on 13:43:00

John Mcain-kẻ ghen ăn tức ở. (Phần 2. Kẻ thua cuộc cố vớt vát chút danh dự)

Nhãn: ,


Lạc Hồng
    Tiếp theo phần một, ở phần này tôi chỉ phân tích ra rằng John Mcain đang cố vớt vát chút danh dự như thế nào? Và những chứng cứ lịch sử cho thấy rằng nhận định của John Mcain là sai lầm hoàn toàn.
Đội quân thiện chiến do Đại tướng Võ Nguyên Giáp lãnh đạo
     Thứ ba, tôi xin giải thích rõ cho vị thượng nghĩ sĩ diều hâu này về chiến tranh nhân dân ở Việt Nam thế nào để tránh việc ông nói rằng “chiến công của Đại tướng Võ Nguyên Giáp là chấp nhận thương vong nặng nề”. Ông nếu ông hiểu thế tức là đang suy nghĩ một cách phi quân sự, và những lời nói đó đang chất chứa sự cây độc và coi thường nhân mạng. Chẳng dân tộc nào muốn chiến tranh cả, ngoại trừ những kẻ tài phiệt buôn vũ khí mà thôi. Dân tộc Việt Nam là một dân tộc yêu chuộng hòa bình, luôn mong muốn đất nước bình yên để phát triển. Nhưng không có nghĩa là dân tộc Việt Nam nhu nhược để cho kẻ thù Pháp, Mỹ cướp nước và nô dịch dân tộc mình. Xuất phát từ điều đó nhân dân Việt Nam luôn kiên cường, bất khuất trong đấu tranh chống lại giặc ngoại xâm. Dân tộc Việt Nam quyết “hy sinh tất cả” để giành lại độc lập cho dân tộc, đó là chân lý. Đó là sự hy sinh sáng suốt, vì chính nghĩa. Bởi bản thân ai ai cũng hiểu rằng “nước mất thì nhà tan”, một khi đất nước đã là thuộc địa của bọn đế Quốc thì hạnh phúc riêng của mỗi cá nhân sẽ chẳng có ý nghĩa gì nữa cả. Bởi vậy chân lý “thà hy sinh tất cả chứ không chịu làm nô lệ” xuất phát từ bản chất yêu nước thương nòi của người Việt Nam. Việc chấp nhận thương vong để giành được độc lập đó là tình thế ép buộc cũng như thể hiện sự quyết tâm của nhân dân Việt Nam trong trận đánh một mất một còn với các cường Quốc hiếu chiến. 
      Đại tướng Võ Nguyên Giáp là Tổng tư lệnh của quân đội nhân dân Việt Nam nên ông là người trăn trở hơn ai hết trước những trận đánh. Tôi chắc chắn là như vậy. Chắc chắn rằng ông sẽ trăn trở bởi thắng bại trên chiến trường là xương máu của chiến sĩ đồng đội ông, là nước mắt của nhân dân và nguy hại hơn là sẽ phải trả giá bằng nền độc lập của dân tộc. Chắc chắn rằng không một vị tướng nào muốn hy sinh quân lính mình và bị thương vong nhiều chỉ để thắng trận. Tôi biết rằng John Mcain đã từng vì cẩu thả không chịu tuân thủ các quy định trong không diễn nên đã bị rơi máy bay nhưng may mắn là thoát chết. Nhưng xin thưa với thượng nghị sĩ John Mcain rằng chiến trường Việt Nam mà Mỹ và Pháp thi nhau giày xéo không giống chút nào với một buổi không diễn của một phi đội bay mà ông phụ trách ông Mcain ạ. Ông và các bạn chiến đấu của ông có thể xem chiến trường Việt Nam như một trường lái không tập cường kích bởi ở đó không một mảnh đạn hay một trái bom nào có thể bay xuống đất nước ông. Và nhân dân Mỹ, những người thân của John Mcain hay gia đình của các binh sĩ Mỹ cũng chẳng phải chịu một đau thương mất mát nào cả. Nhân dân Việt Nam yêu chuộng hòa bình nên họ chẳng bao giờ muốn con em mình phải xông pha nơi hòn tên mũi đạn, và càng không muốn bom đạn cày xới mảnh đất quê hương của mình lên. Nhưng chẳng còn cách nào khác nữa nên họ phải hy sinh tất cả để bảo vệ quê hương và thống nhất đất nước. Đại tướng Võ Nguyên Giáp là tổng tư lệnh quân đội nhân dân Việt Nam nên chắc chắn Người hiểu được điều đó.


Đại tướng Võ Nguyên Giáp và đồng đội
     Mỗi lần lãnh đạo một chiến dịch là những ngày căng thẳng nhất đối với Đại tướng của chúng ta. Tôi còn nhớ một hình ảnh mà thầy giáo tôi kể là Đại tướng của chúng ta đã phát sốt khi ông chỉ đạo chiến dịch Điện Biên Phủ, các cộng sự của ông đã phải lấy khăn ướt đắp lên trán cho ông. Thông qua đây chúng ta thấy được cường độ suy nghĩ quá lớn đã khiến Đại tướng kiệt sức. Không nghĩ sao được khi một chiến dịch tầm cỡ quyết định người thắng kẻ bại, quyết định sự sống còn của non sông, hoặc người Pháp cút khỏi Đông Dương hay là Việt Nam lại là thuộc địa của Pháp…Tất cả tiền của, vật lực của quân và dân ta đều giành để tập trung cho trận quyết chiến sinh tử này. Là một người có tâm với đất nước, có tâm với dân tộc thì Đại tướng Võ Nguyên Giáp là người trăn trở về chiến lược, cách đánh và cả những vấn đề khác nữa. Và sự thật thì vào những phút cuối của giờ khai hỏa trận đánh thì Đại tướng của chúng ta đã quyết định thay đổi cách đánh, thay đổi hoàn toàn chiến thuật ban đầu. Đó là quân đội của chúng ta chuyển từ đánh nhanh thắng nhanh sang đánh chắc thắng chắc. Rõ ràng pháo và các khí tài của chúng ta đã được đưa vào trận địa rồi nhưng đến phút cuối chúng ta vẫn phải thay đổi tất cả để phục vụ cho ý đồ mới mà Đại tướng chúng ta quyết định vào giờ phút cuối cùng.
     Vậy nên, nếu là một vị tướng không tiếc thương nhân mạng như John Mcain nói thì chắc gì đã phải suy nghĩ nhiều và có những quyết định quan trọng như vậy. 
    Thứ tư, cuối cùng chính nghĩa đã thắng, lịch sử là thứ chân thật hơn tất cả. Những kẻ bại trận như John Mcain luôn mang trong mình “hội chứng về chiến tranh Việt Nam”. Hội chứng chiến tranh Việt Nam không phải riêng gì Mcain mắc phải mà còn một bộ phận khác chính khách Mỹ mắc phải. Họ luôn nhìn Việt Nam với ánh mắt dè chừng và có sự cảnh giác bởi họ đã sợ hãi khi thất bại thảm hại tại chiến trường Việt Nam. Cho dù John Mcain có cố gắng đưa ra những lời lẽ ngụy biện cho kết quả “chiến thắng trong danh dự của người Mỹ” thì cũng chẳng có ý nghĩa gì cả. Người Mỹ nếu tốt đẹp thì đã không phản bội lại đồng minh của mình, và Kissinger cũng đã không chửi thẳng vào mặt Nguyễn Văn Thiệu rằng “không thể để cái đuôi chó phản lại con chó”. Người Mỹ đã có tầm nhìn chiến lược khi muốn xây dựng một đồng minh trung thành với mình tại Đông Dương để phục vụ cho mục tiêu lâu dài là án ngữ sự phát triển của Trung Quốc trong tương lai, nhưng tiếc thay đó là việc làm không chính nghĩa nên họ đã thất bại thảm hại. 

Điện Biên Phủ-nơi làm nên chiến công oanh liệt của Đại tướng
     John Mcain lợi dụng cái chết của Đại tướng Võ Nguyên Giáp để phán xét bừa bãi lịch sử rằng “Tướng Giáp thắng Mỹ trong chiến tranh chứ chưa từng thắng quân lực Hoa Kỳ trong trận đánh” . Rõ ràng đó là những lời chống chế của một kẻ thua cuộc. Theo tôi để phản ánh rõ nhất sự ngu xuẩn và phát biểu liều của John Mcain chúng ta nên nghĩ đến hình ảnh một trận so găng trên đài, kẻ thua cuộc hộc máu nằm xuống sàn, được người chiến thắng dơ tay đỡ dậy. Nhưng ngay lập tức kẻ thua cuộc liền cố gắng để đấm vào mặt người thắng cuộc để vớt vát lại chút danh dự hay sự sĩ diện của mình. John Mcain đang loạn ngôn cũng chỉ vì mục đích đó. Quân đội nhân dân Việt Nam không thắng quân lực Hoa Kỳ ư? Vậy các chiến dịch đánh phá miền Bắc người Mỹ vào năm 1972 đã thắng thế nào? Người Mỹ đã từng điều cả oang tạc cơ tối tân nhất để phá hoại miền Bắc, quyết tâm đưa Hà Nội quay lại thời kỳ đồ đá cơ mà. Trong chiến dịch Linerbacker II người Mỹ đã nhục nhã thế nào thì ai cũng biết. Những máy bay cường kích tối tân nhất như F111, các hệ thống vũ khí tối tân nhất cộng với các máy bay ném bom B52 được mệnh danh là pháo đài bay đã tham gia còn gì? Nhưng cuối cùng thì người Mỹ đã phải cúi đầu và ngôi vào bàn đàm phán tại hiệp định Paris. Báo chí Mỹ đưa tin rằng nếu cứ đà này thì B52 sẽ tuyệt chủng. Vậy quân đội nhân dân Việt Nam đã thắng ai? Và cả chiến dịch Hồ Chí Minh vào năm 1975 cũng vậy. Chính quân đội nhân dân Việt Nam đã đánh thắng lũ cẩu nô được Mỹ nuôi dưỡng. Quân lực Việt Nam Cộng hòa thực chất chỉ là quân đội đánh thuê cho Mỹ. Từ đào tạo , huấn luyện, trang bị vũ khí đều theo kiểu Mỹ và do Mỹ chỉ đạo hết. Và chiến dịch Hồ Chí Minh diễn ra vẫn còn hàng ngàn chuyên gia của Mỹ hỗ trợ để chống lại quân đội Bắc Việt Nam. Vậy mà John Mcain đã đưa ra cái luận điệu sai trái một cách trơ trẽn như vậy. Là một chính khác mà cuồng ngôn, lộng lời thì làm sao có thể giúp ích cho đất nước được.
      Thứ năm, cho dù John Mcain có nói gì đi chăng nữa cũng chẳng thể đánh đổ được niềm tin của nhân dân vào tài năng và đức độ của Đại tướng Võ Nguyên Giáp được. Những ngày qua chúng ta nhìn hàng trăm ngàn lượt người xếp hàng dài đến mầy cây số để kính viếng hương hồn Đại tướng, ai cũng có một tâm nguyện là được kính cẩn nghiêng mình trước anh linh của Đại tướng. Cả đất nước chìm trong sự đau buồn, thương tiếc của Quốc tang Đại tướng. Những ngày qua các hoạt động khác dường như chỉ là phụ, là bên lề. Vậy mới biết rằng Đại tướng của chúng ta vĩ đại như thế nào. John Mcain có nói gì đi chăng nữa thì cũng chẳng thể làm cho nhân dân quên ơn Đại tướng, tất cả đều có quy luật của nó, uống nước phải nhớ đến nguồn, ăn quả nhớ kẻ trồng cây. Nhân dân Việt Nam luôn biết điều đó.
Và tôi lại nhớ đến một câu nói rất ý nghĩa được trích trong “Sống và Khát vọng” đó là:
“Không có dối trá nào có thể đứng vững trước thời gian. Không có sự thật nào không lớn lên cùng năm tháng”.





