on 20:20:00

22/12-NHỚ VỀ ĐẠI TƯỚNG

Nhãn: , , , ,


         Vậy là đã hơn 2 tháng đi qua, cả đất nước vẫn chưa nguôi ngoai nỗi đau mất mát to lớn khi người Anh hùng dân tộc, người Anh cả của quân đội nhân dân Việt Nam – Đại tướng Võ Nguyên Giáp!
Ngày 04/10/2013, anh Văn- người học trò xuất sắc của Chủ tịch Hồ Chí Minh đã vĩnh biệt chúng ta, về với đất mẹ của quê hương Quảng Bình. Nơi ông yên nghỉ là Vũng Chùa- đảo Yến, xã Quảng Đông, huyện Quảng Trạch, Quảng Bình, nơi có sóng biển rì rào ngày đêm ru cho người yên giấc ngủ ngàn thu. Đảo Yến là vùng đất có hướng ra biển, có cát trắng và ánh nắng chói chang những ngày hè; có hương hồn linh thiêng của núi, rừng và biển.
Công lao biển trời và sự hy sinh to lớn của vì nước, vì dân của Đại tướng là vô tận, là sự ghi nhận của đất trời. Đất nước còn đây, non sông còn đây và đang phát triển vươn ra biển lớn cùng thế giới. Đó chính là minh chứng hùng hồn cho sự hi sinh không biết mệt mỏi vì nước vì non của những người đã dâng hiến vì đất nước. Bác Hồ, đại tướng Võ Nguyên Giáp, … những người con vĩ đại của non nước Việt Nam.
Hôm nay đây ngày 22/ 12/ 2013, kỷ niệm ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam, nhân dân cả nước lại nhớ đến Đại tướng! Đại tướng hãy yên giấc ngàn thu, xin được tỏ một lòng thành kính nhất đến Đại tướng!
          Và xin được mượn lời của nhà văn Nguyễn Hồng Thái để nhớ về Đại tướng: “Với Ông, sống là hy sinh, chết là dâng hiến”!
                                                                                            Chuột Bạc

101 nhận xét:

  1. Vì thủ dâm nhũ hoa thâm đen?

    Nhũ hoa của em bị thâm đen, làm sao cho nó hồng trở lại?

    Em và bạn trai có quan hệ ngoài với nhau sau khi em hết kinh được 3 ngày. Chúng em đều không mặc gì nhưng anh ấy chỉ cho “cậu bé” chạm vào “cô bé” của em thôi, chứ không đi vào trong và em cũng không mất trinh. Anh ấy cũng xuất tinh ra ngoài. Nhưng trong suốt quá trình quan hệ thì anh ấy đặt “cậu bé” ở gần “cô bé” của em. Em muốn hỏi chyên mục là như vậy có thể có thai được không ạ? Em với bạn trai làm chuyện đó cũng được 2 ngày rùi. Hôm nay em cảm thấy bụng hơi trướng và trong ngày cũng hay buồn đi vệ sinh hơn mọi ngày. Như vậy có phải em đã có thai không ạ?

    Có thể chuyên mục sẽ chê cười em thiếu hiểu biết nhưng giờ đây em lo sợ không dám tìm hiểu những điều đó. Mong chuyên mục cho em một lời giải đáp để em hiểu rõ hơn. Em cảm ơn chuyên mục nhiều! (Em gái)

    Trả lời:

    Thứ nhất, việc cháu bị đau và rát khi đi vệ sinh sau lúc thủ dâm, nguyên nhân là do cách cháu kích thích vùng kín. Trong quá trình thủ dâm, cháu dùng tay để tự kích thích, rất có thể động tác của cháu khiến vùng kín bị cọ sát nhiều. Thông thường, việc thủ dâm sẽ khác khi quan hệ tình dục thực sự, quá trình kích thích sẽ lâu hơn, nhất là khi mới đầu, chưa có chất bôi trơn, cháu dùng tay kích thích chắc chắn sẽ khiến “cô bé” bị tác động mạnh. Môi trường âm đạo khá nhạy cảm, việc cháu kích thích âm đạo bằng tay sẽ khiến nó bị đau rát. Khi đi tiểu, nước tiểu tiếp xúc với vùng nhạy cảm đó và gây ra hiện tượng đau rát và sót. Lưu ý cháu rằng việc thủ dâm cần phải hết sức cẩn trọng nếu không cháu có thể gây hại cho “cô bé”. Việc ngón tay để móng dài, tay không được vệ sinh sạch sẽ có thể làm cho “cô bé” bị viêm nhiễm… Thậm chí cháu có thể tự làm rách màng trinh của mình nếu thủ dâm không đúng cách. Tốt nhất cháu nên hạn chế việc thủ dâm, nếu có phải vệ sinh tay sạch sẽ và tránh làm tổn thương "cô bé".

    Việc ngực cháu có quầng thâm chứ không hồng hào là do nội tiết tố da của mỗi người chứ không phải là do lối sống. Thông thường, việc biến đổi màu sắc của nhũ hoa thường xuất hiện khi mang thai. Ở trường hợp của cháu, cháu chưa quan hệ tình dục, việc nhũ hoa có màu thâm là do nội tiết tố của da và không có cách nào thay đổi được.

    Trả lờiXóa
  2. Dùng sữa tắm để thủ dâm có hại không?

    Do ngại mua chất bôi trơn để thủ dâm, nên em đã dùng sản phẩm sữa tắm dành cho trẻ em để sử dụng. Xin hỏi làm như thế có hại gì không? Em có thể tiếp tục sử dụng nữa được không? Mong chuyên mục giải đáp giúp em. Em xin chân thành cảm ơn! (Em trai)

    Trả lời:

    Em trai thân mến! Cảm ơn em đã gửi những vấn đề của mình về cho chuyên mục. Vấn đề của em, chuyên mục xin được giải đáp như sau:

    Nhiều người tự ý dùng các chất bôi trơn để thủ dâm như dầu ăn, sữa tắm, kem dưỡng da thậm chí là gel cạo râu để hỗ trợ với tác dụng bôi trơn. Họ đơn giản chỉ nghĩ rằn chất bôi trơn có nghĩa là có tác dụng làm trơn vì thế những sản phẩm trên làm được việc đó nên có thể áp dụng vào việc thủ dâm (thậm chí là cả quan hệ tình dục hai người). Tuy nhiên, rõ ràng, nó sẽ có hại cho cơ thể.

    Tất nhiên, sữa tắm dành cho trẻ em là một loại lành tính, không gây hại cho da nhưng dù sao nó cũng là hóa chất. Khi tiếp xúc ở vùng da bên ngoài thì nó không gây hại, nhưng khi bạn thủ dâm, nó có thể xâm nhập vào những vùng bên trong của “cậu bé” và như thế về lâu dài sẽ gây hại cho “cậu bé”. Có thể trong thời gian đầu nó không gây hại nhưng khi tiếp xúc quá nhiều thì “cậu bé” sẽ ảnh hưởng. Khi sản xuất mỗi một sản phẩm nó đều có chức năng riêng. Chất bôi trơn được dùng để hỗ trợ cho quan hệ tình dục đã được kiểm nghiệm và hoàn toàn vô hại với người dùng. Do đó, hãy sử dụng chất bôi trơn để thủ dâm đúng loại để không ảnh hưởng tới sức khỏe. Đừng chủ quan với sức khỏe của mình bằng việc sử dụng bừa bãi chất bôi trơn như vậy.

    Trả lờiXóa
  3. "Cậu bé" quá nhỏ, em có vô sinh?

    Em 22 tuổi vậy mà "cậu bé" chỉ bằng con nít 2 tuổi. Liệu em có bị vô sinh hay không?

    Em năm nay đã 22 tuổi nhưng ''cậu nhỏ'' của em rất bé. Từ lúc 18 tuổi em mới phát hiện nó không phát triển. Từ nhỏ em cứ nghĩ là em bị pê đê. Nhưng không phải như vậy. Em vẫn có sự ham muốn tình dục như mọi nam giới khác.

    Bình thường thì “cậu bé” rất nhỏ bằng con nít 2 tuổi. Lúc kích thích tối đa thì dài khoảng 6 – 7 cm, rộng 2 – 3 cm.

    Lúc quan hệ thì bạn gái em nói chỉ có cảm giác ở bên ngoài chưa thực sự vào tới ngưỡng bên trong và chỉ chưa đầy 1phút em xuất tinh. Có phải do ''cậu nhỏ'' của em quá nhỏ nên xuất tinh sớm hay không? ''Cậu nhỏ'' quá bé thì có ảnh hưởng tới việc sinh con không? Có phải em bị dị tật hay không mà sao ''cậu nhỏ" của em không phát triển như bình thường? Và em có nên đến nam khoa để làm cho "cậu nhỏ" bình thường được không? Mong chuyên mục tư vấn giúp em! Em xin chân thành cảm ơn!

    Trả lời:

    Em trai thân mến! Cảm ơn em đã gửi những thắc mắc của mình về cho chuyên mục. Vấn đề của em, chuyên mục xin được giải đáp như sau:

    Chuyên mục xin chia sẻ cùng em những cảm giác bất an hiện giờ. Theo như những gì em chia sẻ, quả thật “cậu nhỏ” của em có phần khiêm tốn hơn bình thường.

    Theo kết luận của các nhà khoa học, kích cỡ “cậu bé” của nam giới ở khoảng 5,5 – 9 cm khi không cương cướng và 13- 14 cm được khi cương cứng được coi là con số bình thường. Những thông só nhỏ hơn trong khoảng quy định đó có thể coi là khiêm tốn một chút. Tuy nhiên, thực tế có rất nhiều nam giới có kích cỡ “cậu bé” nhỏ hơn so với con số được đưa ra. Đặc biệt là với người châu Á nói chung, trong đó có người Việt Nam nói riêng.

    Dựa theo con số chung đó thì “cậu bé” của em là nhỏ hơn người bình thường. Với tình trạng hiện tại, việc quan hệ của em có thể sẽ gặp khó khăn đôi chút nhưng không có nghĩa là ảnh hưởng tới chuyện sinh sản. “Cậu bé” có thể vẫn thực hiện được chức năng sinh sản nhưng em sẽ gặp khó khăn đôi chút. Tốt nhất, em nên đi tới bệnh viện, gặp các bác sĩ để bác sĩ tư vấn về cách thức hoặc biện pháp để cải thiện vấn đề chăn gối của mình.

    Về mặt tâm lí, em cũng nên thoải mái, tự tin lên. Em đừng vì thế mà mặc cảm và áp lực vì chính những điều đó càng làm cho tình thế của em khó khăn hơn.

    Trả lờiXóa
  4. "Cậu bé" thâm tím vì quan hệ?

    Sau khi quan hệ, "cậu bé" của em có biểu hiện thâm tím, như thế là em bị làm sao?

    Em mới quan hệ với bạn gái hai lần. Lần đầu chúng em chỉ quan hệ nhẹ nhàng nên mới chỉ vào được một nửa em đã bị xuất tinh nhưng không thấy bạn gái em bị ra máu. Lần thứ hai chúng em quan hệ thì em cũng đã vào được sâu hơn nhưng vẫn không thấy bạn gái em bị ra máu là tại sao? Sau đó em vệ sinh thì phát hiện một vùng da bên trong “cậu bé” bị thâm đen. Như vậy là em bị bệnh gì? Có nguy hiểm cho “cậu nhỏ” không? Em đang rất lo lắng về vấn đề của mình. Mong chuyên mục giải đáp giúp em! Em xin chân thành cảm ơn!

    Trả lời:

    Em trai thân mến! Cảm ơn em đã gửi những thắc mắc của mình về cho chuyên mục. Vấn đề của em, chuyên mục xin được giải đáp như sau:

    Thứ nhất, về chuyện bạn gái em không chảy máu trong lần đầu tiên quan hệ là điều hết sức bình thường. Đúng là nữ giới thường có dấu hiệu ra máu trong lần đầu quan hệ vì rách màng trinh nhưng không phải cô gái nào cũng như vậy. Nguyên nhân là do cấu tạo màng trinh của mỗi người khác nhau. Độ dày mỏng, đàn hồi, hình dáng của màng trinh dẫn tới tình trạng có người chảy máu, đau đớn nhưng có người lại hoàn toàn không như vậy.

    Thứ hai, về chuyện vùng da của em bị thâm đen sau khi quan hệ em cần lưu ý như sau: Nếu như nó chỉ thâm đen bình thường, không có biểu hiện đau đớn, trầy xước hay sưng tấy thì nó đơn giản chỉ là sắc tố da của em thay đổi. Điều đó là hết sức bình thường. Còn nếu như em có biểu hiện đau đớn, trầy xước bất thường thì có thể là do quan hệ tình dục gặp trục trặc, em bị tổn thương “cậu bé”. Trong trường hợp đó, nếu vết thương nhỏ nó sẽ tự lành lại sau một thời gian ngắn. Trong khoảng thời gian đó em nên kiêng chuyện quan hệ để cho “cậu bé” phục hồi hoàn toàn. Còn nếu như biểu hiện sưng tấy, thâm tím ngày càng mạnh hơn, có triệu chứng đau hơn thì em nên đi khám bác sĩ để tránh trường hợp có những tình huống xấu xảy ra.

    Trả lờiXóa
  5. "Chạm" vào "cậu bé" có chất nhờn sẽ mang bầu?

    "Cậu bé" của anh tiết ra chất nhờn, em chạm vào rồi tiếp xúc với vùng kín của mình, em có thai không?

    Em và bạn trai mới chỉ chạm vào “cậu bé” vào “cô bé”. Thời gian chạm vào nhau rất ít. Tuy nhiên, lần gần đây nhất, khi em chạm vào “cậu bé” của anh ấy, em thấy có chất nhờn. Tay em đã chạm vào “cậu bé”. Sau đó về nhà em lại dùng tay đó để rửa “cô bé”. Liệu như vậy em có thai hay không? Em lo lắm, mong chuyên mục giải đáp giúp em! Em xin chân thành cảm ơn! (Em gái)

    Trả lời:

    Em gái thân mến! Cảm ơn em đã gửi những thắc mắc của mình về cho chuyên mục. Vấn đề của em, chuyên mục xin được giải đáp như sau:

    Việc em và bạn trai làm chưa phải là quan hệ tình dục thực sự do đó khả năng có thai là không thể xảy ra. Chất nhờn mà em chạm vào ở “cậu bé” của bạn trai chưa chắc đã là tinh dịch (chỉ là chất nhờn tiết ra do hưng phấn), tất nhiên, dù là chất nhờn nhưng cũng có thể chứa tinh trùng (ít hơn nhiều so với việc xuất tinh). Song khả năng gây có thai là không thể xảy ra nếu như quá trình chạm của hai em chỉ là ở bên ngoài, hoàn toàn không cho “cậu bé” vào “cô bé”.

    Việc em chạm tay vào “cậu bé” của bạn trai (có chất nhờn) rồi lại dùng chính tay đó để vệ sinh “cô bé” cũng không thể gây ra việc có thai được. Tinh trùng sau khi “lộ diện” ra ngoài môi trường không khí sẽ chỉ sống được vài chục giây là tối đa. Do đó, quãng thời gian từ sau khi quan hệ tới khi em về nhà và vệ sinh vùng kín là quá dài để các chú tinh binh (nếu có) không còn sống sót, do đó em sẽ không thể có thai được. Em hoàn toàn có thể yên tâm về điều đó!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. mịa thag cờ hó này là thg nào mà comment lung tung thế..?

      Xóa
    2. xin hỏi mày có còn là con người hay không vậy? một người vĩ đại, được nhân dân Việt Nam và cả thế giới kính trọng thì mày lại đi nói những điều sàm bậy, vu khống, bôi nhọ Đại Tướng. tôi tin chắc là mày cũng không thuộc đâu cái tuổi, cái tầm của Người để biết được những chuyện về Người. mày chỉ đang nghe những mà chủ mày dạy phải không? thôi thì, trách gì một con chó. chó sủa cứ sủa, người đi cứ đi!

      Xóa
  6. cái thằng lấy tên của Đại Tướng đang làm cái trò khỉ gì vậy, chúng mày định làm vấy bẩn tên cao quý ấy sao, mà cũng chẳng có ai ý kiến gì nhờ, để cho bọn này thác loại trong page này sao, quản trị trang ở đâu, chặn ngay cái thằng khỉ ho cò gáy này lại cái

    Trả lờiXóa
  7. chúng ta phải lưu giữ lại cho thế hệ sau này những ký ức tốt đẹp về Đại tướng, nhất là từ khi còn bé, việc đưa tài liệu về Đại tướng và trong sách giáo khoa là rất cần thiết, ở bộ môn quan trọng là Lịch sử dạy ở phổ thông không có dòng nào viết về Đại tướng Võ Nguyên Giáp. đề nghị bộ giáo dục chỉnh sửa

    Trả lờiXóa
  8. SGK Lịch sử VN chủ yếu nói tới thống soái, tổng chỉ huy, Bộ chính trị,…ít nói tới các cá nhân. Về vấn mà bạn hong thuy nêu theo quan điểm của tôi như vậy không phải ta không tôn trọng Đại tướng. nhưng tất nhiên nên có bổ xung lại cho đầy đủ hơn, nêu ra công lao của Đại tướng

    Trả lờiXóa
  9. mỗi người một ý kiển, có người cho rằng à dù không nói nhưng những chiến dịch như Điện Biên Phủ hay Tổng tiến công và nổi dậy mùa xuân năm 1975 mọi người vẫn đều hiểu ngầm và nghĩ tới công lao của Đại tướng, của Bác Hồ. nhưng theo tôi vẫn phải thêm vào

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. CLB nhà báo tự do lại lấy bài này đăng trên báo Lao động (báo lề phải) từ nhưng đầu của thế kỷ XXI. Bài này ở trang chủ CLB nhà báo tự do có tên "Trao cho báo chí". Cũng cần nhắc lại câu của nhà thơ quân đội là Nguyễn Duy là trong cuộc chiến tranh dù bên nào thắng thì nhân dân cũng thua. Cuộc nội chiến Bắc-Nam thì cả dân miền Bắc và dân miền Nam đều thua, cả thua trong chiến tranh lẫn thua trong hòa bình. Còn CS thắng hay thua thì chưa rõ, nhưng tướng to nhất của CS đã thua thì lại quá rõ. Coi chừng Trung quốc đang thắng và sẽ thắng vì chúng có lợi thế là được bọn Trần Ích Tắc làm nội ứng.

      Xóa
  10. không chỉ nhắc đến trong sách vở, phương pháp dạy của các thầy cô cũng rất quan trọng các bạn ạ. Ở Hà Nội tôi biết học sinh khi học đến đại thắng mùa xuân năm 1975, giáo viên có cho các em tới thăm Tổng hành dinh trong thành nội. Nhắc đến đây tự các em học sinh cũng có thể hiểu người chủ trì và có công lao to lớn là Đại tướng

    Trả lờiXóa
  11. các bạn ngĩ quá đơn giản rồi, mỗi thời mỗi khác, rất nhiều nhà giáo sư biên soạn SGK, làm sao mà sơ xuất như vậy được chứ, đều có ẩn ý cả đấy, chúng ta thấy trước nay SGK lịch sử không có những bài viết hẳn về lãnh tụ. Hình ảnh Bác Hồ được gắn vào việc thành lập Đảng, Đại tướng Võ Nguyên Giáp gắn với hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ĐỌC:

      Những sự thật cần biết (phần 19) - Sự thật về Võ Nguyên Giáp
      http://danlambaovn.blogspot.com/2013/09/nhung-su-that-can-phai-biet-phan-19-su.html

      * Đừng bốc phét nữa
      https://danluan.org/tin-tuc/20131009/tran-hong-tam-dung-boc-phet-nua

      * Thắng trong chiến tranh, thua trong hoà bình
      http://danluan.org/tin-tuc/20131009/nguyen-tien-dung-thang-trong-chien-tranh-thua-trong-hoa-binh

      * Kẻ thù nào cụ cũng oánh tuốt... Nhưng các đồng chí của cụ oánh cụ thì cụ... xin hàng!
      http://to-hai.blogspot.dk/2013/10/nhat-ky-mo-lai-lan-thu-70-ke-thu-nao-cu.html


      Nó nhức nhối, nhưng cần phải nói kể cả giây phút này, nói lên sự thật để mọi người bớt ngu muội, tránh chuyện lên đồng tập thể như dân bắc Hàn với Chánh Nhật chủ tịch, đói gần chết còn phải rơi nước mắt, khóc thằng cho mình đói, cho mình ngu.

      Xóa
  12. hình ảnh Tướng Giáp trong tôi không bao giờ phai mờ được, sau này tôi sẽ kể cho con cháu tôi nghe về Đại tướng, chính phương pháp truyền miệng là một cách lưu giữ hình tượng tốt nhất, đặc biệt là ở nước ta, công lao của những người có công sẽ được lưu truyền mãi trong nhân gian

    Trả lờiXóa
  13. NHỮNG SỰ THẬT CẦN PHẢI BIẾT (phần 19) - SỰ THẬT VỀ VÕ NGUYÊN GIÁP

    Do sinh ra và lớn lên trong môi trường xã hội chủ nghĩa nên từ nhỏ tôi cũng bị nhồi sọ và tuyên truyền những điều dối trá. Khi tôi tìm tài liệu và biết về sự thật thì tôi hiểu ra rằng mình đã bị nhồi sọ bởi một chương trình nói láo có hệ thống. Tuy nhiên lúc đó tôi vẫn còn thần tượng một phần nào đó ông Võ Nguyên Giáp. Tôi coi trọng ông Giáp hơn rất nhiều Hồ Chí Minh. Nhưng... cách đây 6 năm thì sau khi đã tìm hiểu đầy đủ tài liệu tôi chợt nhận ra ông Giáp cũng không khác gì các lãnh tụ cộng sản khác. Vì vậy, hôm nay tôi sẽ phải viết về ông Giáp như một nhận thức đúng đắn nhất về ông ta đó là một vị tướng: Không có tài và coi thường sinh mạng của nhân dân.

