on 21:00:00

QUAY LƯNG VỚI LỊCH SỬ DÂN TỘC – MỘT CON NGƯỜI VONG ÂN BỘI NGHĨA

Nhãn:



Trong cái khí trời se lạnh của những ngày đầu năm, vẫn còn đâu đó không khí của tháng 12, nhân dân ta trên mọi miền Tổ quốc, đồng bào ta ở trong và ngoài nước, cả nhân dân tiến bộ thế giới yêu chuộng hòa bình cùng hướng về Hà Nội trái tim hồng của cả nước, hân hoang cùng nhân dân Thủ đô chào mừng 40 năm chiến thắng Điện Biên Phủ trên không (12/1972-12/2012). Một không khí hào hùng lan tỏa khắp mọi nẻo đường, nhà nhà treo cờ hoa, biểu ngữ, người người tràn dâng niềm tự hào là người Việt Nam anh hùng – một dân tộc bé nhỏ đã đánh loại một nước luôn mang tham vọng làm bá chủ thế giới.
Thế nhưng một tờ báo tiếng Việt ở nước ngoài “Đàn Chim Việt” (một cái tên rất Việt Nam) cho đăng bài viết của một kẻ tự xưng tên là Tô Hải, một nhạc sĩ hiện đang sinh sống trong nước.
Tớ - khán giả của 12 ngày đêm đánh nhau với B52 – xin có ý kiến là bài viết của Nhạc sĩ Tố Hải (in trên báo “Đàn Chim Việt”), nội dung của nó là gì? – đó là cái ta phải bàn luận và một người trẻ tuổi như tôi khi vô tình đọc cũng phải giật mình ông ta viết dài, viết nhiều, phủ nhận hoàn toàn chiến thắng của nhân dân ta, xuyên tạc cuộc kháng chiến thần thánh của cha ông, phủ nhận những hi sinh mất mát của cha ông ta. Đồng thời lên tiếng ngụy biện cho cuôc chiến tranh xâm lược của kẻ thù, ca ngợi cuộc tập kích chiến lược bằng máy bay B52 của đế quốc Mỹ (12/1972) với tinh thần người Mỹ, nước Mỹ rất vĩ đại.
Bài viết này đã làm cho nhiều người sững sốt và đến cả bây giờ vẫn còn, vì nó lập dị quá. Ông Hải đặt cho “tuyệt tác” của mình là: “Tớ - khan giả của 12 ngày và đêm đánh nhau với B52 xin có ý kiến”. Ông tự gọi mình là “khán giả”, nghĩa là một người thưởng thức, cũng giống như đi xem một vở kịch, một bộ phim,… nhưng ở đây ông là khán giả của lịch sử - lịch sử của chính dân tộc mình, ông chấp nhận đặt mình ngoài vòng quay bánh xe thời đại; khán giả thì có quyền khen chê. Nhưng đi chê, đi bỉu môi lịch sử vàng son, oai hùng của dân tộc mình thì thật vô giáo dục và vị khán giả này quên mình cũng là một phần trong bộ phim ấy. thử hỏi xem trong 12 ngày đêm bom Mỹ dội, cả dân tộc ra trận địa thì ông đang núp ở cái xó xỉnh nào mà xem cảnh bom nổ, nhà sập, dân chết hả?
Ông ta còn khẳng định trước sau như một: không quân Mỹ không được phép đánh vào khu dân sự. nói trắng ra rằng không lực Mỹ đã có lệnh nên tránh hết sức các mục tiêu phi quân sự. không quân Mỹ không được phép đánh vào khu dân sự và các ngài tai to mặt lớn của Lầu Năm Góc đã có lệnh “nên tránh hết sức các mục tiêu phi quân sự”. Bom Mỹ k ném xuống các mục tiêu dân sự. thế thì những qủa bom Mỹ vô tình rơi ở đâu? Hay người Mỹ đem bom phá đá mở đường? giết cá song Hồng để dân ta có thức ăn tươi cải thiện? Đã thế, những người “bạn” phi công Mỹ bung dù nhảy xuống phải xem họ là thần thánh cứu thế rồi. sự thật là mục tiêu của NichXon là tất cả, không kể bất cứ cái gì còn sống trên đất Bắc Việt phải chết cả, phải đưa miền Bắc trở về thời đồ đá, không kể đó là mục tiêu quân sự hay phi quân sự, phải làm cho miền Bắc XHCN tê liệt, hoang mang mà xin hàng. Trong trận mưa bom xuống phố Khâm Thiên  năm ấy, hơn 1000 người vừa bị chết, vừa bị thương; phá hủy, san bằng tất cả nhà cửa, phố xá. Tàn nhẫn, vô nhân đạo hơn cả, quân Mỹ ném bom cả bệnh viện, trường học, nhà trẻ, nhà thờ, đền chùa,…từ người thường đến thần thánh chúng đều không tha.
