on 20:59:00

NIỀM TIN NƠI BIÊN CƯƠNG

Nhãn: 4 nhận xét

(Trích: nguoiconyeunuoc.wordpress.com)
Hải An
Viết về hình ảnh người chiến sỹ bộ đội Biên phòng nơi biên cương của Tổ quốc, nhà thơ Chế Lan Viên đã có những vần thơ sau:
Ai đi biên giới cho lòng ta theo với
Thăm ngàn lau chỉ trắng có một mình
Bạt ngàn lau trắng ở tận cùng bờ cõi
Suốt một đời cùng với gió giao tranh.
Biên cương, hải đảo- những vùng lãnh thổ vô cùng thiêng liêng của Tổ quốc Việt Nam. Từ muôn đời nay, bao thế hệ nhân dân, chiến sĩ đã đổ mồ hôi, xương máu để gìn giữ vẹn tròn bờ cõi của đất nước. Đấy là nguồn cảm hứng dạt dào cho nhiều người cầm bút trong đó có các nhà thơ. Đã có không ít bài thơ giàu chất sống, nhiều cảm xúc viết về biên giới hải đảo mà người lính quân hàm xanh là nhân vật trung tâm.
Trong tâm hồn mỗi người dân, tình yêu biên giới luôn là phần sâu sắc không gì có thể thay thế được. Mỗi dòng suối, ngọn núi ở đây, dù bé nhỏ đến đâu cũng là Tổ quốc, là tài sản vô giá ông cha ta để lại. Những dân binh, chiến binh muôn đời nay đã kế tiếp nhau bền bỉ, can trường giữ gìn cương vực của non song.
Vùng đất, vùng biển phên dậu mãi mãi là ký thác thiêng liêng và vững bền của nhân dân về sự toàn vẹn lãnh thổ và trường tồn của đất nước. Xưa cũng thế và nay cũng thế; không thế lực nào, dù hung bạo mưu mô đến mấy làm suy suyển, dập tắt được. Nguyễn Đình Chiến trong bài thơ “Mùa xuân nơi hẹn gặp” đã viết: Biên cương ơi ký thác của bao đời/Người sống để cháu con về hái lộc/Thơ đã viết đầm đìa trên cột mốc/Câu thơ nào tâm huyết của riêng tôi…Nói đến biên phòng không thể không nhắc đến những cột mốc hữu hình và vô hình trên những cánh rừng, dòng sông hay vùng biển đảo xa xôi. Người lính biên phòng cũng là những cột mốc chủ quyền của đất nước cũng như Tổ quốc là điểm tựa vĩnh hằng của chiến sĩ ta. Bằng tâm thức như vậy, Vũ Hiệp Bình đã khẳng định: Với Tổ quốc, chúng tôi là cột mốc/Với chúng tôi, Tổ quốc là điểm tựa ngàn đời (Tổ quốc, biên giới và chiến sĩ biên phòng). Không gì đẹp hơn khi những chiến sĩ mang quân hàm lá cây là núi của núi, là sông của sông, là ruộng của ruộng, là đất của đất, là nước của nước nơi cương vực: Đất vẫn đất nâng cao thế đứng/Và đồng đội chúng tôi/Như cột mốc ngàn đời/Làm biên giới đất đai (Vương Trọng-Sáng chào cờ ở một đồn biên phòng). Con đường trập trùng, đầy gian nan thử thách mà những người lính ấy đi qua là những hành trình đỏ gìn giữ bình yên và gieo mầm cuộc sống mới nơi biên cương như Phạm Vân Anh đã phác họa rất đẹp: Đèo Sa Mù mây bay/ Chúng tôi đi trong hành trình đỏ/ Gieo xuống đất biên thùy hạt ban mai rực rỡ (Hành trình đỏ). Ở một góc nhìn khác của Phạm Thanh Khương, hành trình đỏ ấy mang những thương nhớ lo toan, khao khát ước mong của người lính hải đội biên phòng trên biển: Những con tàu xé sóng ra đi/Để lại bãi bờ những nét cười giấu trong nỗi nhớ/Giấu lo lắng trong từng nhịp thở/Nuôi ước mơ, nuôi khao khát con người (Qua triền con sóng)…
Có đến với bộ đội biên phòng mới thấu hết những khó khăn vất vả và những thiệt thòi, hi sinh thầm lặng của họ. Mỗi bước đi là mỗi gian lao, mỗi ngày sống là mỗi thử thách trước khắc bạc thiên nhiên, trước nghiệt ngã cuộc sống. Thơ Nguyễn Đức Lợi cho ta một hình dung về mùa hè tây bắc đất nước, nơi chưa bao giờ vắng bóng chiến sĩ biên phòng: Nay biên giới đang vào mùa bọ chó/Ruồi vàng bay rám cả vạt giang/Tai nóng giẫy từng cơn, từng cơn gió/Từ bên kia đất bạn đốt sang (Thư gửi từ biên giới). Trần Đăng Khoa có cái nhìn rất sâu, rất cảm và đầy chia sẻ nhân văn về những người lính biên phòng ở nơi núi cao heo hút: Những mùa đi thăm thẳm/Trong mung lung chiều tà/Có bao chàng trai trẻ/Cứ lặng thinh mà già (Đỉnh núi). Đâu chỉ trong chiến tranh mà ngay cả thời bình người lính vẫn phải chịu những thiệt thòi, lặng lẽ cống hiến hi sinh tuổi thanh xuân cho đất nước. Cuộc sống đời thường của người lính biên phòng cũng đầy gian khổ, thiếu thốn. Trong một lần lên biên cương, Hữu Thỉnh đã xúc động viết: Gạo thường lên sớm, thư thời chậm/Đài mở thâu đêm đỡ vắng hầm/Bao năm không thấy màu con gái/Vó ngựa nghe nhầm tiếng guốc em.(Thư mùa đông). Cái sự nhầm kia của người lính trẻ làm cho ta nghẹn ngào rưng rưng. Trong bài thơ “Trở về Bát Xát”, Lê Đình Cánh lại giúp ta thấy rõ hơn cảnh ngộ, gọi là thân phận cũng được của một cán bộ biên phòng: Về đâu bác trưởng đồn thâm niên thượng úy/Ngôi sao cầu may chưa đậu xuống vai già/Thân gà trống ngại ngùng đi bước nữa/Điếu cày khuya lưỡng lự vào ra! (Trở về Bát Xát)…
