẻ tàn bạo bị xử bắn, bị dân đập chết trên đường phố, xưa kia xử án dân bằng những phiên tòa kangaroo nay họ ngồi sau song sắt”. Và blogger Hiệu Minh cảnh báo về hiện trạng VN:

      … Hiến pháp được thông qua với điều 4 “Đảng lãnh đạo toàn diện” được giữ nguyên tại kỳ họp Quốc hội này thì các vị “Yes – Đồng ý” sẽ giúp cho “quyền lực tuyệt đối” được tiếp tục. Từ khi đảng giành chính quyền tới nay, bất kỳ ai nói trái lời đảng dù nhiều lúc đảng sai nghiêm trọng, đều bị dọa dẫm, bị bắt, bị tù đầy, dân phải im mà đồng ý, bởi cơ chế phản biện xã hội không tồn tại. Đó là kiểu “ép cung” 90 triệu người…Ông Nguyễn Thanh Chấn bị ép cung, bị dọa nạt và hạ nhục nên phải nhận tội, suốt 10 năm sống trong ngục tù. Đó là thảm họa cá nhân và nền pháp lý. Nhưng chuyện gì xảy ra nếu một đất nước bị “ép cung” bởi vài điều trong Hiến pháp. Ở tầm quốc gia, khi nhận ra sai lầm, thời gian không phải là một thập kỷ như ông Chấn ngồi sau song sắt.

      (Xin xem tiếp phần dưới)

      Xóa
    2. Đảng vẫn toàn quyền

      Qua bài “Xứ sở đối trá”, blogger Huỳnh Ngọc Chênh bày tỏ quan ngại rằng “Ở đất nước mà sự dối trá lên ngôi thì mọi kịch bản dối trá đến tận cùng sự trơ tráo đều có thể xảy ra”. Nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh cảnh báo về tình trạng “người ta dựng ra cả một hệ thống cơ quan dân cử từ trung ương xuống tận xã, phường để ngồi họp bàn và thông qua những vấn đề mà người ta đã quyết định sẵn từ trước. Người ta có thể huy động toàn dân một cách tốn kém vào việc góp ý để thay đổi hiến pháp nhưng rồi hiến pháp vẫn cứ như xưa. Đến cái cơ quan gọi là lập pháp cũng không được quyền công khai góp ý sửa đổi hiến pháp”. Blogger Huỳnh Ngọc Chênh nhân tiện lưu ý thêm rằng:

      Người ta nói rằng dân chủ gấp vạn lần nhưng người ta vẫn tôn vinh chế độ độc đảng toàn trị. Cứ hô đang dẫn dắt cả dân tộc đi lên ấm no hạnh phúc qua con đường độc đạo CNXH nhưng người ta hoàn toàn không biết con đường đó ra sao và đưa đến nơi đâu. Người ta nói tự do báo chí nhưng toàn bộ cơ quan báo đài đều đặt dưới sự kiểm soát của một đảng duy nhất. Người ta luôn dùng những mỹ từ để che đậy những sự việc xấu xa. "Kinh tế thị trường định hướng XHCN" che đậy cho tư bản hoang dã hoành hành và dung dưỡng giai cấp tư bản đỏ cường hào phát tác. "Tái cấu trúc" che đậy việc giựt nợ của nhóm lợi ích. "Nhân quyền theo kiểu VN" che đậy cho việc vi phạm nhân quyền...

