on 15:12:00

Người đàn bà 35 năm chung sống với hàng nghìn bộ hài cốt

Nhãn:


 (Theo An Ninh Thủ Đô)-35 năm nay bà Hà Thị Nga (Sn 1939, ở ấp An Định A, thị trấn Ba Chúc, huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang) lặng lẽ canh giữ khu di tích nhà mồ Ba Chúc – nơi lưu giữ 1.151 bộ hài cốt trong tổng số 3.157 thường dân bị Pon Pot sát hại trong cuộc thảm sát lịch sử. Những ngày tháng tu, chũng tôi trở lại vùng đất đó, nghe nhân chứng sống kể lại ký ức hãi hùng.
Bà Hà Thị Nga – nhân chứng về những tội ác kinh hoàng do Pon Pot gây ra ở An Giang
Hồi ức một ngày tháng tư bi thảm
Thật là khó khăn để gợi cho bà Nga kể lại những chuyện xảy ra trong quá khứ mà với ai trải qua cũng đều là nỗi đau quá lớn. Đến tận bây giờ, những gì xảy ra trong cuộc thảm sát đó đã hằn sâu và như thước phim quay chậm lại trong từng lời kể của bà. Đó là thời điểm năm 1977 quân Pon Pot tràn qua biên giới, nã đạn pháo và tập kích bắn giết vô cớ những thường dân vô tội tại 8 tỉnh biên giới Tây Nam. Trong đó làng Ba Chúc của bà, cách biên giới Tây Nam chỉ 7km, cũng là mục tiêu quan trọng của đội quân diệt chủng. Chúng liên tục gây tội ác kinh hoảng trên dưới 30 lần trong một khoảng thời gian ngắn, làm cho người dân phải tháo chạy vào khu vực núi Tượng gần đó để ẩn náu. Theo tư liệu lưu trữ thì giai đoạn gây tội ác kinh hoàng nhất của đội quân Pon Pot là từ ngày 18-4 đến ngày 30-4-1978 với 3.157 người dân phải bỏ mạng đớn đau; trong đó có đến 100 người trong dòng họ của bà Nga, riêng gia đình bà tất cả 37 người.
Khi nhắc lại cái ngày đau đớn đó, đôi mắt bà Nga ngân ngấn nước mắt. Bà kể “Ban đêm thì chúng tràn lên núi lùng sục, vây hãm truy sát người dân, bắt được ai là chúng tra tấn man rợ sát hại với những cách dã man nhất; đa phần là phụ nữ và trẻ em, riêng phụ nữ thì bị hãm hiếp trước khi bị chết tức tưởi dưới bàn tay Pon Pot. Ban đêm chúng cũng tràn xuống làng ngang nhiên cướp phá, giết hại không chừa một ai”. 
Khi ấy bà Nga đã 39 tuổi làm nông cùng với chồng để nuôi 6 mặt con. Thế nhưng khi cuộc thảm sát xảy ra, bà đã chứng kiến rõ ràng, tận mắt cảnh những người thân yêu nhất bị chết thảm trước mặt mình. Từng cơ thể của những đứa con do bà dứt ruột sinh ra bị xé toạc, bị đập đầu và chúng kêu cứu trong tuyệt vọng “má ơi! cứu con!” nhưng bà không làm gì được trong hoàn cảnh ấy. Sự thoát chết của bà là một chuyện hi hữu, có phần kỳ lạ. Khi đó bà cố rướn người che chở cho những đứa con thân yêu của mình nhưng lực bất tòng tâm, bị quân Pon Pot bắn thẳng một viên đạn xuyên qua cổ họng, lần lượt những đứa con của bà chết tức tưởi, trước khi bỏ đi một tên còn dùng đá đập vào đầu bà làm bà bất tỉnh. 
“Khi tôi tỉnh lại trời xế chiều, một cảnh hãi hùng nhất mà suốt đời tôi nhớ như in, là cảnh chết chóc vây quanh tôi, thi thể các con, người thân la liệt. Tôi bắt đầu chạy trốn”. Đó là 12 ngày dài nhất trong lịch sử của đời bà Nga khi bà phải trốn chui, trốn lủi, ban ngày ẩn nấp trên núi Tượng, đêm thì đi lang thang như người mất hồn. Kỳ lạ thay trong 12 ngày đêm, bà đã biết bao nhiêu lần đối mặt với đội quân diệt chủng Pon Pot nhưng may mắn là chúng không phát hiện ra bà. Kỳ tích hơn nữa là những vết thương trên cơ thể bà, dù không thuốc men, phải lội trong cảnh bùn lầy nhơ nhớp thế nhưng tự dưng lành lại. Thoát được cuộc truy cùng, diệt tận ấy, sau 12 ngày đêm bà Nga đã được cứu chữa.