Giữa muôn vàn thử thách gian khó, hình ảnh chiến sĩ biên phòng hiện lên thật đáng yêu, đáng trân trọng. Những người lính ấy, vừa là chiến sĩ, vừa là thầy giáo, thầy thuốc và cũng là cán bộ thôn bản nữa. Thầy giáo biên phòng hiện lên trong thơ Trương Hữu Thiêm thật bình dị và gần gũi: Chấm bài nào thầy cũng cho điểm cao/Nếu không thế mai họ không đến lớp/Bài văn tả có người hồn nhiên viết/ “Thầy giáo biên phòng chăm như con trâu” (Lớp học biên phòng). Lính biên phòng là những người rất tình cảm. Tôi đã đến nhiều đồn biên phòng ở cả ba miền Bắc Trung Nam và cả biển đảo nên rất thấu hiểu điều đó. Những gì tôi cảm nhận được trong thơ viết về các anh trước hết bắt nguồn từ hồi ức kỷ niệm về bộ đội biên phòng sau các chuyến lên rừng xuống biển rất nhiều ấn tượng. Vì thế, tôi đồng cảm với Nguyễn Đức Nhuận trong bài “Màu đỏ miền Đông”:Trận địa miền Đông bịn rịn cánh cò/Công sự đỏ ngụy trang bằng màu đỏ/Dù đi đâu trai biên phòng vẫn nhớ/Nhận ra nhau qua màu áo riêng mình; của Doãn Tấn trong “Bài thơ tháng Ba”: Tháng ba đồng đội tôi ơi/Non xanh nước bạc ai người có nhau; của Nguyễn Xuân Thái trong bài “Sang suối”: Tôi bâng khuâng nhìn lại bóng mình/Mỗi một lần sang suối/ Dòng chảy nào cong hình dấu hỏi/ Trong xanh quá thôi sao chẳng dễ trả lời; của Trần Lâm Bình trong bài “Chốt biên phòng”: Chốt biên phòng/ Đường lên trời thì gần/Đường xuống chợ thì xa/ Mỗi lần tuần tra/Lính biên phòng gỡ mây giăng đầy tiếng mõ…
Có lẽ vì thế mà tôi cũng đã viết bài “Vợ lính biên phòng” trong lần lên đồn Bạch Đích (Hà Giang) năm 1998, có những câu: Gần chồng chẳng được mấy khi/ Xa chồng, lại nhớ ngày đi thăm chồng/Đường lên dựng núi nghiêng sông/ Cổng trời mây trắng bềnh bồng bám theo…và : Gặp chồng bao nỗi rưng rưng/Lời yêu thương lại ngại ngùng nói ra/ Bâng khuâng chuyện xóm, chuyện nhà/Chuyện con nhớ bố, chuyện bà nhớ anh…Nói sao hết những ngọn ngành/Về xuôi đôi chuyện dữ lành vướng theo/Ngước nhìn dáng đá cheo leo/ Bóng xưa đổ xuống đỉnh đèo mây bay…
Tôi nghĩ, thơ đã ký thác vào biên cương những yêu thương, khát khao và hy vọng của chúng ta!
Khi đọc những vần thơ viết về sự gian lao mà cũng đầy hào hùng về những chiến sỹ Biên phòng nơi  biên cương, hải đảo xa xôi của tổ quốc tôi chợt nghĩ đến hình ảnh thế hệ trẻ hôm nay. Các anh đã chiến đấu bảo vệ từng tấc đấc, dòng sông, ngọn núi nơi biên cương, đem lại sự vui tươi, an lành cho những người thân, gia đình và những người xung quanh. Sự cống hiến của họ vừa mang trong mình những lí tưởng, mục đích cao đẹp, vừa lí trí.
Thế hệ trẻ hôm nay có nhiệt huyết và thực sự họ đã, đang và sẽ đóng góp vào thành tựu chung của đất nước. Những bước chuyển mình của đất nước này có sự đóng góp của họ và công lao của họ đang được cả xã hội ghi nhận. Minh chứng là những giải thưởng, những buổi vinh danh..đều xuất hiện hình ảnh những người trẻ năng động, khát khao cống hiến cho xã hội. Sự cố gắng của họ hôm nay đóng góp vào vị thế của một Việt Nam hùng cường trong tương lai. Nhưng bên cạnh những con người như thế không ít những người trẻ họ thực sự lạc lối, hoang mang trong việc chọn lựa cách thức đóng góp cho đất nước. Họ đang tham gia vào những hoạt động mà họ không biết được bản chất của hoạt động đó trên thực tế, họ thực sự trở thành những con rối trong tay những nhà “rân chủ”, những nhà “tự do” giả hiệu. Chúng đang biến những trái tim nóng của những con người trẻ thành những con người tiên phong trong chiến dịch cổ súy cho những giá trị mới mà chính họ cũng không hiểu được giá trị ấy mới đến đâu, nó có lợi gì cho đất nước này.
Hãy là những khóm “hoa lau” nơi biên giới xa xôi – những khóm hoa lau vừa tràn đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ nhưng cũng đầy tỉnh táo, phân minh trước sự đổi thay của thời cuộc./.
http://vietnamngayve.blogspot.com/2012/12/niem-tin-noi-bien-cuong.html

