on 20:29:00

HƯƠNG ĐỒNG…

Nhãn:


          “Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy – Nghìn năm hồ dễ mấy ai quên”
Hương đồng như một chất men say hút lấy hồn người. Không phải bỗng nhiên mà tôi nói như vậy. Chẳng thế mà đã có biết bao nhà thơ dâng trào cảm xúc, mênh mang trong làn gió nhẹ của hương ổi, vườn cà, của giếng nước gốc đa, của mây ngàn bay, của hương cốm mới và của cả mùi lúa non đương thì con gái… Chàng trai chân lấm tay bùn, quen với hương ruộng, hương đồng, trong chuyến đi xa chỉ kịp đau đáu về nỗi nhớ: “Anh đi anh nhớ quê nhà – Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương – Nhớ ai dãi nắng dầm sương – Nhớ ai tát nước bên đường hôm nao”, đó là nỗi nhớ rất cụ thể nhưng cũng thật bình dị và nhẹ nhàng, chỉ có bát canh rau, quả cà muối giản dị, đơn sơ, mộc mạc và trong đó còn có cả nỗi nhớ mênh mang về bóng hình ai?… Rồi thì cũng có nỗi nhớ từ hương rượu nồng say xứ sở. Có người ươm tình yêu của mình qua dáng hình hoang sơ nguyên thủy từ núi rừng Tây Bắc, gió đại ngàn với ánh hoàng hôn buông nhẹ, tựa mình sau những ngọn núi lừng lững để ngủ, khói lam chiều nhen lên, cái chất nồng nàn của ấm áp đã mang hồn ta bay về với những phút giây đầm ấm, nhẹ nhàng.

           Chất mộc mạc của làng quê Việt đã đi vào hồn người, thấm đậm tận đáy tâm hồn. Ai không thấy nhớ, thấy yêu chút hồn nguyên thủy của cánh rừng già, của ngọn suối đầu nguồn? Chao ôi! Biết bao nhiêu là nhớ nhung. Có người chợt lãng quên hiện tại trở về tuổi ấu thơ, “Thuở ấy tôi mới lên mười – Còn em lên tám theo tôi cả ngày – Quần em dệt kín bông may – Áo tôi đứt cúc mực dây tím bầm – Tuổi thơ chân đất đầu trần – Từ trong lấm láp em dần lớn lên”…
          Mỗi một miền quê nhỏ mang bao nhớ nhung và yêu thương cho tất cả chúng ta. Có người bâng khuâng nhớ về cái hồn quê từ thuở hồng hoang, chốn cung phi về một vương triều còn dư lại, có người lủi thủi nhớ về Hà Nội xưa – kinh đô nghìn năm văn hiến, có người bâng khuâng đi tìm nẻo ngọt ngào riêng của xứ Huế thơ mộng, hay một tháp Chàm cổ kính chỉ còn lại trong ký ức.
Hương đất, hương tình sao ngọt ngào dịu nhẹ đến vậy.
Hồn quê! Mỗi một con người sinh ra mang theo hồn quê riêng, một nẻo riêng cho tất cả những tâm hồn lạc lối bước tìm trú ngụ sau những tháng năm dài bươn trải khắp hồn quê khách. Hà Nội ba sáu phố phường gợi lại niềm thương và nỗi nhớ cho con người xứ bắc, phố Cổ Ngư còn đây, những gánh hàng hoa len lỏi vào từng góc phố mang những hơi sương ngọt ngào. Rồi còn đó những góc 
Còn nhớ rất rõ những vần thơ mềm mại “Khi ta lớn lên đất nước đã có rồi – Đất nước có trong những cái ngày xưa mẹ thường hay kể - Đất nước bắt đầu với miếng trầu bây giờ bà ăn – Đất nước lớn lên khi dân biết trồng tre mà đánh giặc – Tóc mẹ thì bới sau đầu – Cha mẹ thương nhau bằng gừng cay muối mặn”… Tôi thấy thêm yêu thêm nhớ biết bao nhiêu quê hương mình, chất hương của đất quê tôi đã thấm sâu trong tận đáy tâm hồn, nuôi dưỡng những ước mơ và thắp sáng mọi niềm tin.
---* Thanh Gương *---

13 nhận xét:

  1. Đọc xong bài này lại thấy nhớ nhà quá mất.huhu

    Trả lờiXóa
  2. hương đồng gió nội đã đi vào biết bao lời thơ, tiếng hát.