    I. Đôi điều về con người Võ Nguyên Giáp:

    Đầu tiên xin mời bạn đọc xem qua tài liệu về tiểu sử của ông Giáp trên website của Quảng Bình (1):

    “Tóm tắt tiểu sử-Đại tướng Võ Nguyên Giáp:

    1. Họ và tên (bí danh): Võ Nguyên Giáp (Văn)
    2. Năm sinh: Ngày 25/8/1911.
    3. Cấp bậc, chức vụ cao nhất: Đại tướng, Phó thủ tướng Chính phủ kiêm Bộ trưởng Bộ Quốc phòng.
    4. Quê quán: Làng An Xá, xã Lộc Thủy, huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình
    5. Trú quán: Phố Hoàng Diệu, quận Ba Đình, thành phố Hà Nội
    6. Thành phần: Nhà nho yêu nước.
    7. Năm tham gia cách mạng: Năm 1925.
    8. Năm nhập ngũ: Năm 1944.
    9. Ngày vào Đảng - Chính thức: Năm 1940.
    10. Năm phong quân hàm cấp tướng: Đại tướng năm 1948.
    11. Quá trình tham gia cách mạng

    Đồng chí tham gia hoạt động cách mạng từ năm 1925 khi mới 14 tuổi. Năm 1929, đồng chí tham gia cải tổ Tân Việt Cách mạng Đảng thành Đảng Đông Dương Cộng sản Liên đoàn. Năm 1930, đồng chí bị thực dân Pháp bắt giam vì tham gia các cuộc biểu tình chống Pháp. Không có chứng cớ, cuối cùng, chúng buộc tha đồng chí. Đồng chí tiếp tục hoạt động cách mạng trên mặt trận văn hóa, viết bài cho những tờ báo công khai như: Tin tức, Nhân dân, Tiếng nói của chúng ta, Lao động, làm biên tập viên cho các tờ báo của Đảng, dạy sử, địa cho Trường tư thục Thăng Long.

    Năm 1934, đồng chí kết duyên với Bà Nguyễn Thị Minh Thái, một Đảng viên Cộng sản, cộng sự đắc lực của đồng chí. Trong những năm tháng hoạt động bí mật, hai vợ chồng đồng chí sống ở số nhà 46 phố Nam Ngư, Hà Nội. Sau này, Bà Nguyễn Thị Minh Thái bị thực dân Pháp bắt, giết chết bà trong ngục nhà tù Hỏa Lò. Từ năm 1936 đến 1939, đồng chí tham gia phong trào Mặt trận Dân chủ Đông Dương, biên tập viên các tờ báo của Đảng, Chủ tịch Ủy ban báo chí Bắc Kỳ trong phong trào Đông Dương đại hội.

    Năm 1939, đồng chí cùng đồng chí Phạm Văn Đồng sang Trung Quốc gặp Lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc. Được sự dìu dắt của Người, năm 1940, đồng chí được kết nạp vào Đảng Cộng sản Đông Dương. Tháng 5 năm 1941, đồng chí trở về Cao Bằng, tham gia gây cơ sở cách mạng, lập ra Mặt trận Việt Minh, tham gia chuẩn bị khởi nghĩa vũ trang ở căn cứ địa Cao - Bắc - Lạng. Năm 1942, đồng chí phụ trách Ban Xung phong Nam tiến, dùng hoạt động tuyên truyền vũ trang mở đường liên lạc giữa miền núi với đồng bằng Bắc Bộ.

    Tháng 12/1944, đồng chí được Lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc giao thành lập Đội Việt Nam Tuyên truyền giải phóng quân. Ngày 22/12/1944, tại một khu rừng ở châu Nguyên Bình, tỉnh Cao Bằng, Lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc đã ủy nhiệm cho đồng chí đứng ra tuyên bố thành lập Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân, tiền thân của Quân đội nhân dân Việt Nam hiện nay. Đồng chí được giao nhiệm vụ trực tiếp lãnh đạo và chỉ huy.

    Tháng 3/1945, đồng chí đưa Đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân tiến xuống phía Nam, hội quân với đội Cứu quốc quân của đồng chí Chu Văn Tấn ở vùng chợ Chu, Thái Nguyên để thống nhất tổ chức thành Việt Nam giải phóng quân.

    Ngày 4/8/1945, đồng chí là Ủy viên Ủy ban Quân sự Cách mạng Bắc Kỳ, làm Tổng chỉ huy các lực lượng vũ trang thống nhất mang tên Việt Nam Giải phóng quân, tham gia Ủy ban Chỉ huy Lâm thời khu Giải phóng Việt Bắc.

    (Xin xem tiếp Võ Nguyên Giáp - phần 2)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tôi không hiểu sao chủ trang blog này vẫn để thằng chó đẻ Nguyen Cong, tay sai của Việt Tân vào đây viết bậy như thế này. Tôi đã đề nghị bao lần rồi, hãy xóa ngay những bình luận và thông tin xuyên tạc, chửi bới chế độ và nhà nước Việt nam của tên Nguyen Cong này, không để trang Tuổi trẻ Việt nam trở thành diễn đàn cho bọn phẩn động vào đây chửi bới đất nước. Đập chết thằng Nguyen Cong này đi!



      Xóa
    2. Tôi không hiểu sao chủ trang blog này vẫn để thằng chó đẻ Tiểu Phẩm Nguyễn, tay sai của Việt cộng vào đây chửi bậy như thế này. Tôi đã đề nghị bao lần rồi, hãy xóa ngay những bình luận và thông tin xuyên tạc, chửi bới chế độ tự do và những người tranh đấu cho nhân quyền Việt nam của tên ngu xuẩn Tiểu Phẩm Nguyễn này, không để trang Tuổi trẻ Việt nam trở thành diễn đàn cho bọn mất dạy vào đây chửi bới . Đập chết thằng Tiểu Phẩm Nguyễn này đi!

      Xóa
  14. (Võ Nguyên Giáp - Phần 2)

    Đồng chí được Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Đông Dương lần thứ II, cử vào Ban Chấp hành Trung ương và là Ủy viên Thường vụ ban Chấp hành Trung ương, tham gia Ủy Ban Khởi nghĩa toàn quốc, Ủy ban Giải phóng Dân tộc Việt Nam, Bộ trưởng Bộ Nội vụ trong Chính phủ Lâm thời.

    Tháng 1/1946, đồng chí được cử là Chủ tịch quân sự, Ủy viên hội đồng trong Chính phủ Liên hiệp, Phó trưởng đoàn Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đàm phán với Pháp tại Hội nghị ở Đà Lạt. Năm 1946, đồng chí kết hôn với Bà Đặng Thị Bích Hà (Con gái cố Giáo sư Đặng Thai Mai).

    Ngày 20/1/1948, Chủ tịch Hồ Chí Minh ký sắc lệnh số 110/SL, phong đồng chí làm Đại tướng đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam. Ngày 27/10/1948, Ban Thường vụ Trung ương Đảng cộng sản Đông Dương ra Nghị quyết: “Lập chế độ chính trị ủy viên, đại diện chỉ huy kiêm Chính ủy. Tháng 6/1950, có Nghị quyết của Thường vụ Trung ương Đảng chấn chỉnh tổ chức thành Bộ Quốc phòng, đồng chí là Tổng tư lệnh, Tổng chính ủy, Bí thư Quân ủy Trung ương. Đồng chí đảm nhiệm các cương vị trên từ năm 1945 đến năm 1975.

    Về Đảng, đồng chí liên tục được bầu là Ủy viên Trung ương Đảng các khóa II (năm 1951), đến khóa VI (Ngày 20/12/ 1986), làm Ủy viên Bộ Chính trị các khóa từ khóa II đến khóa VI. Đồng chí là đại biểu Quốc hội từ khóa I (năm 1946) đến khóa VI (Năm 1986). Trong kháng chiến chống Pháp, đồng chí trực tiếp chỉ huy các chiến dịch lớn: Biên Giới năm 1950, Điện Biên Phủ năm 1954.

    Trong kháng chiến chống Mỹ, đồng chí cùng Bộ Chính Trị chỉ đạo các chiến dịch lớn ở miền Nam Việt Nam, trong đó có Chiến dịch Hồ Chí Minh, chỉ đạo cuộc chiến tranh nhân dân chống chiến tranh phá hoại bằng không quân, hải quân của Mỹ ở miền Bắc Việt Nam.

    Năm 1980, đồng chí thôi giữ chức Phó thủ tướng, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, rút khỏi Bộ Chính trị năm 1982. Cuối năm 1983, đồng chí được cử làm Chủ tịch Ủy ban sinh đẻ có kế hoạch. Cuối năm 1993, đồng chí được suy tôn làm Chủ tịch danh dự Hội Cựu chiến binh Việt Nam….

    12. Phần thưởng được Đảng, Nhà nước trao tặng:

    - Huân chương Sao vàng.
    - Hai Huân chương Hồ Chí Minh.
    - Hai Huân chương Quân công hạng nhất.
    - Huân chương Chiến thắng hạng nhất.
    - Huân chương Chiến công hạng nhất.
    - Huân chương Kháng chiến hạng nhất.
    - Huân chương Kháng chiến chống Mỹ hạng nhất.
    - Huy hiệu 60 năm tuổi Đảng.

    Đồng chí được Nhà nước Lào tặng Huân chương vàng Quốc gia Lào, Nhà nước Campuchia tặng Huân chương Ăng Co. Đồng chí được Đảng, Chính phủ các nước tặng nhiều Huân chương cao quý.”

    Đọc qua tiểu sử của ông Giáp chúng ta thấy ông ta có một quá trình tham gia cộng sản khá lâu dài cho đến ngày hôm nay. Và chính ông Giáp có vai trò rất quan trọng trong việc gây ra hàng triệu cái chết trong chiến tranh “sinh bắc tử nam” mà chúng ta đã biết. Như vậy cũng giống như các lãnh tụ cộng sản khác, ông Giáp có tội gây ra chiến tranh tàn khốc theo lệnh của Trung Cộng. Tuy nhiên ông ta cũng đã được thêu dệt bằng những huyền thoại như tướng tài, tướng thương quân. Nhưng sự thật lại không phải như vậy. Mời bạn đọc theo dõi những tài liệu dưới đây để thấy điều đó.

    Trước khi đi vào chi tiết cụ thể về những “thực tài” của ông Giáp, chúng ta hãy xem lý lịch bất minh của ông Giáp mà ngày nay đã có tài liệu sáng tỏ ông ta từng là con nuôi của mật thám Pháp. Có ít nhất 3 tài liệu trong số vô vàn tài liệu mà tôi xin gửi đến bạn đọc ở đây để chứng minh cho sự bất minh cho lý lịch của ông Tướng.

    (Xin xem tiếp Võ Nguyên Giáp - phần 3)

    Trả lờiXóa
  15. (Võ Nguyên Giáp – Phần 3)

    Thứ nhất, theo ông Trần Quỳnh - một chức sắc lãnh đạo có thẩm quyền cộng sản, có uy tín cá nhân - viết lại về việc Trường Chinh đến thăm ông Đặng Thái Mai như sau: “Thời kỳ trước Cách mạng tháng tám, một lần Trường Chinh đến nhà Đặng Thái Mai có việc. Thấy Mai đang cầm đọc một lá thư, Đăng Thái Mai bị bất ngờ, Trường Chinh lướt qua bức thư mới kịp thấy tiêu đề của thư là chánh mật thám, chữ ký là Mạc-Ti và câu đầu: “Các con thân ái Mai và Giáp” (Mes chers enfants Mai et Giap). Mai ngước lên nhìn thấy Trường Chinh vội vàng nhét thư vào túi áo... Giáp là con người xảo trá- khi tôi từ miền Nam, khi nói chuyện riêng, Giáp hay nói xấu Bác, nhưng trước mặt Bác, Giáp hay nịnh Bác”. (Hồi ký Trần Quỳnh: Những kỷ niệm về Lê Duẩn, 30-07-1986).

    Thứ hai, ông Hoàng Văn Chí trong cuốn “Từ thực dân đến cộng sản” viết đầy đủ và rõ ràng hơn như sau: “Mai (Đặng Thái Mai) và Giáp đều là “con nuôi” của Louis Marty, giám đốc phòng chính trị của Phủ Toàn Quyền. Marty kiếm việc cho Mai dạy học ở trường Gia Long mà giám đốc là Bailey, một người Pháp, và giao Giáp, hãy còn là sinh viên, cho Mai trông coi. Trong khi những đảng viên Tân Việt khác bị tù đầy hoặc cầm cố thì hai người ung dung sống ở Hà Nội cho đến ngày Giáp được Pháp đưa sang Tàu theo Việt Minh chống Nhật. Giáp có theo học lớp “chiến tranh du kích” do Mỹ mở ở Tỉnh Tây, nhưng không bao giờ lên Diên An. Giáp và Mai coi nhau như “anh em kết nghĩa”, nhưng sau khi vợ Giáp chết trong tù, Giáp lấy cô Hà, con gái Mai kém Giáp gần 20 tuổi mà trước kia Giáp vẫn bế trong tay hồi còn là chú cháu”.

    Thứ ba, cuốn sách của Cecil B. Currey, nhan đề: “Victory at any cost: The Genius Of Viet Nam’s Gen. Vo Nguyên Giáp” ghi lại đầy đủ chi tiết và trung thực hơn cả. Xin được tóm tắt như sau: “Vào năm 1930, mật thám Pháp đã bắt một số người tình nghi hoạt động chống Pháp cùng với một số người khác trong đó có anh của Võ Nguyên Giáp là Võ Thuần Nho, Đặng Thái Mai, một giáo sư văn chương tại Quốc Học và một nữ sinh 15 tuổi tên Nguyễn Thị Quang Thái, nữ sinh Đồng Khánh. Người mà sau này là vợ của Võ Nguyên Giáp... Đặng Thái Mai bị kết án 4 năm tù, Nguyễn Thị Quang Thái, hai năm tù. Riêng Võ Nguyên Giáp vì chứng cớ hoạt động không rõ ràng, nhưng quan tòa cũng xin xử phạt 2 năm tù khổ sai... Năm 1933, Đặng Thái Mai ra Hà Nội nhận dạy học ở trường Thăng Long, VNG ra Bắc theo... Với một án tù chính trị như thế, con đường học của Võ Nguyên Giáp là không thể có được nếu không có sự giúp đỡ của Louis Marty. Trong việc tiếp xúc giữa Marty và VNG, Marty đã khuyên Giáp quay trở lại việc học và chuẩn bị cho việc thi tú tài 1 và 2. Chắc hẳn Marty đã ngầm giúp đỡ để Giáp có thể vào học ở trường Albert Sarraut”.

    (Xin xem tiếp Võ Nguyên Giáp – phần 4)

    Trả lờiXóa
  16. (Võ Nguyên Giáp – Phần 4)

    II. Một vị tướng không có thực tài:

    1. Ông tướng chưa học quân sự:

    Ông Giáp được ca tụng là một chỉ huy quân sự tài ba, lỗi lạc, thậm chí được cộng sản so sánh với đức thánh Trần Hưng Đạo. Nhưng có một điều là ông ta chưa học qua một khóa huấn luyện quân sự chuyên nghiệp nào. Để chứng minh điều này có 2 tài liệu sau đây:

    Thứ nhất, cũng trên trang web của tỉnh Quảng Bình có đoạn viết về Võ Nguyên Giáp như sau: “Từ 1936 đến 1939, Võ Nguyên Giáp tham gia phong trào Mặt trận Dân chủ Đông Dương, là sáng lập viên của mặt trận và là Chủ tịch Ủy ban Báo chí Bắc Kỳ trong phong trào Đông Dương đại hội. Ông tham gia thành lập và làm báo tiếng Pháp Notre voix (Tiếng nói của chúng ta), Le Travail (Lao động), biên tập các báo Tin tức, Dân chúng. Tháng 5 năm 1939, Võ Nguyên Giáp nhận dạy môn lịch sử tại Trường Tư thục Thăng Long, Hà Nội do Hoàng Minh Giám làm giám đốc nhà trường. Ngày 3 tháng 5 năm 1940, Võ Nguyên Giáp với bí danh là Dương Hoài Nam cùng Phạm Văn Đồng lên Cao Bằng rồi vượt biên sang Trung Quốc để gặp Hồ Chí Minh. Ông gia nhập Đảng Cộng sản Đông Dương trong năm này và bắt đầu các hoạt động của mình trong Việt Nam Độc lập Đồng minh Hội, một tổ chức chống phát-xít và đấu tranh cho độc lập của Việt Nam. Ông tham gia xây dựng cơ sở cách mạng, mở lớp huấn luyện quân sự cho Việt Minh ở Cao Bằng. Ngày 22 tháng 12 năm 1944, theo hướng dẫn của Hồ Chí Minh, ông thành lập đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân tại chiến khu Trần Hưng Đạo với 34 người, được trang bị 2 súng thập (một loại súng ngắn), 17 súng trường, 14 súng kíp và 1 súng máy. Đây là tổ chức tiền thân của Quân đội Nhân dân Việt Nam.” (2)

    Đọc qua đoạn trích tiểu sử ông Giáp chúng ta không hề thấy ngày tháng nào ông Giáp học quân sự nhưng lại thành lập quân đội và “huấn luyện quân sự”. Ông Giáp sẽ dạy gì cho lính nếu ông ta mù tịt về quân sự khi chưa có giờ phút nào học nó? Có lẽ cái này ông Giáp là hiểu nhất.

    Thứ hai, trên trang Infonet của Bộ Thông tin Truyền thông của cộng sản có viết bài về cuốn sách “Chiến thắng bằng mọi giá” của 1 tác giả Mỹ như sau: “Dưới ngòi bút của sử gia người Mỹ, Võ Nguyên Giáp được xem là gương mặt quân sự đặc biệt nhất của thế kỷ XX. Theo ông, tướng Giáp dù không qua trường lớp đào tạo về quân sự, song những chiến công của Võ Nguyên Giáp và quân đội Việt Nam quả là huy hoàng, không chỉ đơn thuần về mặt quân sự mà còn là những trận toàn thắng về chính trị.” (3)

    Bỏ qua sự ca tụng mà truyền thông lề đảng vẫn làm khi viết về ông Giáp và các nhà lãnh đạo cộng sản mà sự thật chúng ta sẽ thấy ở phần sau của bài viết thì có một thực tế là ông Giáp chưa bao giờ qua trường lớp quân sự nào. Thật là một chuyện không thể có nếu không học qua quân sự lại biết về quân sự và tài tình như cộng sản thêu dệt. Cộng sản có thể lý luận ông Giáp cũng có thể như Khổng Minh trong Tam Quốc. Nhưng chúng ta phải nên nhớ Khổng Minh là một thiên tài đã đọc hết các sách binh thư, ngoài ra còn được bố vợ và vợ hết lòng chỉ giáo. Bởi vậy một kẻ không học qua sách vở, trường lớp quân sự không thể là kẻ thiên tài như cộng sản ca tụng. Và bằng chứng bằng sự thật đã khẳng định điều đó là đúng.

    (Xin xem tiếp Võ Nguyên Giáp – phần 5)

    Trả lờiXóa
  17. (Võ Nguyên Giáp – Phần 5)

    2. Tài năng vay mượn:

    Tướng Giáp luôn được ca ngợi ông ta chỉ huy nhiều trận thắng vang dội nhưng sự thật lại hoàn toàn ngược lại. Hãy tìm hiểu những tài liệu sự thật để thấy ông Giáp nằm ở đâu trong những “thắng lợi” của quân đội cộng sản.

    Trong số 8 tội mà liên minh Đỗ Mười - Lê Đức Anh đã tố ông Giáp thì có đến 4 tội trong quân sự đó là: “Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, ông Giáp hèn nhát, sợ chết quanh quẩn trong hầm, không dám ra ngoài. Nguyễn Chí Thanh mới chính là người chỉ huy chiến dịch. Ông Giáp nhận định tình hình kém, vội vàng giải tán 80.000 quân, để khi Pháp - Mỹ trở lại thì không có đủ quân chống đỡ. Tết Mậu Thân 1968 ông Giáp nhận định rằng Mỹ sẽ dùng bom nguyên tử đánh Hà Nội, nên xin đi nghỉ ở Moscow để lánh nạn. Ông Giáp hèn nhát, sợ B-52 của Mỹ rải thảm, nên không đi B (chưa bao giờ dám đặt chân vào chiến trường miền Nam trước 1975).” Và cơ bản những điều Đỗ Mười, Lê Đức Anh nói đều đúng không sai.

    a. Trận chiến Điện Biên Phủ:

    Thứ nhất, để minh chứng cho việc Vi Quốc Thanh - một tướng Trung Cộng tham gia chiến tranh với Pháp và đặc biệt tại Điện Biên Phủ đã chỉ huy quân đội cộng sản, tôi xin gửi tới bạn đọc bằng chứng được chính quyền cộng sản công bố. Ví dụ như trong bài viết về Vi Quốc Thanh trên website của sở Khoa học và công nghệ tỉnh Nghệ An: “Mối quan hệ tốt đẹp giữa Bác Hồ với Vi Quốc Thanh được thiết lập từ hồi kháng chiến chống Pháp đầu những năm 50 của thế kỷ XX - khi mà Vi Quốc Thanh sang làm Trưởng đoàn Cố vấn quân sự Trung Quốc tại Việt Nam theo sự phân công của Đảng và Nhà nước Trung Quốc.” (4)

    http://4.bp.blogspot.com/-JcK8b1l2kns/Uiipd_5SJ6I/AAAAAAABYWk/7nTl7LcfcHw/s400/temp-danlambao-44.png
    (Hình trên) - Tướng Phùng Quang Thanh và Đoàn VN chụp ảnh lưu niệm với đại diện thân nhân gia đình các tướng Tàu - Trần Canh, Vi Quốc Thanh và Hồng Thủy

    Thứ hai, báo quân đội nhân dân của nhà cầm quyền cộng sản dịch một bài viết của báo Trung cộng ca ngợi công lao của Vi Quốc Thanh và đàn em La Quý Ba, Trần Canh tại chiến dịch Điện Biên Phủ như sau: “Về vấn đề làm cố vấn như thế nào, Mao Chủ tịch nói: “Cố vấn thì là cố vấn, nhưng trên thực tế chính là tham mưu, làm tham mưu tốt cho các đồng chí lãnh đạo của người ta. Tham mưu chính là đề xuất chủ trương, nghĩ biện pháp, hiệp tác giúp đỡ lãnh đạo... Trung tuần tháng 6 năm 1950, Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc cử đồng chí Trần Canh làm đại biểu sang Việt Nam, giúp đỡ tổ chức thực thi chiến dịch Biên Giới. Sau khi đến Việt Nam, đồng chí Trần Canh lập tức hội kiến Chủ tịch Hồ Chí Minh, báo cáo với Hồ Chủ tịch ý tưởng tác chiến tại biên giới đã suy nghĩ suốt dọc đường, đồng thời lập tức bôn tập ra tiền tuyến cùng với đồng chí Võ Nguyên Giáp, Tổng Tư lệnh Quân đội nhân dân Việt nam trù hoạch tỷ mỉ kế hoạc tác chiến... Về chiến dịch Điện Biên Phủ khi đó Đại tướng Võ Nguyên Giáp là Tổng chỉ huy chiến dịch. Đồng chí Vi Quốc Thanh là Tổng cố vấn quân sự. Cố vấn quân sự các cấp của phía Trung Quốc ra tiền tuyến dốc toàn lực hiệp tác giúp đỡ...” (5)

    Qua đoạn trích chúng ta thấy gì? Đó là suốt từ chiến dịch biên giới 1950 cho đến Điện Biên Phủ ông Giáp không phải là người đưa ra quyết sách mà hoàn toàn là người thi hành những cố vấn hay nói cách khác là chỉ đạo của Trung cộng thông qua La Quý Ba, Trần Canh và Vi Quốc Thanh. Trong quân sự người tham mưu là tài tình nhất nhưng ông Giáp lại đơn thuần chỉ là kẻ ấn nút sau khi đã có kẻ khác lập trình sẵn. Phải chăng đây là cái “tài” của ông Giáp?