on 13:53:00

UYÊN VÀ QUÀ NOEL CỦA NHTB

Nhãn: 13 nhận xét

Trích: Trelangblogspotcom
LâmTrực@
Bên nhà con rối có bài "Quà Noel gửi Nguyễn Phương Uyên từ trái tim người lính" của tác giả Nguyễn Hàm Thuận Bắc, nhân danh người lính đảo Sơn Ca viết gửi Uyên, các bạn cứ vào mà đọc.

Thôi thì dù sao Uyên cũng là người, thương em nó ngu mà phạm tội nên chịu sự trừng phạt của pháp luật. Mùa đông lạnh giá xa nhà thì cơ khổ, lại phải đối mặt với những án tù thì thảm thương vô cùng. Uyên còn trẻ, tương lai còn dài và nếu biết hối cải mình tin em sẽ có thể làm lại. Nhưng thảm cảnh hiện giờ của em là rất đáng thương, vì lẽ đó gửi quà cho em là việc nên làm.

Trách Uyên nhỏ tuổi khờ dại thì ít mà căm phẫn bọn lừa gạt, rủ rê em tham gia chống lại tổ quốc thì nhiều. Nếu không giờ này em đã và đang tung tăng cùng bạn bè hưởng cái thú tự do của một sinh viên. Đáng trách thay những kẻ nhẫn tâm dụ dỗ em làm bậy, đáng trách hơn nữa, chúng lợi dụng em để thực hiện ý đồ đê tiện, đánh bóng tên tuổi. Ngay cả bố mẹ em, người thân của em cũng bị lợi dụng. Nhưng kẻ cơ hội chính trị không còn tính người đã mò đến tận nhà em để tư vấn, xúi giục gia đình em kiện cáo chính quyền, công an ngay sau khi em bị bắt với những giọng điệu lạc lõng. Tất cả những lời lẽ đó đã dần được phơi bày trước cuộc sống và người dân lương thiện không khó để nhận ra bởi sự thật không thể chối bỏ. 

Chuyện lùm xùm tưởng như đã đến hồi kêt, ấy vậy mà chúng đâu có tha cho em. Chúng bám đuổi, lợi dụng bằng cách tụng ca em như một anh hùng, tuổi trẻ tài cao, nếu không tỉnh táo em sẽ lại lạc đường.

Có điều là anh thấy là lạ khi mà một tên trốn đi lính nghĩa vụ bảo vệ tổ quốc lại dám nhân danh người lính đang làm nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc nơi đầu sóng ngọn gió để tỏ lòng thương sót với Uyên. Liệu có tư cách không?

Có lẽ bị bắt giam vì hoạt động chống phá chính quyền nên giờ trong trại tạm giam, Uyên đang cố gắng tu tỉnh để sớm trở về với cộng đồng. Hãy tỉnh táo đừng nghe lời phỉnh nịnh từ những kẻ bán nước mượn danh dân chủ, mượn danh lòng yêu yêu nước. Sẽ chẳng có Chúa nào cứu được em ngoài chính em.

Một chị bán chuối chợ Bưởi đọc bài thơ này đã phải thốt lên rằng: "Uyên với chả ko Uyên, nhân dân cần lao chúng em chả quan tâm. Riêng cái tội ngu, để bọn phá thối nó lừa phỉnh rải truyền đơn, cờ ba que/sỏ lá và nhạo báng đồng tiền là đáng để bị cho vào trại giam  sám hối mục xương rồi, nói gì tới tội phản động và chống chế độ. Các anh các chị ngoài nước thấy cô bé xinh xắn dễ thương thì mủi lòng hùa theo kí cọt tâm thư, chứ nào có biết cái tâm địa rắn độc thờ cờ vàng và đặt 2kg thuốc nổ làm bằng phân u rê, cứt trâu cứt mèo gì đó để phá tượng đài lãnh tụ". 
Chuyện lá thư Noel và tâm thư của một số anh chị trí thức của làm mình nhớ đến một người bạn gian manh và sảo trá, nhưng nhiều người không biết. Mình phát hiện và khuyên bảo nhưng anh ta vẫn chứng nào tật ấy, tiếp tục lừa đảo. Tất nhiên, mình cạch mặt. Nhưng chớ trêu là sau khi mình cạch mặt, một số bạn bè lại xúm vào chỉ trích mình sao không chơi với người bạn kia? Nó có tội tình gì đâu? Thế mới hay những người chỉ trích người khác chưa chắc đã hieur sự việc mà làm theo tâm lý đám đông, nói tục là tâm lý bầy đàn.

Trở lại câu chuyện Uyên được một kẻ mạo nhận là chiến sĩ đảo Sơn Ca tặng QUÀ ngày Noel. Tặng thơ hay tặng quà mình cũng chẳng quan tâm. Nhưng nhân danh người lính đảo để tụng ca em như một anh hùng là điều không nên làm, it nhất là với một người đàng hoàng có năng lực hành vi, bởi ai cũng biết, Nguyên Phương Uyên phạm tội chống nhà nước. 

Hãy để cho em được yên, tĩnh tâm và sám hối ngõ hầu sớm trở về với cộng đồng.

LâmTrực@ viết lúc 0h00 ngày 26/12/2012

on 21:48:00

GIỚI TRẺ HỌC ĐƯỢC GÌ SAU NHỮNG LẦN BIỂU TÌNH

24 nhận xét


Một lần thử hỏi một bạn sinh viên đang chen lấn trong đám người đi biểu tình hò hét điên cuồng và phất cao ngọn cờ tổ quốc::
- đi biểu tình làm gì thế bạn?
Yêu nước thì đi biểu tình thôi
- thế biều tình thì làm được cái gì hả bạn?
Hứ.. thì bọn trung quốc nó thấy nó sợ chứ sao, không thể để cho bọn trung quốc lấn áp nước ta mãi được.
Thế đây, nhưng sự thật là gì, sự thật là việc các bạn tham gia hoạt động biểu tình đó thì các bạn sẽ thấm thía được bài học gì. Tôi không phản đối việc các bạn biểu tình để thể hiện lòng yêu nước. nhưng tôi cũng có lòng yêu nước và tôi không đồng tình với cách làm của các bạn. tình hình nước nhà hiện nay là gì ?? là bọn phản động đang manh nha muốn lợi dụng hành động biểu tình của các bạn để lật đổ chính quyền và lật đổ vai trò lãnh đạo của đảng, các cơ quan chính quyền. Thực sự sẽ rất phũ phàng nếu các bạn là những người trẻ tuổi yêu nước và sẽ đau lòng biết mấy khi các bạn nhận ra rằng lòng yêu nước của các bạn đang bị lợi dụng. một câu hỏi đáng chúng ta suy nghĩ là việc chúng ta biểu tình làm cho trung quốc sợ thật ư??? Hay chỉ gây thêm mất trật tự an ninh,  tạo ra một luồng sóng phẩn nộ trong lòng quần chúng.. biểu tình này đến biểu tình nó đến bao giờ cho nguôi. Rồi sẽ là cái cớ để Trung quốc hay các nước khác nhìn vào Việt Nam là một nước máu chiến ư? Rồi sẽ xảy ra chiến tranh Trung quốc và ta?>> trong các bạn có ai muốn không? Lòng yêu nước của các bạn trong hành động biểu tình là quá sai lầm đúng không .
Một lần nữa, xin hãy nhìn Phương Uyên mà làm gương, một sinh viên có học thức nhưng lại bị bọn phản động lợi dụng làm hỏng cả một đời, làm ô lên lòng yêu nước thiêng liêng của tuổi trẻ.