      Sau diễn biến ở Quốc Hội vừa rồi liên quan vấn đề trọng đại về Hiếp pháp mới cho VN, blogger Trần Minh Thảo qua bài “Ấn nút…Hán hóa?” vừa nói không quên đề cập tới “bình diện quốc tế” và nêu lên câu hỏi rằng “quốc gia nào ‘hài lòng’, ‘tán thành’ bản Hiến pháp mới của Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam?”. Và tác giả tự trả lời rằng “ Quốc gia hài lòng nhất với ‘Hiến pháp kiên định’ của Việt Nam phải là Trung Quốc”. Tại sao ? Tác giả phân tích rằng những “kiên định” trong Hiến pháp sửa đổi 2013 chứng tỏ rằng đảng, nhà nước Việt Nam thể hiện sự trung thành với cam kết Thành Đô mà phía VN đã “sụp bẫy”, tức là, vẫn theo blogger Trần Minh Thảo, VN “kiên định chủ nghĩa xã hội về hình thức, chủ nghĩa đại Hán về nội dung mà điểm mấu chốt là tư tưởng nước lớn nước nhỏ, quan hệ chủ tớ (chủ đất nông nô, chủ bảo vệ tớ, tớ trung thành với chủ) trong học thuyết Khổng Nho”. Tác giả nhận xét:

      “Điều 4”, “công hữu”, “chủ đạo”… là hệ quả tất yếu của cam kết trung thành với chủ nghĩa đại Hán, nô dịch đại Hán. Do đó có ý kiến nói: rất oan uổng cho Mác, Lênin và Hồ Chí Minh khi bị dùng làm hoả mù, mặt nạ cho tư tưởng Hán hoá của hai đảng anh em. Những kiến nghị sửa đổi Hiến pháp, những lời kêu gọi của nhân sĩ, trí thức, người dân nói chung yêu cầu Quốc hội không thông qua bản dự thảo sửa đổi Hiến pháp của đảng chỉ để bày tỏ quan điểm, lập trường chính trị phản đối chủ trương Hán hoá được luật hoá, không thể ngăn được việc thông qua Hiến pháp Hán hoá. Như vậy mấu chốt tác động đến công cuộc bảo vệ chủ quyền quốc gia, toàn vẹn lãnh thổ, dân chủ, nhân quyền, xã hội dân sự v.v. là chủ trương Hán hoá đội lốt chủ nghĩa này, tư tưởng nọ ghi trong Hiến pháp mới.

      Tác giả không quên lưu ý rằng việc các đại biểu Quốc Hội VN “ấn nút thông qua là nhiệm vụ trọng đại nhằm luật hoá cam kết của hai đảng Trung-Việt”, và “ Đảng đã giao nhiệm vụ luật hoá các cam kết với Trung Hoa vĩ đại thì đảng viên trong Quốc hội VN cứ thế mà ấn nút… thông qua”.

      Thanh Quang
      02-12-2013

      Xóa
  9. @Vũ Thế Phan


    Nói cho cùng, Hiến pháp VN 2013: Chẳng hề là Bình mới Rượu cũ, mà đích thị là Gọt chân cho vừa giày!

    Trả lờiXóa
  10. @Hồ Choa



    CS VN vẫn mù quáng tin tưởng vào Tàu cộng sẽ bảo vệ chúng nên coi dân VN như cừu. Tàu cọng vẫn muốn VN như cũ và yếu đi giống như Mỹ vẫn muốn Trung cộng tồn tại và suy yếu. CS sụp đổ là tất yếu khách quan, chỉ chờ thời gian thôi. Một dân tộc Trung Hoa vĩ đại sẽ làm sống dậy cáh mạng tư sản Tân hợi của Tôn TRung Sơn.

    Trả lờiXóa
  11. @Võ Bi


    Theo HP được QH thông quq chỉ là trò bịp bợm mà ĐCSVN đa và đang làm từ xưa nay người dân nào mà không biết...Thiết nghĩ LÒNG DÂN VN đã và đang CHÁN NGÁN lắm rồi!Không nói thì coi như không nghĩ tới tiền đồ TỔ QUỐC mà nói ra thì bọn ngu quá đông trong QH lấn áp toàn bộ tiếng nói của dân thì làm sao thay đổi được gì? Đã vậy họ có dùi cui-roi điện hay súng đạn làm theo kiểu Thiên an Môn của của chủ TQ ắt người dân BÓ TAY. Dân chỉ chờ trong nhiệm kỳ này các tay ngu làm được gì cho dân đây! Chưa kể là tương lai xa vời