21 nhận xét:

  1. Khi Võ Nguyên Giáp trở về cát bụi

    Sống trên đời này tựa phù du có đây lại rồi mất
    Cuộc sống mong manh xin nhắc ai đừng đổi trắng thay đen
    Này người sang giàu đừng vì tham tiền phụ nghĩa anh em
    Người ơi xin nhớ cát bụi là ta mai này chóng qua
    Này nhà lớn lầu vàng son
    Này lợi danh chức quyền cao sang
    Có nghĩa gì đâu sao chắc bền lâu
    Như nước trôi qua cầu …
    (Trở Về Cát Bụi – Minh Kỳ)

    Những hình ảnh “quốc tang” đọng lại trong tôi không phải là sự trang trọng, hoành tráng, thành kính dành cho ông Võ Nguyên Giáp, với hàng ngàn người khóc thương, cùng hàng trăm vòng hoa, cũng như tất cả những gì mà “người ta” nói để vinh danh một “thánh tướng” của dân tộc Việt Nam; nó ấn tượng ở tôi thông qua khẩu hiệu tiêu biểu nhất trong đám tang: “VÔ CÙNG THƯƠNG TIẾC ĐỒNG CHÍ ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP”. Lẽ ra, nên cắt bỏ hai chữ “đồng chí” trong lời “tiếc thương” thì câu văn gãy gọn, giản dị và có vẻ thật hơn, lại không làm giảm đi lòng kính trọng, nếu trong lòng những người cộng sản hiện nay quả thật tiếc nuối sự ra đi của một ông già 103 tuổi, đã sống đời thực vật gần 3 năm qua với chức vị cuối cùng “Chủ nhiệm ủy ban dân số và sinh đẻ có kế hoạch”. Một sự thật không thể chối cãi [1].


    Ngày xưa, khi ba tôi [*] khuyến khích tôi vào đảng theo “lý tưởng” của ông, tôi đã không theo. Ba tôi hỏi lý do. “Con không muốn trở thành một thằng bất hiếu” – tôi trả lời. Ba tôi nghiêm mặt nhìn tôi không hiểu. Tôi tiếp tục: “Con không muốn gọi ba là đồng chí”. Ông tê tái lặng đi và từ đó không bao giờ quay lại đề tài này nữa, cho đến ngày cuối đời.

    Hy vọng người cộng sản sử dụng “khẩu hiệu” nói trên không nhằm phô bày trước toàn thế giới “luân thường đạo lý” – chuẩn mực sống làm người – đã bị xói mòn hàng chục năm qua trong lễ giáo dân tộc Việt Nam (!). Đặc biệt, đối với một người mà họ tỏ ra vô cùng “tôn kính”.

    Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. Đó là bi kịch mang tên “bôi bẩn” tự họ gây ra, bởi nó dễ bị lật mặt không mấy khó khăn dưới mắt người dân. Dưới đây là những hình ảnh như thế.

    Những thiếu nữ, thanh thiếu niên với đồng phục, với khăn quàng đỏ được gọi là “tự nguyện” kéo thành đoàn đến viếng tang ông Giáp vì thương tiếc, thật khó thuyết phục được ai. Chỉ có điều, áo dài Việt Nam không biết từ hồi nào được các cô gái trẻ “xăn tay áo” như thế này [2], đặc biệt trong đám tang, lại là một “quốc tang”(!). Đôi tay áo được “xăn lên” thay vì tỏ ra “thành kính phân ưu”, nó bộc lộ một sự nóng bức, ngột ngạt và một chút gì đó chịu đựng, nhất là đối với một “thánh tướng”(!). Những người được giáo dục tử tế đều hiểu hành vi này không nên có trong một đám tang, dù là đám tang của thường dân.

    Nếu chưa đủ thuyết phục, mời quý độc giả xem vài tấm ảnh [3] được gọi là “bạn trẻ” do Dân Luận tổng hợp và mang về, sẽ thấy ba “bộ mặt trẻ” với quần jean, quần kaki, áo thun vằn vện, chìa khóa xe hơi dắt ngang hông, người giày kẻ dép, cùng dây nịt thò lò trễ nải [**], thật khó nghĩ họ đang “thành kính” tiễn đưa một “thánh tướng” (!).

    Điều thô vụng hơn, một tấm ảnh được phóng viên nói rằng: “5h20p: Hai thanh niên đã ngủ lại đây đêm qua với mong muốn sáng nay sẽ được nhìn thấy linh cữu Đại tướng. Hai bạn trẻ này đã không được viếng Đại tướng ngày hôm qua” [***]. Quá da diết và tha thiết (!)

    Khẩu hiệu “VÔ CÙNG THƯƠNG TIẾC ĐỒNG CHÍ…” nó như ám chỉ ông Võ Nguyên Giáp là “người của riêng chúng tôi”, nhưng sự “hy sinh” “cao cả” cho dân tộc đã khiến hàng triệu “người khác” cùng thương cùng tiếc. Kẻ nào đang lợi dụng và ăn theo cái đám tang (?)

    Dù hài kịch hay bi kịch, khi đã diễn phải chu toàn mọi góc cạnh để khi xuất hiện trước khán giả, ít nhất phải chứng tỏ kịch bản dưới tay “lãnh đạo” của một “tổng đạo diễn” “điêu luyện”.

    Hài kịch phải biết tiết chế tiếng cười để không dung tục. Bi kịch phải biết tiết chế tiếng khóc để không sa đà vào những vai… “khóc mướn”, dù là “khóc mướn… miễn phí” hay được trả công bằng mọi hình thức (!).

    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. (Phần 2) Khi Võ Nguyên Giáp .........

      Lẫn trong đám tang, có lẽ không thiếu những kẻ “miệng nam mô bụng một bồ dao găm”. Hãy để họ khóc như họ muốn. Nước mắt đôi khi chẳng nói lên điều gì thật.

      Những ai đẫm lệ “tiếc thương” “trên mức tình cảm” nên xem mẹ con Lý Thông khóc [4] khi Thạch Sanh thoát chết trở về để phần nào “khuây khỏa” nỗi “đau thương ngút trời” cùng niềm “nuối tiếc khôn nguôi” trước sự ra đi của “đồng chí” Văn(!).

      Nước mắt cũng có khi thuần phản xạ sinh lý, như một đám “bụi”… (trên đường) “đời” thốc lên mù mịt của một đoàn xe lâm tặc gầm rú phóng vụt đi và hắt vào mặt những ai tò mò nên vô tình lãnh đủ. Khi đó, người ta “nhòa lệ” vì không thể tránh. Nó không phải “lệ”, mà nên gọi là “nước mắt sống”.

      Sài Gòn, trời đang mưa. 14 giờ ngày 13/10/2013. Mưa sùi sụt? Mưa tỉ tê? Hay mưa vì “vui sao nước mắt lại trào” như nhạc sĩ Xuân Hồng từng viết, khi hân hoan đón mừng “thành quả” của “Bên Thắng Cuộc”? Không biết. Mưa nhưng bầu trời lại tựa “bạch dạ” [5] với tâm trạng bồn chồn, khắc khoải, chờ đón ánh dương. Có thể là như thế.

      Cũng có đôi khi người ta khóc để đoạn tuyệt dứt khoát với một quá khứ, khi đường chân trời đang ló dạng ánh bình minh đón chào.

      Đám tang ông Giáp đang diễn ra thì kéo theo gần trăm mạng người “vừa thương vừa vong” trong một vụ nổ, xảy ra ngày 12/10/2013, được cho là tại một kho thuốc pháo hoa của Bộ Quốc phòng đóng tại tỉnh Phú Thọ [6]. Cột khói bốc lên đậm đặc hình quả nấm làm nhiều người bàng hoàng và nghĩ nó nặng hơn nhiều so với tường thuật từ báo chí. Song song đó, một cơn bão được nói là khá lớn đang chuẩn bị đổ bộ vào khu vực miền Trung, trong đó có Quảng Bình trong thời gian rất gần, có thể trở thành “siêu bão” cấp 15 trong cơn gió giật [7], tức hơn 140km/h; tạo thành những lời thêu dệt huyền bí quanh đám tang ông Giáp. Chỉ tiếc huyền bí ở góc độ một “ác thần”.

      Một “tướng quân” như ông Võ Nguyên Giáp thật khó tránh điều mà người đời hay gọi là “sát nghiệp”. Dù hữu ý hay vô tình, “nướng quân” với số lượng lớn, thì “sát khí” thật khó tan, khi linh hồn đó trên đường đến chốn tuyền đài. Đó gọi là “nghiệp chướng”. Điều dành cho những ai tin vào tâm linh – một môn khoa học.

      Nhà Vật Lý Thiên Văn nổi tiếng thế giới – Trịnh Xuân Thuận cho biết [8]:
      Tôi nghĩ vấn đề tâm linh rất quan trọng với một nhà khoa học vì khoa học không thể cho chúng ta biết cái gì phải hoặc trái, chỉ có tâm linh như là đạo Phật mới cho ta biết, chỉ cho chúng ta một cách sống sao cho phải với gia đình và người khác xung quanh chúng ta.

      Chẳng lẽ lời của Khoa Học Gia không quan trọng đối với một “võ tướng”? Dù có hay không, ông Giáp cũng không còn cơ hội để biết về điều mà Giáo Sư Trịnh Xuân Thuận nói, nhằm chiêm nghiệm về các “đồng chí cao cấp” này chịu nhiều trù dập đau thương từ các “đồng chí cao cấp” khác, trong sự im lặng của “Anh Văn”.

      (Xin xem tiếp phần kết)

      Xóa
    2. (Phần kết) Khi Võ Nguyên Giáp .........

      Giáo Sư khả kính Trịnh Xuân Thuận cho biết thêm [9]: “…khi vật chất chết đi nhưng linh hồn vẫn tồn tại nhưng tồn tại ở đâu thì ông không biết, vì ngay cả khoa học cũng không trả lời được do khoa học chỉ giải thích được về vật chất mà thôi”.

      Theo đó, nhất định linh hồn ông Võ Nguyên Giáp phải biết được cái chết của ông không “đơn độc” mà có nhiều mạng người vô tội đang về theo “chầu” dưới chân ông (!).

      Tôn giáo vẫn đang bị giày xéo. Tâm linh vẫn đang bị lợi dụng. Người Cộng sản vẫn đang lừa mị người dân bằng những trò mê tín dị đoan.

      Sài Gòn. 14 giờ 40 phút, hết mưa. Trời trong veo và ngày càng rạng ngời. Thật lạ!

      Nóng bức và oi ả tựa như “siêu bão” sắp về. Trước khi cơn bão lớn gào thét và cuốn phăng tất cả, trời thường yên tĩnh.