on 20:02:00

AI ĐÃ ĐỂ PHILIPPINES CHIẾM CÁC ĐẢO Ở TRƯỜNG SA?

Nhãn: 1 nhận xét


Mào đầu: Cho đến nay, nhiều sự thật đã dần được sáng tỏ. Mỗi sự thật đã lần lượt nói lên tiếng nói của mình trước lịch sử dân tộc. Sự kiện một số đảo ở quần đảo Trường Sa của Việt Nam rơi vào tay Philippines nằm trong bí mật đã lâu, làm cho nhiều kẻ chống đối nhà nước vin cớ lu loa Việt Nam để mất đảo. 

Nhưng sự thật chỉ có một.

LâmTrực@ xin giới thiệu với các bạn bài viết trên Thiềm Thừ, để các bạn hiểu sâu thêm vấn đề.

Nhiều người Việt ở nước ngoài hay nói Cộng sản yếu hèn, dâng nhiều đảo ở Trường Sa cho ngoại bang. Họ nói vậy, có lẽ vì họ ghét Cộng sản, vì họ không có thông tin, hoặc vì cả hai.

Nhưng mới rồi có nhà báo trong nước ra vẻ hiểu biết, nói Việt Nam Cộng hòa đã giữ nhiều đảo ở Trường Sa, chả để mất đảo nào, nay mình dở quá, để mất vào tay Trung Quốc bao nhiêu đảo.

Nói với bạn ý, Trung Quốc đã chiếm 7 đảo ở Trường Sa, nhưng chưa hề chiếm được đảo nào bộ đội ta đã đóng giữ. Gạc Ma bị Trung Quốc chiếm ngày 14-3-1988, khi công binh ta mới lên cắm cờ trên đảo vài giờ.

Nhân tiện cũng nói luôn, lâu nay mọi người thường chỉ nói đến việc Trường Sa bị Trung Quốc chiếm. Nhưng sự thực, Philippines còn chiếm đóng nhiều đảo ở Trường Sa hơn cả Trung Quốc. Có một bác ở hải ngoại nhắc đến việc nhiều đảo ở Trường Sa bị Philippines chiếm, đổ tội cho “bọn cầm quyền Cộng sản” chả biết giữ mấy đảo đó. Bác này nói đại ý, trên mấy đảo Phi đang chiếm giữ có cả bia chủ quyền lập từ thời Việt Nam Cộng hòa, chứng tỏ Cộng sản đã làm mất về tay Philippines các đảo, trước kia Việt Nam Cộng hòa giữ. Lập luận đến hay!

Một số đảo ở Trường Sa bị Philippines chiếm giữ từ bao giờ, như thế nào?

Năm 1956, sau khi tiếp thu từ Pháp quyền kiểm soát quần đảo Trường Sa, chính quyền Việt Nam Cộng hòa đã tổ chức thị sát, dựng bia chủ quyền ở một số đảo.

Năm 1963, Hải quân Việt Nam Cộng hòa đưa ba tàu là HQ-404 Hương Giang, HQ-01 Chi Lăng và HQ-09 Kì Hoà ra xây dựng lại bia chủ quyền Việt Nam tại một số đảo thuộc Trường Sa. Sách trắng năm 1975 về quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa của Bộ Ngoại giao Việt Nam Cộng hòa nêu rõ ngày xây dựng lại bia chủ quyền ở 6 đảo: ngày 19-5-1963, ở đảo Trường Sa; ngày 20-5-1963, ở đảo An Bang; ngày 22-5-1963, ở đảo Thị Tứ và Loại Ta; ngày 24-5-1963 ở đảo Song Tử Đông và đảo Song Tử Tây.

Nhưng năm 1970. Philippines đã tổ chức chiếm giữ đảo Song Tử Đông, đảo Thị Tứ, đảo Loại Ta và 4 đảo nữa. Domingo Tucay, năm 1970 là một trung úy trẻ tham gia cuộc hành quân đó kể lại, họ mang theo mật lệnh, được dặn đến tọa độ nhất định mới được mở ra. Có 7 đảo, bãi hoàn toàn hoang vắng, họ chiếm đóng dễ dàng. Chỉ khi tới đảo Song Tử Tây, họ thấy quân Việt Nam Cộng hòa đóng. “Chúng tôi báo về sở chỉ huy, được chỉ thị cứ để mặc họ”. Tucay nói.

Trong những đảo Philipines chiếm dịp đó có 6 đảo nổi, Thị Tứ là đảo lớn thứ nhì, Bến Lạc (Đảo Dừa) là đảo lớn thứ ba, Song Tử Đông là đảo lớn thứ năm ở quần đảo Trường Sa.

Theo như bài báo đăng lời Tucay kể chuyện, nhiều tháng sau khi Philippines chiếm đóng 7 đảo ở quần đảo Trường Sa, các nước khác mới biết.