Chỉ một năm sau, năm 1979, chính quyền và nhân dân tỉnh An Giang đã xây dựng khu nhà mồ Ba Chúc hay còn gọi là khu chứng tính tội ác Pon Pot, rộng trên 3.000m2 để tưởng nhớ những thường dân vô tội chết thảm trong cuộc thảm sát, cũng như lên án tội ác của quân diệt chủng để nhân dân cả nước và những người yêu chuộng hòa bình trên thế giới biết. Ở Việt Nam này, chỉ có một đám giỗ tập thể lớn nhất, đó chính là ngày giỗ của hàng nghìn người dân vô tội đã mất dưới bàn tay của Pon Pot ở làng Ba Chúc này.
Chuyện về người canh nhà mồ
Hàng năm biết bao nhiêu lượt du khách trong và ngoài nước tìm đến khu di tích nhà mồ Ba Chúc để tham quan, để biết về tội ác của đội quân diệt chủng một thời. Dưới cái nắng nóng hay mưa rả rích của trời miền Tây, du khách hay tìm đến quán nước sập xệ cách khu di tích không bao xa để trú tạm hoặc uống nước. Ít ai biết, cái quán nhỏ đó là nơi trú thân của bà Nga - người canh nhà mồ Bà Chúc kể từ khi nó được xây dựng đến nay.
Đó là khi quân Pon Pot bị đẩy lùi sang bên kia biên giới, làng Ba Chúc yên bình, người dân và chính quyền thu gom hài cốt đưa về. Khi hài cốt đưa về tập trung, nhiều người còn sống sót như bà Nga không chứng kiến nổi cảnh tượng hãi hùng đã bỏ đi biệt xứ từ dạo ấy. Chỉ có bà là ở cạnh bên những bộ hài cốt cho đến khi được chuyển vào khu nhà mồ. Bà kể “ban đầu khi mới chuyển về tôi biết rõ đâu là hài cốt của chồng, của con; nhưng sau đó hài cốt được sắp xếp lại. Đến giờ tất cả những người an nghỉ ở đây đều là người thân của tôi cả”. Chúng tôi có hỏi bà vì sao lại ở lại cái vùng đất quá đỗi bi thương, cứ nhìn vào là khơi gợi nỗi đau quá khứ? Bà trần tình “vì ở đây có chồng, có con tôi. Họ cần tôi có mặt để chăm sóc. Tôi ở đây cảm thấy bình yên và làm tất cả để trọn chữ tình với những người đã khuất bóng”. Cứ thế bà tự nguyện ở lại và làm người giữ gìn khu nhà mồ này suốt 35 năm qua, mà không đòi hỏi lương bổng hay bất kỳ quyền lợi nào, bởi đó là nghĩa vụ của bà đối với người đã khuất.
Hàng ngày vào mỗi buổi sáng bà ra khu nhà mồ quét dọn, hương khói đầy đủ rồi quay về quán nước xập xệ của mình buôn bán mưu sinh. Tối đến thi thoảng bà ra khu nhà mồ cầu nguyện, khấn vái cho những người thân. Bà lặng lẽ trở về quán nước, cạnh bên là chiếc cát-sét nhỏ đưa bà vào giấc ngủ để rồi mai thức giấc cứ công việc đều đặn như thế. Bà kể, thời điểm bận rộn nhất của bà có lẽ là tháng tư này, bởi lẽ đây là ngày giỗ tập thể cho hơn nghìn người thân của bà. Khi vào quán nước của bà, ai cũng thấy tài sản hiện giờ quý giá nhất là chồng mâm hơn 80 chiếc và chồng chén đĩa cao ngất, bởi đó là những vật dụng bà làm giỗ hàng năm, bà giữ gìn như của quý. Rất nhiều lần có những đoàn nhà báo trong nước và quốc tế đến lật lại hồ sơ của vụ thảm sát ngày xưa. Họ đều tìm đến bà Nga để nghe bà kể lại chuyện quá khứ hãi hùng của một nhân chứng trực tiếp và nhờ bà chỉ dẫn cho những cảnh quay sống động. Bà lặng lẽ đáp ứng các yêu cầu, bởi theo bà đó cũng là nhiệm vụ bà phải làm để cho người dân khắp nơi biết về tội ác của Pon Pot trong một giai đoạn lịch sử. 
Khi chúng tôi rời nhà mồ Ba Chúc màn đêm cũng bắt đầu buông xuống. Bà Nga ra khu nhà mồ để trò chuyện với hàng nghìn người thân. Ở đất này ai cũng gọi bà là “má Tư nhà mồ”. Trước khi chia tay bà nói rằng “Giờ tôi mong ước sống lâu để chăm sóc cho những người thân tôi đang ở nhà mồ, chết đi cũng mong được ở gần họ. Tôi cũng mong sao vùng đất nghèo này khởi sắc lên”. Đó là mong ước quá đỗi giản dị của người đàn bà đi qua giông bão khủng khiếp nhất của cuộc đời.
Thành Minh – Linh Vĩnh

