on 13:34:00

GIẢI PHÓNG MIẾN NAM DƯỚI GÓC NHÌN CỦA HUY ĐỨC

Nhãn:

         Hải An
            Đại thắng mùa Xuân cách đây 38 mang trong mình một dấu ấn đặc biệt - dấu ấn về ngày toàn thắng của cả dân tộc và đất nước bước vào một giai đoạn mới: công cuộc cải tạo xã hội cũ và xây dựng xã hội mới. Khoảng thời gian 38 năm cũng đủ để cho cả dân tộc nhìn lại một chặng đường đã qua với bao thăng trầm, khó khăn. Trong đó những suy tư về chiến thắng của dân tộc có một vai trò đặc biệt, nó nhắc chúng ta nhớ về một thiên sử vàng của một thế hệ bộ đội Cụ Hồ với một niềm vinh dự đặc biệt. Đó thực sự là chiến thắng của một dân tộc anh hùng, một quân đội thiện chiến và anh hùng. Dù thời gian có qua đi, diện mạo của những nơi từng là chiến trường một thời có những diện mạo mới nhưng chắc chắn trong tâm thức của mỗi một con dân Việt Nam yêu nước đều vẹn nguyên những giá trị vĩnh hằng ấy. 
           Hòa trong dòng người đang từng bừng ra đường với cờ đỏ sao vàng, với những khẩu hiệu ngợi ca về chiến thắng ngày 30/04/1975 thì Huy Đức lại âm thầm chọn cho mình một nơi thật là yên tĩnh, tránh xa cái ồn ào của phố phường đông đúc. Có người sẽ hỏi anh sao lại vậy và anh sẽ làm gì nơi cái không gian đó? Chắc hẳn những người quan tâm sẽ có ngay được câu trả lời: "để suy niệm về chiến thắng 30/04/1975". 
Và ông đã viết rằng: " Năm 1991, khi thăm chính thức Thái Lan ông Võ Văn Kiệt nói: “Chúng tôi tự hào đã đánh thắng 3 đế quốc to”. Thủ tướng Thái Lan đáp lời: “Chúng tôi tự hào vì không phải đánh nhau với đế quốc to nào cả”. Chính quyền Thái Lan từng bị chỉ trích vì chính sách “ngoại giao cây tre” nhưng đổi lại người dân Thái đã tránh được bao cảnh đầu rơi, máu chảy. Không chỉ có người Thái, cho đến trước Thế chiến thứ II người Nhật cũng đã từng khôn ngoan tránh đối đầu với phương Tây. Nhật là một dân tộc thiện chiến, nhưng năm 1853, khi Đề đốc Perry đưa tàu chiến Mỹ tới Edo, người Nhật nhận ra họ đang đối diện không phải với một “mandi” mà là một đế quốc. Thay vì “tuẫn tiết”, Thiên hoàng Minh Trị, bên ngoài thì cho mở cửa giao thương, bên trong thì canh tân. Nước Nhật vừa giữ được độc lập vừa trở nên hùng mạnh.
           Tinh thần độc lập cũng vô cùng cao cả. Nhưng, như Hồ Chí Minh nói: “Nước độc lập mà dân không có tự do, hạnh phúc, thì độc lập đó cũng không có ý nghĩa”. Năm 1999, người Úc đã từng trưng cầu dân ý về việc họ có nên thay thế quan toàn quyền của Nữ Hoàng Anh bằng một chế độ Cộng hòa tổng thống (độc lập) hay không, kết quả là đa số dân Úc đã nói không. Bởi, điều quan trọng nhất là hạnh phúc và tự do thì người dân đã có. 