Như vậy, câu hỏi về việc ai đã đế các đảo ở quần đảo Trường Sa mất vào tay Philippines đã có lời giải đáp rất rõ ràng.
-------------------------------------
Tham khảo: Báo Philippines nói về việc quân đội Philipines bí mật chiếm 7 đảo ở quần đảo Trường Sa.
http://www.abs-cbnnews.com/global-filipino/07/11/11/secret-mission-1970-put-ph-troops-spratlys
http://www.manilamaildc.net/navy-officer-tells-how-the-philippines-claimed-spratly-islets.html
Theo THIỀM THỪ

on 19:58:00

Văn Quyến phải bán đất để trả nợ

Nhãn: 9 nhận xét


"Tương lai của Văn Quyến sẽ cực kỳ sáng lạn, đáng tiếc là cậu ấy không biết dừng đúng lúc để rồi tất cả trôi qua thật đáng tiếc. Nghe đồn Văn Quyến đã phải bán đất để. Trên danh nghĩa, chính Văn Quyến là người chủ động xin thanh lý hợp đồng trước thời hạn, nhưng thực chất đó chỉ là nước cờ giữ thể diện cho “cậu bé vàng” một thời mà thôi. 



Văn Quyến đang trải qua giai đoạn khó khăn trong cuộc sống và sự nghiệp. Ảnh: V.S.I


Những đóng góp trên sân cỏ của Quyến “béo” là rất hạn chế kể từ khi thi đấu trở lại sau án treo giò, dĩ nhiên SLNA không hài lòng với chuyên môn của “thằng béo”. Nhưng còn nguyên nhân quan trọng khác dẫn đến việc đội bóng xứ Nghệ chấp nhận thanh lý trước 1 năm xuất phát từ cách sống có phần phóng khoáng thái quá của tiền đạo này.


Hào quang đến từ rất sớm, nên tiền bạc là chuyện nhỏ với Văn Quyến, mức thu nhập cao ngất ngưởng cùng với những hợp đồng quảng cáo béo bở khiến hầu bao của anh luôn đầy ắp, nhưng cũng chính ma lực của đồng tiền đã giết chết sự nghiệp của anh. Tài năng luôn song hành với tật, được đánh giá là một trong những “quái kiệt” của bóng đá nước nhà với tố chất bẩm sinh hiếm có, bên cạnh đó về khoản ăn chơi thì ai cũng phải lắc đầu chào thua. rả nợ...” một đồng đội cũ của anh chia sẻ.

Vui chơi quá đà không những khiến thân hình của “thằng béo” thêm phát phì, thể lực sa sút thảm hại mà còn khiến hầu bao bị hao hụt nặng nề. Từ chỗ là ngôi sao đình đám bậc nhất, Quyến dần biến mình thành con nợ: “Tài năng của cậu ấy là không phải bàn cãi, nếu biết tu chí luyện tập, tương lai của Văn Quyến sẽ cực kì sáng lạn, đáng tiếc là cậu ấy không biết dừng đúng lúc để rồi tất cả trôi qua thật đáng tiếc. Nghe đồn Quyến đã phải bán đất để trả nợ, thật là đáng buồn...” một đồng đội cũ của anh chia sẻ.

Mùa giải 2010, SLNA quyết định kí hợp đồng 3 năm với tổng số tiền khoảng hơn 2 tỷ, dù không cao ở thời điểm đó nhưng được xem là món quà vô giá mà BHL dành cho cầu thủ con cưng của mình. Người hâm mộ cảm thấy mừng khi thấy Văn Quyến dần thay đổi, thay vì “ném tiền qua cửa số”, “Thằng béo” mua ngay 2 miếng đất để phòng thân khi giã từ sự nghiệp. 

Tuy nhiên, “Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời”, cầu thủ này thiếu dứt khoát để nói không với thói quen cũ, khi đồng lương ở CLB không đủ cho những đêm “đập phá”, Quyến xoay sang vay mượn đồng đội, bạn bè. Nghe đâu con số ấy phát phình ngoài khả năng của “thằng béo”, và chuyện gì đến phải đến, để không bị mang tiếng nợ nần, Văn Quyến đành cắn răng bán đi 1 trong 2 miếng đất đã mua trước đó với gần 1 tỷ đồng để trả nợ.


Kể từ khi nhận giấy thanh lý, Quyến đang bơ vơ khi chưa có đội bóng nào tiếp nhận, chuyên môn là 1 chuyện, sở dĩ các đối tác lắc đầu bởi họ e ngại thói sinh hoạt khá bừa bãi của cầu thủ này sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến cả tập thể. Cái gì cũng có nguyên nhân của nó, Quyến đã từng có tất cả nhưng giờ đây đang đứng trước muôn vàn khó khăn, biết trách ai ngoài mình đây.