14 nhận xét:

  1. có nỗi đau nào bằng nỗi đau của người mẹ chết lặng nhìn những đứa con thơ của mình chết mà không làm gì được. tình phu thê, mẫu tử đã khiến cho bà lưu lại nơi đây, đơm cúng phụng thờ cả 1.151 người đã bị quân Pon Pot giết hại dã man. thật hiếm có những người như thế này, chúc bà sẽ được sống lâu để chăm sóc những vong linh trong nhà mồ.

    Trả lờiXóa
  2. quân Pon Pot đã sát hại dã man người dân vùng Tây Nam Bộ, nhiều mảnh đời, gia đình phải tan tác. quá khứ đã qua đi, nhưng những đau thương vẫn để lại, đặc biệt là trong lòng bà Nga bởi bà là người tận mắt chứng kiến, giờ đây, hàng ngày lại nhìn thấy mồ cốt của người thân mình. hi vọng những nổi đau, những kí ức man rợ trong lòng bà sẽ được xoá đi và những mơ ước nhỏ nhoi của bà sẽ được thực hiện

    Trả lờiXóa
  3. đã từng nghe ông bà kể nhiều về Pon Pôt, nhưng không hề nghĩ lại ghê đến mức này. dường như họ đi đến đâu thì ở đấy chết sạch, không còn một ai. quá kinh khủng, cái chết của con bà giờ đây chỉ nghe bà kể lại cũng đủ rợn người. tay họ cũng là tay người, soa họ tàn ác đến vậy?

    Trả lờiXóa
  4. thật hiếm có được những người như thế này. đàn ông chắc gì đã làm được, huống gì là đàn bà. nhìn những gì bà đã làm được, tôi thấy ngượng. bởi là một thanh niên, một người trẻ tuổi, được thừa hưởng những gì cha ông đã dùng xương máu để có được vậy mà mình chưa làm được gì báo đáp. trong khi những người như bà, trước đã chịu nhiều đau thương thì giờ đây lẽ ra phải được đền bù, vậy mà vẫn tiếp tục dâng hiến cho đời.

    Trả lờiXóa
  5. Tội ác của quân diệt chủng ponpot ngàn đời không thể tha thứ được, nó đã gây biết bao đau thương chết chóc cho đồng bào việt nam ta, Thật may sao còn những con người tận lòng chăm sóc những nấm mồ, những bộ hài cốt của những con người đáng thương này.