           Ngày 30-4-1975, cũng có thể coi là ngày chiến thắng nhưng nó chỉ mới là chiến thắng của những người Cộng sản. Cho dù đã sau 38 năm, theo tôi, vẫn có thể tạm gác lại chuyện đánh giá bản chất của cuộc chiến tranh. Nếu những người cộng sản tin những gì mình đã làm là cao cả thì nên chiểu theo “lời dạy của Hồ Chí Minh”, thấy cái gì dân chưa có tự do thì trả tự do cho dân, thấy cái gì dân chưa hạnh phúc thì để cho dân mưu cầu hạnh phúc.  
Cái ngày mà đảng cộng sản Việt Nam làm được điều đó xin cứ gọi là ngày giải phóng và chắc chắn sẽ có không ít người dân cũng coi đó là ngày chiến thắng.
           P/s: Thế hệ của Huy Đức được sinh ra trong những năm tháng hào hùng của dân tộc, đù không phải cầm súng chiến đấu nhưng chính ông cũng có được những cảm nhận về không gian và hạnh phúc của ngày chiến  thắng. Nó mở ra cho thế hệ như ông điều kiện được học hành, được  sống một cách hòa bình. Thế nhưng thay vì cảm ơn và phấn đấu để đền đáp, tri ân những con người đã anh dũng hi sinh thì ông lại chọn cho mình những lối đi riêng. Trên hành trình của mình ông là người là người đơn độc. "Bên thắng cuộc" ra đời trong một tâm trạng như vậy. Ông đã phủ nhận những giá trị hiện sinh, phủ nhận tầm vóc và vai trò những con người đã lặng lẽ làm nên chiến thắng và bảo vệ chiến thắng. Dưới cái nhìn của Ông câu khẩu hiệu: "Quyền lực làm tha hóa con người" được đưa ra để gắn với những người anh hùng. 
           Trong bài viết mới nhất được đăng tải trên Fabook cá nhân mình, Huy Đức đã có một cái nhìn thực sự khác biệt, trong đó ông đã viện dẫn hai lời phát biểu trái ngược: "Năm 1991, khi thăm chính thức Thái Lan ông Võ Văn Kiệt nói: “Chúng tôi tự hào đã đánh thắng 3 đế quốc to”. Thủ tướng Thái Lan đáp lời: “Chúng tôi tự hào vì không phải đánh nhau với đế quốc to nào cả”. Chính quyền Thái Lan từng bị chỉ trích vì chính sách “ngoại giao cây tre” nhưng đổi lại người dân Thái đã tránh được bao cảnh đầu rơi, máu chảy. Không chỉ có người Thái, cho đến trước Thế chiến thứ II người Nhật cũng đã từng khôn ngoan tránh đối đầu với phương Tây. Nhật là một dân tộc thiện chiến, nhưng năm 1853, khi Đề đốc Perry đưa tàu chiến Mỹ tới Edo, người Nhật nhận ra họ đang đối diện không phải với một “mandi” mà là một đế quốc. Thay vì “tuẫn tiết”, Thiên hoàng Minh Trị, bên ngoài thì cho mở cửa giao thương, bên trong thì canh tân. Nước Nhật vừa giữ được độc lập vừa trở nên hùng mạnh."
Trong không khí ngút trời của hạnh phúc chiến thắng câu nói của ông Võ Văn Kiệt (lúc này đang là Bí thư Thành ủy Sài Gòn) thể hiện tinh thần chiến thắng của một dân tộc nếu so sánh tầm vóc và tiềm lực thì không thể sánh được những thực dân Pháp, phát xít Nhật và Đế quốc Mỹ. Dân tộc Việt Nam đã thể hiện được bản lĩnh, khí phách của những người anh hùng. Nhưng Huy Đức lại coi câu hỏi của Ông Võ Văn Kiệt dưới góc nhìn của một dân tộc hiếu chiến và những con người thích cảnh đổ máu. 
           Xin thưa rằng, dân tộc Việt Nam là một dân tộc yêu chuộng hòa bình và cũng không phải là nguyên nhân gây nên cuộc chiến tranh kéo dài và đau thương đã qua. Chính dã tâm của những kẻ hiếu chiến bên ngoài đã đẩy dân tộc Việt Nam vào một sự lựa chọn duy nhất là cầm súng chiến đâu để giành lấy sự tự do, hạnh phúc cho mình. Còn nếu Huy Đức đưa lời nói của một ông Thủ tướng Thái Lan, hình ảnh dân tộc Nhật (Những dân tộc hòa bình dưới cái ô hạt nhân và bảo trợ bằng sức mạnh quân sự của Mỹ) để phê phán và quy kết thành bản chất cho dân tộc Việt Nam thì e là hơi khiên cưỡng và lệch lạc. Hiện thực với vấn nạn khủng bố, li khai tại Miền nam Thái Lan chắc đã không tác động đến tâm thức của Huy Đức thì phải? Trên một chiều cạnh khác nó cho thấy bản chất vong quốc của chính ông. Chính vì vậy có thể khẳng định rằng, cảnh đầu rơi, máu chảy đó không phải dân tộc Việt Nam muốn vậy, là quy luật của chiến tranh mà dân tộc Việt Nam là một nạn nhân nhưng biết vượt lên số phận. 
           Hình ảnh của  dân tộc Nhật Bản với công cuộc canh tân của Thiên hoàng Minh Trị làm cho nền kinh tế phát triển vượt bậc luôn là bài học cho những dân tộc chịu nhiều thương đau như Việt Nam chúng ta noi theo và vươn lên nhưng nó không có nghĩa là nền Việt Nam hôm nay thua xa nền kinh tế Nhật có lỗi của chiến tranh. Dân tộc ta đã không ngừng thúc đẩy cho cuộc chiến tranh nhanh chóng kết thúc (tất nhiên là trên thế thắng) nhưng chính sự ngoan cố, "tìm kiếm danh dự" trong cuộc chiến của những tên xâm lược phương Tây đã làm chậm tiến trình lịch sử của dân tộc Việt Nam hôm nay. 
Cũng phải nói thêm rằng, nền kinh tế Việt Nam nói riêng, diện mạo đất nước Việt Nam nói chung hôm nay cơ bản đã có sự thay đổi. Nghèo nàn, lạc hậu đang từng bước đẩy lùi, uy tín và tầm ảnh hưởng của Việt Nam trên trường quốc tế không ngừng được gia tăng. Cả dân tộc (tất nhiên không có những người như Huy Đức) đang cố gắng, phấn đấu hiện thực hóa mong muốn của Chủ tịch Hồ Chí Minh lúc sinh thời: "
Nước độc lập mà dân không có tự do, hạnh phúc, thì độc lập đó cũng không có ý nghĩa
". Có chăng những đổi thay đó không được những con người "sống ngoại quốc nhiều hơn trong nước" nhìn thấy. 
           Và để thay cho lời kết của bài viết Huy Đức đã có một đánh giá: "
Ngày 30-4-1975, cũng có thể coi là ngày chiến thắng nhưng nó chỉ mới là chiến thắng của những người Cộng sản. Cho dù đã sau 38 năm, theo tôi, vẫn có thể tạm gác lại chuyện đánh giá bản chất của cuộc chiến tranh. Nếu những người Cộng sản tin những gì mình đã làm là cao cả thì nên chiểu theo “lời dạy của Hồ Chí Minh”, thấy cái gì dân chưa có tự do thì trả tự do cho dân, thấy cái gì dân chưa hạnh phúc thì để cho dân mưu cầu hạnh phúc...