    (Xin xem tiếp Võ Nguyên Giáp – phần 6)

    Trả lờiXóa
  18. (Võ Nguyên Giáp – Phần 6)

    http://2.bp.blogspot.com/-s1VTGfbco-o/UiiqNXsp_2I/AAAAAAABYWw/7WH8A9ZZ7zg/s400/temp-danlambao-44.jpg
    (Hình trên) – Võ Nguyên Giáp và Trần Canh

    Thứ ba, tác phẩm “Mao chủ tịch của tôi” của tác giả người Trung cộng – Hà Cẩn (Xin xem thêm “Những sự thật không thể chối bỏ” – phần 11, 12) có viết về sự kiện Điện Biên Phủ tại trang 134 như sau: “Bằng sự sáng tạo của Mao chủ tịch trong việc đưa tới Việt Nam các đồng chí cố vấn mà chiến dịch đã kết thúc thắng lợi với vai trò chính yếu thuộc về thượng tướng Vi Quốc Thanh”.

    http://3.bp.blogspot.com/-QIm_xoohaWc/UiirEHZPWLI/AAAAAAABYW8/mfmzJ_xh1cU/s400/temp-danlambao-44.png
    (Hình trên) – Từ người thứ nhì (bên trái sang): Hoàng Quốc Việt, Tôn Đức Thắng, Phạm Văn Đồng, Lý Hàm Trân (火腿陳) vợ Lã Quý Ba. Hồ Chí Minh, x, Đại tướng bí danh Lã Quý Ba (罗贵波), Trường Chinh, x… Ảnh chụp tại An Toàn Khu. Nguồn: Hoa Nam MSS.

    http://3.bp.blogspot.com/-IB425cnJ1dw/UiirQlVbmlI/AAAAAAABYXE/bRnY6XMg2JU/s400/temp-danlambao-44.png
    (Hình trên) – Tướng Tầu cộng Trần Canh đang chỉ bảo bộ đội Việt Minh trước khi ra trận.

    Thứ tư, trong cuốn “Đường tới Điện Biên Phủ” của Võ Nguyên Giáp, trong chương I, chính ông Giáp đã khẳng định vài trò của tướng Trung cộng trong chiến dịch biên giới 1950 và Điện Biên Phủ sau này: “Khi trở về Bắc Kinh, Bác đề nghị Trung Quốc cử cố vấn sang giúp Việt Nam nay mai sẽ đi vào đánh lớn. Bác gợi ý bạn cử đồng chí Trần Canh. Phía Trung Quốc trả lời đồng chí Trần đã được bố trí công tác rồi, và đưa ra danh sách gồm 4 người: La Quý Ba, Trung ương ủy viên Đảng Cộng sản Trung Quốc, Trưởng đoàn cố vấn, Vi Quốc Thanh, Trưởng đoàn cố vấn về quân sự, Mai Gia Sinh, cố vấn về công tác tham mưa, Mã Tây Phu, cố vấn về công tác hậu cần.” (6)

    (Xin xem tiếp Võ Nguyên Giáp – phần 7)

    Trả lờiXóa
  19. (Võ Nguyên Giáp – Phần 7)

    http://4.bp.blogspot.com/-vLuTCKS5L-E/UiisAPhksKI/AAAAAAABYXQ/aStEDX023uo/s400/HCM-Co+van+TC-danlambao.gif
    (Hình trên) - Hồ Chí Minh và các cố vấn Trung cộng

    Một người chưa học qua trường lớp quân sự liệu có thể chỉ huy chiến dịch được không? Câu trả lời là không và chính vì vậy Hồ Chí Minh đã phải mời chuyên gia Trung cộng sang để vạch kế hoạc cho ông Giáp.

    Thứ năm, cuốn sách: “A reporter's love for a wounded people”của tác giả Uwe Siemon-Netto người Đức đã mô tả về ông Giáp như sau:

    “Trong một cuốn sách gây chú ý về đoàn quân Lê Dương Pháp, Paul Bonnecarrère đã kể lại cuộc gặp gỡ lịch sử giữa Đại tá đầy huyền thoại Pierre Charton và Tướng Võ Nguyên Giáp sau khi Pháp thất trận tại Điên Biên Phủ (Bonnecarrère. Par le Sang Versé. Paris: 1968). Charton là tù binh trong tay Cộng sản Việt Minh. Giáp đến thăm Charton nhưng cũng để hả hê. Cuộc gặp gỡ xảy ra trong một lớp học trước mặt khoảng 20 học viên đang tham dự một buổi tuyên truyền chính trị. Cuộc đối thoại giữa hai nhân vật đối chọi nhau đã xảy ra như sau:

    Giáp: “Tôi đã đánh bại ông, thưa Đại tá!"

    Charton: “Không, ông không đánh bại tôi, thưa Đại tướng. Rừng rậm đã đánh bại chúng tôi... cùng sự hỗ trợ các ông đã nhận được từ người dân bằng các phương tiện khủng bố."

    Võ Nguyên Giáp không ưa câu trả lời này và cấm các học viên không được ghi chép nó. Nhưng đó là sự thật, hay chính xác hơn: đó là một nửa của sự thật.”

    Đoạn này tác giả Netto cho thấy đánh giá của ông không chỉ đơn thuần là của ông mà bao gồm cả viên tướng Charton rằng: “Võ Nguyên Giáp chỉ thắng nhờ các yếu tố khác không phải tài năng quân sự”.

    Và Netto tiếp trong cuốn sách của mình: “Tuy nhiên tôi không thể kết thúc câu chuyện ở đây bằng điều tăm tối này được. Là một người quan sát về lịch sử, tôi biết là lịch sử, mặc dù được khép kín trong quá khứ, vẫn luôn luôn mở rộng ra tương lai. Là một Ki-Tô hữu tôi biết ai là Chúa của lịch sử. Chiến thắng của Cộng sản dựa vào những căn bản độc ác: khủng bố, tàn sát và phản bội”. Điều đó thay cho kết luận về một sự “tài hoa” giả tạo của ông Giáp.

    http://1.bp.blogspot.com/-iDsvU7FP1eQ/Uiis8VwNKXI/AAAAAAABYXc/OCX6DJxo3EY/s400/temp-danlambao-44.jpg
    (Hình trên) - Tác giả Netto người Đức viết về cộng sản và Võ Nguyên Giáp (đứng thứ 3 từ trái qua)

    Thứ sáu, mạng sống của thanh niên Việt Nam bị ông Giáp coi như cỏ rác. Ông Giáp sẵn sàng thí quân trong các trận chiến. Trong trận chiến tranh biên giới Cao Bằng, Lạng Sơn năm 1950, để tiêu diệt cứ điểm Đông Khê do 262 lính Pháp trấn đóng, ông Giáp đã dùng tới 10.000 quân (đông hơn quân trú phòng 40 lần). Sau trận đánh, hơn 500 quân Việt tử trận, không kể số bị thương hàng ngàn. Trong trận đồng bằng Phủ Lý, Ninh Bình vào tháng 5 và nhất là trong trận Vĩnh Yên vào tháng 1 năm 1951, chiến thuật biển người của Giáp tại đã bị Tướng Pháp De Lattre de Tassigny dùng bom Napalm tiêu diệt. Quân Cộng sản, dưới sự chỉ huy của ông Giáp, đã bị nhiều tử vong, thất bại trong ý đồ đưa chiến tranh về đồng bằng. Số tử vong của quân đội cộng sản, khi tháo lui, là trên 6000 người. Số bị thương chắc chắn là gấp đôi, gấp ba con số 6000.

    Tại tài liệu của quân ủy quân đội cộng sản số 03 (BC - 03/QU) ngày 12/12/1953 ghi rõ: “Phía Trung Quốc nhấn mạnh Việt Minh cần giữ nguyên kế hoạch tập trung vào Tây Bắc và Lào. Lãnh đạo Trung Quốc cho rằng nếu thực thi chiến thuật này, Việt Minh có thể chuẩn bị lực lượng cho công cuộc đánh chiếm đồng bằng sông Hồng và cuối cùng sẽ đánh bại Pháp ở Đông Dương. Tháng 9, Bộ Chính trị không thông qua kế hoạch của đồng chí Võ Nguyên Giáp mà phải thực hiện theo kế hoạch của các đồng chí cố vấn Trung Quốc. Ngày 27 tháng 10 năm 1953, Đồng chí Vy Quốc Thanh trao cho chúng ta một bản sao kế hoạch của Navarre mà tình báo Trung Cộng đã thu đoạt được. Sau khi xem xét, quân ủy nhận thấy đề nghị của Trung Quốc là đúng. Toàn quân, nếu theo đúng kế hoạch của Trung Quốc, có thể phá vỡ kế hoạch của Navarre.”

    Qua đây chúng ta thấy gì? Đó là ông Giáp chỉ là hư danh mà thôi. Còn thực chất cái “tài” của ông là do có được từ các cố vấn Tầu.

    (Xin xem tiếp Võ Nguyên Giáp – phần 8)

    Trả lờiXóa
  20. (Võ Nguyên Giáp – Phần 8)

    Theo như tác giả Bùi Tín: “Ông Giáp thường không có thói quen ra thị sát Mặt trận. Ở trận chiến Điện Biên Phủ, người ta chỉ thấy vài bức hình chụp ông với Hồ Chí Minh, tại Bộ Chỉ huy chiến dịch - bao giờ cũng trải vài tấm bản đồ, tay thì chỉ chõ - đóng kịch - như thể đánh nhau chỉ cần chỉ chõ bằng bản đồ - và ông trú ẩn an toàn tại Bộ chỉ huy ĐBP tại hang Thẩm Púa, thuộc Mường Phăng. Hang Thẩm Púa cách Điện Biên Phủ bao nhiêu cây số, thưa đại tướng? Sau khi chiến thắng Điện Biên Phủ, ông đi thị sát mặt trận, quần áo chỉnh tề, chân đi giầy ủng cao đến đầu gối!”. Như vậy là quá đủ để nói về một vị tướng “tài” như ông Giáp thời chống Pháp.

    b. Cuộc chiến với VNCH:

    Chiến thuật của Võ Nguyên Giáp trong chiến tranh là: Chiến tranh du kích và Chiến thuật bao vậy, biển người xung phong. Về chiến tranh du kích, thì mục đích là làm cho kẻ địch suy yếu, nản lòng, để cuối cùng tiến hành một cuộc chiến quy mô lớn để chiến thắng. Võ Nguyên Giáp áp dụng bài bản, không có sáng tạo gì đặc biệt. Đây làm một chiến thuật cổ xưa mà ai cũng biết thậm chí chỉ cần qua vài quyển sách. Về chiến thuật bao vây, Võ Nguyên Giáp cũng áp dụng một cách rất sơ đẳng, không có sáng kiến gì đặc biệt. Các bước chính của chiến thuật bao vây là chặn và cắt đứt đường tiếp viện của đối phương, siết chặt vòng vây và đánh úp. Võ Nguyên Giáp thành công ở Điện Biên Phủ vì quân Pháp không đảm bảo được tiếp viện. Còn tại Khe Sanh, Võ Nguyên Giáp thảm bại vì không nắm được một yếu tố cơ bản là quân Mỹ thiết lập cầu không vận, nên việc tiếp viện không bị gián đoạn. Võ Nguyên Giáp nướng hơn 10 000 quân việt cộng và thảm bại vì lý do này... Cuối cùng là chiến thuật biển người học tập mô hình của Trung cộng chứ không phải của ông Giáp cũng khiến cho hàng triệu người chết oan uổng để tô đẹp cho thành tích của ông ta.

    Thứ nhất, theo Sắc Lệnh số 110/SL ngày 28 5/1948, Giáp được phong quân hàm Đại tướng, vị Đại tướng đầu tiên của Quân Đội Nhân Dân Việt Nam lúc vừa tròn 37 tuổi. Về sau, nhân vụ phong tướng nầy, mà một ký giả ngoại quốc đã hỏi ông Hồ, dựa vào đâu, và căn cứ vào tiêu chuẩn nào để phong quân hàm cho một lúc nhiều người như vậy. Hồ Chí Minh đã trả lời, “Ai đánh thắng đại tá thì phong đại tá, thắng thiếu tướng thì phong thiếu tướng, ai đánh thắng trung tướng thì phong trung tướng, và ai đánh thắng đại tướng thì phong đại tướng”. Cũng chính vì đại tướng được phong kiểu của cộng sản mà đã gặp phải thảm bại khi gặp người Mỹ: “Năm 1968, Khi Võ Nguyên Giáp dùng 3 Sư đoàn bộ binh và trọng pháo bao vây toan lấy chiến thuật “biển người” để tiêu diệt 6,000 Thủy Quân Lục Chiến Mỹ cùng khoảng 200 tay súng Biệt Động Quân QL/VNCH trên đồi Khe Sanh, Quảng Trị. Nhưng không chiếm nỗi, đổi lại Phía CS Bắc Việt bị pháo đài bay B52 trải thảm tiêu diệt từ 10 đến 15, 000 bộ đội - Đó là chưa kể thiệt hại trên các phương diện khác như quân cụ, chiến thuật, cùng hàng ngàn thương binh”. (Tom Carhart: Batles And Campaigns In Vietnam, tr. 130).

    Thứ hai, năm 1972, đích thân Võ Nguyên Giáp chỉ huy chiến dịch Trị-Thiên, Tây Nguyên và Đông Nam Bộ (Mùa hè đỏ lửa) Trên địa hình nhỏ hẹp dài, bên núi, bên biển, Vùng Chiến thuật 1, Cùng lúc 6 sư đoàn CS Bắc Việt hành quân tiến công trong tình cảnh liên tục bị bom rải thảm B-52, pháo kích từ chiến hạm Mỹ, pháo kích từ Vùng Chiến thuật 1. Quân cộng sản bị chặn lại, chỉ chiếm được nửa phía Bắc tỉnh Quảng Trị. Theo thông tin nội bộ thì cộng sản này cho biết, trong suốt 9 tháng chiến dịch, sư đoàn 308 thương vong 70% quân số; Sư đoàn 312 đã bổ sung quân 13 đợt, mỗi đợt 500 người; sư đoàn 320 thương vong 80% quân số. Các sư đoàn còn lại tham chiến đều mất ít nhất nửa số quân. Tổng thương vong lên tới hơn 30 ngàn người (trong đó gần 14.000 hy sinh). Chiến dịch cũng khiến cộng sản tiêu tốn hơn 300.000 viên đạn pháo gần 4/5 lượng đạn pháo trong kho, dẫn đến tình trạng thiếu đạn, chỉ còn 100.000 viên cuối năm 1974. mà không có được một thành quả cụ thể chiến thắng nào. Để khẳng định điều này thì chính tài liệu của cộng sản đã khẳng định.

    (Xin xem tiếp Võ Nguyên Giáp – phần 9)

    Trả lờiXóa
  21. Võ Nguyên Giáp – Phần 9)

    Trong cuốn sách có tên gọi tạm dịch ra tiếng Việt “Liên Xô - Trung Quốc và Việt Nam, vấn đề chưa được biết” của tác giả người Nga, Ruslan Kobachenko, nhà giáo kiêm nhà nghiên cứu lịch sử Châu Á từng giảng dạy tại đại học Minsk-Nga, ông cũng là đảng viên đảng cộng sản Liên Xô. Cuốn sách này đã được nhà xuất bản Lịch sử của Liên Bang Nga xuất bản năm 1995, có đoạn trong trang 240 như sau: “Về cơ bản chiến dịch tổng tấn công mùa hè năm 1972 của quân đội ông Giáp thất bại hoàn toàn mà không đem lại lợi ích nào cụ thể. Cái được lớn nhất chỉ là kinh nghiệm cho cuộc chiến sau này. Nhưng có lẽ ông Giáp là người phải chịu trách nhiệm cao nhất cho cái chết của hơn 15 nghìn người lính...”

    Cũng là một tài liệu cộng sản khác khẳng định điều này đó là tài liệu tổng kết chiến dịch mùa hè 1972 của bộ tổng tham mưu có bí số KHTM/1972- BQP cho biết: “Chúng ta đã thiệt hại nặng nề nhất kể từ sau tổng tiến công Mậu thân năm 1968 mà cần phải một thời gian chừng 4 năm nữa mới có thể khôi phục lại...”

    Thứ ba, chính ông Giáp đã kể lại trong lần sinh nhật thứ 84 của mình như sau: “Năm 1972, còn gọi là chiến dịch đỏ lửa tại thành cổ Quảng Trị. Khi đó, tôi vẫn lấy phương châm tiến công như mọi khi: 'Lấy ít địch nhiều, lấy yếu thắng mạnh, lấy yếu tố bất ngờ để tạo thế chủ động, khiến địch trở tay không kịp'. Cứ dùng chiến tranh du kích tiêu diệt hàng ngày, hàng giờ, hết đêm này sang đêm khác để địch suy tổn lực lượng rồi đánh cấp tập một trận giải phóng dứt điểm thành cổ như mọi trận khác vẫn diễn ra từ trước đến nay. Không ngờ quan điểm của tôi bị Ba Duẩn (Lê Duẩn) bác bỏ không thương tiếc. Giữa hội nghị, anh Ba đập tay xuống bàn, quát: "Thế là giảm sút ý chí chiến đấu. Phải cho địch biết thế nào là quả đấm chủ lực của quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng. Vì vậy tôi yêu cầu, cứ đánh vỗ mặt thành cổ Quảng Trị cho tôi. Sống chết, đúng sai tôi chịu trách nhiệm."

    Kết quả trong suốt 60 ngày đêm của chiến dịch thành cổ, cứ 5 giờ 30 phút chiều, khi trời bắt đầu chập choạng tối, một đại đội ta ở bên này bờ sông Thạch Hãn, lặng lẽ bơi sang để đánh vỗ mặt thành, 8 giờ 30 phút bơi trở về chỉ còn được mươi, mười lăm người. Lần nhiều nhất là 35 đồng chí (cả lành lặn, cả bị thương). Lần ít chỉ còn 5, 7 đồng chí thương tích đầy người, thậm chí có lần cả một khúc sông, không một bóng người, chỉ có tiếng gió hú ghê rợn như những âm hồn vọng vang khắp đáy sông. Như vậy, trung bình mỗi ngày ta tiêu hao một đại đội chủ lực (khoảng 135 người) và 60 ngày đêm tấn công thành cổ ta mất gần một vạn người, biến thành cổ Quảng Trị thành nấm mồ chôn thanh niên, sinh viên, trí thức Việt Nam.”

    Vậy đâu là cái tài của ông Giáp? Có lẽ chỉ là nướng quân mà thôi.

    Trong khuôn khổ một bài viết chỉ có thể điểm lại và tóm lược các sự việc một cách ngắn gọn nhất không cho phép đi quá dài về một vấn đề. Trong phần tướng Giáp với VNCH và Mỹ này tôi xin mời bạn đọc đọc thêm “Những sự thật cần phải biết - Phần 1” để thấy đâu là nguyên do “chiến thắng” trên mặt quân sự của cộng sản năm 1975. Và từ đó bạn đọc có cái nhìn rõ hơn về cái “tài” của ông Giáp.

    c. Cuộc chiến năm 1979 với Trung cộng:

    http://2.bp.blogspot.com/-eeOjGGU-T3M/UiivNavyhGI/AAAAAAABYXo/shE2cTb0P4U/s400/temp-danlambao-44.jpg
    (Hình trên) - Võ Nguyên Giáp và Trần Canh năm 1950

    Trong cuộc chiến Việt - Trung tháng 2-1979 thì quân đội cộng sản hoàn toàn bị bất ngờ. Để trừng phạt Việt nam, Trung cộng đã sử dụng 10 quân đoàn chủ lực và một số sư đoàn độc lập, bao gồm 300.000 binh sĩ, 550 xe tăng, 480 khẩu pháo, 1.260 súng cối, hỏa tiễn, chưa kể hơn 200 tàu chiến của hạm đội Nam Hải và 1.700 máy bay phía sau.

    Các nguồn tin phương Tây nhận định rằng Trung cộng đã mất từ 60 đến 90 ngày để đưa quân vào các vị trí tập kết sẵn sàng cho các mũi tấn công. Chỉ cần là nhân viên quân báo cấp trung đoàn, hay các tổ trinh sát đặc biệt cũng nhận ra được ý đồ, và ngày giờ khai hỏa của đối phương, nói gì đến tình báo chiến lược.

    (Xin xem tiếp Võ Nguyên Giáp – phần 10)

    Trả lờiXóa
  22. (Phần 10)

    Mờ sáng ngày 17-2-1979, Trung cộng tấn công trên toàn tuyến biên giới dài 1.400 Km, trải rộng trong một khoảng không gian gồm 7 tỉnh Điện Biên, Lai Châu, Lào Cai, Hà Giang, Cao Bằng, Lạng Sơn và Quảng Ninh.

    Việt Nam hoàn toàn không hay biết gì, khi Trung cộng tràn qua biên giới, thì thủ tướng Phạm Văn Đồng và đại tướng Văn Tiến Dũng, tổng tham mưu trưởng, đang thăm Campuchia. Dân chúng không được thông báo trước, trẻ em, người già, và phụ nữ có thai, không kịp di tản ra khỏi vùng chiến địa. Trung cộng đã tạo ra được một yếu tố bất ngờ đến ngoạn mục. Câu hỏi được đặt ra là tướng Giáp đã ở đâu? Ông đã làm gì khi vận mệnh nước Việt bị quân đội do ông lãnh đạo không hề hay biết giặc tập trung và tấn công? Có lẽ là do ông bất tài.