    Trả lờiXóa
  6. Thật là một ký ức hãi hùng với tội ác tày trời của ponpot, tội ác diệt chủng này người dân việt nam không bao giờ có thể tha thứ được, thật đáng thương cho những con người việt nam vô tội quá. May mà việt nam đánh bại lũ man ri mọi rợ này không thì còn biết bao con người việt nam phải bỏ mạng oan uổng nữa.

    Trả lờiXóa
  7. trong cuộc sống thì vẫn có những người làm cho chúng ta cảm thấy cảm phục. Cho thấy những việc làm phi thường của những người mà chúng ta không tưởng việc họ làm tuy không phải lớn lao nhưng lại có ý nghĩa nhân văn sâu sắc và điều đó giúp chúng ta khẳng định được bản chất tốt đẹp của con người

    Trả lờiXóa
  8. Cần có những nhân chứng lịch sử như bà Nga để có thể cho chúng ta những thông tin chân thực nhất về tội ác đáng kinh tởm của quân ponpot. Tội ác của bọn chúng sẽ không bao giờ có thể rửa sạch hết. Thật là đáng thương cho bà Nga khi phải tận mắt chứng kiến cảnh gia đình mình bị sát hại dã man rồi lại phải hồi tưởng lại những kí ức kinh hoàng ấy. Bà ấy là một con người đáng khâm phục, việc làm của bà cần phải nhận được nhiều sự hỗ trợ hơn nữa từ cơ quan chức năng.

    Trả lờiXóa
  9. mỗi một người có một mục đích, một lý tưởng cao đẹp để phấn đấu, để tiếp tục được sống, được cống hiến. bà Nga đã làm những điều mà ít ai có thể làm được. ngày ngày bên mồ của những người đã mất, bà đã làm ấm lòng những người đã ra đi, suốt đời tận tình chăm sóc người đã khuất. và để lại một hình tượng đẹp, một tấm gương sáng giá cho thế hệ sau noi theo.

    Trả lờiXóa
  10. Tội ác của pôn pốt mà chúng gây ra không chỉ cho chính đất nước Campuchia, mà còn cả Việt Nam. Chúng đúng là loài cầm thú, tại sao chúng có thể tàn ác đến như vậy. Một người mẹ, phải chứng kiến chồng mình, con cái mình bị giết hại một cách tàn nhẫn, đó là nỗi đau không bao giờ có thể xoa dịu được. Bao nhiêu người dân vô tội đã bị giết chết, họ có tội tình gì chứ? Bà Nga là một con người đáng khâm phục, việc làm của bà chính là sự an ủi phần nào cho linh hồn của những người dân vô tội đó.

    Trả lờiXóa
  11. Chỉ thương tiếc anh hùng Việt Nam thôi. Bọn CAMPUCHIA kia trước được giúp đỡ như thế mà bây giờ lật lọng quay ra giúp đỡ bọn TQ.

    Trả lờiXóa
  12. Chỉ thương tiếc anh hùng Việt Nam thôi. Bọn CAMPUCHIA kia trước được giúp đỡ như thế mà bây giờ lật lọng quay ra giúp đỡ bọn TQ. Biết trước thế này trước kia để bọn nó bị diệt chủng đi cho rồi

    Trả lờiXóa
  13. Bà Nga là một con người đầy nghị lực, đã đối mặt và vượt qua tất cả những sóng gió kinh khủng mà đối với bất kì ai điều đó là quá khó khăn. Nghị lực của bà là phi thường. hi vọng bà sẽ sống cuộc đời còn lại một cách êm ả bà hạnh phúc để bù đắp những tháng ngày đầy chông gai của bà

    Trả lờiXóa
  14. Bọn quân Pon Pot thật là độc ác. Chúng giết người quá dã man. Thật là đáng sợ. Không ngời thời kì đó nhân dân ta đã phải chịu nhìu khổ cực như vậy. Những người trong vùng chắc đã chết hết rồi, mỗi bà Nga là may mắn hơn vì còn sống sót nhưng sống còn đau đớn hơn khi phải chứng kiến cái chết của những người thân yêu của mình bị sát hại như vậy

    Trả lờiXóa

 
Nhân quyền © 2012 | Designed by True Happy
.