" Trong cái băn khoăn của chính mình Huy Đức cho rằng, chiến công ngày 30/04/1975 là chiến công của những người Cộng sản và ông cũng mạnh dạn đề xuất nên chăng chỉ gọi đó là chiến thắng chưa trọn vẹn vì ""...thấy cái gì dân chưa có tự do thì trả tự do cho dân, thấy cái gì dân chưa hạnh phúc thì để cho dân mưu cầu hạnh phúc... "Nhưng ông không hiểu rằng, sự vận động của bất kỳ dân tộc nào cũng có những khúc quanh, vận động một cách từ từ. Việt Nam chúng ta bước ra khỏi cuộc chiến tranh với tàn tích của những đổ nát và hậu quả nặng nề do chế độ cũ để lại nên không thể một ngay một lúc có thể bắt tay ngay vào phát triển kinh tế mà việc đầu tiên là phải cải tạo xã hội cũ bắt đầu từ những yếu tố "thượng tầng". Cho nên việc nhất thời chưa đáp ứng được những mong muốn của Bác Hồ lúc sinh thời là câu chuyện hợp quy luật khách quan. Đồng thời, bài học từ mô hình XHCN ở Liên Xô và Đông Âu đã cho dân tộc Việt Nam bài học xươg máu và cốt tử./.