Theo VietNamNet

on 19:53:00

Một bức thư gửi từ một bạn gái

Nhãn: 11 nhận xét


(Hồn Nhiên)
Bác ơi! Giờ ở đâu người ta cũng viết về biểu tình và người ta toàn biểu tình để chống trung quốc, để bảo vệ Hoàng Sa Trường Sa. Thế nhưng cháu muốn hỏi là tại sao công an lại bắt người biểu tình? Rõ ràng những người biểu tình đều thể hiện lòng yêu nước mà bác. Thứ 2, là có nên đi biểu tình không ạ, bạn bè rủ cháu đi mà cháu còn lượng lữ quá vì cháu nghĩ những lần biểu tình trước đều bị công an và cơ động đàn áp nhiều quá, nên cháu nghĩ là biểu tình là vi phạm pháp luật bác ạ. Với lại nếu thực sự biểu tình là yêu nước thì sao họ cứ phải phát tiền cho bọn cháu đi biểu tình ạ. Nhưng mà một số blog khác cháu lại thấy người ta bảo là biểu tình là quyền của công nhân và không ai có quyền ngăn cấm nó, điều đó được quy định rõ ràng trong hiến pháp đúng không bác.! Có phải nhà nước và đảng sợ biểu tình vì biểu tình có thể làm lộ bộ mặt tham những của những cơ quan lãnh đạo trong nhà nước không ạ?.. nhiều điều cháu thắc mắc lắm. nhưng chốt lại một câu trong bức thư dài dòng này của cháu là:: cháu có nên tham gia biểu tình không ạ?
Trả lời:
Cháu gái thân mến! thực ra bác rất vui vì có những thanh niên trẻ như cháu quan tâm đến tình hình nước ngoài và không sống vô nghĩa. Cháu là một thanh niên đầy trách nhiệm và biết cống hiến. thực ra bác không phải là một chính trị gia hay gì gì đó để trả  lời hết cho cháu những thắc mắc bằng những ngôn ngữ đúng nghĩa và mang chất chính trị
Nhưng một sự thật là việc công an, cơ động khống chế đoàn biểu tình là hành động đúng. Bọn phản động đang tích cực kích động dân ta sự hiềm khích với Trung Quốc để gây nhiễu, diễn ra các cuộc biểu tình chống Trung quốc liên tục. phía sau những màn biểu tình, là bộ mặt thật của bọn phản động và cũng có thể lắm chứ âm mưu thâm độc của bọn Tàu khựa.
Cuộc cách mạng hoa màu cháu nghe thấy bao giờ chưa, hay là cuộc cách mạng không tiếng súng, …đó là những cuộc cách mạng mà trong một nước sẽ tự diễn biến, xung đột nội bộ và tự tách rời nhau mất đoàn kết và từ đó các nước lớn sẽ nhảy vào nuốt trọn mà không tốn nhiều tiền, của, và vũ khí,… thế nên, chúng đang bắt đầu từ biểu tình, bắt đầu từ  những cuộc bạo loạn , để nhũng nhiễu và từ đó tách niềm tin của nhân dân khỏi đảng, lật đổ đảng, nhà nước… Điều nguy hiểm nhất là kiến thức của dân ta về biểu tình không nhiều, nhiều lớp thanh niên không ý thức được như cháu, thế nên giờ đây việc biểu tình trở thành một kế hoạch hoàn hảo của bọn phản động lợi dụng và kích động
Cháu thân! Yêu nước có nhiều cách để thể hiện, việc cháu ra sức học tập cũng là một biểu hiện của lòng yêu nước. biểu tình là quyền của công dân, nhưng điều đó phải có lợi cho nước nhà và làm nước nhà đi lên, chứ không phải là những cuộc biểu tình vô nghĩa chống trung quốc trên chính nước nhà, điều đó có nghĩa là chúng ta đang tự giết lẫn nhau trước tiếng cười mịa mai của bọn phản động.
Nhà nước đang kiềm chế hiềm khích của dân với trung quốc để từ đó giải quyết một cách êm đẹp trong hòa bình.
Thế nên. Con đường của đảng và nhà nước đều có ý ngĩa đối với cuộc sống của chúng ta. Chúng ta nên tôn trọng và làm tròn trách nhiệm của mình. Kết luận cuối cùng của bác là cháu không nên đi biểu tình nhé. Như thế sẽ bất lợi cho nước ta, chúng ta không thể vì một hiềm khích nhỏ mà để ra chiến tranh

on 16:49:00

XUÂN VIỆT NAM LẠI THÍCH GẶM XƯƠNG GIỐNG NGUYỄN XUÂN DIỆN.

Nhãn: 1 nhận xét


trich kenhphununews


Xuân việt nam lại đi theo cái típ cũ con đường đào xương đào mồ mã  như Nguyễn Xuân Diện . Xuân Việt Nam viết :“mới sáng nay huy động máy móc tới múc ủi xới tung mồ mả, trong đó tiểu sành xương bị chúng húc ủi lên,”
Đơn giản, ở ViệtNam, việc đụng chạm đến mồ mả của người chết là việc rất kiêng kị, không chỉ nhân dân mà cả chính quyền cũng rất “sợ” khi đụng phải vấn đề này. Mồ mả người chết là phần linh thiêng, muốn làm gì cũng hết sức cẩn thận.
Nếu người ta có nhân nghĩa thật, thì sẽ giải quyết một cách êm đẹp, sẽ đào lấp lại.. nói chung là sẽ không khơi mào làm ầm ĩ như bọn chúng. Đấy mới là người có suy nghĩ và thấm thía sự tôn trọng tổ tiên.
Xuân việt nam tiếp tục đại diện cho Nguyễn Xuân Diện gặm xương, lôi mồ mã để khai thác ra những khía cạnh nhảy cảm gây  sự và muốn tạo ra một làn sóng  cũ, kích động báo chí và kích động quần chúng ở văn giang , tạo ra sự phẫn nộ ảo trong quần chúng.
Nhưng xin thưa, Xuân Việt Nam là cái thằng mù chữ và chẳng biết cái quái gì ngoài việc đào bới như chó bới xương để xoi mói và đăng thành tin nóng hổi. Người dân ở Văn giang đã được nhận tiền bồi thường và đồng ý về dự án Ecorpark.
 Bài viết của các ông hoàn toàn sơ sài và chẳng có một chứng cứ gì gọi là chính xác! Lạ thay, chẳng nhẽ tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện chưa đủ để cho các ông làm gương hay sao mà các ông lại tiếp tục tung những tin xáo xược nhảm nhí. Đăng tải liên tục các tin tức về những việc làm thất nhân thất đức. Nói thật những bọn thối mồm như bọn ông thật không có gì gọi là nhân đức, lại khoác lên mình cái mặt giả nhân giả nghĩa. Nhưng xin thưa, một lần chúng tôi đã thức tỉnh không còn tin vào chuyện mồ mả của các ông. Liều thuốc của các ông thực sự là liều thuốc ghê tởm nhất đả động đến tổ tiên, rồi các ông cũng sẽ bị báo ứng mà thôi!

on 14:20:00

Ngày 22-12 sẽ mãi mãi là một Ngày Anh Hùng!

Nhãn: 1 nhận xét

trích từ kenhphununews.

