on 22:44:00

XÓA BỎ ĐIỀU 4 HIẾN PHÁP 1992 LÀ TỰ SÁT

Nhãn: 69 nhận xét


Một quốc gia muốn hòa bình ổn định hội nhập và phát triển cần có những bản Hiến pháp. Đây được coi là hệ thông lý luận mang tính chuẩn mực, vừa là công cụ, vừa là vũ khí để xây dựng và đấu tranh bảo vệ Độc lập, tự do cho dân tộc,bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho nhân dân. Duy trì xã hội ổn định,phồn vinh, phát triển.Tuy nhiên, bên cạnh mặt tích cực vô cùng to lớn mà không thể không thừa nhận thì Hiến pháp lại mang một hạn chế đó là rất nhanh tụt hậu so với thực tế cũng như đòi hỏi của đất nước.Hiến pháp năm 1992 cũng không nằm ngoài quy luật tất yếu đó, sau 12 năm áp dụng vào thực tế, giờ đây nó đã lạc hậu và tỏ ra không còn phù hợp nữa. Nắm bắt được yêu cầu đó,ngày 23/11/2012 Nghị quyết số 38/2012/QH13 của Ủy ban dự thảo Hiến pháp năm 2012 chính thức được công bố trên các phương tiện truyền thông đại chúng nhằm lấy ý kiến rông rãi của quảng đại quần chúng nhân dân.Góp phần đưa Hiến pháp 1992 hoàn thiện và mang nhiều yếu tố tiến bộ.
Trong quá trình đóng góp sửa đổi Hiến pháp 124 điều, điều 4 được coi như điều quan trọng tất yếu- là nguyên tắc tồn tại và hoạt động của Đảng và Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam :
 “1. Đảng Cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, lấy chủ nghĩa Mác - Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.
 2.Đảng gắn bó mật thiết với nhân dân, phục vụ nhân dân, chịu sự giám sát của nhân dân, chịu trách nhiệm trước nhân dân về những quyết định của mình.
3. Các tổ chức của Đảng và đảng viên hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.”