    Chúng ta phải quay lại thời kỳ trước đó, tháng 11-1978, Đặng Tiểu Bình công du Thái Lan, Malaysia và Singapore. Đặng Tiểu Bình nói với các vị chủ nhà rằng Trung Quốc sẽ dùng vũ lực nếu Việt Nam tấn công Campuchia và đã gọi Việt Nam là những tên du côn của phương Đông, phải dạy cho chúng một bài học.

    Ngày 28-1-1979, Đặng Tiểu Bình thăm Mỹ, và tuyên bố “Chúng tôi không thể cho phép Việt Nam gây rối loạn khắp nơi”, “ Trung Quốc kiên định đứng về phía Campuchia phản đối bọn xâm lược Việt Nam”. Giọng điệu chiến tranh của Đặng rất rõ. Báo chí Mỹ loan tải sớm muộn gì thì một cuộc chiến giữa hai nước cộng sản sẽ nổ ra.

    Sau 3 ngày thăm Mỹ, Đặng Tiểu Bình đến Nhật và tại đây vẫn giọng điệu hung hăng “Để trừng phạt Việt nam, dù có gặp những nguy hiểm cũng phải hành động”; “Không trừng phạt kẻ xâm lược, sẽ tạo ra những nguy hiểm phản ứng dây chuyền”, “Đối phó với loại người vô ơn như thế, không có những bài học cần thiết thì e rằng các hình thức khác đều không có hiệu quả”.

    Cũng khoảng thời gian này, TASS - hãng thông tấn của Liên Xô cũng đưa tin một lực lượng rất lớn quân đội Trung Quốc đang áp sát biên giới Việt-Trung. Từ Nhật về, Đặng Tiểu Bình chỉ thị tấn công Việt Nam vào ngày 17-2. Thời gian của chiến dịch không dài hơn cuộc chiến một tháng với Ấn Độ (1962), không gian của cuộc chiến sẽ tiến hành một cách hạn chế, trong phạm vi trên dưới 50 cây số từ biên giới.

    Bằng chứng Đặng Tiểu Bình sẽ trừng phạt Việt Nam đã rõ như ban ngày, nhưng không hiểu vì sao phía Việt Nam và nhất là quân đội tướng Giáp lại không hề hay biết? Có lẽ cái “tài” nhận định, đánh giá tình hình của tướng Giáp chính là đây.

    Thiếu tin tình báo, nhận định và phân tích tình hình sai, không nắm được thời điểm nổ súng, thời gian, không gian, và quy mô chiến dịch của đối phương, đã dẫn đến việc tướng Giáp không hề bố trí những quân đoàn chủ lực dọc biên giới. Tất cả phó thác cho dân quân tự vệ, bộ đội địa phương, và một vài trung đoàn độc lập.

    Sau những ngày chiến đấu ngoan cường nhưng đơn độc của sư đoàn Sao Vàng trước một đối phương áp đảo về số lượng và hỏa lực, ngày 4-3-1979, Lạng Sơn thất thủ. Sáng 5-3, Trung Quốc tuyên bố đã hoàn thành mục tiêu của cuộc trừng phạt, chiến thắng vẻ vang, và quyết định rút quân. Cùng ngày 5-3, Việt Nam phát lệnh “Tổng Động Viên”. Những quân đoàn chủ lực của quân đội cộng sản có xe tăng, pháo binh, và không quân từ chiến trường Campuchia trở về, cùng với một địa hình muôn vàn hiểm trở của núi rừng miền Bắc, Việt Nam đã vào vị trí vây hãm Trung cộng. Tất cả đã sẵn sàng cho cuộc phản kích, mà phần thắng sẽ thuộc về tay quân của ông Giáp. Nhưng thật bất ngờ, Việt Nam lại tuyên bố “Thiện Chí Hòa Bình”, rằng truyền thống ông cha ta... rằng lòng cao thượng... rằng lòng nhân đạo của dân tộc ta... Việt Nam sẽ để cho Trung cộng rút quân an toàn.

    Sự thật trên đường rút quân, Trung cộng vẫn chém giết, vơ vét, và phá hoại. Vụ thảm sát ngày 9 tháng 3 tại Đổng Chú, huyện Hòa An, Cao Bằng là một thí dụ. Trung cộng đã dùng búa, dao giết 43 người, gồm 21 phụ nữ trong đó có 7 phụ nữ đang mang thai, 20 trẻ em, và 2 người đàn ông, rồi ném xác xuống giếng hoặc chặt ra nhiều khúc vứt hai bên bờ suối. Trung cộng có đủ thời gian và không gian để phá hoại hạ tầng cơ sở, chiếm giữ những điểm cao quan trọng, và gài lại hàng triệu trái mìn cá nhân trên đường rút lui.

    (Xin xem tiếp Võ Nguyên Giáp – phần 11)

    Trả lờiXóa
  23. (Võ Nguyên Giáp – Phần 11)

    Quyết định “Thiện Chí Hòa Bình” của cộng sản Việt Nam hình như là một thái độ thủ hòa, nhưng hòa vào một thế vô cùng bất lợi. Từ đó, trong bất kỳ những cuộc thương thảo nào về biên giới, Trung Quốc luôn ở thế kẻ cả, áp đảo, và lấn lướt mà chúng ta thấy rất rõ. Đây là hệ lụy từ sai lầm mang tính chiến lược do tướng Giáp và Bộ tổng tham mưu gây ra.

    http://2.bp.blogspot.com/-GS02DAKLdag/UiiwXG7-A4I/AAAAAAABYX0/holtBfq18yo/s400/temp-danlambao-44.png
    (Hình trên) - Bệnh viện huyện Trùng Khánh, Cao Bằng bị quân Trung cộng tàn phá tháng 2.1979

    Sự thật thì không chỉ có cuộc chiến năm 1979 mới thể hiện rõ sự kém cỏi của tướng Giáp. Mà ngay cả sau này sự việc mất Lão Sơn cũng là do lỗi của ông và đội quân dưới trướng ông.

    III. Một vị tướng ác:

    Trong một lần phóng viên báo chí quốc tế tại Hà Nội, phóng viên phỏng vấn ông Giáp: “...Ngài có hối tiếc gì về hơn 4 triệu người Việt Nam đã chết vì cuộc nội chiến ý thức hệ Cộng Sản?...” - Ông Võ Nguyên Giáp không đắn đo điềm nhiên trả lời bằng tiếng Pháp: “(Non, pas du tout) “không hề hối tiếc”. Và trong quá khứ, Võ Nguyên Giáp đã từng tuyên bố: “Nếu phải hy sinh 2/3 dân số để giành lại Tổ Quốc trong tay ngoại bang thì ta cũng làm!” và Võ Nguyên Giáp đã làm những điều ông ta tuyên bố... Có lẽ vì vậy mà ông đúng là một vị tướng không tiếc thương quân của mình chỉ với mục đích lập nên những hư danh, hay nói cách khác ông chính là một vị tướng Ác. Để chứng minh điều này chúng ta cần phải tìm hiểu một số luận điểm như sau.

    Thứ nhất, theo ông Philippe de Villiers, một sử gia nổi tiếng Pháp, tác giả quyển “Histore Contemporaine de l'Indochine” và ông Hoàng Văn Đào, tác giả quyển “Việt Nam Quốc Dân Đảng” cho biết: “Khi Hồ Chí Minh qua Pháp, đã giao cho cụ Huỳnh Thúc Kháng lúc đó đang giữ chức Bộ trưởng Bộ Nội Vụ được tạm quyền thay thế chủ tịch Nước. Võ Nguyên Giáp lợi dụng lúc cụ Kháng đi kinh lý tỉnh Quảng Nam - lúc đó ông Giáp tuy đang giữ Bộ Quốc Phòng - trong mưu đồ có phương tiện và cơ hội ra tay triệt hạ các chiến sĩ quốc gia chống VM cộng sản, Giáp lại đề nghị kiêm luôn chức vụ Bộ trưởng Bộ Nội Vụ để tiện hành xử… Chỉ cần đợi lệnh Bộ Nội Vụ, “cương quyết trị tội” những kẻ làm việc phi pháp thì đến ngày 13-7 Võ Nguyên Giáp lệnh cho bộ đội và công an các địa phương được phép tấn công triệt hạ các chiến khu VNQDĐ, trừ trụ sở Trung Ương Hà Nội. Và chỉ trong vòng một tháng thì bàn tay đẫm máu của Giáp đã triệt hạ và tận diệt hết lực lượng quốc gia và chiến sĩ yêu nước liên hệ...”

    Qua điều này chúng ta thấy điều gì? Đó là Võ Nguyên Giáp quá ác độc với chính đồng bào mình và thủ tiêu đảng phái khác mà cụ thể đây chính là Việt Nam Quốc Dân Đảng. Đây chính là mình chứng cho thấy ông Giáp rất tàn ác.

    Thứ hai, đánh giá về hành động ám sát khủng bố những người quốc gia không cộng sản có nhiều bằng chứng về ông Giáp là một tên đồ tể “H. Berrier còn cho rằng vào năm 1944, những ngày đầu tiên khi còn hoạt động bên cạnh Hồ Chí Minh tại Hà Nội. Tướng Bình đã cùng với Võ Nguyên Giáp ám sát, khủng bố những thành phần quốc gia chống Pháp mà trước đây Bình từng là đồng chí với họ thời năm 1930. Bình và tướng Giáp đả mở những cuộc thanh trừng và sát hại rất nhiều thành phần được coi là Việt Gian. Khi giết những đồng chí Quốc Dân Đảng, phải chăng Nguyễn Bình muốn trả cái thù bị đâm chột mắt khi còn bị giam ở Côn Đảo? Rõ ràng cái gợi hứng ám sát và thủ tiêu những thành phần thù địch, Nguyễn Bình bước đầu cùng đi một con đường với tướng Giáp” (Tóm lược Hillaire du Berrier, Background to Betrayal, trang 66-67 của Nguyên Hùng).

    (Xin xem tiếp Võ Nguyên Giáp – phần 12)

    Trả lờiXóa
  24. (Võ Nguyên Giáp – Phần 12)

    Và sau đó thì hãy nghe lời tướng Giáp nói với Nguyễn Bình để thấy ông Giáp quyết tâm thanh trừng người yêu nước không cộng sản thế nào: “Anh hãy nghe đây, tướng Giáp nói với Bình: Anh là một người quốc gia thông minh. Anh phải đứng chung trong hàng ngũ của chúng tôi nếu không chúng tôi sẽ thủ tiêu những người bạn trẻ của anh. Chúng tôi phải làm như vậy bởi vì họ sau này có thể là những kẻ phản bội. Anh đã biết nếu những người này trở thành những người anh hùng? Bây giờ thì có thể họ chưa là gì, nhưng sau này thì họ sẽ đi vào lịch sử. Bởi vì họ đã làm được một số công trạng trong những năm vừa qua, họ ham muốn quyền lực. Nhưng họ lại không xứng đáng được. Và để đạt được quyền lực đó, họ chỉ có một con đường mà họ có thể làm được. Là họ sẽ cộng tác bắt tay với bọn Quốc Dân Đảng hoặc với Pháp. Họ phải bỏ đi thôi.” (Tóm lược Hillaire du Berrier, Background to Betrayal, trang 66-67 của Nguyên Hùng).

    Chính vì vậy, nhìn toàn diện các hoạt động khủng bố, ám sát ở những ngày đầu cuộc kháng chiến, ta phải coi ông Giáp là người chủ trương như nhận xét của Robert J O’ Neill: “Tướng Võ Nguyên Giáp chịu tất cả mọi trách nhiệm trong khi Hồ Chí Minh vắng mặt về việc sát hại hằng trăm các nhà chính trị dám chống lại Việt Minh, phá hại tất cả các tổ chức nào xem ra có thể cạnh tranh với Việt Minh cũng như cấm đoán mọi tờ báo nào xuất bản mà không có sự kiểm soát của Việt Minh. Ông cũng đã thiết lập được một quân đội từ 30.000 lên 60.000 cũng như một đơn vị tự vệ từ các thường dân…”(Trích “Robert J O’ Neill, General Giap: Politician & Strategist, trang 44”).

    Thứ ba, trong cuộc phỏng vấn tạp chí George năm 1998, chính tướng William Childs Westmoreland - Tư lệnh Bộ chỉ huy cố vấn quân sự Mỹ tại miền Nam Việt Nam - nói về tướng Võ Nguyên Giáp của quân đội cộng sản như sau: “Of course, he was a formidable adversary... By his own admission, by early 1969, I think, he had lost, what, a half million soldiers? He reported this. Now such a disregard for human life may make a formidable adversary, but it does not make a military genius. An American commander losing men like that would hardly have lasted more than a few weeks”. Xin được tạm dịch là: “Dĩ nhiên, ông ta là một đối thủ (kẻ thù) ghê gớm... Với sự thừa nhận của chính ông ta, đến đầu năm 1969, tôi nghĩ, ông ta đã mất nửa triệu lính? Ông ta đã báo cáo điều này. Hiện tại, một sự coi thường mạng người như thế có lẽ sẽ tạo nên một đối thủ (kẻ thù) ghê gớm, nhưng nó không tạo nên một thiên tài quân sự. Một chỉ huy Mỹ, nếu để thất thoát nhiều binh sĩ như thế, chắc khó có thể đứng vững hơn một vài tuần lễ”.

    Chúng ta cũng phải nhận thấy một điều là với Westmoreland, một chiến thắng quân sự dựa trên chiến thuật đẫm máu, coi thường sinh mạng binh sĩ chỉ có thể tạo nên một kẻ thù nguy hiểm chứ không tạo nên một thiên tài quân sự. Điều này cho thấy cộng sản Việt Nam thật sự tàn độc và coi thường sinh mạng binh sĩ. Đây không chỉ là điều ám chỉ mình tướng Giáp công thành khiến “vạn cốt khô” mà nó còn ám chỉ bản chất không từ bỏ bất cứ một thủ đoạn nào của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam. Mục đích của cộng sản là lợi dụng xương máu của nhân dân để đem lại lợi ích cho đảng mà không có chút tình người, tình dân tộc nào ở đây. Tướng Westmoreland cũng khá sâu sắc khi dùng từ “formidable” vì nó có nghĩa như là sự khủng bố mà chính cộng sản Việt Nam gây ra cho nhân dân 2 miền.

    Thứ tư, để khẳng định thêm về việc coi thường sinh mạng chính đồng chí mình trong cuộc chiến, mời các bạn đọc bức thư sau đây.

    http://3.bp.blogspot.com/-xy3_OddBcnU/UiiyjxSqMeI/AAAAAAABYYA/br4lPkhl8a8/s1600/vonguyengiap-0393.jpg
    (Hình trên) - Bức thư ngõ của Trung tướng J.H.Hay Tư Lệnh Sư Đoàn 1 Bộ Binh Hoa Kỳ

    (Xin xem tiếp Võ Nguyên Giáp – phần 13)

    Trả lờiXóa
  25. (Võ Nguyên Giáp – Phần 13)

    Thứ năm, người chiến sỹ là bộ đội cộng sản ra trận không chỉ bởi những thúc ép từ quê nhà bằng chính sách hộ khẩu và đấu tố đào ngũ mà còn ngay tại mặt trận họ bị bắt ép phải chết vì đảng cộng sản. Xin lấy một vài ví dụ:

    http://3.bp.blogspot.com/-KfL_GHDaY-Y/Uiiy8HSTWkI/AAAAAAABYYI/Z7TPm1yeJaQ/s1600/temp-danlambao-44.png
    (Hình trên) - Bộ đội bị xích chân cùng xe tăng T54 khi tấn công

    Cuốn sách “Stalking the Vietcong” (7) tại trang 207 đã có hình ảnh và minh chứng cho việc quân đội cộng sản đẩy những thanh niên vào những sợi xích chân bắt buộc họ phải hi sinh oan uổng vì chủ nghĩa cộng sản.

    Cũng nói về việc cưỡng bức và lên dây cót tinh thần chiến đấu của các chiến sỹ bộ đội cộng sản, đảng đã không từ bỏ bất cứ thủ đoạn nào. Trong cuốn “Mặt trái của chiến tranh” do Hội Văn nghệ quân đội Nga xuất bản năm 1995 có viết tại trang 15: “Các cuộc chiến đều đem lại đau thương và người ta thậm chí còn kích thích tinh thần người chiến sỹ bằng những liều thuốc. Người Đức dùng Ma túy tổng hợp, người Trung Quốc dùng thuốc tự chế tên gọi “hùng tâm” mà sau này có dùng trong chiến tranh Việt Nam cho quân đội Miền Bắc...”

    Vậy ông Giáp đã ở đâu khi để quân của ông phải chết vì những cái chết oan uổng đó? Nếu làm tướng mà xây danh vọng trên xác binh lính một cách phi nghĩa và độc ác như thế thì có đáng được tôn vinh hay không?. Tôi mong những giây phút cuối đời ông Giáp hãy dũng cảm nói lên sư thật này.

    Ngoài ra, ông Giáp nghĩ gì khi chính bộ chính trị và quân ủy quyết định dùng trẻ em như những quân bài tẩy trong chiến tranh (Xin xem thêm “Những sự thật cần phải biết - phần 11”). Một vi tướng dùng trẻ em để hi sinh có phải là anh hùng không? Anh hùng thì chắc chắn là không mà cái Ác thì chắc chắn là có.

    (Xin xem tiếp Võ Nguyên Giáp – phần 14-Phần cuối)

    Trả lờiXóa
  26. (Võ Nguyên Giáp – Phần 14-Phần cuối)

    Thứ sáu, để kết luận về tính “ác” của ông Giáp thì hãy đọc đoạn sau đây trong cuốn Losers are Pirates by James Banerian1984, Tr.69): “Năm 1946, Hồ Chí Minh ký hòa ước với Pháp để quân Pháp trở lại Việt Nam. Các lãnh tụ Công Sản, trong đó có Giáp, đã thẳng tay tiêu diệt các người quốc gia Năm 1946, khi cuộc chiến tranh Việt - Pháp sắp xảy ra, Giáp là Bộ Trưởng Quốc phòng trong Chánh phủ liên hiệp. Tại Hà Nội, trong khi quân Pháp và Tự Vệ Thành đang gầm ghè nhau, Giáp và đồng bọn hứa hẹn là quân chánh qui của họ tức các đơn vị Vệ Quốc Đoàn tinh nhuệ đã kéo về đóng chung quanh Hà Nội, sẵn sàng làm cỏ quân Pháp. Ngày 19 tháng 12, chiến tranh bùng nổ tại Hà Nội. Nhóm lãnh đạo Cộng Sản đã rút về Hà Đông từ mấy ngày trước. Vệ Quốc Đoàn đâu chẳng thấy, chỉ thấy các Tự Vệ Thành đánh vùi với quân Pháp trong các đường phố Hà Nội. Họ đã cầm cự với quân Pháp trong gần 2 tháng, thời gian đủ để dân chúng rời thành phố lánh nạn, đủ để đám Cộng Sản rút vào các an toàn khu Việt Bắc. Giáp và đồng bọn muốn mượn tay quân Pháp để thủ tiêu các thanh niên Hà Nội.”

    Chúng ta thấy ở đây điều gì? Đó là ông Giáp đã có đầy đủ bản chất của những người lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam, kể từ Hồ Chí Minh trở xuống, là gian hùng, dối trá, thâm độc và tàn bạo.

    IV. Kết luận:

    Năm 1983, Võ Nguyên Giáp bị Lê Đức Thọ, Lê Duẩn hạ nhục bằng cách cho đi làm Chủ tịch Ủy Ban sinh đẻ có kế hoạch. Ông Giáp đã ngậm bồ hòn làm ngọt, ngoan ngoãn vâng lời. Ngày trước, trong vụ Nhân văn Giai phẩm xảy ra tại miền Bắc năm 1955, nhiều người đã ở trong Quân Đội Nhân dân của Giáp như Trần Dần, Hoàng Cầm, Quang Dũng, Phùng Quán... bị đem ra đấu tố, tù đầy, Giáp vẫn giữ im lặng. Trong vụ án chống đảng do đám Lê Duẩn, Lê Đức Thọ chủ mưu, các tướng Cộng sản đàn em của Giáp như Lê Liêm, Đặng Kim Giang, Nguyễn Văn Vịnh, các Đại tá thuộc cấp của Giáp như Lê Minh Nghĩa, Lê Vinh Quốc, Văn Dzoãn... bị hãm hại; Giáp vẫn ngoảnh mặt làm ngơ. Khi các tướng Lê Trọng Tấn, Hoàng Văn Thái (cũng là thông gia của ông Giáp) bị đột tử sau khi miền Nam đã bị cộng sản hóa thì ông Giáp vẫn ngậm miệng, im lặng là vàng.

    Ông Giáp đã để lộ rõ cái hèn của mình. Ông Giáp kệ mặc đàn em bị thảm sát, tù đày. Theo nhà báo Bùi Tín, cựu Phó Tổng Biên tập của báo Cộng Sản Quân Đội Nhân dân, sở dĩ ông Giáp không bị đám Lê Đức Thọ, Lê Duẩn thủ tiêu vì Giáp biết thủ nghĩa: “Anh Văn quá hèn”. Chức vụ coi về sanh đẻ năm 1983 là một hình thức hạ nhục Giáp do đám Lê Duẩn, Lê Đức Thọ chủ trương. Để nói về việc hạ nhục này, trong dân gian có truyền tụng hai câu thơ diễu cợt đượm đầy mỉa mai:

    “Ngày xưa Đại tướng cầm quân
    Ngày nay Đại tướng cầm quần chị em”.

    Với tôi, trong bài viết này không quan trọng chuyện đó vì đây là thuộc phạm trù con người. Ông Giáp có quyền né tránh và thủ thân cho mình.

    Tuy nhiên cái không được của ông Giáp ở đây chính là ông quá bất tài nhưng không chịu chấp nhận sự thật đó mà vẫn mặc kệ im lặng để cộng sản tô vẽ nhưng cái ông không có. Ngoài ra, bằng sự coi thường sinh mệnh nhân dân, sinh mệnh chiến sỹ thì ông Giáp xứng đáng được liệt vào hàng tướng Ác. Nhưng không phải chỉ là ác với đối phương mà ác với chính quân của mình, coi quân của mình như cỏ rác.