      Khi Võ Nguyên Giáp trở về cát bụi, cũng là lúc người Việt Nam đoạn tuyệt với “nhẫn và nhục” như anh Văn đã mang tiếng hàng chục năm qua?

      Hình ảnh cuối cùng đọng lại trong tôi thật ấn tượng, vị lính già Phàng Sao Vàng, với quần ống cao ống thấp, đứng nghiêm chào tiễn đưa người “anh Cả quân đội” xôn xao đầy trên các diễn đàn.

      Giá như tôi là ông Phàng Sao Vàng, sau khi chào vĩnh quyết, xoay lưng và xoa tay: “Thế là xong anh Cả nhé! Nghĩa tử là nghĩa tận. Anh lên đường thanh thản. Mọi việc từ đây, em không còn gì phải đắn đo”.

      Tội nghiệp người lính già Phàng Sao Vàng trong vai dân oan hơn 30 năm!

      Nguyễn Ngọc Già
      Gửi RFA từ Việt Nam
      2013-10-14

      Xóa
  2. MỘT CHÚT TÂM TƯ VỀ VÕ NGUYÊN GIÁP

    Có hàng trăm lý do có cả khách quan và chủ quan khiến cho cộng sản vẫn chưa sụp đổ tại Việt Nam. Hôm nay nhân lễ tang của ông Võ Nguyên Giáp, tôi chỉ xin ngắn gọn vài lời vì thấy trong đám tang ông Giáp đã bộc lộ ra một vài nguyên nhân lớn khiến cho cộng sản chưa sụp đổ.

    Như chúng ta đã biết, Võ Nguyên Giáp là một người bất tài. Tất cả tài liệu và con người đã chỉ ra Võ Nguyên Giáp là một người chưa từng qua một trường lớp quân sự nào. Thậm chí ông ta còn không biết cách ném lựu đạn và tháo lắp thành thạo một khẩu súng AK-47.

    Mọi sự thật về ông Giáp có thể được tìm thấy trên rất nhiều phương tiện mà đặc biệt là Internet. Các bạn cũng có thể tham khảo lại tại “Những sự thật cần phải biết” – phần 19 để biết sự thật này.

    Chuyện ông Giáp không phải là tác giả của chiến thắng Điện Biên Phủ ngày nay cũng đã được bạch hóa bằng chính tài liệu của Trung cộng, của chính cộng sản Việt Nam mà các bạn cũng dễ dàng tìm thấy trong bài viết của tôi nêu trên và rất nhiều người viết.

    Nhưng điều quan trọng hơn đó là ông Giáp cũng là một kẻ không những hèn nhát mà còn là một kẻ tiếp tay cho Hồ Chí Minh bán nước. Thử hỏi ông Giáp là người có “tâm, tầm” ở đâu khi ông đang là Đại tướng nắm trong tay quân đội cộng sản lại để cho Hồ Chí Minh và Phạm Văn Đồng ký công hàm bán HS-TS cho Trung cộng năm 1958? Nếu ông yêu nước, với quyền bính của một người nắm trong tay quân đội thì có thể ông đã ngăn Hồ Chí Minh làm việc này, thậm chí có thể dùng quân đội đảo chính 2 tên bán nước làm việc đó. Đằng này ông im lặng và đồng thuận có nghĩa là ông Giáp đã bán nước.

    Tiếp theo đó, ông Giáp là người chỉ huy hàng đầu của chiến dịch Mậu Thân 1968. Vậy ai là người cùng Hồ và Duẩn phải chịu trách nhiệm cho gần 7000 nạn nhân vô tội tại Huế bị thảm sát dã man bằng cuốc, xẻng , mã tấu vv…?. Và ai cũng là người phải chịu trách nhiệm khi quân đội của ông tạo nên một đại lộ kinh hoàng năm 1972 ?Quân đội của ông Giáp chứ không phải ai cả. Trước đó, trong cái gọi là “Cải cách ruộng đất”, ông Giáp đã ở đâu khi Hồ Chí Minh giết hại hàng triệu đồng bào vô tội ? Ông Giáp là đại tướng, là người cầm quân đội có “tâm , tầm” lại như vậy sao?. Tất cả chỉ là sự im lặng của ông Giáp mà thôi.

    Người ta có thể cho rằng ông Giáp khi cuối đời lên tiếng về Boxit Tây Nguyên như một sự gỡ gạc cho ông về mặt danh dự và để biện minh cho sự nhìn nhận lầm lẫn của mình về cộng sản nói chung và ông Giáp nói riêng. Nhưng người ta giải thích thế nào đây khi ông Giáp tuy về vườn nhưng vẫn còn khỏe không lên tiếng vạch mặt những kẻ như Lê Đức Anh, Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Võ Văn Kiệt, Nông Đức Mạnh vv.. dâng thác Bản Giốc, ải Nam Quan, bãi Tục Lãm và hàng trăm ngàn km2 biển cho Giặc Tầu ? . Lại một lần nữa ồng Giáp im lặng. Người ta đâu có biết rằng, mấy lá thư viết cho Nguyễn Tấn Dũng của ông Giáp là một sự lên tiếng của một người cộng sản cuối đời vẫn thường làm đó là : Khi sống thì hèn, bán nước nhưng khi đã hết thời thì tỏ vẻ tử tế và ăn năn. Điều đó được minh chứng là nếu tướng Giáp thật sự yêu quê hương Việt Nam thì ông ta đã sẵn sàng dùng cái chết của mình để ép cái bộ chính trị cộng sản phải không cho Trung cộng vào Tây Nguyên. Hoặc ít ra có hèn lắm thì với những gì được cho là “tâm và tầm” thì ông cũng sẽ có một động thái “chỉ mặt quân bán nước “ mà nói. Đằng này, một lần nữa ông cũng im lặng và im lặng cho giặc Tàu vào nước ta mà thôi !

    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. (Tiếp theo phần trên) MỘT CHÚT TÂM TƯ VỀ VÕ NGUYÊN GIÁP

      Ngẫm lại cuộc đấu tranh dân chủ của chúng ta hôm nay chưa thành công chính là một phần của cái rào cản về “công lao” của Lão thành cách mạng trong đó có hình tượng: Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp. Hồ Chí Minh thì nay đã nói quá nhiều và đã có những thay đổi đáng khích lệ trong nhiều người. Nhưng đến đám tang của ông Giáp thì những yếu kém đó lại xuất hiện. Đã không ít những người tự cho mình là đấu tranh cho dân chủ, chống Tầu mang danh tiến sỹ no, giáo sư kia nhưng lại lên báo ca ngợi “công lao” im lặng và đồng thuận bán nươc của ông Giáp. Cũng không ít các bạn trẻ với quyết tâm chống Tàu thể hiện ngay cả trên chiếc áo cũng đến viếng thăm và thương tiếc một trong những kẻ tội đồ của dân tộc. Vậy thì thử hỏi tại sao hàng triệu đồng bào vẫn còn chưa có những nhận thức và cái nhìn đúng đắn về cộng sản và ông Giáp vẫn sụt sùi nước mắt để khóc thương cho một kẻ góp phần rất lớn đẩy đất nước vào cảnh nô lệ và tụt hậu ngày nay ? Đó chính là lỗi của chúng ta, vì chúng ta chưa làm thật tốt công tác truyền thông sự thật. Nhưng có một phần rất lớn từ ngay chính những người tự nhận mình là yêu nước, đấu tranh cho dân chủ lại đi tôn thờ một kẻ bán nước và góp phần duy trì chủ nghĩa cộng sản tai hại.

      Đừng trách ai cả khi Việt Nam vẫn đang ngày càng oằn mình chịu đựng sự độc tài của cộng sản khi mà chính những người tranh đấu còn không biết phân biệt đâu là bạn, đâu là thù. Lẽ ra, những người tranh đấu cần phải nhận ra rằng lúc này đây có nhiều dân oan đang mất đất, không nhà cửa, nhiều lắm lắm những ngư dân vẫn bị Trung cộng bắn giết hàng ngày, nhiều lắm những trẻ em không cơm ăn áo mặc … nhưng đảng cộng sản vẫn bỏ ra hàng chục tỷ đồng để làm tang lễ và xây mộ chí cho ông Giáp. Người ta cứ bảo ông Giáp giản dị, nhưng người ta giải thích thế nào đây khi chính báo đảng cho biết chính ông Giáp đã tự chọn cho mình cách chôn cất xa xỉ này cách đây nhiều năm đó là : một mình một nơi không cho ai ở cả. Đó chính là độc tài và hoang phí trong khi hàng triệu người dân không có cả mảnh đất cắm dùi.

      Thật xót xa khi cơn bão 11 đang đến gần trong khi hâu quả của cơn bão số 10 chưa qua hết. Nhiều đồng bào trên chính mảnh đất Miền Trung quê hương ông Giáp còn đang màn trời chiếu đất thì những người tự cho mình là đấu tranh dân chủ, dân oan lại không có một giọt nước mắt, một lời hiệp thông đến người dân trong khi đó lại kính cẩn nghiêng mình trước một tội đồ dân tộc. Cũng thật xót xa cho hàng mấy chục người chết và bị thương trong vụ nổ tại nhà máy Z 121 chẳng được ai lên tiếng nguyện cầu cho họ được bình an và yên nghỉ. Họ cũng là con người như ông Giáp vậy thôi, họ cũng là đồng bào của chúng ta vậy thôi !

      Tôi biết chắc rằng, viết những dòng này ra sẽ có nhiều người cho tôi là cực đoan. Nhưng tôi xin nói rằng, với những nhận thức không rõ ràng về bạn và thù, có tội và không có tội thì chúng ta còn lâu mới thắng được cộng sản. Tôi mong rằng tất cả hãy tỉnh lại để suy xét trước khi dùng cảm tính của mình một cách đơn thuần để dấn thân vào con đường đấu tranh. Đó cũng chính là một nguyên nhân rất lớn khiến cho cộng sản vẫn còn tồn tại. Các bạn có thể hô hào dân chủ tự do là quyền của các bạn , các bạn có thể hô hào yêu nước là quyền của các bạn. Nhưng thật đáng buồn khi một ngày nào đó người ta thấy các bạn ung dung tôn thờ một tên bán nước và góp phần lớn lao dựng lên chế độ độc tài mà ngày hôm nay các bạn đang tự nhận là phải góp phần thay đổi. Ôi! Thật đáng buồn.

      Đành dằn lòng bằng ly café không đường thật đặc và một điếu thuốc trên môi !

      Đặng Chí Hùng
      13/10/2013.

      Xóa
  3. Đọc để mở mang


    Bàn về tẩy não (Phần 1)

    Tẩy não hay kiểm soát tinh thần là một tiến trình làm thay đổi nhận thức và niềm tin trong con người, qua đó một người hay một nhóm người sử dụng các phương pháp phi đạo đức để khuất phục kẻ khác làm theo các quyết định của một người hay của một nhóm người đó. Khái niệm tẩy não được biết đến từ lâu qua các tà đạo, chiến tranh, tình báo, tuy nhiên chỉ dưới các chế độ Cộng Sản kỹ thuật này mới được nâng lên thành quốc sách và được thực hiện một cách triệt để, có hệ thống, bao trùm mọi lãnh vực xã hội và trong mọi tầng lớp nhân dân.