    Trả lờiXóa
  12. Hiến Pháp 2013, một văn bản vô giá trị

    Đúng như dư luận Việt Nam dự đoán, Hiến Pháp 1992 (sửa đổi) đã được tuyệt đại đa số các đại biểu quốc hội bấm nút nhất trí thông qua trong một ngày “lịch sử” với 97,59% số đại biểu tán thành, ngày 28/11/2013. Có ý kiến cho rằng chưa chắc bản Hiến Pháp 2013 sẽ được thông qua vì rằng: Nếu quyền lực từ nay trở đi chỉ thuộc về một người duy nhất là “chủ tịch nước” thì cán cân cân bằng giữa các nhóm lợi ích tại Việt Nam, mà bốn nhóm lợi ích lớn nhất do “tứ trụ triều đình” đang nắm giữ sẽ bị phá vỡ. Thứ hai, nếu không như thế thì có nghĩa là người giữ chức vụ “chủ tịch nước” trong tương lai sẽ là người do Bắc Kinh lựa chọn. Điều này có nghĩa là Việt Nam đã mất chủ quyền hoàn toàn về tay Trung Quốc.

    Thật lòng mà nói, tôi tin rằng bản Hiến Pháp 2013 sẽ được thông qua một cách dễ dàng. Vì nhìn thấy nguy cơ xâu xé bạo loạn có thể xảy ra sau này, con người có chút lương tri không nghĩ rằng đảng cộng sản Việt nam có thể làm những điều tệ hại đến như vậy. Với tôi và những người đã sống dưới chế độ này thì tất cả đều hiểu rằng không có gì mà đảng cộng sản không dám làm, miễn là duy trì được sự cầm quyền vô thời hạn cho họ.

    Tuy nhiên, qua sự kiện này, tôi cho rằng đảng cộng sản Việt Nam đã thành thật hơn với bản thân mình. Họ ít nhất cũng đã dám chuyển tải một thông điệp rất rõ ràng đến người dân Việt Nam và đặc biệt là với trí thức Việt Nam rằng: “Chúng tao là thế đó, chúng mày làm gì được chúng tao”! Nếu tôi là ông Nguyễn Phú Trọng thì trong bản sửa đổi Hiến Pháp lần này tôi sẽ công nhận tất cả những gì mà giới bất đồng chính kiến Việt Nam yêu cầu, ví dụ: Đa Đảng, tam quyền phân lập, tự do báo chí, tự do ngôn luận, tự do bầu cử, tự do cho xã hội dân sự v.v... Chỉ cần thêm một câu “theo qui định của pháp luật” là đủ.

    Nhiều người Việt Nam cho rằng bản Hiến Pháp năm 1946 là “chuẩn nhất” và các lần sửa đổi Hiến Pháp sau này (5 lần) là không theo kịp “tinh thần” của bản Hiến Pháp năm 1946? Theo tôi thì đây là “những người thích đùa”. Bản Hiến Pháp 1946 ra đời khi Việt Nam vừa mới giành được độc lập và chính phủ khi đó là một chính phủ đa đảng với sự góp mặt của các đảng đối lập như Việt Quốc (Việt Nam Quốc Dân Đảng) và Việt Cách (Việt Nam Cách mệnh Đồng minh Hội). Trong “chính phủ Liên hiệp” này thì hai đảng đối lập lớn nhất là Việt Quốc và Việt Cách đã dành được 70 ghế trong Quốc hội và bốn bộ là: Ngoại giao, Kinh tế, Xã hội và Canh nông. Tuy nhiên sau vụ án do Việt Minh tạo dựng là vụ Ôn Như Hầu thì Việt Minh (tiền thân của đảng cộng sản Việt Nam) đã xóa sổ và tiêu diệt hoàn toàn hai đảng đối lập này. Hiến Pháp 1946, với tất cả những lời lẽ tốt đẹp cũng đã mất hết tác dụng từ đó.