10 nhận xét:

  1. Chiến thắng 30-4 đã mang lại sự độc lập, thống nhất cho toàn thể dân tộc Việt Nam. Dân tộc ta đã đánh bại những kẻ thù mạnh nhất thế giới. Hết Trung Quốc, Pháp rồi đến Mĩ, những cường quốc phát triển bậc nhất thế giới hồi đó đã phải khuất phục trước sự kiên cường của dân tộc Việt Nam. Câu nói của ông Võ Văn Kiệt lúc đó đã khiến cho cả thế giới phải kính nể Việt Nam. "Không có gì quý hơn độc lập tự do". Bác Hồ đã dạy như vậy. Một dân tộc anh hùng như Việt Nam bằng mọi giá cũng phải dành được độc lập. Và điều đó đã trở thành hiện thực, tuy rằng phải đánh đổi bằng biết bao mồ hôi xương máu của lớp người đi trước. Vô cùng biết ơn những thế hệ cha anh đã hi sinh tất cả để cho chúng ta được sống trong một xã hội hòa bình, hạnh phúc.

    Trả lờiXóa
  2. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  3. Đúng vậy đó, chiến tranh đã đi qua trên đất nước Việt Nam để lại cho chúng ta một đống tro tàn, chúng ta lại bắt đầu lại từ con số 0 thì bảo sao mà có thể tiến lên nhanh được để mà so bì với tư bản được nhỉ? Các gì cũng phải dần dần và từ từ mới được

    Trả lờiXóa
  4. chẳng thể nào trách được Đảng cộng sản khi mà từ lúc tiếp quản đất nước thì chúng ta chẳng có lấy một đồng xu nào từ chính phủ cũ cả. Đất nước thì nghèo nàn, nhà máy xí nghiệp thì bị phá nát. tất cả đều là đi lên từ con số 0 và đống đổ nát hoang sơ cả

    Trả lờiXóa
  5. Chiến thắng vẻ vang của dân tộc ta trước những đế quốc hùng mạnh trên thế giới đã mở ra một trang sử hoàn toàn mới về một nước còn ngheo nàn lạc hậu về cơ sở vật chất nhưng tinh thần thì anh hùng bất khuất không chịu khuất phục trước mọi thế lực thù địch, là ngọn cờ tiên phong cho các nước còn trong cảnh bị xâm lược trên thế giới,hối thúc họ sớm vùng lên đấu tranh giành lại độc lập chủ quyền dân tộc!

    Trả lờiXóa
  6. viết như kiểu ông HUy Đức thì có mà ông này thích làm chó, chui lũi dưới gầm cầu, khép nép, chứ không chịu đứng dậy để đòi làm người à? đúng là Ô sin huy Đức có khác.

    Trả lờiXóa
  7. Huy đức ơi là huy đức, mày quên cha ông ta đã phải đổ máu, rơi đầu thế nào để mày có được ngày hôm này à? mày thích được yên ổn cái kiểu quỳ gối dưới chân mấy thằng tây ư? mày sẽ được nó để yên, nhưng liệu nó có cho mày quyền độc lập, quyền tự do, quyền tự chủ hay không? tất cả chỉ là con số 0 mà thôi, nó chẳng xem mày là con người đâu con ạ.

    Trả lờiXóa
  8. mấy cái ông này già rồi hồ đồ hay sao đây? chiến thắng nào mà chẳng phải qua chiến tranh? mạnh thì thắng, chỉ có hèn nhát thì mới không chịu cầm súng đứng dậy bảo vệ tổ quốc mình mà thôi. phải chăng ông này chỉ muốn nói ta ngày đó nên vứt súng xuống, đầu hàng giặt, cả bắc cả nam cũng nên làm thế thì giờ sẽ giàu, sẽ tốt hơn ư?

    Trả lờiXóa
  9. thôi, cái ngày quốc hận của bọn chúng, cái ngày chúng , à không, đúng hơn phải nói là chủ của chúng mất đất, chúng phải sủa, phải ẳng lên mấy tiếng chứ? kêu oan cho chủ chúng nó chứ? chúng kêu la, vì chúng nghĩ đó mới là đồng loại của chúng, mới là anh em, bạn hữu tốt của chúng.

    Trả lờiXóa
  10. hỡi chú huy đức ơi, chú đã từng hỏi ý kiến những người từng dùng sức lực của mình để đánh trận chưa? sao chú lại cho rằng đó là một cuộc chiến tranh không đáng? chú có biết ra đường chú hỏi một đứa trẻ con nào chúng cũng sẽ nói với chú rằng đó là một cuộc chiến tranh chính nghĩa, cuộc chiến tranh đòi lại đất, lại dân của ta đã bị Mỹ cướp mất không?

    Trả lờiXóa

 
Nhân quyền © 2012 | Designed by True Happy
.