    Với một lý lịch bất minh là con của mật thám Pháp thì ông Giáp đáng lẽ ra không thể theo cộng sản. Nhưng vì ông ta có cái ác, cái lỏi mà Hồ Chí Minh thích sử dụng ông ta. Bởi vậy người ta sẽ dễ dàng giải thích vì sao ông im lặng cho Hồ Chí Minh giết hại hàng triệu đồng bào trong CCRĐ. Tại sao ông Giáp im lặng cho Phạm Văn Đồng và Hồ Chí Minh ký công hàm bán Hoàng Sa - Trường Sa năm 1958. Những người ca ngợi ông sẽ lấy lý do gì bào chữa cho việc ông “có tâm” mà lại để những việc bán nước, giết người xảy ra ngay trước mũi khi ông nắm quân đội trong tay. Có lẽ ông Giáp cũng chỉ là một người cộng sản như bao cộng sản khác đó là: bán nước, độc tài, tàn ác và bất tài mà thôi!

    05/09/2013
    Đặng Chí Hùng

    Trả lờiXóa
  27. HÌNH ẢNH 22/12-NHỚ VỀ ĐẠI TƯỚNG KHI CÒN Ở GIƯỜNG BỆNH

    https://securecdn.disqus.com/uploads/mediaembed/images/611/6247/original.jpg?w=600&h

    Trả lờiXóa
  28. tôi thấy lạ một điều là trên page này toàn bọn phản động vào nhận xét hay sao ý nhờ, nhất là thằng Nguyen Cong. sao nó copy ở đâu là lắm cái tài liệu vớ vẩn ở đâu rồi cmt ý nhờ, các bloger chân chính đâu hết rồi, chẳng thể hiểu được sao lại chẳng có ai lên tiếng nhờ

    Trả lờiXóa
  29. Lãnh tụ thiên tài Hồ Chí Minh
    Soi đường chỉ lối đến quang vinh
    Học trò xuất sắc theo chân Bác (Bác Hồ)
    Khởi nghiệp binh đao cuộc phục chinh

    đến cả Bác Hồ chúng còn dám lăng mạ thì Đại tướng sẽ bị vấy bẩn bởi những lời lẽ của bọn tiểu nhân

    Trả lờiXóa
  30. là một thanh niên Việt Nam, theo truyền thống cha anh, uống nước nhớ nguồn, không bao giờ quên ơn Đại tướng vì Đại tướng Võ Nguyên Giáp, vốn là một thầy giáo dạy sử đã trở thành "Người anh cả" của lực lượng vũ trang Việt Nam, là Đại tướng đầu tiên, Tổng tư lệnh tối cao của Quân đội nhân dân Việt Nam

    Trả lờiXóa
  31. những cái gì thuộc về lịch sử thì không ai có thể chối cãi được, những kẻ thay đổi lịch sử chắc chắn chỉ có bọn phản động mà thôi. 1 sự thật vĩnh viễn là trong kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, Đại tướng trực tiếp chỉ huy nhiều chiến dịch lớn. Đặc biệt tên tuổi ông gắn liền với chiến thắng trong Chiến dịch Điện Biên Phủ (1954) và Hồ Chí Minh (1975) - những bước ngoặt trong lịch sử dân tộc

    Trả lờiXóa
  32. mọi người thường chỉ nhớ Đại tướng gắn liền với cuộc chiến tranh hơn là công lao của Đại tướng trong thời bình. sau khi đất nước thống nhất, Đại tướng là Phó thủ tướng kiêm Bộ trưởng Quốc phòng (đến 1980); Phó chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng (1981 - 1991). Ông cũng là đại biểu Quốc hội các khoá I - VII. công lao ấy cũng không phải là nhỏ!

    Trả lờiXóa
  33. không chỉ trong nước mà ngoài thế giới đều công nhận sự vĩ đại của Đại tướng, thế mà những bọn phản động chó chết vẫn khăng khăng đổi trắng thay đen, bôi nhọ Đại tướng, trong khi đó trong Bách khoa toàn thư của Mỹ và của nhiều nước, tên và hình ảnh của ông được ghi lại như một trong những vĩ nhân quân sự hiển hách nhất

    Trả lờiXóa
  34. những thanh niên chúng ta nên quyết tâm luôn đoàn kết, chung sức, chung lòng, thi đua lập nhiều thành tích, quyết tâm hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ để báo công lên Đại tướng. chỉ có như thế mới thực sự biến suy ngĩ thành hành động, chứ không như cái bọn chuyên sủa bậy như thằng Nguyen Cong

    Trả lờiXóa
  35. là một người con đất Việt, nhờ ơn người và cha anh nên được sống trong cảnh hòa bình, hạnh phúc, con luôn biết ơn điều đó. con xin nguyện suốt đời sống, học tập, công tác, chiến đấu theo tấm gương sáng ngời của đồng chí Đại tướng mà toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta hằng tự hào, quý mến, tin yêu

    Trả lờiXóa
  36. nhân cách lớn của Đại tướng đã đánh thức tâm hồn của hàng vạn thanh thiếu nhi Việt Nam. Triệu triệu trái tim của thanh niên Việt Nam đang xích lại gần nhau, hô vang quyết tâm thực hiện theo lời dạy của Người - sẽ noi theo gương sáng, biết tôn trọng quá khứ và lịch sử... trở thành điểm tựa vững chắc cho Tổ quốc trường tồn

    Trả lờiXóa
  37. tôi thấy những hoạt động vừa qua của đoàn thanh niên rất hiệu quả và có ý nghĩa, có nhiều buổi tổ chức đợt sinh hoạt chính trị với chủ đề "Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong trái tim tuổi trẻ Việt Nam", với hình thức như: toạ đàm, xem phim tư liệu, nghiên cứu, trao đổi thảo luận các tài liệu liên quan đến thân thế, sự nghiệp của Đại tướng Võ nguyên Giáp

    Trả lờiXóa
  38. con rất tự hào vì là người con Quảng Bình, là người con đất Việt. Thế hệ trẻ chúng con rất tự hào về Đại tướng và sẽ cố gắng hết mình. Con mong Đại tướng được an nghỉ và cũng sẽ tự hào về chúng con!

    Trả lờiXóa
  39. không chỉ con dân đất Việt hết lòng yêu quý vị Đại tướng vĩ đại nhất mà còn rất nhiều dân tộc biết ơn người. Đại tướng đã làm hết sức mình và cùng Chính phủ kháng chiến Lào trực tiếp chỉ huy Chiến dịch Thượng Lào 1953, giải phóng Hủa Phăn, Sầm Nưa, xây dựng căn cứ địa cách mạng, từng bước mở rộng vùng giải phóng, xây dựng lực lượng tiến lên giải phóng hoàn toàn nước Lào

    Trả lờiXóa
  40. thật là tuyệt vời khi có một trợ thủ đắc lực cho Bác như Đại tướng. Chủ tịch Hồ Chí Minh là người sáng suốt nhận ra tài năng của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, nhưng nếu không yêu nước thương dân thì sẽ không có một Tướng Giáp trung thành và đi theo con đường mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã lựa chọn

    Trả lờiXóa
  41. @đại tướng đại tà ! •


    Hầu như mọi người dân VNCH ai cũng biết cộng sản Bắc Việt coi mạng người như cỏ rác, chiến thuật "tiền pháo hậu xung "học ở tay thầy Tàu cộng đã nướng vô số kể lính VC trong chiến trường miền Nam, chính họ thừa nhận còn hơn 300.000 bộ đội dân quân du kích chết mất xác dù huy động hàng chục "nhà ngoại cảm" vẫn không tìm ra. Chiến thuật du kích là bậy bạ nhất; Việt cộng bắn lén bừa bãi tất cả những ai không may là đi xe máy (loại xe 2 bánh phổ biến ở miền Nam VN, còn phía Bắc xe đạp gắn bảng số xe!), chúng đã gài mìn khủng bố xe đò, rạp hát, nhà hàng... làm chết nhiều thường dân vô tội, pháo kích bằng hỏa tiễn 122 ly đại đến vào thành phố đông dân cư và trường học ai chết mặc kệ! Tết Mậu Thân 1968 xác VC chết chất cao như núi khắp 21 tỉnh thành miền Nam trong đó có nhiều trẻ em 12, 15 tuổi tôi đứng nhìn mà không hiểu tại sao bọn lãnh đạo CSBV mất nhân tính đến vậy! Bọn gian ác này phong thánh cho HCM thì cũng thổi họ Võ lên làm thần thoại là chuyện thường, sau này họ cũng chưởi y là chuyên gia thí quân, hạ bệ và làm vè khinh bỉ cho trẻ con rêu rao khắp miền Bắc rằng: "Ngày xưa đại tướng dòm quân, bây giờ đại tướng dòm...ồn chị em!". Lại còn báo KTNN cách đây chục năm đăng bài phỏng vấn việc đại tướng ngồi thiền, "ngài"thấy mình là một trong Tứ Đại Thiên Vương (bốn vị Trời cõi dục gần với thế gian này) xuống VN giúp đánh Pháp đuổi Mỹ diệt Ngụy (VNCH)?! Theo thiền gia thì ông ta bị lọt qua cảnh giới tà ma do tâm vọng động hoang tưởng vì nghiệp chướng sâu dày tạo nên. Giờ thì muốn chết cũng không xong để cái xác đồ tể hấp hem cho đời thị phi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. @Người Dân (trả lời) @đại tướng đại tà ! •


      Có thể nhiều người vẫn chưa tin rằng tướng Giáp bất tài, chúng ta ai cũng biét cũng chê Bắc Triều tiên phong đại tướng cho Kim jong Un mới 28 tuổi, con của nhà độc tài Kim Jong Il, ở VN ta có tới hai vị Đại Tướng không qua ngày lính và sĩ quan, đó là Võ Nguyên Giáp và Lê Hồng Anh , một ông tướng dốt nát, nông dân, suốt ngày mê cải lương. Những vị Tướng như vậy thì làm sao giữ được nước? VN tệ hơn cả Bắc Triều Tiên? chê người hãy ngẫm đến ta!

      Xóa
  42. @square1 •


    Danh Tướng?
    Có đủ quân mà nướng,
    Trận nào ta cũng thắng, trận nào địch cũng thua!

    "Nghiên kíu" cách dụng binh của Tướng Giáp, square1 đã tìm ra chiến thuật để ai cũng có thể trở thành danh tướng, bách chiến bách thắng!

    2 câu thơ trên đã được ghi vào... "Binh Pháp square1"
    ---------
    Còn lời của Tướng Westmoreland dân ở trên: "An American commander losing men like that would hardly have lasted more than a few weeks”. xin dịch lại cho rõ nghĩa: "Một chỉ huy Mỹ mà để mất quân (hao binh tổn tướng, nướng quân) như thế thì khó lòng mà "thọ" (mà không bị triệu hồi, thay thế) được vài tuần".

    Trả lờiXóa
  43. @rebecca thấy sao nói vậy •


    Với tài nướng quân của Giáp thì nếu ông ta chỉ huy một sư đoàn tác chiến của Việt Nam Cộng Hòa thì Giáp sẽ bị đưa ra tòa án quân sự tại mặt trận lột lon và cho giải ngủ, lúc Giáp bị Lê đức Thọ làm nhục bằng cách chỉ định Giáp làm chủ tịch ủy ban dân số nhà nước thực chất là ủy ban sinh đẻ có kế hoạch mà Giáp vẫn cam tâm làm thì tôi hoàn toàn không hiểu danh dự của một quân nhân của Giáp để ở đâu, chẳng thà chết như tướng Nguyễn Khoa Nam, Lê văn Hưng... của VNCH mà lưu danh muôn thưở.
    Sức làm việc của người bạn trẻ Đặng Chí Hùng thật khiến cho tôi vô cùng ngưỡng mộ và khâm phục, tương lai của đất nước nằm trong tay những người trẻ hôm nay, những con cháu của Bắc Bình Vương ngày nào đã đánh cho Tôn Sĩ Nghị cút về Tàu không còn manh giáp.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. @Toàn Thắng 71 (trả lời) @rebecca thấy sao nói vậy •


      Bác nói đùa í à? Giáp làm gì có tài để chỉ huy sư đoàn của Quân Lực VNCH... hắn có tốt nghiệp trường đào tạo sĩ quan nào không? Cỡ hắn chừng leo lên đến cấp bậc "hạ sĩ I" là cao rồi.

      Xóa
  44. @Sét Miền Tây. •


    13-14 tuổi, thậm chí nhỏ hơn đã được Cộng Sản Việt Nam tuyển mộ, giao cho súng đạn tha hồ chém giết. Đã có rất nhiều tên lảnh tụ trong Đảng CSVN công khai nhìn nhận điều này. Bao nhiêu đây thôi thì tụi khủng bố phải quì gối bái Cộng Sản Việt Nam làm SƯ PHỤ rồi.

    Võ Nguyên Giáp làm tướng khi còn ngồi trong hang pac pó với Hồ Chi Minh. Mang cái lon Đại Tướng khi trong tay lúc đó chỉ có mấy tên lính đói rách cho đến tận giờ. Cứ nhìn vào cái đám du thủ, du mũ, dối trá, gian xảo... thử hỏi tại đất nước mạt vân khi bọn này nắm trọn quyền trong tay.

    Lật chúng đi để cứu quốc, cứu dân là nhiệm vụ thiêng liêng của toàn khối dân tộc hôm nay.

    Trả lờiXóa
  45. @KheSanh111 •


    Trích: "Sự thật thì không chỉ có cuộc chiến năm 1979 mới thể hiện rõ sự kém cỏi của tướng Giáp. Mà ngay cả sau này sự việc mất Lão Sơn cũng là do lỗi của ông và đội quân dưới trướng ông."

    Tài liệu mới đăng bởi Binh Nguyen trên Thông Tin, Sự thật & Dân Chủ blog:

    3700 liệt sĩ VN trong mộ tâp thể ở TQ

    Tin từ Nhật Bản nói sau một trận đánh cách đây 26 năm, 3.700 lính Việt Nam tử nạn được chôn chung tại vùng núi biên giới Hà Giang nay thuộc về Trung Quốc.

    Tài liệu được nói là của Đại học Phòng vệ thuộc Cục Phòng vệ Nhật Bản tức Bộ Quốc phòng đề cập tới trận đánh hôm 12/07/1984 giữa lính Việt Nam và Trung Quốc.

    Tài liệu này được một người Việt ở Nhật Bản, ông Hà Minh Thành, dịch sang tiếng Việt và đăng tải trên một số trang mạng.

    Theo tài liệu này, trận tiến công của quân đội Việt Nam nhằm chiếm lại điểm cao Núi Đất, hay Cao điểm 1509, được xem là một trong các trận đánh đẫm máu và khốc liệt nhất ở Á châu thời kỳ sau này.

    Hai cao điểm Núi Đất (1509) và Núi Bạc (1250) nằm trên biên giới giữa hai nước được phía Trung Quốc gọi là Lão Sơn và Giả Âm Sơn.

    Tài liệu của Nhật nói trong chiến tranh biên giới 1979, hai cao điểm này thuộc về phía Việt Nam và do Việt Nam chiếm giữ.

    Tuy nhiên tháng Tư năm 1984, quân đội Trung Quốc lên kế hoạch đánh chiếm Lưỡng Sơn.

    Trong khoảng thời gian một vài tháng, Cao điểm 1509 đã lần lượt đổi chủ, cho tới tháng Bảy 1984, khi nó nằm trong tay quân Trung Quốc và Việt Nam tổ chức tấn công để giành lại Núi Đất.

    Mộ tập thể

    Ngày 12/07/1984, Việt Nam đã điều sáu trung đoàn tham gia trận tập kích trên triền núi. Thế nhưng kế hoạch của họ đã thất bại do bội phản "từ một sỹ quan quân báo cao cấp".

    Trong cuốn sách 'Bí mật về cuộc chiến Trung-Việt' của ba tác giả Trung Quốc Kim Huy (Jin Hui), Trương Tuệ Sinh (Zhang Hui Sheng) và Trương Vệ Minh (Zhang Wei Ming) cũng có chương nhắc đến Bấmtrận Lão Sơn, đăng trên mạng quốc phòng china-defense.com.

    Nhiều trang mạng tiếng Hoa và tiếng Việt khác hiện cũng có Bấmtư liệu gồm cả hình ảnhvề trận đánh ít được nói tới trên truyền thông chính thức tại Việt Nam.

    Núi Đất lúc đó nằm trong lãnh thổ Việt Nam, thuộc xã Thanh Thuỷ, huyện Yên Minh, tỉnh Hà Tuyên, nay là tỉnh Hà Giang.

    Các tài liệu đều nói trận đánh bắt đầu từ sáng sớm và kéo dài tới 17 tiếng đồng hồ. Dù rất ngoan cường nhưng phía Việt Nam đã phải rút lui, để lại 3.700 xác tử sỹ tại chiến trường.

    Thông tin trong cuốn 'Bí mật về cuộc chiến Trung-Việt' còn nói hai hôm sau đó, tức
    14/07/1984, phía Trung Quốc tiêu diệt thêm 60 lính Việt Nam sang thu gom xác liệt sỹ.

    Tất cả các xác binh sỹ Việt Nam sau đó được lính binh chủng hóa học của Trung Quốc hỏa thiêu bằng ống phun lửa.

    Việt Nam tưởng niệm bộ đội hy sinh hồi chiến tranh Biên giới 1979

    Trên blog của mình, ông Hà Minh Thành, người nói đã tới khu vực Núi Đất/Lão Sơn cuối năm ngoái, viết ông đã được giới thiệu hố chôn tập thể của các bộ đội Việt Nam.

    Khu vực này nay đã hoàn toàn thuộc về Trung Quốc. Chưa biết liệu phía Việt Nam có kế hoạch quy tập con số tử sỹ này hay không.

    Thông tin chưa được kiểm chứng mà một người dân địa phương cung cấp cho ông Thành nói một số bộ đội Việt Nam khi bị chôn vẫn còn sống.

    Thông tin về giai đoạn xung đột Việt - Trung sau cuộc chiến 1979 ít được nhắc tới ở Việt Nam.

    Trả lời BBC Tiếng Việt hôm 28/7, ông Bùi Tín, cựu đại tá Quân đội Nhân dân Việt Nam hồi đó nhưng hiện sống tại Paris, cho hay Bộ Tổng tham mưu của quân đội Việt Nam biết về thất bại của trận Núi Đất và quyết định cho rút quân vì thương vong quá cao (nghe phần audio).

    Hai nước ký Hiệp ước biên giới trên đất liền vào năm 1999 nhưng mãi tới năm ngoái mới thống nhất được đường biên.

    Quá trình đàm phán biên giới đất liền được nói kéo dài hơn 35 năm.

    Trả lờiXóa
  46. @CamQuanVNG •


    Thiên tài cầm quần của VNG:

    1) Chiến thuật biển người ( trận ĐBP đánh 3 ngày thì 10.000 quân dân bị loại ra khỏi vòng chiến. VNG đến nới chỉ huy của các tướng TQ báo cáo hết quân và tướng TQ đổi thành chiến thuậi "Giao Thông Hào".

    2) Chiến thuật cột chân lính vào thiết giáp và chân súng đại liên.

    3) Trước khi sung phong cho uông thuóc "Hùng-Anh" của TQ.

    Câu nói để đời VNG: Tư tuởng HCM vô cùng cao lớn, tôi bỏ cả đời người nghiên cứu tư tưởng BÁC mà vẫn chưa hiểu hết tử tưởng cao nghệu này.

    Trả lờiXóa
  47. @TRIỆU LƯƠNG DÂN •


    Ngài có hối tiếc gì về hơn 4 triệu người Việt Nam đã chết vì cuộc nội chiến ý thức hệ Cộng Sản?”
    Ông Võ Nguyên Giáp không đắn đo điềm nhiên trả lời bằng tiếng Pháp: "NON, PAS DU TOUT không hối tiếc"”!?

    NON, PAS DU TOUT  Non, je ne regrette rien
    ***********************************
    - Journaliste:
    « Général Giap, regrettez-vous de quatre millions de vietnamien sont morts dans la guerre du Vietnam ? »
    - Général Giap:
    « Non, je ne regrette rien
    NON, PAS DU TOUT
    Non, je ne regrette rien
    Non, rien de rien
    Non, je ne regrette rien
    Si je peux refaire la guerre, je vais la refaire pareil!
    Le mal que jait fait
    Ni le bien; tout ça mest bien égal!
    Non, je ne regrette rien
    NON, PAS DU TOUT
    Non, je ne regrette rien
    Cest fait
    Je me fous du passé!
    Quels millions mort que Général Giap pourrait être super grand!
    Combien de millions ont péri pour la grandeur de César ?
    Combien de millions ont péri pour la grandeur de Général Giap ?
    Avec mes souvenirs
    Jai déclenché des canons fournis par les chinois
    Ces canons transportés par mes camerades
    Sur les collines de Diên Biên Phu
    Ils sont tous morts
    Je nai plus besoin deux!
    Cest fait
    Je me fous du passé!
    Quels millions mort que Général Giap pourrait être super grand!
    Combien de millions ont péri pour la grandeur de César ?
    Combien de millions ont péri pour la grandeur de Général Giap ?
    Non, je ne regrette rien
    NON, PAS DU TOUT
    Non, je ne regrette rien
    Non, rien de rien
    Non, je ne regrette rien
    Si je peux refaire la guerre, je vais la refaire pareil!
    Le mal que jait fait
    Ni le bien; tout ça mest bien égal!
    *
    - Journaliste:
    « Général Giap, regrettez-vous de quatre millions de vietnamien sont morts dans la guerre du Vietnam ? »
    - Général Giap:
    Non, je ne regrette rien
    NON, PAS DU TOUT
    Non, je ne regrette rien
    Car ma gloire, car mes joies de la Victoire
    Hier et aujourdhui, dans lHistoire je suis entré avec Gloire!