    Không chỉ với hiến pháp 1946 mà với tất cả những Công Ước quốc tế mà Việt Nam tham gia ký kết sau này cũng chỉ là trò ma giáo. Ký cho vui vậy thôi chứ có bao giờ họ thực thi theo những gì đã cam kết đâu? Ví dụ như bản Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền. Đây là một văn bản quan trọng, là “tuyên ngôn về các quyền cơ bản của con người” được Đại Hội Đồng Liên Hợp Quốc thông qua ngày 10/12/1948 tại Paris, Pháp với 30 điều. Trong điều khoản cuối cùng của bản Tuyên ngôn có viết "Không được phép diễn giải bất kỳ điều khoản nào trong Bản tuyên ngôn này theo hướng ngầm ý cho phép bất kỳ quốc gia, nhóm người hay cá nhân nào được quyền tham gia vào bất kỳ hoạt động nào hay thực hiện bất kỳ hành vi nào nhằm phá hoạibất kỳ quyền và tự do nào nêu trong Bản tuyên ngôn này". Đảng cộng sản Việt Nam luôn đưa ra chiêu bài là “không được can thiệp vào công việc nội bộ của các quốc gia có chủ quyền” để tránh né thực thi các điều khoản đã ký kết trong Công ước quốc tế này.

    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hiến Pháp 1946 cũng vậy, nó có đầy đủ các tiêu chuẩn của một nhà nước dân chủ và pháp quyền như điều 69: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật…” Thế nhưng đã 68 năm trôi qua các quyền cơ bản của người dân Việt Nam như quyền “tự do ngôn luận, tự do báo chí, quyền được thông tin, quyền hội họp, lập hội, biểu tình…” vẫn chưa được thực thi vì “quy định của pháp luật” vẫn chưa có.

      Giả sử bây giờ quốc hội Việt Nam có sửa đổi Hiến pháp 2013 thành Hiếp pháp 1946 thì kết quả cũng không có gì thay đổi. Mọi chuyện vẫn cứ “vũ như cẩn”. Ông Nguyễn Gia Kiểng, vốn là một người rất ôn hòa cũng đã đau đớn thốt lên rằng “Đảng cộng sản tuyên chiến với dân tộc và nhục mạ trí thức”. Thực tình thì 68 năm nay đảng vẫn thế, vẫn cứ nhục mạ trí thức và tuyên chiến với cả dân tộc Việt Nam mà có ai làm được gì họ đâu?

      Có lẽ đã đến lúc, giới trí thức Việt Nam cần làm một cái gì đó thiết thực hơn là chuyện viết kiến nghị để khỏi tủi hổ là giới trí thức. Đảng cộng sản Việt Nam đã quá coi thường người dân và giới trí thức tinh hoa Việt Nam qua việc khẳng định một cách ngạo mạn rằng họ sẽ là người cai trị vĩnh viễn đất nước này, bất chấp người dân Việt Nam khổ cực ra sao.

      Nói “không” với bản bản Hiếp Pháp này là điều đương nhiên, tuy thế vẫn chưa đủ. Giới trí thức tinh hoa Việt Nam cần có một thái độ dứt khoát với bản hiến pháp hoàn toàn vô giá trị này.

      Việt Hoàng

      Xóa
  13. @Vũ.Thế.Phan


    Tôi hoàn toàn đồng quan điểm với tác giả Việt Hoàng rằng [«Nếu tôi là ông Nguyễn Phú Trọng thì trong bản sửa đổi Hiến Pháp lần này tôi sẽ công nhận tất cả những gì mà giới bất đồng chính kiến Việt Nam yêu cầu, ví dụ: Đa Đảng, tam quyền phân lập, tự do báo chí, tự do ngôn luận, tự do bầu cử, tự do cho xã hội dân sự.v.v. Chỉ cần (thòng) thêm một câu “theo qui định của pháp luật” là đủ. »](hết trích).

    Còn kiến nghị là còn tự thú ở thế Xin. Yêu cầu cũng hàm ý Xin. Đcs nào cũng thủ sẵn hai cánh tay: một dài, một ngắn. Cánh tay dài dùng để túm gọn những trự kiên trì thỏ thẻ Xin từ xa xa; còn cánh tay ngắn dùng để Cho những trự thủ thường, Cho gì Nhận nấy.