    Tẩy não một người

    Chính sách tẩy não nhắm vào từng cá nhân được phát hiện lần đầu tiên qua hành vi của các tù binh Mỹ bị Trung Cộng bắt trong chiến tranh Triều Tiên. Một số binh sĩ Mỹ sau khi được trao trả đã thay đổi hoàn toàn cách suy nghĩ, thái độ và cả hành động. Tác giả Edward Hunter phỏng vấn nhiều tù binh bị bộ máy tuyên truyền Trung Cộng tẩy não và ghi lại trong tác phẩm gây tiếng vang lớn Tẩy não tại Trung Cộng (Brainwashing in Red China) xuất bản 1951. Nhà báo Edward Hunter trong tác phẩm Tẩy não, câu chuyện của những người đã thách thức nó (Brainwashing, The Story of Men Who Defied It) xuất bản 1956 cũng mô tả nhiều trường hợp những lính Mỹ bị bộ máy tuyên truyền Trung Cộng tẩy não.

    Một vài trường hợp điển hình như Đại Tá Frank H. Schwable sau khi bị tẩy não đã lên đài phát thanh Trung Cộng tố cáo chính phủ Mỹ phát động chiến tranh vi trùng hoàn toàn tưởng tượng chống lại nhân dân Triều Tiên hay trường hợp Trung Sĩ Claude Batchelor từ chối trở lại Mỹ. Nhiều cựu tù binh, ngoại trừ giọng nói là của họ, từ câu văn đến dấu phẩy, dấu chấm, cách lên giọng, xuống giọng đều giống như vẹt đã được huấn luyện thuần thục.

    Năm 1957, nhà xã hội học Albert D. Biderman trong bản tin của Viện Hàn Lâm Y Khoa New York đã liệt kê 8 biện pháp mà các quốc gia Cộng Sản dùng để tẩy não một người gồm (1) cô lập, tước đoạt mọi nguồn ủng hộ, làm cho nạn nhân tùy thuộc vào kẻ tẩy não (2) độc quyền hóa khả năng nhận thức, tập trung sự chú ý vào một mối quan hệ giữa kẻ tẩy não và nạn nhân, (3) làm suy yếu khả năng đối kháng về mặt tinh thần cũng như làm kiệt quệ về thể lực, (4) đe dọa, trồng cấy sự lo lắng, bất an và tuyệt vọng vào ý thức của nạn nhân, (5) ban đặc ân để khuyến dụ sự tuân hành, (6) làm cho thấy việc chống lại chỉ là hành động vô ích mà thôi, (7) phát triển một thói quen tuân phục, (8) chứng tỏ việc phản kháng chỉ làm thiệt hại cho lòng tự trọng hơn là việc đầu hàng có điều kiện.

    Các phương pháp tẩy não của Trung Cộng đã làm quốc hội Mỹ phẫn nộ. Edward Hunter và nhiều tác giả khác đã được mời ra điều trần trước quốc hội Mỹ. Dù sao, nhờ cuộc chiến Triều Tiên mà nhân loại mới biết nhiều hơn về tẩy não, được gọi một cách văn hoa là “cải tạo tư tưởng” tại Trung Quốc và các nước CS, trong đó có Việt Nam.

    Tẩy não một dân tộc

    Những năm sau 1990, nhiều nhà sử học, nhiều nhà phân tích đổ xô đi tìm lý do tại sao phong trào CS thế giới sụp đổ, nhưng cũng có nhiều nhà phân tích, nhà sử học khác cho rằng việc truy tìm hiểu lý do là thiếu khoa học, chủ nghĩa CS sụp đổ là chuyện đương nhiên, câu hỏi đúng nên đặt ra là yếu tố gì đã giúp CS tồn tại đến hơn 70 năm tại Liên Xô và các nước Đông Âu. Phần lớn đồng ý là chính sách tuyên truyền tẩy não là cây cột chống đỡ chế độ CS. Có người còn cho rằng tẩy não đồng nghĩa với CS, đơn giản vì không có tẩy não, chế độ CS đã sụp đổ từ lâu lắm chứ không đợi đến thập niên 1990.

    Trả lờiXóa
  4. Bàn về tẩy não (Phần 2)

    Hai cơ quan cầm đầu chính sách tẩy não tại các quốc gia CS là Ban Tư Tưởng Trung Ương Đảng (Việt Nam gọi là Ban Tuyên Giáo Trung ương) và Ban Tổ Chức Trung Ương Đảng. Ban Tư Tưởng Trung Ương Đảng CS kiểm soát toàn bộ đời sống tinh thần của đất nước bằng một chính sách tuyên truyền tinh vi và có hệ thống khống chế tuyệt đối mọi lãnh vực từ truyền thanh, truyền hình, báo chí đến phim ảnh, bích chương, hội họp, nghệ thuật, nhà hát, sách vở v.v... Ban Tổ Chức Trung Ương Đảng là cơ quan bảo vệ sự sống còn của đảng CS như một tổ chức chính trị và đóng vai trò “tham mưu của Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, trực tiếp và thường xuyên là Bộ Chính trị, Ban Bí thư về chủ trương và các chính sách lớn thuộc lĩnh vực tổ chức cán bộ của hệ thống chính trị; đồng thời là cơ quan chuyên môn nghiệp vụ về công tác tổ chức, cán bộ, đảng viên của Trung ương”. Tại các quốc gia CS, không một sinh hoạt xã hội nào thoát khỏi sự kiểm soát của hai cơ quan nêu trên.

    Để tẩy não một dân tộc đảng CS thay đổi mọi giá trị và nền tảng văn hóa, lịch sử và truyền thống dân tộc, nói chung phải xây dựng những con người tuân phục và đất nước tuân phục. Bộ máy tuyên truyền CS nặn ra nhiều khái niệm chưa từng có trước đó “con người mới”, “xã hội mới”, “văn hóa mới”, “anh hùng lao động”, “lãnh tụ kính yêu”. Cái gì cũng mới nhưng thực chất đều là giả tạo. Tại các quốc gia Đông Âu ngày nay, các “anh hùng” do các đảng CS dựng lên bị khám phá là sản phẩm tuyên truyền và bị xóa bỏ. Đảng không chỉ có khả năng thay đổi hiện tại, vẽ ra một tương lai nhưng còn có khả năng thay đổi cả quá khứ của cả dân tộc. Lịch sử một dân tộc được viết bằng sử quan của đảng CS và được giải thích phù hợp với đường lối, chính sách của đảng CS trong từng thời kỳ chứ không phải là những sự kiện đã diễn ra trong quá khứ thăng trầm, vinh quang và thống khổ của dân tộc. Bộ máy tuyên truyền CS chi phối không chỉ trong các sinh hoạt nhân văn, xã hội mà cả khoa học tự nhiên như trường hợp lý thuyết kế thừa giống lúa của Trofim Lysenko trong sản xuất lúa tại Liên Xô những năm 1930, tuy không làm sản lượng lúa tăng được bao nhiêu nhưng đảng đánh bóng y thành một thiên tài.

    Có người cho rằng chế độ CS thực chất là chế độ phong kiến hiện đại nhưng so sánh đó không hoàn toàn đúng, ít ra về mặt danh xưng. Khác với các triều đại phong kiến, các vị trí xã hội dưới chế độ CS thường được đặt ngược. Những kẻ ăn trên ngồi tróc, thực sự làm chủ đất nước, nắm trong tay quyền sinh sát cả dân tộc lại được gọi là “đầy tớ nhân dân” trong lúc những tầng lớp cùng đinh trong xã hội, sống không một túp lều tranh để ở và chết không một chiếc chiếu để bó xác lại bị gán cho một danh xưng rất đẹp “chủ nhân của đất nước”.

    Đặc tính văn hóa của mỗi quốc gia cũng làm cho chính sách tẩy não thực hiện tại châu Âu và châu Á khác nhau chút ít. Châu Âu như Liên Xô và các nước CS Đông Âu đặt nặng yếu tố vật chất, thể xác trong lúc Trung Cộng, Việt Nam yếu tố tư tưởng, tinh thần được chú trọng nhiều hơn. Một đối tượng tẩy não bị bắt tại Liên Xô sẽ bị hành hạ thể xác cho đến khi thú nhận những tội ác dù không làm, thừa nhận là sự thật dù biết đó là giả dối trong lúc tại Trung Cộng và CSVN đối tượng đó sẽ bị “cải tạo tư tưởng” cho đến khi gục quỵ xuống mới thôi.

    Tẩy não một quốc gia thù địch

    Kiểm soát tạm thời hành vi và ý chí của một cá nhân có thể chỉ cần một thời gian ngắn như trường hợp các tù binh Mỹ trong chiến tranh Triều Tiên nhưng kế hoạch của Liên Xô nhằm tẩy não nước Mỹ cần nhiều chục năm. Tại sao phải cần đến vài chục năm, theo Yuri Bezmenov cựu nhân viên KGB đào thoát và được định cư tại Canada năm 1970, giải thích đó là thời gian cần có để xây dựng một thế hệ con người trung thành với lý tưởng CS ngay tại Mỹ.

    Trả lờiXóa
  5. Bàn về tẩy não (Phần 3)

    Yuri Alexandrovich Bezmenov là một cựu nhân viên KGB hoạt động tại Ấn Độ trong thập niên 1960. Cha của ông là một lãnh đạo cao cấp của tổ chức KGB. Năm 17 tuổi ông theo học ngành ngôn ngữ học tại đại học Moscow State University do KGB trực tiếp kiểm soát. Nhiệm sở đầu tiên sau khi tốt nghiệp của Yuri Bezmenov là Ấn Độ với trách nhiệm thực thi các chính sách nhằm lật đổ chế độ dân chủ Ấn. Tuy nhiên, sự thán phục của ông dành cho nền văn hóa Ấn và sự bất mãn chế độ Cộng Sản mỗi ngày một gia tăng đã thúc đẩy Yuri Bezmenov đào thoát khỏi ý thức hệ CS.

    Năm 1985, trong một buổi phỏng vấn đặc biệt với chủ đề “Làm thế nào để tẩy não một quốc gia”, Yuri Alexandrovich Bezmenov giải thích chiến lược của Liên Xô để thay đổi tư duy của một quốc gia đối nghịch, trường hợp này là Mỹ.

    Không giống như các phim ảnh do Hollywood dàn dựng với những màn gián điệp gay cấn, hấp dẫn kiểu James Bond, tẩy não nước Mỹ là một tiến trình được thực hiện từng bước, rất nhẹ nhàng, diễn ra trước mắt và trải qua bốn giai đoạn gồm (1) lũng đoạn nền tảng đạo đức, (2) tạo sự bất ổn, (3) gây khủng hoảng và (4) bình thường hóa. Trong bốn giai đoạn, hủy hoại nền tảng đạo đức của một quốc gia là giai đoạn quan trọng nhất.

    Mặc dù mục đích của buổi phỏng vấn nhằm giải thích cuộc chiến tranh văn hóa tư tưởng mà Liên Xô dùng để đánh gục nước Mỹ, tẩy não cũng là chính sách chung mà lãnh đạo các đảng CS trên toàn thế giới áp dụng.

    Mỹ chẳng những không bị đánh gục mà trái lại đã góp phần quan trọng trong việc hạ gục toàn bộ hệ thống Liên Xô. Tuy nhiên, phía thế giới tự do, trong thời kỳ chiến tranh lạnh cũng tổn thất khá nặng với Cuba (1959), Congo (1970), Ethiopia (1974), Cambodia (1975), Việt Nam Cộng Hòa (1975), Lào (1975), Angola (1975), Mozambique, (1979), Nicaragua (1979) bị rơi vào quỹ đạo CS.