Giành tình cảm đặc biệt với những người bạn Mỹ, ông Hải rất lo lắng, thương tiếc tài sản người Mỹ “Nỗi o của tôi trong những ngày nầy không phải là làn song phản đối, phê phán nghiêm khắc ở trong nước và trên thế giới mà chính là mức độ tổn thất về máy bay B52 quá nặng nề”. cả dân tộc câm phẩn, cả thế giới lêm tiếng nghiêm khắc thế nhưng ông vẫn rất bình thản và khác người, ông ta thương tiếc cho những chiếc “pháo đài bay B52”. Ông thấy được, tính toán được biết bao nhiêu tiền bạc mà người Mỹ đổ xuống sông, xuống biển, đang cháy rực trên bầu trời Bắc Việt, làm sắc vụn cho dân ta gò nồi, thùng chứa nước. cũng bởi lẽ ông chỉ là “một khán giả” của những ngày ấy, ai khóc, ai gào, ai chết mặc ai, bom nổ, đạn rít mặc kệ. hàng tỉ người trên hành tinh cùng sát cánh bên nhau đấu tranh cho hòa bình, công lý, trong tỉ người đó, không có ông thì cách mạng chính nghĩa chắc chắn sẽ giành thắng lợi, và lịch sử đã chứng minh điều đó.
Trắng trợn nhất ông ta viết: “so với khối lượng hơn 36000 tấn bom đổ xuống thì sao cái số người chết lại quá ít thế?” 12 ngày đêm bom Mỹ thả xuống làm hơn 1318 người chết, hàng tram người bị thương, tàn phế suốt đời, và trong số đó chắc chắn sẽ có bà con, họ hàng của ông. Vậy mà ông lại cho là ít, hay ông phủ nhận về tất cả, ông phủ nhận tình than, tình bạn? ông là người được chui ra từ đâu mà ông lại nói vậy?
Một nhạc sĩ sau một đêm trở thành sử gia thì làm sao biết tính toán, suy nghĩ cho đúng đắn được. Ông là “một người có cái đầu biết suy nghĩ, một trái tim biết rung động” (như lời ông tự nhận xét về mình) vậy mà sao ông suy nghĩ lập dị quá vậy? hay ông suy nghĩ nhiều quá nên đầu óc có vấn đề rồi? còn trái tim rung động nhiều quá nên loạn nhịp luôn rồi?
Ông ta còn say sưa ca ngợi: “đế quốc Mỹ chủ trương giết người thì chỉ đêm đầu tiên, nó có thể tiêu diệt cả ngàn người trên những con đường dẫn ra khỏi Hà Nội như chơi!” sức mạnh của người Mỹ thì cả nhân loại đều quá rõ, may thay người Mỹ “vĩ đại”, có long nhân đạo cao cả đã nương tay nên mới giết chết mấy ngàn người thôi, chứ như lời ông nhạc sĩ này nói thì đêm đầu tiên mà “cả ngàn người” thì trải qua 12 ngày đêm chắc dân ta không còn ai, cũng nhờ thế mà ta có nhạc sĩ Tô Hải của ngày nay, bom nổ, bom rơi ông Hải vẫn ung dung, thản thơi bêm một góc trời Hồ Tây, chống lo âu, chẳng biết chiến tranh là gì? Thỏa sức bay bỏng, ngước nhìn “con chim sắc đẻ trứng” trên bầu trời quê hương, gieo thêm tội ác. Không tham gia chiến đấu, phục vụ chiến đấu mà còn ao ước làm bạn với người Mỹ, nước Mỹ cho sang.
Những kẻ dám quay lưng, phỉ bán lịch sử dân tộc, phản bội cha ông không đưa ra nổi một câu, một từ cho hay mà chỉ càng chứng tỏ sự ngu si, dốt nát của mình mà thôi. Mang danh nhạc sĩ, luật sư, ông này bà nọ, cho dù đang ở nước ngoài hay trong nước, tại một xó xỉnh nào đó, đều là những kẻ không có nhân tính, vô cảm với những mất mát đau thương của đông bào, dân tộc mình; dám tuông ra những lời xúc phạm những người anh hùng đã anh dũng ngã xuống để mang lại cánh chim hòa bình bay lên, để cho chúng ta sống, dám đi ngược với chân lý, biện minh, bình luận thật hay, thật vĩ đại cho tội ác, hành động xâm lược của kẻ thù.
Nhờ bài viết của mình mà ông đã trở nên nổi tiếng cả trong và ngoài nước, phải chăng ông cũng muốn học giới văn nghệ sĩ tạo Scandal để đánh bóng tên tuổi? dù thế nào thì chỉ thấy ông thật ngu ngốc, khờ dại. cuối cùng, những cái ông có được đó là những câu chửi rủa của tất cả dân Việt và dân tiến bộ thế giới. Những người cổ vũ, động viên cho ông cùng chính bản thân ông sẽ rất ân hận vì những việc làm của mình nếu như ông và họ có lương tri, có lòng tự tôn dân tộc, yêu đất nước thật sự, chân thành.
Ông nhạc sĩ ạ, tôi xin gửi lời đến ông thế này, thời đại đã chứng minh, chân lý đã sáng tỏ, không ai chối cãi được, ông cũng có con,có cháu, ông sẽ dạy chúng những gì về Tổ quốc, về nhân dân đây khi chính ông phỉ báng Tổ quốc, nhân dân mình như vậy? chính ông đã biến mình thành kẻ vô ơn bội nghĩa.
TAM GIANG   