Tuy nhiên , hiện nay đang xôn xao dư luận về việc xóa bỏ điều 4 trong Hiến pháp.Có nghĩa là xóa bỏ ĐCS Việt Nam, xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng, xóa  bỏ chủ nghĩa Mác-Lê Nin,tư tưởng Hồ Chí Minh.Tiến hành đa nguyên đa đảng,tam quyền phân lập.Phát triển Việt Nam theo con đường chủ nghĩa tư bản,xóa bỏ con đường CNXH mà chủ tịch Hồ Chí Minh,toàn thể nhân dân và lịch sử dân tộc đã khắt khe lựa chọn.
Bên cạnh sự nhận thức hạn chế của một bộ phận quần chúng nhân dân,dẫn đến dễ bị lợi dụng, kích động,lôi kéo..Các thế lực thù địch cũng đang hằng ngày, hằng giờ tung ra trên các diễn đàn, nhất là trên mạng internet, để tuyên truyền chống phá, nhằm mục tiêu xóa bỏ Điều 4 Hiến pháp nước ta. Chẳng hạn họ cho rằng, Điều 4 Hiến pháp năm 1992 là “phá hỏng nền tảng của chính bản thân hiến pháp”. Để bảo vệ luận điệu này, họ đã viện dẫn Điều 2 và Điều 83 để xuyên tạc một cách ngụy biện và cho rằng, Điều 4 của Hiến pháp nước ta “khẳng định ĐCSVN lãnh đạo Nhà nước và toàn xã hội, tức là theo chế độ đảng trị = đảng chủ...”. Hơn thế, họ còn cho rằng, “thể chế Việt Nam hiện nay là không phù hợp với các chuẩn mực quốc tế, chế độ một đảng lãnh đạo, cầm quyền là trái với nguyên tắc nhà nước pháp quyền...”; và “Điều 4 biểu hiện sự toàn trị, chứ không phải lãnh đạo”; “Thực chất là ĐCS muốn bám lấy quyền lực để bảo vệ đặc quyền, đặc lợi kinh tế của cá nhân hay những nhóm tư bản đỏ”... Họ còn lớn tiếng cho rằng, “Hiến pháp Việt Nam là không chính danh, chỉ là điều lệ ĐCSVN độc tài, toàn trị, do một số đảng viên nắm quyền soạn thảo, sửa đổi, áp đặt lên 3 triệu đảng viên khác và toàn dân Việt Nam!”… Từ đó, họ trắng trợn phát ngôn rằng, “Việt Nam cần một bản hiến pháp mới, trong đó quyền làm chủ đất nước, quyền quyết định tương lai chính trị cho đất nước phải do nhân dân tự quyết”.
“Mưu đồ của chúng là nhằm tạo ra sự nghi ngờ, mất lòng tin, dẫn đến đối lập với Đảng,đòi xóa bỏ Điều 4 trong Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 về vai trò lãnh đạo của ĐCSVN đối với Nhà nước CHXHCN Việt Nam và toàn xã hội.”
Xong, việc các thế lực thù địch đưa ra các lý luận để bác bỏ Điều 4 trong Hiến pháp 1992 nước CHXHCN Việt Nam là hoàn toàn sai lệch, thiếu sức thuyết phục và không đáng tin cậy. Bởi thực tiễn cách mạng Việt Nam cho thấy trải qua hơn 80 năm phấn đấu, xây dựng, trưởng thành, với bản lĩnh của một đảng chính trị dày dạn, có lãnh tụ sáng suốt, luôn gắn bó máu thịt với nhân dân, ĐCSVN đã vượt qua muốn vàn khó khăn, thử thách, động viên và phát huy sức mạnh to lớn của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân, lãnh đạo sự nghiệp cách mạng giành được những thắng lợi vĩ đại. Đó là điều không thể phủ nhận. ĐCSVN là lực lượng chính trị duy nhất lãnh đạo nhân dân ta tiến hành cuộc cách mạng Tháng Tám thắng lợi, lập nên nước Việt Nam dân chủ cộng hòa. Tiếp đó, ĐCSVN là lực lượng duy nhất lãnh đạo nhân dân tiến hành các cuộc kháng chiến chống ngoại xâm giành độc lập dân tộc, thống nhất đất nước và bảo vệ Tổ quốc, đưa cả nước đi lên CNXH. Hiện nay, ĐCSVN vẫn là lực lượng chính trị duy nhất khởi xướng và lãnh đạo công cuộc đổi mới vì mục tiêu “dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh”, chủ động, tích cực hội nhập quốc tế, nâng cao vị thế quốc gia trên trường quốc tế. Vì vậy, vai trò lãnh đạo của ĐCSVN được quy định tại Điều 4, Hiến pháp năm 1992 là hoàn toàn chính đáng, cần tiếp tục được khẳng định trong nội dung sửa đổi, bổ sung hiến pháp lần này.
Trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc, không phải ngẫu nhiên mà ĐCS Việt Nam ra đời và trở thành Đảng cầm quyền duy nhất lãnh đạo quần chúng nhân dân tiến hành sự nghiệp cứu nước mà để có thể xuất hiện và tồn tại được cho tới ngày hôm nay là kết quả của một quá trinh tìm kiếm,sàng lọc và đấu tranh tư tưởng.Trong bối cảnh thực dân Pháp lên gân trong chiến tranh xâm lược Việt Nam, các phong trào cách mạng trong nước lần lượt bị dập tắt, nguyên nhân do thiếu một đường lối lãnh đạo đúng đắn thì ĐCS Việt Nam đã ra đời trở thành kim chỉ nam cho ngọn cờ cách mạng, là ánh dương của giai cấp cần lao. Đưa khuynh hướng Dân chủ tư sản chính thức đi vào quên lãng. Từ đây cách mang Việt Nam đã thoát khỏi sự khủng hoảng về đường lối và giai cấp lãnh đạo, tiến những bước đi vững chắc đưa dân tộc thoát khỏi nô lệ, lầm than. Điều đó cho thấy con đường cách mạng xã hội chủ nghĩa là hoàn toàn đúng đắn, phù hợp với hoàn cảnh cụ thể của Việt Nam. Nói cách khác trong quá trình phát triển, nước ta không còn con đường nào khác ngoài con đường cách mạng XHCN.
Không phủ nhận rằng trong quá trình đi lên chủ nghĩa xã hội, nước ta còn gặp phải nhiều vấn đề, thậm chí có những vấn đề bức xúc, như : phân hóa giàu nghèo, quan liêu, tham nhũng chưa được đẩy lùi, lợi dụng chức quyền mưu đồ cá nhân,  lợi ích nhóm…Đặc biệt là sự suy thoái về tư tưởng chính trị và đạo đức, lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên. Tuy nhiên cho đến nay, xã hội ta đã tạo lập được những cơ sở chính trị, tư tưởng, pháp lí vững chắc để giải quyết những vấn đề đó, minh chứng rõ nét nhất là việc Đảng đã đề ra quyết tâm chính trị thể hiện trong Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XI) “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay” để làm cho Đảng ta ngày càng trong sạch vững mạnh lãnh đạo nhân dân ta xây dựng thành công CNXH và bảo vệ vững chắc Tổ quốc Việt Nam XHCN. 
ĐCSVN ra đời là một chân lý khách quan, tất yếu trong sự phát triển của lịch sử dân tộc và toàn nhân loại. Chân lí ấy đã được chủ nghĩa Mác-Lê Nin tạo cơ sở và chứng minh tính đúng đắn. Rằng xã hội loài người sẽ trải qua các hình thái kinh tế xã hội từ Cộng sản nguyên thủy - là hình thái thấp nhất đến một hình thái tương lai là Cộng sản chủ nghĩa mà giai đoạn đầu là CNXH. Nói tóm lại, việc nước ta đi theo con đường cách mạng XHCN là hoàn toàn phù hợp,đúng đắn. Đây là chế độ xã hội phục vụ cho quyền lợi của mọi người dân trong xã hội, thực hiện công bằng xã hội, xóa bỏ tình trạng áp bức,bóc lột, bất công . Bởi vậy tất cả những xuyên tạc , mưu toan nhằm xóa bỏ ĐCSVN, xóa bỏ chế độ XHCN của các thế lực phản động trong và ngoài nước chỉ là nhằm muốn thiết lập lại một xã hội dân chủ có các nhà tư bản bóc lột sức lao động của người công nhân.
Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 sẽ tiếp tục được bổ sung và hoàn thiện trong tất cả các thời kì, xong những điều đã thuộc về chân lí khách quan thì không thể xóa bỏ. Điều 4 Hiến pháp năm 1992 sẽ cần tiếp tục được hiến định trong sửa đổi lần này,sao cho hoàn thiện và hợp lòng dân nhất. Đồng thời đây cũng là một cơ hội để Đảng hoàn thiện mình hơn và đập tan những luận điệu xảo trá,bôi nhọ, làm thay đổi bản chất của ĐCSVN.
Chỉ còn không đầy một tuần nữa công việc lấy ý kiến nhân dân về việc sửa đổi bổ sung Hiến pháp năm 1992 sẽ hoàn thành. Các cấp chính quyền và nhân dân cần phải có sự thống nhất cao về quan điểm, tiếp tục khẳng định vai trò lãnh đạo của ĐCS Việt Nam đối với Nhà nước pháp quyền XHCN và toàn xã hội. Hiến pháp năm 1992 với Điều 4 sẽ tiếp tục phát huy sứ mệnh lịch sử của mình là lãnh đạo toàn dân tộc Việt Nam tiến lên XHCN. Đó là không chỉ là trách nhiệm mà còn là lương tâm đối với tương lai phát triển của Tổ quốc và cách mạng Việt Nam theo đúng con đường mà Bác Hồ, Đảng và nhân dân ta đã lựa chọn./.
--- Cây Đen ---