    Tạm gát qua bên cuộc chiến bằng súng đạn, trong bốn giai đoạn mà Yuri Alexandrovich Bezmenov phân tích, giai đoạn thứ nhất, đầu độc một quốc gia, đáng được phân tích để thấy cuộc chiến tranh văn hóa tư tưởng do CSVN phát động đã ảnh hưởng thế nào đến sự sụp đổ của Việt Nam Cộng Hòa. Trong buổi phỏng vấn Yuri Alexandrovich Bezmenov cũng nhắc đến Việt Nam và tiết lộ các chính sách do CSVN thực hiện chẳng phải là sản phẩm riêng gì của đảng CSVN nhưng hoàn toàn rập theo khuôn mẫu của Liên Xô. Do đó, phần còn lại của bài sẽ thay VNCH vào chỗ Mỹ.

    Để hủy diệt nền tảng đạo đức văn hóa của VNCH, trước hết phải đầu độc thành phần trí thức. Giới lãnh đạo CSVN đã tiến hành một chính sách quy mô nhằm mua chuộc, lũng đoạn, phân hóa hàng ngũ trí thức miền Nam Việt Nam.

    Nhiều người hiểu lầm rằng đối tượng của chính sách tuyên truyền CS áp dụng vào các thành phần ít học, dễ tin, đói khát, cùng khổ, hay “không có gì để mất” nói theo quan điểm Marx. Không phải. Mục tiêu hàng đầu của đảng CS là thu hút thành phần có lý tưởng, có học thức như nhà báo, nhà xuất bản sách, nhà giáo dục, văn nghệ sĩ, nói chung là những thành phần có khả năng hướng dẫn dư luận. Hàng khối trí thức miền Nam đã bị CS tuyên tuyền, đầu độc và trở thành những công cụ của CS trong thời chiến, khi VNCH gục xuống trong máu và nước mắt, và mãi cho đến ngày nay. Những thành phần thân Cộng này không nhất thiết phải được kết nạp vào đảng nhưng là những người biện hộ cho quan điểm của đảng CS bởi vì tiếng nói của họ được xem “khách quan”, “độc lập”. Những trí thức và chính khách này tự nhận là “thành phần thứ ba” như được gọi trong sinh hoạt chính trị tại miền Nam Việt Nam trước năm 1975. Thực tế chính trị đã chứng minh, không có quan điểm nào gọi là “độc lập” hay “khách quan” và tại miền nam Việt Nam trước đây cũng không có thành phần nào đúng nghĩa là thành phần chính trị thứ ba, ngoài hai lập trường chính trị quốc gia và cộng sản.

    Trả lờiXóa
  6. Bàn về tẩy não (Phần 4)

    Alexandrovich Bezmenov cũng giải thích xa hơn, thành phần thân Cộng chỉ cần thiết trong giai đoạn làm sụp đổ quốc gia thù địch nhưng khi mục đích của đảng CS đã đạt, thành phần này chẳng những không còn cần thiết mà có thể trở thành một chướng ngại. Nhiều trong số họ phải bị giết, bị tù và bị thanh trừng qua nhiều hình thức. Lý do? Những kẻ thân Cộng trong chiến tranh rất dễ bị bất mãn khi thấy đảng CS nắm hết quyền hành và do đó sẽ trở thành thù địch về mặt quyền lực với chế độ và chống đối về mặt tư tưởng với chủ nghĩa Marx Lenin. Họ bị thanh trừng, ngoài ra, còn vì cái tội biết CS quá nhiều. Yuri Alexandrovich Bezmenov nêu lên trường hợp Nicaragua nơi một phe thân CS trước đó đã hoạt động chống lại tổ chức CS Sandinistas do José Daniel Ortega lãnh đạo. Tại Afghanistan nơi lãnh tụ CS Taraki bị Amin giết, rồi Amin bị Karmal giết, và tại Bangladesh nơi Mujibur Rahman bị chính những người cùng chiến tuyến với y giết.

    Để chiến thắng trong trận chiến quân sự và văn hóa, ngoài khối thân CS nêu trên, đảng CS cần một mạng lưới nằm vùng trung thành, dã man, cuồng tín và hữu hiệu. Thành phần này cần thiết để trực tiếp thi hành các chính sách của đảng CS tại các địa phương.

    Yuri Alexandrovich Bezmenov nhấn mạnh đến thành phần nằm vùng bởi vì không có mạng lưới nội ứng tại địa phương các lực lượng CS bên ngoài không thể xâm nhập được. Trong buổi phỏng vấn, cựu nhân viên KGB này có nhắc đến trường hợp một thành phố ở Việt Nam, được viết trong văn bản là Hua, có thể ông muốn nói Huế, để nhấn mạnh đến vai trò của mạng lưới CS nằm vùng: “Tương tự, trong một quận của Huế tại Nam Việt Nam, nhiều ngàn người đã bị xử tử trong một đêm khi thành phố bị CS chiếm chỉ trong hai ngày; CIA không thể nào trả lời được câu hỏi, làm thế nào CS có khả năng biết từng cá nhân người bị xử tử, ông ta sống ở đâu, đến nơi nào để bắt ông và để bắt trước bình minh, bỏ ông ta lên xe, lái ra khỏi thành phố và bắn ông ta. Câu trả lời rất đơn giản. Thật lâu trước khi chiếm thành phố đã có một mạng lưới của những CS nằm vùng; họ là dân địa phương và là những người biết một cách tuyệt đối những ai trong thành phố có ảnh hưởng với quần chúng, kể cả những anh thợ hớt tóc và tài xế taxi. Những ai có cảm tình với Mỹ đều bị xử bắn.”

    Thước đo của mức độ bị tẩy não

    Mức độ bị tẩy não cũng có mức trầm trọng khác nhau. Một người bị tẩy não hoàn toàn sẽ không còn khả năng để đánh giá sự thật. Sự kiện và bằng chứng không có nghĩa gì với họ. Yuri Alexandrovich Bezmenov phát biểu từ kinh nghiệm ở Liên Xô “Ngay cả mang anh ta tới tận Liên Xô và chỉ cho anh ta thấy trại tập trung, anh ta cũng không tin... cho đến lúc anh ta bị đá ngay vào đít, khi giày đinh đạp lên anh, rồi anh ta mới hiểu. Nhưng không phải trước đó. Đó là thảm kịch của trình trạng bị băng hoại về đạo đức trong con người.” Nhiều người Việt Nam hiện nay vẫn chịu đựng mức độ tẩy não trầm trọng như vậy.

    Tuy nhiên, cũng có những người bị tẩy não ở mức độ thấp hơn. Họ thấy được những hiện tượng sai trái, những bất công, tiêu cực của chế độ nhưng vẫn “chấp nhận đặc ân để sau đó tuân hành”, vẫn cho rằng “chống lại chỉ là hành động vô ích”, vẫn “trải qua nhiều chục năm tuân phục thành một thói quen”, và vẫn nghĩ rằng “phản kháng chỉ làm thiệt hại cho lòng tự trọng hơn là việc đầu hàng có điều kiện” đúng như các điểm mà nhà xã hội học Albert D. Biderman đã liệt kê. Điều đó cho thấy, trên thế giới, chủ nghĩa CS chỉ là một bóng ma hãi hùng của quá khứ, các dân tộc từng bị CS cai trị từ Âu sang Á đã thức tỉnh sau bảy mươi năm chịu đựng chủ nghĩa tàn bạo nhất lịch sử loài người nhưng tại Việt Nam vẫn còn nhiều người bị tẩy não. Giống như đảng CS không bao giờ thừa nhận đã và đang tẩy não cả dân tộc, không ai muốn thừa nhận mình bị CS tẩy não.

    Thước đo mức độ tẩy não không phải là quá khó để xác định mà nằm ngay trong câu trả lời cho câu hỏi rất đơn giản “Anh (chị) thật sự muốn gì cho đất nước?”

    Trả lờiXóa
  7. Bàn về tẩy não (Phần 5 - phần kết)

    Con đường duy nhất hiện nay là tập trung sức mạnh dân tộc, gạt bỏ mọi bất đồng, vận dụng các điều kiện quốc tế thuận lợi để đẩy mạnh cuộc vận động dân chủ tại Việt Nam đến thành công, xóa bỏ chế độ độc tài toàn trị CS, thiết lập một chế độ dân chủ pháp trị, hiện đại hóa đất nước toàn diện làm nền tảng cho việc phục hồi chủ quyền đất nước, mở đường cho một Việt Nam thăng tiến lâu dài.

    Không có con đường nào khác. Tuy nhiên, không phải ai cũng có một câu trả lời dứt khoát và giống nhau như thế. Ngay cả trong tầng lớp có học thức, nhà khoa học, nhà văn, nhà thơ, nhà báo không ít người vẫn còn nghĩ rằng nói gì thì nói đảng CS trong suốt dòng lịch sử của đảng đã đồng hành với dân tộc, nói gì thì nói chỉ có đảng CS mới có khả năng đưa đất nước ra khỏi nghèo nàn lạc hậu, nói gì thì nói đảng CS là đảng nắm trong tay ngọn cờ chính nghĩa, nói gì thì nói Việt Nam vẫn cần ổn định để phát triển và mọi thay đổi đột biến sẽ dẫn đến hỗn loạn, nói gì thì nói các lãnh tụ CS vẫn là những người yêu nước, những anh hùng dân tộc và xứng đáng được kính trọng khi họ sống và tôn thờ, tiếc thương, than khóc khi họ chết.

    Lịch sử thế giới chỉ riêng từ thế chiến thứ hai cho đến nay có nhiều anh hùng đã đóng góp trí tuệ hay máu xương vào công cuộc bảo vệ tự do cho đất nước họ hay giải phóng dân tộc họ khỏi ách thực dân. Vài trường hợp điển hình như Mahatma Gandhi (Ấn Độ), Winston Churchill (Anh), Charles de Gaulle (Pháp), Tưởng Giới Thạch (Trung Hoa Dân Quốc), Franklin D. Roosevelt (Mỹ). Nhưng khi họ chết, ngoài tang quyến, không có cảnh “Đời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa” như khi Hồ Chí Minh chết và “ôm thật chặt cột nhà khóc cho thỏa nỗi xót thương” như khi Võ Nguyên Giáp vừa chết ở Việt Nam. Bởi vì những lãnh đạo thế giới nêu trên là những anh hùng thật, con người thật, có thành công và thất bại, có điểm tốt và điểm xấu và cuộc đời họ được phô bày trước dư luận chứ không phải là sản phẩm do nhà máy tuyên truyền sản xuất trong một xã hội bị bưng bít thông tin. Tuy mức độ có khác nhau, “khóc lãnh tụ” là đặc điểm của văn hóa CS và chỉ tồn tại tại các nước CS.