    Trong bài «Đảng cộng sản tuyên chiến với dân tộc và nhục mạ trí thức» ông Nguyễn Gia Kiểng không công nhận bản HP 2013 là ‘sửa đổi’ từ bản HP 1992, mà gọi bản HP 2013 là bản HP ‘mới’. Riêng tôi, tôi lại chẳng cho bản HP 2013 là ‘sửa đổi’ hay ‘mới’, mà cho nó thuộc tạng Gọt chân cho vừa giày của Tứ trụ triều đình!

    Trả lờiXóa
  14. Hiến pháp mới và những nghĩ suy

    Trong điều 4 hiến pháp vừa "thông qua", có đoạn: “Đảng Cộng sản Việt Nam gắn bó mật thiết với Nhân dân, phục vụ Nhân dân, chịu sự giám sát của Nhân dân, chịu trách nhiệm trước Nhân dân về những quyết định của mình.” Một tổ chức hoạt động không giấy phép hàng chục năm, với vô số chủ trương và hành động trên thực tế mang đậm thuộc tính khủng bố, giờ vẫn "gan cùng mình" tuyên bố: "phục vụ dân"; "chịu sự giám sát của dân"; "chịu trách nhiệm trước dân". Không những thế, đến mức trơ trẽn, ĐCSVN đơn phương đòi... "gắn bó mật thiết với dân". Nghe thật hãi hùng! Nếu có, cơ hội đã bỏ lở từ lâu. Dù "gắn bó mật thiết"; dù "gắn bó" nhưng không "mật thiết"; dù chẳng có nhu cầu "gắn bó mật thiết", bất kỳ ai, kể cả những người "chịu yêu Đảng", sớm hay muộn cũng phải nhận lãnh các loại tai họa từ những tên "phục vụ", những kẻ "chịu trách nhiệm". Những hậu quả như vậy, nhiều và đa dạng đến mức không cần thiết phải dẫn ra. Trước, trong và sau cái gọi là "hiến pháp mới" ra đời đang bị nhiều người lên án, những trận diễn tập "chống bạo loạn, khủng bố" như lời cam đoan chắc nịch, người cộng sản luôn sẵn sàng... "gắn bó" với dân, bất kỳ khi nào có dấu hiệu dân không còn muốn "mật thiết" với đảng nữa (!). Hiến Pháp không tạo nên dân chủ, mà chính dân chủ tạo nên hiến pháp. - Benjamin Barber - Thật vậy, dù các ông (bà) gọi là "đại biểu quốc hội" có đồng ý 100% cũng không nói lên điều gì khác, ngoài hình ảnh người cộng sản đang hốt hoảng ôm chặt lấy nhau, cố tỏ ra bình tĩnh hô to: "tán thành"! Hiến pháp chỉ có giá trị thực tiễn, khi tổ chức làm ra nó là của dân. Tại Việt Nam, ai cũng biết, hiến pháp dù có hay không, chẳng giải quyết được gì, cũng không nói lên bất kỳ giá trị nào khác, ngoài việc bóc trần sự tiếm quyền dân của người cộng sản. Trong hoàn cảnh bơ vơ côi cút, ĐCSVN quyết định "bình thường hóa quan hệ" với Trung Cộng vào năm 1991. Ngay sau đó, Hiến pháp 1992 ra đời. Hai sự kiện lớn này đặt trong bối cảnh Việt Nam bị cô lập và bỏ rơi hoàn toàn, khi Liên Xô và các nước cộng sản Đông Âu kéo nhau sụp đổ. Hiến pháp 1992 trở thành "phép thắng lợi tinh thần" tỏ ra hiệu quả cho ĐCSVN. Không biết "thâm cung bí sử" quá trình bình thường hóa quan hệ Việt - Mỹ ra sao, nhưng nếu có thể gọi là "phép màu", đó chính là việc Hoa Kỳ quyết định bãi bỏ cấm vận Việt Nam vào 1994, tạo tiền đề quan trọng cho vấn đề viện trợ, vay mượn, đầu tư để vực dậy "thân xác" Việt Nam rời rã sau 20 năm lỡ... "đi theo đảng" (!). Đây cũng chính là thời cơ quá tốt cho Việt Nam rũ bỏ mọi quá khứ sai lầm bằng một hiến pháp tiến bộ, trên nền tảng đẩy mạnh dân chủ ngay vào lúc đó. ĐCSVN đã bỏ qua. Do đó, nếu phải "tiếc một cơ hội bị bỏ lở" [2] như tổ chức HRW bày tỏ, đó nên là thời điểm của thập niên 90, thế kỷ trước. Vì suy cho cùng, "hiến pháp mới" cho thấy hậu bối cộng sản tiếp tục hành trình độc đạo đi vào "tử địa" do tiền bối cộng sản mở lối sẵn. Cái đáng tiếc là những bộ não cộng sản không chấp nhận sự vận động theo hướng văn minh không thể cưỡng lại. Những giai đoạn khác nhau với tình hình khác nhau, nhưng người cộng sản vẫn chọn phương án giống nhau - chống lại quy luật tiến hóa nhân loại và chống lại dân tộc Việt Nam. Đó là sai lầm chết người của hậu bối cộng sản, trong tình hình hiện nay. Toàn bộ nội dung "hiến pháp mới" không cho thấy yếu tố "hội nhập quốc tế". Đây là điều tối quan trọng, bởi người cộng sản, bây giờ có muốn cũng không còn cơ hội biến Việt Nam trở thành "ốc đảo", cách ly với thế giới, như Bắc Triều Tiên. Đó là sai lầm đáng lên án, bởi họ vừa muốn thống trị "muôn năm" vừa muốn "làm bạn với thế giới". Người cộng sản luôn khinh rẻ dân, họ chỉ sợ những quốc gia nào, thế lực nào có ảnh hưởng và chi phối đến bổn mạng và tài sản của họ.