    Trả lờiXóa
  3. nước mình có nền văn hóa lúa nước lâu đời, cây lúa đã trở thành người bạn đồng hành trong cuộc sống đời thường và cả trong tâm thức của người dân ta.

    Trả lờiXóa
  4. lòng mình tự dưng chùng xuống và nhớ lại những kỷ niệm tuổi thơ.

    Trả lờiXóa
  5. tuổi thơ tôi thật êm ả với những buổi chạy chơi với đám bạn trên triền đê, được mót khoai sắn với đám bạn và được tận hưởng hương thơm lúa mới.

    Trả lờiXóa
  6. chính những hương đồng gió nội, hồn thiêng quê hương đã vun đắp nên lòng yêu nước, tình yêu người và yêu đời trong lòng người.

    Trả lờiXóa
  7. Tóm lại, bản chất của chủ nghĩa tư bản vẫn không bao giờ thay đổi, những mâu thuẫn nội tại của CNTB là không thể giải quyết dù CNTB có “điều chỉnh” gì đi chăng nữa. Quy luật phát triển của các hình thái kinh tế xã hội là không thể cưỡng lại, xã hội loài người nhất định tiến lên CNXH.

    Trả lờiXóa
  8. bỗng thấy thêm yêu thêm nhớ biết bao nhiêu quê hương mình, chất hương của đất quê đã thấm sâu trong tận đáy tâm hồn, nuôi dưỡng những ước mơ và thắp sáng mọi niềm tin. Quê hương mãi trong tim mình

    Trả lờiXóa
  9. Được trải lòng mình giữa hương đồng gió nội nơi mình sinh ra là điều tuyệt vời nhất, quê hương là một điều gì đó thiêng liêng trong lòng mỗi người, mỗi khi nhớ đên quê hương là lòng mình lại thấy bồi hồi và xao xuyến

    Trả lờiXóa
  10. tuổi thơ thật êm ả bên quê hương, thật bình dị biết bao khi mỗi lần được về lại quê hương được hít thở bầu không khí trong lành, được trải rộng lòng mình với quê hương, được ngăm hoàng hôn trên quê hương yêu dấu

    Trả lờiXóa
  11. được ngắm cảnh mặt trời mọc mỗi sáng trên quê hương, được hít thở không khí trong lành hương vị thơm mát của đồng cỏ thật là thú vị biết bao, quê hương luôn ẩn chứa trong mỗi con người biết bao cảm xúc bao bồi hồi

    Trả lờiXóa
  12. Quê Hương là chùm khế ngọt
    cho con trèo hái mỗi ngày
    Quê hương trong tâm hồn mỗi người luôn ẩn chứa bao tình yêu bao cảm xúc, mỗi khi nhớ về quê hương trong lòng không khỏi bồi hồi xao xuyến, nhớ về tuổi thơ nô đùa vui vẻ trên quê hương xóm làng

    Trả lờiXóa
  13. tôi muốn chạy về nhà, nằm trong vòng tay mẹ, được cùng anh trai đi thả diều những chiều gió, được cùng bố mẹ ra đồng gặt lúa, được cùng đứa bạn trong xóm lăng đùng từ trên đống rơm làng ngày gặt xuống đất, được cắn những hạt lúa mới ra đồng còn thơm hương sữa... tôi muốn có thể bé lại, có thể làm một đứa trẻ mãi mãi

    Trả lờiXóa

 
Nhân quyền © 2012 | Designed by True Happy
.