    Trở lại với thành phần “nói gì thì nói”. Giới hạn trong hoạt động tri thức của thành phần “nói gì thì nói” mỗi thời kỳ có thể được nới rộng hơn chút ít nhưng đó không phải là sự mở rộng thuận theo đà phát triển của văn minh nhân loại mà từ sự thỏa hiệp với đảng CS. Như kẻ viết bài này có lần đã viết, xã hội Việt Nam là một xã hội được khoanh vùng có biên giới rõ rệt giữa các thành phần và các thành phần này cùng tồn tại bằng cách thỏa hiệp với nhau. Không được vượt đèn đỏ, không được lấn lề, vi phạm sẽ bị phạt. Đảng Cộng sản thỏa hiệp với các thành phần trí thức vì mục đích duy trì quyền cai trị đất nước. Giới trí thức thỏa hiệp với đảng để được ban phát bổng lộc, lợi danh. Giới văn nghệ sĩ thỏa hiệp với đảng để các điều kiện sáng tác, in ấn, phát hành được nới rộng hơn, được đi Tây, đi Mỹ dễ dàng. Các bè phái tham ô thỏa hiệp với lãnh đạo đảng để được tiếp tục tham nhũng cho đến khi bị lộ. Chỉ có những người cùng khổ, thấp cổ bé miệng nhưng chiếm đa số trong xã hội, là không ai cần thỏa hiệp mà họ cũng chẳng biết thỏa hiệp với ai ngoài số phận hẩm hiu đầy bất hạnh của mình.

    Không có gì đáng hãnh diện. Hồ nước rộng mà thành phần “nói gì thì nói” đang bơi trong đó hôm nay hai chục năm trước là một chiếc ao nhỏ và bốn mươi năm trước là một lỗ chân trâu nhưng dù là lỗ chân trâu, ao hay hồ cũng chỉ là nơi tích tụ của những giọt nước tuyên truyền cùng một nguồn nhỏ xuống suốt hơn nửa thế kỷ qua. Dù thừa nhận hay không, tầng lớp của những người “nói gì thì nói” chính là những người bị CS tẩy não, và Việt Nam hôm nay vẫn còn chịu đựng dưới chế độ độc tài trong khi đại đa số nhân loại sống trong tự do dân chủ không phải vì tài năng của giới lãnh đạo CS nhưng chỉ vì số người bị tẩy não còn quá đông.

    Trần Trung Đạo

    Trả lờiXóa
  8. Một bài điếu văn vĩnh biệt Võ Nguyên Giáp (Cựu Bộ Đội Trần Hồng Tâm) !

    VĨNH BIỆT HUYỀN THOẠI

    Nhìn dòng người xếp hàng chờ viếng ông trên đường phố Hà Nội, gợi tôi nhớ đến hình ảnh người dân Bắc Hàn than khóc trong tuyết lạnh trên đường phố Bình Nhưỡng để chia tay với vị lãnh tụ kính yêu Kim Chính Nhật.

    Tôi lớn lên ở vùng đồng bằng châu thổ sông Hồng. Đến tuổi đi bộ đội thì cuộc nội chiến đẫm máu Bắc-Nam kết thúc. Nhưng bất hạnh thay, chiến tranh vẫn không buông tha đất nước này. Thế hệ chúng tôi phải tham dự vào một cuộc chiến kế tiếp nằm ngoài lãnh thổ Việt Nam. Đảng gọi chúng tôi là ‘’Quân tình nguyện’’. Thế giới gọi chúng tôi là ‘’Quân xâm lược’’. Bốn năm trong đội quân do ông chỉ huy, là khoảng thời gian đủ dài để tôi suy ngẫm về sự tàn bạo của chiến tranh và những trò đùa trên số phận con người.

    Với tôi, cái lòng chảo Điện Biên chỉ là một vạc dầu oan nghiệt u mê, ấu trĩ, cuồng tín. Tôi sẽ gọi ông là thánh nếu ông giành độc lập mà không cần phải có một Điện Biên Phủ hung tàn. Nhìn sang những quốc gia lân cận Ấn Độ, Miến Điện, Malasia, Singapore, Indonesia, người ta cũng giành độc lập mà không cần nhiều xương máu như ông.

    Bao nhiêu thế hệ trai làng quê tôi ra đi không trở lại. Có gia đình chết đến tám người con trai. Tuổi thơ của tôi ngập ngụa trong sợ hãi đớn đau, oán giận, khóc than. Nỗi kinh hoàng cứ ập đến mỗi gia đình hằng đêm khi nghe tin người thân của mình đã chết. Tôi căm ghét chiến tranh. Nhưng chiến tranh lại cứ liên miên. ‘’Năm năm, mười năm, hai mươi năm, hoặc lâu hơn nữa…’’ Đất nước hoang tàn. Còn đâu là đời người, còn đâu là nòi giống.

    Diễn văn nhận chức của Tổng Thống Obama có nhắc đến Khe Sanh như một niềm tự hào về sự chiến đấu ngoan cường và lòng quả cảm của người Mỹ. Tết Mậu Thân là môt bằng chứng ông đã thất bại trong trận đánh đẫm máu này. Người Mỹ đã nhận ra sự tàn khốc của cuộc chiến. Họ hy sinh lòng kiêu hãnh để cứu vớt mạng người. Đó là một quyết định khôn ngoan và nhân đạo. Lòng nhân đạo không chỉ giành cho những công dân Mỹ, mà cho cả chúng ta. Nếu nước Mỹ không làm như vậy, thì có lẽ tôi đã không còn ngồi đây viết những dòng này và cái chế độ mà ông phục vụ chắc cũng đã tiêu tan từ đời kiếp nào!

    Tôi đã học, đọc nhiều về thiên tài quân sự của ông, nhưng có một câu hỏi đến nay tôi vẫn không tìm thấy câu trả lời. Năm giờ sáng ngày 17 tháng 2 năm 1979, người Tầu đã dùng đến 15 quân đoàn, tấn công ồ ạt trên toàn tuyến biên giới có chiều dài khoảng 1500 km, xấp xỉ với khoảng cách từ Hà Nội đến Sài Gòn, nhưng ông không hay biết gì. Phải chăng đó là một sỉ nhục của ngành tình báo do ông lãnh đạo.

    Qua sự việc này chúng tôi mới thấy rõ được đích thực ‘’thiên tài quân sự’’ của ông Tổng Tư Lệnh Giáp!

    Ông rời quân ngũ, rời trận mạc đã lâu, vậy mà càng về già ông càng hay mặc quân phục rất chỉnh tề, thậm chí nằm trên giường bệnh cũng mang quân hàm. Cả nước này, ai không biết ông là tướng. Nhìn lon đại tướng bốn sao ông mang trên vai áo, nhìn những huân chương ông mang đầy ngực, tôi thấy hơi lố bịch và tàn nhẫn. Bởi những huân huy chương kia đồng nghĩa với giết chóc, máu lửa, tử khí, oan hồn.

    Năm triệu người thiệt mạng để ông khai sinh ra một chính quyền. Nhưng chính quyền của ông lại tồi tệ hơn những chính quyền mà ông đã khai tử. Liệu vong linh của những người đã chết có cho ông được bình yên nơi chín suối.

    Nhiều người rất mãn nguyện và nở mày nở mặt vì đám tang của ông được đảng tổ chức trọng thị. Từng sợi tóc của ông được chẻ làm tư để ca ngợi. Quan tài của ông lung linh qua những khải hoàn môn. Nhưng những người dân nước Việt được ông giải phóng vẫn đang vùng vẫy trong lầm than, oan ức, bất công, tủi nhục, đói nghèo.

    Tôi đốt nén nhang vĩnh biệt ông với tình người và Vĩnh Biệt những chiến công thật ra chỉ là huyền thoại.

    Bộ Đội Trần Hồng Tâm từ Việt Nam

    Trả lờiXóa
  9. Ồ một tù bình sẽ phát biểu khác thế nào được. Chẳng lẽ lại nói là: "Xin chào! Tôi là tù bình! Tôi là kẻ thua cuộc! Tôi bị bắt bởi những người tôi đã cho rằng họ thấp kém!" Nên ông ta cố vớt vát chút gọi là là. Vớt được ít bọt thì nhận lại vô số gạch đá! Động vào một biểu tượng của một dân tộc là động vào cả dân tộc đó.

    Trả lờiXóa
  10. Nói chung là có mấy con rận đang nhảy vào nói lung tung và không có ý nghĩa gì cả, vô nghĩa lắm. Các người có nói gì đi chăng nữa thì nhân dân vẫn yêu quý và kính trọng đại tướng mà. Việt Nam chúng ta tự hào vì có một con người vĩ đại như Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Những kẻ như John Mcain thì nói gì đi chăng nữa cũng chỉ là kẻ thua cuộc mà thôi, không có ý nghĩa gì hết, hắn đang cố vớt vát danh dự cho hắn đây mà. Thật là nực cười quá.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. @phạm hùng Hãy đọc kỹ một lần nữa mà động não, vẹt cộng thì chẳng bao giờ có não bởi vậy lãnh đạo cs phải gởi hết con cháu mình qua các nước Tư Bản để học ... Đúng không ? Có phải đó là sự thật không ? nếu đúng !!! CÂM MỒM!!! Đọc một lần nữa rồi động não, thà là tự xưng là một con khỉ là thú vật thì đở nhục hơn khi người ta gọi là một thằng Việt cộng!!!!!

      Một bài điếu văn vĩnh biệt Võ Nguyên Giáp (Cựu Bộ Đội Trần Hồng Tâm) !

      VĨNH BIỆT HUYỀN THOẠI

      Nhìn dòng người xếp hàng chờ viếng ông trên đường phố Hà Nội, gợi tôi nhớ đến hình ảnh người dân Bắc Hàn than khóc trong tuyết lạnh trên đường phố Bình Nhưỡng để chia tay với vị lãnh tụ kính yêu Kim Chính Nhật.

      Tôi lớn lên ở vùng đồng bằng châu thổ sông Hồng. Đến tuổi đi bộ đội thì cuộc nội chiến đẫm máu Bắc-Nam kết thúc. Nhưng bất hạnh thay, chiến tranh vẫn không buông tha đất nước này. Thế hệ chúng tôi phải tham dự vào một cuộc chiến kế tiếp nằm ngoài lãnh thổ Việt Nam. Đảng gọi chúng tôi là ‘’Quân tình nguyện’’. Thế giới gọi chúng tôi là ‘’Quân xâm lược’’. Bốn năm trong đội quân do ông chỉ huy, là khoảng thời gian đủ dài để tôi suy ngẫm về sự tàn bạo của chiến tranh và những trò đùa trên số phận con người.

      Xóa
    2. Với tôi, cái lòng chảo Điện Biên chỉ là một vạc dầu oan nghiệt u mê, ấu trĩ, cuồng tín. Tôi sẽ gọi ông là thánh nếu ông giành độc lập mà không cần phải có một Điện Biên Phủ hung tàn. Nhìn sang những quốc gia lân cận Ấn Độ, Miến Điện, Malasia, Singapore, Indonesia, người ta cũng giành độc lập mà không cần nhiều xương máu như ông.

      Bao nhiêu thế hệ trai làng quê tôi ra đi không trở lại. Có gia đình chết đến tám người con trai. Tuổi thơ của tôi ngập ngụa trong sợ hãi đớn đau, oán giận, khóc than. Nỗi kinh hoàng cứ ập đến mỗi gia đình hằng đêm khi nghe tin người thân của mình đã chết. Tôi căm ghét chiến tranh. Nhưng chiến tranh lại cứ liên miên. ‘’Năm năm, mười năm, hai mươi năm, hoặc lâu hơn nữa…’’ Đất nước hoang tàn. Còn đâu là đời người, còn đâu là nòi giống.