on 18:50:00

CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH VỚI CÔNG TÁC PHÊ BÌNH VÀ TỰ PHÊ BÌNH

Nhãn: 28 nhận xét

          Trong không khí toàn Đản, toàn dân, toàn quân ta đang ra sức thực hiện thắng lợi Nghị quyết TW4-Khóa XI về phê bình và tự phê bình trong cả hệ thống chính trị từ trung ương đến địa phương, các tổ chức, cơ quan Đảng, Nhà nước, đoàn thể chính trị-xã hội, từ các đồng chí lãnh đạo cao nhất đến từng cán bộ, Đảng viên góp phần làm cho bộ máy, lãnh đạo Đảng, nhà nước ta ngày càng trong sạch, vững mạnh, tạo ra sức mạnh lãnh đạo đất nước trên con đường đi lên CNXH, tạo lòng tin ở nhân dân.
          Sinh thời, chủ tịch Hồ Chí Minh rất chú trọng đến việc giáo dục và nâng cao phẩm chất đạo đức, bản lĩnh chính trị cho đội ngũ, cán bộ, Đảng viên, Người yêu cầu mỗi cán  bộ, Đảng viên phải biết tự phê bình và phê bình. Đây là nội dung chính ở một cuộc  họp báo, gặp gỡ, tiếp xúc cán bộ, Đảng viên, nhân dân Người đều nhắc nhở đến việc thực hiện công tác tự phê bình và phê bình.
          Người chỉ rõ mục đích phê bình và tự phê bình là để cho mình tiến bộ, quân đội và nhân dân tiến bộ, để tang thêm tính đoàn kết giữa cán bộ và chiến sĩ, giữa quân đội với nhân dân
          Phê bình và tự phê bình là có “lợi” chứ không có “hại”, cái lợi đó là sự tiến bộ. Tiến bộ cho ai? Tiến bộ cho bản thân mình, cho tập thể, cho xã hội. Cái lợi nữa là góp phần tang thêm tình đoàn kết giữa các giai cấp, tầng lớp nhân dân trong xã hội, gắn chặt tình nghĩa gắn bó máu mủ giữa Đảng với nhân dân, trong nội bộ Đảng, Nhà nước, lực lượng vũ trang với nhân dân.
          Phê bình và tự phê bình còn là được chứ không phải mất. Phê bình và tự phê bình không phải mất quyền lợi, địa vị, danh vọng mà cái được còn  lớn hơn, đó là được hiểu mình mạnh cái gì, yếu kém cái gì, năng lực đến đâu… được người khác đánh giá, góp ý cho bản thân mình để tự sửa sai, được tổ chức thấy rõ năng lực, phẩm chất của mình, uy tín ngày càng cao, hiệu quả công việc tốt hơn.
          Bác dạy “tự phê bình phải thật thà” thật thà là nói hết, nói đúng những yếu kém, sai lầm, khuyết điểm của mình, của đồng chí, đồng nghiệp, của tổ chức, cơ quan, nói thẳng thắn, hết lòng thì phê bình và tuự phê bình mới phát huy vai trò, ý nghĩa của mình. “Tự phê bình cũng ví như người ốm yếu nói rõ những bệnh của mình với thầy thuốc. Nếu giấu bệnh thì thầy thuốc không biết bệnh mà cho thuốc. Cho nên cái gì phải nói cho hết, giấu giếm