    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tử huyệt "kinh tế thị trường định hướng XHCN" Song song đó, tử huyệt nguy hiểm nhất ai cũng thấy: "kinh tế thị trường định hướng XHCN".

      Người cộng sản rất gian ngoan khi đề cập đến kinh tế thị trường. Những lợi ích từ kinh tế thị trường mang lại, họ ca tụng, ngược lại những gì bất lợi hay sai lầm hoặc tham nhũng, tệ nạn xã hội lan tràn họ gọi nó là "mặt trái" của kinh tế thị trường [3], vờ kêu gọi "tăng cường quản lý nhà nước", "nâng cao hiệu quả giám sát xã hội" v.v.... nhưng không bao giờ dám đề cập đến tư tưởng "tam quyền phân lập" (!).

      Ông Robert M. Dunn Jr. Giáo sư Kinh tế Đại học George Washington, Washington D.C cho biết [4]:

      "Xuyên suốt tiến trình lịch sử, mọi xã hội đều phải đối mặt với một vấn đề kinh tế cơ bản là việc quyết định phải sản xuất cái gì và cho ai trong một thế giới mà các nguồn tài nguyên bị hạn chế. Trong thế kỷ 20, nhìn chung có hai cơ chế kinh tế đối chọi nhau đã mang những kết quả rất khác nhau, đó là: nền kinh tế chỉ huy được định hướng từ chính phủ trung ương và nền kinh tế thị trường được dựa trên doanh nghiệp tư nhân. Vào buổi bình minh của thế kỷ 21, một điều rõ ràng đối với toàn thế giới là nền kinh tế chỉ huy, tập trung đã thất bại trong việc duy trì tăng trưởng kinh tế, trong việc đạt được sự thịnh vượng, hoặc thậm chí trong việc bảo đảm an ninh kinh tế cho các công dân của mình... với nhiều người, các nguyên tắc và cơ chế căn bản của một nền kinh tế thị trường, vẫn còn xa lạ hoặc bị hiểu sai.