      Diễn văn nhận chức của Tổng Thống Obama có nhắc đến Khe Sanh như một niềm tự hào về sự chiến đấu ngoan cường và lòng quả cảm của người Mỹ. Tết Mậu Thân là môt bằng chứng ông đã thất bại trong trận đánh đẫm máu này. Người Mỹ đã nhận ra sự tàn khốc của cuộc chiến. Họ hy sinh lòng kiêu hãnh để cứu vớt mạng người. Đó là một quyết định khôn ngoan và nhân đạo. Lòng nhân đạo không chỉ giành cho những công dân Mỹ, mà cho cả chúng ta. Nếu nước Mỹ không làm như vậy, thì có lẽ tôi đã không còn ngồi đây viết những dòng này và cái chế độ mà ông phục vụ chắc cũng đã tiêu tan từ đời kiếp nào!

      Tôi đã học, đọc nhiều về thiên tài quân sự của ông, nhưng có một câu hỏi đến nay tôi vẫn không tìm thấy câu trả lời. Năm giờ sáng ngày 17 tháng 2 năm 1979, người Tầu đã dùng đến 15 quân đoàn, tấn công ồ ạt trên toàn tuyến biên giới có chiều dài khoảng 1500 km, xấp xỉ với khoảng cách từ Hà Nội đến Sài Gòn, nhưng ông không hay biết gì. Phải chăng đó là một sỉ nhục của ngành tình báo do ông lãnh đạo.

      Qua sự việc này chúng tôi mới thấy rõ được đích thực ‘’thiên tài quân sự’’ của ông Tổng Tư Lệnh Giáp!

      Ông rời quân ngũ, rời trận mạc đã lâu, vậy mà càng về già ông càng hay mặc quân phục rất chỉnh tề, thậm chí nằm trên giường bệnh cũng mang quân hàm. Cả nước này, ai không biết ông là tướng. Nhìn lon đại tướng bốn sao ông mang trên vai áo, nhìn những huân chương ông mang đầy ngực, tôi thấy hơi lố bịch và tàn nhẫn. Bởi những huân huy chương kia đồng nghĩa với giết chóc, máu lửa, tử khí, oan hồn.

      Năm triệu người thiệt mạng để ông khai sinh ra một chính quyền. Nhưng chính quyền của ông lại tồi tệ hơn những chính quyền mà ông đã khai tử. Liệu vong linh của những người đã chết có cho ông được bình yên nơi chín suối.

      Nhiều người rất mãn nguyện và nở mày nở mặt vì đám tang của ông được đảng tổ chức trọng thị. Từng sợi tóc của ông được chẻ làm tư để ca ngợi. Quan tài của ông lung linh qua những khải hoàn môn. Nhưng những người dân nước Việt được ông giải phóng vẫn đang vùng vẫy trong lầm than, oan ức, bất công, tủi nhục, đói nghèo.

      Tôi đốt nén nhang vĩnh biệt ông với tình người và Vĩnh Biệt những chiến công thật ra chỉ là huyền thoại.

      Bộ Đội Trần Hồng Tâm từ Việt Nam

      Xóa
    3. @phạm hùng !Khỉ đột! Nên nhớ rằng bài trên là của một người lính của giáp, một người bộ đội viết chứ không phải là người của VNCH!!!! Hiểu chưa ??? Riêng tôi, xé cờ vàng ỉa lên cờ đỏ, chửi cha đcs chó má! VN chúng ta không cần 2 loại nầy!!! RÕ chưa !!! Thẵng khỉ đột vc ?

      Xóa
  11. Vài suy nghĩ về ông Giáp (Huỳnh Thục Vy)

    Vị tướng được những người cộng sản xem là “khai quốc công thần” cuối cùng đã trở thành người thiên cổ vào ngày 4 tháng 10 vừa qua. Vậy là, biểu tượng sống về công lao “giành độc lập” và lý tưởng “cách mạng”, tượng đài hữu danh vô thực về một thời “hào hùng” của những người cộng sản đã trở về với cát bụi.

    Ông ta đã thực sự rời bỏ cuộc chơi, đã từ giã cõi nhân sinh điên đảo này. Không ai biết ông sẽ đi về đâu nhưng ông đã để lại di sản đầy đau đớn và nhiễu nhương, để lại cho tất cả chúng ta một Việt Nam với tiếng ai oán khắp nơi. Thôi thì cũng cầu chúc ông ra đi trong thanh thản, dù ông đã lặng thinh một cách vô cảm trước những người đã ra đi một cách bi thương khác.

    Là người đã có công khai sinh ra một Việt Nam cộng sản, thiết nghĩ không cần bàn đến chuyện ông có lý tưởng hay không lý tưởng và sự cần thiết hay không của những cuộc chiến tranh vô nghĩa mà ông đã đóng vai trò lãnh đạo quân sự tối cao, ông phải chịu trách nhiệm trước lịch sử về sự im lặng của mình trước những trang lịch sử bất công, gian trá và đau thưong mà người Việt Nam đã trải qua.

    Không ít người ca ngợi ông là một trí thức lớn, là nhà văn hoá. Tôi không muốn bàn những chuyện ấy nữa vì đã có nhiều tài liệu lịch sử có sẵn cho việc tìm hiểu, nghiên cứu về ông Giáp. Chỉ xin hỏi: Ông đã làm gì khi luật sư Nguyễn Mạnh Tường kêu gọi dân chủ pháp trị để rồi sau đó bị thất sủng? Nếu là một trí thức lớn thực sự, lẽ ra ông phải biết dân chủ pháp trị cần cho một quốc gia như thế nào trước cả cụ Tường bởi thực tế cho thấy chủ nghĩa cộng sản đã tàn phá quốc gia như thế nào? Nếu không nhận ra khiếm khuyết của một chế độ độc tài cộng sản, ông có xứng đáng với danh xưng một đại trí thức? Và cứ cho là ông không biết gì về độc tài-dân chủ, nhưng khi luật sư Tường lên tiếng về xã hội dân chủ, ông không có động tĩnh gì, đó có phải là biểu hiện của một nhân cách lớn?

    Lại nữa, ông đã ở đâu, đã làm gì khi những Nguyễn Hữu Đang, Trần Dần, Hữu Loan bị đấu tố, bị đoạ đày? Ông có chút tủi nhục, cảm thương hay phẫn nộ nào không khi hàng triệu người miền Nam bỏ nước ra đi trong tức tưởi khi Việt Nam cộng hoà bị cưỡng chiếm để rồi hàng trăm nghìn người trong số họ đã vùi thân ngoài biển cả? Ông nghĩ gì khi tướng Trần Độ đã dũng cảm lên tiếng rồi bị đàn áp? Ông đã làm gì khi cụ Hoàng Minh Chính đã tỏ thái độ đối kháng để rồi bị bỏ tù? Ông đã đứng bên lề bao biến cố đau thương của đất nước. Đó có phải là vị trí xứng đáng của một trí thức hay không?

    Dù là ai, một người vừa mới qua đời nên được cầu nguyện cho sự ra đi bình an. Tôi đã rất phân vân khi viết những dòng này. Có nên viết những lời cay đắng cho một người đã chết không? Có nên kể tội họ khi họ đã mãi mãi không còn khả năng biện bạch? Nhưng quả tình, tôi không viết những dòng này nhắm vào tướng Giáp, tôi viết cho những người còn sống, cho những người còn bị ám thị bởi cái ảo ảnh hào quang mà những người cộng sản đã tạo ra. Đa số thanh niên Việt Nam hiện nay sống trong sự lừa gạt đó mà không biết, và cũng không có ý chí vượt thoát ra.

    Ông Giáp, vị “đại tướng quân” trong mắt nhiều thanh niên Việt Nam, là người góp công to lớn để tạo dựng và bảo vệ chế độ độc tài tàn bạo này. Ông đã sống quá xa cái tuổi “cổ lai hy” và ra đi trong tình thương yêu của gia tộc, trong sự ngưỡng vọng của nhiều người. Nhưng ông có biết đâu, một người có công gây dựng nên một tập đoàn tội ác như ông lại ra đi thanh thản và vinh quang, trong khi chính những nạn nhân vô tội của chế độ thì lại hứng chịu thảm trạng bi đát của gia đình để rồi phải ra đi trong uất ức, tủi nhục.

    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đó chính là một Đặng Ngọc Viết hiền lành, siêng năng bị chính quyền cướp đất, phẫn uất cùng cực đến mức phải ra tay giết chết một quan chức tỉnh Thái Bình rồi tự sát bằng một viên đạn vào tim. Đó là một Thomas Nguyễn Tự Thành-một thuyền nhân bị cưỡng bách hồi hương về Việt Nam từ Thái Lan, bị sách nhiễu và phong toả kinh tế liên tục bởi chính quyền cộng sản đến nỗi uất ức quá phải tự vẫn bằng cách thắt cổ vào ngày 3 tháng 10, trước ngày ông Giáp chết một ngày. Tại sao ông lại được vinh danh khi chính ông là một phần nguyên nhân của những cái chết đau đớn ấy?

      Tất nhiên, ông Giáp không còn là lãnh đạo đất nước từ lâu, các chính sách, hành động của chính quyền này ông không tham gia. Nhưng chính cái quá khứ “oai hùng” và cái hiện tại vô trách nhiệm của ông tạo nên tính chính đáng cho chế độ tàn ác này. Chế độ này vẫn lấy ông ra làm cái bệ đỡ để biện minh cho những hành động bán nước hại dân của họ. Ông là cái phao cứu sinh khi những người lãnh đạo cộng sản đối diện với sự căm phẫn của người dân vì sự tham quyền cố vị của họ. Không hiểu vì tuổi già làm tiêu hao ý chí, vì sự sợ hãi làm xói mòn lương tâm, hay vì danh lợi của con cháu làm tiêu tan tinh thần trách nhiệm, mà cho đến những năm cuối đời ông Giáp vẫn lặng thinh trước hiện tình đất nước vật vã dưới chế độ độc tài, vẫn để cho nhà cầm quyền tiếp tục lợi dụng ông cho chế độ bất nhẫn của họ. (Chỉ có một lần ông lên tiếng yếu ớt cho vấn đề Bauxite Tây nguyên)

      Giá như ông lên tiếng cổ vũ cho Nhân quyền Tự do thì tiếng nói của ông đã tác động mạnh mẽ đến lương tâm tuổi trẻ và có thể xoay chuyển ý thức của biết bao người dân đang bị ám thị. Một ông Giáp đại tướng quân chắc chắc có khả năng thức tỉnh quần chúng, làm rúng động đảng cộng sản hơn hẳn một Lê Công Định, Phạm Hồng Sơn, Huỳnh Ngọc Tuấn, Phạm Thanh Nghiên hay Phương Uyên chứ? Thế nhưng, ông đã chọn cách sống trong sự co rút và chết trong cờ xí, kèn trống của chế độ cộng sản, hơn là cách sống trong sự phản tỉnh và chết như một chiến sĩ tự do. Đáng lẽ tuổi già phải là giới hạn cuối cùng của sự sợ hãi, nhưng ông đã để nó đi cùng ông sang tận thế giới bên kia.