    NO, NOTHING AT ALL  No, I dont regret anything
    **************************************

    - Journalist:
    « General Giap, do you regret about about 4 million Vietnamese on all sides were killed in the Vietnam War ? »
    - General Giap:
    « No, I dont regret anything!
    NO, NOTHING AT ALL
    No, I dont regret anything!
    If I can remake war, I will do in the same way
    Neither the good thats been done to me,
    Nor the bad;
    Its all the same to me!
    No, I dont regret anything!
    NO, NOTHING AT ALL
    No, I dont regret anything!
    Its done
    I dont care about the past!
    What millions died that General Giap might be great!
    How many millions of people
    How many millions died for the greatness of Caesar ?
    How many millions died for the greatness of General Giap ? ? ?
    No, I don’t regret none
    Not even one
    No, I don’t regret none
    NO, NOTHING AT ALL
    No, I dont regret anything!
    If I can remake war, I will do in the same way
    Neither the good thats been done to me,
    Nor the bad;
    Its all the same to me!
    *
    - Journalist: « General Giap, do you regret about about 4 million Vietnamese on all sides were killed in the Vietnam War ? »
    - General Giap: « No, I dont regret anything!
    NO, NOTHING AT ALL
    No, I dont regret anything!
    - Général Giap
    « No, I dont regret anything!
    NO, NOTHING AT ALL
    No, I dont regret anything!
    Because my glory, because my enjoyments of Victoire
    Yesterday and today, in the History I entered with Glory!
    No, I don’t regret none
    Not even one
    No, I don’t regret none
    Nor the good, I’ve had some
    Nor the bad, all the same I might add
    Cause my glory, my enjoyments of Victoire
    Yesterday and today, in the History I entered with Glory!

    Trả lờiXóa
  48. @VNGThienTaiCamQuan •


    Tóm gọn: Kinh nghiệm chiến trường của VNG là cái giường chưa đầy 3 mét vuông với 2 người vợ. Giáp chưa hề cầm súng ra chiến trường, đố các bạn kiếm cho ra 1 tầm hình Giáp chụp chung với chiến sĩ ngoài chiến trường.

    Trả lờiXóa
  49. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  50. @Em la Lu •


    Một Đảng cướp, một "chính" Quyền bán nước, thì thế nào là một Tướng giỏi, nếu hắn không phải là một kẽ say máu, tàn độc với dân tộc, tay sai cho ngoại bang?

    Hắn rồi đây cũng như chủ hắn HCM, muôn đời bị nguyền rủa thôi. Hắn đã bị trời phạt: "Nằm đợi chết, nhưng dằn vật mãi suốt bao nhiêu năm mới chết được".

    Trả lờiXóa
  51. @Lê Cửu Long •


    Giáp được phong Đại tướng khi còn trẻ (37 tuổi) và chưa học 1 trường Quân sự nào. Đây là 1 điều khá đặc biệt trong Quân sử Thế giới. Một Tướng mà không học 1 trường Quân sự nào thì lấy đâu ra khả năng Tham mưu, chiến thuật và kế hoạch điều quân v..v. Điều này giải thích tại sao trong các chiến dịch lớn từ 1950- 54, nhất là ĐB Phủ, Giáp chỉ ru rú tại bản doanh chỉ huy, còn toàn bộ giao cho các tướng Chệt chỉ huy.

    Với QLVNCH, các Tướng chỉ huy luôn luôn thị sát chiến trường. Cố Đại Tướng Đỗ Cao Trí (Tư Lệnh Quân Đoàn III) trong cuộc hành quân đánh vào mật khu VC tại Miên, dùng trực thăng đáp ngay xuống mặt trận. Tướng Phạm Văn Phú khi giữ chức Tư Lệnh SĐ I BB cũng dũng cảm như Tướng ĐC Trí.

    Vì Giáp không qua 1 trường lớp Quân sự nào, nên Giáp chỉ có 1 chiến thuật duy nhất: LẤY THỊT ĐÈ NGƯỜI (Biển người). Qua nhiều trận đánh thực tế, chứng tỏ chiến thuật này đã bị phá sản, Giáp thực hiện đúng câu: "Nhất Tướng công thành, vạn cốt khô".

    Cách đây khá lâu, trong 1 bài bình luận, tôi viết: Đúng ra, chúng ta không gọi Giáp là Đại tướng, mà gọi hắn là: DẠI TƯỚNG hoặc HÈN TƯỚNG. Thứ nhất là hắn hoàn toàn không có khả năng quân sự, thứ hai là đường đường 1 Đại tướng mà lại hèn nhát, run sợ ngoan ngoãn nhận 1 chức vụ nhục nhả: Chủ tịch Ủy ban sinh đẻ có kế hoạch do thằng lưu manh mạt hạng Lê đức Thọ ban cho.

    Để diễn tả cho sự hèn hạ này, ngoài 2 câu thơ mà Anh ĐC đã dẫn trong bài chủ, tôi xin ghi 2 câu thơ khác, hơi tục 1 tí, nhưng đúng với thực trạng:

    "Ngày xưa, Tướng Giáp công đồn
    Ngày nay, Tướng Giáp BỊT L...N chị em." (Câu 2 chỉ có 8 chữ).

    Trả lờiXóa
  52. @lite_breeze •


    Tướng mà không biết giữ biển đảo cho quê hương mà chỉ mang vác vũ khí của giặc tàn phá đất nước thì gọi bằng cái tên gì?

    Trả lờiXóa
  53. @Cánh Dù miền Nam •


    Phải công nhận tướng VNG có tài xuất chúng thật, vì từ một người không biết gì về chiến thuật, chiến tranh mà làm Đại Tướng, cái thằng Bác mới đáng nể tự nhiên nổi hứng phong ngay cho Giáp làm Đại Tướng chẳng qua trường lớp nào. Trận ĐBP Giáp ngồi trong Hầm chỉ huy kiên cố để điều quân qua sự chỉ huy của các Cố Vấn Trung Cộng. Giáp vừa hèn vừa ác khi mình không dám thò mặt ra khỏi Hầm nhưng xua quân nướng hết vào cuộc chiến. Chính Giáp là cộng tác đắc lực cho HCM trong tết Mậu Thân 1968, gây ra toàn bộ tang thương trong ngày tết cổ truyền của Đồng Bào miền Nam. Giáp đã uống máu người không tanh, nhưng cuối cùng thì bị Lê Duẫn và Lê Đức Thọ thăng chức cho cằm quần Chị Em, một chức mà nếu gặp phải sĩ quan cấp úy của QLVNCH sẽ cắn lưỡi chết vì nhục tự bao giờ, chứ không phải ráng sống hèn, sống nhục như Giáp cho tới hơi thở cuối cùng.

    Trả lờiXóa
  54. @luumanhcongtu •


    Tên đại tặc giết người không gớm tay của Võ nguyên Giáp:
    1. Biển người theo kế sách Tàu Phù: tên lính nào thụt lùi, hoặc đứng lại bị tên sau bắn bỏ.
    2. Dùng chất kích thích cho Bộ Đội tấn công không còn sợ chết!
    3. Nướng Bộ Đội để lấy tiếng ngu.
    4. "Đánh thắng tướng thì tăng hàm tướng". Nhưng HCM quên VNG đánh thua trung sĩ VNCH, thì phải giáng xuống binh nhì = "Đội quần chị em".

    Trả lờiXóa
  55. @thong thien ty •


    Oái oăm thay cuộc đời, một tên tướng diệt chủng lẽ ra phải được làm công việc tái sinh, ngược đời bị chuyển xuống làm tên hãm... đẻ, bôi bác chế độ và bôi bác nhân phẩm cho ông tướng.

    Tôi không thể hiểu là ngày sinh nhật 103 năm của ông tướng không được cho trực tiếp thấy hình hoặc clip, kể cả vờ tờ vờ cũng lịm, nhiếu nhất là được cái ảnh bà Hà.

    Khó hiểu... kỷ niệm ngày mất Văn Cao, tác giả quốc ca, tiến quân ca cũng cho chìm xuồng, cọng sản: anh là ai.

    Trả lờiXóa
  56. @Nguyễn •


    Đây, Huế Tết Mậu Thân 1968
    Ai Tôi!
    Tác giả: Chế Lan Viên

    Mậu Thân 2.000 người xuống đồng bằng
    Chỉ một đêm, còn sống có 30
    Ai chịu trách nhiệm về cái chết 2.000 người đó?
    Tôi!
    Tôi - người viết những câu thơ cổ võ
    Ca tụng người không tiếc mạng mình
    trong mọi cuộc xung phong.
    Một trong ba mươi người kia ở mặt trận về sau mười năm
    Ngồi bán quán bên đường nuôi đàn con nhỏ
    Quán treo huân chương đầy, mọi cỡ,
    Chả huân chương nào nuôi được người lính cũ!
    Ai chịu trách nhiệm vậy?
    Lại chính là tôi!
    Người lính cần một câu thơ giải đáp về đời,
    Tôi ú ớ.
    Người ấy nhắc những câu thơ tôi làm người ấy xung phong
    Mà tôi xấu hổ.
    Tôi chưa có câu thơ nào hôm nay
    Giúp người ấy nuôi đàn con nhỏ
    Giữa buồn tủi chua cay vẫn có thể cười

    Huế Tết Mậu Thân 1968

    Trả lờiXóa
  57. @Cửu Bàn •


    Một con người đại bất tài, đại gian ác và không có chút tình người như ông Giáp mà cũng được ông Hồ phong đến chức Đại Tướng cái rụp (theo tiêu chuẩn độc hành độc đoán mà ông Hồ đã nêu ra là: Thắng Đại Tá thì được phong Đại Tá... thắng Đại Tướng thì được phong làm Đại Tướng nhưng ông Hồ lại không nói rỏ là ông Giáp đã thắng được Đại Tướng nào!). Rồi nhà cầm quyền CSVN dùng độc quyền thông tin của chế độ để nâng ông Giáp lên thành nào là "Võ Nguyên Giáp Thiên Tài Quân Sự!" nào là "Võ Nguyên Giáp Đại Đại Tướng!"... Báo hại cho hàng triệu người Việt Nam phải chết oan mạng với cái tên tướng đại bất tài và coi mạng binh sỹ như cỏ rát được gọi Thiên Tài Tướng Giáp này. Những tên lãnh đạo CSVN như Hồ, Duẫn, Lê Đức Anh, Giáp và BCT đảng CSVN phải chiệu trách nhiệm cho 4 triệu sanh mạng của nhân dân hai miền Nam, Bắc VN trong cuộc chiến được CSVN gọi là "Giải Phóng Miền Nam" này (ăn cướp miền Nam mới đúng)!

    Cám ơn anh Đặng Chí Hùng rất nhiều! Những bài viết của anh có dẫn chứng đầy đủ, không ai có thể phủ nhận những sự thật mà anh đã nêu ra được (bài viết này tuy hơi dài nhưng tôi cũng đã bỏ công đọc hết). Việt Cộng sẽ coi anh là cái đinh trong mắt, anh nên cẩn thận! Tôi tin là tất cả người Việt Nam kể cả đảng viên Cộng Sản có lòng với đất nước và dân tộc sẽ luôn ghi nhớ công ơn của anh đã làm cho tất cả mọi người đều mở mắt thấy rỏ những cái ác đến kinh thiên động địa của những lãnh đạo Cộng Sản!

    Trả lờiXóa
  58. Tôi không hiểu sao chủ trang blog này vẫn để thằng chó đẻ Nguyen Cong, tay sai của Việt Tân vào đây viết bậy như thế này. Tôi đã đề nghị bao lần rồi, hãy xóa ngay những bình luận và thông tin xuyên tạc, chửi bới chế độ và nhà nước Việt nam của tên Nguyen Cong này, không để trang Tuổi trẻ Việt nam trở thành diễn đàn cho bọn phẩn động vào đây chửi bới đất nước. Đập chết thằng Nguyen Cong này đi!



    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tôi không hiểu sao chủ trang blog này vẫn để thằng chó đẻ Tiểu Phẩm Nguyễn, tay sai của Việt cộng vào đây chửi bậy như thế này. Tôi đã đề nghị bao lần rồi, hãy xóa ngay những bình luận và thông tin xuyên tạc, chửi bới chế độ tự do và những người tranh đấu cho nhân quyền Việt nam của tên ngu xuẩn Tiểu Phẩm Nguyễn này, không để trang Tuổi trẻ Việt nam trở thành diễn đàn cho bọn phẩn mất dạy vào đây chửi bới . Đập chết thằng Tiểu Phẩm Nguyễn này đi!

      Xóa
    2. Tôi không hiểu sao chủ trang blog này vẫn để thằng chó đẻ Tiểu Phẩm Nguyễn, tay sai của Việt cộng vào đây chửi bậy như thế này. Tôi đã đề nghị bao lần rồi, hãy xóa ngay những bình luận và thông tin xuyên tạc, chửi bới chế độ tự do và những người tranh đấu cho nhân quyền Việt nam của tên ngu xuẩn Tiểu Phẩm Nguyễn này, không để trang Tuổi trẻ Việt nam trở thành diễn đàn cho bọn mất dạy vào đây chửi bới . Đập chết thằng Tiểu Phẩm Nguyễn này đi!

      Xóa
  59. Những gì Bác Giáp làm được thì lịch sử đã chứng minh. sự yêu mến kính trọng của nhân dân Việt Nam ta chứng minh cho tài năng và đức độ của Bác. Thế Giới cũng đã công nhận bác là một vị đại tướng của nhân loại. Bác đã ra đi để lại bao nỗi niềm đau đáu cho những người dân Việt. một số tên phản động sống nhờ vào nền hòa bình mà Bác góp một phần công sức không hề nhỏ để đem lại này lại cứ còn dám đăng đàn nói xấu bôi nhọ người đã khuất. thật là một lũ mạt hạng

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. @VNGThienTaiCamQuan •


      Tóm gọn: Kinh nghiệm chiến trường của VNG là cái giường chưa đầy 3 mét vuông với 2 người vợ. Giáp chưa hề cầm súng ra chiến trường, đố các bạn kiếm cho ra 1 tầm hình Giáp chụp chung với chiến sĩ ngoài chiến trường.

      Xóa
  60. Những gì Bác Giáp làm được thì lịch sử đã chứng minh. sự yêu mến kính trọng của nhân dân Việt Nam ta chứng minh cho tài năng và đức độ của Bác. Thế Giới cũng đã công nhận bác là một vị đại tướng của nhân loại. Bác đã ra đi để lại bao nỗi niềm đau đáu cho những người dân Việt. một số tên phản động sống nhờ vào nền hòa bình mà Bác góp một phần công sức không hề nhỏ để đem lại này lại cứ còn dám đăng đàn nói xấu bôi nhọ người đã khuất. thật là một lũ mạt hạng

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. @VNGThienTaiCamQuan •


      Tóm gọn: Kinh nghiệm chiến trường của VNG là cái giường chưa đầy 3 mét vuông với 2 người vợ. Giáp chưa hề cầm súng ra chiến trường, đố các bạn kiếm cho ra 1 tầm hình Giáp chụp chung với chiến sĩ ngoài chiến trường.

      Xóa
  61. @nguoiduatin •


    Ác Nhân Dị Sử. Phiếm (Tác giả Nguyễn Thanh Ty) Nguồn : Xây Dựng Houston.

    Đỗ Mười thuở nhỏ bẩm chất đần độn, học hành dốt nát, chỉ ham chơi, không thiết việc đến trường. Bố mẹ đánh mắng lắm Mười cũng chỉ cố đến lớp ba trường làng là hết mức. Ngày ngày giả vờ ôm cặp ra khỏi nhà là giấu vào bụi rậm, đi lêu lỏng cùng bọn “nhân dân tự phát” nghịch ngợm phá xóm, phá làng.Người trong làng, xã ai ai cũng kiềng mặt Mười.

    Đến năm 18 tuổi, bố mẹ già yếu quá không thể nuôi được Mười nữa. Mười chẳng biết nghề ngỗng gì làm để nuôi thân, lâm vào cảnh đói rách triền miên.Một hôm, có người hoạn lợn từ phương xa vào làng Mười để hành nghề. Bản tính vốn du côn, ưa chơi dao búa, Mười thấy ông thợ hoạn khua dao cắt dái lợn, máu me đầm đìa thì lấy làm thích thú lắm. Bèn xin theo học nghề. Học chữ nghĩa thì tối dạ nhưng học cầm dao thì Mười tỏ ra có năng khiếu vượt bực.Chỉ sau ba lần cầm dao thực tập, sư phụ “hoạn trư” rất hài lòng đã tìm được đệ tử chân truyền nên cho phép Mười xuống núi, ra tay hành hiệp, tế độ loài heo.

    Từ đó, ngày ngày Đỗ Mười đi khắp xã Đông Mỹ, quê của hắn, thổi sáo toe toe, toét toét, rao thiến lợn, kiếm ăn. Tay nghề xuất sắc, tiếng lành đồn xa, cả cái huyện Thanh Trì, Hà Nội, những nhà có nuôi lợn, ai ai cũng cố mời cho được Mười đến nhà ra tay “giải phóng” dùm “của nợ” bầy heo của mình. Tiền công trả rất hậu hỉ. Đời sống của Mười phất lên, tuy không giàu có gì cho lắm, nhưng chuyện rượu “quốc lũi”, thịt chó thì tha hồ ngất ngưỡng thường xuyên với đám “nhân dân tự phát” ở các bến xe, bến đò. Đêm nào Mười cũng say be bét, bò lê, bò càng trở về nhà.

    Lời khuyên răn, dạy bảo của bố mẹ, Mười bỏ ngoài tai. Đôi khi còn sừng sộ mắng trả.

    Một ngày kia, Mười đang xắn tay áo, múa dao chăm chú thiến heo thì có một người đứng chắp tay sau đít, theo dõi từng động tác của Mười. Xong việc, Mười ngẫng lên, thấy một lão già ốm nhom, má hóp, trán hói, mắt sâu, râu lưa thưa dưới cằm, đang chắm chăm nhìn mình, miệng đang tủm tỉm cười. Mười tưởng lão già đang chế nhạo nghề hoạn lợn của mình nên nổi cáu, sừng sộ giọng du côn:

    -Ê! Cười cái đíu gì thế? Chưa bao giờ thấy người ta thiến lợn à?

    -À không! Không dám đâu! Chẳng qua lão thấy đường dao của chú khéo quá nên hâm mộ đứng xem chơi ấy mà!

    Thấy người khách ra điều nhỏ nhẹ, lại khen mình nữa nên Mười khoan khoái trong lòng, bèn dịu giọng lại, cười cầu tài:

    -Thế ông có muốn tôi đến nhà để “giải phóng” cho bầy lợn của ông không?

    -Ta chả có heo qué gì để mời chú đến “giải phóng” nhưng thích tay nghề của chú nên muốn mời chú hợp tác trong việc làm ăn lớn. Chú có muốn không?

    - Công việc của ông có liên quan gì đến nghề thiến lợn của tôi mà hợp tác?

    -Nghề làm ăn của ta cần có người biết cầm dao khéo và gan dạ như ngươi!

    -Nhưng thú thật, gan thì có đủ nhưng đường dao thì vẫn chưa được điêu luyện lắm. Thiến mười con thì ba con bị nhỡ dao phải làm thịt. - Mười vờ khiêm tốn.

    -Ta chỉ cần phân nữa ấy cũng đủ lấy thiên hạ rồi.

    -Mà nghề của ông làm gì? Tôi phải biết mới theo đượcchứ?

    -Nghề bán nước!

    Đỗ Mười phá lên cười hô hố:

    -Ối cái thứ nước vối bán ở mấy cái quán dọc đường, hay theo bến xe đò ấy khấm khá thế quái nào bằng cái nghề hoạn của tôi? Thôi đi ông ơi! Cho tôi vái cả nón!

    -Ấy! Chú chớ có hiểu lầm! Nước đây nói theo tiếng Đại Hán là “giang sơn ”, là đất nước chứ chẳng phải cái thứ nước vối tầm thường của chú tưởng đâu đấy!

    Mười cười mỉa:

    -Gớm nhẻ! Thế ông là ai, có quyền hạn gì mà có thể đem nước ra bán? Làm vua chắc?

    -Ta là ai thì chú chưa cần biết vội. Chỉ biết rằng nếu chú chịu theo ta thì sau này sẽ được quyền chức, giàu sang tột đỉnh, con cháu vinh hiển suốt đời. Thế nào có chịu không?

    Thấy nói đến giàu sang, quyền chức, Mười sáng mắt lên nhưng còn ngần ngại:

    -Việc này trọng đại, tôi không thể tự mình quyết được! Để tôi về hỏi bố tôi xem sao đã rồi giả nhời ông sau.

    -Ừ! Thế thì tốt. Nhưng phải nhanh nhanh lên mới được.

    -Nhưng lúc đó biết tìm ông ở đâu?

    -Cứ đến Cao Bằng, vùng biên giới Hoa-Việt, hỏi thăm người dân ở đấy, tìm đến hang Pắc Pó, gặp Hồ chí Minh, tự khắc người ta sẽ chỉ cho.


    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nghe nói tên Hồ Chí Minh, bất giác Đỗ Mười hoảng hốt, sụp xuống lạy như tế sao:

      -Đỗ Mười này là kẻ ngu hèn đáng chết, có mắt mà không ngươi, không biết Ngài là “cha già dân tộc”. Bố tôi cứ nhắc đến Ngài như là bậc anh hùng đời nay sánh với Tào Tháo thủa xưa. Xin Ngài thứ tội chết cho!

      Già Hồ đưa tay đỡ Mười đứng lên rồi ôn tồn bảo:

      -Được rồi! Không biết là không có tội. Đừng gọi ta là Ngài, phong kiến, cổ hủ lắm. Hãy gọi ta là “Bác” hay “Cha già dân tộc” cho có vẻ cách mạng và thân tình trong nhà.

      Nói xong, lão già Hồ thò tay vào túi áo phía bên tay trái móc ra gói thuốc Ăng Lê Phillip Moris mời Đỗ Mười một điếu để gọi là kết giao tình đồng chí. Đỗ Mười đưa cả hai tay ra run run đỡ lấy điếu thuốc quí rồi giắt vào mép tai chứ không dám hút.

      Già Hồ miệng tủm tỉm cười, lại đưa tay vào túi áo phải, móc ra một bịch nhựa đựng giấy quyến, thuốc rê, rồi quấn một điếu “bốc lăn xe” to như sâu kèn, le lưỡi ra liếm vòng tròn điếu thuốc, ngậm vào miệng, bật quẹt lửa đốt thuốc. Hít hít mấy hơi, xong bảo:

      -Nào chú hãy hút với Bác đi chứ, đồng chí Mười!

      -Dạ em không dám đâu. Bác hút “bốc lăn xe” thì em nào dám hút thuốc của đế quốc!

      -Đừng ngại! Bác mời! Khách quí Bác mới mời đấy! Mà quí vì cái tài múa dao của chú nữa đấy. Nào! Hãy hút vì tinh thần cách mạng vô sản của chúng ta! Hẹn sớm gặp lại. Chào nhé!