      Bất chấp những thành quả rõ ràng trong việc tăng mức sống ở các nước từ Tây Âu đến Bắc Mỹ và châu Á, vẫn còn một số người nhìn nhận các nền kinh tế thị trường (đặc biệt là vai trò của nó trong thương mại quốc tế) với sự hoài nghi. Sở dĩ như vậy một phần là do nền kinh tế thị trường không phải là một ý thức hệ mà là một hệ thống các tập tục và thiết chế đã được kiểm nghiệm qua thời gian để làm sao mọi cá nhân và xã hội có thể sống và thịnh vượng về phương diện kinh tế. Về bản chất các nền kinh tế thị trường là phi tập trung, linh hoạt, thực tế và có thể thay đổi được. Một đặc điểm trọng tâm của các nền kinh tế thị trường là không có một trung tâm điểm..."

      Không những khái niệm "kinh tế thị trường định hướng XHCN" vô nghĩa, nó cũng chẳng giải quyết được gì cho lời hẹn với thế giới, đến hết năm 2018, Việt Nam giã biệt "kinh tế phi thị trường".

      Thật ra, ai cũng biết, giới cầm quyền Việt Nam hứa hão để vào được WTO. Bên cạnh đó, xin công nhận Việt Nam có nền kinh tế thị trường, người cộng sản chỉ nghĩ đến những lợi ích đi theo mà không quan tâm những nghĩa vụ nghiêm ngặt đi kèm, tương ứng với những lợi ích họ nhận được. Đó tiếp tục thể hiện tầm nhìn nhất thời, thiển cận và thiếu nghiêm túc, khi gắn với đạo đức kinh doanh của nhiều "doanh nghiệp nhà nước" rất bê bối nhiều năm qua. Không những thế, lời cầu xin "kinh tế thị trường" còn tố cáo nguyên thủ quốc gia vi hiến.

      Người cộng sản Việt Nam sẽ trả lời như thế nào để thuyết phục Hoa Kỳ và phương Tây, giả sử với câu hỏi: "Liệu sự công nhận "kinh tế thị trường" có ý nghĩa gì so với "Kinh tế thị trường định hướng XHCN" mà Việt Nam đã mặc định trong hiến pháp mới?".

      "Hiến pháp mới" với "kinh tế thị trường định hướng XHCN" cũng trở thành chướng ngại vật quá lớn để vượt qua nhằm gia nhập TPP, nó vẫn còn biết bao ràn cản, không chỉ mỗi "quyền sở hữu trí tuệ" như tờ thesaigontime "đã thấy âu lo" [5].

      Hiến pháp Việt Nam giờ đây không thể gói gọn và xem nó như là câu chuyện nội bộ của người Việt Nam, không dính dấp chút nào đến tác động hữu cơ và mãnh liệt trên nhiều lãnh vực đối với thế giới trong thời đại toàn cầu hóa, ví dụ hiệp định dẫn độ tội phạm [6] Báo Pháp Luật kêu gọi thúc đẩy, sau khi Việt Nam ký quyết định phê chuẩn Công ước của Liên Hợp quốc về chống tội phạm có tổ chức xuyên quốc gia (TOC).

      (Xin xem tiếp phần dưới)

      Xóa
    2. Kết Do đó, "hiến pháp mới" không đáng để gọi "thụt lùi", "có tội với dân tộc", "lịch sử sẽ phán xét", "tang khốc" v.v.... bởi người cộng sản vẫn vẹn nguyên bản chất từ hơn 70 năm qua. Tội ác, sự bịp bợm của họ vẫn đầy đủ và ngày thêm dầy lên trong "quyển sổ" Diêm Vương đang nắm giữ. Người Việt Nam từ 38 năm thống nhất, ngày càng tang thương. Cớ gì phải than khóc thêm? Những lời nói hoa mỹ đậm chất "đau khổ", đổ lỗi cho tổ chức gọi là "quốc hội khóa 13", vỗ ngực mình không "bấm nút" hoàn toàn vô nghĩa, đạo đức giả.