      Có người nói: chúng ta không ở vị trí của ông nên không thể hiểu hết những gì ông phải đối mặt. Đúng! Chúng ta không hiểu hoàn cảnh và vị trí của ông. Nhưng chúng ta có thể hiểu được hoàn cảnh của những bạn sinh viên vì biểu tình yêu nước mà bị nhà trường đuổi học và mất cả tương lai không? Chúng ta có từng đặt mình vào vị trí Phương Uyên, cô bé sinh viên phải chịu biết bao nhiêu sợ hãi, tổn thương tinh thần khi bị bắt và giam giữ, chỉ vì cô bé biểu thị lòng yêu nước? Rồi nhiều người đối kháng khác nữa, chỉ vì lên tiếng cho Dân chủ tự do mà phải chịu những bản án nặng nề, mất cả hạnh phúc trăm năm, con cái bơ vơ- thất học. Hoàn cảnh của ông Giáp có ngặt nghèo hơn hoàn cảnh của những người kể trên hay không? Hay để dễ hình dung hơn, tình huống của ông có khó khăn hơn tình huống của tướng Trần Độ, của cụ Hoàng Minh Chính hay không? Tôi cho rằng, vấn đề là ở lương tâm và bản lĩnh!

      Ông đã ra đi để lại tất cả, một chế độ độc tài dai dẳng, những mảnh đời oan khuất, những cuộc đàn áp tiếp diễn, những cái chết oan khiên…Nhưng những dòng này không phải để kể tội ông. Quả thật, thế giới này tồn tại trong trạng thái tương đối của mọi giá trị. Nhưng vẫn có cách để phân biệt những trí tuệ và nhân cách lớn CHÂN THẬT với sự tô vẽ KHÔNG THẬT. Cầu cho ông ra đi được bình an và xin gởi tới ông sự cảm thương cho một kiếp người đa đoan trong thế giới vô minh này; nhưng sự tôn kính thì tôi xin giữ lại cho những con người sống với lương tâm, trách nhiệm và ý chí và chết với nỗ lực lên tiếng cho sự thật. Việt Nam còn rất nhiều người để chúng ta thành tâm ca ngợi và kính ngưỡng, nhưng đó không phải là ông.

      Huỳnh Thục Vy
      Sài Gòn tháng 10 năm 2013

      Xóa
  12. Võ Nguyên Giáp không đảng không cho ai gọi bằng Bác. danh xưng Bác chỉ có duy nhất Hồ Chí Minh là cha già dân tộc người Tàu gốc Hẹ mà thôi. Sở dỉ đám tang Võ Nguyên Giáp được tổ chức hoành tráng như vậy là đảng thấy nhân dân Việt Nam đa số là dân miền Bắc khóc thương Giáp nên đảng CS lợi dụng để bôi son trát phấn thêm vào cái huyền thoại là lòng dân vẫn còn lưu luyến đảng Cộng sản mà thôi. Thật tình lảnh đạo đảng CSVN ngày nay xem Giáp không ra gì kể từ khi giao cho Giáp cầm quần chị em trong " Kế hoạnh sinh đẻ " Nhân dân miền Bắc khóc Giap hôm nay cũng đa phần bị tẩy não trong quá trình miền Bắc ăn sắn ăn khoai để tiến lên XHCN và cưỡng chiếm miền Nam. Nhân dân miền Bắc khóc Giáp hôm nay vì thương cho Giáp là một công thần lập nên chế độ mà vẫn bị đảng trù dập xem không ra gì và họ xem Giáp là những người CS dù sao cũng có văn hóa, có tinh thần Dân Tộc hơn những tên CS ssát máu khác.Đám tang Giáp chưa xong đảng CSVN đã ra lệnh hạ cờ tang treo cờ Tàu để đón Lý Khắc Cường ông bạn vàng 4 tốt và mười sáu chữa vàng là ông cố nội của những tên CS bán nước đang nắm quyền lảnh đạo hôm nay.

    Nhân dân Việt Nam phải nhận rỏ điều nầy. Hãy cùng nhau đứng lên dành lại chủ quyền Đất Nước. dành lại quyền Tự Quyết và chọn người lảnh đạo có tâm, có tầm để đưa Đất Nước và Nhân Dân thoát khỏi vòng nô lệ.

    @KhanhPhong

    Trả lờiXóa
  13. “Thân em như tấm lụa đào...”

    Thân em là Cờ Đỏ. Nói rõ, chính xác là cờ đỏ vàng sao. Nhắc đến tên em thì ai cũng “biết rồi khổ lắm nói mãi” mặt mũi thân hình, nhưng mà tủi thân thay: nỗi lòng em nào có được mấy ai hay.

    Mấy chục năm rày trôi theo vận nước, em có hơn gì người trước... nói tiếng Tàu “đa thọ đa nhục”. Biết thân em chỉ là loài thụ tạo, có sinh ắt có tử. Mà cửa tử thì...

    ...Tuổi tác em cho dù chưa được một lần cấp giấy xác minh, nhưng lượng sức mình em vẫn đinh ninh trước sau như một, ngày em đi gặp bác Hồ và chú, à quên- em lại quen mép quen mồm xưa nay chỉ được gọi một bác độc nhất vô tiền khoáng hậu, mậu tả mậu hữu là bác Hồ, nay thì ô hô có thêm bác Giáp (chú Bú Lí vừa gọi như thế trong tang lễ “Đức Thánh Võ” *)- Ngày em đi gặp hai bác Hồ Giáp còn chẳng bao xa.

    Bao nỗi nhục nhằn chồng lên qua mấy chục năm ròng, em thui thủi chịu đựng một lòng một dạ. Biết bày tỏ cùng ai, thôi em đành hạ quyết ôm chữ “Nhẫn”, mang xuống thuyền đài cho khỏi “rách việc”, uổng công em phe phẩy một thời.

    Nào ngờ sét đánh bên tai: “lệnh hạ cờ rủ” khi em đang làm nghĩa vụ, ủ rủ quốc tang. Em lập lại: Quốc tang! Chứ đâu phải loại làng nhàng, cỡ (đại) gia tang, nhóm (lợi ích) tang, cánh (Nam, Bắc) tang, băng (Đảng) tang, hay tính tích tình tang gì đó cho cam.

    Ban đầu em cứ tưởng: hay là vì các chú ấy thương tình em Cờ Đỏ, tội nghiệp nước mình theo anh Cả Đỏ lâu nay; hạ cờ rủ chẳng qua là ngụ ý rằng, “Thôi, ủ rủ khóc thương như vậy là bốn-tốt lắm rồi.” Nói cho kịp thời trang Khổng Tử Học Viện sắp xây nơi khu lăng Bác: “Khấp túc tiện túc, đãi túc, hà thời túc. Khóc tới, khóc lui, hóa khóc nhàm”**. Thôi thì thôi, em bèn bắt chước nhại theo bà con bên đạo mà “bằng lòng cam chịu y như lệnh Đảng ban xuống cho rồi”.

    Nhưng hỡi ôi: lòng Đảng đâu phải như em nghĩ. Hạ cờ rủ không phải vì đảng thương em cho em nghỉ... rủ cờ, nhưng là để làm hỉ dạ thằng Khứa Bắc phương.

    Trời ơi là trời, từ cổ chí kim, từ dân tộc văn minh áo quần mặc mấy lớp, đến bộ lạc bán khai buông lủng lẳng con chim, thử hỏi có nhà ai đang lúc tang chế, người chết chưa chôn, bỗng có khách đến không phải để chia buồn nhưng vì chuyện bán buôn, mà tang chủ lại bắt “tang viên” dẹp hết tức thì tang phục? Như cái nhà nước mà em đang phe phẩy phành phạch“quốc kỳ”.

    Quốc kỳ! Đêm đêm em nhìn em trên vách *** càng thấy mình vô duyên chi lạ:

    Em sinh ra nào có biết ai mẹ ai cha, từ đâu xuất xứ. Người bảo em dân Phúc Kiến bên Tàu; kẻ lại xô em sang giọt máu Liên Xô; còn Đảng dạy: hang Pắc Bó, em chỗ chôn nhau.

    Nhưng gốc gác nào em cũng OK Salem, vì cờ Đỏ nào cũng là con cháu anh Cả Đỏ, em chẳng cần thử DNA như nhiều kẻ đòi hỏi; có điều làm em nhức nhối hôi tanh, là em nhuốm quá nhiều máu. Máu “Xô Viết Nghệ Tĩnh” của bao người “Trí phú địa hào” do bác Đảng “đào tận gốc trốc tận rễ”... Máu ngập giao thông hào Điện Biên Phủ của biển người thanh niên Việt Nam. Máu phun đỏ trời Bắc của ít nhất 172.008 người (theo thú tội của bác Hồ) theo tiếng trống dục “giết, giết! bàn tay không ngưng nghỉ...” trong“Cải Cách Ruộng Đất”. Máu của 6000 (sáu ngàn) người dân Huế vô tội đổ xuống sau thơ chúc Tết của bác Hồ “xuân này hơn hẳn mấy xuân qua” trong Mậu Thân, 1968. Máu của 4 triệu đồng bào mà phần lớn là thành phần tuổi trẻ, “nguyên khí quốc gia”, đổ ra không thương tiếc- “Je ne regrette rien. Non, pas du tout”. Máu của bao lớp nạn nhân qua nhiều “diện” khác nữa...

    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mình mẩy em tanh tưởi vì “phanh thây uống máu quân thù” thì ít, nhưng phanh thây uống máu dân ta thì nhiều, đang làm em tự lợm minh đã đành; em lại còn phải mang trên thân bao nỗi ô nhục.

      Mặt em từ lúc sinh ra chỉ hai màu đỏ vàng, vậy mà đến ngày 20 Tháng 12, năm 1960, Đảng cho ịn lên đúng một nửa mặt em cái bớt xanh, nói rõ hơn là cái mặt em tự nhiên thành nửa đỏ nửa xanh, ngay chính giữa thò lõ con mắt vàng khè. Em chưa hoàn hồn thì bị lôi đi B tức là xuống phía Nam vĩ tuyến 17; mà phải chi được đi trên đường đàng hoàng giữa ban ngày, nhưng hoàn toàn đi ban đêm, lại chui rúc hết bụi này sang bụi khác, làm em rách nát tả tơi.

      Từ 1960 đến 1975: xấp xỉ 15 năm em rơi mặt nạ. Em đỏ hoàn đỏ. Tưởng thế là từ rày được yên thân. Nào ngờ em bị móc mắt mấy bận: Đảng lột sao vàng của em gắn lên cờ anh Cả Đỏ. Lần thứ nhất ngày chú Bú Lí đi sứ Tàu; lần thứ hai khi sứ Tàu sang nước ta. Em đang lo sợ cứ cái đà này mắt em còn bị móc dài dài.

      “Nhất đau mắt, nhì dắt răng”. Mắt bị móc lại còn đau khủng hơn. Nhưng đau cũng không “khủng” bằng nhục.

      Nhục trên hết mọi thứ nhục là nhục “hạ cờ rủ”.

      Càng siêu nhục hơn nữa là khi hồi tưởng lại 60 năm trước Cờ Đỏ sao vàng bay phấp phới hào quang vẻ vang trên hầm tướng giặc De Castries trong lòng chảo Điện Biên Phủ, rồi đối chiếu với cảnh cũng vẫn Cờ Đỏ sao vàng ấy bị hạ xuống trong khi đang rủ mình khóc thương tiễn biệt người Anh hùng Điện Biên trên đường đến huyệt mộ. Hay, chính linh hồn Cờ Đỏ em đây đã nằm trong huyệt mộ.

      Nguyễn Bá Chổi

      Xóa

 
Nhân quyền © 2012 | Designed by True Happy
.