      Già Hồ đã đi khá xa mà Đỗ Mười vẫn còn đứng ngẫn người ra như kẻ mộng du, không hiểu lão ấy nói “cách mạng vô sản” là cái quái quỉ gì. Mặc, miễn giàu sang là được. Mười vừa bước đi, vừa lẩm bẩm trong mồm:

      -Ông đíu cần hiểu cách mạng với vô sản là cái chó gì miễn có tiền, có quyền là được!

      Hôm ấy, Đỗ Mười về nhà sớm hơn thường lệ. Ông bố lấy làm ngạc nhiên vì chiều nào Mười về đến cửa là đã say khước, miệng lè nhè những lời chửi thề, thô tục. Bèn hỏi:

      - Hôm nay không có mối à? Về sớm thế?

      - Chả phải thế bố ơi! Vào đây con bảo cái này!

      Đỗ Mười kể lại sự việc ban sáng cho bố nghe xong rồi hỏi:

      -Nghề hoạn lợn so với nghề buôn vua khác nhau thế nào?

      -Hoạn lợn là nghề ti tiện, cơm kiếm được chỉ đủ đút vào mồm, sánh làm sao được với nghề buôn vua. Trúng mánh một phát là giàu sang, vàng bạc châu báu cơ man nào mà kể, hơn cả Lã bất Vi đời nhà Tần ấy chứ!

      -Thế sánh với nghề buôn nước thì thế nào?

      -Thế nào nữa? Đem được giang sơn của tổ tiên ông bà, của cả thiên hạ ra bán cho ngoại bang thì lợi lộc, của cải chất như núi, quyền cao, chức trọng tột đỉnh. Muốn hô gió có gió, muốn gọi mưa có mưa. Tám chục triệu dân nước Việt này sẽ quì mọp dưới chân mày mà tung hô “Hoàng đế Đỗ Mười muôn năm trường trị, thống nhất giang hồ sống mãi trong quần… chúng” ấy chứ.

      Mười nghe xong, ngữa mặt lên trời cười to ba tiếng. Tiếng cười nghe ghê rợn như tiếng lợn bị thiến.

      Hôm sau, Mười đem hương đèn ra bờ sông tế lễ, bỏ nghề thiến lợn, ném dao mổ xuống dòng nước. Từ giả bố mẹ già, quyết tâm tìm đường lên hang Pắc Pó để hợp tác với “Bác Hồ - Cha già dân tộc” mưu đồ việc lớn. Trước khi đi, Mười thề độc một câu:

      -Không thành danh, quyết không trở về cái xã Đông Mỹ, huyện Thanh Trì này!

      Năm đó, 1939, Mười đúng 22 tuổi, bỏ nhà theo già Hồ và đảng Cờ đỏ, để đi ăn cướp.

      Khi tìm được đến hang Pắc Pó, gặp được già Hồ trên nhà sàn Thượng, Mười sụp xuống lạy ba lạy, xin được thu nạp. Già Hồ mừng lắm, đưa tay đỡ Mười lên và cười nói:

      -Được chú đến đây là phước lớn của Đảng ta! Mưu lớn ắt phải thành.

      Đoạn cầm tay Mười dắt vào nhà trong, giới thiệu với hai người đang có mặt trong phòng.

      -Để Bác giới thiệu cho các chú quen biết với nhau. Đây là chú Giáp. Kia là chú Đồng. Còn đây là chú Mười. Ba chú hãy bắt tay nhau và từ nay hãy gọi nhau là đồng chí nhé.

      Ba người vừa ngượng nghịu bắt tay nhau theo kiểu Phú Lãng Xa, vừa cúi gập người xuống, nửa Âu, nửa Á trông ngô nghê, buồn cười, mồm lí nhí chào: Đồng chí! Rồi cả ba đều im lặng, giữ kẽ.

      (Xin xem tiếp phần dưới)

      Xóa
    2. Mãi khi ngồi vào bàn uống nước trà, đến tuần thứ ba, già Hồ mới mở miệng:

      -Hôm nay Bác rất vui, rất thỏa mãn trong lòng là vì Bác đã tìm được ba hào kiệt trong đời chính là ba đồng chí sẽ giúp cho Đảng, cho Bác sớm hoàn thành mưu đồ đại sự. Lưu Bị ngày xưa cũng nhờ có ba đại tướng là Quan, Trương, Triệu giúp sức mà lập nên nhà Hán. Bác phân công cho ba chú như sau: Chú Giáp lo đánh giặc bên ngoài, chú Mười lo dẹp loạn bên trong, còn chú Đồng sẽ ngồi trong nhà sàn cùng ta vạch định kế hoạch lúc tiến, lúc thối. Nào! Các chú có nhất trí không?

      Ca ba cùng đứng lên một lượt, vòng tay, cúi đầu cung kính đáp một rập:

      - Bác thật là anh minh thần võ, là đỉnh cao trí tuệ loài người! Chúng tôi đồng ý, nhất trí với Bác. Đúng như nhân dân ca tụng khắp trời rằng: “Bác Mao đâu ở nơi xa! Bác Hồ ta đó chính là Bác Mao”!

      Hồ Chí Minh ngồi nghe ba tên Giáp, Đồng, Mười xun xoe nịnh hót, bợ đít mình như thế lấy làm vui vẻ, thích chí lắm. Cứ đưa ray vuốt chòm râu lưa thưa của mình, cười ruồi mãi.

      Kể từ đó, Mười được Hồ giao cho quyền hạn rất lớn, được quyền “tiền trảm hậu tấu”. Từ năm 1945 đến năm 1955 Đỗ Mười nổi tiếng như cồn về cuộc đại càn quét “gián điệp” ở Hải Phòng với câu danh ngôn để đời: “Thà giết lầm hơn bỏ sót”. Mười hoạt động hăng say, tích cực trong các chủ trương lớn của Mao-Hồ như “Cải cách ruộng đất”, đại thanh trừng “Xét lại”, trù dập phong trào “Nhân văn giai phẩm”, tắm máu nhân dân Quỳnh Lưu - Phát Diệm… Đặc biệt là ký Nghị quyết 49/NQ/TYQH ngày 20/6/1961, cho phép công an bắt giam mọi công dân mà không cần trưng ra chứng cớ, hoặc xét xử. Tay nghề “họan lợn” năm xưa bây giờ đổi sang cắt cổ người như ngoé đã làm cho con đường “hoạn lộ’ Đỗ Mười thênh thang mở rộng. Máu người dân vô tội càng chảy nhiều bao nhiêu danh vọng, quyền lực của Mười càng thăng tiến vùn vụt bấy nhiêu.

      Chỉ trong vòng hơn mươi năm, từ một Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Hà Đông năm 1946, Mười nhảy lên chức Phó Thủ tướng kiêm Chủ nhiệm Ủy Ban Kiến thiết Cơ bản Nhà nước năm 1963. Năm 1973, Mười nắm quyền Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ Xây dựng cho đến năm 1991, được bầu lên chức Quốc vương, tức Tổng Bí Thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng cho đến 1997. Mười làm vua chỉ được có 6 năm thì bị Hoàng đế Đại Hán là Giang Trạch Dân tước quyền, lấy lại ngôi báu giao cho Lê Khả Phiêu.

      Đáng ra, năm 1969 khi Hồ Chí Minh sắp “chuyển sang từ trần” thì Mười sẽ được đề cử lên làm Quốc vương thay mình để trị vì dân đen nhưng bị hai soán thần là Lê Duẫn và Lê Đức Thọ âm mưu đoạt ngôi theo cách của hai hoạn quan Dịch Nha và Thụ Điêu ám hại vua Tề Hoàn công thời Đông Chu là “cách ly” Hồ với mọi quan hệ với bên ngoài và bỏ đói cho đến chết.

      Với tham vọng tóm thâu đất nước vào một tay, năm 1968, Hồ Chí Minh xua hết binh lực miền Bắc tấn công miền Nam vào đúng ngày mồng Một Tết Mậu Thân. Tưởng rằng đánh bất ngờ giữa lúc dân miền Nam đang vui vẻ đón Xuân, rước ông bà về ăn Tết với con cháu, sẽ không ai đề phòng chó cắn trộm. Nào ngờ, “vui Xuân nhưng không quên nhiệm vụ”, quân dân miền Nam đã giáng trả những đòn sấm sét làm cho bính lính già Hồ “sặc máu”, tan tành binh giáp. Lớp chết, lớp bị thương không biết bao nhiêu mà kề. Tàn quân kéo về Bắc không còn được một phần mười.

      (Xin xem tiếp phần dưới)

      Xóa
    3. Thua đau, nhục lớn, già Hồ uất ức sinh ra tâm bệnh, nằm liệt giường cả năm. Bọn Lê Duẫn và Lê Đức Thọ từ lâu bị già Hồ xem là có cốt tướng phản, không được tin dùng trong những chức vụ quan trọng, chỉ cho hầu cận bên mình như những thái giám nên đem lòng oán hận. Bọn Duẫn, Thọ đã có âm mưu trừ khử già Hồ để soán ngôi, nay cơ hội đã đến, liền cùng nhau ra tay. Lấy cớ già Hồ đang bệnh nặng không muốn tiếp kiến ai, hai tên Duẫn và Thọ nhốt riêng già Hồ trong phòng kín cho kẻ thân tín canh giữ ngày đêm và bỏ đói, không cho ăn uống gì cả. Đến ngày thứ mười, già Hồ đói, khát quá, bò ra cửa, kêu người dâng cơm nước. Kêu cả buổi chẳng có tiếng ai thưa. Đến hơn mười ngày nữa, người gầy rạc chỉ còn da bọc xương, hai mắt lờ đờ, nói thều thào không ra tiếng, chỉ ra hiệu bằng tay.

      Đến lúc này, Duẫn, Thọ mới triệu tập đông đủ Bộ Chính trị lại bên giường để nghe di mệnh của “Bác Hồ”. Lúc ấy, già Hồ không còn đủ sức nói được nữa, cố giơ cánh tay gầy xương chỉ vào miệng mình rồi chỉ vào Duẫn. Ý Hồ muốn nói: “Ta đói quá! Chính thằng Duẫn bỏ đói giết ta!”. Nhưng mọi người lại lầm tưởng già Hồ muốn truyền ngôi cho Duẫn nên cả bọn sụp xuống lạy vâng di mệnh và đồng tung hê: “Đồng chí Lê Duẫn muôn năm”.

      Già Hồ thấy bọn ngu này hiểu lầm ý mình, uất khí quá, miệng thổ ra một đống huyết, mắt trợn ngược, ngoẹo đầu sang một bên, tắt thở, đi luôn một chuyến tàu suốt, chạy theo các bác Mác, bác Mao đang chờ bên kia thiên đường Cộng sản.

      Chỉ riêng mỗi mình Đỗ Mười là biết được ý của già Hồ, nhưng ngó quanh thấy toàn là phe đảng của Duẫn, không dám cãi, lòng rất căm tức nhưng đành câm họng chờ cơ hội sau này.

      Già Hồ chết rồi, bọn Duẫn, Thọ không theo di chiếu của Hồ là hỏa thiêu nhục thể rồi đem tro cốt rãi trên ba miền Bắc, Trung , Nam, lại đem xác Hồ phơi khô trong lăng Ba Đình để trả hận .

      Âu đó cũng là ác giả ác báo cuộc đời của một gian hùng. Lưới trời tuy thưa mà khó lọt.

      Năm 1977 Mười giữ chức Phó Thủ tướng kiêm Trưởng Ban Cải tạo Công Thương nghiệp là thời gian Mười ra tay tàn ác khủng khiếp nhất. Mười đề ra chính sách “đánh tư sản mại bản” và “cải tạo thương nghiệp” ở miền Nam, để tha hồ bắt giam, giết người, cướp của.

      Những ai bị Mười lên danh sách liệt vào hai thành phần đó là bị tù tội, tán gia bại sản. Mười trả thù “ngụy quân, ngụy quyền” bằng tù “cải tạo”, đày thân nhân họ lên vùng “kinh tế mới”, thu vàng bán bãi sau năm 1975. Mười đã thu hết kinh nghiệm máu lửa của thời làm Bộ Trưởng Nội thương miền Bắc thời gian 56-57 vào thanh lý miền Nam.

      Con dao thiến lợn năm xưa giờ trở thành cây “tàn chi quái đao” đầy uy lực tàn độc, sắc bén vô song, chém người không vấy máu. Có người sợ đến đỗi khi nhận được “Giấy mời” của Mười, đã đứng tim, ngã lăn ra chết ngay. Rất nhiều người uất ức phải nhảy lầu hoặc treo cổ tự vận trong thời gian này. Con số nạn nhân của Mười có cả hàng chục, hàng trăm ngàn người.

      Đến năm 1997 tuy đã xuống ghế rồi nhưng phe cánh trong triều hãy còn đông nên Mười vẫn còn nhiều quyền lực trong vai trò Thái Thượng hoàng Cố vấn của Ban Chấp hành Trung ương Đảng.

      Tuy quyền uy lên tột đỉnh như vậy, Mười vẫn luôn mang mặc cảm cái dốt nát và cái nghề hoạn lợn của mình. Mặc dù lúc sinh thời, già Hồ thấy cái nghề của Mười ti tiện quá nên cho chép trong sử của đảng là Mười làm thợ sơn. Trong những lần sang Bắc kinh chầu Thiên tử, Mười đều bị bọn Tàu xỏ xiên đem cái nghề thiến heo ra làm nhục mình. Mười cay đắng, ngậm bồ hòn làm ngọt. Nhưng sự uất ức căm thù cứ ngày càng dồn nén, Mười thề quyết có ngày sẽ trả mối hận này. Năm 1975, sau khi cướp được miền Nam, thống nhất lãnh thổ, Mười là một thành viên trong tập đoàn Lê Duẫn chủ trương phản Tàu theo Nga.

      Thiên địa bất dung gian, chỉ có 4 năm sau, tập đoàn Bắc Bộ phủ bị Đặng tiểu Bình sai Hứa thế Hữu và Dương đắc Chí mang quân sang “dạy cho quân hắc tâm vô ơn một bài học” khiến cho hàng vạn quân dân 6 tỉnh miền biên giới nát thây oan uổng. Chưa tính đến thiệt hại nhà cửa, tài sản bị bọn Tàu cướp, phá tan hoang thành bình địa.

      (Xin xem tiếp phần dưới)

      Xóa
    4. Năm 1991, Mười, Kiệt, Anh đành phải cởi trần vai áo, đầu đội mũ gai, sang Bắc kinh quì lạy Thiên tử Giang trạch Dân xin làm chư hầu trở lại một cách nhục nhã.

      Thù riêng chưa trả được, nhục nước còn mang thêm. Mười nghiến răng thề rằng: “ Thù này, hận này giờ chưa thể rửa được thì đến đời con ta phải trả cho bằng được”.

      Tháng 7 năm 1997, Đỗ Mười và Võ văn Kiệt sang họp ở Bắc kinh, lại bị làm nhục lần nữa sử chép:

      “Mùa thu năm Đinh Sửu, Quốc vương Đỗ Mười và Tể tướng Võ văn Kiệt sang chầu Thiên tữ Giang trạch Dân. Cuộc chầu Thánh Thiên tử lần này rất căng, không khéo lại có bài học nữa thì thanh niên Việt Hoa tha hồ mà chết. Trong buổi họp, Giang là người có học, thâm trầm, mưu cơ, tính toán rất cẩn thận. Mỗi lời, mỗi ý rất văn hoa, lại ưa xen vào các câu trong kinh điển cổ, hoặc những câu thơ, câu từ. Ngược lại Đỗ Mười lại dốt đặc cán mai. Lại hay lẫn. Một sự kiện nói rồi, bàn rồi, lát sau y quay lại. Trong một bữa ăn, Giang móc lò Mười xuất thân là tên hoạn lợn bằng câu: “Lợn Trung Quốc không to béo bằng lợn Việt Nam, vì chúng ham nhảy cái quá. Còn lợn VN hầu hết là lợn thái giám nên to lớn”. Mười biết bị chơi xỏ, căm lắm, nhưng không làm gì được. Thêm nữa, trong lúc hai bên nâng ly, Giang ứng khẩu đọc hai câu thơ:

      Độ tận kiếp ba huynh đệ tại,

      Tương phùng nhất tiếu mẫn ân cừu.

      Thông dịch viên dịch lại cho Mười nghe như sau: “Sau khi trãi qua cơn sóng gió, tình anh em vẫn còn. Hôm nay, gặp lại nhau, cười một cái, mới hiểu rõ ai là bạn ai là thù”. Mười không hiểu ý Giang muốn nói gì. Khi về khách điếm, Mười hỏi lại bọn trí thức đi theo cố vấn. Bọn chúng giảng rõ rằng Giang có ý đe dọa. Mười gặng hỏi, chúng giảng:

      Cầu thứ nhất: Hãy coi gương của Lê Đức Anh. Anh bị méo miệng, một mắt nhắm không được. Bán thân bất toại. Vì có chữ: Độ là bến đò. Tận là hết. Kiếp tiếng nhà Phật là tai vạ. Huynh là Anh. Nghĩa là thằng Anh bị tai vạ hết kiếp.

      Câu thứ hai: Bây giờ gặp nhau ở đây, tao cười một tiếng để chúng mày biết cái tội lấy oán trả ân.

      Mười nghe giảng xong sợ khiếp, nhưng nửa tin, nửa ngờ, hỏi lại: Lê đức Anh bị đánh thuốc độc từ bao giờ?Bọn tùy tùng nhắc: “Cách đây mấy năm, Ngài, Lê đức Anh với Võ văn Kiệt sang Quảng Đông họp. Trong dịp đó Anh được tặng một cái áo. Chính cái áo có tẩm nước hoa đó đã làm cho Anh bị xuất huyết não, thành bán thân bất toại. Mười nhớ lại, không những Lê đức Anh mà Đào duy Tùng, Lê Mai đều bị đầu độc cùng một kiểu như thế cả, sợ quá, mồ hôi toát ra như tắm. (Theo GS Trần đại Sỹ)

      Kể từ đó Mười giữ mình, tránh họa diệt thân, không dám sang Trung Quốc nữa. Nhưng mối hận vẫn còn chất chứa trong lòng.

      Mười có hai con, một trai, một gái. Đứa con trai đầu lòng khi sinh ra không có hậu môn. Dân Hà Nội kháo nhau rằng vì Mười ác quá, bàn tay vấy đầy máu dân vô tội nên bị báo ứng để trả nợ. Không đêm nào Mười ngủ yên giấc. Cứ chợp mắt là mộng thấy hồn ma kéo cả bầy đứng bên giường đòi mạng. Ác mộng triền miên khiến Mười phát điên loạn, mất trí nhớ, đã hai lần phải vào bênh viện tâm thần một thời gian để điều trị.

      Lúc mới sinh thằng con trai, Mười đặt tên nó là Đỗ Hành. Gìa Hồ thấy Mười dốt nát, đặt tên cụt lủn giống như cha nó là Đỗ Mười, bèn ban thêm chữ lót là “ngọc” cho cao quí, xứng với dòng dõi tướng quân của triều đình. Thành ra Đỗ ngọc Hành.

      (Xin xem tiếp phần dưới)

      Xóa
    5. Đứa nhỏ Ngọc Hành sinh ra đã ba ngày mà không ỉa được cứt su nên bụng chướng lên như cái trống. Thở không được, mặt mày tím ngắt. Mười muốn đưa con vào bệnh viện nhờ đốc tờ Tây giải phẫu nhưng còn ngại ngần bèn hỏi ý kiến Trường Chinh. Chinh vốn chủ trương theo Tầu, từ năm 1951, trong chức vụ Tổng Thư ký đảng Lao Động Việt Nam, đã từng tung ra truyền đơn hô hào nhân dân Việt Nam hãy “bỏ chữ Quốc ngữ để học chữ Tàu, bỏ bệnh viện, bỏ nhà bảo sanh và cách chữa bệnh theo Tây phương để theo thuốc Tàu…” nên Chinh gạt phắt và nói rằng:

      -Y khoa của bọn Tây chỉ cắt, đục, khoét. Chúng ta hãy gạt ngay cách chữa bệnh của bọn Đế quốc. Chúng ta hãy dùng thuốc dán của Tàu danh tiếng khắp cả hoàn cầu để chữa cho cháu nó. Vã lại cháu nó là máu huyết của quí tộc, của dòng dõi vua chúa thì làm sao để cho bọn Đế quốc sờ tay vào được.

      Mười nghe lời Chinh, mua thuốc dán hiệu “Con rắn”, công hiệu như thần, trị bá bệnh, về dán vào hậu môn cậu quí tử Đỗ ngọc Hành. Sang ngày thứ năm, đứa bé tắt thở, cả mình mẩy đều thâm tím vì bị ứ máu. Nghĩ rằng Trường Chinh có ý hại cho mình tuyệt giống nên từ đó Mười thâm thù Chinh đến xương tủy.

      Mấy năm sau, Mười sinh tiếp đứa thứ hai nhưng lại là con gái. Mười đặt tên là Đỗ ngọc Bẹc. Bẹc giống cha, có cái lỗ mũi kỳ lân rất to và mang tính di truyền học rất dốt không kém Mười thuở bé, nhưng tính lại thích đua đòi ăn chơi, chưng diện.

      Một lần, Mười nhân tiện công tác, ghé thăm con gái tại trường Trung học nọ. Lúc vào văn phòng hỏi cô thư ký gọi dùm đứa con đang học lớp 9 tên Đỗ thị Bẹc. Cô thư ký tìm hết danh sách 4 lớp 9 trong trường vẫn không có tên. Mười nghĩ rằng mình đã đến nhầm trường. Vừa lúc ấy, chuông reo giờ ra chơi. Học sinh túa ra sân, Mười thấy con gái mình liền vẫy gọi vào. Cô thư ký thấy thế mới bảo:

      -Cô ấy tên là Bích, Đỗ ngọc Bích chứ có phải là Ngọc Bẹc đâu!

      Mười kêu lên:

      -Ối giời ơi! Con ơi là con! Thằng bố mày đặt tên cho mày là Bẹc, tên Tây cho sang đấy con ạ. Bẹc (perle) là ngọc trai đấy. Tưởng mày cãi tên gì cho hay ho chứ Ngọc Bích hơn gì Ngọc Trai. Bích hay Bẹc cũng thế thôi.