là khuyết điểm”. Phải dũng cảm tự đấu tranh với khuyết điểm của mình, của người khác, nói thật, nói mạnh dạn, không sợ bị cô lập hay bi quan, tự ti mà nảy sinh ý nghĩ, hành vi tiêu cực “thấy mình có nhiều bệnh, sợ không sửa chữa, sinh ra bi quan, tiêu cực cũng không đúng. Mình không biết cách sửa chữa. Chỉ cần mình quyết tâm sửa chữa là được”. Người tự phê bình và phê bình phải khiêm tốn, biết lắng nghe, bởi lẽ phê bình và tự phê bình là phơi bày cái xấu, khuyết điểm của mình và của người khác chứ không phải là nơi khoe khoang thành tích, xum xoe nịnh bợ, tâng bốc…
          Người chỉ rõ: “phê bình và tự phê bình như uống thuốc xổ, xổ rồi thì uống thuốc bổ. Tháo xe đạp ra chùi cho sạch bụi, lúc lắp vào phải cho dầu mỡ xe mới chạy được. Phê bình xong phải biết cách sửa chữa, nếu phê bình mà không biết cách sửa chữa là một khuyết điểm to.”
          “Thất bại là mẹ thành công” đi đường vấp ngã mà biết đứng dậy mới quý. Phê bình và tự phê bình như phương thuốc xổ, uống xong tống khứ tất cả những sai lầm, khuyết điểm của con người ra ngoài, làm cho mình tự làm trong sạch mình, cho đồng chí, anh em, cho tổ chức, tập thể tắm gội, loại bỏ những con giun sán, chấy rận trên người trở nên sạch sẽ. Nhưng quan trọng hơn là phải sửa sai lầm, bù đắp, khắc phục khuyết điểm, bồi dưỡng, nâng cao năng lực, bản lĩnh của mình: “cứ chai ì, không có ý chí phấn đấu, sửa chữa, khắc phục sai lầm, thiếu sót của mình thì ngày càng tụt hậu, tự mình đào thải mình mà thôi”
          Bản thân chủ tịch Hồ Chí Minh là một tấm gương sáng tự phê bình và phê bình, Người thẳng thắn tự phê bình mình suy xét trong từng công việc hằng ngày, từng giờ, từng phút, để Người tự mình sửa sai, làm lại cho đúng, với cán bộ, Đảng viên, Người nhẹ nhàng chỉ ra khuyết điểm của họ, chỉ ra ưu và khuyết điểm của họ, giúp họ sửa chữa, ân cần uốn nắn, dạy bảo.
          Cán bộ, Đảng viên phải là người đi đầu trong công tác phê bình và tự phê bình: “phải thật thà, ngay thẳng, không giấu dốt, giấu khuyết điểm, sai lầm” Có như thế cán bộ, Đảng viên mới xứng đáng là công bộc của nhân dân “nâng cao tinh thần phụ trách trước Đảng và trước quần chúng, hết lòng hết sức phục vụ nhân dân” để “ai cũng là một chiến sĩ dũng cảm, phấn đấu xây dựng CNXH” đẩy lùi nguy cơ thoái hóa, biến chất, tự diễn biến trong nội bộ Đảng, Nhà nước. Xây dựng Đảng trở thành đội tiên phong của giai cấp công nhân và nhân dân lao động trong sạch, vững mạnh.
TAM GIANG