5 nhận xét:

  1. Đúng là muốn tạo scandan đây mà.ông này rồi cũng ngồi tù sớm!!

    Trả lờiXóa
  2. Chẵng phải là scandan đâu bạn ak.vì tiền cả thôi.

    Trả lờiXóa
  3. Bây giờ cái gì cũng vì tiền hết.chắng có gì thực chất cả!!

    Trả lờiXóa
  4. Khái niệm “Người bản địa” gắn với thời kỳ chủ nghĩa đế quốc tiến hành các cuộc chiến tranh xâm lược, áp đặt sự thống trị của các quốc gia thuộc địa chậm phát triển. Người bản địa được hình thành trong các cuộc khai thác thuộc địa của chủ nghĩa đế quốc. Tại Việt Nam, trong thời kỳ Pháp thuộc cũng hình thành cộng đồng những người thuộc địa gọi là người bản địa, bản xứ. Tất cả các dân tộc tại Việt Nam đều coi là người bản xứ trừ một số kẻ có quyền lợi gắn liền với bọn thực dân đế quốc.

    Trả lờiXóa
  5. Không phải ông ta có ý quay lưng lại với dân tộc, mà là vì ông ta dốt nát muốn vẽ lên mặt mình để thiên hạ chê cười đó thôi.

    Trả lờiXóa

 
Nhân quyền © 2012 | Designed by True Happy
.