      Năm ở cấp 3, Ngọc Bẹc không đủ điểm để lên đại học, Bác Mười chỉ thị cho trường này phải tăng điểm cho con mình. Vị Hiệu trưởng trường CNKT1 đã một lần bị Phó Thủ tướng Mười hăm cho ăn cứt khi xin di dời trường trở lại Hà Nội rồi nên hãi quá phải họp Hội đồng giáo viên lại cùng nhau tăng điểm cho Ngọc Bẹc. Trong thời chiến tranh, trường này phải sơ tán về Lạng Giang. Sau 1975, vị Hiệu trưởng kiến nghị xin cho trường được dời về nguyên quán, Mười phán:

      -Ở Lạng Giang rộng rãi thông thoáng không chịu ở lại đòi về Hà Nội để ăn cứt à?

      Hôm ăn khao con mình đỗ tú tài, quan lớn trong triều đến dự rất đông, Đỗ Mười chắc lưỡi tiếc rẽ:

      -Cái đám giáo viên trường CNKT1 cho điểm keo kiệt quá. Chỉ còn thiếu có nửa điểm nữa là con bé nhà tôi đã đậu hạng “Ưu” rồi chứ có phải cái bằng hạng “Bình thứ” này đâu.

      (Mấy tuần nay, cô Bẹc Bích này muốn nổi tiếng tắt nên chơi bạo bằng cách chọc giận thiên hạ bằng một bài viết rất ư là “vô văn hóa” bảo rằng dân Việt là một phần máu mủ của Trung Quốc, đất nước Việt cũng là của Trung Quốc. Thiên hạ đã đưa cô ta lên bàn mổ, đỗ nước sôi, cạo sạch bách không còn một cọng lông. Chuyện rất lý thú có nhiều tình tiết ly kỳ, xin xem truyện “Dập mật” kỳ tới sẽ rõ.)

      Tháng 6 năm 1991, Mười lên ngôi Quốc vương với chức Tổng bí thư đảng Cờ đỏ, nắm quyền sinh sát dân tộc suốt hai nhiệm kỳ.

      Tháng 6 năm 1997, Mười bị Thiên triều Đại Hán truất quyền để đưa con gà nòi của mình là Lê Khả Phiêu lên ngôi Quốc vương và tấn phong cho Mười chức Thái Thượng hoàng, cùng với Lê Đức Anh làm Cố vấn cho Ban Chấp hành Trung Ương đảng Cộng Sản VN.

      Tuy ở chức Cố vấn, bản chất vốn ác và tham quyền cố vị, Mười vẫn muốn giữ chặt quyền lực trong tay, quyết đoán hết việc triều chính nên đến tháng 12 năm 2001, Mười bị Hoàng đế Đại Hán là Giang Trạch Dân lột áo mão, đuổi ra khỏi triều, truyền lập tức phải về quê làm thứ dân.

      (Xin xem tiếp phần dưới)

      Xóa
    6. (Phần kết)

      Mười về quê mang theo hơn hai mươi xe của cải, châu báu, đô la đã vơ vét được suốt thời gian cầm quyền, cầm dao đi “cải cách ruộng đất”, “cải tảo tư sản”, cải tạo công thương nghiệp”, bán bãi vượt biên thu vàng… xây dựng dinh thự nguy nga như cung điện vua chúa để ở.

      Bạn đồng liêu là Anh Chột lúc đưa tiễn chúc mừng rằng: “Đồng chí đã hạ cánh an toàn”.

      Tuy “phục viên”, Mười vẫn sống sung sướng như một đế vương xưa nay. Năm 2008, Mười đã 91 tuổi mà vẫn còn sung sức và dâm lắm. Hàng ngày dùng toàn sâm Cao ly và bào ngư vi cá, yến sào. Mỗi tháng Mười “bồi dưỡng” sức lực bằng hai lần ăn thai nhi hầm thuốc Bắc. Năm đó, Mười “hủ hóa” với một nữ hộ lý 45 tuổi và sinh ra được một đứa con.

      Nhà thơ Nguyễn Duy Ân có bài thơ khen như sau:
      Đỗ Mười sinh con mọn
      Đỗ Mười sắp ngủm vẫn còn gân
      Sánh với dê, heo vượt bội phần
      Hộ lý bốn lăm dù chẳng trẻ
      So già chín mốt cũng tơ tân
      Ngày ba, bồi dưỡng bơ cùng sữa
      Tối bảy, tăng cường rượu với sâm
      Chớ nghĩ hoạn Mười sắp xuống lỗ
      Nanh dài, nọc nhọn vẫn mài đâm.
      Có kẻ đọc chuyện “Ác nhân dị sử” này xong, thở dài, cảm thán rằng:

      -Cả một Bộ Chính trị Trung Ương đảng cộng sản Việt Nam gồm toàn những tên ngu dốt cầm quyền cai trị, lại thêm hai tên Cố vấn, một tên hoạn lợn, một tên phu cạo mủ cao su lại càng ngu dốt tệ hại hơn nữa thì đất nước tất đi đến chỗ diệt vong, mất nước vào tay ngoại bang là điều hiển nhiên trước mắt, không phải ở đâu xa.

      Nguyễn Thanh Ty

      Xóa
  62. @SINH VIÊN •


    "Bởi vậy người ta sẽ dễ dàng giải thích, vì sao ông im lặng cho Hồ Chí Minh giết hại hàng triệu đồng bào trong CCRĐ. Tại sao ông Giáp im lặng cho Phạm Văn Đồng và Hồ Chí Minh ký công hàm bán Hoàng Sa - Trường Sa năm 1958. Những người ca ngợi ông sẽ lấy lý do gì bào chữa cho việc ông “có tâm” mà lại để những việc bán nước, giết người xảy ra ngay trước mũi khi ông nắm quân đội trong tay. Có lẽ ông Giáp cũng chỉ là một người cộng sản như bao cộng sản khác đó là: bán nước, độc tài, tàn ác và bất tài mà thôi!" Đây là một nhận định mà tôi hoàn toàn nhất trí với ông Đặng Chí Hùng, mặc dù ngay trước khi tôi chưa đọc những luận cứ của ông, tôi vẫn có suy nghĩ Võ Nguyên Giáp là một tướng tài. Xin cảm ơn ông Đặng Chí Hùng.

    Riêng tôi: Việc "ngày xưa đại tướng cầm quân. Ngày nay đại tướng cầm quần chị em" ông Đặng Chí hùng cho rằng "ông Giáp có quyền né tránh và thủ thân cho mình", nhưng tôi thì cho rằng đã thêm một bằng chứng, chứng tỏ đại tướng Võ Nguyên Giáp quá hèn quá bất tài, bởi một tướng tài thì phải nắm được quân và không thể chịu nhục như thế dù phải chết cũng cam lòng. Cũng do đó có thể coi tướng Giáp đã chết từ năm 1983 (xin nói rõ là chết nhục). Vài lời trao đổi với ông Đặng Chí Hùng, kính chúc ông khoẻ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. @HoaiHuong (trả lời) @SINH VIÊN •


      Thái độ cũng quan trọng ngang bằng khả năng.Chế độ cs độc tài có thành hình được...là nhờ vào chính cái tự do lương tâm của những con người như ông Giáp đây. Còn những người mà xiềng xích cs đã không có thể chinh phục họ được,đã bị cs thủ tiêu hoặc đày ải đến khốn cùng.

      Đối với những tướng cs,không có thứ gọi là tài năng,dũng khí. Họ không vì ái quốc, mà chỉ vì sự u mê chạy theo quyền lực; là những kẻ vụ lợi,bè phái. Là những kẻ côn đồ,ẩn trú dưới hai chữ.. Ái Quốc.

      Xóa
  63. Đại tướng Võ Nguyên Giáp, bác đã đến cõi vĩnh hằng gặp lại người thầy của mình là vị cha già kính yêu Hồ Chí Minh. Chúng con mong bác yên nghỉ nơi suối vàng, cảm ơn dân tộc Việt Nam đã sinh ra Người và Người đã đóng góp 1 phần máu thịt để giành độc lập dân tộc như ngày hôm nay

    Trả lờiXóa
  64. @HoChinhMi •


    Sự nghiệp của Đại đồ tể Võ Nguyên Giáp

    Làm Đại Tướng tôi nướng quân
    Làm cai đẻ tôi nạo khỏe

    https://securecdn.disqus.com/uploads/mediaembed/images/614/9044/original.jpg?w=600&h

    Trả lờiXóa
  65. @SINH VIÊN •


    "Bởi vậy người ta sẽ dễ dàng giải thích, vì sao ông im lặng cho Hồ Chí Minh giết hại hàng triệu đồng bào trong CCRĐ. Tại sao ông Giáp im lặng cho Phạm Văn Đồng và Hồ Chí Minh ký công hàm bán Hoàng Sa - Trường Sa năm 1958. Những người ca ngợi ông sẽ lấy lý do gì bào chữa cho việc ông “có tâm” mà lại để những việc bán nước, giết người xảy ra ngay trước mũi khi ông nắm quân đội trong tay. Có lẽ ông Giáp cũng chỉ là một người cộng sản như bao cộng sản khác đó là: bán nước, độc tài, tàn ác và bất tài mà thôi!" Đây là một nhận định mà tôi hoàn toàn nhất trí với ông Đặng Chí Hùng, mặc dù ngay trước khi tôi chưa đọc những luận cứ của ông, tôi vẫn có suy nghĩ Võ Nguyên Giáp là một tướng tài. Xin cảm ơn ông Đặng Chí Hùng.

    Riêng tôi: Việc "ngày xưa đại tướng cầm quân. Ngày nay đại tướng cầm quần chị em" ông Đặng Chí hùng cho rằng "ông Giáp có quyền né tránh và thủ thân cho mình", nhưng tôi thì cho rằng đã thêm một bằng chứng, chứng tỏ đại tướng Võ Nguyên Giáp quá hèn quá bất tài, bởi một tướng tài thì phải nắm được quân và không thể chịu nhục như thế dù phải chết cũng cam lòng. Cũng do đó có thể coi tướng Giáp đã chết từ năm 1983 (xin nói rõ là chết nhục). Vài lời trao đổi với ông Đặng Chí Hùng, kính chúc ông khoẻ.

    Trả lờiXóa
  66. @Việt Hùng •


    HỠI ANH BỘ ĐỘI
    Hỡi anh bộ đội thương binh. Chắc anh đã thấy dân mình ra sao?
    Công lao sương máu năm nào. Bây giờ lãnh đạo mang trao cho Tàu.
    Nam quan, Bản dốc còn đâu? Hoàng sa biển rộng lần hồi cống dâng.
    Đời anh sống chết bao lần. Vì lòng yêu Nước dự phần góp tay.
    Trắng đen rõ thật ban ngày. Cộng sản chính thật một bầy độc tôn.
    Ngoảnh mặt bất chấp lòng dân. Phản bội sương máu giết mầm tự do.
    Việt Nam nguyên dẫy sơn hà. Mồ hôi công sức ông cha đắp bồi.
    Truyền thống dân tộc còn đâu. Lê lin, Các Mác leo đầu nước ta.
    Trong tay săn khẩu AK . Năm xưa anh đã xông pha bao lần.
    Xin anh đừng chớ lừng khừng. Ra tay cứu độ thanh trừng kẻ gian.
    Trọng, Sang, Dũng lũ bạo tàn. Chúng đem bán nước cho đàn em Mao.
    Toàn dân chung một cao trào. Trong ngoài hiệp lực diệt Tàu cứu dân.

    Trả lờiXóa
  67. @Ca dao dân gian Minh xứ Nghệ •


    NỖI ĐAU ĐẠI TƯỚNG QUÂN

    Ngày xưa Đại tướng cầm quân.
    Ngày nay Đại tướng cầm quần chị em.
    Khi xưa trấn thủ lưu đồn.
    Bây giờ Đại tướng trấn .l.ồn chị em.

    Trả lờiXóa
  68. @BGM •


    Có một điểm mà thủ tướng nhà mình học VNG là: "Chưa bao giờ từ chối nhiệm vụ do đảng giao phó".

    Từ một đại tướng có tên trong thập đại danh tướng của thế giới (CSVN nói nghe các bác) giao cho việc "cầm quần chị em" mà vẫn nhận. Chả hiểu thế nào?

    Ngay cả anh xe ôm trước cửa nhà tớ khi biết việc này thốt là một câu: "Nếu là tao, tao sẽ lột cái lon đại tướng chọi vô mặt thằng Tố Hữu, rồi về chạy xe ôm". ( anh này tưởng TH bổ nhiệm VNG quản lý "ngân hàng tinh trùng")

    Trả lờiXóa
  69. @Thượng tá già •


    Một bài tính đơn giản để tấn công đồn của VNG là lấy 5 đè 1: Nắm được quân số địch trong đồn là 1. Ta phải chuẩn bị lực lượng là 5. Cho đặc công bò vào trước "mở cửa" (tiếp cận dùng bộc phá mở 1 đoạn rào), đúng thời điểm dùng chiến thuật "biển người" xung phong tất cả các mặt để phân tán hỏa lực địch, nên nhớ cánh "mở cửa" không triển khai hỏa lực hỏa lực cấp tập, nhưng đánh vỗ mặt ở hướng khác để nghi binh. Khi đặc công và cánh mở cửa vào được phía trong đồn địch để "nội công ngoại kích". Có thể ta hy sinh 4, nhưng vẫn còn 1 chiếm đồn địch, toàn thắng ắt về ta.

    Trả lờiXóa
  70. lịch sử dân tộc đã ghi lại ,cả thế giới đã thừa nhận sự tài năn kiệt xuất của đại tướng, chỉ có đám Việt Tân cứ mở miệng ra là sủa bậy, văng ra toàn những thứ bịa đặt, không có chứng cớ lịch sử xác thực, nói năng không tôn trọng sự thật ,không tôn trọng thế hệ trước, thổi phồng khuyết điểm mà phủ nhận lịch sử, đúng là không có não

    Trả lờiXóa
  71. @Kim Jun Un •


    Ai nói không qua học trường quân sự không làm tướng được?

    Thiến heo làm đến tổng bí thư đảng, y tá vườn làm tận thủ tướng mừ. Thằng mập hỉ mũi chưa sạch được đưa lên làm đại tướng ở bắc triều tiên anh em. Tuyền thống xã hội chủ nghĩa nó dzị đó.

    Trả lờiXóa
  72. @lite_breeze •


    Hình ảnh đơn vị phòng không của Trung quốc tham dự cuộc chiến tại Miền Nam Việt Nam

    https://securecdn.disqus.com/uploads/mediaembed/images/613/3165/original.jpg?w=600&h

    Trả lờiXóa
  73. @Phong Trần •


    ĐCSVN phải chết đi thì dân tộc, đất nước VN may ra có cơ hội hồi sinh.
    Đúng như Phương Uyên dõng dạc tuyên bố "CSVN bán nước đi chết đi".
    Ai củng biết chắc rằng CSVN sẻ không tự đào mồ chôn nó đâu, công việc đó phải do chúng ta ra tay.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. @cháu hỏi (trả lời) @Phong Trần •


      Trích tặng VN ta dân chủ gắp vạn lần...
      ***********
      'Cưỡng hiếp tập thể'
      Trong phóng sự hôm 18/8/2013, tờ Sunday Times mô tả câu chuyện rùng mình về một cô gái Việt, gọi là Tan, 15 tuổi được đưa vào một bệnh viện ở miền Bắc nước Anh khi có mang sáu tháng.
      Theo bài báo của phóng viên George Arbuthnott, Tan bị bán cho băng đảng ở Hải Phòng rồi được đưa sang Trung Quốc, Nga và bay tới Praha, CH Czech.
      Sau đó cô gái được cho lên xe tải chở lậu vào Anh và bị một nhóm đàn ông Việt cưỡng hiếp tập thể, tước đoạt giấy tờ và bắt vào một trại trồng cần sa.
      Vì không chịu được mùi cần sa quá nồng cô thậm chí "vui sướng" được cho ra làm ở tiệm sơn móng tay.
      Bị nhốt trên tiệm đó, cô ngủ trên nền nhà sau giờ làm việc, không được đi đâu và "thường xuyên bị các nhóm đàn ông đến tiệm cưỡng hiếp", theo lời kể trong bài báo.

      'Lao động trẻ em'

      Bài của tác giả George Arbuthnott còn nói về các đường dây chuyển người từ Việt Nam vào Anh với giá lên tới 23 nghìn bảng và nêu tên một trong số người cầm đầu băng đảng là Vu Van Hanh, hiện đã ra toà ở Northampton.
      "Theo hai nhà cung cấp hàng cho các tiệm sơn móng ở Anh ước tính thì có tới 100 nghìn người Việt làm nghề này trong 15000 tiệm trong cả nước."
      George Arbuthnott

      Tuy không nói tất cả các tiệm làm móng tay của người Việt ở Anh có liên quan đến các vụ "lao động cưỡng bức" và "nô lệ tình dục", bài báo đánh giá tình trạng sinh hoạt của người làm công trong nhiều tiệm là "kinh khủng".
      Ngoài ra bài báo cũng nêu ra sự khác biệt nghiêm trọng giữa các con số để người đọc tự đánh giá số người Việt làm lậu là bao nhiêu:

      "Theo hai nhà cung cấp hàng cho các tiệm sơn móng ở Anh ước tính thì có tới 100 nghìn người Việt làm nghề này trong 15000 tiệm trong cả nước. Nhưng con số thống kê chính thức về nhân khẩu lại chỉ cho thấy cả nước Anh chỉ có 29000 người Việt (sinh ra ở Việt Nam) sinh sống trên cả nước."

      Tuần này, vẫn báo Sunday Times tiếp tục chủ đề về người Việt ở Anh Quốc bằng bài về các trại trồng cần sa dùng lao động trẻ em ở Anh.

      Bài báo ra ngày 25/8/2013 có tựa đề 'Beaten, Raped, Starved' (Bị đánh, hiếp và bỏ đói) nói về tệ nạn cưỡng bức trẻ vị thành niên Việt làm nghề trồng cần sa ở Anh.

      Xóa
    2. @VemLao (trả lời) @cháu hỏi •


      Whoaaaaaaaaaa! "Cám ơn nhà nước! Cám ơn Đảng CSVN! Và cám ơn thằng bác " Sản phẩm 100 năm trồng người con cháu bác đã làm thế giới kinh sợ Bây giờ là vấn đề lớn rồi 2/3 lượng tiền trong kinh doanh cần sa ở Anh là từ băng đảng VN và lượng kiều hối lớn này sẽ được gửi lậu về VN kèm teh vào đó là đủ loại tội phạm. Vào Google tìm "vietnamese crime in england" thì sẽ thấy.

      Xóa
  74. Đại tướng đã ra đi, nhưng hình ảnh người vẫn mãi in đậm trong lòng những người cựu chiến binh, những người lính, và của cả toàn bộ nhân dân. chợt nhớ về những đoàn người bận rộn công việc nhưng vẫn đứng chờ để được viếng Người, được nhìn thấy Người, được tiễn Người đến phút cuối, đủ biết được tình cảm của nhân dân ta giành cho người, dành cho bậc anh hùng của dân tộc

    Trả lờiXóa
  75. Bản thân cháu tuy chưa một lần được nhìn thấy Đại tướng ngoài đời thường, dẫu biết rằng Đại tướng sống rất giản dị - giản dị như người thầy vĩ đại của Đại tướng – người mà chúng ta vẫn hay gọi bằng cái tên thân thương Bác Hồ. Cháu vẫn tin rằng nếu có nơi nào đó gọi là Thiên đường thì chắc hẳn Đại tướng đã ở đó cùng với Bác và mỉm cười với toàn thể dân tộc

    Trả lờiXóa
  76. Cứ mỗi lần nhìn thấy hình ảnh đại tướng Võ Nguyên Giáp cùng dòng chứ "Chào đồng bào, tôi đi" là mình lại không kiềm nổi nỗi xúc động mạnh mẽ, vẫn biết con người ta ai cũng phải trải qua sinh lão bệnh tử, nhưng sao Người ra đi lại mang đến những cảm xúc nghẹn ngào thế này. Còn đâu nữa hình ảnh của vị đại tướng, vị tổng tư lệnh hết lòng vì nhân dân. Người dân Việt Nam mãi mãi khắc ghi hình bóng của Đại tướng, và sẽ không bao giờ quên được công lao của Người

    Trả lờiXóa
  77. Đại tướng Võ Nguyên Giáp là một học trò xuất sắc của Bác Hồ, là một người con vĩ đại của đất nước VIệt Nam. Có thể nói sự ra đi của Bác là một mất mát quá lớn cho toàn thể nhân dân ta. Chúng cháu xin hứa sẽ luôn cố gắng học tập, phấn đấu hết mình để xây dựng quê hương ngày càng tốt đẹp hơn

    Trả lờiXóa
  78. Mảnh đất miền trung của nắng và gió, là nơi đã sản sinh ra rất niều con người vĩ đại như Chủ tịch Hồ Chí Minh, Đại tướng Võ Nguyên Giáp...Họ là những người suốt đời vì dân vì nước để giành lấy độc lập cho dân tộc. Là thế hệ trẻ tôi luôn tự hào và biết ơn Bác và nguyện sẽ cố gắng hết mình trong học tập và làm việc dể xây dựng đất nước ta ngày càng phát triển hơn

    Trả lờiXóa
  79. Là một đứa con sinh ra và lớn lên trên dải đất miền Trung yêu dấu, tôi rất tự hào về Đại tướng- người con xứ Quảng. Cả cuộc đời của Bác dành trọn cho sự nghiệp giành độc lập cho dân tộc, quê hương. Hiện nay, các thế lực thù địch đang không ngừng có các hoạt động lợi dụng sự ra đi của đại tướng đẻ chống phá đất nước ta. đây là điều không thể nào chấp nhận được

    Trả lờiXóa
  80. Nhờ có những vị anh hùng như Bác mà chúng ta có cuộc sống ấm no hạnh phúc như ngày hôm nay. Chúng ta khâm phục Bác không chỉ vì Bác là một vị Đại tướng vĩ đại mà hơn thế nữa ở Bác còn là một con người bình dị, rất gần gũi với nhân dân. Đến lúc tuổi đã cao Bác vẫn thường xuyên quan tâm đến các vấn đề của đất nước, quê hương. Chúng cháu sẽ mãi mãi nhớ ơn Bác đã cho cáu những bài học lịch sủ lớn và cuộc sống tốt đẹp ngày hôm nay

    Trả lờiXóa

 
Nhân quyền © 2012 | Designed by True Happy
.