Quân đội nhân dân Việt Nam được thành lập ngày 22-12-1944. Đó là ngày thành lập Đội Việt Nam Tuyên truyền giải phóng quân, đội quân chủ lực đầu tiên, theo chỉ thị của lãnh tụ Hồ Chí Minh. Kế thừa và phát huy truyền thống vẻ vang của dân tộc, dựa vào sức mạnh của nhân dân và nghệ thuật chiến tranh nhân dân Việt Nam, sự đoàn kết, giúp đỡ của nhân dân và quân đội các nước anh em, vừa chiến đấu vừa xây dựng, Quân đội nhân dân Việt Nam đã phát triển từ nhỏ đến lớn, càng đánh càng mạnh, càng đánh càng thắng lớn và trưởng thành vượt bậc. Sức mạnh của Quân đội nhân dân Việt Nam thể hiện trong các cuộc kháng chiến chống xâm lược bắt nguồn từ truyền thống yêu nước được hun đúc qua mấy ngàn năm lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc, sự thống nhất về mục tiêu, lý tưởng chiến đấu, tình đoàn kết quân dân, đoàn kết nhất trí giữa cán bộ và chiến sĩ, mưu trí dũng cảm trong chiến đấu, năng động, sáng tạo trong sử dụng vũ khí, trang bị kỹ thuật phù hợp với nghệ thuật quân sự Việt Nam, chiến trường Việt Nam.
Kỷ niệm Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam, bên cạnh niềm tự hào về một quân đội bách chiến bách thắng, còn là dịp để chúng ta nhận thức một cách đầy đủ, sâu sắc hơn tất cả những gì mà quân đội của chúng ta đã từng và đã trải, đã chiến đấu, hy sinh, để trưởng thành lớn mạnh, để thắng lợi vẻ vang; là dịp để chúng ta tôn vinh tất cả những thế hệ đã hiến dâng cuộc đời mình cho vinh quang của dân tộc, cho độc lập, tự do của đất nước; là dịp chúng ta tưởng nhớ những người đã mất và cố gắng làm tròn trách nhiệm của những người còn sống, đang sống...

on 11:03:00

Lời mẹ dặn con gái trước khi đi lấy chồng

Nhãn: 2 nhận xét


Mẹ bảo, lúc giận đừng có cãi nhau, có thể không nói gì, không giặt quần áo của chồng, nhưng không được cãi nhau với chồng. Mẹ bảo, cãi nhau với đàn ông thì đừng có chạy ra ngoài mà oang oang khắp nơi, anh ta tiến về phía con một bước thì con hãy bước về phía anh ta hai bước.

Mẹ bảo, ngôi nhà chính là chỗ đóng quân của người phụ nữ, cho dù có xảy ra chuyện gì thì cũng đừng có bỏ đi. Bởi vì, đường trở về rất khó khăn.

Mẹ dặn con gái trước khi làm con dâu nhà người.
Mẹ bảo, hai người trong nhà đừng có lúc nào cũng chỉ nghĩ đến sĩ diện, hai người sống với nhau, sĩ diện quan trọng lắm sao? Nếu thế thì ra ngoài sống thế nào được? 

Mẹ bảo, bất kể một người đàn ông giàu có, nhiều tiền như thế nào thì anh ta vẫn hi vọng có thể nhìn thấy con sạch sẽ thơm tho ở trong một ngôi nhà sạch sẽ tươm tất và đợi anh ta.

Mẹ bảo, đàn ông tốt rất nhiều, anh ta sẽ không bao giờ đi ôm người phụ nữ khác. Nhưng trong cái xã hội như thế này, có rất nhiều phụ nữ xấu sẽ dang tay ra ôm lấy người đàn ông của con.

Mẹ bảo, phụ nữ nhất định phải ra ngoài làm việc, cho dù là kiếm được nhiều hay ít, làm việc chính là sự thể hiện giá trị cuộc sống của bản thân. Nếu con cứ ở nhà mãi, anh ta sẽ có cơ hội nói trước mặt con rằng: “Tôi đang nuôi cô đấy”.

Mẹ bảo, con đi làm bên ngoài, dù có bận lắm là bận thì vẫn phải làm việc nhà, nếu không thì dùng tiền của mình mà tìm một người giúp việc theo giờ. Việc trong nhà nhất định phải lo liệu tốt, con cái cũng phải nuôi dạy cho tốt.

Mẹ bảo, anh ta vì con mà làm những việc mà con không bao giờ ngờ tới, con có thể cảm động, có thể khen ngợi, nhưng nhất quyết không được châm chọc kiểu “hôm nay mặt trời mọc đằng tây rồi hay sao”, vì nếu như vậy, sau này anh ta sẽ không bao giờ làm bất cứ việc gì vì con nữa.

Mẹ bảo, chẳng có ai là một nửa của ai cả, ý nghĩ của con mà không nói ra thì ai mà biết được? Cần cảm nhận cái gì, ghét việc gì, con phải nói ra thì người ta mới hiểu được.

Mẹ bảo, bố mẹ anh ta cũng là bố mẹ con, cho dù bố mẹ anh ta đối xử với con không được tốt cho lắm, thì con cũng phải đối tốt với họ. Bởi họ là bố mẹ của anh ta.

Mẹ bảo, một khi đã quyết định sống cùng người đó rồi, thì đừng có oán thán cuộc sống khó khổ, nếu như con đã chọn anh ta, thì đừng có oán trách anh ta.

Mẹ bảo, nhiều tiền như thế thì có tác dụng gì, anh ta đâu? Anh ta đang ở đâu?

Mẹ bảo, cả đời này chúng ta có thể tiêu hết bao nhiêu tiền? Đừng mua những đồ xa xỉ mà làm gì, sống hạnh phúc là tốt rồi.
(Trích: Phụ Nữ New)
Mẹ bảo, đừng có dọa con cái là “mẹ không cần con”, lúc cáu giận đừng có đuổi con cái ra khỏi nhà, chẳng may không thấy nó thật, con sẽ rất đau khổ.

Mẹ bảo, đừng đánh con cái, lại càng không nên lôi ra ngoài mà đánh.

Mẹ bảo, tình yêu mà cứ đánh đấm đâm giết nhau đúng là mãnh liệt thật, cũng rất lãng mạn. Nhưng không thực tế. Cứ bình thường thôi là được.