on 15:33:00

BÀN VỀ MỤC ĐÍCH ĐẦU TƯ VÀO ĐÔNG NAM Á CỦA TRUNG QUỐC

Nhãn: 16 nhận xét


Mỗi năm, Trung Quốc đầu tư vài tỷ USD vào khu vực Đông Nam Á để tăng cường ảnh hưởng và thúc đẩy các lợi ích chiến lược tại khu vực này. Nỗ lực của Trung Quốc với những đầu tư cho khu vực nhằm đạt được các thỏa thuận thương mại, gia tăng đầu tư và che phủ khu vực với các khoản viện trợ phát triển đã không thành công. Trung Quốc hy vọng rằng những đầu tư cho khu vực sẽ chuyển thành ảnh hưởng theo hai cách: thúc đẩy hợp tác và thiện cảm nội bộ trong từng nước cũng như giúp đạt được các kết quả thuận lợi cho Trung Quốc trong tranh chấp Biển Đông.
 
(Ảnh minh họa)
Tuy nhiên, bằng việc sử dụng các khoản viện trợ phát triển để vụ lợi cho riêng mình một cách khá lộ liễu, các nhà lãnh đạo Trung Quốc đã thất bại trong việc tạo ra thiện chí thực sự giữa các nước đối tác. Trung Quốc sử dụng vốn và viện trợ phát triển nước ngoài để tiếp cận các nguồn tài nguyên thiên nhiên, năng lượng và các lợi ích chiến lược khác, đôi khi còn gây tổn hại đến lợi ích của các nước tiếp nhận viện trợ và đầu tư. Cách tiếp cận của Trung Quốc đối với viện trợ và đầu tư song phương lại nằm ngoài khuôn khổ đang định hình về các tiêu chuẩn toàn cầu định hướng cho các hoạt động viện trợ như vậy. Các tiêu chuẩn này thường nhấn mạnh đến quyền sở hữu của địa phương đối với các dự án, sự tham gia và trao quyền cho các xã hội dân sự địa phương, tính minh bạch xung quanh việc phát triển các dự án cũng như chính sách thu hút thêm các nhà viện trợ.
 
Đi cùng với những dự án đầu tư là những mưu tính (Ảnh minh họa)
Một ví dụ là Philippin, Trung Quốc đã cho nước này vay một khoản trị giá 500 triệu USD để xây dựng tuyến đường sắt liên kết Clark với Manila - thời điểm đó được miêu tả như là một ví dụ điển hình về sự hợp tác kinh tế giữa hai nước. Tuy nhiên, tuyến đường sắt đã dính vào nhiều tranh cãi khi các nhà phê bình cáo buộc có dấu hiệu tham nhũng và uẩn khúc trong dự án này. Một luật sư cố vấn cho Quốc hội Philippin phát biểu năm 2009: “Trong khi các công ty Mỹ và châu Âu phải tuân thủ các nguyên tắc về chống tham nhũng, người Trung Quốc tôi có thể nói là hoàn toàn phớt lờ các quy chuẩn về sự minh bạch và trách nhiệm. Và đó là điều đáng lo ngại”. Dự án đường sắt, cuối cùng đã bị đình chỉ vì những cáo buộc tham nhũng, gần đây đã được chính phủ Philippin xem xét lại sau khi Trung Quốc đồng ý sửa đổi điều khoản về kinh phí và thiết kế.
Tình hình gần đây đã trở nên tồi tệ khi Trung Quốc trở lại với những lời lẽ hiếu chiến và hành động ngày càng cứng rắn hơn, làm cho các đối tác thương mại và đầu tư của họ trong khu vực rất lo lắng. Trong những năm vừa qua, các tàu hải giám Trung Quốc đã tỏ ra hung hăng hơn so với trước khi rất nhiều lần quấy rối tàu của các nước khác trong vùng biển tranh chấp. Theo quan sát của các nhà phân tích khu vực, các ấn phẩm của Trung Quốc dành cho độc giả nước ngoài cũng mang giọng điệu chủ nghĩa dân tộc hơn. Một nhà phân tích đã viết trên tờ Bưu điện Jakarta: “Thời báo Hoàn Cầu có trụ sở tại Bắc Kinh đã xuất bản một bài xã luận sắc bén cảnh báo các bên yêu sách ở Biển Đông nên chuẩn bị tinh thần cho ‘tiếng nổ của đại bác’...”
Thiết nghĩ, Trung Quốc cần phải học cách bước đi và nói chuyện nhẹ nhàng hơn khi mà các quốc gia khác cũng đã phản ứng tiêu cực với những lời lẽ và hành động của Trung Quốc, và một số nước đã đáp trả lại bằng những lời lẽ và hành động chủ nghĩa dân tộc của riêng họ./.
CÂY SUNG DÂU



 
Nhân quyền © 2012 | Designed by True Happy
.