      Trong ngày biểu quyết "hiến pháp mới", người dân vẫn xuống đường [7] đòi quyền lợi bị tước đoạt nhiều năm qua. Một lão nông nghèo, hôm 16/10/2013 cho RFA biết [8]: "Năm nay tôi đã 82 tuổi rồi, khổ sở quá rồi. Chế độ của chính quyền Đà Nẵng ‘ăn cháo, đá bát’, người dân chúng tôi không còn gì hết. Nhưng bữa nay ra văn bản không giải quyết nữa, chấm dứt, tức ăn cướp không, cướp cạn! Chúng tôi không còn con đường nào khác: một là chết tại ngõ chính phủ, hai là phải giải quyết quyền lợi cho chúng tôi để chúng tôi bảo vệ cuộc sống. Nhân dịp ông gọi được tôi, tôi quá mừng. Giờ còn con đường nhờ thế giới, cả thế giới ủng hộ chúng tôi nêu ra tình trạng mất nhân quyền, dân chủ thế này để cứu chúng tôi".

      Ngay người dân nghèo mất đất cũng hiểu rõ bộ máy "nhà nước" cùng hệ thống tư pháp, pháp luật không còn là của dân. Đó cũng lý giải thêm, tại sao các tổ chức: Diễn Đàn Xã Hội Dân Sự, Mạng Lưới Blogger Việt Nam chuẩn bị ra đời vào ngày 10/12/2013, cho đến Hội Phụ Nữ Nhân Quyền vừa thành lập, tất cả có cùng tư tưởng: mọi hoạt động của họ đều bảo đảm tính chất "đấu tranh bất bạo động", đồng thời nhấn mạnh tuân thủ theo chuẩn mực Quyền Con Người của Liên Hiệp Quốc đề ra.

      Giới cầm quyền Việt Nam đang ở thế co cụm, cố thủ trong bế tắc và chuẩn bị đối mặt với phiên điều trần nhân quyền diễn ra ngày 28/1/2014 với tư cách vừa trúng cử vào HĐNQLHQ. Thế giới không thể để cho cộng sản Việt Nam tiếp tục hoành hành và cai trị người dân như nô lệ. Hoa Kỳ và các nước văn minh không được phép vì lợi ích quốc gia, tiếp tục dung dưỡng người cộng sản Việt Nam chống lại nhân dân như đã gật gù ký vào BTA hay WTO trước đây. Thậm chí ai cũng biết những khoản vay nợ, viện trợ, về đến Việt Nam, không những vào túi quan tham và phe nhóm, còn bị phá tán hoang phí trong hàng loạt công trình xây dựng cơ sở hạ tầng kém chất lượng. Tất cả khoản tiền khổng lồ đó, cuối cùng đều trút lên đầu người dân với con số trên 76 tỉ USD nợ công theo đồng hồ nợ thế giới tháng 10/2013.

      Cha mẹ không dạy được đứa con hư đốn đành phải để pháp luật ra tay, đó là nỗi bất hạnh và nhục nhã nhưng đành chấp nhận, vì không thể để nó gây họa cho mọi người như gã đàn ông đã tạt acid vào cô gái vô tội. Dân Việt Nam trong hoàn cảnh tương tự như thế, khi trót hạ sinh đứa con "Cộng Sản" và giờ đây đành nhờ pháp luật quốc tế răn dạy. Còn hình thức đấu tranh nào ôn hòa hơn?

      (vietinfo.eu)

      Xóa
  15. Trải qua một thời gian khá dài nhân dân cả nước cùng tham gia đóng góp ý kiến cho bản Dự thảo Hiến pháp nên bản Hiến pháp này đã phản ánh được ý chí, nguyện vọng của đại đa số nhân dân. Đọc kỹ bản Hiến pháp được Quốc hội thông qua, thấy quyền con người, quyền công dân vẫn được đảm bảo tất cả mọi thứ về nhân quyền được nhà nước ưu tiên sửa đổi vì vậy mà quốc hội đã thống nhất thông qua nó

    Trả lờiXóa

 
Nhân quyền © 2012 | Designed by True Happy
.