Mẹ bảo, cái gì thì cũng đều là duyên phận cả.

Mẹ bảo, cuộc sống luôn thay đổi, phải biết trân trọng từng ngày.

on 10:52:00

MÙI VỊ CỦA GIÁNG SINH

Nhãn: 2 nhận xét


(Trích: kenhphununews.blogspot.com)
Ta lang thang, đâu đó vô tình hay cố ý, bước chân ta dừng chân ở góc giáo đường. Bỗng vang lên điệu nhạc làm ta giật mình và biết rằng Noel đã về thật rồi. Và có lẽ ta đã dừng đúng chỗ, soi vào lòng những khoảnh khắc của chiều, bằng cái nhìn trìu mến nơi Thánh đường..
Du miên trong chiều, ta lắng nghe từng giai điệu trong veo từ Thánh đường, tiếng chuông nhà thờ vang vọng khắp nơi. Trỗi dậy trong ta sự hiền hòa đến từ khắp nơi. Một cảm giác khó tả và thấy chiều trở nên đáng yêu hơn, thú vị hơn. Không phải ngẫu nhiên trong ta lại bật dậy và dâng trào những cảm xúc ấy, mà có lẽ chính Thánh đường nơi đây đã làm ta sống dậy những cung bậc trong tim, khắc sâu và thấu hiểu được cuộc sống đang diễn ra quanh ta. Dội về trong ta khoảnh khắc được ai đó   cầm tay ta dạo bước bên Thánh đường và cùng ngân lên ca từ của khúc hát Giáng sinh, tràn ngập niềm tin yêu và bình an.
Những miên tưởng trong ta bắt đầu gõ nhịp, bắt đầu buông lời hát yêu thương và tràn đầy hạnh phúc. Những muộn phiền và khổ đau của loài người sẽ bị xóa tan bởi sự ngự trị của tiếng chuông nhà thơ và sự thanh khiết của những thanh âm êm dịu, nhẹ nhàng đang đưa ta hòa nhập vào cuộc sống tưởng chừng như vội vã, mà lắng đọng và sâu lắng trong hồn người.
 Mỗi người sẽ cảm thấy yêu đời hơn, yêu cuộc sống của chúng ta hơn. Cũng như chiều đang đi, tiếng đi rất nhẹ và êm ái như tiếng lòng đang dạo khúc nhạc vui đón mùa Noel về, đón năm mới với những điều tươi mới, tốt lành. Ta như dùng dằng từng bước chân, như muốn níu lại thời gian để thấy lòng yên bình hơn nữa, nơi Thánh đường này. 

on 10:50:00

Con ghét phải mang cái tên Con gái của kẻ phản động

Nhãn: 7 nhận xét


MrHades

Từ khi bố nó vào tù với cái tội danh tuyên truyền chống phá nhà nước, nó bắt đầu không có bạn bè, tránh xa tất cả, lúc nào nó cũng chỉ biết cúi mặt đến trường. Nó chỉ biết khóc khi đêm về, nó trách bố nó đã cướp đi cuộc sống êm đẹp của nó, những ngày tháng vui vẻ và hạnh phúc của nó, trách bố nó đã khiến cho nó không còn được cười, không còn được đùa vui với những người bạn.
Cuộc sống tối xầm lại, nó không thích mang cái danh là con gái của kẻ phản động, nó muốn tách xa bố nó. Giá mà đó không phải bố nó. Nó chỉ mong muốn một cuộc sống bình yên nhất, ở đó có bố và mẹ, đều làm ra những đồng tiền chân chính. Nó ghét tất cả những gì thuộc về bố nó, từ khi nó biết đó là những đồng tiền bẩn thỉu do bố nó làm ra: từ những cái váy ngày xinh nhật, hay những con gấu bông… nó ghét tất cả. Giá má bố nó đã không làm thế thì tất cả đã khác. Ngày đó, nó đã yêu bố nó như thế nào, nó thích ôm bố thật chặt khi được bố đèo đến trường trong những ngày mưa gió, thích được bố mua quà trong ngày sinh nhật. Nó thích nhảy vào ôm chồm vào bố trong nhà khách khi đi học về. Nó thích ngồi nghịch ở phòng khách hơn, vì ở đó, nó được nhìn thấy bố nó làm việc. Với nó, Bố là hình tượng tuyệt vời nhất, nó yêu bố, yêu gia đình này lắm lắm. Lúc nào nó cũng là đứa hạnh phúc nhất, vì ngày khai giảng có bố mẹ đi cùng, ngày tết nó được nắm tay bố mẹ đi chợ tết.
Còn giờ nó không đi thăm bố vì nó quá ghét. Cuộc sống này đã trở nên vô nghĩa và nhạt nhẽo với nó. Tất cả như một bóng tối ôm chồm lấy nó. Chỉ có nước mắt và nỗi nhớ. Giá mà bố nó đã không làm như thế. Nó bịt chặt miệng lại để không hét lớn, để không khóc thành tiếng. Tim nó đau, bố nó một bước sai quay lưng lại với Tổ quốc để rồi giờ nó như rơi xuống vực thẳm. nó không nhìn thấy ánh sáng chỉ thấy tất cả những gì xung quanh nó trở nên thật khó tin tưởng, nó đã đánh mất niềm tin ở bố nó. Hi vọng chẳng còn với nó, nó rũ rượi sống tiếp cuộc sống này như một con ma vô hồn, không trái tim, không tiếng nói, không hi vọng và không sức sống. ở đâu đó, có từ “phản động” là nó lại giật mình, nó sợ ánh mắt mọi người xung quanh nó, nó run bắn người khi người ta bàn tán về chuyện chống phá nhà nước, vì nó sợ người ta sẽ ném đá vào nó. Trong tâm trí nó cứ rập rình rập rình, nó cứ thế sống trong nỗi sợ hãi và vô vọng.
p/s: cuộc sống mà, nếu ai đó được làm bố làm mẹ thì xin hãy suy nghĩ cho con cái của bạn trước khi hành động

 
Nhân quyền © 2012 | Designed by True Happy
.